Siêu trí tuệ

Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Lou tỉnh dậy khi máy bay đang hạ độ cao xuống phi trường Washington, và lúc choàng tỉnh, cô có cảm giác như mình vừa chui ra từ một giấc ngủ cực kỳ sâu. Malone đang đứng lù lù ngay trên đầu cô; đây rõ ràng không phải sự trùng hợp ngẫu nhiên khi hắn đã kè kè canh chừng gần như từng phút từ lúc cất cánh.

Trong những khoảng thời gian ngắn ngủi hắn nghỉ ngơi, Nữ Hoàng đã tiếp quản tì tình hình, và giờ bà đang đánh một giấc bình yên ở cuối máy bay, trông có vẻ phờ phạc hơn một chút nhưng vẫn uy quyền như mọi khi. Trong mắt Malone, trông bà chẳng khác nào vừa vượt qua một cuộc chính biến lật đổ ngai vàng, nhưng rồi lại xoay sở thuyết phục được đám dân đen (chắc là bằng cách phát bánh quy cho lũ trẻ) rằng xét cho cùng, mọi chuyện diễn ra đều là điều tốt nhất trong cái thế giới tốt đẹp này. Hắn thầm nghĩ, trông bà tuyệt vời làm sao.

Lou cũng thế. Cô chớp mắt tỉnh hẳn, khẽ cử động bàn tay ở bên sườn, rồi hoàn toàn tỉnh táo. “Chà,” cô lên tiếng. “Xin chào cậu nhóc thám tử nha. Nếu không quá tầm thường cho em hỏi, đây là đâu thế?”

“Chuẩn xác,” Malone đáp, “nhưng cô đang ở trên máy bay, chuẩn bị đáp xuống Washington. Mấy phút nữa là tới nơi.”

Lou chầm chậm lắc đầu qua lại. “Chưa bao giờ trong đời em nghe được tin nào lọt tai đến thế,” cô nói. “Mình rời Moskva cách đây bao lâu rồi nhỉ?”

“Chuyến đi đến Moskva Xinh Đẹp của chúng ta,” Malone nói, “kết thúc ngay sau khi bọn chúng cố hốt cô vào viện bằng cách tống cho cô thứ nước uống bỏ thuốc mê. Cô nhớ chứ?”

“Em nhớ chứ, nhớ rõ đằng khác,” cô nói. “Em có điên mới quên nổi khoảnh khắc đó.”

“Cô thấy thế nào?” Malone hỏi.

“Khỏe,” Lou đáp. “Còn anh thì sao?”

“Tôi á?” Malone nói. “Tôi ổn. Tôi vẫn ổn từ nãy giờ. Khỏi phải lo cho tôi.”

“Ờ thì, ai mà biết được,” Lou nói. “Nhất là với cái giọng ngạt mũi của anh và đống thứ khác nữa.”

“Tôi nghĩ thế là khá hơn rồi đấy,” Malone vội vã đáp lời. “Nhưng chắc chắn là cô thấy khỏe chứ?”

Lou gật đầu. “Hơi mệt chút xíu, chắc vậy, nhưng chỉ thế thôi.” Cô khựng lại. “Em nhớ cô Thompson đưa em vào nhà vệ sinh nữ. Em nônốc thốc nôn tháo. Nhưng từ lúc đó trở đi, em chịu chẳng nhớ gì nữa.”

“Tôi xông vào,” Malone nói, “và bế cô ra.”

“Can đảm ghê nhỉ!” Lou trọc ghẹo.

“Cũng bình thường,” Malone tỉnh queo đáp. “Cùng lắm thì trong cái nhà vệ sinh nữ ấy, tôi làm sao được chứ?”

“Anh sẽ ngạc nhiên đấy,” Lou thì thầm. “Rồi anh xông vào lôi em ra, tống lên máy bay các kiểu. Và em—” Cô ngập ngừng, và trong tích tắc trông cô thật nhỏ bé và đầy tâm tư. “Anh này—anh có nghĩ bọn chúng sẽ làm gì tía em không?” cô hỏi.

“Tôi chịu chả hiểu sao phải lo,” Malone tự tin đáp. “Nói cho cùng, tội duy nhất của ổng là để bị tóm, mà đó là rủi ro nghề nghiệp nếu đã dấn thân vào giới tình báo. Khối kẻ bị tóm. Chuyện cơm bữa ấy mà. Đừng có mà xoắn.”

