Những Mảng Màu Cuộc Sống

Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Déjà Vu

❊ ❊ ❊

-Điền Yên-

Mưa ngoài hiên tí tách. Tôi nhớ lần đầu gặp em cũng vào một ngày như thế này. Cơn mưa đến quá bất ngờ khiến tôi chỉ kịp núp vào chỗ trú gần nhất. Ở đó đã có một người. Em ngồi bó gối trước cửa một ngôi nhà khóa ngoài có mái hiên vươn dài, lợp ngói cổ phủ đầy rêu. Trước nhà đung đưa mấy chiếc đèn lồng vải đã bạc màu. Mưa xuyên qua tóc em nhỏ xuống chiếc áo len màu tro nhạt nhưng dường như em không để ý. Tôi rũ nhẹ áo khoác, mưa dính trên áo lả tả bay ra, chạm mặt sàn bê tông trắng biến thành những đốm thẫm nhỏ xíu. Em ngước mắt lên nhìn tôi, đôi mắt màu xám u uẩn mà thản nhiên khiến tôi nghĩ liệu tên em có phải là Đông không mà tại sao em lại giống như hòa làm một với ngày đông buồn tênh này đến vậy!

− Không phải.

Tôi giật mình, thoát khỏi ý nghĩ đang quanh quẩn trong đầu, nhìn em ngơ ngác. Em vừa nói với tôi sao?

– Gì cơ?

– Tên em không phải là Đông.

− Vậy em là Charles Xavier.(2)

Em cười phá lên. Tôi ngẩn ngơ ngắm nụ cười rực rỡ của em, có lẽ em là Đông Phong.

– Anh ngồi cạnh em được chứ?

Nét cười của em lướt qua môi:

− Vâng.

Tôi duỗi chân bên cạnh em, ủ tay vào túi áo, gắng nói đôi câu chuyện làm quà.

− Giờ đến lượt em đi. Đoán xem anh tên gì nào?

Em chống tay lên má, nghiêng đầu nhìn tôi:

− Ít nhất cũng phải cho em vài gợi ý chứ?

− Cho em hỏi ba câu. Anh sẽ chỉ trả lời đúng hoặc sai.

− Được. Chữ cái đầu của tên anh nằm ở nửa trên của bảng chữ cái phải không?

– Sai.

− Tên anh có ít hơn hoặc bằng bốn chữ cái?

− Đúng. Em còn một câu hỏi thôi.

Tôi đắc thắng cười, với ngần đó dữ liệu mà đoán ra thì Sherlock Homes cũng chưa chắc làm nổi.

Em nhắm hờ đôi mắt, lời em như hơi thở, nhẹ bỗng, bay lên thành một làn khói mảnh:

− Câu hỏi cuối cùng em để dành được không, anh Vũ?

Khoảnh khắc ấy, tim tôi như ngừng đập, không phải vì em đã đoán đúng mà vì giọng nói của em có điều gì đó chua xót không thể diễn đạt bằng lời. Thanh âm em gọi tên tôi cứ vang vọng trong thinh lặng tâm hồn tôi như thể một nốt nhạc kéo rất dài.

Tôi không trả lời, em cũng chẳng hề lên tiếng, cả hai đều biết kết quả rồi. Chúng tôi cứ ngồi như thế cho đến khi đêm buông xuống và mưa tạnh dần. Trong chập choạng chiều cuối đông, tôi nghe tiếng em nén thở dài:

− Em về trước đây. Hẹn gặp lại.

Gặp lại ư? Khi mà ngay cả tên em tôi cũng chưa biết. Em sẽ lẫn vào đám đông và không bao giờ tôi có thể gặp lại em nữa. Tôi chợt hốt hoảng nắm lấy tay em.

− Đừng đi.

