Siêu trí tuệ

Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14

❊ ❊ ❊

Đến lúc này Malone chợt nhận ra có một âm thanh nào đó chẳng phải phát ra từ trong đầu hắn. Tiếng động ấy dội lên từ phía sau chiếc xế hộp, và nó to đến điếc tai. Khi liếc mắt nhìn lại, hắn mới nhận ra đó là còi hú của một tay cảnh sát tuần tra xa lộ đang phi như bay bám sát nút, cánh tay vẫy loạn xạ như thể đang cố tóm lấy chút phao cứu sinh cuối cùng trên cõi đời này.

Malone đảo mắt nhìn xuống bảng đồng hồ tốc độ. Thở dài một hơi, hắn thừa nhận cái phản xạ chết tiệt của mình đã lố đà một chút, khiến hắn vượt quá tốc độ cho phép trên con đường cao tốc thuộc bang Virginia này. Hắn lắc đầu, nhấp chân ga cho xe chạy chậm lại rồi bắt đầu rà phanh.

Khi hắn vừa tấp được xe vào lề đường thì tay cảnh sát tuần tra cũng kịp dừng lại ngay sau chiếc Lincoln to kềnh càng. Malone ngồi trong xe quan sát gã cúi xuống săm soi biển số phía sau rồi mới thong thả bước lên phía cửa kính bên ghế lái. "Bộ chú mày không biết vội à?" Malone lẩm bẩm trong miệng. "Mấy cái thói thong thả nhởn nhơ ở Virginia này đúng là chỗ nào ra chỗ nấy, nhưng mà..." Trong lúc đó, hắn đã rút sẵn ví giấy tờ, và khi gã cảnh sát vừa tiến tới bên cửa sổ thì mọi thứ đã nằm gọn trong tay hắn.

"Tôi xin lỗi," hắn nói.

"Xin lỗi hả?" Gã cảnh sát nhíu mày hỏi lại. Gã sở hữu một khuôn mặt non choẹt trẻ con, lấm tấm tàn nhang cùng chiếc mũi hếch. Nhìn gã chẳng khác nào cậu em trai út nhà ai, trông thì có vẻ đáng tin đấy nhưng lại cứ ngây ngô kiểu gì ấy. "Vì chuyện gì cơ?" gã hỏi.

Malone nhún vai. "Còn chuyện gì nữa," hắn đáp. "Quá tốc độ chứ gì."

"À, chuyện đó á," gã cảnh sát cười xòa. "Trời ạ, cần gì phải bận tâm mấy chuyện vặt vãnh đó."

"Không bận tâm á?" Malone lẩm bẩm. Cái thằng em trai bất đắc dĩ này rõ ràng là có vấn đề thần kinh, nhẽ ra phải được tống vào viện tâm thần từ mấy năm trước mới đúng. Hắn nghiến chặt hàm lại nhưng chẳng thèm đôi co làm gì. Hắn thừa biết gây sự với mấy thằng cảnh sát giao thông chẳng bao giờ là một ý hay ho cả.

"Chứ sao nữa," gã cảnh sát khẳng định. "Ở đây chúng tôi chẳng buồn quẩn trí để ý đâu, trừ khi có gã nào dám đạp lố mười dặm trên cái giới hạn tốc độ niêm yết. Thế là quá ổn rồi."

"Tuyệt," Malone mỉm cười xã giao. "Vậy tôi có thể tiếp tục lên đường chưa?"

"Này, đứng lại đó một giây đã chứ," gã cảnh sát chặn lại. "Cho tôi xem giấy tờ tùy thân của anh cái nào, nếu anh không phiền."

Malone lẳng lặng đưa giấy tờ ra mà không thèm hé răng nửa lời. Gã cảnh sát săm soi tấm thẻ với vẻ chăm chú hệt như đang nghiên cứu xem nó làm bằng loại giấy quái quỷ gì, ai là kẻ in ra nó và liệu trên đó có dính ổ vi-rút nào không. Malone cựa quậy người khó chịu trên ghế, đếm thầm đến mười và ráng nuốt cục giận vào trong.

Rồi gã cảnh sát bắt đầu đọc to từng chữ trên thẻ. "Kenneth J. Malone," gã thốt lên với giọng điệu ngạc nhiên ra mặt. "Đặc vụ FBI." Gã ngẩng phắt đầu lên. "Thật thế không?" gã hỏi. "Trông ghi ở đây này?"

