"Phải rồi, giá đậu tại Tín Nùng năm nay hình như tăng ba bốn phần, nhưng đối với ta mà nói thì chẳng có gì trở ngại cả." Trợ Tả Vệ Môn nói chuyện tự nhiên có phong thái của đại thương nhân.
Hóa ra đám đại thương nhân này không mấy khi trực tiếp giao dịch với nông hộ, họ thường trực tiếp thu mua quy mô lớn với các lãnh chúa. Hơn nữa, do sau vụ thu hoạch mùa thu nông sản ồ ạt tung ra thị trường, họ còn có thể ép giá, thậm chí trực tiếp lấy không mà không trả tiền.
Dẫu sao thì cuộc sống của các đại danh lãnh chúa cũng chẳng dễ dàng gì, kẻ thiếu nợ đám đại thương nhân này không phải là ít, lấy nông sản ra trả nợ thì lại càng không đáng giá.
Chỉ vì thế lực của Nạp Ốc chỗ Trợ Tả Vệ Môn tại vùng Sơn Nội không quá lớn, không có cách nào trực tiếp đối tiếp với lãnh chúa, cho nên ông ta mới đích thân chạy đến bố trí nhân thủ, thu mua đậu ở từng thôn từng trang để hoàn thành kế hoạch thu mua mà ông ta bắt buộc phải thực hiện.
"Vậy Trợ Tả Vệ Môn, giá đậu ở Kỳ Nội và các nước phía Tây năm nay ra sao?" Tiểu Bình Thái bắt đầu dò hỏi.
"Cửu Châu năm nay cuối hạ gặp một trận bão lớn, đậu mạch ở các nước Phong, Trúc... đều chịu ảnh hưởng nặng nề, còn như các nước Tát, Hướng... năm nay được mùa rất tốt. Đậu nành ở Tứ Quốc năm nay lại càng bội thu, đậu đen ở Đan Ba thì Nạp Ốc chúng ta không chen chân vào được. Còn Nùng Vĩ à, trước khi đến đây vẫn đang nội chiến, vịnh Y Thế toàn là thuyền buôn chờ lấy hàng, trái lại giá cả còn cao hơn bên Tín Nùng này."
Trợ Tả Vệ Môn cạn sạch một đĩa rượu, đối với những tin tức bề nổi này chẳng chút giấu giếm, dù sao thì nghề chính của Tiểu Bình Thái là võ sĩ chém giết, nghề phụ mới là phụng hành kiếm tiền. Ông ta cũng chẳng sợ Tiểu Bình Thái tranh giành mối làm ăn với mình, rất thật lòng.
"Chuyện làm ăn về món tương, Trợ Tả Vệ Môn có biết không?" Tiểu Bình Thái cuối cùng cũng dẫn vào vấn đề chính.
"Hì hì, thì ra Đạn Chính để ý đến món tương." Đầu óc kinh doanh của Trợ Tả Vệ Môn nhạy bén như vậy, lập tức phản ứng lại.
Nhưng rất nhanh, những lời ông ta nói khiến Tiểu Bình Thái bắt đầu đau đầu, thậm chí bắt đầu do dự về quyết sách lần này.
Hóa ra nó khác với mô hình thương mại thông thường thời Chiến Quốc mà chúng ta vẫn nghĩ, tức là hộ nông dân nhỏ hoặc thương nhân nhỏ tiến hành sản xuất, do đại danh lãnh chúa trực tiếp đứng ra tiêu thụ, hoặc là do đại danh lãnh chúa chỉ định thương chúng bao tiêu.
Tương không phải do đại thương ốc sản xuất độc lập, kinh doanh độc quyền, cũng chẳng phải do đại danh kiểm soát tiêu thụ ra bên ngoài. Mà là do các thương nhân nhỏ, thậm chí là phường bán dạo gánh hàng rong kinh doanh theo kiểu phân tán, đại thương ốc dường như đã chừa cho đám thương nhân nhỏ một con đường sống.
