
-Lam Nguyên-
Mỗi đêm, Hoàng đều vật vã với cùng một giấc mơ. Tất cả như cuốn phim cũ bị dừng tại một thời điểm. Anh nhớ rõ hình ảnh mà hằng đêm vẫn kéo đến, dù không thấy từng chi tiết nhưng Hoàng có thể cảm nhận chính là giấc mơ ấy. Sau mỗi lần tỉnh giấc, đầu anh như muốn vỡ ra, tay chân đầy mồ hôi, tim đập nhanh và cảm giác bất an không ngừng hành hạ tâm tư anh. Đó là ác mộng.
Những chuỗi hình ảnh cứ vặn xoắn mập mờ trôi qua đầu óc Hoàng. Thân thể luôn không tự chủ và đôi lúc mơ hồ về cảm giác vừa lạ vừa quen. Mảng màu đen quánh và nặng nề đè lên thân thể, buộc anh phải bước vào giấc mơ. Điều ấy có ý nghĩa gì? Vì sao Hoàng càng muốn thoát ra lại càng vướng víu?
Giấc mơ ấy luôn mang mảng màu đen trắng. Mọi thứ vẫn ở đó nhưng hình ảnh trước mắt lại không rõ ràng, lúc nào cũng mờ ảo và nhạt nhòe. Anh đã nhiều lần cố gắng đến gần để nhìn cho rõ nhưng mọi thứ lại như được trông qua một tấm kính ướt nước, chỉ có thể cảm nhận bằng cảm giác, không thể sờ, không thể nhìn.
Những hình ảnh trong mơ vừa xa lạ vừa quen thuộc. Hoàng nhiều lần tìm cách vượt qua màn sương ấy, nhưng hết lần này đến lần khác đều như bị cái lạnh lẽo bao kín và kéo anh khỏi giấc mơ. Đã mười mấy năm trôi qua, cơn ác mộng ấy đã song hành cùng Hoàng nhưng sau khi ngủ lại thì nó sẽ biến mất.
Lúc đầu, Hoàng cảm thấy mệt mỏi nhưng dần dần thành quen và tự miễn dịch với nó. Bởi vì ngay sau đó thôi, anh sẽ chuyển sang giấc mơ khác với những hình ảnh vui vẻ, thoải mái và tràn đầy năng lượng. Mọi thứ về bức tranh trắng đen ấy sẽ bị những màu sắc tươi đẹp, rực rỡ xóa mất. Khoảng hư không trắng đen lúc ban đầu cũng được thay thế bằng những con đường đầy đá sỏi, hàng cây xanh mướt như lột xác sau những cơn mưa, màu sáng vui tươi của nắng, của hoa… Hoàng được đưa đến thiên đàng sau khi đã rời xa địa ngục ấy.
Năm mười một tuổi, Hoàng vào trại trẻ mồ côi. Đến mười tám tuổi thì một mình trôi nổi với đời để mưu sinh. Nhờ một dịp may tình cờ, Hoàng đã được nhận vào làm tại công ty hiện tại. Với sự cần cù và kiên nhẫn học hỏi đến nay anh đã trở thành phó giám đốc kinh doanh ở tuổi hai mươi tám.
Hiện giờ, cuộc sống của Hoàng rất thoải mái và dễ chịu. Nhưng không ai biết phía sau lớp vỏ bọc điềm tĩnh ấy là những cơn đau đầu đến thống khổ. Đêm nay, cũng không ngoại lệ, Hoàng lại bước vào căn phòng trắng đen và mọi thứ như bị ngăn bởi một lớp kính khiến cho mọi thứ trở nên mờ ảo. Anh quyết định sẽ vượt qua tấm kính này, đến gần hình ảnh đã ám ảnh mình suốt nhiều năm.
