Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Định dạng khác: 📖 Chữ
Lượt đọc: 3081 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25. Cường lương bá đạo cuối cùng diệt vong, tựa như bụi bặm bay trong gió

❊ ❊ ❊

Trợ Tả Vệ Môn nay bận rộn vô cùng, nếu không phải Tiểu Bình Thái mời hắn thì căn bản hắn cũng chẳng tới. Thấy Tiểu Bình Thái đã hỏi han rõ ràng mọi chuyện, liền chuẩn bị cáo từ rời đi.

Hắn tuy chỉ là một phó dịch trưởng chi nhánh tại phân quốc, nhưng việc buôn bán làm ăn lại rất lớn, từ Cửu Châu đến Quan Đông, đâu đâu cũng có những mối liên lạc mà hắn cần quan tâm, thành ra cũng chẳng có thời gian mà tán gẫu cùng Tiểu Bình Thái.

Tiểu Bình Thái cũng mừng là hắn bận rộn như vậy, dù sao hắn càng bận rộn, đặc sản của Giang Tỳ bán ra càng nhiều. Tiểu Bình Thái chỉ cần nhớ đến việc đếm tiền là được, những chuyện sướng rơn như vậy, cứ âm thầm cười trộm là xong.

Lúc Trợ Tả Vệ Môn sắp sửa bước ra khỏi phòng, dường như sực nhớ ra điều gì. Hắn vừa mới từ Giới trở về, nghe được hai chuyện. Tuy nhiên cả hai đều không liên quan gì đến nhà Sơn Nội, nên tiện miệng nhắc qua với Tiểu Bình Thái.

"Đàn Chính đại nhân, thành chủ Phạn Thịnh là Tam Hảo Tu Lý vài ngày trước đã mang theo bảy mươi ba gia thần đến Giới Đinh chịu phép rửa tội. Hiện nay các giáo sĩ Nam Man tại Kỳ Nội vô cùng phấn khởi, cho rằng vương quốc Thiên Chủ sắp sửa giáng thế."

Tiểu Bình Thái nghe xong liền bĩu môi khinh bỉ, chỉ bằng chút thế lực đó của giáo hội bọn họ mà dám nhảy nhót tưng bừng ở vùng Kỳ Nội nơi tông môn san sát. Hừ, chết cũng không biết chết thế nào. Đến như Nhất Hướng Tông là tông môn lớn có sức cổ động và hiệu triệu mạnh mẽ như vậy, mà còn bị đánh hội đồng đến mức thiêu rụi cả Sơn Khoa Bản Nguyện Tự kia kìa. Tín đồ của giáo hội được mấy người? Thật sự tưởng mình giống như Hungary sao?

Hùng cứ vương quốc Hungary chỉ cần một tiếng lệnh, từ István đệ nhất trở xuống, triệu dân cùng thờ một tông giáo. Vinh quang của Thiên Chủ tỏa rạng khắp nửa Đông Âu, từ Moldova đến Slovakia đều đắm mình trong ân huệ của Thiên Chúa. Giáo hoàng đích thân gia miện, vinh hiển khắp chốn, vương quốc Hungary - lá chắn của Thiên Chủ, được dựng nên dưới sự sủng ái của Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần.

Nằm mơ!

Chuyện này tuy cũng là đại sự, nhưng Tiểu Bình Thái nghe qua rồi thôi, căn bản chẳng hề để tâm.

"Tùng Vĩnh Đàn Chính cũng cùng chịu phép rửa tội tại Giới, đồng thời bổ nhiệm Cao Sơn Hữu Cận làm Bàn Thiên Liên tổng thủ đế dịch, các đại thánh đường bên ngoài Giới Đinh cũng lần lượt được xây dựng lên."

Đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ có vị Cao Sơn Hữu Cận này là đáng quan tâm một chút, hắn có một đứa con trai tốt là tín đồ Cơ Đốc - Cao Sơn Trọng Hữu, xem ra bây giờ chắc chắn cũng đã theo đạo, vị này cũng là một tay giỏi nội chính, nhưng cứ nhìn vậy thôi đã, dù sao đứa trẻ vẫn còn nhỏ.