Thực ra nguyên nhân sâu xa nằm ở chỗ mức độ phát triển của vùng Đông Quốc còn chưa đủ, và sự bất tiện của vận tải đường thủy!
Nguyên nhân khiến tương ở vùng Cửu Châu phía Tây có thể kinh doanh độc quyền quy mô lớn chính là nhờ vận tải đường biển cực kỳ thuận tiện của biển nội địa Lại Hộ, gần như bất kỳ nước nào cũng có thể thông qua đường thủy để vận chuyển hàng hóa tới nơi. Mà địa hình vùng Đông Quốc chắc mọi người cũng biết ít nhiều, bỏ qua bình nguyên Quan Đông rộng lớn, những nơi còn lại thì đường núi quanh co khúc khuỷu vô cùng! Không thể thông thương được!
Chỉ có thể dựa vào các thương nhân nhỏ và phường bán dạo tay xách vai gánh, người kéo ngựa kéo, khai phá con đường thương mại giữa những dãy núi, đem tương vận chuyển tới từng cụm dân cư lớn nhỏ nằm giữa những dãy núi và gò đồi.
Cho nên việc làm ăn món tương Tín Châu, trông thì có vẻ lãi mỏng bán chạy, thực chất lại là việc làm ăn lợi nhuận rất lớn, thế mà đến nay vẫn chưa có bất kỳ đại danh hay đại thương ốc nào nhúng tay vào. Bởi vì việc làm ăn này thuần túy là kiếm tiền cực khổ, căn bản không phải là thứ dễ dàng kiếm chác được.
Đương nhiên rồi, giờ có thể khẳng định là đám thương nhân nhỏ này sang năm sẽ rất khó sống, vì đậu nành Tín Nùng mất mùa hoàn toàn, kế sinh nhai của họ rất có thể sẽ tiêu tùng.
Tiểu Bình Thái đột nhiên nhìn chằm chằm Trợ Tả Vệ Môn, nếu có thể thống nhất việc thu mua và tiêu thụ tương Tín Châu, nắm giữ được những con đường thương mại đã khai thông trong tay, thu nạp những thương nhân nhỏ và phường bán dạo đã thạo việc. Như vậy không những có thể vươn xúc tu của Nạp Ốc đến các nước vùng Quan Đông, mà còn có khả năng thu về khoản thu nhập khổng lồ hàng vạn quán mỗi năm.
Trợ Tả Vệ Môn cũng nhìn chằm chằm Tiểu Bình Thái, hai người chắc chắn đã nghĩ đến cùng một chỗ.
"Lòng có thừa mà sức không đủ." Trợ Tả Vệ Môn vẫn thở dài một tiếng, sang năm đúng là thời cơ tốt để họ nhúng tay vào việc kinh doanh tương Tín Châu, nhưng một khi họ muốn can thiệp toàn diện, thì ít nhất phải mất hai năm trời, hàng vạn người hành nghề cùng gia quyến trên tuyến tiêu thụ này sẽ cần Nạp Ốc của họ phải nuôi nấng.
Chi phí khổng lồ như vậy, dẫu cho Nạp Ốc có lớn mạnh đến đâu, ứng phó cũng vô cùng khó khăn.
Hơn nữa, đột ngột thôn tính hệ thống thương mại khổng lồ như vậy, đám tọa thương tại chỗ ở các nước vùng Quan Đông chắc chắn sẽ phản ứng dữ dội, liên hợp lại phản đối và bài trừ Nạp Ốc, thế thì lại càng được không bù mất.
"Được rồi được rồi, nhưng lần này là cơ hội kiếm lời không thể có lần thứ hai đâu! Trợ Tả Vệ Môn không định ra tay sao?" Tiểu Bình Thái dù sao cũng không làm thương mại, ông chỉ là đề xuất một câu, mục tiêu của ông vẫn là hy vọng mượn đội thương thuyền khổng lồ của Nạp Ốc cùng tuyến đường thương mại phía Tây, thu mua đậu nành được mùa năm nay ở vùng phía Tây.