Hoàng loay hoay với thứ áp lực ngăn cách anh bước vào căn phòng. Càng muốn vượt qua thì tim lại càng quặn thắt. Hình ảnh ấy vừa lạ vừa quen, khiến anh khẽ nhíu mày suy nghĩ. Bỗng Hoàng bị một sức mạnh vô hình như vòi rồng trong cơn bão hút chặt anh vào một cái lỗ nhỏ. Áp suất ấy kéo chặt cơ thể anh dán trên tấm kính. Hoàng cảm nhận được gương mặt mình đang vặn vẹo không ngừng và nhói đau. Hoàng nghĩ nếu lọt qua cái lỗ này chắc anh cũng phải tan da nát thịt. Thân thể anh từ từ bị xoắn lại thành một khối lùng nhùng và thay đổi hình dạng để chui qua cái lỗ. Ý thức của anh còn tồn tại xung quanh mớ hỗn loạn được vài phút trước khi hoàn toàn mất hết ý thức và trôi vào màn đêm vô tận. Đến khi tỉnh táo, Hoàng nghe bên tai tiếng la hét của một người phụ nữ.
- Đánh chết mày, đồ khốn nạn, đồ súc sinh…
Sau tiếng hét đinh tai ấy, Hoàng bình tĩnh để xem mình đang ở đâu. Thân thể anh rất nhẹ nhàng, cả người cảm giác khá dài và hơi gai góc. Trong giấc mơ, việc biến thành một thứ gì đó là hoàn toàn có thể. Nhưng anh đã biến thành thứ gì? Hoàng chỉ biết mình đang lên xuống và chạm mạnh vào một thứ gì đó khá non mềm.
Hoàng nghe bên tai tiếng vun vút cùng cảm giác như đang đánh đu. Anh không cảm thấy chóng mặt mà trái lại vô cùng thoải mái. Anh tự do bay nhảy trong không trung và mỗi lần đáp xuống thứ mềm mại ấy lại nghe tiếng “Chát… chát…” rất vui tai. Trở thành “thứ này” cũng không tệ! Nhịp độ lên xuống càng lúc càng nhanh và Hoàng thích thú nhận ra dường như hành động lên xuống và chạm vào thứ non mềm ấy là lẽ sống của anh. Không biết anh đã trở thành thứ ấy trong bao lâu nhưng một đợt va chạm mạnh mẽ với thứ non mềm đã khiến Hoàng văng ra khỏi vật mà anh nhập vào.
Hoàng lại di chuyển linh hồn bềnh bồng đến một thứ khác và hòa làm một với nó. Lần này anh nhìn thấy nhưng lại không thể nghe. Hoàng thấy mình biến thành một vệt dài, cồm cộm màu đỏ và đang đứng nghênh ngang ở một vùng đất màu trắng xanh. Trên bầu trời, liên tục xuất hiện thứ ánh sáng như sấm chớp. Và mỗi lần sấm chớp giáng xuống vùng đất này thì Hoàng được di chuyển đến một vị trí khác.
Vầng hào quang rực rỡ màu đỏ bao bọc quanh anh, và khi Hoàng di chuyển đến nơi khác trên vùng đất ấy thì anh lại cởi bỏ vầng hào quang đỏ rực và thay bằng vầng hào quang lớn hơn. Hoàng tự do chạy nhảy hết nơi này đến nơi khác, thích thú khi nhìn lại dấu chân màu đỏ của mình in đậm và nổi bật một cách hoàn mỹ, tuyệt đẹp trên vùng đất màu trắng xanh mềm mại. Bất giác anh nghĩ, thế này thật là vui, chẳng cần phải suy nghĩ gì, cứ nhảy múa thế này cũng đã khiến anh hạnh phúc.
Ánh sáng trắng tựa như sấm chớp di chuyển càng lúc càng nhanh, đưa Hoàng đi hết nơi này đến nơi khác. Và khi nó đặt anh lại vị trí ban đầu, nơi vẫn còn lưu lại ánh hào quang đỏ rực lúc nãy, cũng chính là lúc lớp đất mềm mại màu trắng xanh tét ra. Dấu vết để lại càng lúc càng rực rỡ khi từ khe nứt chảy một chất lỏng màu đỏ. Nó tràn rất nhanh và quấn lấy chân của Hoàng, khiến anh té ngã.