"Chuẩn rồi đấy," Malone đáp gọn lỏn. "Lát nữa thích thì tôi ký tên tặng chú mày luôn." Hắn vừa thốt ra đã thấy hối hận vì cái câu nói cửa miệng ấy, nhưng có vẻ như gã cảnh sát chẳng thèm để tâm.

Gã hí hửng nói: "Thế thì đích thị là anh rồi còn gì. Lúc nãy anh vừa vút qua mặt tôi là tôi đã tia trúng cái biển số xe của anh ngay."

"Biển số xe?" Malone nhíu mày. "Tôi thì làm cái quái gì mà phải bị truy lùng hả?" Hắn ngủ nướng quá giờ, hắn biết rõ điều đó, nhưng đó là vụ phạm luật duy nhất đối với nguyên tắc sống của hắn mà hắn có thể nghĩ ra lúc này. Và chắc chẳng đời nào Cảnh sát Xa lộ Virginia lại rảnh rỗi đi cắt cử người đi tóm cổ những kẻ tội phạm dám... ngủ nướng cả.

Gã cảnh sát với gương mặt ngây thơ vô số tội hệt như tranh của Norman Rockwell ngạc nhiên thốt lên: "Trời ạ, thưa ngài Malone, theo như tôi được biết thì ngài chẳng làm gì sai trái cả."

"Nhưng mà—"

"Họ chỉ ra lệnh cho chúng tôi phải túc trực để tóm cho bằng được chiếc Lincoln màu đen đời 1973 đúng biển số của ngài, và kiểm tra xem có đúng là ngài đang cầm lái hay không. Họ còn bảo chắc chắn là ngài đang tự lái cơ."

"Tốt," Malone cằn nhằn. "Và đúng là tôi đang lái đây. Giờ tôi muốn tiếp tục hành trình của mình được chứ." Hắn ngập ngừng một nhịp rồi bồi thêm: "Thế rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?"

Gã cảnh sát bắt đầu mở lời với cái điệu bộ y hệt như một lão già đang chuẩn bị kể một câu chuyện dài lê thê và nhạt nhẽo về Chiến tranh Kế vị Tây Ban Nha: "À thì, thưa ngài, đầu tai nheo sự tình là thế này, hình như Trụ sở FBI ngoài Washington đã liên lạc với Trụ sở Cảnh sát Xa lộ dưới Richmond, rồi phía Trụ sở Cảnh sát Xa lộ—"

"Dưới Richmond chứ gì," Malone chán nản lẩm bẩm.

Gã cảnh sát hồ hởi tiếp lời: "Chuẩn cơm mẹ nấu rồi đấy. Thế là họ gọi điện cho tất cả các đồn bốt trong vùng, rồi chúng tôi nhận được lệnh qua bộ đàm." Gã khựng lại, ra điều hãnh diện vì nghĩ rằng mình đã tường thuật xong xuôi mọi chuyện.

Malone lại đếm thầm đến mười, rồi nhân đôi lên thành hai mươi để tự kiềm chế trước khi mở miệng. Hắn cố nặn ra một giọng điệu bình tĩnh và nhẫn nại nhất có thể: "Này, cái nội dung cái tin nhắn đó rốt cuộc là gì thế hả?"

Gã cảnh sát gãi đầu: "À, hình như có một gã nào đó dưới Washington, hình như gã ta tên là Thomas Boyd thì phải, nghe nói gã ta đang có việc rất gấp muốn nói chuyện với ngài."

Malone cáu kỉnh: "Gã hoàn toàn có thể gọi cho tôi qua điện thoại gắn trên xe ô tô cơ mà. Gã có cần thiết phải—"

Gã cảnh sát tỏ vẻ bất bình: "Này ngài Malone, ngài không cần phải quát tháo tôi như thế đâu nhé. Tôi chỉ tuân thủ mệnh lệnh cấp trên giao phó là truy tìm chiếc Lincoln đen đời 1973 của ngài, xác nhận xem có đúng ngài đang lái không, rồi chuyển lời nhắn cho ngài thôi. Có thế thôi đấy."

Malone làu bàu: "Thế là quá đủ rồi. Gã có cần thiết phải huy động cả lực lượng vệ binh quốc gia ra để lùa tôi về không cơ chứ."

