
-Lam Nguyên-
Uyên mở cửa bước vào căn gác trọ của mình, đập vào mắt là một màn đêm tĩnh lặng. Mọi thứ vẫn ở đó nhưng đang bị bao phủ bởi thứ bóng tối nặng nề. Cô không vội bật đèn mà lầm lũi cởi áo ấm, túi xách đi làm rồi đặt vào một góc. Uyên đã quen thuộc với căn phòng nhỏ bé nên dù có nhắm mắt, vẫn biết mọi thứ đang được đặt ở đâu.
Cô lặng người, đưa mắt nhìn vô định vào thứ ánh sáng le lói từ đèn đường đối diện. Chúng len qua lỗ gạch thông gió, hắt lên người Uyên những vệt vàng vọt, chia nửa khuôn mặt ra bên sáng, bên tối. Cô xoay người, bước từng bước chậm qua căn phòng vắng rồi thụp người xuống, thu đầu vào giữa hai gối và vòng tay ôm lấy cơ thể gầy gò của mình. Tiếng nước nhỏ giọt từ vòi toilet cứ “toang… toang… toang…” hòa cùng nhịp với trái tim của cô. Sao mà vừa vặn thế?
Uyên ngồi lặng lẽ như thế, bất chấp thời gian đã qua bao lâu, nước mắt cứ lăn dài trên má rồi chúng đưa cô trôi nổi về những kỷ niệm đã qua, ngày mùa đông cách đây hai năm, cô đã gặp Thành. Lúc ấy Uyên đang đứng run rẩy dưới tán cây liễu đã rụng hết lá vì mùa đông giá lạnh. Cô đợi chuyến xe cuối cùng để về thành phố phù phiếm sau khi viếng mộ mẹ. Lúc nào Uyên cũng thấy cõi lòng trống rỗng, muốn buông thả để cho nỗi cô đơn qua đi. Và đêm đông ấy, cô đã sống thật với cảm xúc của mình…
***
Ánh đèn đường ầm ập đổ trên người Uyên, tạo thành cái bóng kéo dài che kín cả cửa hàng đã đóng cửa phía sau. Gần mười năm kể từ ngày mẹ mất, một mình cô bươn chải với đời để tự nuôi thân. Chưa bao giờ Uyên xin ai một thứ gì, chỉ cố gắng và cố gắng.
Nơi thành phố ồn ào đó, luôn có một trái tim cô đơn. Đôi lúc, Uyên cũng muốn dừng chân trên con đường mưu sinh để tìm kiếm một nửa của mình. Nhưng dòng đời xô đẩy, không ít lần cô thấy đó rồi lại mất đó. Chỉ đơn giản vì Uyên không còn cha mẹ, không có tiền bạc, càng không có tương lai.
− Em ơi! Xe vừa chạy đi, khoảng ba mươi phút nữa mới có chuyến tiếp theo. Em vào đây đứng cho đỡ lạnh.
Uyên quay lại tìm nơi vừa phát ra giọng nói trầm ấm. Một người đàn ông dáng cao lớn đang mặc bên ngoài chiếc áo ấm khá dày màu nâu sậm, cổ quàng khăn len màu đen. Anh đứng khoanh tay, nép sát vào mái hiên của cửa hàng hoa sớm đã đóng cửa vì mùa đông giá lạnh. Cô chần chừ nhưng cũng bước đến. Ba mươi phút với thời tiết lạnh lẽo này thì thật là dại dột khi đứng ở ngoài ấy.
