Những Mảng Màu Cuộc Sống

Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Oải hương trong gió

❊ ❊ ❊

-Lam Nguyên-

Người yêu của Khang rất thích hoa oải hương. Linh bảo loài hoa ấy là biểu tượng của may mắn, chung thủy và hạnh phúc.

− Nếu anh rải những bông hoa oải hương khô trong nhà, chúng sẽ mang lại bình yên và hòa thuận.

Khang học trên Linh một khóa và trong lần tham gia hoạt động toàn khoa, anh bị tiếng sét ái tình đánh gục. Linh có nụ cười nhàn nhạt nhưng tỏa sáng, dáng mảnh khảnh như những cơn gió hè tươi mát.

Linh đặc biệt thích hoa oải hương, loài thân cỏ dài, bông nhỏ li ti màu tím nhạt. Chúng thường nở rực rỡ vào mùa hè và được sấy khô để giữ lâu hơn trong các túi hoặc lọ thủy tinh.

Khang cũng lên mạng tìm vào một cửa hàng bán hoa oải hương khô để đặt hàng thử. Anh tò mò muốn biết loài hoa mà Linh yêu có mùi thơm thế nào.

− Hoa này giữ được rất lâu trong túi thơm. Khi mùi giảm, anh chỉ cần bóp nhẹ nụ khô là được. - Chủ cửa hàng bán hoa giới thiệu.

Khang ngay lập tức đặt thử túi thơm, nhánh hoa và lọ thủy tinh… Ngày nhận hàng, anh hồi hộp mở ngay bao gói, xộc vào mũi là mùi thuốc bắc. Với người khác hoặc với Linh có thể đấy là một mùi đặc trưng và dễ chịu thì với anh lại vô cùng khó ngửi. Anh gom mọi thứ bỏ lại vào gói bưu phẩm và quẳng sâu trong hộc bàn. Thế nhưng cái mùi ấy vẫn am ám vào quần áo Khang và khiến anh bực bội.

***

Dù không thích loài hoa ấy nhưng mỗi tháng Khang lại đặt hàng qua mạng và nhờ gói cẩn thận gửi đến nhà người anh yêu. Những lần đi chơi cùng nhau, Linh luôn thoang thoảng vị đăng đắng của hoa oải hương. Linh luôn ngỡ rằng Khang cũng yêu loài hoa ấy giống mình.

Một năm sau, khi Linh tốt nghiệp và tìm được công việc ổn định cũng là lúc Khang lên kế hoạch sống cùng nhau.

− Thảo ơi, ngày mai em chọn giấy gói màu tím thật đẹp cho bó oải hương tươi ấy nhé, anh sẽ đến tận nơi nhận hàng.

− Khoảng mấy giờ anh đến? Địa chỉ cửa hàng của em là…

− Cám ơn em nhé!

Khang ghi nhanh lại địa chỉ mà Thảo, chủ cửa hàng hoa vừa gửi qua. Hai năm đeo đuổi Linh, anh đều đặt hàng tại cửa hàng của cô gái ấy. Thảo rất nhiệt tình với anh. Lúc anh đang đau đầu tìm cách có được hoa oải hương tươi để cầu hôn Linh thì Thảo nhận lời giúp anh ngay. Khang biết loài hoa này rất hiếm có, sống ở vùng nhiệt đới. Nên việc có được một bó hoa tươi là vô cùng khó khăn.

***

Tiếng leng keng phá vỡ không gian yên tĩnh trong cửa hàng hoa. Một chàng trai dáng cao, lịch thiệp với vẻ ngoài chỉn chu bước vào cửa hàng. Anh nhanh chóng nhìn quanh một lượt và vội vã đeo vào tai cái khẩu trang.

− Xin lỗi cho anh gặp Thảo! – Anh ta tiến đến chỗ Thảo đang đứng và cất giọng trầm trầm.

− Em là Thảo! Xin lỗi, em có thể giúp gì cho anh.

− À! Anh là Khang, người đặt hàng bó hoa oải hương tươi. Anh đến nhận hàng. - Đôi mắt anh sáng bừng sau cặp kính cận.

Thảo cười tươi trao bó hoa được gói cẩn thận cho anh. Cô không quên nhét vào tay anh tấm thiệp nhỏ màu tím.

− Cái này khuyến mãi thêm. Anh có thể viết gì tùy thích, có bút ở đây.

Anh cười cười sau lớp khẩu trang:

− Cám ơn em. Nhưng chắc không cần đâu, anh sẽ tự nói với em ấy. - Nói xong Khang thanh toán tiền và rời đi.

Tiếng leng keng từ chuông đồng lại ngân lên lần nữa rồi im bặt. Không gian yên tĩnh hòa lẫn cùng mùi thơm nhẹ nhàng của oải hương lại trở về như lúc Khang chưa đến. Bất giác Thảo có đôi chút thất vọng vì cô nhận ra anh không thích hoa oải hương như mình từng nghĩ. Có lẽ anh chỉ “giả vờ” yêu loài hoa ấy vì Linh, người anh yêu. Tất nhiên là cô biết người ấy vì suốt hai năm qua Thảo luôn gửi hàng đến cùng một người.

