
-Lam Nguyên-
Cô gái nhỏ với mái tóc ngắn cũn cỡn, sản phẩm của một tay thợ cắt tóc vô trách nhiệm nào đó, đang đưa bàn tay lên trời xanh. Rồi lại dùng cái ngón trỏ be bé di qua di lại trên nền trời như muốn che hết mặt trời.
– Anh nói xem, cô đơn màu gì?
Bình cúi đầu, ngồi bó gối bên cạnh chẳng buồn trả lời vì thực tế anh không quan tâm điều cô đang nói. Tuy vậy, cô vẫn tiếp tục lôi kéo sự chú ý của anh.
– Nếu anh đoán đúng, em sẽ tặng anh hai vé xem phim của đạo diễn X cuối tuần này. Anh có thể lấy ra làm hòa với bạn gái.
Cuối cùng cá cũng cắn câu, Bình dời mắt khỏi đám cỏ xanh mướt để quay sang nhìn cô:
– Nói thật đấy chứ?
– Em đã bao giờ gạt anh?
– Thế… cô đơn không có màu! Anh thắng chắc rồi. Ha… ha…
Cô quay lại nhìn anh đang cười híp mắt và bảo:
– Lần nào cũng bị anh đoán đúng! Cầm lấy mà đi làm hòa với người yêu đi!
Nói rồi cô kéo ba lô từ phía sau lấy ra hai tấm vé xem phim dí vào tay anh. Bình hí hửng chạy đi, leo nhanh lên chiếc mô-tô phân khối lớn và gấp gáp đến nhà bạn gái, quên mất cả việc chào cô gái nhỏ.
***
Thiên vẫn tiếp tục ngồi trên cỏ dưới tán cây xanh lá ngày hè. Bình đã rời đi từ lâu mà cô vẫn không buồn động đậy. Thiên cứ ngẩng mặt nhìn bầu trời xanh biếc, lâu lâu lại để những cơn gió lau khô hai hàng nước mắt đang chảy dài. Cô thì thầm:
– Đồ ngốc anh! Cô đơn có màu… là màu nước mắt…
***
– Thiên! Thiên! Thiên ơi! – Bình hét to khi trông thấy Thiên ở cổng trường.
– A… Anh Bình!
Thiên chưa kịp cười khép miệng đã ăn một cái cốc vào đầu.
– Em làm gì chậm chạp vậy? Biết đợi nãy giờ mỏi chân lắm không? Nếu không phải dì nhờ anh trông chừng em thì anh đã về nhà rồi.
– Hu… hu… sao anh đánh em? Tại hôm nay tới em trực nhật mà! – Thiên vừa bù lu bù loa vừa xoa cục u trên đầu.
– Thôi nhanh đi! Đói lắm rồi! Hôm nay, bên nhà em, dì nấu gì thế, tý chừa anh một phần qua ăn ké nhé! – Bình bước những khoảng dài vượt qua mặt Thiên, vừa đi vừa xoa bụng.
Thiên lẽo đẽo theo sau, vẫn không ngừng lấy tay xoa chỗ vừa bị đánh.
– Mẹ nói hôm nay nấu món tôm lăn bột. Em chẳng thích, cứ bắt phải ăn để cho cao lên!
– Thật không? Em không ăn, để lại hết cho anh! Em không muốn cao, nhưng anh thì muốn. – Mắt Bình sáng lên.
Nhà của Bình và Thiên ở sát nhau. Bình lớn hơn Thiên vài tuổi, từ nhỏ cả hai đã thân như anh em. Lúc Thiên chưa đầy hai tuổi cứ suốt ngày chạy theo Bình mà gọi “Anh, anh” rất buồn cười!. Thấy thế mẹ Thiên thường gửi con mình cho Bình chăm sóc.
Bình đơn giản xem Thiên là thằng em trai của mình vì ngoại hình của Thiên từ nhỏ chẳng khác gì bé trai. Sau lần đi học mẫu giáo, Thiên về hỏi mẹ:
– Sao mấy bạn nữ trong lớp con toàn mặc áo đầm, còn con lại mặc áo siêu nhân?
– Vì con là con trai! – Mẹ trả lời thản nhiên.
