Những Mảng Màu Cuộc Sống

Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Năm tháng ấy

❊ ❊ ❊

-Điền Yên-

Nàng không đẹp, cao tầm mét sáu, ba vòng tuy rõ ràng nhưng còn cách con số huyền thoại 90 – 60 – 90 mấy dặm. Người đẹp hơn nàng, gã gặp không đến một nghìn cũng vài trăm, tất cả là nhờ cái nghề này của gã. Nhưng gã thích nhìn nàng, mỗi lần nàng đến.

Nàng thường mặc váy chữ A không ngắn quá không dài quá, chất liệu bằng gì gã chẳng rõ, chỉ biết nó có vẻ co giãn, bó sát vào cặp đùi thon thả nhưng không dài miên man như người mẫu của nàng. Nàng thường xách một chiếc túi nhỏ, chắc chỉ đủ để vừa ví và điện thoại, khoác trên vai trái. Giày của nàng có lẽ lót đế cao su, mỗi khi nện gót xuống sàn chỉ phát ra âm thanh trầm đục, dường như không muốn gây sự chú ý của bất kỳ ai. Mà đúng thật, phụ nữ tầm tầm như nàng hẳn chẳng bao giờ khiến người ta ngoái đầu nhìn lại. Ấy thế nhưng gã lại thấy nàng khác hoàn toàn với những người đàn bà gã gặp hàng ngày ở đây. Họ, người mới thì ngượng nghịu cúi mặt, kẻ quen thì khinh khỉnh, trâng tráo... nhiều trạng thái, nhưng giống nhau ở một chỗ: họ luôn nhìn xuyên qua gã, lơ đãng và nhạt nhẽo, cố ý hay vô tình. Chỉ có nàng, cười nhẹ và khẽ gật đầu chào. Trong thoáng chốc, gã tưởng mình đang ở một nơi khác, chứ không phải cái bàn lễ tân này. Gã thích nhìn nàng cười, dù chỉ lướt qua tựa như cánh bướm. Làn môi mềm mại, dỗi hờn; môi trên hơi hớt lên - khóe miệng của một người dễ bị cuộc đời làm tổn thương.

Từ ngày làm ở đây, gã dần có thói quen xét đoán đàn bà, âu cũng là để giết thời gian: Cô này chắc là học sinh cấp ba, trẻ lắm, trát son phấn lên cũng không che nổi vẻ thơ dại trên trán. Cô kia cũng cấp ba, nhưng “ra đời” lâu rồi, giọng cười thật lả lơi. Bà này chắc có chồng rồi nhưng còn ham của lạ, ánh mắt rạo rực lướt khắp người thằng đàn ông bên cạnh như thể muốn lột truồng hắn ra rồi dày vò... Gã tự tin rằng lỡ về sau sa cơ, mở chiếu xem tướng cũng làm giàu tốt, không phất như diều thì cũng đủ ăn đủ mặc.

Nhưng với nàng, gã chẳng thể đoán ra được điều gì. Nàng không già quá, không trẻ quá, có lẽ khoảng hai sáu hay hai bảy tuổi gì đó. Mỗi tuần nàng đến một lần, vào một ngày bất định, một giờ bất định, và với một người đàn ông duy nhất. Nàng có phải đi làm không mà có những lần gã đón nàng lúc chiều, lúc sáng? Nàng còn độc thân hay đã có gia đình? Gã chịu. Phụ nữ gần ba mươi là chín muồi, không còn “trẻ trâu” non nớt cũng chưa già héo cũ mèm. Nàng toát ra vẻ vừa đàng hoàng học thức lại vừa duyên dáng dịu dàng, khó mà ế được. Nhưng đàn bà trốn chồng đến đây không có cái vẻ thánh thiện của nàng. Thế sao nàng không lấy quách cái tên vẫn luôn đi cùng nàng nhỉ? Hay hắn đã có gia đình? Không, nàng không có nụ cười của kẻ thứ ba. Hay gia đình nàng ngăn cấm? Ồ, cái nhìn nghiêm trang, kiên nghị của nàng nói cho gã biết rằng nàng không phải người dễ bị khuất phục. Nàng là ai, là người như thế nào? Câu hỏi ấy cứ ong ong trong tâm trí gã. Lắm lúc, gã cười phì vào bản thân. Hừ, làm cái nghề này, việc chó gì phải nghĩ nhiều như thế về một khách hàng? Nghĩ thì nghĩ thế, cơ mà gã vẫn chờ nàng mỗi tuần, hồi hộp như một tên ngốc bị nhốt trong căn phòng khóa kín, chỉ biết nhìn qua ô cửa sổ nhỏ đợi cô bé hàng xóm đi ngang. Nàng có boa được cho gã thêm đồng nào, chỉ là một cái nhìn, một giây đồng hồ, để gã biết mình đang hiện hữu. Thế với gã là quá đủ. Cuộc sống cô đơn nơi thị thành phồn hoa khiến gã như hòa dần vào cái bóng của chính mình, ngày càng không phân biệt được đâu là bóng đâu là người. Ánh nhìn của nàng, đối với gã, tựa như chút ánh sáng tù mù le lói giữa bóng đêm u tối.

