Những Mảng Màu Cuộc Sống

Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chút kỷ niệm dịu dàng

❊ ❊ ❊

-Điền Yên-

Nguyên đi học về liền quẳng túi xách lên bàn, định chạy đi chơi luôn nhưng nghĩ thế nào lại thay quần áo rồi ngồi vào bàn, lôi bài tập tuần sau ra quýnh quáng làm hết. Mai là thứ Bảy, không phải đi học nhưng ngồi soạn bài cũng đủ mất hết tinh thần một ngày. Thôi thì đau dài không bằng đau ngắn, nếu phải ăn một con ếch mỗi ngày thì tốt nhất là ăn nó vào bữa sáng. Kết liễu lũ bài về nhà này xong đi chơi mới nhẹ đầu được. Phải công nhận “quân địch” vừa đông vừa khó giải quyết, đến tận bảy rưỡi Nguyên mới xử xong bọn chúng mà mò xuống tầng dưới. Bố mẹ đã ăn trước để đi công chuyện, cậu và qua quýt hai bát cơm rồi khóa cửa sang nhà Hoàng chơi.

Nguyên và Hoàng sống chung một khu phố, chỉ cách nhau một dãy nhà, đi bộ dăm phút là tới. Nhà Hoàng có mỗi hai mẹ con ở nhà, bố Hoàng thường đi công tác xa nên buổi tối cậu ít ra ngoài vì sợ mẹ ở nhà một mình buồn. Phải nói rằng Hoàng là một đứa con đúng chuẩn “con nhà người ta”, vừa đẹp trai cao ráo giỏi cả văn lẫn võ lại ngoan ngoãn hiếu thuận. Riêng khoản tối tối ngồi xem Cô dâu tám tuổi với mẹ đã đủ xếp hạng Hoàng ở cấp độ “người con của năm” rồi. Cả khu này, nhà nào cũng lấy Hoàng làm hình mẫu cho con mình noi theo. Vô hình chung, cậu trở thành thần tượng của bọn nhóc bé, nỗi oán hận của lũ con trai, niềm mơ ước của đám con gái. Làm bạn một người là đối tượng của nhiều thành phần xã hội như vậy, nhiều lúc Nguyên thấy thật nhức đầu.

Nguyên vừa nhấn một hồi chuông, mẹ Hoàng đã xuất hiện sau cánh cửa với túi rác màu đen trên tay.

- Hoàng nó ở trên gác ấy. Cháu lên đi. Cứ để cửa đấy cho bác.

Mẹ Hoàng thấy Nguyên, chẳng chờ cậu hỏi đã báo luôn.

Nguyên “dạ” một tiếng rõ to rồi một bước hai bậc phi lên lầu. Cậu quá quen thuộc căn nhà này nên chẳng buồn bật đèn cầu thang, hành lang tối om không làm khó được cậu. Nguyên lạch cạch vặn nắm đấm cửa phòng Hoàng. Khác với mọi ngày, căn buồng tối thui. Nguyên nghĩ có lẽ Hoàng đang ngủ nên vừa gọi khe khẽ vừa sờ lần công tắc đèn trên tường. Bình thường, mỗi lần Nguyên đến đều đèn đuốc sáng trưng, chưa bao giờ phải tự bật đèn nên dù biết có công tắc trên tường, cậu vẫn khó xác định được “tọa độ” của nó một cách chính xác ngay lập tức. Trong lúc Nguyên còn đang căng mắt cho quen với bóng tối, đột nhiên một cái gì đó ướt nhớp, lạnh lẽo úp lên mu bàn tay cậu. Nguyên giật bắn người, trái tim thót lên tận cổ. Tiếng thét thoát khỏi cổ họng lập tức bị bít lại sau môi bởi một bàn tay cũng lạnh và ướt như thế đã bịt chặt miệng cậu. Nguyên bị lôi tuột vào phòng, đè dí lên tường. Hơi thở ấm áp phả lên mặt cậu mùi hương quen thuộc, đầu gối Nguyên đang nâng giữa chừng lại hạ xuống. Cậu thè lưỡi liếm bàn tay đang bưng miệng mình. Y như dự đoán, Hoàng giãy nảy lên, vội vàng buông Nguyên ra, thuận đường một tay bật đèn một tay tát bốp vào đầu bạn:

- Liếm cái gì thế? Cầm tinh con cún à?