Nhưng Hoàng chưa kịp hét lên đau đớn thì anh nhận ra mình đang ở trong một bong bóng bằng nước và lăn rất nhanh trên một sườn dốc màu vàng nâu kỳ lạ. Sườn dốc này không gồ ghề lắm, nó làm anh có cảm giác như đang chơi trượt thác. Hoàng thích thú hò reo, la lớn nhưng không có bất kỳ âm thanh nào thoát ra. Thì ra lần này anh lại không nói được. Ôi cũng chẳng sao, cứ ở trong quả bong bóng nước kỳ lạ và lăn càng lúc càng nhanh thế này cũng đủ vui rồi.
Hết lần này đến khác, Hoàng cứ rơi vào không trung rồi lại bị kéo lên đỉnh đồi và tiếp tục trượt thác xuống. Anh chơi càng lúc càng vui, lăn càng lúc càng nhanh. Cứ như việc rơi nhanh này chính là tự do mà giọt nước mong muốn. Điều gì khiến nó phải rơi nhanh thế nhỉ?
Bỗng một cú lộn ngược hất mạnh Hoàng văng vào căn phòng tăm tối và chật hẹp. Có thứ gì đó trơn mềm và nhớp nháp dính vào tay anh. Xung quanh Hoàng chỉ tối đen một màu. Anh dò dẫm để thoát khỏi thứ cảm giác khó chịu ấy thì bỗng đâu vang lên tiếng nói.
“Đánh chết nó đi, vì nó mà cô phải sống khổ sở thế này…”
Đáp trả tiếng ra lệnh hằn hộc ấy là tiếng nói nhẹ nhàng vọng lại từ cõi hư không nào đó.
“Đừng đánh nó nữa! Nó vô tội. Tại sao cô lại trút cơn giận lên đứa bé yếu ớt ấy? Nó là con của cô mà…”
Tiếng nói the thé như phù thủy lại một lần nữa vang lên, đập tan cái âm thanh mỏng manh đang cố van nài.
“Câm miệng! Đánh nó đi. Vì nó mà cô phải khổ sở thế. Đánh mạnh lên, nhanh lên!”
Âm thanh nhẹ nhàng cũng gấp rút thốt lên:
“Nó là con cô, đừng đánh nó, nó không có tội. Cô phải yêu thương nó! Mười mấy năm vất vả nuôi nó lớn từng ấy chỉ để đánh nó đến chết sao?”
“Câm đi, thứ tiếng nói thánh thiện mang tên ‘tình mẫu tử’. Nếu không có nó, cô ta đã có thể lấy người khác, nếu không có nó, cô ta đã có thể làm lại cuộc đời. Cô ta chỉ mới ba mươi thôi. Vẫn còn cơ hội làm lại cuộc đời, chỉ cần giết nó, giết nó thế là xong!”
“Đồ phù thủy độc ác, thối nát như mi thì sao hiểu được tình mẫu tử! Mi buông tha cô ấy đi, để cô ấy làm tròn vai trò người mẹ. Mi xem, vì sự điều khiển của mi mà da thịt thằng bé yếu ớt đó đang tét ra cả máu đấy. Cô ấy thương nó nhưng chỉ vì cái sự xúi bẩy của mi mà không lúc nào ngừng hành hạ thằng bé. Mi mới là đứa phải cút đi…” Hai luồng âm thanh cãi nhau càng lúc càng lớn tiếng. Thì ra Hoàng đang trôi dạt vào thế giới nội tâm hỗn loạn của người phụ nữ nào đó.
Bỗng Hoàng thấy phía trước phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ nhưng lúc có lúc không. Anh vội vàng chạy đến và hiện ra trước mắt Hoàng là hình ảnh một cậu bé tầm mười tuổi đang quỳ gối, đầu gục xuống đất. Vì đứng ở vị trí cao nên anh không thể quan sát được gương mặt và biểu cảm của cậu bé. Hoàng thấy một chiếc roi cứ quất mạnh vào da thịt xanh xao của thằng bé. Những lằn đỏ cứ không ngừng xuất hiện khắp cơ thể nó từ chân tay, lưng cho đến cả đầu và gò má. Một trong vô vàn vết roi ấy có không ít những vết đã tét ra và máu đang chảy ra. Hoàng đau xót nhìn khung cảnh trước mắt và muốn làm gì đó để ngăn chiếc roi kia lại.