“Em—được rồi,” cô nói. “Em không nghĩ nữa.”

“Tốt,” Malone nói. Hắn thò tay vào túi lục lọi. “Tôi có dăm viên thuốc đây,” hắn bảo, “phòng hờ cô bị đau đầu. Bác sĩ dặn là nếu cô đau đầu thì cứ đưa, còn không thì cứ quên bén đi cho lành.”

Lou mỉm cười. “Em nghĩ anh nên quên bén nó đi thì hơn đấy,” cô nói.

Bàn tay Malone rút khỏi túi trống không. “Tôi chỉ muốn chắc là cô ổn thôi,” hắn nói. “Chắc là ngớ ngẩn thật. Đương nhiên là cô ổn rồi.”

“Đương nhiên là em ổn,” cô nói. “Nhưng em không thấy anh ngớ ngẩn đâu.” Cô lại mỉm cười, một nụ cười vô cùng ấm áp. Malone hít một hơi thật sâu và phát hiện ra nãy giờ nhịp thở của mình chẳng hề bình thường chút nào trong suốt mấy phút qua. Nụ cười của Lou bỗng rạng rỡ hơn đôi chút khiến hắn lại một phen nghẹt thở toàn tập. “Xét cho cùng,” cô nói, “em thấy Ken khá là tuyệt vời đấy.”

Giọng Malone vọng đến tai hắn cứ như phát ra từ một cõi xa xăm nào đó. Hắn tự hỏi cái cảm giác lạ lùng trong lồng ngực này là cơn đau của tình yêu, hay là do máy bay đang hạ độ cao. Rồi hắn nhận ra mình đếch thèm bận tâm nữa. “Chà chà,” hắn thản nhiên nói. “Chà chà chà. Thành thật mà nói, Lou ạ, anh rất đồng tình với em. Dù anh không chắc lắm về vế sau.”

“Hay ho thật đấy,” cô nói. “Khen người ta một câu rồi gật đầu tỉnh bơ như thể mình đã biết sẵn từ đời thủa nào.”

Malone nuốt khan một cái. “Biết đâu tôi biết thật thì sao?” hắn nói. “Và làm sao mà cô lại đi đến cái kết luận giật mình này thế?”

Chính Lou là người phá vỡ bầu không khí nhẹ nhàng nãy giờ của hai người trước. “Nghe này Ken,” cô nghiêm túc nói, “em là con gái của một tay điệp viên địch thủ. Anh thừa biết chuyện đó. Còn anh là đặc vụ FBI.”

“Thì sao nào?” hắn hỏi.

“Thì,” cô tiếp lời, “anh chẳng đối xử với em như con gái của một tên gián điệp gì cả. Anh đối xử với em hệt như bất kỳ ai khác.”

“Làm gì có chuyện đó,” Malone chối bay chối biến ngay lập tức.

“Tùy anh,” cô nói rồi nhún vai. “Nhưng em chắc chắn không có cái cẩm nang nào của FBI dạy cách đối xử như vậy với con gái của mấy tay điệp viên bị kết tội đâu.”

“Này, nhìn tôi đây,” Malone nói. “Cô nghĩ đây là cái quái gì hả? Thời đại McCarthy chắc? Tôi đối xử với cô thế nào đi nữa thì cũng chẳng liên quan gì đến tía cô cả. Ổng là gián điệp, bọn tôi tóm cổ và tống cổ ổng về Moskva. Đó là công việc của bọn tôi. Còn mấy cái chuyện tội của cha ăn mặn đời cha đổ đầu con cháu đến đời thứ bảy thứ tám gì đấy—nghe ngớ ngẩn vãi chưởng. Em là em; em không phải là tía em. Em có làm cái quái gì đâu—tại sao tôi phải đối xử với em như thể em đã phạm tội cơ chứ?”

“Sao anh biết em không phải là gián điệp nốt?” cô hỏi.

“Bởi vì,” Malone đáp cụt lủn, “tôi biết thừa.”

“Thật á?” cô dịu dàng hỏi. “Anh biết thật á?”

Malone há hốc miệng, ngậm lại rồi mới cất lời tiếp. “Nói một cách nghiêm túc,” hắn cẩn thận lựa lời, “thì tôi không biết chắc. Nhưng tụi mình đang ở trên đất Mỹ, nơi mà người ta được coi là vô tội cho đến khi bị chứng minh là có tội.”