Nguyên nhe răng cười:

- Ai bảo mày giở trò bắt cóc? Làm tao tưởng có tên biến thái nào định sàm sỡ chứ. Sao tay lạnh thế?

- Tao vừa đi vệ sinh xong.

Nguyên nhăn mặt ọe ọe mấy cái, biết nửa câu sau của Hoàng là “nên vừa rửa tay” nhưng cũng không thể vui nổi với cái ý nghĩ bàn tay chạm vào mặt mình mới làm xong việc gì. Cậu uể oải nằm xuống giường của Hoàng, trên một đống chăn màn quần áo bừa bộn, thầm tưởng tượng cảnh các fan nữ sẽ phản ứng ra sao khi biết hoàng tử bạch mã trong lòng họ thực ra cực kỳ cẩu thả, bít tất bảy ngày một đôi, quần sịp hai ngày mới giặt.

Hoàng thấy Nguyên cười gian, hất hàm hỏi:

- Đang ủ mưu gì mà khoái trá thế?

Nguyên lè lưỡi, quơ cái gối lông vũ ôm vào lòng, chợt thấy dưới gối lả tả một đống thư hồng. Cậu bĩu môi, hot boy có khác, thư tình trải đầy giường, đọc trước khi ngủ thay tiểu thuyết được. Cậu tóm bừa một bức lên đọc to:

“Hoàng thân mến,

Mình là Thảo Uyên lớp 12 A4. Mình rất thích bạn. Làm bạn trai mình nhé!”

Nguyên bĩu môi lần nữa, con gái thời nay bạo dạn quá đi. Cậu lại giở một bức thư khác. Thư viết: “Hoàng thân mến, mình là Ân Nhi lớp 12 D2. Mình rất thích cậu. Làm bạn trai mình nhé!”

Cậu nhíu mày, sao nghe quen quen?! Thử bức thứ ba: “Anh Hoàng thân mến, em là Phong Lan lớp 10 B1. Em rất thích anh. Làm bạn trai em nhé!”

Đến đây thì Nguyên chịu hết nổi rồi. Cậu vung mớ thư cho bay lả tả quanh người.

- Cái quỷ gì vậy? Bộ đọc chính tả cả trường chép hả? Sao chẳng có tí sáng tạo nào thế?

Hoàng ngồi trên ghế, nhịp nhịp chân:

- Mày khó tính quá. Chẳng qua tấm lòng của các em đối với tao đều giống nhau thôi.

Nguyên xì một tiếng:

- Các ẻm ngốc quá. Ai cũng giống ai thế này thì ăn thua gì.

Hoàng nâng tầm kết luận lên một trình độ khác cao cấp hơn:

- Mày nhìn mà rút kinh nghiệm. Về sau có viết thư cho ai thì cố làm cho khác một tí. Về sau nữa đi xin việc cũng thế, hàng đống hồ sơ na ná nhau, mình không khác biệt hóa đi thì chỉ có chết.

Nguyên gật gù tỏ vẻ đã hiểu. Ánh mắt cậu lướt qua chiếc tủ thấp đầu giường. Ở đó có một phong thư, hoàn toàn khác với những bức thư khác, không phải trang trí đẹp lộng lẫy hay nét bút rồng bay phượng múa mà ngược lại, nó chẳng hề có chữ viết tay nào. Trên phần địa chỉ người gửi là một chuỗi từ ngữ cắt ra từ các trang báo khác nhau, “From T. B. with love”.

