Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?

Lượt đọc: 92 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20

❊ ❊ ❊

“Tốt lắm,” Harry Bryant nói, sau khi nghe tin. “Giờ nghỉ ngơi một chút đi. Chúng tôi sẽ cho xe tuần tra đến gom xác.”

Rick Deckard gác máy. “Bọn người máy thật ngu ngốc,” gã nói gay gắt với kẻ đặc biệt. “Roy Baty không thể phân biệt được tôi với anh. Nó nghĩ ở ngoài cửa là anh. Cảnh sát sẽ dọn dẹp ở đây. Hay là anh đến ở trong căn hộ khác cho tới khi họ xong việc? Anh không nên ở đây với những gì còn lại.”

“Tồi sẽ rời t-t-tòa nhà này, tôi sẽ s-s-sống ở sâu hơn trong thành phố, nơi có nh-nh-nhiều người hơn.”

“Tôi nghĩ tòa nhà chỗ tôi vẫn còn một căn hộ trống.”

Isidore lắp bắp, “Tôi không m-m-muốn sống gần anh.”

“Vậy ra ngoài hoặc lên tầng trên, đừng ở đây.”

Kẻ đặc biệt lúng túng, không biết phải làm gì. Một loạt vẻ mặt câm nín hiện lên rất nhanh, đoạn hắn quay lưng, lê chân rời khỏi căn hộ, để Rick lại một mình.

Thật là một công việc cơ cực, Rick nghĩ. Mình là tai ương, như nạn đói hay bệnh dịch. Mình đi tới đâu, lời nguyền cổ xưa theo đó. Như Mercer nói, mình buộc phải làm điều sai trái. Mọi thứ mình làm đều sai trái ngay từ đầu. Dù sao thì đến lúc mình phải về nhà rồi. Có lẽ, sau khi ở nhà một thời gian với Iran, mình sẽ quên được.

Khi gã trở về chung cư nhà mình, Iran đón gã ở trên sân thượng. Cô nhìn gã với vẻ điên loạn, khác thường. Trong suốt những năm sống cùng cô, gã chưa bao giờ thấy cô như vậy.

Quàng tay ôm lấy cô, gã nói, “Dù gì thì chuyện cũng qua rồi. Và nãy giờ anh đã suy nghĩ. Có lẽ Harry Bryant có thể phân cho anh…”

“Rick, có chuyện này em phải nói với anh. Em xin lỗi. Con dê chết rồi.”

Vì lý do nào đó, tin này không khiến gã ngạc nhiên. Nó chỉ làm gã cảm thấy chán chường hơn, một lượng đổ thêm vào cái gánh nặng bốn bề đang chèn ép gã. “Anh nghĩ trong hợp đồng có điều khoản bảo hành, nếu nó bị ốm trong vòng chín mươi ngày, người bán…”

“Nó không ốm. Mà có người…” Iran hắng họng, giọng khản đặc, “… có người đã đến đây, lôi con dê ra khỏi lồng, và kéo nó ra mép sân thượng.”

“Rồi đẩy nó xuống?”

“Phải.” Cô gật đầu.

“Em có thấy là ai không?”

“Em thấy cô ta rất rõ, Barbour lúc đó vẫn đang dạo trên này. Anh ấy xuống gọi em và chúng em đã báo cảnh sát, nhưng lúc đó con vật đã chết, còn cô ta đi rồi. Một cô gái trông rất trẻ, nhỏ người, tóc đen và đôi mắt đen lớn, người rất gầy. Mặc áo khoác vảy cá. Cô ta mang cái túi đeo chéo. Và cô ta không có ý định tránh cho bọn em khỏi nhìn thấy cô ta. Như thể cô ta không quan tâm.”

“Không, cô ta không quan tâm đâu,” gã nói. “Rachael sẽ không đếm xỉa gì em thấy cô ta hay không. Cô ta hẳn muốn em thấy nữa kìa, để cho anh biết ai đã làm chuyện này.” Gã hôn cô. “Em đứng ở đây đợi anh suốt cả buổi à?”

“Chỉ mới nửa tiếng thôi. Từ khi chuyện xảy ra, nửa tiếng trước.” Iran, khẽ khàng, hôn lại gã. “Thật quá khủng khiếp. Thật vô nghĩa.”

Gã quay về xe, mở cửa, và ngồi vào sau vô lăng. “Không phải vô nghĩa đâu, cô ta làm thế đối với cô ta là có lý do.” Lý do của người máy, gã nghĩ.

“Anh đi đâu vậy? Anh không xuống nhà và… ở cạnh em ư? Có tin choáng người trên ti vi. Buster Thân thiện cho rằng Mercer là giả. Anh nghĩ sao, Rick? Anh nghĩ chuyện này có thật không?”

“Mọi chuyện đều là thật. Tất thảy những gì mà bất cứ ai từng nghĩ đến.” Gã nổ máy.

“Anh sẽ ổn chứ?”

“Anh sẽ ổn,” gã nói, và nghĩ, và mình sẽ chết. Cả hai đều là thật. Gã đóng cửa xe, đưa tay ra dấu với Iran, rồi vút lên bầu trời đêm.

Có một thời, gã nghĩ, mình hẳn đã thấy những vì sao. Nhiều năm trước. Nhưng giờ chỉ có bụi. Nhiều năm rồi không ai thấy sao trời, ít nhất khi ở trên Trái đất. Có lẽ mình sẽ đi đâu đó, nơi mình nhìn được những vì sao, gã tự nhủ khi chiếc xe dần tăng tốc độ và độ cao. Nó rời San Francisco, hướng về chốn điêu tàn không người sống ở phía Bắc. Nơi không có sinh vật nào đi đến. Trừ phi cảm thấy kết cục đã đến.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.