Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?

Lượt đọc: 93 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Sau đó họ hưởng một thú xa xỉ tuyệt diệu: Rick gọi phục vụ phòng mang cà phê lên. Gã ngồi một hồi lâu giữa hai bành ghế dài hình chiếc lá màu xanh, đen lẫn vàng, nhâm nhi cà phê và chìm vào ý nghĩ về vài giờ tới. Trong phòng tắm, Rachael lúc thì kêu ré, khi lại lẩm nhẩm hát và khỏa nước nóng vào người.

“Anh thỏa thuận như thế quả là được món hời đấy,” cô ta gọi ra khi đã tắt nước, tóc vẫn nhỏ giọt, buộc chun túm vào, cô ta xuất hiện trần trụi và hồng hào ở cửa phòng tắm. “Người máy chúng tôi không thể kiểm soát đam mê thể xác và nhục cảm. Chắc anh biết điều đó. Theo ý tôi, anh đã lợi dụng tôi.” Tuy nhiên, cô ta không tỏ ra thực sự tức giận. Nếu có tỏ ra gì, thì đấy là hồ hởi, và chắc chắn cô ta giống con người không kém bất cứ cô gái nào gã từng biết. “Chúng ta thực sự phải đi triệt hạ ba người máy kia tối nay sao?”

“Phải,” gã nói. Tôi thu hồi hai, gã nghĩ, còn cô một. Như Rachael nói, đó là thỏa thuận.

Lấy một chiếc khăn tắm trắng lớn quấn quanh người, Rachael nói, “Anh có thích không?”

“Có.”

“Anh có bao giờ lên giường với người máy nữa không?”

“Nếu là một cô gái. Nếu cô ta giống cô.”

“Anh biết tuổi thọ của một robot dạng người như tôi là bao nhiêu không? Tôi đã ra đời hai năm. Anh tính tôi còn bao lâu nữa?”

Sau một thoáng dè dặt, gã nói, “Độ hai năm nữa.”

“Người ta không bao giờ giải quyết được vấn đề đó. Ý tôi là tái tạo tế bào ấy. Làm mới vĩnh viễn hoặc ít ra là bán vĩnh viễn. Ừ, thế đấy.” Cô ta bắt đầu lau người ráo riết. Khuôn mặt cô ta trở nên vô cảm.

“Tôi rất tiếc.”

“Khỉ thật, tôi rất tiếc vì đã nói chuyện đó. Dù sao thì nhờ thế mà con người đỡ cao chạy xa bay đi sống cùng người máy.”

“Và cả mẫu Nexus-6 các cô cũng thế à?”

“Vấn đề là cơ chế trao đổi chất. Không phải là bộ não.” Cô ta nhảy chân sáo đi, nhặt quần lót lên và bắt đầu mặc quần áo vào.

Gã cũng mặc quần áo. Rồi cùng nhau, cả hai đi lên sân thượng, nơi xe của gã được tay phục vụ người thật mặc đồ trắng hiền hòa đem đỗ tối qua.

Khi họ tiến về phía khu ngoại ô San Francisco, Rachael nói, “Đêm nay thật tuyệt.”

“Con dê của tôi lúc này hẳn đã ngủ rồi. Hay có lẽ loài dê sống về đêm. Một số loài vật không bao giờ ngủ. Cừu không bao giờ ngủ, trong chừng mực tôi nhận thấy. Lần nào nhìn chúng, chúng đều nhìn lại. Trông chờ được cho ăn.”

“Vợ anh là người như nào?”

Gã không trả lời.

“Anh có…”

“Nếu cô không phải người máy,” Rick ngắt lời, “nếu tôi có thể kết hôn với cô một cách hợp pháp, tôi sẽ cưới cô.”

“Hoặc chúng ta có thể sống trong tội lỗi, chỉ có điều tôi không sống.”

“Về mặt pháp lý thì không. Nhưng thực sự thì có. Về mặt sinh học. Cô không phải được làm từ những mạch bán dẫn như mấy thú vật giả. Cô là thực thể hữu cơ.” Và sau hai năm, gã nghĩ, cô sẽ tiều tụy dần và chết. Bởi chúng ta không bao giờ giải quyết được vấn đề tái tạo tế bào như cô đã nói. Nên tôi đoán chuyện đó đằng nào cũng không quan trọng.

Đây là lần cuối của mình, gã tự nhủ. Làm thợ săn thưởng. Sau khi thu hồi vợ chồng Baty, sẽ chẳng còn ai nữa. Không thể nữa, sau đêm nay.

“Trông anh buồn thế?”

Gã đưa tay sờ lên má cô.

“Anh sẽ không thể đi săn người máy nữa,” cô ta điềm tĩnh nói. “Nên đừng buồn. Làm ơn đi.”

Gã nhìn chằm chằm cô.