Nguyên tò mò lật lên lật xuống cái phong bì rồi mới mở ra. Bên trong là một mảnh giấy, chữ trên giấy cũng là các từ cắt ghép từ báo in: “Mình thích cậu”. Cậu ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn chủ nhân bức thư. Hoàng nhún vai:

- Tao cũng như mày thôi. Ban đầu nhìn phong bì tao còn tưởng thư tống tiền khủng bố gì đó.

- Mày có hiểu nó làm thế nghĩa là thế nào không?

- Chịu. Tao nghiên cứu kỹ lắm rồi mà chẳng phát hiện ra điều gì. Cắt chữ thế này rõ ràng là muốn giấu nét chữ. Cũng không có dấu bưu điện, tức là nhét trực tiếp vào chỗ tao. Vậy chắc là người nào đó gần tao.

Nguyên gục gặc đầu khen ngợi:

- Có logic. Tiếp đi.

- Mày xem mấy cái thư khác nhé, luôn ký ghi rõ họ tên lớp học, thậm chí cả email, số điện thoại, facebook, chỉ lo tao không biết đường liên lạc lại. Người này thì khác hoàn toàn, không muốn tao nhận ra. Nếu đã thế thì tại sao phải tốn công cắt dán rồi gửi thư cho tao? Việc đó chỉ có thể chứng tỏ một điều...

Hoàng ngừng rất đúng lúc đúng chỗ khiến Nguyên nôn nóng ngồi thẳng dậy, hồi hộp hỏi:

- Điều gì?

- Người đó... quá mến mộ tao đến nỗi không thể kiềm chế nổi tâm tình. Ha ha ha...

Nguyên hộc lên mấy tiếng, ôm ngực làm điệu bộ trúng thương cực nặng:

- Hự... Công phu chém gió và ảo tưởng sức mạnh của các hạ thật là thiên hạ vô song. Mỗ xin cúi đầu bái phục.

Hoàng vẻ mặt nhơn nhơn tự đắc, vuốt vuốt chòm râu tưởng tượng:

- Các hạ quá khen. Hoàng mỗ lấy làm hổ thẹn.

- Các hạ chớ nên khiêm tốn. Có câu “một khiêm tốn bằng bốn tự kiêu”. Có phải ý các hạ là vậy chăng?

- Các hạ nói thế, ta đây cung kính không bằng tuân lệnh vậy.

Cứ thế, hai đứa ba hoa chích chòe, chơi trò diễn phim kiếm hiệp một hồi rồi lăn ra cười. Mãi Hoàng mới sực nhớ ra:

- Mày qua kiếm tao chi vậy?

- Giờ mới hỏi ha mày? Quá trễ rồi.

- Hả? Trễ gì?

- Thì để lâu quá, tao quên béng mất rồi.

Nghe thế, Hoàng đang ngồi trên ghế, bật dậy phi lên giường, một tay đè Nguyên xuống tấm đệm mềm mại, một tay vơ cái quần con bên cạnh úp lên mặt bạn:

- Dám chơi tao à?

Nguyên cười “khả ố”, hít hít cái quần:

- Thì sao?

Hoàng làm động tác nôn ọe, né khỏi người Nguyên:

- Biến thái!

Nguyên đắc thắng ngồi dậy, vênh váo nói:

- Muốn hù đại ca đây hả? Còn phải luyện nhiều.

Đoạn, cậu đổi lại thành dáng vẻ nghiêm túc:

- Đùa thôi. Tao sang mượn vở Sử. Bữa trước tao buồn ngủ quá, cóc nghe được cô giảng gì mà tuần sau kiểm tra một tiết rồi.

Hoàng đi về phía bàn học lấy vở cho bạn, dặn:

- Mày chép xong mai trả tao để tao còn ôn.

- Ừ. Nhớ rồi. Mà mày cần gì ôn. Nhỏ Hạnh ngồi cạnh mày chăm muốn chết. Nó lại mết mày. Chỉ cần mày đá lông nheo phát là nó cho mày cóp bài liền hà.

- Đừng có xúc phạm nhân cách của tao. Tao mà thèm cóp-pi bài gái à? Tao chỉ quay thôi.

