
-Điền Yên-
Khi còn nhỏ, bạn có tưởng tượng cuộc sống của mình về sau không? Tôi thì có. Những huyễn tưởng xa vời kiểu trở thành nhà du hành vũ trụ, nhà khoa học đoạt giải Nobel đầu tiên của Việt Nam hay nhân viên FBI xuất sắc là một phần giấc mơ thơ ấu của tôi. Khi ấy, tôi nghĩ như thế thật là oách, sống thế mới là sống chứ. Mãi cho đến sau này, tôi mới nhận ra: bình an qua hết cõi đời mới thực là khó nhất.
Tốt nghiệp đại học ngành mình không yêu thích, làm một công việc chẳng liên quan gì tới chuyên ngành đã học, tôi giống như ngàn vạn thanh niên trên đất nước này, được thực tế dạy cho cách dần quên đi những ước mơ trẻ dại. Tự nuôi sống bản thân, hàng tháng gửi biếu cha mẹ chút tiền điện nước, nộp thuế đầy đủ cho nhà nước đã là một cuộc sống đáng tự hào rồi. Trong những tưởng tượng thời niên thiếu của tôi không hề có tình yêu. Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, tôi đã định sống một mình cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay. Vậy mà năm hai mươi ba tuổi, run rủi thế nào, tôi gặp mối tình đầu của mình. Đó là một người đàn ông chững chạc và chu đáo. Dù bạn mười sáu hay sáu mươi, yêu lần đầu cũng sẽ như nhau: mù quáng và ngây ngốc vì tình. Trong mắt tôi, mọi thứ của anh ấy đều hoàn hảo. Chênh lệch một giáp ư? Tuyệt vời! Đàn ông trên ba mươi tuổi đứng đắn, chỉn chu, khác hẳn những chàng trai mới lớn trẻ người non dạ. Không có nhiều thời gian dành cho bạn ư? Quá tốt! Người ta chẳng bảo tình yêu là một con quái vật, bỏ đói thì sống, cho ăn no thì chết đó sao? Yêu một người trưởng thành, bạn sẽ luôn cảm thấy được bảo vệ, che chở. Kinh nghiệm sống của họ, chưa kể kinh nghiệm tình ái luôn mang đến cho bạn những điều bất ngờ thú vị.
Anh ấy chăm sóc, cưng chiều tôi từng li từng tí. Tôi thích những quán vỉa hè, anh rời chiếc ô tô bóng loáng ngồi quán cóc. Tôi thích ngủ nướng cuối tuần, anh sẽ chỉ gọi điện sau mười giờ. Mặc dù rất bận rộn, anh ấy vẫn dành thời gian cho tôi, uống nước, xem phim, đi dạo… đôi khi, còn đưa tôi đi công tác cùng. Bên nhau tại một nơi xa lạ, tôi có một cảm giác ỷ lại gắn kết kỳ lạ với anh, cảm thấy như thế giới này chỉ có mình anh ấy. Tôi thích hỏi “anh có yêu em không” để được nhận câu trả lời là “có”. Có rất nhiều điều ta biết rõ nhưng vẫn muốn nghe đi nghe lại cả trăm vạn lần, như thể khắc chữ trên bia đá, hòng in thật sâu những lời ấy vào tim mình. Tôi muốn khoe với với mọi người rằng chúng tôi yêu nhau. Thật ngốc nghếch nhưng khi quá hạnh phúc, người ta thường không thể giữ được trong lòng. Niềm vui sướng tràn qua ánh mắt, nụ cười và hành động. Dù cho tôi không nói gì, hạnh phúc vẫn tỏa ra từ tôi như một vầng hào quang sáng rực. Những cuộc điện thoại, những đêm hẹn hò, tôi như bơi trong hạnh phúc mà quên rằng thế gian luôn tìm được sự cân bằng tự nhiên. Nếu bạn đã từng vô cùng may mắn, hãy cẩn thận, xui xẻo đang chầu chực đâu đó gần đây thôi. Tôi yêu đến mù quáng và không hề biết anh ta đã có gia đình cho đến ngày vợ anh kéo mấy thanh niên to khỏe tới đánh cho tôi một trận.
