Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?

Lượt đọc: 93 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15

❊ ❊ ❊

Trịnh trọng như một nghi lễ, cuộc bỏ phiếu diễn ra.

“Chúng ta ở lại đây,” Irmgard nói, cương quyết. “Trong căn hộ này, tòa nhà này.”

Roy Baty nói, “Tôi chọn chúng ta giết anh Isidore và trốn chỗ khác.” Hắn và vợ – và John Isidore – giờ căng thẳng quay sang Pris.

Giọng thì thầm, Pris nói, “Tôi chọn chúng ta ở đây.” Cô ta nói thêm, lớn hơn, “Tôi nghĩ J. R. Có ích cho chúng ta nhiều hơn là nguy hiểm vì anh ta biết. Rõ ràng chúng ta không thể sống giữa loài người mà không bị phát hiện. Chính điều đó đã giết Polokov, Garland, Luba và Anders. Đó là điều đã giết tất cả bọn họ.”

“Có lẽ họ chỉ làm đúng như chúng ta đang làm,” Roy Baty nói. “Tiết lộ, tin tưởng vào một con người duy nhất nào đó được cho là khác biệt. Như cô nói đấy, đặc biệt.”

“Chúng ta không biết điều đó,” Irmgard nói. “Đó chỉ là phỏng đoán thôi. Em nghĩ họ, họ…” Cô ta khua tay. “Đi lại đó đây. Hát trên sân khấu như Luba. Chúng ta tin… Em bảo với anh chính điều chúng ta tin tưởng làm chúng ta nguy khốn, Roy, đấy là trí tuệ siêu việt khốn kiếp của chúng ta!” Cô ta quắc mắt nhìn chồng, bộ ngực cao, nhỏ bé phập phồng gấp gáp. “Chúng ta quá khôn ngoan, Roy ạ, anh đang như thế đấy. Mẹ kiếp, anh đang như thế chính lúc này!”

Pris nói, “Tôi nghĩ Irm đúng đấy.”

“Nên chúng ta treo mạng sống của mình vào một kẻ hạ đẳng, thoái hóa…” Roy bắt đầu, rồi từ bỏ. “Tôi mệt rồi,” hắn chỉ nói vậy. “Một chuyến đi dài, Isidore. Nhưng tới đây chưa được mấy. Thật không may.”

“Tôi hy vọng,” Isidore vui vẻ nói, “tôi có thể giúp các người thấy dễ chịu trong thời gian ở trên Trái đất này.” Hắn cảm thấy chắc chắn là mình có thể. Dường như với hắn, đấy là cái đích đến, là đỉnh cao của cả đời hắn – còn hơn cả uy quyền mà hắn mới thể hiện qua điện thoại hình hôm nay ở nơi làm việc.

Ngay khi chính thức kết thúc công việc buổi tối hôm ấy, Rick Deckard bay qua thành phố đến khu phố bán động vật: các nhà buôn lớn kéo dài tận mấy khối nhà, những cửa sổ kính khổng lồ và bảng hiệu sặc sỡ. Cơn trầm cảm mới mẻ, độc nhất và khủng khiếp đã đánh gục gã hôm nay vẫn chưa biến đi. Điều này, việc gã làm ở đây, giữa các con vật và nhà buôn động vật, dường như là điểm yếu duy nhất trong tấm khăn liệm trầm cảm đó, một khiếm khuyết mà gã có thể nắm lấy để tống khứ cơn trầm cảm ấy đi. Dù sao thì trước đây, hình ảnh các con vật cùng mùi tiền bạc trong những vụ giao dịch đắt đỏ đã có tác dụng rất tốt với gã. Có lẽ nó sẽ hoàn tất nhiệm vụ đó lúc này.

“Vâng, thưa ông,” một nhân viên bán hàng mới, ăn mặc bảnh bao, nói với gã như chỉ đang tán chuyện, trong khi gã đứng há hốc miệng vẻ thèm thuồng bất lực trước các tủ trưng bày. “Có tìm được gì ông thích không?”

Rick nói, “Tôi thấy rất nhiều con tôi thích. Giá cả mới làm tôi bận tâm.”

“Ông nói xem muốn giá khoảng bao nhiêu,” người bán hàng nói. “Ông muốn mua con gì và trả bằng cách nào. Chúng tôi sẽ trình lên quản lý bán hàng để được bật đèn xanh.”

“Tôi có ba ngàn.” Sở Cảnh sát lúc hết giờ đã trả tiền thưởng cho gã. “Gia đình thỏ đằng kia,” gã hỏi, “giá bao nhiêu?”

“Thưa ông, nếu ông đặt trước ba ngàn, tôi có thể giúp ông sở hữu cái gì đó tốt hơn nhiều đôi thỏ. Một con dê thì sao?”