Nguyên gật đầu ủng hộ thái độ “liêm chính” của bạn:

- Mày rất có tự trọng nha. Xứng danh anh hùng hảo hớn. Bữa tới quay được nhớ ném phao cho tao.

- Chú yên tâm. Anh có thể bỏ vợ chứ không bao giờ bỏ chú.

Và Hoàng giữ lời thật. Nói quay bài chỉ là đùa, trí nhớ cậu rất tốt, lại có phương pháp học hiệu quả nên các môn học thuộc không làm khó được cậu. Nguyên tính tình tài tử, mấy môn tự nhiên rất khá, chỉ riêng Sử, Địa, Giáo dục công dân thì học trước quên sau, lần nào kiểm tra cũng phải viện đến phương án “hỏi các bạn trong trường quay”. Lần này cũng không ngoại lệ. Vì học vẹt nên cứ mỗi một đoạn là Nguyên lại cần bạn nhắc cho câu đầu. Có mồi rồi, các câu sau sẽ tuôn ào ạt cho đến hết đoạn, sang đoạn khác lại chờ bạn mồi tiếp. Cô Sử bữa nay nghỉ, nhờ thầy Giáo dục công dân coi giùm. Giữ vững tinh thần môn mình phụ trách, thầy trông cực kỳ chặt khiến Nguyên không ngó ngoáy nổi, vừa khom người xuống thấp khều đứa bên cạnh đã bị thầy e hèm cảnh cáo. Nguyên muốn khóc nức nở quá trời, đã qua mười lăm phút mà giấy kiểm tra của cậu vẫn trắng tinh, ngoài đề bài ra thì chưa viết được ký tự nào. Kiểu này khéo ăn trứng ngỗng mất thôi. Nguyên mếu máo liếc sang phía Hoàng, mặt mày méo xệch. Radar của Hoàng bắt trúng tần số sóng điện từ đang khốn khổ của Nguyên nhưng cậu không ngẩng lên mà cắm cúi viết lia lịa cho xong bài. Nguyên nhìn cán bút của Hoàng chuyển động không ngừng mà rối cả ruột, cái thằng này sao thiếu nhạy cảm vậy, anh bắn tín hiệu nãy giờ mà chú không nhận ra là sao. Lại mười phút trôi qua, tâm tình của Nguyên chảy dần xuống như cát trong đồng hồ. Đúng lúc đó, bỗng tiếng rên rỉ của Hoàng phá tan bầu không khí nặng nề, tĩnh lặng trong lớp. Thầy Giáo dục công dân bước vội về chỗ Hoàng hỏi han. Mặt cậu tái nhợt, lắp bắp:

- Em đau quá thầy ơi.

Nguyên nghe vậy, lo lắng đến quên khuấy cả bài kiểm tra, định chạy sang bên bạn thì thấy bàn tay Hoàng đang thõng xuống khẽ vẩy vẩy. Cậu chợt bừng tỉnh đại ngộ, vội rút cuốn sách giáo khoa trong ngăn bàn ra, nhẹ nhàng lật giở. Một cơ số đứa cũng nhanh chóng nắm bắt cơ hội, lập tức bắt chước Nguyên. Chỗ thằng Tuấn bỗng “xạch” một phát, rõ ràng là tiếng sách rơi. Thầy Giáo dục công dân quay phắt lại, vẻ đầy nghi ngờ. Bọn đang quay bài âm thầm chửi Tuấn nghìn lẻ một câu chửi thề bằng đủ loại ngôn ngữ khác nhau. Hoàng lại rên to một tiếng, lần nữa kéo sự chú ý của thầy giáo về mình. Nhìn mặt cậu có vẻ rất đau đớn, thầy lo ngại bảo cả lớp nghiêm túc làm bài kiểm tra còn mình dìu Hoàng xuống phòng y tế. Hoàng rất có trách nhiệm, lết từng bước chậm rì rì, đến khi thầy quay lại lớp thì công cuộc quay cóp của cả lũ đã hoàn thành. Hoàng lại trở thành cứu tinh của cả bọn. Nộp xong bài, một đám kéo nhau xuống phòng y tế “cung nghênh thánh giá” về lớp.