“Và chắc,” Lou nói, “đó là tất cả những gì anh đang bấu víu vào chứ gì.”

“Chưa hết đâu,” Malone đáp.

“Em thèm vào tin,” Lou nói, miệng vẫn mỉm cười.

“Đừng có hỏi tôi làm thế nào,” Malone nói, “nhưng bọn tôi nắm chắc là cô hoàn toàn mù tịt về mấy hoạt động của tía cô. Quên nó đi.”

Vẻ mặt Lou thoáng chút hụt hẫng. Malone tự hỏi tại sao. Đương nhiên là vẫn còn một lý do nữa, và biết đâu cô đã nghĩ đến điều đó. “Mọi chuyện sẽ dễ thở hơn,” hắn nói, “khi cô lại vô tình là một cô nàng xinh đẹp.”

Cô lại mỉm cười, định nói gì đó nhưng chẳng còn cơ hội. Bộ càng đáp của máy bay khẽ chạm xuống đường băng, và chiếc phi cơ chầm chậm lăn bánh rồi dừng hẳn.

Một giây trôi qua. Từ phía cuối máy bay vang lên một tiếng gọi: “Chúng ta về tới Washington rồi phải không, S—Ngài Malone?”

“Chính xác thưa cô Thompson,” Malone đáp lời Nữ Hoàng.

“Còn cô Garbitsch—”

“Em ổn thưa cô Thompson,” Luba đáp. Cô xoay người buông thõng hai chân xuống sàn.

“Khoan đã,” Malone can thiệp. “Cô nghĩ mình nên đứng lên lúc này à?”

Nụ cười của Lou suýt chút nữa nướng chín hắn thành tro tàn. “Ken,” cô thốt lên, “bác sĩ bảo em khỏe re rồi, anh còn lo cái gì nữa chứ? Em đứng dậy được mà. Em sẽ ổn thôi.”

“Ờ, được rồi,” hắn lùi lại. Nữ Hoàng đã rời khỏi máy bay từ bao giờ. Lou đứng dậy, lảo đảo một chút. Malone vươn tay ra, và ôm trọn cô vào lòng từ lúc nào chẳng hay.

Hình như khoảng thời gian trôi qua rất lâu. Malone không chắc mình đang đứng yên vì muốn thế, hay vì cơ thể đã tê liệt hoàn toàn không cử động nổi. Lou cũng chẳng có vẻ gì là vội vàng muốn dứt ra.

Rồi cô vòng tay ôm lấy cổ hắn.

“Thám tử ơi,” cô thì thầm, “anh đúng là đồ khúc gỗ chẳng biết bắt sóng tình ý gì cả nhỉ?”

“Tình ý gì cơ?” Malone ngớ người.

“Mẹ kiếp,” Lou cất giọng ngọt ngào, mềm xèo, “hôn em đi, Ken.”

Malone chẳng có câu trả lời nào cho tình huống đó—hay ít ra là không có câu trả lời bằng lời.

Có vẻ chẳng cần đến lời nào nữa.

Lúc hắn ngóc đầu lên để hít thở bầu không khí trong lành trở lại, hắn thều thào: “Lou....”

“Gì thế Ken?”

“Lou, từ đây em sẽ đi đâu tiếp?”

Lou lùi lại một bước. “Hả?” cô hỏi ý.

“Ý anh là, quay lại New York à?” Malone hỏi. “Hay đi đâu khác? Ý anh là—ừ thì, em định làm gì tiếp?”

“Ồ,” Lou kêu lên. “Ờ phải rồi. Em sẽ quay lại New York. Dù sao thì Ken ạ, em cũng phải kiếm sống chứ, dẫu có chật vật thế nào đi nữa, và Ngài Lewis đang đợi em.”

“Anh không biết nữa,” Malone lẩm bẩm, “nhưng nghe cứ thấy quái thế nào ấy. Một cô gái như em lại đi làm việc cho—ừ thì, cho cái bọn Nghiên cứu Siêu tâm lý học đó. Ma quỷ với ngoại chất chi chi đấy.”

Lou lùi thêm một bước nữa. “Này, đợi chút nhé,” cô cự nự. “Chính anh hình như cũng cần thông tin của bọn họ còn gì.”