“Tôi chưa nghĩ nhiều đến dê.”

“Tôi xin phép hỏi đây có phải một khoảng giá mới đối với ông không?”

“Ờ, tôi không thường có ba ngàn trong túi,” Rick thú nhận.

“Thưa ông, tôi đã đoán vậy khi ông nói đến thỏ. Vấn đề với thỏ là nhà nào cũng có. Tôi muốn thấy ông bước lên đẳng cấp dê mà tôi cảm giác là xứng với ông hơn. Nói thẳng là tôi thấy ông rất có phong độ chủ nuôi dê.”

“Ưu điểm của dê là gì?”

“Ưu điểm nổi bật của dê là có thể dạy nó húc vào kẻ nào định trộm nó.”

“Ngoại trừ nếu người ta dùng phi tiêu thôi miên bắn nó, rồi leo thang dây từ trên xe bay xuống.”

Người bán hàng không nản chí, nói tiếp, “Dê trung thành. Nó có tâm hồn tự nhiên và tự do, không cái lồng nào có thể trói buộc được. Và có một đặc điểm bổ sung hiếm có về dê, đặc điểm mà ông hẳn còn chưa biết. Nhiều khi ông đầu tư mua một con vật và mang về nhà, và một sáng nào đó ông nhận ra rằng nó đã ăn gì đó nhiễm phóng xạ rồi chết. Dê thì khỏi bận tâm nó ăn phải đồ bị nhiễm xạ hoặc chẳng ra thức ăn. Nó có thể ăn tất tần tật, kể cả những thứ có thể đánh gục một con bò hoặc ngựa hoặc nhất là mèo. Nếu muốn một món đầu tư dài hạn, chúng tôi cảm thấy rằng dê – đặc biệt là dê cái – mang lại lợi thế vô địch cho người chủ nuôi nghiêm túc.”

“Con này phải dê cái không?” Gã để ý một con dê đen lớn đang đứng vững chãi giữa lồng. Gã tiến đến và tay bán hàng theo sau. Con dê, đối với Rick, dường như thật đẹp.

“Đúng, dê cái đấy. Giống dê Nubian màu đen, rất lớn, như ông thấy. Đây là đối thủ siêu hạng trên thị trường năm nay, thưa ông. Và chúng tôi đang bán với giá thấp, thấp một cách khác thường, hết sức hấp dẫn.”

Lôi ra tập danh mục nhàu nát, Rick tìm tới mục dê, giống Nubian màu đen.

“Giao dịch bằng tiền mặt chứ?” người bán hàng hỏi. “Hay ông trao đổi con vật cũ?”

“Toàn bộ tiền mặt.”

Trên một mẩu giấy, người bán hàng nguệch mức giá rồi nhanh gọn, gần như lén lút, chìa cho Rick.

“Quá cao,” Rick nói. Gã cầm tờ giấy và viết một con số khiêm tốn hơn.

“Chúng tôi không thể bán dê với giá ấy được,” người bán hàng phản đối. Anh ta viết số khác. “Con dê này chưa đầy một năm tuổi. Tuổi thọ hứa hẹn rất cao.” Anh ta đưa cho Rick xem con số.

“Đồng ý.”

Gã ký hợp đồng thanh toán trả góp, trả ba ngàn đô – toàn bộ số tiền thưởng – làm tiền cọc, và một loáng sau nhận ra gã đang đứng cạnh chiếc xe bay của mình, khá choáng váng, trong khi các nhân viên cửa hàng động vật chuyển lồng dê lên xe gã. Giờ mình đã sở hữu một con vật, gã tự nhủ. Một con vật sống, không phải bằng điện. Lần thứ hai trong đời.

Khoản chi phí, món nợ đã thành hợp đồng ấy, làm gã thất kinh. Gã nhận ra mình đang run lẩy bẩy. Nhưng mình phải làm vậy, gã tự nhủ. Trải nghiệm với Phil Resch – mình phải lấy lại tự tin, niềm tin vào bản thân và khả năng của mình. Không thì mình sẽ mất việc.

Bàn tay tê cứng, gã hướng chiếc xe bay lên trời, về căn hộ của gã và Iran. Cô ấy sẽ tức giận, gã tự nhủ. Bởi trách nhiệm này sẽ làm cô ấy lo lắng. Vì cô ấy ở nhà cả ngày nên công việc chăm sóc sẽ đổ hết lên đầu cô ấy. Một lần nữa, gã cảm thấy ưu phiền.

Khi gã đáp xe xuống sân thượng tòa nhà, gã ngồi lại một lúc, đang kết lại trong đầu một câu chuyện có vẻ rất thật. Công việc của mình đòi hỏi vậy, gã nghĩ, tuyệt vọng bám lấy điều gì có thể. Uy tín. Chúng ta không thể tiếp tục nuôi con cừu điện nữa, nó làm suy sụp tinh thần của mình. Có lẽ mình có thể bảo cô ấy như thế, gã quyết định.