***

Nhưng rồi em vẫn rời đi vào một ngày mùa đông rét mướt, chỉ để lại vỏn vẹn một mảnh giấy trên bàn. Lá thư chặn dưới chiếc ly còn lưng nước trên bàn trải khăn xanh thẫm. Nhìn từ trên cao xuống, xuyên qua lớp nước và thủy tinh trong suốt, chữ viết trông liêu xiêu, run rẩy. Tôi miết ngón tay lên vành nước tròn hằn trên giấy, vài con chữ ngấm nước hoen đi mờ mịt rồi tất cả chìm sau một bức màn mỏng nhòe nhoẹt.

Tháng Mười một đầy mưa. Mưa rơi ngày này qua ngày khác, phủ lên thành phố lớp nước dày mênh mông. Nhìn qua mưa, mọi thứ đều trở nên mờ ảo và vô thực. Tiếng mưa trong thinh lặng, đẩy lùi mọi thanh âm của thế gian. Tôi dựng ô vào góc nhà, nước mưa tuột theo cánh ô xuống đất, ngấm vào thảm thành một vệt sẫm màu. Bữa tối dọn lên bàn, mùi thức ăn ấm sực. Tôi vẫn bày ra hai bộ bát đũa, thói quen thật khó bỏ. Cái bát sứ trắng lạnh phía đối diện làm đồ ăn nguội đi mấy phần. Tôi cúi đầu im lặng và ăn cơm, sợ rằng ngẩng lên sẽ không thấy em ở đó.

Tôi không dám ngủ trên chiếc giường cũ nơi còn vương hơi ấm của em. Suốt những đêm lạnh giá, tôi co ro trên sofa ngoài phòng khách, nhìn xuyên qua ô cửa kính, chờ đợi một người xuất hiện. Đèn đường trên phố hắt hiu buồn, những hạt mưa dường như rõ ràng hơn dưới ánh sáng màu cam xám. Tôi chờ từ lúc đèn bắt đầu lên cho đến khi tắt lịm, từ khi mưa nặng hạt đến lúc ngừng rơi. Em vẫn không về. Tôi đọc lại bức thư cuối cùng của em rồi xé vụn, thả rơi từ thành cầu xuống dòng sông ngầu đục. Gió bấc rét căm căm lùa vào từng lớp áo khiến tôi chợt rùng mình, kéo vội mũ lên che tai. Những mảnh giấy nhỏ xíu chao đảo bay tan tác rồi biến mất. Chẳng có gì vĩnh viễn ngay cả những cơn mưa tháng Mười một lạnh giá.

Tôi kết hôn vào ngày Đông chí. Không khí khô lạnh nhưng trời hửng nắng, một ngày đẹp hiếm hoi trong suốt mùa đông dài ảm đạm. Xe hoa đi ngang con phố có ngôi nhà với mái hiên vươn dài được lợp ngói cổ phủ đầy rêu. Dãy đèn lồng đã tháo xuống, thay bằng chuỗi đèn led, ban ngày nhìn trơ những dây dợ xấu xí. Không còn ai đó mặc áo len xám nhạt và đôi mắt màu tro hơi cong cong nét cười. Tôi hà hơi vào cửa kính, tất cả chợt nhòa đi.

***

Tôi thay đổi hầu hết đồ đạc trong nhà, không giữ lại bất kỳ cái gì gợi nhớ đến em. Nhưng cho dù làm thế, tôi vẫn không cách nào đối mặt với vợ vào đêm tân hôn. Trong phòng ngủ nhỏ, tôi nghe tiếng người vợ mới cưới nhón chân thật khẽ và tiếng nàng thở dài. Từ đêm ấy về sau, nàng chuyển luôn sang phòng khác. Chúng tôi sống như hai người bạn dưới một mái nhà, không ai động chạm đến cuộc sống của ai. Tôi dần quen với hiện tại và hài lòng về nó nhưng vợ tôi thì không. Nhiều đêm đèn trong phòng nàng chong tới sáng. Hôm sau, mắt nàng thâm quầng, sưng húp. Nhưng tôi chẳng thể làm gì hơn.