“Nhưng cái đó là—à thì, ừ,” Malone chữa thẹn. “Thôi bỏ đi. Chắc anh ngớ ngẩn thật. Chẳng có gì quan trọng đâu.”

“Chắc là thế rồi,” cô đáp. “Chỉ có điều là em phải cắp tráp lên đường về New York ngay lập tức đây.”

“Em có thể bỏ qua cái từ ‘ngay lập tức’ đó không?” Malone chớp thời cơ. “Bởi vì anh cũng phải có mặt ởển, và phải đi ngay tức khắc. Nếu em tranh thủ đi gấp, tụi mình có thể đi chung chuyến.”

“Thế thì tuyệt cú mèo,” cô đáp.

“Vậy chốt nhé,” Malone nói. “Đừng có lo lắng quái gì hết, mọi thứ đặt vé pháo để anh lo.”

“Úi chà chà,” Lou cười khẩy. “Đúng là có quyền lực và thế lực thao túng mọi thứ có khác.”

“Gì cơ?” Malone ngơ ngác.

Lou cười toe toét. “Không có gì,” cô nói. “Không có gì hết.”

“Vậy là quyết định thế nhé. Anh sẽ lo vụ vé vế, rồi tụi mình cùng đi,” Malone chốt hạ.

“Quá chuẩn luôn,” Lou đáp, “anh cảnh sát Liên bang lông lá của tôi ạ.”

Thực tế thì Malone mất toi gần ba tiếng đồng hồ mới lo xong xuôi mọi chuyện ở Washington để chuẩn bị chuồn về New York. Hắn phải nộp báo cáo miệng cho Andrew J. Burris trước tiên, và việc đó ngốn khối thời gian, bởi vì Burris cứ luân phiên chuyển từ trạng thái sốc óc, hoảng hốt, sung sướng cho đến lú lẫn toàn tập về cả cái chuyến đi nhớ đời này, và dành phần lớn thời gian để ngắt lời Malone rồi tru tréo đòi Chúa ban ơn phước, khoan dung, công lý hay sự thấu hiểu.

Sau đó Malone lại phải đọc cho cấp dưới chép một bản báo cáo dài dằng dặc để lưu hồ sơ. Công đoạn này đỡ tốn thời gian hơn chút đỉnh vì không bị ai phá đám, nhưng khi mọi việc kết thúc thì hắn có cảm giác mình sắp sửa khăn gói đi tu đến nơi để thành một tu sĩ dòng Carthusian. Vừa xoa cái cổ họng đỏ rát, hắn vừa thầm nghĩ việc quái gì phải khổ sở thế, hay là cứ câm lặng luôn một thời gian cho rảnh nợ. Hắn có thể viết giấy nhắn cho thiên hạ, và ai nấy đối xử với hắn thật tử tế, nhẹ nhàng. Hắn sẽ được chỉ chỏ khi đi giữa đám đông, và người ta sẽ tranh nhau làm ơn làm phước cho hắn.

Đen cái là hắn chẳng thể câm lặng ngay được. Theo sổ nhật ký trực ban, trong lúc hắn vắng mặt có mấy cú điện thoại gọi đến, và cái nào cái nấy đòi giải quyết ngay lập tức. Vài vụ dính dáng đến tang vật hoặc lời khai từ những vụ án cũ, vài vụ khác thì đúng là rác rưởi phiền phức. Cuối cùng, cuộc gọi khẩn cấp nhất là từ Tiến sĩ O’Connor ở Yucca Flats.

“Nếu anh không quá bận rộn,” O’Connor cất chất giọng lạnh lùng lịch sự đến phát bực, “tôi muốn đưa cô Thompson trở lại càng sớm càng tốt.” Lão ta nói cứ như thể Malone vừa hớt tay trên cái dao mổ của lão vậy.

“Để tôi xem mình có thể xoay sở ra sao,” Malone cẩn trọng đáp.

“Có một loạt các bài thử nghiệm mới,” O’Connor nói tiếp, “mà tôi đang tiến hành; sự hỗ trợ của cô Thompson lúc này là vô giá đối với tôi.”