Leo xuống, gã bưng lồng dê từ ghế sau xe, lấy hết sức bình sinh đặt nó xuống sân thượng. Con dê, chệnh choạng trượt quanh lồng trong lúc vận chuyển, nhìn gã với đôi mắt sắc sáng ngời, nhưng không hề kêu lấy một tiếng.

Gã xuống tầng mình, theo con đường quen thuộc qua hành lang đến cửa nhà gã.

“Chào anh,” Iran chào gã, cô đang bận chuẩn bị bữa tối trong bếp. “Sao hôm nay anh về muộn thế?”

“Em lên sân thượng đi,” gã nói. “Anh muốn cho em xem một thứ.”

“Anh đã mua một con thú.” Cô tháo tạp dề, vuốt lại tóc theo phản xạ, và đi theo gã rời căn hộ. Họ đi dọc hành lang theo những bước chân sải dài, hăm hở. “Đáng lẽ anh không được mua mà không có em đi cùng,” Iran thở hổn hển. “Em có quyền tham gia quyết định, việc mua bán quan trọng nhất từ trước đến nay mà chúng ta…”

“Anh muốn gây ngạc nhiên.”

“Hôm nay anh kiếm được món thưởng,” Iran nói, cáo buộc.

“Đúng. Anh thu hồi được ba người máy.” Gã vào thang máy, và họ cùng nhau lên gần hơn đến Chúa. “Anh phải mua con này,” gã nói. “Có gì đó không ổn hôm nay. Điều gì đó về việc thu hồi chúng. Anh không thể nào tiếp tục được nếu không mua một con thú.” Thang máy lên đến sân thượng, gã dẫn vợ đi vào bóng đêm, đến chỗ lồng, bật đèn lên – đèn dành cho cư dân cả tòa nhà sử dụng – gã chỉ con dê, im lặng. Chờ phản ứng của cô.

“Ôi Chúa ơi,” Iran nói khẽ. Cô đến gần lồng, nhìn vào. Rồi cô đi một vòng quanh, nhìn con dê từ mọi phía. “Đúng là thực ư?” cô hỏi. “Không phải giả chứ?”

“Hoàn toàn thật, trừ phi bọn họ chơi xỏ anh.” Nhưng chuyện đó hiếm khi xảy ra lắm. Hình phạt cho tội bán hàng giả rất lớn: gấp hai lần rưỡi giá thị trường của con vật thật. “Không, họ không bịp anh đâu.”

“Một chú dê,” Iran nói. “Dê đen, giống Nubian.”

“Cô dê. Nên có lẽ sau này chúng ta có thể phối giống cho cô nàng. Chúng ta sẽ có sữa rồi làm pho mát.”

“Chúng ta cho cô nàng ra khỏi chuồng được không? Để ở chỗ con cừu ấy?”

“Phải buộc dây đã, ít nhất vài ngày đầu.”

Iran nói nhỏ, giọng hơi lạ, “ ‘Đời tôi là tình yêu và niềm vui’. Một bài hát cũ, rất cũ của Josef Strauss[1]. Anh nhớ không? Khi ta gặp nhau lần đầu.” Cô khẽ đặt bàn tay lên vai gã, cúi tới gần hôn gã. “Yêu rất nhiều. Và rất nhiều niềm vui.”

“Cảm ơn em,” gã nói, và ôm cô.

“Chúng ta xuống nhà tạ ơn Mercer đi. Rồi chúng ta lại lên đây đặt tên luôn cho nó, cô dê cần một cái tên. Và có lẽ anh có thể tìm dây mà buộc vào.” Cô cất bước.

Đứng cạnh con ngựa Judy, chải lông và trau chuốt cho nó, anh hàng xóm Bill Barbour gọi họ, “Này, dê nhà anh trông đẹp lắm, Deckard. Chúc mừng nhé. Chào chị Deckard. Có lẽ anh chị sẽ có dê con, có lẽ tôi sẽ đổi ngựa con của tôi với dê con nhà anh chị.”

“Cảm ơn,” Rick nói. Gã đi theo Iran, về hướng thang máy. “Chuyện này có chữa được cơn trầm cảm của em không?” Gã hỏi cô. “Của anh thì chữa được đấy.”

Iran nói, “Chắc chắn là đã chữa cơn trầm cảm của em. Giờ chúng ta có thể thừa nhận với mọi người rằng con cừu là giả.”

“Không cần phải thế,” gã thận trọng nói.

“Nhưng chúng ta có thể mà,” Iran nằng nặc. “Anh hiểu không, giờ chúng ta không có gì phải giấu, điều chúng ta luôn muốn đã trở thành hiện thực. Đó là một giấc mơ!” Một lần nữa cô nhón chân lên, nghiêng người hôn nhanh gã, hơi thở cô, nồng nhiệt và gấp gáp, phả vào cổ gã. Rồi cô với tay bấm nút thang máy.