Gã cảnh sát vội xua tay: "Ôi dào, không có đâu ngài Malone ạ. Làm gì có chuyện gọi cả vệ binh quốc gia. Cảnh sát Xa lộ chúng tôi hoàn toàn chẳng có dính líu mây mưa gì đến bên vệ binh cả đâu."

Malone thở phào: "Nghe thế thì tôi cũng mát lòng mát dạ." Hắn với tay nhấc ống nghe điện thoại trên xe lên và chờ đợi cái tiếng ù ù quen thuộc báo hiệu đã kết nối được với Tổng đài Giao thông ở Washington.

Nhưng chẳng có tín hiệu mẹ gì cả.

Gã cảnh sát chợt vỗ trán: "À phải rồi. Tôi đoán chắc đó là lý do vì sao cái tay Boyd gì gì đó lại không tài nào gọi nổi cho ngài qua điện thoại xe hơi được rồi, ngài Malone ạ. Cái tin nhắn chúng tôi nhận được còn nói rằng cái gã nhân viên ở gara của FBI tận ngoài Washington đã lỡ quên béng mất cái vụ cắm cái giắc điện thoại đó vào rồi."

Malone cắn răng: "Ồ thế à. Chà, cảm ơn vì đã nhắc khéo nhé."

Gã cảnh sát cười toe toét: "Không có chi đâu ngài Malone. Giờ thì ngài có thể tự cắm cái giắc đó vào được rồi đấy."

Malone nghiến răng ken két: "Để rồi xem." Hắn nhắm nghiịt mắt lại trong tích tắc rồi mới mở bừng ra. Gã cảnh sát vẫn đứng đó giương đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm vào hắn. Hắn vội quay mặt đi, khom người sờ soạng dưới mặt táp-lô cho đến khi chạm được vào cái đầu cắm đang lủng lẳng rồi cắm phắt nó vào ổ.

Tiếng u u vang lên đều đặn.

Malone thở dài đánh thượt một cái rồi bấm số máy bàn của văn phòng Boyd. Sau đó, hắn đảo mắt nhìn quanh.

Gã cảnh sát vẫn đứng lỳ ra đó sát cửa kính xe. Gã cúi đầu nhìn Malone với vẻ mặt hiếu kỳ nhưng đần thối ra.

Malone nghĩ đến hàng tá câu chửi thề nhưng cuối cùng lại chọn câu vô hại nhất: "Cảm ơn chú mày nhiều nhé. Rất cảm ơn vì đã cất công chặn xe để báo tin cho tôi."

Gã cảnh sát vỗ ngực: "Ôi dào, chuyện nhỏ mà ngài Malone. Đó là nhiệm vụ của tôi mà lị. Hơn nữa dù không có lệnh thì cũng chẳng phiền hà gì sất. Bất cứ lúc nào cũng được. Tôi lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ FBI hết mình."

Giọng nói rè rè từ ống nghe bỗng vang lên: "Boyd đây."

Malone trừng mắt lườm gã cảnh sát bằng ánh mắt hình viên đạn. "Malone đây," hắn lạnh lùng đáp. "Có vụ gì thế, Tom? Tôi— Không, chờ tao một phút."

Giọng Boyd cuống cuồng: "Ken!"

Malone giơ tay chặn lại: "Giữ máy một giây." Hắn vừa há miệng thì thấy một chiếc xe khác đang phóng vút qua. Gã cảnh sát hình như không để ý thấy. Malone thầm cầu nguyện cho tài xế chiếc xe đó, dù lòng thương xót chẳng thấm vào đâu. "Này!" hắn gọi giật giọng với gã cảnh sát.

Gã cảnh sát quay phắt lại: "Dạ, thưa ngài?"

Malone chỉ tay: "Cái thằng nhóc vừa phóng qua lúc nãy chạy khiếp thật đấy, phải không? Nó chắc phải đạp tới tốc độ chín mươi dặm là ít."

Gã cảnh sát quay ngoắt đầu lại nhìn theo chiếc xe đang khuất dạng dần. "Ơ..." gã ú ớ rồi bừng tỉnh: "Vâng, chuẩn luôn. Cảm ơn ngài Malone nhé. Cảm ơn nhiều. Lát gặp lại sau!" Gã phi như bay về phía mô-tô của mình, phóng vọt lên và rồ ga đuổi theo mất hút bụi mù, một tay cầm lái còn tay kia loay hoay chỉnh cái máy đo tốc độ ra-đa.