Sau khi cúp máy, Malone gọi cho Nữ Hoàng tại khách sạn của bà ở Washington. Bà tỏ ra vô cùng phấn khởi trước cơ hội được quay lại Yucca Flats, bà bảo thế. Ở đó, Malone thừa biết, bà sẽ lại được quay về với phong thái uy quyền quen thuộc của một Nữ Hoàng Khối Thịnh vượng chung Đại Anh, một lãnh thổ mà trong thâm tâm bà, dường như bao trùm cả phần lớn thế giới phương Tây. Trong nhiệm vụ hiện tại, bà chỉ là một thường dân mang tên cô Thompson và, dẫu cho việc đi lại ẩn danh có những điểm thú vị riêng của nó, thì nó cũng dần trở nên tẻ ngắt sau một thời gian. Phiêu lưu mạo hiểm thì tuyệt đấy, dẫu có phần bạo lực hơn bà tưởng tượng; được tận mắt chứng kiến lực lượng FBI của Nữ Hoàng hành động vẫn là một sức hút mãnh liệt đối với bà. Nhưng sự bình yên, tĩnh lặng và uy quyền tại Hoàng cung của chính mình cuối cùng vẫn giành chiến thắng áp đảo.

“Dĩ nhiên rồi,” Malone nói, “ngài vẫn sẽ túc trực theo lệnh trong trường hợp tôi cần.”

“Ta vẫn luôn kết nối với các thần dân của mình,” Nữ Hoàng uy nghi phán, “và đặc biệt nhất là với khanh, Ngài Kenneth. Trẫm vẫn sẽ giữ liên lạc như thế.”

Và rồi còn một ít giấy tờ thủ tục phải giải quyết cho xong. Đến khi Malone hoàn tất, hắn thèm được dịch chuyển tức thời về thẳng New York cho rồi. Nhưng ngẫm lại thì hắn thấy đi cùng Lou vẫn sướng hơn nhiều, thế là cắm cổ phi như bay ra sân bay.

Khi máy bay hạ cánh xuống La Guardia, và hai người bắt trực thăng ra bến Đông rồi đón taxi phóng thẳng đến Tòa nhà Ravell ốp nhôm xanh và kính sừng sững, Malone đã đi đến một quyết định mới. Sẽ tuyệt vời không thể tả nổi, hắn cảm thấy thế, nếu hắn có thể dành phần đời còn lại để rong ruổi khắp nơi cùng Luba Garbitsch.

Đương nhiên là cái tên đó đúng là có chút trở ngại. Nó chẳng có vẻ gì là lãng mạn cho lắm. Hắn chớp nhoáng tự hỏi không biết cái tên “Luba Malone” nghe có khá hơn không. Nhưng hắn kịp bóp chết cái ý định đó trước khi nó đi quá xa. Đủ lắm rồi, tự nhủ lòng một cách kiên quyết, thế là quá đủ rồi.

“Đúng là một chuyến đi thú vị,” Lou lên tiếng. Giọng cô cũng chùng xuống, nghe như đang vướng bận điều gì vô cùng nghiêm trọng.

“Tuyệt cú mèo,” Malone vui vẻ đáp. “Một chuyến đi tuyệt vời.”

“Em rất thích được đi cùng anh,” Lou nói.

“Anh cũng vậy,” Malone đáp. Hắn trả tiền taxi rồi hai người xuống xe ở góc phố. Malone tiến đến sạp báo gần đó và với tay nhấc một tờ Post lên.

“Cái đó,” Lou đứng sau lưng hắn lướt nhìn, “là một dòng tít thuộc hàng siêu kinh điển đấy.”

Nó chiếm trọn trang nhất với bốn dòng chữ in hoa dày đặc đen sì:

THẨM PHÁN

BÃI BỎ

VỤ KIỆN

CÔNG ĐOÀN!

“Chà chà,” Malone thốt lên. “Để xem mô tê gì đây.” Hắn lật sang trang ba. Lou rướn cổ qua vai hắn và hai người cùng chăm chú đọc phần mở đầu của bài báo.

TÒA ÁN QUẬN PHÁN QUYẾT CÔNG ĐOÀN KHÔNG CÓ CƠ SỞ

New York [AP], ngày 23 tháng 8. Thẩm phán James Lefkowitz thuộc Tòa án Tối cao New York hôm nay đã phán quyết rằng Huynh đệ hội Tài xế Quốc tế không có căn cứ pháp lý để kiện Tập đoàn Vận tải Thức ăn và các quan chức của tập đoàn này. Vụ kiện, một cuộc chiến pháp lý gay gắt, bắt nguồn từ đơn khiếu nại của Huynh đệ hội rằng UTC đã vi phạm hợp đồng lao động khi thuê “tài xế không đủ trình độ” làm việc cho tập đoàn.