Có gì đó cảnh báo gã. Điều gì đó khiến gã nói, “Khoan hãy xuống nhà vội. Chúng ta cứ ở đây với cô dê. Ngồi đó và ngắm, có lẽ cho cô nàng ăn gì đó. Họ cho anh một túi yến mạch để bắt đầu. Và chúng ta có thể đọc hướng dẫn chăm sóc dê, họ cho cả cuốn sách hướng dẫn đó, không mất thêm tiền. Chúng ta hãy đặt tên cô nàng là Euphemia.” Tuy nhiên, thang máy đã tới, và Iran chưa gì đã bước thoăn thoắt vào trong. “Iran, đợi đã,” gã nói.

“Sẽ là vô đạo đức nếu không hòa cảm với Mercer để tạ ơn,” Iran nói. “Hôm nay em đã cầm quai hộp, và nó giúp em vượt qua cơn trầm cảm một chút – chỉ một chút thôi, không đến mức này. Nhưng dù sao, em cũng đã trúng một viên đá, ngay ở đây.” Cô giơ cổ tay lên, trên đó gã nhận ra một vệt thâm nhỏ. “Và em nhớ đã nghĩ chúng ta tốt hơn bao nhiêu, giàu có hơn thế nào, khi chúng ta ở cùng Mercer. Dù có cơn đau. Bị đau về thể chất nhưng được bên nhau về tinh thần. Em cảm nhận được mọi người khác, trên toàn thế giới, tất thảy những ai đang hòa cảm vào cùng lúc đó.” Cô giữ cho cửa thang máy khỏi đóng. “Vào đi, Rick. Chỉ mất một lúc thôi. Anh hiếm khi nào chịu tham gia hòa cảm. Em muốn anh truyền tâm trạng đang có cho những người khác. Anh nợ họ điều đó. Sẽ là vô đạo đức nếu giữ cho riêng mình.”

Dĩ nhiên cô nói đúng. Nên gã vào thang máy và một lần nữa đi xuống.

Trong phòng khách nhà họ, bên chiếc hộp thấu cảm, Iran nhanh chóng bật công tắc, khuôn mặt cô phấn chấn vì niềm vui dâng cao, nó thắp sáng cô như trăng lưỡi liềm mới nhú. “Em muốn tất cả mọi người cùng biết,” cô bảo gã. “Một lần em đã được như vậy, em vừa hòa vào thì bắt gặp ai đó cũng vừa mua một con thú. Và rồi một ngày…” Nét mặt cô thoáng sa sầm, niềm khoan khoái biến mất. “Một ngày em tiếp nhận từ một người có con vật mới chết. Nhưng những người khác trong bọn em chia sẻ các niềm vui khác nhau của mình với người đó – em không có niềm vui nào cả, như anh có lẽ biết – và điều đó làm cho người ấy vui lên. Bọn em có thể sẽ còn chạm đến một người có ý tự tử. Những gì bọn em mang tới, những gì bọn em cảm thấy, có thể sẽ…”

“Họ sẽ được niềm vui của chúng ta,” Rick nói, “nhưng chúng ta sẽ mất đi. Chúng ta sẽ đổi điều chúng ta cảm thấy với điều họ cảm thấy. Niềm vui của chúng ta sẽ mất đi.”

Màn hình trên hộp thấu cảm giờ hiện ra những dòng sáng hối hả, những màu sắc vô hình vô dạng. Hít một hơi, vợ gã nắm chặt hai quai hộp. “Chúng ta sẽ không thực sự mất đi điều chúng ta cảm thấy, sẽ không mất đi nếu chúng ta gìn giữ nó sáng rõ trong tâm trí. Anh chưa bao giờ thực sự nắm được hòa cảm là như thế nào, phải không Rick?”

“Anh đoán là không,” gã nói. Nhưng giờ gã bắt đầu cảm thấy, lần đầu tiên, giá trị mà những người như Iran nhận được từ đạo Mercer. Có lẽ trải nghiệm của gã với kẻ săn thưởng Phil Resch đã biến đổi một khớp thần kinh tí xíu nào đó trong gã, đã đóng một công tắc thần kinh và mở một công tắc khác. Và điều này có lẽ đã khởi đầu một phản ứng dây chuyền. “Iran này,” gã nói gấp gáp, gã lôi cô khỏi chiếc hộp thấu cảm. “Em nghe này, anh muốn nói về chuyện xảy ra với anh hôm nay.” Gã dẫn cô lại sofa, dìu cô ngồi đối diện với gã. “Anh gặp một kẻ săn thưởng khác,” gã nói. “Một kẻ mà anh chưa bao giờ gặp trước đây. Một tên ưa săn mồi, dường như chỉ thích hủy diệt đám người máy. Lần đầu tiên, sau khi đi cùng hắn, anh nhìn chúng một cách khác đi. Ý anh là, theo cách riêng anh, anh đã từng nhìn nhận chúng như hắn nhìn chúng.”