Cha mẹ hai bên ra sức giục giã chuyện con cái, thậm chí lo lắng ra mặt về sức khỏe vợ chồng tôi. Chúng tôi không thể nói sự thật rằng từ ngày cưới đến giờ hai đứa chưa hề động vào nhau thì làm sao có thai được, chỉ biết vâng, dạ hứa sẽ cố gắng.

Vợ tôi ngày càng sầu muộn. Có lẽ sức chịu đựng của nàng đã tới giới hạn.

− Em định thế nào?

Nàng lắc lắc mái tóc bồng bềnh, úp trán vào lòng bàn tay:

− Em không biết. Cứ thế này, em mệt mỏi lắm.

− Nếu em ra đi, anh sẽ lo phía cha mẹ.

Nàng khóc nức lên còn tôi cười chua chát. Tôi chỉ là một thằng hèn, dụ dỗ nàng làm cái việc mình không đủ can đảm để làm, tìm kiếm chút can đảm thông qua một cô gái nhỏ.

Chúng tôi âm thầm ly dị. Nàng bắt chuyến bay đầu tiên sang Thụy Điển ngay khi có quyết định của tòa, ngắt toàn bộ liên lạc với gia đình. Tôi sắm vai vợ cũ, trả lời email, facebook, giải thích cho nội ngoại hai bên lý do nàng đột ngột rời khỏi Việt Nam. Dĩ nhiên, chẳng lý do nào là thật. Không ai, kể cả tôi tin điều đó dù tất cả đều giả vờ tin. Tôi đọc được sự áy náy trong mắt bố mẹ vợ và sự xót xa xen lẫn tức giận trong mắt bố mẹ mình. Điều đó thật khó chịu, nhưng tôi nghĩ nó đáng giá. Thỉnh thoảng nàng gửi cho tôi một bức ảnh của nàng và người yêu. Họ đã phải chờ đợi nhau quá lâu. Giờ đây, họ đang hạnh phúc, tại nơi mà tình yêu của họ được công nhận.

Thời gian có thể xóa mờ tất cả, ngay đến cha mẹ nàng cũng không lảng tránh sự thật nữa. Nàng gửi cho tôi thiếp mời đám cưới và cả vé máy bay. Nàng vẫn chu đáo như thế.

− Anh nhất định phải đến nhé. Chồng em muốn gặp anh để cảm ơn về những gì anh đã làm cho bọn em.

Giọng nàng nghèn nghẹn. Bốn năm rồi nàng vẫn không thay đổi, vẫn là cô bé tóc mây gục lên vai tôi khóc thuở nào.

− Ừ. Anh sẽ đến.

Thụy Điển, một ngày tháng năm rực nắng. Nàng khoác tay tôi bước vào lễ đường. Cuộc sống thật kỳ lạ. Giờ phút này, tôi lại đứng đây, dưới chân Thiên Chúa, nhìn một người từng nói “Con đồng ý” bên tôi lúc ốm đau cũng như khi khỏe mạnh, nghèo khổ hay giàu có lại nói câu đó với một người khác. Cầu Chúa lòng lành tha lỗi cho lời nói dối của tôi và nàng ngày ấy.

Ly nhìn vào mắt tôi, tay nàng hơi siết lấy tay tôi:

− Em biết anh cũng giống em. Biết ngay từ lần đầu gặp mặt. Vậy nên em mới lấy anh.

Nàng hơi cúi đầu, nhỏ giọng nói tiếp:

− Xin lỗi đã dùng anh làm lá chắn. Nếu là người khác, em sợ…

Nàng đặt bó hoa cưới vào tay tôi.

− Anh đi tìm người ấy đi.