Sự kiên nhẫn và tình cảm anh dành cho Linh làm Thảo rất hâm mộ. Dần dần Thảo nhận ra mình đối với Khang có chút quan tâm. Thứ tình cảm nhẹ nhàng như gió ấy len lỏi vào trái tim cô và lớn dần qua năm tháng.

***

Nhiều tháng sau, Thảo mất liên lạc với Khang. Có lẽ anh đã cầu hôn Linh thành công và họ đang chuẩn bị đám cưới hạnh phúc của mình. Cô thấy lòng mình chùng xuống và đầy chua xót với ý nghĩ ấy. Ước mơ nhỏ bé là được một lần nắm tay anh đi trên con đường nào đó có lẽ là quá khó với cô.

Ngày qua ngày, Thảo vẫn tiếp tục với công việc quen thuộc tại cửa hàng. Mùi hương dìu dịu từ oải hương cũng phần nào xóa đi vết thương lòng của cô. Những lo toan cơm áo gạo tiền cũng theo mùi hương ấy mà biến mất.

Mỗi tối, sau khi xong việc tại cửa hàng, cô nhanh chóng về nhà. Ngôi nhà ở vùng ngoại ô thành phố là nơi ba mẹ đã mất của cô để lại. Tại đó, Thảo có một vườn hoa oải hương nhỏ được trồng trong nhà kính. Không khí trong nhà kính lúc nào cũng được duy trì ở mức 18 – 24 độ. Thảo chăm sóc hoa oải hương của mình rất kỹ. Trước đây, cô cũng nhiều lần ươm mầm thất bại nhưng cuối cùng sự kiên nhẫn đã mang đến thành công. Luống hoa đầu tiên chính là đợt hàng mà cô đã bán cho Khang. Những cánh hoa mong manh màu tím lay động trong gió chiều mang vẻ sinh động làm lòng cô bâng khuâng. Tình yêu thầm kín đầu tiên, Thảo lại trao cho người không thể yêu. Và tình yêu ấy sẽ chẳng bao giờ nở hoa, cũng chẳng bao giờ tỏa hương dù cho cô có cố gắng thế nào.

***

Khang thu dọn phòng ngủ và đóng gói sách cùng một ít quần áo vào thùng giấy. Cuối tháng này anh sẽ chuyển công tác đến thành phố khác. Kéo các ngăn tủ để kiểm tra một lượt xem còn thứ gì sót lại, một mùi đăng đắng nồng nồng len nhẹ vào không khí. Khang kéo ra một gói bưu phẩm nằm dưới đáy tủ. Nhìn ngày tháng trên đó Khang nhận ra gói bưu phẩm oải hương lần đầu anh đặt hàng ba năm trước.

Sau ba năm, thứ mùi anh ghét vẫn còn đọng hương đến nồng nặc. Anh khó chịu che mũi và nhanh chóng quẳng vào thùng rác. Trước giờ anh luôn ghét mùi hoa ấy và sau cái chết của Linh, anh càng ghét hơn. Khang cười mỉa mai, loài hoa mang may mắn, hạnh phúc, không có đâu.

Cuối tháng này là đúng một năm ngày Linh mất. Khang muốn tặng bó hoa oải hương mà ngày ấy chưa trao, trước khi rời khỏi thành phố này. Hiện tại, ba mẹ của Khang đang sống ở nước ngoài. Ngôi nhà này cũng đã được rao bán và đầu tháng sau sẽ có chủ nhân mới.

Một năm trước, anh vì muốn tạo bất ngờ mà để Linh một mình đến nơi hẹn. Nếu ngày ấy, anh đến đón Linh thì chắc đã không xảy ra tai nạn. Anh đã đau đớn và suy sụp hoàn toàn sau sự ra đi của Linh. Bức tranh về gia đình hạnh phúc cũng tan biến.

Trong một năm qua, Khang đã tự trách mình rất nhiều lần. Anh lao vào làm việc để cố gắng quên đi tất cả. Giai đoạn đầu sau cái chết của Linh, bạn bè gia đình còn ngỡ rằng anh sẽ gục ngã và rơi vào khủng hoảng. Nhưng Khang đã cố gắng vì em ấy. Mỗi đêm, Linh lại trở về trong giấc mơ của anh, luôn bên anh và mong anh hạnh phúc, sống tốt.

Khang mở laptop, đăng nhập facebook. Cả năm nay anh không online nhưng vì tài khoản này kết bạn không nhiều và toàn người lạ nên cũng không có bao nhiêu tin nhắn hay thông báo. Anh mất tầm mười lăm phút để đọc và xem mọi thứ. Trong đó có tin nhắn của Thảo, chủ cửa hàng hoa oải hương mà anh hay đặt hàng, tin nhắn cách đây một năm.

− Em vừa có sản phẩm mới, giữ được lâu và màu sắc tươi hơn. Anh có muốn đặt hàng tặng chị ấy không?

Anh cười chua xót khi người xưa đã không còn.

− Có thể nào giúp anh đặt một bó hoa oải hương tươi vào cuối tháng này không?