“Chuyện này không để sau được sao?” Iran hỏi.

“Anh đã làm một bài kiểm tra, một câu hỏi, và xác minh được điều đó. Anh đã bắt đầu thấu cảm với những người máy, và hãy xem thế nghĩa là sao. Sáng nay chính em cũng nói ra điều đó. ‘Bọn người máy đáng thương.’ Nên em biết anh đang nói gì. Thế nên anh mua con dê. Trước đây, anh chưa bao giờ cảm thấy điều này. Có thể đó là một cơn trầm cảm, như em vẫn chịu. Bây giờ anh đã hiểu khi bị trầm cảm em đau khổ thế nào. Anh vẫn luôn nghĩ em thích như thế và anh đã nghĩ em có thể thoát khỏi đó bất cứ lúc nào, nếu không phải tự mình thì bằng cách sử dụng máy tâm trạng. Nhưng khi em bị trầm cảm đến mức đó, em trở nên bất cần. Em thờ ơ, bởi vì em đã đánh mất cảm giác rằng mình đáng giá. Dù cho em có cảm thấy vui hơn cũng không ích gì, vì nếu em không có giá trị…”

“Còn công việc của anh?” Giọng cô như đâm vào gã, gã chớp mắt. “Công việc của anh,” Iran nhắc lại. “Khoản tiền hàng tháng phải trả cho con dê là bao nhiêu?” Cô chìa tay ra. Theo phản xạ, gã lấy bản hợp đồng đã ký, đưa cho cô. “Nhiều thế,” cô nói, giọng lí nhí. “Lãi suất, trời đất ơi – chỉ riêng lãi suất thôi. Và anh làm thế vì anh bị trầm cảm. Chứ không phải là món quà bất ngờ cho em, như lúc đầu anh nói.” Cô trả hợp đồng lại cho gã. “Ồ, không quan trọng. Em vẫn mừng vì anh mua con dê, em yêu con dê đó. Nhưng một gánh nặng kinh tế lớn như vậy.” Cô trở nên ảm đạm.

Rick nói, “Anh có thể xin chuyển sang công việc khác. Sở có khoảng mười hay mười một loại việc khác nhau. Trộm thú, anh có thể chuyển sang đó.”

“Nhưng tiền thưởng. Chúng ta cần tiền thưởng nếu không họ sẽ đòi lại con dê!”

“Anh sẽ xin gia hạn hợp đồng từ 36 tháng sang 48 tháng.” Gã lôi ra chiếc bút bi, ghi nhanh vào sau hợp đồng. “Bằng cách đó, sẽ giảm được chừng năm mươi đô mỗi tháng.”

Điện thoại đổ chuông.

“Nếu chúng ta không xuống đây,” Rick nói, “nếu chúng ta cứ ở trên sân thượng, với con dê, chúng ta đã không phải nhận cuộc gọi này.”

Bước đến điện thoại hình, Iran nói, “Anh sợ gì chứ? Không phải họ đòi lại dê đâu, chưa đâu.” Cô bắt đầu nhấc máy.

“Sở gọi đấy,” gã nói. “Bảo anh không có đây.” Gã đi vào phòng tắm.

“Xin chào,” Iran nói vào điện thoại.

Còn ba người máy nữa, Rick nghĩ thầm, mà đáng lẽ mình phải săn tìm hôm nay, thay vì về nhà. Trên màn hình điện thoại, Harry Bryant đã hiện ra, nên giờ không bỏ trốn được nữa rồi. Gã bước trở lại, cơ chân tê cứng, đến điện thoại.

“Vâng, anh ấy đây,” Iran đang nói. “Chúng tôi vừa mua một con dê. Ông đến xem nhé, Bryant.” Một thoáng dừng khi cô lắng nghe rồi chuyển máy cho Rick. “Ông ấy có việc muốn nói với anh,” cô nói. Tiến đến hộp thấu cảm, cô nhanh chóng ngồi xuống và một lần nữa nắm hai quai hộp. Cô nhập cuộc gần như ngay lập tức. Rick đứng cầm điện thoại, nhận thức rõ tinh thần cô không ở bên mình nữa. Nhận thức sự đơn độc của gã.

“A lô,” gã nói vào điện thoại.