Vào bảy giờ tối, nếu ở thành phố nơi cô đang sống thì có lẽ mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu. Còn ở khu nghĩa trang vắng vẻ này, tất cả như chìm vào giấc ngủ để lại một khoảng hoang vu, buốt giá đến rợn người. Mọi năm, Uyên đều nhanh chóng trở về trước khi màn đêm kéo đến nhưng năm nay, vì sơn lại phần mộ của mẹ mà quên cả thời gian. Đến khi chạy đến trạm xe thì Uyên chỉ biết đứng nhìn nó lăn bánh một quãng xa. Cô bắt đầu lo sợ và run rẩy. Nếu không có người đàn ông này, có lẽ… Uyên cũng đã sợ chết khiếp rồi. Bây giờ, nỗi lo lắng gặp người xấu cũng không bằng điều đang đè nặng tâm hồn cô về một thứ vô hình nào đó.
Cả hai cứ đứng bên nhau, nhìn hơi thở trở thành làn khói trắng và tan ra. Con đường vắng dẫn đến nghĩa trang sao mà âm u, heo hút quá. Uyên ước gì người bên cạnh nói với cô thêm ít câu để đỡ sợ. Cô lấy hết can đảm, ngập ngừng hỏi:
− Anh… anh đi viếng mộ?
Anh ta quay sang nhìn Uyên kiểu như để xác định thứ âm thanh vừa phát ra là từ cô gái bên cạnh chứ không phải từ cõi xa xôi nào đó. Vì lạnh, vì run mà giọng Uyên lạc đi chút ít.
− Em hỏi tôi?
− Ở đây chỉ có hai người, anh đừng làm tôi sợ chứ! Anh ta mỉm cười rồi trả lời:
− Tôi đi thăm mộ con tôi.
Uyên rơi vào im lặng. Người đàn ông đứng bên cạnh còn khá trẻ, ước chừng hơn cô khoảng hai, ba tuổi vậy mà… đã có gia đình? Cô ngượng ngùng và nhận ra mình thật vô duyên khi hỏi câu ấy. Đến đây thì ai chả viếng mộ, hỏi kiểu gì cũng sẽ gây ra nỗi buồn cho người ta.
Uyên rụt rè:
− Xin lỗi!
− Không sao! – Anh nhàn nhạt đáp.
Cả hai lại rơi vào im lặng. Đêm đông lạnh lẽo, xung quanh vắng lặng. Thành phố buồn chìm vào giấc ngủ, chỉ còn anh và cô. Cuối cùng chuyến xe cũng đến, đưa hai kẻ cô đơn về lại thành phố nhộn nhịp. Cả chuyến xe chỉ có hai người. Nếu cô và anh không đi chuyến này thì bác tài hôm nay sẽ lại một mình rong ruổi trên con đường dài.
Xe dần rời xa nghĩa trang vắng vẻ. Ánh đèn đường cứ vụt sáng rồi vụt tắt mỗi khi xe chạy qua. Uyên ngồi phía sau ghế của anh, thông qua ánh sáng lúc có lúc không để nhìn thấy nỗi cô đơn trên nét mặt nhìn nghiêng của người đàn ông trước mặt. Anh ta cứ đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ và đâu đó thoáng lên sự bất lực, cùng chút buồn man mác.
Uyên cảm nhận như người đàn ông này có cùng một nỗi cô đơn, trống rỗng như cô. Những tâm hồn như thế luôn bắt gặp một sự đồng điệu và dù không ai bảo ai, họ cũng có thể nhận ra điểm giống nhau. Bất giác anh quay lại nhìn thẳng cô, tim của Uyên đập sai một nhịp vì sự bất ngờ này. Anh nhìn cô khá lâu không nói, để rồi sau đó lại quay đi.
Suốt quãng đường còn lại, Uyên cứ chăm chú nhìn anh, nhớ đến đôi mắt trống rỗng nhưng rất đẹp ấy. Chợt đâu đó trong tim cô, bùng lên một ngọn lửa. Nó đốt cháy lý trí của cô và thỏ thẻ bên tai cô hãy một lần dại khờ, hãy một lần sống thật.