Chiều mùa hè nóng ấm, mặt trời đỏ rực từ từ thấp xuống sau những tòa nhà cao tầng trong thành phố. Tôi và anh trốn khỏi những khói bụi và tấp nập ồn ào cuối ngày, lánh vào một chốn yên lặng và mát mẻ, cùng tận hưởng giây phút yêu đương chỉ của hai người. Ly nước quả màu xanh trong vắt đầy đá bào lạnh trên bàn vẫn còn nguyên. Tay tôi nằm gọn trong tay anh, trong mắt anh có tôi đang cười mê đắm. Ngả đầu lên vai anh nhìn ngày đang dần tắt, tôi đã ngỡ rằng chẳng gì có thể chia cắt nổi chúng tôi. Tôi đã ước phút giây này là vĩnh cửu!
Chiếc ly thủy tinh rơi vỡ tan. Chất lỏng màu xanh biếc chảy tràn trên sàn rồi thấm qua những khe nhỏ giữa các thanh gỗ. Chút đá bào mỏng manh tan ra thành nước rồi cũng nhanh chóng biến mất. Hai chiếc ống hút lăn lóc mỗi nơi một cái. Tôi ngơ ngác nhìn người phụ nữ trước mắt, tôi hiểu những lời cô nói nhưng lại chẳng biết gì. Mà cô ấy cũng không cho tôi nhiều thời gian suy nghĩ. Bọn họ vừa mắng chửi vừa đánh đập tôi tơi bời. Bao nhiêu lời bẩn thỉu, tục tĩu văng ra, khiến tôi tối tăm mặt mũi, đến mức tôi nghĩ nếu không vì một số cố kỵ, có lẽ mấy thanh niên kia đã cưỡng bức tôi rồi.
Người qua đường bu lại xem rất đông. Với tất cả, đây là một liveshow hấp dẫn để tối về họ kể lại với gia đình, hôm sau nhắc lại với bạn bè, có thể thêm mắm dặm muối tùy khẩu vị sao cho trở thành một món khác lạ trên bữa ăn nhàm chán của cuộc đời. Họ chỉ trỏ bàn tán nhưng chẳng ai muốn can ngăn một vụ đánh ghen bởi vì dù vô tình hay cố ý, quan hệ với người có vợ chưa bao giờ là một việc làm có đạo đức.
Tôi đã nghĩ người đàn ông tôi yêu ấy sẽ lao vào che chở cho tôi, ngăn những cú đánh giáng xuống người tôi, lên tiếng nhận trách nhiệm để tôi không phải nghe những lời nhục mạ. Tôi chờ mãi, chờ đến khi vợ anh đánh chán mà bỏ đi, anh vẫn không hề nói giùm tôi một câu. Anh ta đứng né một góc, lấm lét nhìn vợ rồi tranh thủ lúc cô không để ý, len lén rời đi. Lẽ ra phải khóc, nhưng tôi lại cười, có lẽ tôi đã xem quá nhiều phim Hàn Quốc rồi.
Tôi nằm tơi tả trên vỉa hè. Họ đã lôi tôi ra khỏi quán để ra tay cho thoải mái. Tôi thở phào, tất cả đã bỏ đi, lỡ gãy cái ghế hay vỡ chiếc chén nào là quán bắt tôi đền đủ. Tôi không còn sức để đứng lên, đành lết tấm thân bầm dập dựa vào một gốc cây gần đó, cố không nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Hơi nóng từ mặt đường nhựa ủ suốt cả ngày bốc lên hầm hập. Gió phơn Tây Nam khô rát tạt vào mặt, bỏng cháy như những cái tát của người vợ bị lừa dối. Hai người, cô ấy và tôi, ai khốn khổ hơn? Là cô - người vợ hợp pháp bị chồng cắm sừng, hay là tôi - kẻ thứ ba không được bất kỳ ai thương cảm? Người tôi ê ẩm nhưng tim tôi còn đau hơn, đau đến nỗi tôi nghĩ mình may mắn. Ít nhất, tôi đã không bị tạt axit hay đánh thành tàn tật. Và hơn tất thảy, tôi không còn tốn thời gian và tình cảm cho một người không xứng đáng nữa. Tương lai không chỉ có một con đường, và không cần nhỏ giọt nước mắt nào cho một lộ trình ngoài dự định.