Sau vụ đó, hình ảnh của Hoàng trong mắt các bạn nữ càng tăng giá vùn vụt. Nguyên ngửa mặt lên trời than hai tiếng “bất công”. Tại sao những đứa cóp-pi thì bị khinh bỉ còn đứa tiếp tay cho cóp-pi lại được phong thần? Thời buổi này phù phiếm quá, cứ đẹp trai thì làm gì cũng đúng hết.

Càng sát ngày Valentine, Nguyên càng thấy nhận định của mình chuẩn khỏi cần chỉnh. Năm nào cũng thế, tới gần 14/2 là Hoàng bắt đầu ngập trong hoa, quà, kẹo, thư. Nguyên nhìn hộp nọ hộp kia xếp thành hàng trong phòng bạn mà muốn tiểu đường, trong này không phải chocolate thì cũng là kẹo ngọt. Các bạn gái thân mến, Hoàng cực ghét đồ ngọt, các bạn có biết không hả?

Hoàng thờ ơ ngó đống quà tặng, năm nào cũng phải xử lý chúng thật mệt. Của người khác tặng, cậu tuy không thích người ta nhưng cũng trân trọng, vứt đi không nỡ, ăn lại càng không. Sau Valentine, Hoàng thường phân phát hết kẹo cho đám trẻ trong khu, còn hộp quà thì cho mẹ đem xài dần. Cậu chỉ giữ các bức thư dù chẳng bao giờ lôi ra đọc lại.

- Năm nay có em nào văn hay chữ tốt không?

Nguyên tò mò hỏi.

- Có. Để tao đọc mày nghe. “Đây là một bức thư bí mật của mình gửi cho bạn, mong bạn đừng lấy nó làm trò cười. Vì nó một bức thư bí mật, nên nó cũng nói lên một bí mật của mình, liên quan tới bạn. Đoán ra được rồi phải không? Mình thích bạn. Mình không đủ dũng cảm để nói ra thành miệng nên gom chút ít lá gan bé tẹo mà mình có, viết cho bạn bức thư này để bày tỏ tình cảm của mình tới bạn. Lớp Mười Hai rồi, có lẽ chúng ta sắp xa nhau rồi, cho nên ít nhất mình không muốn tình cảm này bị chôn vùi một cách lặng lẽ. Cho dù mình rất mong bạn đồng ý, nhưng nếu bạn không đồng ý thì cũng không sao đâu. Nếu thế thì đây sẽ là bí mật nho nhỏ của chúng ta nhé. Mong câu trả lời của bạn. Thanh Ngọc lớp 12 B6.”

Nguyên đang “ưỡn ẹo” trên giường ngồi nhỏm dậy:

- Chà. Được đó. Tên cũng hay. Người ta đã viết “đây là bí mật giữa mình và bạn” mà mày đọc toáng lên thế à?

Hoàng thản nhiên đáp:

- Trước sau gì mày cũng biết thôi, vì tao đã quyết định nhận lời cô ấy, hôm trước tao gặp ẻm rồi.

Nguyên choáng váng một lúc mới phản ứng:

− Thật hả? Hoàng tử của muôn dân cuối cùng cũng chịu thuộc về một người à?

− Hoàng nhẹ giọng “ừ” một tiếng, cũng không giải thích nhiều. Nguyên hơi ngập ngừng một chút mới hỏi tiếp:

- Mày nghiêm túc thật hả?

Hoàng nhún vai:

- Thật. Tự dưng tao muốn có chút gì để nhớ sau khi ra trường.

- Ờ. Vậy bữa nào giới thiệu em Ngọc với tao đê.

- Cuối tuần này nhá.

- OK.