– Nhưng cô giáo bảo con là con gái mà. – Thiên như sắp mếu.
– Mặc kệ cô giáo. Mẹ nói con là con trai thì là con trai. – Mẹ giận dữ bỏ dở mớ quần áo đang xếp rời đi.
Thiên lủi thủi quay về phòng tự chơi một mình không dám hỏi nữa. Từ đó về sau, Thiên cũng không bao giờ hỏi mẹ về việc mình là trai hay gái. Lớn lên Thiên biết được, gia đình bên nội vì mong có cháu trai nối dõi nên khi biết mẹ mang thai con gái thì lập tức kiếm chuyện, buộc mẹ ký giấy ly hôn. Mẹ Thiên là trẻ mồ côi, thân cô thế cô chẳng nơi nương tựa, ba của Thiên lại hèn nhát nên cũng bỏ rơi hai mẹ con để lấy người khác.
Một đêm mưa gió, sau khi hoàn thành thủ tục ly hôn, họ nhẫn tâm đuổi mẹ ra khỏi nhà. Không nơi nương tựa, mẹ lạc đến con đường trong hẻm nhỏ, may được gia đình Bình giúp. Về sau còn cho mẹ Thiên vay mượn tiền mua căn nhà kế bên để tiện giúp đỡ nhau.
Từ sau cái đêm ấy, mẹ Thiên cứ sống trong ám ảnh và một mực nói với tất cả mọi người con của mình là con trai. Trong xóm nhỏ ai cũng tin là thật, chỉ có ba mẹ Bình, mẹ và cô giáo là biết không phải. Khi Thiên lớn lên, bước vào cấp một rồi cấp hai, đến tận cấp ba, mẹ Thiên đều xin hiệu trưởng cho Thiên được mặc đồng phục nam.
Đến khi Thiên đến kỳ kinh nguyệt đầu tiên, vẻ mặt mẹ vừa chán ghét vừa đau khổ. Việc Thiên trở thành thiếu nữ đồng nghĩa với hy vọng trở về cuộc sống đủ đầy trước kia cũng biến mất.
Đến khi Thiên thi đậu vào trường đại học mà Bình đang học, cô một mực không vào ở trong ký túc xá thì Bình mới vỡ lẽ “thằng em” mà mình luôn trông nom là con gái.
Thời gian Thiên vào cấp ba, hai người học khác trường nên Bình cũng không để ý nhiều. Chỉ khi hè đến mới cùng nhau đi chơi với đám bạn trong xóm, thậm chí Bình còn chọc ghẹo Thiên là chậm phát triển.
Bình tìm thuê cho Thiên một phòng nhỏ để ở riêng một mình. Tuy không mặc quần áo nữ và để tóc dài nhưng cô đã không còn lo sợ người khác phát hiện mình là con gái. Cô thích đi mua những chiếc kẹp nơ, đồ trang điểm… chỉ để về ngắm. Thiên thèm thuồng khi thấy các bạn nữ diện mọi thể loại trang phục, kiểu tóc và màu son khác nhau nhưng cô chỉ dám đứng xa xa mà nhìn.
Thiên theo học ngành mỹ thuật trong khi Bình sắp trở thành nhiếp ảnh gia. Thói quen của anh là kéo Thiên lên con mô-tô của mình và dạo khắp các con đường, công viên, góc phố… để rồi khi cả hai dừng lại, anh sẽ liên tục chụp ảnh còn cô thì phác họa trên tập vẽ.
Năm đầu ở trường đại học, tất cả thật tốt đẹp. Thiên trở thành nàng công chúa mộng mơ luôn bên cạnh chàng hoàng tử của mình. Nhưng cô phải tỉnh giấc vì thực tế Bình yêu người khác. Bình thường nói với Thiên:
– Anh muốn ghi lại mọi khoảnh khắc của cô ấy…
Những lúc như thế Thiên chỉ thở dài và nghĩ “Em thì lại chỉ muốn vẽ anh mà thôi!”.
***
– Thiên ơi, cám ơn em nha, bạn gái anh hết giận rồi. – Giọng Bình hồ hởi bên kia điện thoại.