Malone vẫy tay chào tạm biệt lấy lệ rồi vội vàng quay lại với chiếc điện thoại.

"Được rồi, Tom," hắn nói. "Cứ nói tiếp đi."

Boyd thắc mắc: "Mày vừa lải nhải với ai thế hả?"

Malone đáp tỉnh bơ: "À, chỉ là một chú cảnh sát giao thông ngứa tay ngứa chân thôi. Gã muốn tỏ ra tốt bụng nên tao bảo gã đi đuổi theo một chiếc Buick ấy mà."

Boyd tò mò: "Sao lại là xe Buick?"

Malone nhún vai: "Thì tiện tay vớ được chiếc nào thì bảo chiếc nấy thôi. Giờ thì phun ra xem mày đang bận tâm chuyện quái quỷ gì đi."

Boyd cằn nhằn: "Tao đang lùng sục mày khắp cái xó xỉnh này đây. Ước gì trước khi đi mày chịu khó để lại dăm ba câu nhắn nhủ để tao đỡ phải khổ sở—"

Malone cáu kỉnh cắt ngang: "Mẹ kiếp, Tom, nói thẳng vào trọng tâm xem mày muốn gì đi. Dùng ngôn từ bình dân dễ hiểu hộ cái. Tao vừa mất toi mười phút cuộc đời để moi mấy cái thông tin ngớ ngẩn từ một thằng cảnh sát tuần tra rồi đấy. Đừng có bắt tao phải tra tấn lỗ tai thêm lần nữa với mày."

Boyd dịu giọng: "Ừ thì ừ, bình tĩnh nào, đừng có mà bốc hỏa. Đây là tin mật tao vừa mang nóng hổi từ New York về đây: toàn bộ hồ sơ về vụ án này—mớ tài liệu mà mày bỏ quên trong văn phòng ở New York ấy, nhớ chứ?"

Malone đáp ngắn gọn: "Biết rồi. Cảm ơn nhé."

Boyd tiếp tục: "Và tao có linh cảm lần này chúng ta sắp tóm được con cá bự rồi đấy."

Malone đoán: "Manelli á?"

Boyd cười khẩy: "Không ai khác ngoài tay chơi khét tiếng Cesare Antonio. Hình như có hai tên tay chân đắc lực nhất của ả vừa được tìm thấy ngậm gấu bông trong một cái gara ở Queens, người đầy rẫy những lỗ đạn liên thanh."

Malone nghĩ đến Manelli, kẻ luôn mồm than vãn về cái chi phí khổng lồ cho mỗi vụ thanh trừng. "Rồi sao, thế thì liên quan gì đến chúng ta?"

Boyd phân tích: "Thì là thế này, cái đám ra tay kết liễu bọn chúng đã quên béng mất việc lục soát thi thể."

Malone thốt lên: "Ối chà."

Boyd hớ hở: "Quá ối chà luôn chứ lại. Trong người bọn chúng không chỉ toàn ổ đạn chi chít, mà còn nhét đầy giấy tờ tài liệu mật. Có cả đống văn bản móc nối thẳng tắp từ Manelli tới tận Liên minh Tài xế Xe tải Quốc tế—một mối quan hệ làm ăn dính chặt với Mike Sand. Mà thằng Sand thì đang lớn họng tuyên bố nó có dính líu cả với Liên minh Vận tải Ngũ Đại Hồ ở Chicago nữa cơ đấy."

Malone gật gù: "Nghe chừng vụ này to chuyện đây."

Boyd thở dài: "Mày đéo tưởng tượng được đâu. Và ngay giữa lúc nước sôi lửa bỏng thế này, Burris đột ngột gọi điện."

Malone giật mình: "Burris á?"

Boyd xác nhận: "Chuẩn. Lão ta muốn tao cút ngay xuống Florida để tiếp quản vụ điều tra vụ ám sát Flarion. Xem ra chuyến này tao lại lỡ mất khối cuộc vui hay ho rồi."

Malone bâng quơ: "Tiếc nhỉ."

Boyd phản bác: "Nhưng mà chưa chắc đã lỡ hết đâu. Biết đâu nó lại dính chùm với cái vụ án chúng ta đang đeo bám. Ít ra thì lão Burris nghĩ thế."