Chiều thứ Bảy đó, Nguyên đóng vai “bóng đèn” đi chơi với Hoàng và Ngọc. Ngọc không phải hoa khôi, xét về mặt nhan sắc thì thua xa Hoàng nhưng cô mang dáng vẻ dịu dàng rất đáng yêu, giọng nói ngọt ngào, tính tình hiền hòa khiến người khác muốn thân cận. Nguyên đánh chén một bữa no nê, vỗ vai Hoàng coi như chấp nhận Ngọc qua vòng kiểm duyệt, “anh chúc mừng chú”. Hoàng thành hoa có chủ làm tan nát trái tim bao nữ sinh trong trường, đồng thời mang tới cơ hội cho vô số nam sinh khác. Từ ngày hai người công khai quan hệ, thư tình gửi cho Hoàng gần như “tuyệt chủng”. Nói là “gần như” vì thực ra vẫn còn một người kiên nhẫn duy trì, vẫn luôn là những bức thư cắt chữ từ báo ghi “From T.B. with love”. Ban đầu Hoàng còn để ý nhưng sau khi suy luận nát óc không ra kết quả, cậu cũng xếp chuyện đó vào một góc trong đầu, giống như những bức thư kỳ lạ được Hoàng cất vào góc tủ.

Những tuần cuối cùng của đời học sinh theo tiếng ve gọi đang tới rất gần. Cây phượng già bắt đầu đơm hoa đỏ chói. Bọn con gái ríu rít nhặt hoa xâu thành chuỗi dài quàng lên xe đạp. Nguyên thường đến lớp sớm hơn, cậu không phải sang rủ Hoàng nữa vì Hoàng bận đi đón Ngọc rồi. Tình cảm hai người đó tiến triển rất tốt đẹp, Nguyên không thể làm vật cản hoài, cậu cảm thấy mình thừa thãi. Nhiều lúc Nguyên hơi chạnh lòng, dù gì cậu và Hoàng cũng chơi với nhau mười mấy năm, ngày nào không gặp nhau không chịu được, bỗng dưng một cô gái xuất hiện và cậu trở thành thứ yếu với Hoàng. Điều duy nhất an ủi là Ngọc rất tốt, đúng tiêu chuẩn vợ hiền. Yêu nhau thêm dăm năm nữa, tốt nghiệp đại học lấy nhau là vừa. Nguyên tính toán rất chi tiết cho Hoàng trong khi người trong cuộc lại chẳng nghĩ xa xôi đến thế.

- Tốt nghiệp xong tao sẽ đi Mỹ. Dự định là học luôn master bên đó. PhD thì chưa biết.

Hoàng ngồi bên bàn học xếp cao những cuốn sách tiếng Anh, nói.

- Ừ. Có điều kiện thì đi. Vậy chuyện của mày với Ngọc thì sao?

- Không biết. Chắc là tan. Tao đi thế phải sáu, bảy năm. Ai biết mọi thứ sẽ thay đổi thế nào.

Nguyên hơi ngỡ ngàng vì sự thản nhiên của Hoàng:

- Mày nói với Ngọc chưa?

- Chưa. Bao giờ gần đi hẵng hay. Giờ nói sớm lỡ làm cô ấy phân tâm, ảnh hưởng đến mấy kỳ thi sắp tới.

Nguyên “ờ” một tiếng rồi im lặng, thật lâu sau mới lên tiếng:

- Mày có yêu Ngọc không?

Hoàng ngẫm nghĩ một lát mới đáp:

- Tao thích cô ấy.

Cậu nói “thích” chứ không phải “yêu”. Nguyên nghĩ cũng đúng, mới mười tám tuổi, nói từ “yêu” có vẻ “tiểu thuyết” quá. Vốn dĩ những mối tình học trò thường hay chết yểu, Hoàng và Ngọc chia tay chắc cũng chẳng khiến ai ngạc nhiên. Phải chăng cả hai người đó ngay từ đầu đã hiểu?

Thực ra, Ngọc không hiểu, nhưng cô biết mình không thể chờ Hoàng lâu đến thế, nhất là khi hai người chẳng có gì ràng buộc.