Không gian vắng lặng, lòng người trống rỗng và nỗi buồn không tên cứ đeo bám cả hai qua suốt con đường dài. Mệt mỏi là thế, cô đơn là thế… Uyên muốn dựa vào ai đó, được ai đó ôm trong đêm đông giá lạnh này. Có quá đáng không? Có đúng không?
Sau ba tiếng, chiếc xe dừng ở trạm cuối cùng, một lần nữa để lại hai kẻ cô đơn và lăn bánh. Đêm đông lạnh lắm, giữa dòng đời xuôi ngược, ai sẽ là người nắm lấy bàn tay của cô? Duyên là một, nợ là hai, nếu đời này Uyên không thể cùng ai bước vào lễ đường thì cô chỉ hy vọng có một người ở bên cạnh những khi đông đến, thế cũng đủ. Tại sao lúc này anh ta lại không rời đi? Còn Uyên, cô đang đợi điều gì?
− Anh đợi người đến đón à?
− Không! Còn em?
Uyên hít một hơi thật sâu, ngước nhìn người đàn ông đứng bên cạnh cũng đang đưa ánh mắt trông đợi… Lẽ nào, anh cảm nhận được điều Uyên đang nghĩ?
− Em cũng không có ai đến đón.
− Vậy… tôi có thể đưa em về?
Uyên hoảng hốt nhìn anh ta lần nữa. Cô đã qua cái tuổi khờ khạo, ngây thơ và đủ hiểu thông điệp mà anh ta đang muốn gửi đến cô. Gần mười năm sống một mình, té ngã không ít lần, cô gái mười tám ngày nào cũng đã là quá khứ. Giờ ở đây chỉ còn lại người phụ nữ khao khát một vòng tay, một hơi thở nồng nàn trong đêm giá rét.
Uyên nhẹ gật đầu.
Căn phòng nhỏ lạnh lẽo nhanh chóng được hâm nóng bằng những tiếng thở dồn dập. Mọi thứ trước mắt Uyên trở nên mơ hồ, cảm giác ấm áp vui tươi đưa cô đến vùng đất của hoa cỏ mùa xuân. Một người đàn ông xa lạ, chỉ có nỗi cô đơn là giống nhau, lại khiến tim cô đập nhanh và mạnh đến thế sao? Sự cuồng nhiệt đã nhiều năm qua Uyên chưa một lần gặp lại, nay xuất hiện một cách đơn giản và hồ hởi.
Không nghĩ gì, không lo lắng gì, chỉ cần nỗi cô đơn được lấp đầy, thế là đủ!
Sau đêm hôm ấy, Uyên cũng không gặp lại anh lần nào. Cô chỉ biết tên anh là Thành. Trong những giấc mơ lạnh lẽo và cô đơn, cô vẫn nghe đâu đó tiếng nói trầm ấm bên tai “Gọi tên anh, gọi Thành đi!”.
***
Nhưng định mệnh có vẻ trêu người, thích đùa bỡn với những con người thiếu thốn một nửa trong tim. Ở thành phố đông người, và luôn ồn ào này, Uyên lại gặp anh.
Vẫn dáng vẻ cô đơn, vẫn nỗi buồn thường trực. Thành xuất hiện ở tiệm hoa cô vẫn thường làm việc, mua vội những cành cúc trắng và rời đi. Có lẽ, anh không còn nhớ người phụ nữ ngày ấy. Đã gần một năm trôi qua, nhưng những gì mà anh đem đến cho Uyên, dù ngắn ngủi nhưng cũng đã ám ảnh mọi giấc mơ của cô. Nó cuồng nhiệt chiếm trọn nỗi cô đơn của cô để rồi lại hụt hẫng khi bình minh đến.