Malone trầm ngâm: "Ừ, tao hiểu vì sao lão lại nghĩ vậy. À mà nhân tiện, lão có nhắn nhủ gì cho tao không đấy?"

Boyd đáp: "Cũng không hẳn."

Malone chớp mắt: "Không hẳn là sao? Câu này nghĩa là thế nào?"

Boyd giải thích: "À thì, lão bảo là có chuyện muốn nhủ với mày, nhưng cứ để gặp trực tiếp rồi tính. Khi nào giáp mặt, lão sẽ tự ra lệnh cho mày."

Malone mỉa mai: "Tuyệt vời."

Boyd trêu chọc: "Biết đâu lại là một món quà bất ngờ thì sao. Chẳng hạn như mày bị sa thải chẳng hạn."

Malone đáp gọn: "Tao lại không có cái phúc đó đâu. Nhưng hễ cứ tóm được mối manh nào liên quan đến vụ Flarion, tao sẽ hú mày ngay lập tức."

Boyd chốt: "Chắc chắn rồi. Cảm ơn nhé. À mà... thế giờ mày đang làm gì đấy?"

Malone đáp: "Tao á? Tao đang lái xe chứ làm gì."

Boyd kiên nhẫn hỏi tiếp: "Ờ, tao biết là mày đang lái xe rồi. Thế lái đi đâu và để làm cái quái gì? Hay đây lại là một bí mật quốc gia nữa? Đôi khi tao tự hỏi không biết trên đời này còn ai thèm yêu thương tao nữa không."

Malone cười cợt: "Thôi đi ông tướng, đừng có mà dở chứng trẻ con thế. Cả cái thành phố Miami Beach đang nín thở chờ đón sự hiện diện của mày đấy."

Boyd gặng hỏi: "Thế rốt cuộc là mày đang định giở trò gì?"

Malone đắn đo từng chữ một trước khi mở lời: "Tao đang dò theo một mối manh thôi. Tao cũng đéo biết nó có ra ngô ra khoai gì không, nhưng tao tính lái xe xuống Richmond để kiểm tra lại một cái tên mà tao vừa kiếm được. Sáng mai tao sẽ gọi báo cáo tình hình cho mày, Tom nhé."

Boyd đành chịu: "Ờ. Được rồi. Tùy mày. Thôi nhé, chào cưng."

Malone đáp: "Ừ, gặp lại sau." Hắn cúp máy, gí số vào ga rồi gầm rú phóng thẳng dọc theo Quốc lộ số Một. Trong lòng hắn cảm thấy cấn cá khó chịu vì cách hành xử vừa rồi; hắn vừa phải nói dối Tom Boyd, và điều đó thì hoàn toàn trái ngược với nguyên tắc của hắn.

Tuy nhiên, sự tình ép buộc chứ chẳng còn cách nào khác. Hắn tự nhủ với chút hy vọng mong manh rằng làm thế này có lẽ lại hay hơn. Suy cho cùng, Tom càng ít biết mấy chuyện này về sau bao nhiêu, thì gã lại càng được an toàn bấy nhiêu. Và mọi người cũng sẽ được nhờ.

Hắn băng qua Fredericksburg suôn sẻ mà chẳng gặp sự cố gì, nhưng hắn chẳng buồn chạy thẳng về hướng Richmond nữa. Thay vào đó, hắn quẹo bánh lái rẽ khỏi Quốc lộ 1 khi vừa tới một thị trấn nhỏ xíu mang tên Thornburg—một nơi chốn bé tí hon đến mức hắn đéo thể ngờ một nơi khỉ ho cò gáy như thế lại có người sinh sống. Hắn bắt đầu rúc vào con đường nhỏ liên tỉnh đâm sâu vào chốn đồng quê hoang vắng.