“Không thợ săn thưởng nào tiếp tục được, sau khi ở cùng tôi. Ngoại trừ một người. Một kẻ rất cay độc. Phil Resch. Và hắn thật quái đản, hắn hành động đơn độc và hết sức kỳ quặc.”

“Tôi biết,” Rick nói. Gã cảm thấy chết lặng, xuyên suốt cơ thể.

“Nhưng chuyến đi này của chúng ta sẽ không lãng phí, vì anh sẽ gặp một người tuyệt vời, rất truyền cảm hứng.”

“Roy Baty,” gã nói. “Cô có biết tất cả đám đó không?”

“Tôi từng biết hết, khi họ vẫn còn tồn tại. Giờ thì tôi biết ba người này. Chúng tôi đã cố ngăn anh sáng nay, trước khi anh bắt đầu lần theo danh sách của Dave Holden. Tôi đã thử lần nữa, ngay trước khi Polokov tìm thấy anh. Nhưng sau đó tôi phải đợi.”

“Cho tới khi tôi gục ngã, và phải gọi cô.”

“Luba Luft và tôi đã từng thân thiết, rất thân thiết trong gần hai năm. Anh nghĩ sao về cô ấy? Anh có thích cô ấy không?”

“Tôi thích cô ta.”

“Nhưng anh đã giết cô ta.”

“Phil Resch giết cô ta.”

“Ồ, vậy Phil đã đi cùng anh quay lại nhà hát. Chúng tôi không biết điều đó. Thông tin của chúng tôi bị gián đoạn vào khoảng đó. Chúng tôi chỉ biết cô ấy bị giết. Chúng tôi hiển nhiên cho là anh làm.”

“Theo ghi chép của Dave, tôi nghĩ tôi vẫn có thể tiếp tục thu hồi Roy Baty. Nhưng có lẽ Irmgard Baty thì không.” Và Pris Stratton cũng không, gã nghĩ. Ngay cả lúc này, ngay cả khi đã biết điều này. “Vậy tất cả những gì đã xảy ra ở khách sạn,” gã nói, “chỉ là một…”

“Tập đoàn, muốn tiếp cận các thợ săn thưởng ở đây và ở Liên Xô. Điều này dường như để phục vụ cho… những lý do chúng tôi không hoàn toàn hiểu, do hạn chế của chúng tôi, tôi đoán vậy.”

“Tôi không tin là có tác dụng thường xuyên như cô nói,” gã nói khó nhọc.

“Nhưng có tác dụng với anh.”

“Chúng ta sẽ thấy.”

“Tôi đã biết rồi, khi tôi nhìn thấy vẻ mặt anh, sự đau đớn đó. Tôi chú ý tìm điều đó.”

“Cô đã làm vậy bao nhiêu lần rồi?”

“Tôi không nhớ. Bảy… Tám… Không, tôi nghĩ là chín.” Cô – hay đúng hơn là nó – gật đầu. “Đúng vậy, chín lần.”

“Ý tưởng này cũ rích rồi.”

Bị bất ngờ, Rachael nói, “Gì cơ?”

Đẩy vô lăng ra xa, gã cho xe từ từ hạ xuống. “Hoặc dù sao thì đó là cảm giác của tôi. Tôi sẽ giết cô, và tiếp tục đi tìm Roy Baty, Irmgard Baty và Pris Stratton một mình.”

“Thế nên anh mới đậu xe lại?” Cô ta lo sợ nói. “Anh sẽ bị phạt đấy. Tôi là tài sản, tài sản pháp lý của công ty. Tôi không phải người máy bỏ trốn từ sao Hỏa đến đây. Tôi không cùng hạng với số còn lại.”

“Nhưng, nếu tôi có thể giết cô, thì tôi có thể giết họ.”

Tay cô ta thọc xuống tìm cái túi dày cộm, nhét đầy phụ kiện cùng rác tự sinh. Cô ta hoảng loạn tìm kiếm, rồi bỏ cuộc. “Cái túi khốn kiếp,” cô ta nói hung bạo. “Tôi không bao giờ có thể lấy được bất cứ cái gì trong đó. Anh sẽ giết tôi mà không gây đau đớn chứ? Ý tôi là, hãy cẩn thận. Nếu tôi không chống cự, được chứ? Tôi hứa không chống lại. Anh đồng ý không?”

“Giờ tôi hiểu tại sao Phil Resch nói thế rồi. Hắn không cay độc, hắn chỉ học được quá nhiều. Trải qua chuyện này rồi, tôi không thể trách hắn được. Nó làm hắn méo mó.”

“Nhưng theo cách không nên.” Vẻ ngoài cô ta lúc này dường như bình tĩnh hơn, nhưng về cơ bản vẫn hoảng sợ và căng thẳng. Như ngọn lửa đen đã tàn, sức sống rỉ ra khỏi cô ta, như gã thường chứng kiến trước đây ở những người máy khác. Sự cam chịu kinh điển. Sự chấp nhận máy móc bằng lý trí mà một thể sống thực sự – với hai tỷ năm áp lực phải sống và tiến hóa thúc ép nó – không bao giờ có thể cam tâm làm vậy.