Rất nhanh đã có tin trả lời:

− Dạ được! Giá vẫn như cũ nhé!

− Khách hàng thân thiết nên được giá cũ à? - Khang nhẹ cười thầm bảo. Mọi thứ giờ với Khang đã khác rất nhiều nhưng giá cho một bó hoa tươi lại không thay đổi. Anh chợt nghĩ, Thảo thật là một cô gái tốt.

− Cứ cho là thế đi! Em biết anh mua tặng chị ấy mà. Với lại gần một năm nay anh không đặt hàng, em chẳng muốn mất khách VIP đâu. Thảo cũng đang mỉm cười trong cửa hàng hoa.

Tầm mười phút trôi qua vẫn không thấy Khang trả lời. Đến lúc Thảo nghĩ rằng anh đã offline thì một dòng tin nhắn gửi đến.

− Anh đi viếng mộ em ấy… Em chọn giấy gói màu trắng giúp anh nhé!

Thảo chết lặng, cô bàng hoàng vài phút rồi trả lời “Vâng!”

***

Cùng khoảng thời gian này một năm trước, Khang đã háo hức chuẩn bị mọi thứ và mong nhanh đến ngày để nhận hoa. Năm nay, anh không cần vội vã nữa. Khang tắt máy, nằm vật ra giường và thiếp đi. Trong mơ anh lại thấy mình băng qua cánh đồng hoa oải hương màu tím rịm và nắm tay Linh. Cả hai cứ chạy mãi về phía chân trời, đến khi Linh muốn rời đi anh đã nài nỉ em ấy ở lại. Linh nhẹ vuốt tóc Khang và nói:

− Em biết anh chưa từng thích hoa oải hương. Nhưng vì yêu em mà nhiều năm qua anh đã chịu đựng…

Linh ngập ngừng rưng rưng nước mắt:

− Em muốn anh biết một bí mật, loài hoa ấy còn có một ý nghĩa khác mang tên “đợi chờ tình yêu”. Em đã không thể ở bên anh để cùng xây hạnh phúc. Nhưng vẫn còn một người ngoài kia đang đợi chờ tình yêu của anh. Anh phải sống hạnh phúc đấy!

− Nhưng anh không cần ai khác, anh cần em! - Khang như hét lên.

Linh khẽ lắc đầu và dần trở nên mờ ảo trước mắt anh. Cái nắm tay của anh chỉ còn lại không khí, trước khi tan biến. Hình bóng của Linh hòa vào những cánh hoa tím trên cánh đồng mênh mông và được gió cuốn đi.

Khang giật mình tỉnh dậy và nhận ra bàn tay của mình đang với vào hư không. Đâu đó trong không gian chợt gợn lên chút vị ngòn ngọt mà trước đây anh chưa từng ngửi qua. Khang vội tìm và nhận ra gói bưu phẩm đang nằm yên trong sọt rác đang tỏa thứ mùi lạ lẫm ấy. Anh với tay lấy gói bưu phẩm và đóng gói cùng với những thứ đồ đạc khác để chuyển đi.

***

Cuối tháng, như đã hẹn, Khang đến cửa hàng của Thảo nhận hoa. Lần này, bó hoa được gói bằng giấy màu trắng tinh khôi. Chúng làm nổi bật lên những bông hoa tím đang tỏa ra mùi nồng nàn. Khang không thấy khó chịu mà ngược lại có chút thư thái với vị ngọt ngào ẩn dưới mùi ngai ngái của cỏ cây.

Thảo trao bó hoa cho anh và mỉm cười nói:

− Em biết anh không thích mùi hoa này. Nhưng lần này không thấy anh mang khẩu trang. Anh bắt đầu thích hoa oải hương rồi sao?

Khang giờ đây đã là một người đàn ông trưởng thành, dạn dày gió sương. Gương mặt dù không còn mang vẻ hân hoan, trẻ trung như một năm về trước nhưng lại có nét yên ổn, trầm tĩnh rất quyến rũ. Anh mỉm cười với Thảo và nói:

− Trước đây anh không chịu nổi mùi hoa này. Nhưng giờ, anh nghĩ anh thật sự không ghét.

Đoạn sắp rời khỏi cửa hàng hoa anh quay lại nói khẽ với Thảo:

− Anh còn biết loài hoa ấy có ý nghĩa là “đợi chờ tình yêu”.

Thảo bất giác ngẩn người rồi nhanh chóng nói với theo như sợ đây là lần cuối cùng được gặp lại Khang:

− Chúng ta có thể gặp lại nhau không?

Khang hơi khựng lại nơi cửa và nhẹ xoay người nhìn Thảo rồi mỉm cười:

− Có thể!

Chút hương tàn từ những cánh hoa tím còn rải rác trên bàn tính tiền được gió hè đưa đi. Chẳng biết chúng có thể gặp được người hữu duyên để lưu chút nhớ thương vụn vặt hay chỉ đơn giản là hòa tan và biến mất trong không khí ồn ào của thành phố này. Thôi thì mọi thứ tùy duyên vậy…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.