***

Ngày ấy, học xong cấp ba, gia cảnh bần hàn không thể tiếp tục đến trường, gã cắn răng nhường lại giấc mơ lên đại học cho các em còn bản thân bắt đầu cuộc sống với gánh nặng cơm áo gạo tiền. Gã nhỏ người hay bệnh, không đi phụ hồ hay gánh gặt thuê như nhiều người, đành theo bạn bè khăn gói lên thành phố tìm việc. May mắn có bộ mặt sáng sủa hiền lành nên gã xin được làm chân lễ tân cho cái nhà nghỉ nhỏ xíu này sau một hồi người quen dắt díu giới thiệu. Chủ nhà tỏ ra tử tế, bảo em không cần đi thuê nhà ngoài cho tốn, tối cứ ngủ lại đây. Đợt đấy, gã cảm động lắm, suýt khóc nức lên vì mừng. Giờ hiểu ra, chẳng qua người ta lợi dụng gã làm thêm không công một ca buổi tối đấy thôi. Kinh doanh lĩnh vực này phải mở cửa hai tư giờ một ngày, bảy ngày mỗi tuần, càng ngày nghỉ càng bận rộn. Thôi thì cả hai bên cùng có lợi, gã cũng chả nghĩ nhiều.

Làm việc ở đây, gần như cả ngày chôn chân trong không gian hơn sáu chục thước vuông. Hồi đầu, gã cảm thấy bức bối lắm, mới từ vùng quê thoáng đãng lên thành phố đã đủ ngột ngạt rồi, đây còn giam mình giữa mấy bức tường và ánh đèn tôi tối, nhưng vì cuộc mưu sinh nên dăm sự khó chịu ấy nhanh chóng bị đè bẹp không khoan nhượng. Để giải trí, gã đánh bạn với thú vui đoán khách, đoán tuổi tác nghề nghiệp quan hệ. Nhưng bốn năm rồi, hóa ra, thế gian cũng chỉ có từng đó hạng người. Mà thật, giờ gã chẳng còn dám tin ai nữa. Có người trông đạo mạo đấy, thế mà tằng tịu với hết em này tới bà khác, từ mười lăm đến năm mươi, bỏ vợ con nheo nhóc ở nhà chả thèm đoái hoài, tới khi vợ đến đánh ghen ầm ĩ cả làng mới tá hỏa. Đúng là không nên “trông mặt mà bắt hình dong”, đằng sau vẻ ngoài kia là gì thì Chúa mới biết được mà gã lại không phải Chúa hay họ hàng của ông ta. Vậy nên mặc xác thiên hạ lăng loàn, gã cứ làm đúng chức trách, nhiệt tình ngoan ngoãn, gặp ngày đẹp trời sếp còn cho phụ cấp.

