Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 3845 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5. Ba mươi quân hộ vệ Ngự Sở

❊ ❊ ❊

“Satsuki ame wa tsuyu ka namida ka hototogisu waga na wo ageyo kumo no ue made” (Mưa tháng Năm là sương hay là lệ, hỡi chim đỗ quyên, hãy mang tên ta bay lên trên những tầng mây).

“Toki wa ima, ame ga shitashiru, satsuki kana” (Thời cơ đã đến, mưa tuôn tầm tã, tháng Năm này).

Thấy quen mắt không? Tiểu Bình Thái cũng thấy quen mắt.

Hai bài thơ quan trọng nhất về tháng Năm thời Chiến Quốc, bài trước là của Túc Lợi Nghĩa Huy Đại tướng quân quang vinh, vĩ đại và chính xác của chúng ta, bài sau là do Duy Nhậm Nhật Hướng Thủ để lại trước khi mưu phản.

Cho nên ngày chết của Tướng quân đương nhiên là vào tháng Năm, còn ngày chết của Tín Trường lại càng dễ nhớ hơn, mùng một tháng Sáu năm Thiên Chính thứ mười.

Mà nay đã là tháng Sáu rồi, Túc Lợi Nghĩa Huy vẫn đang bàn luận với Tiểu Bình Thái chuyện làm sao để gả em gái. Niên hiệu cũng đúng là Vĩnh Lộc không sai, thật là kỳ lạ, vị này vẫn đang tung tăng nhảy nhót.

Chắc là cánh bướm vỗ nhanh quá, Tiểu Bình Thái tự an ủi mình như thế. Thế là dứt khoát bày cho ngài ta thêm vài chiêu, để ngài ta tiếp tục tung tăng nhảy nhót. Ngài ta càng nhảy dữ dội, vùng Cận Kỳ lại càng khó mà ổn định nổi.

Mà theo ý nghĩ của Tiểu Bình Thái thì một vùng Cận Kỳ hỗn loạn chia rẽ mới là Cận Kỳ tốt, nếu không đợi đến lúc nhà Sơn Nội thượng lạc, mà vùng Kỳ Nội lại là một khối sắt đồng nhất thì chẳng còn gì thú vị nữa.

Hơn nữa Tiểu Bình Thái hiện tại đang vì Túc Lợi Nghĩa Huy mà tích trữ lực lượng, hiến kế củng cố mạc phủ, mọi bề đều hướng về Mạc phủ Thất Đinh vốn đã là một con thuyền rách nát này.

“Đáng tiếc thay, Đạn Chính lại là bộ hạ của Tể tướng.” Túc Lợi Nghĩa Huy cảm thán một câu, vô cùng hài lòng.

Ngài cho rằng gọi Tiểu Bình Thái đến tham mưu chuyện Tam Hảo Nghĩa Kế thật sự là một quyết định vô cùng anh minh, Tiểu Bình Thái không những suy tính chu toàn, mà còn biết suy một ra ba.

Thật sự rất đáng kinh ngạc, mấy vị mạc thần trong đó có cả Tam Uyên Đằng Hiếu, thực ra từ lúc làm chủ việc Giác Khánh hòa thượng xuất gia đã thấy Tiểu Bình Thái có cơ trí, có cái nhìn đại cục, có thể thoát ra khỏi vòng tròn mạc phủ để nhìn thấu thế cục.

“Điện hạ, những lời Đạn Chính nói đều trúng vào thời cuộc hiện nay, có thể thi hành từng bước một.” Nhà ngoại của vợ Tam Uyên Đằng Hiếu vốn là nhà Sơn Nội, cho dù Tiểu Bình Thái nói không hay lắm thì hắn cũng sẽ bổ sung cho hoàn hảo. Nay Tiểu Bình Thái dùng ba kế cùng lúc, hắn tự thấy mình dù suy nghĩ hồi lâu cũng nhiều nhất chỉ làm được đến bước này, tự nhiên là hết lời tán đồng.

“Phải lắm, phải lắm.” Túc Lợi Nghĩa Huy gập chiếc quạt giấy trong tay lại.