Vụ đánh ghen kinh thiên động địa đó dĩ nhiên đến tai bố mẹ tôi. Bố đập tôi thêm một trận nữa còn mẹ thì khóc như mưa. Bố mẹ coi tôi là nỗi nhục nhã của cả dòng họ. Hết người để yêu rồi hay sao mà đâm đầu vào người đã có vợ? Trong mắt cha mẹ, tôi đã làm bại hoại gia phong, phá hủy hình tượng gia đình văn hóa mà cha mẹ dày công xây dựng suốt bao năm. Lỗi tại tôi, chẳng thể trách ai, chỉ có thể im lặng trước tất cả các lời buộc tội, thanh minh hay giải thích chỉ làm câu chuyện thêm tồi tệ. Mẹ ra sức giới thiệu cho tôi hết mối này đến mối khác để tôi quên đi mối tình tội lỗi mà thực ra tôi đã buông tay ngay thời điểm nhìn thấy anh ta lén lút chuồn đi. Bố cáu có, gườm gườm mỗi khi nhìn thấy mặt tôi. Bố chướng mắt với mọi hành động của tôi kể từ hôm ấy. Trước kia, tôi là niềm tự hào của bố thì giờ đây, ông coi tôi là thất bại lớn nhất trong đời. Thực ra, tôi vẫn là tôi thôi, chỉ khác chăng là bố đã đeo một cặp kính khác. Với bố, danh dự còn quan trọng hơn cả mạng sống. Ông sẽ không cho phép bất kỳ ai, kể cả con ruột, phương hại đến điều đó. Nỗi chán ghét tích tụ qua một đoạn thời gian, đến một ngày bố không thể chịu đựng thêm được nữa. Ông tống cổ tôi ra khỏi nhà.
Tôi xách quần áo qua nhà bạn ngủ nhờ mấy đêm rồi tìm thuê một căn phòng nhỏ, bắt đầu cuộc sống “không gia đình”. Tôi không quay về nhà nữa, cũng không liên lạc với bố mẹ dù cả ba vẫn sống trong cùng một thành phố. Tôi đã từng nghĩ nơi này thật chật hẹp, đông đúc, người người chen chúc nhau. Giờ tôi mới biết thành phố này rộng biết bao, quãng đường từ chỗ trọ đến nhà bố mẹ xa chừng nào, có đi mãi vẫn không sao đến được.
Cơ quan tôi cũng nghe phong thanh chuyện của tôi. Một cơ quan nhà nước về giáo dục khó có thể chấp nhận một nhân viên mang vết đen trong lý lịch. Mặc dù đời sống tình dục cá nhân không phải là lý do hợp pháp để sa thải nhân viên nhưng khi muốn đuổi việc một người, luôn có vô số cách thức khiến người đó ra đi. Một thời gian ngắn sau, tôi cầm quyết định thôi việc mà cảm thấy như trút được gánh nặng. Với cuộc sống tự thân vận động hiện tại, tôi không đủ can đảm chủ động xin nghỉ, dù cho hàng ngày phải làm việc dưới những ánh mắt soi mói và những lời nói xấu sau lưng.
Tôi rải hồ sơ xin việc khắp nơi nhưng đời vẫn thế, khi cần thì không bao giờ có, càng nôn nóng có việc thì càng không nhận được lời mời phỏng vấn nào. Hơn một tháng ăn nhờ ở đậu bạn bè, tiền tiết kiệm tôi mang theo đã gần cạn. May thay, lúc ấy một người bạn online đã giới thiệu cho tôi chân biểu diễn cho một quán trà. Quán nhỏ nơi ngã ba đường nhưng hơi nép vào ngõ, vẫn giữ được sự yên tĩnh dù lọt giữa những đông đúc của phố phường. Tôi chợt thấy lòng mình bình tĩnh lại. Tôi mang âm nhạc của mình đến những người khách ở đây, và cũng mang tới cho tâm hồn đang hỗn loạn của mình nốt lặng sau những câu nhạc kéo dài.