Cuộc sống cứ cuốn gã trôi đi như thế, ngày này qua ngày khác. Cậu bé mười tám tuổi khi mới lên thành phố nay đã là chàng trai hai mươi hai. Gã vẫn thấp bé như thế. Bao nhiêu tiền kiếm được đều tích tích cóp cóp rồi gửi về quê cho bốn đứa em đi học, nhiều đợt gã ăn mỳ tôm triền miên ba bữa một ngày. Với gánh nặng gia đình trên vai, gã có muốn lớn cũng chẳng nổi. Trai tỉnh lẻ, nghèo, “bo-đì” không chuẩn, bao nhiêu điểm trừ có thể có của một thằng con trai thì ở gã hội tụ gần hết, thế nên mãi một mảnh tình vắt vai cũng chưa có. Được cái gã cũng chả ham hố gì. Bốn năm trong nghề, gặp qua vô số dạng đàn bà con gái, gã mất hết lòng tin lẫn cảm hứng với giống cái rồi.

Mãi cho đến khi nàng tới.

Gã vẫn nhớ lần đầu tiên gặp nàng.

Hôm đó, một ngày như mọi ngày, ngoài kia gió nhẹ mây bồng thế nào gã không biết chứ trong căn phòng thường xuyên ám mùi xăng do khách hàng phi thẳng xe máy vào này, gã chỉ thấy bức bối. Quạt một cái xối thẳng vào người, một cái quay qua quay lại hòng pha loãng bớt cái khối không khí đặc quánh xung quanh. Một giờ chiều, hai cái xe máy đi xuyên qua tấm mành nhựa, dừng lại giữa phòng. Gã nhanh nhẹn chạy ra dắt vào hàng, cẩn thận lấy khăn mặt che biển số dù biết chẳng ma nào ở bên ngoài nhìn vào được. “Cẩn tắc vô áy náy”, tránh trường hợp người quen nhau cùng nghỉ ở đây phát hiện ra. Cô gái tháo mũ bảo hiểm và khăn bịt mặt, treo lên móc xe mình rồi bước đến bàn lễ tân nơi người đàn ông đi cùng đang xòe cho gã chứng minh thư nhân dân. Gã đưa cho anh ta chiếc chìa khóa phòng, đầu thậm chí còn chẳng định ngẩng lên. Bỗng gã nghe thấy tiếng cảm ơn. Thanh âm nhẹ như cánh hoa chao lượn trong không trung rồi đậu xuống tim gã. Hơn một ngàn năm trăm ngày làm việc ở đây, đây là lần đầu tiên gã được cảm ơn. Gã ngơ ngác mãi đến khi nàng khuất sau cánh cửa thang máy mới giật mình hoàn hồn, thậm chí, gã còn chưa kịp nhớ trông nàng thế nào.

Suốt gần hai giờ đồng hồ tiếp sau, gã bồn chồn chờ đợi nàng xuống. Theo kinh nghiệm cá nhân, dù thằng đàn ông có nhanh cỡ nào, cuộc vui cũng khó lòng kết thúc sớm hơn hai tiếng bởi đủ các thủ tục rườm rà xung quanh việc chính. Trong khoảng thời gian ấy, gã nhìn đồng hồ suýt soát trăm lần, đón thêm ba lượt khách vào ra, miệng vẫn cười đon đả, tay chân vẫn nhanh nhảu nhưng thực ra gã chẳng hề biết mình đang làm gì.

Cuối cùng nàng cũng quay lại, vẻ mặt mơ màng như vừa bước ra khỏi giấc ngủ, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng vừa phải, mái tóc xoăn nhẹ nâu tự nhiên ôm lấy hai má che đi đường lượn hơi bầu bĩnh. Giống như lúc mới vào, nàng đứng nép sau lưng người đi cùng, bắt gặp cái nhìn của gã lúc trao giấy tờ, nàng khẽ khàng mỉm cười và chớp mắt thay cho câu chào. Chẳng hiểu sao, gã chợt cảm thấy chua xót.