“Chúng ta đã có manh mối về hai người máy còn lại,” Harry Bryant nói. Ông ta đang gọi từ văn phòng. Rick thấy cái bàn quen thuộc, ngổn ngang tài liệu giấy tờ và rác tự sinh. “Rõ ràng chúng được cảnh báo – chúng đã rời khỏi địa chỉ Dave cung cấp, và giờ có thể tìm chúng ở… đợi chút.” Bryant mò mẫm trên bàn, cuối cùng cũng tìm được tài liệu ông muốn.

Theo thói quen, Rick tìm bút. Gã kê hợp đồng mua dê lên gối và chuẩn bị viết.

“Tòa nhà chung cư 3967-C,” Thanh tra Bryant nói. “Hãy đến đó càng sớm càng tốt. Chúng ta phải giả định rằng chúng biết về mấy con anh đã khử, Garland, Luba và Polokov. Thế nên chúng đã bỏ trốn một cách bất hợp pháp.”

“Bất hợp pháp,” Rick nhắc lại. Để bảo toàn tính mạng.

“Iran bảo anh vừa mua một con dê, mới hôm nay à? Sau khi hết giờ làm?”

“Trên đường về nhà.”

“Tôi sẽ đến xem con dê của anh sau khi anh thu hồi được những người máy còn lại. Mà này, tôi vừa nói chuyện với Dave. Tôi kể ông ta những rắc rối chúng gây ra cho anh. Ông ta nói chúc mừng và hãy cẩn thận hơn. Ông ta bảo mẫu Nexus-6 thông minh hơn ông ta tưởng. Thực tế, ông ta không tin nổi anh hạ được ba tên trong một ngày.”

“Ba là đủ, tôi không thể làm gì hơn. Tôi phải nghỉ ngơi.”

“Sáng mai thì chúng đi mất rồi, ra ngoài phạm vi của chúng ta.”

“Không sớm thế đâu. Chúng vẫn ở quanh đây thôi.”

“Tối nay anh đến đó. Trước khi chúng kịp phòng bị. Chúng sẽ không ngờ anh hành động nhanh như vậy.”

“Chắc chắn là có, chúng sẽ đợi tôi.”

“Anh run hả? Vì Polokov…”

“Tôi không run.”

“Vậy chuyện gì?”

“Được rồi, tôi sẽ tới đó.” Gã toan gác máy.

“Có kết quả thì báo ngay cho tôi. Tôi sẽ ở văn phòng.”

“Nếu hạ được chúng, tôi sẽ mua một con cừu.”

“Anh có cừu rồi mà. Anh có từ hồi tôi mới biết anh.”

“Cừu điện,” Rick nói. Gã ngắt máy. Lần này sẽ là cừu thật, gã tự nhủ. Mình phải có một con. Để bù đắp.

Bên chiếc hộp thấu cảm màu đen, vợ gã đang ngồi, khuôn mặt cô mê mẩn. Gã đứng cạnh cô một lát, đặt tay lên ngực cô. Gã cảm thấy nó phồng lên hạ xuống - sự sống trong cô, hoạt động trong cô. Iran không nhận thấy gã, trải nghiệm cùng Mercer đã trở nên tuyệt đối như mọi khi.

Trên màn hình, bóng dáng già cả, yếu ớt, mặc áo dài của Mercer đang vất vả leo dốc, và ngay lập tức một hòn đá bay qua ông ta. Quan sát cảnh đó, Rick nghĩ, Chúa ơi, tình trạng của mình còn tệ hơn thế. Mercer không phải làm gì xa lạ với ông ta. Ông ta chịu đau đớn, nhưng ít nhất ông ta không buộc phải vi phạm bản tính của mình.

Cúi xuống, gã nhẹ nhàng gỡ những ngón tay vợ ra khỏi hai quai hộp. Rồi gã thế chỗ cô. Lần đầu tiên sau nhiều tuần. Đấy là một ý tưởng ngẫu hứng: gã không dự tính trước, ngay lập tức nó xảy ra.

Một khung cảnh toàn cỏ dại trước mặt gã, một cõi điêu tàn. Không khí ở đây có mùi hoa rất gắt. Đây là sa mạc, không có mưa.

Một người đứng trước gã, ánh sáng buồn bã trong đôi mắt mệt mỏi ngập đầy đau đớn.

“Mercer,” Rick nói.

“Tôi là bạn của anh,” ông cụ nói. “Nhưng anh phải tiếp tục cứ như tôi không tồn tại. Anh hiểu không?” Ông ta xòe hai bàn tay trắng.

“Không, tôi không hiểu. Tôi cần giúp đỡ.”

“Làm sao tôi cứu được anh,” ông già nói, “nếu tôi không thể tự cứu mình?” Ông ta mỉm cười. “Anh không thấy sao? Không có đường cứu.”

“Vậy chuyện này để làm gì?” Rick gặng hỏi. “Ông ở đây làm gì?”