"Thánh Thiên Tử ở Lạc Kinh nghe nói vô cùng bất mãn trước hành động này của Tam Hảo Tu Lý, yêu cầu Công Phương điện hạ trục xuất các giáo sĩ Nam Man đang ở trong kinh thành. Công Phương điện hạ không hề tuân mệnh, mặc nhiên cho phép xây dựng đại thánh đường trong kinh."

Trong chuyện này thực ra có chút nguyên do, việc truyền bá Cơ Đốc giáo luôn đi kèm với thông thương Nam Man. Long Tạo Tự Long Tín cấm truyền đạo, thông thương Nam Man lập tức chấm dứt. Hữu Mã Tình Tín tuyên bố theo đạo, thuyền buôn Nam Man liền cập bến ngay lập tức. Sau đó, súng hỏa mai của Bồ Đào Nha, diêm tiêu, giáp trụ, thuốc lá, gỗ đàn hương, đường cát, vải nỉ và vô số hàng hóa ngoại lai khác đều có thể thâm nhập vào trong nước. Trực tiếp gia tăng thực lực quân sự và kinh tế, tranh bá liệt quốc.

Tiểu Bình Thái không rõ Túc Lợi Nghĩa Huy bảo hộ sự truyền bá của Cơ Đốc giáo biến tướng như vậy là vì mục đích gì, nhưng điểm này lại vô tình trùng khớp với Tùng Vĩnh Cực Tú. Quả nhiên dù là kẻ thù của nhau, cũng không phải là không thể tìm ra điểm chung.

Tiểu Bình Thái cũng đứng dậy tiễn Trợ Tả Vệ Môn một đoạn, người ta cũng coi như bận trăm công nghìn việc mà vẫn dành thời gian ghé qua, bản thân mình còn trông chờ hắn làm cho việc kinh doanh ngày càng lớn mạnh hơn nữa, tiễn một đoạn cũng chẳng là gì.

"Nói như vậy, Nam Man giáo ở Kỳ Nội hiện nay xem ra cũng đã phát triển khá quy mô rồi." Tiểu Bình Thái không mấy hứng thú với Cơ Đốc giáo, nhưng lại khá ngưỡng mộ kỹ thuật khoa học của phương Tây. Nếu có thể dụ dỗ được vài nhân viên kỹ thuật có năng lực của châu Âu, Tiểu Bình Thái chẳng ngại bỏ chút tiền xây một nhà thờ nhỏ, cho phép giáo sĩ truyền đạo.

"Các giáo sĩ ở Kỳ Nội không biết nghe tin từ đâu, hay tin Tam Hảo Tu Lý đang hùng bá vùng Kỳ Nội, nên cứ tưởng chỉ cần Tam Hảo Tu Lý theo đạo là có thể khiến triệu dân Kỳ Nội theo đạo, thật là nực cười."

Trợ Tả Vệ Môn cũng giống như người thường, không mấy lạc quan về sự truyền bá của Cơ Đốc giáo, cảm thấy tiền đồ không mấy sáng sủa.

Kỳ thực suy nghĩ của đám giáo sĩ này cũng tạm ổn, Thiên Hoàng và Túc Lợi Nhật Bản đều đã mất đi phần lớn quyền thế ngày trước. Hiện nay Kỳ Nội quả thực là Tam Hảo Trường Khánh nắm quyền quyết định, nếu Tam Hảo Trường Khánh lúc này mới ngoài ba mươi tuổi, tuổi trẻ tài cao. Đồng thời lại thực lòng tin sùng Cơ Đốc giáo, thì với sự quyết đoán trong sát phạt của ông ta, có lẽ thật sự có thể thúc đẩy Cơ Đốc giáo lớn mạnh đến mức đối kháng được với các tông môn tại Kỳ Nội.

Thế nhưng hiện tại Tam Hảo Trường Khánh đã bắt đầu đi đến những ngày cuối đời, sự thống trị của ông ta cũng hoàn toàn dựa trên uy thế trăm trận trăm thắng. Chỉ cần nhà Tam Hảo lộ ra sơ hở, đám "kẹo mạch nha" ở Kỳ Nội bình thường nhìn không ra gì, nhưng cái tài "thừa dịp ngươi bệnh lấy mạng ngươi" thì không hề nhỏ chút nào.