Và tại ngã rẽ cuộc đời, tôi gặp anh ở đó. Anh từ đâu đến, đi ngang qua hay đã đợi tôi nơi đây, tôi không rõ. Chỉ là một lần nữa, tôi nhận ra cuộc sống rất cân bằng.Tôi nghĩ có lẽ những tổn thương trước đây được Thượng đế ban cho là để tôi hiểu được giá trị của anh ấy.
Tôi về ở với anh - cuộc sống chung không hôn nhân và chưa được pháp luật thừa nhận. Có hẳn một bộ luật quy định về hôn nhân và gia đình bởi vì có vô số thứ phức tạp nảy sinh trong loại quan hệ xã hội này. Rất nhiều khi hai người cảm thấy không thể sống được với nhau nữa, muốn chia tay nhưng tờ giấy đăng ký kết hôn lại níu giữ họ với nhau. Kết hôn đơn giản, nhưng ly hôn là cả một quá trình, mà có khi trong lúc tiến hành quá trình đó, ta quên khuấy mất mục đích ban đầu. Nhưng chúng tôi thì khác. Con thuyền tình ái không có gì neo giữ ngoài chính bản thân tình yêu. Khi con thuyền mong manh vượt qua bao sóng gió, chúng tôi biết ái tình đã thăng hoa đến mức tột cùng. Hai con người cô đơn bị gia đình ruồng bỏ tìm thấy nhau trên đường đời tấp nập. Mỗi ngày, trong suốt cuộc đời, có bao nhiêu người đi lướt qua ta mà chẳng để lại dấu vết gì, tựa như gió thổi qua bờ cát. Trong quán trà ấy, vô số lượt khách đến và đi. Vậy mà tôi đã nhìn thấy anh. Mãi mãi về sau, hình ảnh anh khẽ vỗ tay khen ngợi khi tôi chơi xong bản Winter Sonata sẽ luôn khắc ghi trong từng mảnh ký ức của tôi, gần gũi như mới vừa hôm qua, thấm đẫm hương trà và ánh đèn vàng ấm áp.
Chúng tôi bên nhau mười lăm năm sáu tháng hai mươi bốn ngày, rồi anh đi trước tôi một bước. Chỉ còn mình tôi trên thế gian rộng lớn. Căn nhà trống trải đến mênh mông. Khi anh ra đi, tôi không hề rơi nước mắt, bởi tôi rất vui mừng vì người phải chịu nỗi đau tử biệt không phải là anh. Lòng tôi như cánh đồng sau mùa gặt, hoang vắng, buồn tênh nhưng cũng bình lặng khôn cùng. Tôi vẫn nghe đâu đó tiếng cười của anh mỗi sớm mùa xuân, tiếng thở đều đều của anh mỗi trưa mùa hạ, tiếng nói của anh mỗi chiều chớm thu và hơi ấm của anh những đêm đông lạnh giá. Tôi đến những nơi anh chưa từng đi qua, xem những trận bóng anh ước ao chờ đợi, đọc những cuốn sách anh chưa kịp xem... làm mọi thứ cho cả phần anh. Anh đã luôn chăm sóc tôi, làm tất cả cho tôi. Tôi hạnh phúc vì đã đến lượt tôi làm những việc đó cho anh.
Hơn mười hai năm đã trôi qua kể từ ngày anh mất, tôi biết mình đang ngày càng đến gần anh hơn. Tôi chờ ngày này quá lâu rồi. Chúng tôi đã đi trên những ngả đường khác nhau, gặp gỡ rồi đồng hành, tiễn biệt rồi lại tương phùng. Chúng tôi sắp gặp lại nhau. Đường dù xa vạn dặm, cuối cùng vẫn quy về một điểm. Ai biết được nơi đó là đâu vì những người biết chẳng bao giờ quay lại. Tất cả đều phải nghỉ chân sau một quãng đường quá dài.