***

Từ bữa đó, tuần nào nàng cũng đến, bất định. Gã vẽ cả đồ thị thời gian nàng ghé qua nhưng chẳng thể phát hiện ra quy luật, hoặc thảng gã không đủ giỏi toán để tìm được công thức hàm số này. Gã nghĩ về nàng từ lần gặp này sang lần gặp khác, nhiều đến mức gã cũng nhận ra sự thay đổi của bản thân nhưng gã không cho đó là tình yêu, dù gã chưa yêu bao giờ. Thực tế, gã chưa khi nào thử cố hình dung mình sẽ yêu thế nào. Khái niệm ấy quá phức tạp, ngay đến những nhà thơ hay triết học gia còn chưa định nghĩa được nó nữa là một người chưa học đến đại học như gã. Bản chất là môi trường này đã dạy cho gã một bài học phũ phàng – trên đời làm qué có tình yêu, chỉ có tình dục và những thứ tương tự. Yêu là cái gì đó quá phù phiếm trong thế giới chật hẹp và hoang đàng này. Nếu có thể, hẳn gã đã dội cho thần tình yêu một xô nước rồi đuổi đi thật xa, hoặc chí ít để hắn ta đừng vác cung tên đi bắn vô dụng nữa. Gã chờ nàng, chính xác hơn là chờ cái gật đầu khe khẽ của nàng, không phải vì yêu nàng mà vì để biết có người vẫn coi mình như một thực thể đang tồn tại và chưa chìm nghỉm rồi tan biến vào cái Ao đời bằng phẳng vô cùng thê lương này.

***

Hôm nay nàng đẹp hơn mọi lần, vẫn khuôn mặt ấy, dáng người ấy nhưng toàn thân nàng như được bao bọc trong một tầng ánh sáng ảo diệu lấp lánh. Gã ngơ ngẩn cả người. Gã không ngờ nàng có thể đẹp đến thế. Nàng cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh, ngập tràn hạnh phúc. Trông nàng tựa như cô thiếu nữ mới lớn chập chững ăn trái ngọt tình yêu. Gã đánh bạo, tính mở mồm khen nàng một câu. Bỗng gã nhận ra nàng không nhìn thấy gã. Âm thanh thoát ra khỏi vòm họng gã, đông cứng lơ lửng trong không khí, trong suốt và lạnh giá. Lời khen của gã chết cóng, rơi lả tả rồi tan vào hư vô. Nàng không thấy gã. Nàng chỉ biết người đi bên cạnh nàng thôi. Gã há miệng rồi tự cảm thấy mình chậm chạp và ngu xuẩn, vội vã quay lại với vẻ bình thản thường ngày, hai tay cung kính đón lấy cái chứng minh thư.

Tên nàng. Tại sao lại là ngày hôm nay nhỉ? Bất kỳ khi nào cũng hơn hôm nay. Gã đã mong đợi để biết tên nàng biết bao. Nhưng giờ thì... chẳng để làm gì nữa. Gã tự đặt cho nàng bao nhiêu là tên nhưng chẳng có tên nào đúng cả. Tên nàng... cũng tầm thường y như nàng vậy... Nàng cũng chỉ như những người đàn bà khác đến chốn này thôi. Sao gã có thể ảo tưởng về điều gì cao quý và khác biệt cơ chứ? Nếu có thể, hẳn gã đã tự vả cho mình mấy cái cho tỉnh mộng rồi. Tay gã thoăn thoắt ghi tên khách vào sổ, nhanh nhẹn lấy chìa khóa phòng. Dù biết là khách quen nhưng vẫn theo đúng quy định chỉ hướng thang máy và vị trí phòng ốc. Nụ cười không mặn không nhạt, đủ lịch sự, đủ xã giao, đủ thân thiết luôn treo trên môi. Tất cả những việc đó, gã thực hiện như một cỗ máy.

Nàng đi ngang qua gã. Thang máy kêu “tinh” một tiếng rồi ì ì phát ra tiếng chuyển động. Gã ngây độn ngồi đờ ra ở ghế lễ tân. Giận dữ, buồn bã, khinh bỉ... đủ mọi sắc thái tình cảm cuồn cuộn lên trong lòng gã. Gã tưởng như mình nghe thấy những tiếng động từ căn phòng nơi nàng vừa bước vào. Tiếng rên rỉ đầy nhục dục mà gã thốt nhiên cảm thấy ghê tởm, tiếng thở dồn dập của nàng, của thằng đàn ông đê tiện kia, tiếng nước tí tách nhỏ giọt từ vòi hoa sen làm gã phát điên. Nước... nước... nước... Gã hoảng loạn trong một thể trống rỗng vô biên ngạn. Gã đứng phắt dậy, xông đến trước cửa phòng nàng và giơ tay chạm vào chuông cửa.