---❊ ❖ ❊---

“Đạn Chính đúng là quốc sĩ vô song.” Kim Xuyên Nghĩa Thân từ trong Ngự Sở bước ra, ánh mắt long lanh đầy ngưỡng mộ nhìn Tiểu Bình Thái.

Tiểu Bình Thái cười gượng gạo: “Viễn Giang điện quá khen rồi, không đến mức đó đâu.”

“Đạn Chính quả thực vượt xa người thường, chính là “Vũ khố” của phụ thân!” Tam Uyên Đằng Hiếu cũng phụ họa theo Kim Xuyên Nghĩa Thân.[Chú 1]

“Quá khen, quá khen.” Tiểu Bình Thái tự thấy mình đức mọn tài hèn, không xứng đáng với lời khen ngợi này.

Tiểu Bình Thái khi ra khỏi Ngự Sở đã nghĩ tới một vài điều, bèn quan sát kỹ lưỡng một phen, nay nhân lúc Tam Uyên Đằng Hiếu ở đây, liền chuẩn bị hỏi thăm một chút.

“Công Phương điện hạ có đám Phụng công chúng không dưới ba nghìn người, vì sao trong Ngự Sở lại hầu như không thấy binh mã?”

“À, việc phòng bị của Ngự Sở chia làm sáu ban, ba ban ban ngày mỗi nhóm sáu mươi người, ba ban ban đêm mỗi nhóm ba mươi người. Phụng công chúng ở vùng Cận Kỳ tuy có ba nghìn, nhưng thực tế cũng chia làm sáu phiên, chỉ có năm trăm người một phiên thường trú tại Lạc Trung, mỗi hai tháng luân phiên lên ban.”

Thật là quái gở!

Đường đường là Chinh Di Đại tướng quân của Mạc phủ Thất Đinh, mà hộ vệ vào ban đêm chỉ vỏn vẹn có ba mươi người!

“Sao lại thưa thớt thế này! Ba mươi người thì làm được trò trống gì? Còn nữa, năm trăm người một phiên, năm trăm người này lại ở đâu?” Kim Xuyên Nghĩa Thân cũng kinh ngạc, bài trí của Túc Lợi Nghĩa Huy quá nhỏ, còn thua cả hắn, đám cảnh vệ của hắn còn không chỉ có ba mươi người.

“Ba nghìn Phụng công chúng ở vùng Cận Kỳ không phải tất cả đều ở Lạc Trung, mà là được trưng tập từ các nơi ngự liệu sở như Sơn Khoa, Đề Hồ, Bản Bản, Chân Đảo.”

Túc Lợi Nghĩa Huy dùng tiền vào quá nhiều chỗ, để duy trì cái bài diện này của Mạc phủ, ngài căn bản không nuôi nổi quá nhiều binh lính thường trực. Phụng công chúng ở kinh đô thì ngài phải lo ăn ở, ngài không gánh nổi quá nhiều quân mã.

Ngay cả đám Phụng công chúng sáu ban mỗi ngày cũng đều tản ra cư ngụ tại các ngôi chùa lớn nhỏ và biệt viện trong kinh đô, Ngự Sở không bày nổi năm trăm cái giường.

Phụng công chúng đều là đến lượt trực ban mới cầm đao thương đến Ngự Sở thượng trực, ngày thường căn bản không ở trong Ngự Sở.

Hơn nữa gần Hoa Chi Ngự Sở có Quốc Phân Tự, trong chùa có một cái chuông đồng lớn, lần trước tình thế kinh thành căng thẳng, Túc Lợi Nghĩa Huy chính là đánh chuông lớn, Phụng công chúng trong kinh chỉ trong một giờ là có thể tập hợp lại, ba nghìn Phụng công chúng tản mát quanh Lạc Kinh có thể tập kết trong vòng một ngày.

Cho nên dù binh lực bên cạnh rất ít, nhưng chỉ trong vòng một ngày một đêm, Túc Lợi Nghĩa Huy có thể triệu tập được hơn ba nghìn binh lực.