"Đạn Chính quả nhiên đã có mưu tính từ trước, vốn liếng ta có thể điều động trong tay không nhiều lắm, ba ngàn quán có thể rút ra ngay lập tức để đến phía Tây thu mua đậu nành." Trợ Tả Vệ Môn quả nhiên là kẻ giàu có, mở miệng ra là ba ngàn quán tiền lớn.
"Tốt, ta có bảy ngàn quán!" "Đạn Chính, bảy ngàn quán đó là! Là!......" Tiểu Bình Thái lời còn chưa dứt, Bình Lục đã giật mình.
Bảy ngàn quán này chính là phần lớn tiền tiết kiệm dưỡng già của toàn bộ võ sĩ trung cao cấp ở Sơn Nội, cho Tiểu Bình Thái vay để làm việc làm ăn thị tất lâu dài, Tiểu Bình Thái lại cả gan muốn dời dùng số tiền này. Nếu thua lỗ! Thực sự phải đi treo cổ ở cổng thành rồi!
"Không sao, lần này nắm chắc mười phần!" Tiểu Bình Thái tất nhiên biết bảy ngàn quán này là mạng sống của đám võ sĩ trung cao cấp toàn vùng Sơn Nội, nhưng số tiền này là cất ở đó để dự phòng cho chi phí sản xuất kỳ hạn năm năm. Không động vào số tiền này thì nó là tiền chết. Giờ động vào một chút, biết đâu có thể kiếm được một mẻ, tại sao lại không động? Căn bản chẳng tính là mạo hiểm gì cả.
Bình Lục thấy Tiểu Bình Thái như vậy cũng không tiện nói thêm gì nữa, Trợ Tả Vệ Môn cũng rất lạc quan đối với phân tích của Tiểu Bình Thái, thế là hai người cuối cùng quyết định, phải làm một vố lớn.
Toàn bộ quá trình trước tiên là do Tiểu Bình Thái và chi nhánh Nạp Ốc ở Giang Tỳ xuất vốn, thuê mướn Nạp Ốc cùng lực lượng vận tải của những nhà kinh doanh thuyền buôn mà họ quen thuộc, thu mua đậu nành quy mô lớn ở vùng phía Tây và Kỳ Nội.
Cùng lúc đó, mượn nguồn lực thương mại của Nạp Ốc, đặt làm số lượng lớn thùng gỗ, việc này cũng cần số lượng cực kỳ khổng lồ. Bình thường mấy chục cái thùng thì tùy tiện tìm một thợ đóng thùng là xong, nhưng giờ là hàng vạn cái thùng, thì cần phải phát huy đầy đủ năng lực của Trợ Tả Vệ Môn - người sở hữu những mối quan hệ thương mại rộng khắp.
Cuối cùng là muối ăn, món muối biển này, Tiểu Bình Thái chỉ cần một phong thư, gửi cho thành đại Giang Tỳ là Tiểu Tây Nguyên Tả Vệ Môn là có thể đặt được số lượng đủ dùng. Việc này chẳng cần gì phiền phức cả, chỉ cần có tiền là được.
Tiếp theo là tổ chức phu khuân vác và đoàn chở hàng khổng lồ, vận chuyển số đậu nành này về Sơn Nội. Việc này chính là mối quan hệ của Tiểu Bình Thái, thương nhân nến từng hợp tác trước kia hiện vẫn hàng tháng tổ chức nhân thủ đến Sơn Nội lấy hàng. Tiểu Bình Thái chỉ cần trả chút tiền, để những phu khuân vác tay không đến Sơn Nội này trước tiên đi đến Giang Tỳ gánh đậu nành, là có thể giải quyết được vấn đề vận chuyển. Chỗ nào thực sự không đủ năng lực vận tải, thì bỏ tiền thuê dân phu, lúc nông nhàn thuê vài nông dân bán sức lao động thì có gì khó chứ? Đợi đến khi đậu nành về tới Sơn Nội, chỉ cần chờ thời cơ hành động là được.