Tối hôm đó, Uyên trở về căn phòng nhỏ với nỗi luyến tiếc trong tim. Sao cô không can đảm như ngày ấy, sao cô lại để anh đi? Mãi dằn vặt bản thân thì bất chợt cô nhận ra có một hình dáng cao lớn trong chiếc áo khoác mùa đông đang đứng trước cửa phòng của mình. Cô lo sợ đứng nép vào một tán cây trụi lá bên đường và quan sát. Người ấy chốc chốc lại nhìn đồng hồ, đến khi anh ta ngửa mặt nhìn trời đêm thì Uyên nhận ra đó là Thành. Cô chạy nhanh qua con đường vắng để đến bên anh. Lại một đêm đông nữa họ ở bên nhau. Ai sẽ tin vào tình yêu sét đánh? Chẳng ai cả, có chăng chỉ là những khát khao, những mảnh ghép thiếu hụt đã tìm thấy nhau mà thôi.
Họ bên nhau gần một năm, cho đến khi anh lặng lẽ rời đi, để lại cô với hụt hẫng, hoang mang và vô vàn cảm xúc tệ hại không tên khác. Uyên biết anh đã có gia đình, hạnh phúc mà cô nắm giữ cũng chỉ là tạm bợ. Rồi một ngày nào đó, nó cũng sẽ tan biến như bong bóng. Nhưng cô đã từng ao ước, nếu ngày đó đến thì sẽ không quá nhanh.
***
Vợ Thành sau khi mất đi đứa con trai đã rơi vào trầm cảm. Cô ấy luôn hoang tưởng về đứa con đã mất. Thành rất yêu vợ nên ngần ấy năm sau khi con họ mất, anh vẫn một mình chăm sóc cô ấy. Nhưng đàn ông, họ mang một nỗi cô đơn không giống phụ nữ. Đôi lúc anh muốn buông xuôi, muốn từ bỏ, và có những lúc Thành nghĩ tình yêu của mình chưa đủ lớn nên mới có thể để Uyên chen vào. Gần một năm ở bên Uyên, cũng đủ để anh nhìn lại tình yêu với vợ. Cô ấy yêu anh, sinh con cho anh, cuối cùng rơi vào trầm cảm cũng vì anh. Thử hỏi, người phụ nữ đã vì anh hy sinh nhiều như thế, sao anh có thể bỏ cô ấy mà đi?
Khi anh nhận ra tình cảm của mình dành cho Uyên, anh đã sợ hãi. Bỏ rơi vợ, người đã từng bên anh lúc khó khăn nhất của cuộc đời để cho Uyên một danh phận thì anh không làm được.
Và rồi anh hèn nhát chọn cách ra đi. Ngày đầu đông đến, anh lặng lẽ bỏ lại mọi thứ, không một lời từ biệt, không một lời hẹn ước… Anh không xứng đáng ở bên cạnh Uyên.
***
Uyên trang điểm thật đẹp, thay chiếc đầm trắng mà Thành tặng ngày nào, thoa ít nước hoa lên cổ tay, ngực và sau tai. Uyên mỉm cười nhìn mình trong tấm gương. “Người đẹp vì lụa quả không sai”, nhìn mà xem, phụ nữ gần ba mươi như cô vẫn còn sức hấp dẫn, vẫn còn có thể gặp một người đàn ông tốt nhưng sao ánh mắt vô hồn và cô đơn thế?
Uyên vuốt nhẹ khuôn mặt mình trong tấm gương. Cô đã yêu Thành nhiều như thế, cả tuổi xuân, tương lai cũng không quan tâm. Chỉ hy vọng anh cứ như thế mà sống bên cô. Uyên không cần danh phận, không đòi hỏi bất kỳ điều gì… Thế thì tại sao anh lại ra đi?
Người phụ nữ xinh đẹp trong gương khẽ giương nụ cười buồn thảm, nước mắt lăn dài kéo trôi phấn son. Uyên nhẹ đưa chiếc dao lam lên cổ tay, nhắm nghiền mắt… và nỗi cô đơn đã không còn nữa, buồn não không còn nữa, thất vọng cũng chẳng thể ám ảnh cô… mọi cảm xúc không tên sẽ không thể hành hạ cô thêm nữa.