Tiếng chuông làm gã bừng tỉnh. Gã luống cuống xin lỗi. Cửa lại đóng sập trước mũi gã. Gã bỗng nguyền rủa nàng. Gã cầu cho thằng đàn ông mà nàng si mê trao gửi nụ cười đắm đuổi kia đã có vợ, cầu cho nàng bị con vợ nanh nọc của thằng tình nhân đánh ghen tơi tả. Gã cầu cho nàng bị hắn phụ bạc... Gã thở hồng hộc như thế vừa văng vào mặt nàng những lời sỉ vả ấy chứ không phải chỉ trong ý nghĩ. Những lời chửi rủa trong tâm trí gã càng vang vọng càng như được khuếch đại lên ngàn lần khiến gã kiệt sức. Gã ngồi phịch xuống ghế như thể vừa trải qua một cuộc chiến cam go. Sức cùng lực kiệt sau cuộc chiến, chẳng còn lại gì ngoài chính bản thân mình, gã chống gươm nhìn đống hoang tàn xung quanh, tuyệt vọng vì bất lực và cô độc.

***

Gã ngồi như thế không biết bao lâu. Bỗng một âm thanh quen thuộc vang lên từ phía xa, trong thinh không của tâm hồn gã - tiếng giày của nàng. Gã thoáng ngạc nhiên, không ngờ mình có thể nhận ra được tiếng gót giày nệm cao su êm khẽ ấy. Theo phản xạ có điều kiện, gã đứng lên, tươi cười nhìn đồng hồ để tính tiền. Tận nơi đáy sâu tuyệt vọng của tim mình, gã chờ đợi nàng nhìn thấy gã. Gã nghe cơ thể mình đóng băng vì hy vọng và sợ hãi. Gã trả nàng chứng minh thư, chờ đợi. Nàng mỉm cười, vẻ duyên dáng mơ màng như mọi lần nhưng nàng không biết gã đứng đó. Nàng chỉ thấy người bên cạnh nàng thôi.

Băng vỡ tan như cát mịn.

Nàng không đến nữa. Gã thậm chí còn không buồn nhận ra điều đó. Một ngày, nhà nghỉ này tiếp bao nhiêu lượt khách vào ra, nhớ thế nào hết được, khách nào chả như nhau, bảng giá niêm yết sẵn rồi, ai thuê phòng thì thanh toán. Tiền trao cháo múc, có thế thôi. Đàn bà đến đây nhiều như vậy, ai cũng giống ai, hơi đâu mà nhớ mặt đặt tên. Nàng lẫn trong muôn ngàn người khác.

***

Một ngày nọ, gã vô tình mở cuốn sổ có bìa giấy ố vàng vì nước chè đổ lên, phát hiện trong đó kẹp một tờ giấy kẻ cái biểu đồ với những chấm tròn lốm đốm trước kia gã từng vẽ để tìm ra quy luật của nàng. Nhẩm tính thời gian, hóa ra ngày tháng đã trôi nhanh đến thế! Gã đã quên nàng, sau lần ấy. Gã chẳng muốn gặp lại nàng nữa. Để làm gì chứ? Để nhận ra nàng là một trong số vô vàn đàn bà đến chỗ này, trơ tráo, cuồng tình và bạc bẽo sao? Ký ức về nàng hóa thạch tại thời điểm nàng lướt qua gã. Nàng giống như cánh chuồn chao trên mặt nước tâm hồn gã, búng mình tạo thành những vòng tròn nhỏ, lan tỏa, mờ dần rồi tan biến.

Đêm ấy và cả nhiều đêm sau nữa, gã nằm trên chiếc giường nhỏ kê dưới chân cầu thang, vô vọng nghĩ về quãng thời gian đã qua và những ngày sắp tới. Những năm tháng ấy sẽ đưa gã đến đâu, câu trả lời chẳng bao giờ đến. Chỉ có cuộc sống vẫn tiếp diễn, đều đều như tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường, lặng lẽ gõ từng nhịp buồn tênh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.