Anh không muốn em phải đợi vì anh đi bao lâu còn chưa rõ.

Anh có yêu em không?

“Câu hỏi quen thuộc làm sao”, Hoàng nghĩ, “Nguyên cũng hỏi như vậy”. Cậu cảm thấy có lỗi, chưa bao giờ cậu tự vấn điều này. Có lẽ yêu hay không, với cậu, không có ý nghĩa quyết định.

Ngọc lặng lẽ rơi nước mắt, cô không cần câu trả lời. Chính cô cũng biết mình không thể chờ Hoàng, cậu là của cô chỉ khi ở bên cô mà thôi. Chút tình thơ ngây cứ thế tan đi như mây khói.

Ngày chia tay trường lớp, bọn con gái khóc như mưa. Lũ con trai không ủy mị thế nhưng cũng buồn rũ rượi. Mấy đứa chuyền tay ghi lưu bút, rồi vẽ loằng ngoằng lên áo bạn - những dòng chữ đôi khi nhòe đi vì nước. Nguyên chống tay lên lan can hành lang, ngắm nhìn tán phượng vĩ nơi góc sân, đỏ chói một khoảng trời thanh xuân của cậu. Ra trường rồi, cậu sẽ không còn đến đây nữa, cho dù đến thì cậu ngày hôm ấy cũng không phải là cậu ngày hôm nay. Ngày hôm nay, khoảnh khắc này là vĩnh cửu. Nguyên nhìn Hoàng cặm cụi ký cho các bạn, kể cả thằng Chiến hôm trước vừa choảng nhau một trận với Hoàng. Nghĩ cũng buồn cười, Hoàng đang ngồi thì Chiến xông đến, đập bàn đánh “rầm” một phát.

- Thằng kia, tao nhịn mày ba năm rồi. Hôm nay không đập nhau với mày thì tao bé bằng con kiến.

Cả lớp bu quanh hóng hớt vì Chiến vốn hiền lành, bữa nay ăn phải bả gì mà tăng máu thế. Hoàng hờ hững hỏi:

- Lý do?

- Mày... vờ ngu hả? Tao đây đại diện anh em FA trong lớp thực thi công lý. Bọn tao ế chỏng chơ còn mày thư tình đọc mỏi mắt. Trời có mắt không hả?

Hoàng thản nhiên đề nghị:

- Chúng mày yêu nhau là giải quyết được vấn đề.

Chiến không thèm nghe hết câu đã đấm Hoàng một cú. Hoàng nhanh nhẹn né được, đáp trả ngay. Hai đứa vần nhau trong tiếng cổ vũ của đám cá cược ngoài “xới vật”. Tất cả đều biết chỉ là đùa thôi, Hoàng ở lớp luôn bày ra dáng vẻ ung dung, chỉn chu, ai cũng muốn một lần thấy cậu đấu vật. Nguyên nhìn Hoàng đầu tóc, quần áo xộc xệch ngồi dưới đất không khỏi cảm thán “người đẹp kiểu gì cũng vẫn đẹp”.

“Người đẹp” ấy hôm nay chẳng những không nhận được lời tỏ tình nào mà còn bị một cô bạn lớp bên mắng vốn. Cô trách Hoàng làm cô ngơ ngẩn suốt ba năm trời rồi tát cho cậu một cái. Hoàng ôm cô bạn ấy, để mặc nước mắt cô thấm ướt áo mình. Nhiều năm sau nhớ lại ngày hôm ấy, Nguyên nghĩ tuổi trẻ thật tuyệt diệu làm sao, ngay cả những nỗi đau cũng đẹp như hoa. Chỉ có điều, gió thời gian ùa vào khung đời, thổi những cánh hoa bay tứ tán, chẳng mấy chốc đã không còn vết dấu.