“Để cho anh thấy,” Wilbur Mercer nói, “rằng anh không đơn độc. Tôi ở đây cùng anh và sẽ luôn ở cạnh anh. Anh cứ tiếp tục việc của anh, dù anh biết như vậy là sai.”

“Tại sao? Sao tôi phải làm vậy? Tôi sẽ bỏ việc và di cư.”

Ông già nói, “Anh sẽ bị buộc làm điều sai trái dù anh có đi đâu. Đó là điều kiện cơ bản của cuộc đời – bị bắt phải vi phạm bản tính của mình. Mỗi sinh vật sống đều phải làm vậy vào lúc này hay lúc khác. Đó là sự thất bại của sáng tạo, là lời nguyền đang hoạt động, lời nguyền nuốt chửng mọi sự sống. Khắp nơi trong toàn vũ trụ.”

“Ông chỉ có thể nói thế thôi à?” Rick nói.

Một hòn đá lao vút vào gã. Gã cúi xuống và viên đá trúng tai gã. Ngay lập tức gã buông quai, và một lần nữa gã đứng trong phòng khách, bên cạnh vợ và hộp thấu cảm. Đầu gã đau như búa bổ vì trúng đá. Gã đưa tay sờ, thấy một vệt máu tươi, những giọt lớn chảy xuống bên má.

Iran, tay cầm khăn, chấm vào tai gã. “Có lẽ may cho em vì anh đã kéo em ra. Em thực sự không thể chịu được khi bị trúng đá. Cảm ơn anh nhận viên đá thay cho em.”

“Anh đi đây.”

“Công việc à?”

“Ba việc.” Gã cầm khăn trên tay cô rồi đi ra cửa chính, vẫn choáng váng và lúc này còn cảm thấy buồn nôn.

“Chúc anh may mắn.”

“Anh chẳng nhận được gì từ việc nắm quai đó. Mercer đã nói với anh nhưng chẳng ích gì. Ông ta cũng chẳng biết gì nhiều hơn anh. Đó chỉ là một ông già leo núi đến cái chết.”

“Chẳng phải chính đó là sự khai sáng sao?”

“Anh đã biết sự khai sáng đó rồi.” Gã mở cửa. “Gặp em sau.” Gã bước ra hành lang, đóng cửa lại. Chung cư 3967-C, gã nghĩ ngợi, khi đọc mặt sau bản hợp đồng. Nó nằm ở vùng ngoại ô, khu đó gần như hoang vắng. Một nơi lẩn trốn rất tốt. Ngoại trừ ánh đèn trong đêm. Mình sẽ dựa vào cái đó, gã nghĩ: ánh đèn - sáng như con bướm đêm hình đầu lâu. Và rồi sau vụ này sẽ không thêm lần nào nữa. Mình sẽ làm việc khác, kiếm sống bằng nghề khác. Ba kẻ này là cuối cùng. Mercer nói đúng, mình phải làm cho xong chuyện này. Nhưng, mình không nghĩ là làm được. Hai người máy đi cùng nhau – đây không phải là câu hỏi đạo đức, mà là câu hỏi thực tế.

Hẳn là mình không thể thu hồi chúng, gã nhận ra. Ngay cả nếu có muốn thử. Mình quá mệt mỏi và đã quá nhiều chuyện xảy ra hôm nay. Có lẽ Mercer biết điều đó, gã nghĩ ngợi. Có lẽ ông ta tiên đoán được mọi chuyện sẽ xảy ra.

Nhưng mình biết có thể tìm trợ giúp ở đâu, sự trợ giúp đã được đề nghị nhưng mình đã từ chối.

Gã lên đến sân thượng, và một lát sau đã ngồi trong bóng tối trong chiếc xe bay, quay số.

“Hiệp hội Rosen,” cô gái trực tổng đài nói.

“Rachael Rosen,” gã nói.

“Sao ạ, thưa ông?”

Rick gằn giọng, “Cho tôi nói chuyện với Rachael Rosen.”

“Cô Rosen có biết…”

“Tôi tin chắc là có,” gã nói. Gã đợi.

Mười phút sau, khuôn mặt nhỏ nhắn sẫm màu của Rachael Rosen xuất hiện trên màn hình video. “Chào anh Deckard.”

“Cô có bận không, hay tôi nói chuyện với cô được không?” gã nói. “Như cô vừa nói hôm nay.” Có vẻ như không phải hôm nay. Cứ như là một thế hệ đã trỗi dậy và suy tàn kể từ khi gã nói chuyện với cô ta lần gần đây nhất. Và tất cả sức nặng, tất cả sự mệt mỏi trong thời gian đó, lại hiện diện trong cơ thể gã. Gã cảm thấy một gánh nặng thể xác. Có lẽ bởi vì viên đá, gã nghĩ. Gã lấy khăn chấm chấm bên tai vẫn còn rỉ máu.