Tim tôi hẫng một nhịp, đã lâu rồi tôi không còn nhớ về em nữa. Tôi có rất nhiều giấc mơ chập chờn bóng hình một người mà tôi chẳng thể nhận ra dù cảm giác người đó vô cùng quen thuộc. Và đến khi tôi tỉnh giấc, hình ảnh ấy cũng tan biến. Là nàng, hay là em? Tôi chợt nhận ra tại sao ngày trước kết hôn với Ly. Đó là vì khi ấy đôi mắt màu tro của nàng luôn đượm vẻ buồn bã mơ màng, giống hệt như em.

Tôi cười nhợt nhạt, em đã xa quá rồi.

***

Vì có tôi đến nên vợ chồng Ly hoãn tuần trăng mật, nhất định giữ tôi lại chơi một tuần. Thứ bảy, cả nhà chạy xe về ngôi nhà ở ngoại ô nghỉ. Thụy Điển đầu mùa hạ đẹp không bút nào tả xiết. Bầu trời xanh biếc lững lờ mây trắng xốp soi bóng xuống hồ nước trong vắt. Căn nhà gỗ nhỏ xinh xắn của hai vợ chồng nằm bên bìa rừng. Ly sắp xếp cho tôi một phòng nhìn ra hồ nước xanh như ngọc. Nàng dắt tôi đi thăm quan một vòng quanh nhà rồi dừng lại ở thư viện, nói đúng hơn là phòng văn hóa của gia đình. Trong phòng là các giá để đầy sách, album ảnh và đồ lưu niệm. Tôi với tay lấy một cuốn album gần nhất. Ly trong ảnh vô tư lự, đôi mắt to sáng ngời, ưu tư khi ấy còn chưa có. Tôi nhìn nàng ngồi bên cạnh, tựa cằm lên tay vui vẻ ngắm mình trong quá khứ; nét sầu muộn mấy năm trước đã biến mất rồi. Bỗng tay tôi run bắn, suýt làm rơi cuốn album ảnh. Trên bãi cỏ xanh, hai đứa bé nằm chụm đầu vào nhau thành hình chữ V, gương mặt và đôi mắt màu tro giống hệt nhau.

− Đây là ai?

Ly không nhận ra sự thay đổi của tôi, đáp:

– Em họ em.

Nàng buồn bã nói tiếp:

− Chị em em trước thân nhau lắm. Nhưng em ấy chết rồi.

Cuốn album rớt xuống đất, mấy tấm ảnh bung tung tóe. Tôi nghe thấy mình yếu ớt hỏi:

− Tại… tại sao?

Tôi đã hy vọng em sống tốt ở một nơi nào đó dù không có tôi. Vậy mà tôi thậm chí còn chẳng biết em đã không còn trên cõi đời này. Ly ngơ ngác nhặt ảnh lên, cầm lấy tay tôi:

– Trông anh xanh quá. Có chuyện gì vậy? Tại sao cái gì?

− … Thương Hải… vì sao chết?

− Anh biết em em? Anh…

Nước mắt của nàng tràn xuống má.

− … thì ra thế. Em đã hại chết nó.

Giờ thì đến lượt tôi ngơ ngẩn:

− Em nói gì cơ?

Ly vừa khóc vừa kể:

− Mấy năm trước, trước khi em lấy anh, em ấy bỏ nhà đi. Thỉnh thoảng gặp nhau, em ấy bảo đang sống chung với một người đàn ông. Được một năm thì bỗng nhiên em ấy nói không ở cùng người đó nữa rồi chuyển sang thành phố khác sống. Em có hỏi tại sao nhưng em ấy không trả lời, chỉ nói mình cảm thấy bất an nên muốn xa nhau một thời gian. Sau đó chúng ta cưới nhau, em có mời em ấy nhưng đám cưới đông người quá, em không để ý có những ai đến. Qua khoảng một tháng thì em nghe tin em ấy mất. Mọi người trong nhà cố ý che giấu nhưng nghe nói em ấy tự sát.