Có lẽ có thể đợi đến khi Kỳ Nội xảy ra biến loạn thì chiêu mộ vài giáo sĩ đến, lại thông qua trung gian là họ, dụ dỗ vài nhân viên kỹ thuật Nam Man đến thì sướng phải biết. Tiểu Bình Thái tính toán rất hay, ngay cả Túc Lợi ở trong kinh còn bảo hộ sự truyền bá của Cơ Đốc giáo, thì Sơn Nội Nghĩa Trị - kẻ luôn tự xưng là đồng môn của Túc Lợi - chắc chắn cũng sẽ không quá bài xích Cơ Đốc giáo.

Lúc này hai người đã đi đến cổng cư quán, Trợ Tả Vệ Môn cũng chắp tay vái Tiểu Bình Thái, ra hiệu cho Tiểu Bình Thái không cần tiễn nữa.

Tiểu Bình Thái bảo Thần Tam đi lấy cỏ giày giúp Trợ Tả Vệ Môn, dẫn người ta ra khỏi thành. Chuyện hôm nay coi như đến đây là kết thúc.

Hai người mỗi người quay lưng, đi được mấy bước. Trợ Tả Vệ Môn đột nhiên quay người lại.

"Đàn Chính, còn một chuyện nữa chưa nói. Tổng lĩnh nước Đạm Lộ là An Trạch Nhiếp Tân Thủ nghe nói âm mưu làm phản, đã bị Tam Hảo Tu Lý cưỡng lệnh đi tới Phạn Thịnh Thành để chất vấn rồi."

"Hử? Cái gì?" Tiểu Bình Thái vẫn chưa kịp phản ứng. Trợ Tả Vệ Môn đã nói xong chuyện mà hắn thấy chẳng qua cũng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt bình thường này, người đã đi ra ngoài mười mấy bước rồi.

Tiểu Bình Thái nào chịu để hắn đi, giày cũng chẳng kịp mang, nhảy xuống ngoại lang, một bước lao đến trước mặt Trợ Tả Vệ Môn. Đưa tay túm lấy hắn, khiến Trợ Tả Vệ Môn kinh ngạc đến mức mặt mày nghi hoặc sợ hãi.

"An Trạch Nhiếp Tân Thủ thực sự bị triệu đến Phạn Thịnh rồi?" Tiểu Bình Thái vội vã hỏi dồn ngay câu này.

"A? A! A."

"Phải, hiện tại chắc là đã ở Phạn Thịnh Thành được hai ngày rồi."

"Đã rõ, xin lỗi, xin lỗi."

An Trạch Đông Khang hẳn đã bị Tam Hảo Trường Khánh ép buộc tự sát, một trong những cánh tay đắc lực hiếm hoi còn lại của nhất môn chúng cận chi nhà Tam Hảo cứ thế mà mất đi.

Hồi chuông báo tử của nhà Tam Hảo - kẻ từng khiến người người trông ngóng, có cơ hội lớn nhất để vấn đỉnh thiên hạ, khắc chế quần hùng, quét sạch vũ nội, thống ngự bách liêu - đã vang lên đanh thép.

Quyền bính của Mạc phủ Ngự Tương Bạn Chúng, Quản Lĩnh Đại nhà Tam Hảo sắp sửa rơi vào tay bọn Tam Hảo Tam Nhân Chúng cùng Tùng Vĩnh Cửu Tú.

Những ngày tháng của Tam Hảo Trường Khánh, kẻ xuất thân từ dòng dõi Tân La Tam Lang Nghĩa Quang của nhà Tiểu Lạp Nguyên, mạnh đến mức lãnh hữu chín nước, mấy chục vạn quán lãnh địa, trên triệu lãnh dân, vạn quân gọi là tới, chẳng còn lại bao nhiêu nữa rồi, chẳng còn bao nhiêu nữa rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.