“Anh bị rách tai,” Rachael nói. “Thật đáng tiếc.”

“Cô có thực sự nghĩ tôi sẽ không gọi cho cô? Như cô nói?”

“Tôi bảo anh rồi, rằng không có tôi, thì một người máy Nexus-6 sẽ hạ anh trước khi anh hạ được nó.”

“Cô đã nhầm.”

“Nhưng anh đang gọi đấy thôi. Dù sao thì. Anh muốn tôi xuống San Francisco không?”

“Đêm nay.”

“Ô, giờ quá muộn rồi. Mai tôi đến, đi mất một giờ thôi.”

“Tôi được chỉ thị phải hạ bọn chúng đêm nay.” Gã dừng lại, đoạn nói, “Lúc đầu tám tên, giờ chỉ còn ba.”

“Nghe chừng anh vừa trải qua một ngày kinh khủng.”

“Nếu cô không bay xuống đây đêm nay, tôi sẽ phải một mình săn lùng chúng, và tôi sẽ không thể thu hồi chúng được. Tôi mới mua một con dê,” gã nói thêm. “Với số tiền thưởng từ ba người máy tôi hạ được.”

“Con người các anh thật là.” Rachael bật cười. “Dê hôi kinh khủng.”

“Chỉ dê đực thôi. Tôi đọc sách hướng dẫn kèm theo rồi.

“Trông anh thực sự mệt mỏi, anh như mụ mị hết cả rồi. Anh chắc là anh biết mình đang làm gì không, cố giết ba Nexus-6 nữa trong ngày? Chưa có ai thu hồi được sáu người máy trong một ngày cả.”

“Franklin Powers, hoảng một năm trước, ở Chicago. Anh ta thu hồi được bảy.”

“Giống McMillan Y-4 lỗi thời. Đây là một thứ khác.” Cô ta tư lự. “Rick, tôi không thể đến được. Tôi còn chưa ăn tối.”

“Tôi cần cô,” gã nói. Nếu không tôi sẽ chết, gã tự nhủ. Tôi biết thế, Mercer biết thế, tôi nghĩ cô cũng biết thế. Và tôi đang phí thời gian năn nỉ cô, gã suy tư. Người ta không thể nài nỉ một người máy được. Chúng không có khát khao gì cả.

“Tôi xin lỗi, Rick, nhưng tôi không thể đến tối nay. Phải đợi đến ngày mai thôi.”

“Kiểu báo thù của người máy.”

“Gì cơ?”

“Vì tôi đã phát hiện ra cô qua bài đo Voigt-Kampff.”

“Anh nghĩ thế à?” Mắt mở to, cô ta nói, “Thật ư?”

“Tạm biệt,” gã nói, và giơ tay gác máy.

“Nghe này,” Rachael nói nhanh. “Anh đang không dùng lý trí lúc này.”

“Cô thấy thế vì mẫu Nexus-6 các cô thông minh hơn người thường.”

“Không, tôi thực sự không hiểu,” Rachael thở dài. “Tôi thấy rõ là anh không muốn làm việc này đêm nay – có lẽ không hề muốn tí nào. Anh có chắc là muốn tôi giúp thu hồi ba người máy còn lại chứ? Hay anh muốn tôi thuyết phục anh đừng cố?”

“Cô đến đây đi, và chúng ta sẽ thuê một phòng khách sạn.”

“Tại sao?”

“Hôm nay tôi đã nghe một chuyện,” gã khàn khàn nói. “Về các tình huống liên quan đến đàn ông con người và phụ nữ người máy. Cô xuống San Francisco tối nay, thì tôi sẽ từ bỏ ba người máy còn lại. Chúng ta sẽ làm việc khác.”

Cô ta nhìn gã, rồi đột ngột nói. “Được rồi, tôi sẽ bay xuống đó. Tôi gặp anh ở đâu đây?”

“Ở St. Francis. Đó là khách sạn duy nhất còn hơi tử tế vẫn hoạt động ở Khu vực Vịnh.”

“Và anh sẽ không làm gì cho tới lúc tôi đến đó.”

“Tôi sẽ ngồi trong phòng khách sạn,” gã nói, “và xem Buster Thân thiện trên ti vi. Khách mời của ông ta suốt ba ngày qua vẫn là Amanda Werner. Tôi thích cô ta. Tôi có thể xem cô ta cho đến hết đời. Cô ta có bộ ngực biết cười,”Gã gác máy, và ngồi một lát, đầu óc gã trống trơn. Cuối cùng, hơi lạnh của chiếc xe khiến gã tỉnh lại. Gã bật chìa khóa nổ máy, và một lát sau đã tiến về trung tâm San Francisco, khách sạn St. Francis.

[1] Josef Strauss (1827–1870): nhà soạn nhạc nổi tiếng người Áo.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.