“Tự sát”, hai chữ đó bay liệng trong đầu tôi, va đập vào hộp sọ tạo thành những tiếng vang trầm đục đau đớn.

− Em ấy gửi lại cho em một chiếc hộp nhưng lại để thư rằng em không được mở. Vậy nên từ bấy đến nay, đi đâu em cũng mang theo nhưng không dám động vào. Em ấy còn viết có thể có một ngày nào đó sẽ có người đến mở chiếc hộp này, em sẽ tự nhận ra người đó vì em là người duy nhất có thể hiểu tất cả chuyện này. Giờ em hiểu rồi. Anh là người đã từng chung sống với em ấy. Em không biết vì sao hai người chia tay nhưng khi em ấy thấy anh cưới em, em ấy đã hiểu lầm.

Tôi thẫn thờ ngồi dưới sàn nhà, đầu óc trống rỗng. Ly đặt trước mặt tôi một chiếc hộp gói kỹ rồi ra khỏi thư viện, khép cửa vào.

Trong hộp chẳng có gì ngoài những bức thư không gửi. Tôi đã nghĩ em chán ghét tôi mới rời đi. Tôi đã đau khổ về điều đó suốt bao năm. Giờ đây, tôi ước gì điều ấy là sự thật, để người chịu buồn khổ không phải là em.

“Ngày… tháng… năm…,

Em đến đám cưới chị Ly. Em không ngờ thấy anh ở đó. Em không thể gọi anh. Em biết đối mặt với anh thế nào khi anh đang cầm tay chị ấy? Có phải em làm mất thời gian của anh không? Có phải lẽ ra em nên ra đi sớm hơn không? Có phải lẽ ra em không nên gặp anh không?”

“Ngày… tháng… năm…,

Chắc giờ này anh đang vui với chị nhỉ? Em muốn chúc mừng nhưng em không thể. Em ghen tị, em đố kỵ vì người bên cạnh anh không phải là em mà là chị ấy.”

“Ngày… tháng… năm...,

Anh có nhớ lần đầu mình gặp nhau không? Cơn mưa đổ xuống bất ngờ, em phải tạt vào đâu đó để trú. Khoảnh khắc em bước chân lên hiên nhà đó giống như bước vào một giấc mộng. Em thấy mọi thứ đều rất quen thuộc, như thể đã từng xảy ra rồi, và em biết điều gì sắp tới. Em biết anh sẽ đến, em biết trước tên anh, em biết em sẽ về với anh, em biết em sẽ yêu anh. Bỗng nhiên một ngày, em không biết điều gì sắp xảy ra. Em sợ hãi, em bất an. Em không biết nên làm gì cả. Chúng ta không có bất kỳ điều gì ràng buộc. Khi không còn sự chỉ dẫn của Déjà vu, em hoàn toàn mất phương hướng. Có lẽ em đã phụ thuộc vào nó quá nhiều. Đến khi em đủ can đảm để quay lại thì anh đã không còn ở đó nữa.”

“Ngày… tháng… năm,

Em mệt mỏi quá. Em muốn có anh ở cạnh em…”

“Ngày… tháng… năm,

Em còn một câu hỏi, anh nhớ không? Em chỉ muốn biết: anh đã từng thực sự yêu em không?”

***

Câu hỏi cuối cùng, em không cho tôi cơ hội được trả lời. Gió từ hồ thổi vào những đóa hoa May Lily (Huệ Tháng Năm) trắng muốt trên bàn khiến chúng rung lên như gióng một hồi chuông trong trẻo. Vang trong thinh không thanh âm êm ái của em gọi tên tôi như gần như xa, “Anh Vũ… anh Vũ… Vũ…”

Tôi đứng lặng bên cửa sổ, thả lời mình vào không gian: “Anh yêu em… mình em… luôn luôn và mãi mãi…”

Nhưng đã muộn mất rồi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.