“Tôi không thể chịu nổi cái cách người máy các cô bỏ cuộc,” gã nói gay gắt. Xe lúc này đã sà sát mặt đất. Gã phải giật vô lăng để tránh đâm nát xe. Gã đạp phanh, chiếc xe chao đảo ngả nghiêng rồi dừng lại. Gã tắt phụt máy, lấy súng laser ra.

“Vào xương chẩm, đáy sau hộp sọ của tôi. Làm ơn.” Cô ta vặn người để không phải nhìn vào súng laser. Chùm sáng sẽ xuyên vào mà cô ta không biết.

Cất súng laser đi, Rick nói, “Tôi không thể làm như Phil Resch nói.” Gã lại nổ máy, và một lát sau họ lại bay tiếp.

“Nếu anh định làm việc này thì làm ngay đi. Đừng bắt tôi phải đợi.”

“Tôi sẽ không giết cô.” Gã lại bẻ lái theo hướng trung tâm San Francisco. “Xe của cô ở khách sạn St. Francis, phải không? Tôi thả cô xuống đó và cô có thể về Seattle.” Thế là chấm hết những gì gã phải nói, gã im lặng lái xe.

“Cảm ơn vì không giết tôi,” liền đó Rachael nói.

“Mẹ kiếp, cô nói rồi đó, dù sao thì cô chỉ còn hai năm. Còn tôi có năm mươi năm. Tôi sẽ sống lâu hơn cô hai lăm lần.”

“Nhưng anh thực sự coi thường tôi vì tôi đã làm như vậy.” Sự tự tin đã quay trở lại với cô ta, lời lẽ cô ta tuôn ra chóng vánh hơn. “Anh đã đi theo đường những người khác. Những thợ săn thưởng trước anh. Lần nào họ cũng giận dữ và điên cuồng đòi giết tôi, nhưng khi tới lúc, họ lại không thể làm được. Cũng như anh lúc nãy.” Cô ta châm thuốc, hít vào ngốn ngấu. “Anh hiểu thế nghĩa là thế nào phải không? Nghĩa là tôi nói đúng. Anh sẽ không thể thu hồi người máy nào nữa, không phải chỉ có tôi, mà cả vợ chồng Baty và Stratton. Nên hãy về với con dê của anh đi. Và nghỉ ngơi.” Bỗng nhiên cô ta điên cuồng phủi áo khoác. “Khỉ thật! Tôi bị bỏng tàn thuốc – rồi, hết rồi.” Cô ta lại dựa vào ghế, thư giãn.

Gã không nói gì.

“Con dê đó, anh yêu con dê hơn yêu tôi, hơn cả yêu vợ anh, có lẽ vậy. Con dê trên hết, rồi đến vợ anh, rồi cuối cùng…” Cô ta cười vui vẻ. “Không cười thì còn biết làm gì đây?”

Gã không trả lời. Họ đi tiếp trong im lặng một lát, rồi Rachael ngọ nguậy, tìm thấy máy thu thanh trên xe, và bật lên.

“Tắt đi,” Rick nói.

“Tắt Buster Thân thiện và những Thân hữu Thân thiện của ông ta à? Tắt Amanda Werner và Oscar Scruggs à? Đến lúc nghe tiết lộ động trời của Buster rồi, cuối cùng cũng gần đến lúc.” Cô ta cúi xuống xem kim đồng hồ nhờ ánh đèn đài thu thanh. “Sắp đến nơi rồi. Anh đã biết chưa? Ông ta đã nhắc đến suốt, khơi dậy sự tò mò, vì…”

Trên đài nói, “… tôi chỉ muốn lói với các bạn, rằng tôi đang ngồi đơi với bạn tôi Bút Tơ, và chúng tôi đang lói chiện và đùa vui đến chớt được, đếm tiếng tích tắc đồng hồ chong khi chờ đợi một phát hiện, phải lói là tuyên bố quan trọng nhất về…”

Rick tắt radio. “Oscar Scruggs, giọng của con người thông minh.”

Ngay lập tức Rachael với tay bật radio lên. “Tôi muốn nghe. Tôi sẽ nghe. Chuyện này quan trọng, chuyện Buster Thân thiện định nói đêm nay ấy.” Cái giọng ngu ngốc một lần nữa lại bập bẹ trên loa, và Rachael Rosen thoải mái ngả lưng ra ghế. Bên cạnh gã, trong bóng tối, ánh lửa điếu thuốc sáng lên như cái đít con đom đóm khoái chí: cái đèn báo ổn định, vững chắc về thành công của Rachael. Chiến thắng của cô ta trước gã.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.