– Thật sao! Thế thì mừng quá! – Thiên nén nỗi chua xót xuống tận cùng vực sâu.
– May nhờ có vé của em chứ không anh chẳng biết làm sao. Bộ phim này là của đạo diễn mà cô ấy yêu thích. Ổng nổi quá nên vé hết sạch, anh chẳng biết tìm đâu ra. Sao em tìm hay thế?…
Bình cứ huyên thuyên về buổi hẹn hò của cả hai, về cô bạn gái là diễn viên xinh đẹp của mình. Cả hai quen nhau khi anh giúp thầy mình trong buổi chụp hình vài năm trước.
Thiên vẫn nhớ lúc đầu đeo đuổi người ấy chẳng dễ dàng gì với Bình. Cô ta là sinh viên nhưng cũng đã có chút vai diễn và đang là người mẫu ảnh. Ước mơ của cô ta là tiến ra thị trường nước ngoài và trở nên nổi tiếng.
Ai chẳng có ước mơ, nhưng Thiên lại khinh thường ước mơ ấy. Có lần thuận miệng, Thiên nói ra suy nghĩ của mình thì nhận ngay cái nhìn lạnh lùng của Bình. Anh bảo rằng Thiên thật ích kỷ, hay đố kỵ với người khác. Từ ấy về sau, Thiên không nhắc đến nữa.
Thiên coi thường người con gái đó bởi vì cô ấy chỉ biết dựa vào vẻ ngoài gợi cảm, nịnh nọt… còn những thứ như tài năng, nội tâm… chẳng có cái gì cả. Thậm chí, cũng không ít lần Thiên thấy cô leo lên chiếc BMW sang trọng của một người đàn ông nào đó. Nhưng tuyệt nhiên, Thiên không bao giờ kể với Bình. Đơn giản vì anh sẽ chẳng tin. Bình thần thánh người yêu và gạt ngoài tai tất cả lời nói của người khác, thậm chí là lời của Thiên.
***
– Thôi anh cúp máy đây, sáng mai còn phải dậy sớm để đi chụp ảnh buổi sáng. Em cũng ngủ đi nhé! Cục cưng ngủ ngon nhé!
– Ừ! Anh ngủ ngon. – Thiên cười mà lòng chua xót không thôi.
Cô ghét tiếng “cục cưng” của anh. Từ ngày biết Thiên là con gái, Bình dường như đối xử dịu dàng với cô hơn trước, nhưng Thiên lại không quen. Mỗi khi nghe thế, cô càng thêm khó chịu. Cô yêu anh, thầm lặng ở bên anh. Thiên không muốn anh biết về tình yêu của mình. Cô lặng lẽ vun đắp tình yêu của anh với người con gái khác chỉ vì hy vọng cô ta sẽ cảm động tấm chân tình của Bình.
Mỗi khi nghe Bình than thở về tình yêu thì lòng cô lại ngổn ngang. Như lần này, Thiên đã vốc hết tiền bán tranh để đưa cho anh hai cái vé xem phim. Đó là những đêm thức trắng hoàn thành bản vẽ, là những lớp màu chồng chéo lên nhau rồi lại bị xé đi, là những ngày cô ngược xuôi tìm ý tưởng để thỏa mãn yêu cầu của khách hàng… tất cả đều vì anh. Nhưng Thiên không oán than, cô chấp nhận. Mặc ai nói cô ngu si, khờ dại chỉ cần anh còn bên cô, còn chia sẻ với cô buồn vui trong cuộc sống, còn nhìn cô và cười thật tươi… tất cả… chỉ cần anh còn muốn cô ở đó… thì cô sẽ mãi không rời xa anh.
***
– Anh chia tay cô ấy đi! – Thiên nhẹ giọng.
– Tại sao? – Bình nhíu mày nhìn cô gái đang ngồi vẽ vời kế bên trong khi anh đang lúi cúi chọn hình vừa chụp xong.
– Em nghe người ta bảo cô ta đang quen ông đạo diễn năm mươi tuổi của công ty Z. – Thiên vẫn đều đều.