Nguyên đỗ Bách Khoa còn Hoàng vào Ngoại Thương học một năm trước khi đi Mỹ. Lẽ ra cậu có thể đi sớm hơn nếu tự túc kinh phí, gia đình Hoàng sẵn sàng đầu tư cho con trai một. Nhưng cậu muốn chứng minh năng lực bản thân bằng suất học bổng toàn phần hơn. Trước ngày bay, nhóm bạn bè thân tổ chức liên hoan “tiễn bạn lên đường”, ăn uống, hát hò đến tận khuya. Nguyên có vô vàn lời muốn nói mà chẳng thể thốt ra, đành chen lẫn giữa những chúc tụng, dặn dò của cả bọn. Một thằng khoác vai Hoàng:

− Mày sang “bển” nhớ gửi ít đô về cho anh em mở rộng tầm mắt. Tao chưa nhìn mặt Franklin bao giờ.

− Được, được. Anh phất lên sẽ không quên chú.

Thằng khác nháy mắt mặc kệ phòng Karaoke ánh sáng lập lòe chả ai bắt được tín hiệu nó phát:

− Nghe đâu gái Mỹ mạnh bạo lắm, chú phải cẩn thận.

− Hố hố hố, không sao, không sao. Chết vì gái là cái chết rất thoải mái.

Cả lũ cứ thế đùa giỡn như thể đây là lần cuối trong đời. Mà cũng có thể thế thật.

***

Hoàng ngồi trên taxi, buồn chán mở các gói quà bọn bạn dúi vào tay ngày hôm qua. Ánh mắt cậu bất ngờ bắt gặp dòng chữ quen thuộc cắt từ báo - "From T.B. with love". Cậu mở ra thì thấy một cái đĩa CD, không bìa không nhãn. Hoàng tò mò bật laptop lên chạy thử. Bài hát rất quen thuộc, và giọng hát còn thân thương hơn. Là Nguyên, cover lại bản From Sarah with love của Sarah Connor. Hoàng nhắm mắt lắng nghe chất giọng trầm ấm của bạn. Một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim cậu. Hoàng chắp vá các chi tiết rời rạc thành một bức tranh. Những lời cuối bài hát là mảnh ghép cuối cùng.

“He could dare to fall in love with you

So don’t make me blue when I write to you

From T.B. with love”

Hoàng nhớ đến tên hồi nhỏ của Nguyên, nhớ những suy luận trước đây của mình. Cậu đã đúng - người gửi những bức thư kia chắc chắn rất gần gũi với cậu, biết rõ lịch trình, hành động của cậu. Và cậu cũng đúng khi đoán rằng người ấy thích cậu đến mức không thể không nói ra nhưng lại không thể nói ra. Hoàng buồn bã nhận ra rằng cho dù cậu đã suy luận đúng hết thảy cũng chẳng thể nào làm thám tử được, vì cậu đã không đoán được nước cuối cùng. Hoàng rút điện thoại, gửi đi một cái tin rồi tắt máy. Có điều gì đó thay đổi, vĩnh viễn không quay trở về nguyên trạng.

Nguyên ngơ ngẩn đọc tin nhắn của Hoàng. Cậu không đi tiễn bạn, một thằng con trai khóc lóc giữa bàn dân thiên hạ thì còn ra thể thống gì. Câu trả lời của Hoàng đến sớm hơn cậu nghĩ nhưng cũng không ngoài tưởng tượng. Lúc này đây, Hoàng đang bay đến với những ước mơ khát vọng của cậu ấy, và trôi xa khỏi Nguyên như những áng mây trên trời.

Hoàng định cư tại Mỹ, thỉnh thoảng về Việt Nam chơi. Một vài lần anh và Nguyên chạm mặt nhau khi cùng đi họp lớp. Không ai nhắc lại chuyện xưa trong những phút thoáng qua gặp gỡ ấy. Năm tháng thanh xuân đã qua chỉ còn lại chút kỷ niệm dịu dàng tựa như những giọt sương mai trên cánh hoa sáng sớm mà dù là Hoàng, Nguyên, Ngọc hay bất kỳ ai chăng nữa, mỗi khi nhớ đến đều không khỏi mỉm cười.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.