***
Linh hồn cô trôi nhẹ vào một vùng tối và nhiều lốc xoáy. Uyên chơi vơi không biết nên bám vào đâu thì một bàn tay già nua kéo cô ra khỏi cơn bão lạnh lẽo. Người vươn bàn tay ra cứu giúp cô là mẹ của cô. Uyên vỡ òa trong lòng mẹ, để những năm tháng tuổi thơ vô tư vô lo quay về. Cô thổn thức, trách móc sao mẹ lại bỏ cô mà đi, để lại cô phải một mình trên dòng đời lạc lõng.
− Con có hạnh phúc không? - Người mẹ vuốt mái tóc màu nâu nhạt của cô và nhẹ hỏi.
− Con chỉ thấy cô đơn!
− Nên con chọn từ bỏ cuộc đời? – Ánh mắt mẹ nhìn cô đau xót.
Uyên chỉ biết im lặng. Có lẽ mẹ buồn cô lắm, sinh cô ra, nuôi bao nhiêu năm để ngày nay cô kết thúc cuộc đời vì một người đã từ bỏ cô. Có đáng không?
Những bông tuyết mùa đông rơi xung quanh hai mẹ con. Rồi bà chỉ tay về phía cuối con đường có một chút ánh sáng màu vàng nhạt.
− Con đi đi! Rồi con sẽ hiểu. Dù linh hồn con về đâu cũng cần thanh thản.
Nói xong bà biến mất. Cô hụt hẫng nhìn xung quanh, chỉ còn lại một mình với không gian vắng lặng. Uyên chạy nhanh về hướng mẹ vừa chỉ. Ở nơi đó, cô thấy Thành đang ôm xác của mình, nước mắt lăn dài và đưa tay vuốt mắt cô nhắm lại.
− Anh đến để làm gì? - Cô hét lên. Nhưng tiếng nói của cô chỉ rơi vào hư không.
Anh đang quàng chiếc khăn len đen mà cô đã đan tặng vào mùa đông năm trước. Thành luôn hợp với màu đen, thứ màu cơ bản ấy khiến anh trở nên hấp dẫn. Anh đến đây xót thương cho cô hay đang hối hận vì chính mình đã rời bỏ cô? Anh là người đàn ông hèn nhát, không đủ can đảm đối mặt với cô, chỉ dám gửi vỏn vẹn “Anh xin lỗi!” sau ba tháng dài biến mất.
− Anh xin lỗi! - Thành cởi chiếc khăn và quấn quanh cổ tay đã khô máu của Uyên.
Uyên đứng nhìn vào vùng ánh sáng vàng nhạt ấy và chạy nhanh qua nó. Cô ngỡ rằng mình đã chạm vào Thành nhưng không… cô xuyên qua. Cảm giác hụt hẫng vô chừng ấy khiến Uyên dừng bước và quay lại nhìn khung cảnh một lần nữa. Sao cô xanh xao thế, cô đơn thế? Chiếc đầm trắng giờ đã lem luốc màu máu, từng sợi tóc xõa dài trên vai cứ theo gió đông cuối mùa mà bay tứ tung. Nước mắt của Thành vẫn đang rơi trên gương mặt vô hồn của cô. Giờ đây ai sẽ mai táng cô và đưa cô đến bên cạnh phần mộ của mẹ? Thành có nhớ những điều cô đã nói về gia đình không? Anh đã bao giờ quan tâm cô nghĩ gì, nói gì?
Anh ôm cô thật chặt. Đó đã từng là điều nhỏ nhoi mà Uyên mong muốn, giờ thì cô đã không còn cơ hội để cảm nhận nữa rồi. Uyên nhẹ quay đi, trước khi đi về cõi hư vô, cô nghe đâu đó bên tai giọng nói của Thành “Anh xin lỗi! Uyên à, anh yêu em… Anh yêu em!”.