Bình thật sự tức giận dừng công việc và đóng “cạch” laptop. Anh vừa mệt mỏi trở về từ studio của người bạn. Vừa định tắm rửa rồi soạn hình gửi cho khách thì mất điện. Bình phải gom vội bộ quần áo và chạy sang phòng trọ của Thiên để vệ sinh và làm việc. Ngồi chưa được bao lâu, bụng còn đói meo, nghĩ rằng làm nốt rồi cùng Thiên đi ăn tối thì lại nghe chủ đề không muốn nhắc đến.
– Sao lúc nào em cũng có thành kiến với cô ấy thế? – Bình ngồi khoanh tay trên sofa nhìn nét mặt nghiêng nghiêng của Thiên đang chăm chú tô tô trét trét nhiều màu sắc trên bức tranh cao gần một mét.
– Em chỉ nói sự thật! – Thiên vẫn không nhìn anh.
– Em chỉ là nghe người ta nói thôi mà, đâu phải tận mắt em nhìn thấy. – Bình gắt gỏng.
– Thật ra thì… chính em nhìn thấy cô ấy đi vào khách sạn với lão đạo diễn đó. – Lúc này Thiên ngừng tay và nhìn thẳng vào mắt Bình.
Bình sầm mặt và đấm mạnh lên mặt bàn tạo ra âm thanh bể nát rồi hậm hực bỏ đi.
Thiên bị bỏ lại một mình trong căn phòng trống. Cô tần ngần đưa mắt nhìn bức tranh đang được vẽ dở dang, lớp sơn dầu chưa kịp khô dường như đang không ngừng nhòe đi trong mắt Thiên. Tim Thiên như thắt lại và nỗi uất ức nghèn nghẹn nơi cổ khiến cô khó thở.
Cô đưa mắt nhìn chiếc bàn nơi Bình vừa vung nắm đấm. Mặt kính đã nứt ra và vương trên bề mặt chút gì đó thắm đỏ như màu máu. Thiên bất giác quay lại nhìn bức tranh chưa định hình nhưng đang dần hiện ra vầng trán cao sáng cùng đôi mắt đầy nhiệt huyết của Bình, lúc này lại trở nên xấu xí và méo mó.
– Sao anh không tin em? – Thiên hét lên.
Cô cầm cọ thô bạo kéo ngang dọc bức tranh. Từng nét, từng nét như nhát dao cứa qua trái tim của Thiên. Cô không ngừng gào thét, ấm ức và để nước mắt rơi càng lúc càng nhanh. Tại sao anh tin tất cả những điều người ấy nói còn với cô thì không? Tại sao, tại sao?
***
Hơn nửa đêm, Bình quay lại khu nhà trọ của Thiên để lấy lại laptop bỏ quên.
Anh đã chạy xe như bay qua những con đường vắng vẻ ở ngoại ô thành phố. Gió lạnh mùa đông không ngừng thốc vào mặt anh đến lạnh cóng. Đến khi Bình dừng lại, xung quanh man mác một khoảng trống, trăng treo cao trên đỉnh đầu. Bình châm vội điếu thuốc để xua đi cái lạnh vẫn còn đeo bám da thịt.
Ba năm quen nhau, anh biết bạn gái mình không chỉ có mình anh. Cô ấy luôn chờ đợi một cơ hội đổi đời, một con đường để tiến xa và cao hơn. Anh chỉ có thể lơ ngơ đứng nhìn người yêu dần rời xa mà không thể níu giữ. Ấy vậy mà Bình vẫn ngoan cố cho rằng người ấy yêu anh. Nhiều lần nghe mọi người to nhỏ sau lưng về việc anh chỉ là thằng ngốc, là bức bình phong, nhưng Bình bất chấp. Để ngày hôm nay, lời Thiên nói như giọt nước tràn ly, anh không phải không tin Thiên, anh chỉ tức giận và không tin chính bản thân mình.
Sờ tay vào túi để tìm điện thoại, chợt nhận ra mình chẳng đem theo gì ngoài gói thuốc lá. Quá vội vàng và nóng nảy! Bình ngẩng nhìn ánh trăng rằm đêm nay, anh thả hồn để những tâm tư ngổn ngang bay theo gió. Đến lúc định thần trở về thì đã gần nửa đêm. Có lẽ Thiên đang lo lắng cho anh lắm!