Ngài dù sao cũng là Mạc phủ Tướng quân, lại sống trong Lạc Kinh, đại diện cho vinh quang của thiên hạ võ gia. Thông thường không thể có ai dám ra tay với ngài, cho dù thực sự có đại quân đánh tới, ngài cũng có thể triệu tập binh lực rút lui về hướng Cận Giang hoặc Đan Ba.

Nhưng có kẻ lại dám mạo thiên hạ chi đại bất vĩ!

“Binh lực thưa thớt như vậy, thật sự không ổn, nếu có việc gấp thì không thể ứng phó được.” Tiểu Bình Thái bày tỏ lo ngại.

“Hửm? Việc gấp? Cho dù kẻ kiêu ngạo hống hách như Tam Hảo Tu Lý cũng chỉ bức bách Điện hạ lưu vong đến Cận Giang mà thôi.” Tam Uyên Đằng Hiếu cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, Tam Hảo Trường Khánh một kiêu hùng giết người không chớp mắt cũng chẳng qua chỉ đuổi Túc Lợi Nghĩa Huy chạy đi mà thôi.

Cho dù thực sự có người muốn ra tay với Tướng quân, thì đoán chừng cũng là sở hữu một con rối, sau đó đánh tới Lạc Kinh, viết một phong thư bảo Túc Lợi Nghĩa Huy cút đi.

Những người trước kia như Túc Lợi Nghĩa Tình, Túc Lợi Nghĩa Duy, Túc Lợi Nghĩa Tài hầu như đều là như vậy.

Hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu, không ngoài như thế. Tướng quân bản thân chính là một loại kỳ hóa khả cư, nhưng đó cũng phải là Tướng quân còn sống mới có ích chứ.

Nếu Tiểu Bình Thái nói có người đánh vào kinh đô uy hiếp giam lỏng Túc Lợi Nghĩa Huy thì Tam Uyên Đằng Hiếu sẽ tin, nhưng công sát Túc Lợi Nghĩa Huy? Không thể nào! Không thể nào!

Tiểu Bình Thái thấy Tam Uyên Đằng Hiếu hoàn toàn không tin, nhưng lại không có bằng chứng để chứng minh, trong lòng sốt ruột đến mức dậm chân. Một Túc Lợi Nghĩa Huy còn sống mới có thể khuấy động phong vân ở Lạc Kinh, nếu là một Túc Lợi Nghĩa Huy đã chết thì có ích lợi gì chứ!

Chỉ có thể tỏ vẻ trong lòng hướng về Mạc phủ: “Công Phương điện hạ dù sao cũng là chủ chung của thiên hạ, ba mươi người thực sự là quá ít, dù sao cũng phải kiến nghị Điện hạ bố trí thêm nhân thủ.”

Chỉ có thể dùng thể diện của Mạc phủ để khuyên, Túc Lợi Nghĩa Huy coi trọng nhất là thể diện Mạc phủ, dù có sưng mặt sưng mày ngài cũng phải làm ra vẻ béo tốt.

“Được rồi, lần tới ta sẽ bàn bạc với mấy vị ở Thị sở.” Tam Uyên Đằng Hiếu không tỏ thái độ gì.

“Binh bộ à, đó là Công Phương điện hạ đấy!”

[Chú 1]: Danh xưng "Vũ khố" là để tán dương Bùi Ngỗi, một nhà văn học, triết học kiệt xuất, tể tướng tài ba thời Tây Tấn. Trong bầu không khí thời đại ưa chuộng thanh đàm, sùng bái Hoàng Lão, ông đã đưa ra "Sùng Hữu Luận", công kích dữ dội hành vi thanh đàm làm hại quốc gia của Vương Diễn và những người khác. Bùi Ngỗi khi còn trẻ đã được ca ngợi là tài đức anh mậu, đủ để hưng thịnh dòng dõi quốc gia. Tựa như vũ khố, ngũ binh tung hoành, là bậc tuấn kiệt một thời. Đáng tiếc thay, người này bị sát hại trong loạn Bát Vương khi mới ba mươi tư tuổi, dòng chính của Văn Hỷ Bùi thị cũng vì thế mà chịu tổn thất nặng nề, không còn được như cảnh tượng phồn vinh, anh kiệt xuất chúng, đời đời phong lưu như thuở trước.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.