Một dòng nước mạnh mẽ không ngừng lọt qua khe hở ở mắt mà rơi xuống. Chúng hóa thành nước mắt và rơi càng lúc càng nhanh. Hoàng cứ đứng như thế, cảm nhận sự thống khổ mà đứa bé kia đang chịu đựng. Anh để nỗi đau đớn, thổn thức nơi trái tim giằng xé chính nội tâm của mình. Hoàng cũng nhận ra mình rất quen với điều ấy. Anh đã từng trải qua cảm giác thống khổ này… nhưng là khi nào?
Mỗi khi bất lực, tức giận, cô độc anh lại muốn thu mình vào một đầm nước. Những giấc mơ luôn có thông điệp của riêng nó và nếu anh đã trở thành tất cả yếu tố trong bức tranh đen trắng này thì tại sao lại không cho anh thấy nội tâm của đứa bé kia?
Bất chợt cậu bé ngẩng mặt lên nhìn người phụ nữ đang không ngừng quất mạnh roi vào da thịt nó. Đôi mắt kiên cường, chân thật nhưng lại không kém phần oán trách:
− Mẹ ơi, con không có làm gì sai. Sao mẹ lại đánh con?
Dù bị đau đớn như thế nhưng nó vẫn không rơi bất kỳ giọt nước mắt nào. Nó mím chặt môi đến nỗi Hoàng có thể thấy chút máu ở khóe miệng nó. Nó quá nhỏ để chống lại người phụ nữ này và chút xót xa chảy dài trên gương mặt Hoàng. Đột nhiên, đầu Hoàng đau nhức dữ dội và anh phát hiện một điều khiến thần trí anh trở nên tê dại. Sao anh lại không nhận ra… cậu bé ấy chính là mình? Và người phụ nữ đang cầm roi kia chính là mẹ anh? Nước mắt Hoàng lăn dài trên mặt. Cơn ác mộng suốt mười mấy năm qua nay lại hiện ra rõ ràng và sắc nét.
Những ký ức đau buồn từ trong quá khứ dồn dập kéo về, chúng đến một cách hối hả và ồ ạt, Hoàng không kịp xử lý hình ảnh trước thì cái tiếp theo lại đến. Anh bị xoay vòng vòng với mớ ảnh động lặp đi lặp lại xung quanh. Từ những hình ảnh hạnh phúc trong vòng tay ba, cho đến những lần chứng kiến ba mẹ cãi nhau, cả những hình ảnh đánh đập cũng không ngừng kéo đến. Tất cả cảm giác đau đớn, thất vọng, buồn bã lấn át và nhấn chìm những thứ hạnh phúc trẻ thơ mỏng manh.
Giọng nói ma quỷ lại vang lên:
“Cầm lấy cái ghế, đập vào đầu nó và kết thúc mọi chuyện đi!”
Giọng nói nhẹ nhàng bỗng hét lên:
“Đừng!!!”
Nhưng mọi thứ đã quá trễ… Cái ghế giáng mạnh vào đầu cậu bé và vỡ tan tành. Hoàng đứng nhìn chính mình ngã xuống nền đất, máu không ngừng loang ra. Mọi ký ức hiện về rõ ràng như vừa mới hôm qua. Giờ đây, lớp kính mà bao nhiêu năm đã giữ Hoàng lại với quá khứ tàn khốc cũng đã vỡ nát…
Hoàng giật mình tỉnh dậy, nước mắt lăn dài trên má và không ngừng thở gấp. Tim đập mạnh như tiếng trống địa ngục ngày gọi các vong hồn lạc lối. Tất cả chính là quá khứ mà anh đã đánh mất. Anh lặng lẽ ngồi tựa vào chiếc ghế sofa êm ái, đưa mắt nhìn ra thành phố đang say giấc. Mọi thứ vẫn ở nơi đó, những tòa nhà chọc trời, khu ổ chuột hôi hám, dòng sông nhuốm màu đen kịt… tất cả vẫn ở đấy. Chúng yên bình và hòa hợp trong màn đêm nhưng không ngừng thổn thức chờ đợi bình minh ló dạng.
Hoàng châm vội điếu thuốc và liên tục thở ra từng đám khói mong manh. Chúng nhanh chóng tan ra và bị không khí bên ngoài cửa sổ trung hòa.