***
“Cốc! Cốc!” Không có tiếng trả lời. “Cốc! Cốc! Cốc!”… lần thứ hai gõ cửa cũng không thấy phản ứng. Đèn vẫn sáng chứng tỏ Thiên còn thức nhưng sao không mở cửa cho anh? Bình vặn nắm cửa thì tiếng kẽo kẹt vang lên. Ánh sáng len qua khe cửa ùa ra cả hành lang tối tù mù và dừng trên nửa gương mặt của Bình.
Trước mắt anh là cảnh ngổn ngang như trộm vừa ghé qua đây. Bình vội vàng bước vào phòng và không ngừng gọi tên Thiên. Anh vội vã mở cửa tất cả các phòng để tìm kiếm nhưng chẳng thấy ai. Đồ đạc trong nhà vẫn còn nguyên, duy chỉ ở phòng khách là hỗn độn.
Bình ngồi phịch xuống sofa vò đầu. Đáng lý anh không nên nói những lời đó với Thiên trước khi rời đi, cô ấy giận anh rồi.
Qua một đêm dài cùng những điếu thuốc, Thiên vẫn chưa trở về. Bình cũng không biết điện thoại đã rơi nơi nào trong mớ lộn xộn để gọi cho Thiên. Bất giác anh đưa mắt nhìn bức tranh lem luốc với vô vàn nét cọ dọc ngang. Nửa gương mặt trong tranh đang nhìn anh quen thuộc.
“Là mình sao?” – Bình thầm nghĩ.
Bình bật dậy, vội vã lục tìm tập phác thảo của Thiên, hơn hai phần ba là hình của anh, còn lại là những khung cảnh đen trắng, nguệch ngoạc mô phỏng những nơi họ đã đi qua. Trí nhớ của Bình quay trở về vài năm trước, ngày anh huyên thuyên về việc chỉ muốn chụp ảnh cho người yêu của mình, đôi lúc Thiên lại nhìn anh với ánh mắt vô cùng dịu dàng “Em chỉ muốn vẽ người em yêu!”.
“Người em yêu… người em yêu… người em yêu…” Ba chữ ấy cứ vang vọng trong tâm trí cho đến khi Bình nhận ra mình vừa đánh mất một người vô cùng quan trọng thì… đã muộn.
***
Ba năm sau…
Bình đang miệt mài chụp ảnh giữa khí trời lành lạnh của Tây bắc. Vẻ đơn sơn, mộc mạc của những cành hoa ban trắng được anh lột tả ở mọi góc độ. Đến khi chuyển cảnh, bỗng lọt vào ống kính là một cô gái đang đứng phác họa bên giá vẽ.
Chút gió xuân thổi qua làm rơi rụng những cánh hoa lên mái tóc suông dài của cô gái. Bình nhận ra khuôn mặt chăm chú nghiêng nghiêng khi vẽ ấy, là Thiên.
Đã ba năm, cô biệt tăm biệt tích không để lại bất kỳ lời nào. Bình đã đi tìm cô, nhiều lần hỏi thăm mẹ của Thiên mà chỉ nhận được nước mắt của bà. Cô dường như biến mất khỏi cuộc đời anh. Anh cũng đã chia tay bạn gái sau tối hôm Thiên bỏ đi. Thời gian dần trôi, chút trống rỗng trong trái tim cho anh biết người anh yêu thật sự là ai.
Bình lần tìm lại những nơi mà cả hai đã đi qua để ghi lại khoảng trời mà Thiên đã từng tồn tại. Anh chợt nhận ra, kho hình ảnh của mình luôn xuất hiện hình ảnh thấp thoáng của Thiên, dù không trực tiếp nhưng lúc nào Thiên cũng ở đó.
Trong ba năm, anh theo đuổi dấu vết của Thiên qua những bức tranh cô vẽ, đến khi những cánh hoa ban trở thành chủ đề xuyên suốt thì anh biết cô sẽ ở đâu đó trên đất nước này, nơi loài hoa ấy sinh ra. Bình ôm hy vọng đi rong ruổi khắp nơi, chụp ảnh khắp mọi miền đất nước. Và tất nhiên chủ đề chính trong các bức ảnh của anh cũng chính là hoa ban. Hy vọng một ngày nào đó, cô gái nhỏ đang chơi trò trốn tìm cùng anh sẽ nhận ra và biết rằng anh đang tìm cô ấy.