Trong tuyên bố đưa ra ngay sau phán quyết, Thẩm phán Lefkowitz phát biểu: “Hiển nhiên là một người có bằng lái xe tải do tiểu bang cấp không thể bị coi là ‘tài xế không đủ trình độ’.”

Ảnh hưởng từ phán quyết này được dự báo sẽ vô cùng sâu rộng. Ý kiến phản hồi từ Huynh đệ hội Tài xế Quốc tế....

Vẫn còn nhiều nội dung phía sau, rất dài nữa, nhưng Malone chẳng còn hứng thú để đọc tiếp. Nó nghe cũng lú lẫn y hệt như những gì hắn hằng mong đợi ở tin tức thời buổi này, nhưng cũng nhàm chán không kém. Hắn có thể cảm nhận hơi thở của Lou phả vào tai mình khi đọc, và sự quan tâm của hắn đối với tờ báo bay biến đi đâu mất tăm.

“Ôi chao,” cô lẩm bẩm. “Thế mà em cứ tưởng sau cái tít giật gân đó phải là một vụ phanh phui chấn động cơ chứ.”

“Đây chính là vụ phanh phui đấy chứ,” Malone nói. “Chỉ là anh không chắc phanh phui cái gì thôi.”

“Nghe lú ghê cơ,” Lou bảo.

“Dạo này cái quái gì cũng lú thế cả,” Malone đáp. “Kể cả bất kỳ câu chuyện nào về những gì đã xảy ra trong suốt thời gian qua.”

“Chuẩn không cần chỉnh,” Lou đồng tình. “Không phải bàn cãi.”

“Nghe này,” Malone bỗng cất giọng. “Liệu có ích gì không nếu anh lên gặp Ngài Lewis và thanh minh rằng chẳng có vết nhơ nào trong hồ sơ của em cả?”

“Vết nhơ?” Lou ngạc nhiên. “Trong hồ sơ của em á?”

“Thì,” Malone ấp úng, “ý anh là—ờ, ổng đâu phải kiểu người sẵn sàng sa thải nhân viên chỉ vì—vì một lý do kiểu như thế này cơ chứ?”

“Ý anh là vì em quen một tay đặc vụ FBI phỏng?” Lou hỏi.

“Anh—”

“Thôi miễn đi,” cô ngắt lời. “Em hiểu ý anh mà. Và ổng sẽ không làm thế đâu. Ổng đủ thông minh để hiểu.” Cô bước vòng ra đối diện với hắn, vỗ nhẹ lên má hắn. “Dù sao thì,” cô nói, “cũng cảm ơn anh. Cảm ơn rất nhiều.”

“Nếu có bất cứ việc gì anh có thể làm—”

“Sẽ chẳng có việc gì đâu,” Lou đáp. “Mà tối nay anh sẽ gọi cho em chứ?”

“Chắc chắn rồi,” Malone đáp. Hắn thầm cầu mong buổi hẹn hò hờ mà hắn vừa gạ gẫm cô tối nay sẽ không bị hủy phút chót vì một đống việc đột xuất đổ ập xuống. “Anh sẽ hú cho em trước năm giờ, chắc chắn luôn.”

“Tuyệt,” Lou nói. “Em sẽ chờ điện thoại của anh.”

Cô quay lưng định bước đi.

“Này,” Malone gọi giật giọng.

“Gì thế?” cô quay lại hỏi.

Malone ra vẻ đăm chiêu. “Anh nghĩ rằng,” hắn trầm ngâm lên tiếng, “xét trên tất cả những niềm vui mà tụi mình đã trải qua, cùng bao nhiêu phen mạo hiểm và đủ thứ chuyện trên đời, thì ít ra em cũng phải cho anh một nụ hôn tạm biệt chứ.”

“Giữa Đại lộ số 5 á?”

“Không,” Malone nói. Hắn chỉ tay vào môi mình. “Ở đây này.”

Cô bật cười, rướn người tới và phớt nhẹ một cái lên má hắn. Rồi, trước khi hắn kịp thốt thêm lời nào nữa, cô đã biến mất tiêu.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.