Trong mơ, Hoàng đã trở thành cây roi, vết thương, nước mắt và mẹ của anh. Tất cả đều đưa anh đi từ sung sướng, thích thú cho đến gò bó và bất lực. Cảm giác từ hân hoan đến cô độc không cách nào có thể dung hòa trong trái tim anh.
Cách đây mười bảy năm, anh chỉ nhớ mình được đưa vào cô nhi viện với cái đầu băng kín và một chút ký ức mơ hồ về gia đình hạnh phúc nào đó. Câu cuối cùng anh nghe được từ người nào đó là:
− Mẹ nó ngỡ nó chết nên đã tự tử.
Ngần ấy năm, Hoàng cũng đã quên cái ngày xa xưa ấy. Thời gian dần qua, ký ức cũng bị bụi thời gian phủ mờ đến nỗi anh mơ hồ nghĩ rằng mình đã quên chứ hoàn toàn không biết rằng, anh đã “thật sự quên”.
Tất cả mọi thứ trên thế gian đều khao khát tự do. Và tất thảy đều phấn đấu vì sự tự do ấy. Như cây roi nọ, ước muốn tự do của nó chính là được vung vẩy lên xuống. Nó được tạo ra chỉ vì mục đích gây tổn thương cho ai đó hay chính nó đang cố tìm cách bảo vệ sự tồn tại của mình nơi sinh ra? Hoặc như vết thương kia, tự do mà nó có chính là được bay nhảy khắp nơi trên thân thể anh. Thứ cảm giác hư ảo rong ruổi mặc kệ đau khổ và khó khăn của người khác lại vui đến thế sao? Hay như giọt nước mắt ấy, tự do chính là được rời khỏi đôi mắt buồn khổ và rơi xuống. Nó chỉ biết lăn càng nhiều càng tốt và nếu một ngày nào đó, nó không thể lăn được nữa thì xem như cảm xúc cũng chết đi.
Vậy tự do của mẹ anh là gì? Có phải là thoát khỏi anh, đứa con chỉ mang đến gánh nặng và làm cho cuộc đời bà trở nên ảm đạm? Để rồi bà chọn cái chết xem như cách giải quyết cho những lồi lầm của mình. Trốn chạy khỏi tội lỗi và hèn nhát đối diện với khó khăn?
Hoàng trầm ngâm bên khói thuốc, thật sự lúc này đây anh không hận bà. Anh đã đi qua tuổi thơ đau khổ, tự mình sống vì mình và giờ chỉ còn lại chữ thứ tha. Mẹ anh không có lỗi. Ít ai khi rơi vào nỗi tuyệt vọng cũng khó lòng vượt qua để nhìn thấy ánh sáng tương lai. Hoàng chỉ tiếc cho mẹ đã không được may mắn gặp và nắm lấy tự do của mình. Bà đã để nỗi cô đơn, tủi phận và sự yếu lòng đè bẹp. Đến tận lúc mất, bà vẫn không tìm thấy tự do. Có lẽ bà sẽ mang niềm hối hận xuống tận suối vàng.
Nếu như ngày đó, Hoàng chết đi thì có lẽ anh có thể tự do khi trở thành một hồn ma phiêu bạt trên cõi đời này? Anh không có cơ hội trả lời câu hỏi ấy, mọi thứ anh làm cho đến tận bây giờ đã thật sự giúp anh tự do? Nếu như thế vì sao suốt bao nhiêu năm, anh vẫn bị giấc mơ ám ảnh. Anh không thể thoát khỏi chính quá khứ đau buồn của mình cũng như mẹ anh đã không thể an nghỉ.
Mặt trời mùa đông ưng ửng đang dần sáng ở góc trời. Hoàng thả ra từng vòng khói thuốc và trầm ngâm nhìn vào hư không. Giấc mơ ngày thơ bé đã trói buộc tâm hồn anh quá lâu, nó buộc chặt anh và biến thành nỗi ám ảnh không nguôi. Sau đêm nay, Hoàng sẽ nhẹ buông tất cả, để thật sự giữ lấy tự do của chính mình và anh cũng sẽ trở về quê hương cũ, thắp nén nhang và đưa hương hồn người mẹ bất hạnh về với cõi vĩnh hằng.