***
Tiếng máy ảnh liên tục vang lên kéo Thiên trở về hiện thực. Cô đang phác họa khung cảnh mùa xuân ở vùng đất trong lành này. Ba năm trước cô quay về nhà và nói với mẹ rằng mình muốn sống cuộc sống của chính mình. Bất chấp sự tức giận cùng những cái tát, Thiên đi đến vùng núi này như một sự giải thoát. Cô bỏ lại sau lưng tất cả quá khứ và sống lại trong một con người hoàn toàn mới.
Thiên ngẩng đầu tìm kiếm nơi âm thanh phát ra, ống kính đang hướng về phía cô và liên tục nhá sáng. Đến khi Bình chạm vào cái nhìn dịu dàng của Thiên trong khung ảnh, anh mới từ từ buông máy và ngẩng mặt nhìn cô.
Vẫn gương mặt ngày nào Thiên ngày đêm thương nhớ. Qua năm tháng, nét phong trần, dày dặn gió sương hằn rõ trên từng nét mặt của anh, chỉ riêng đôi mắt vẫn luôn tràn đầy nhiệt huyết và sáng lên khi phát hiện góc ảnh đẹp. Cô vẫn dõi theo anh trên từng bức ảnh, rồi chợt một ngày những cành hoa ban xuất hiện thường xuyên trong từng khung hình thì Thiên biết rằng anh đang đuổi theo cô. Nhưng Thiên chỉ giữ điều ấy trong trái tim, để hằng đêm mỉm cười trong giấc mơ hội ngộ. Rừng núi Tây Bắc dạy cô kiên nhẫn, lắng nghe trái tim và tin vào chữ “duyên” nhiều hơn.
Thiên nghe tim mình đập từng hồi và mặt ửng hồng khi Bình tiến từng bước đến gần cô. Khi cả hai đối diện, anh cũng nghe tim mình lỗi nhịp.
– Lâu quá không gặp, em khỏe không? – Bình chợt lên tiếng.
– Em khỏe! Anh thế nào? – Thiên mỉm cười đáp lại.
– Anh vẫn đang tìm cô gái đã trốn mất khỏi góc ảnh của anh. – Bình nhẹ giọng và nhìn thật sâu vào mắt của Thiên.
Cô cúi đầu để tránh ánh mắt như thiêu đốt ấy.
– Cô ấy không phải sao? – Tất nhiên cả hai biết là Thiên đang nhắc đến người yêu cũ của anh.
– Cô ấy không phải! Người anh tìm là một cô gái sẽ vẽ chân dung của anh trên bất kỳ chất liệu nào cô ấy thích, thậm chí là vẽ lên chính trái tim cô ấy!
– Đừng nói những lời màu mè ấy, nghe sởn da gà! – Thiên phì cười với lời nói sến súa của anh.
– Thế cô ấy có còn muốn vẽ anh trong tim mình? – Dù bị chê cười nhưng Bình vẫn không ngừng nói ra những lời ướt át.
Thiên im lặng ít phút rồi chợt ngẩng đầu nhìn anh:
– Vẫn còn nhưng có điều… – Thiên ngập ngừng.
– Điều gì? – Bình vừa thở phào khi nghe lời xác nhận của cô thì lại căng thẳng sau câu nói bỏ ngõ.
– Có điều… bây giờ em muốn vẽ chính em trong trái tim anh! – Cô mỉm cười thật tươi, nụ cười đẹp hơn cả những đóa hoa ban đang nở, đẹp hơn cả mặt trời, … đẹp nhất trong trái tim anh.
Dưới bầu trời xanh trong, gió vi vu thổi, rừng hoa ban nở rộ đưa hương đi ôm lấy hai dáng người đang đứng cạnh nhau. Những cánh hoa trắng rơi xung quanh tạo nên khung cảnh lãng mạn như trong lễ đường. Chúng lưu luyến trên vai, trên tóc và nhẹ rơi vào cõi lòng của đôi lứa yêu nhau.