Đồng quê thì dĩ nhiên ngập tràn cảnh sắc đồng quê rồi, nào là đồi núi trập trùng, chim chóc lượn lờ, cây cối xanh rì, hoa thơm cỏ lạ cùng tỉ thứ rườm rà khác làm xao lãng những kẻ lái xe ngang qua. Phải mất nhiều thời gian hơn dự kiến của Malone lắm hắn mới mò ra được cái địa điểm mà mình đang tìm kiếm, và cuối cùng hắn phải đi đến cái kết luận chua chát rằng mấy cái dinh thự điền trang vùng quê này tìm khó khăn chẳng khác nào tìm nhà ở tận khu Brooklyn cả. Ở cả hai trường hợp, hắn ngẫm nghĩ, đều phải trải qua cái cảnh lùng sục bấn loạn dọc theo những con đường tưởng như triển vọng nhất, để rồi cuối cùng nhận lại toàn là sự thất vọng ê chề khi cái lộ trình ấy chẳng dẫn tới đâu sất, kèm theo cái sự thật phũ phàng là đéo ai ở đây từng nghe đến cái xó xỉnh đó cả, thậm chí họ còn hoài nghi đéo biết cái nơi quái quỷ ấy có thực sự tồn tại trên đời này hay không.

Nhưng rồi cuối cùng hắn cũng tìm ra, khi vừa cua qua một khúc ngoặt gắt trên con đường nhựa hẹp dài và phát hiện ra ngôi nhà nằm khuất sau rặng cây um tùm. Hắn nhận ra nó ngay tức khắc.

Hắn từng nhìn thấy nó nhiều lần đến mức có cảm giác như thể mình đã quen thuộc với nó từ lâu lắm rồi.

Đó là một tòa biệt thự kiểu thuộc địa đồ sộ, rộng thênh thang, được sơn một lớp sơn trắng chói lóa và lộng lẫy, có phần hiên nhà rộng thênh thang chống đỡ bởi hàng cột lớn cùng cánh cửa chính chạm trổ vô cùng tinh xảo. Những ô cửa sổ phía trước được che phủ bởi lớp màn nhung màu tía sang trọng, trước nhà là một khoảng sân vườn bạt ngàn cùng những tán cây cổ thụ cao vút. Malone suýt nữa thì tưởng tượng ra cảnh Scarlett O’Hara đang xúng xính váy áo thướt tha bước ra khỏi cửa bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên, nếu phỏng đoán của Malone là chuẩn xác, thì kẻ ngự trị bên trong kia không phải là nàng Scarlett cuốn hút ấy. Cư ngụ bên trong ngôi nhà lúc này chính là một số hội viên sừng sỏ nhất của Hội Nghiên cứu Hiện tượng Tâm linh.

Nhưng nhìn từ bên ngoài thì đéo thể nào đoán ra được điều gì. Cả khu vườn được cắt tỉa gọn gàng phẳng lì chẳng có lấy một bóng người chuyển động, và các khung cửa sổ thậm chí còn chẳng lất phất lấy một nhịp của tấm rèm nhung tím. Mọi thứ tĩnh lặng như tờ. Xung quanh ngôi nhà chẳng đỗ bóng một chiếc xe hơi nào, và như Malone chợt nhớ đến cuốn Cuốn theo chiều gió, cũng chẳng có nổi một cỗ xe ngựa hay con ngựa nào buộc ở đây cả.

Trông cơ ngơi này chẳng khác nào một nhà hoang.

Malone tự nhủ hắn thừa sức hiểu rõ bản chất sự việc, nhưng hắn vẫn phải mất vài phút đấu tranh tư tưởng mới gom đủ can đảm để lái xe chầm chậm vào con đường trải dài dẫn vào nhà. Hắn đăm đăm nhìn chằm chằm vào ngôi nhà. Hắn thừa biết đây là một dinh thự cổ kính, được dựng lên từ trước cả thời Nội chiến và thuở ban đầu từng là trung tâm của một đồn điền khổng lồ. Giờ đây, tất cả những gì còn sót lại của mảnh đất phì nhiêu rộng lớn ngày nào chỉ vỏn vẹn vài mẫu đất bao quanh lấy ngôi nhà.

Thế nhưng dòng dõi gia chủ đời đầu vẫn tiếp tục bám trụ nơi đây, ôm ấp niềm kiêu hãnh về cơ ngơi lẫn quá khứ huy hoàng của gia tộc. Trải qua bao thăng trầm năm tháng, Malone biết rằng họ vẫn duy trì và chăm sóc tòa nhà một cách vô cùng tận tụy, tôn tạo và hiện đại hóa phần nội thất bên trong mà hoàn toàn không làm tổn hại đến những đường nét kiến trúc kinh điển của công trình đã tồn tại suốt một thế kỷ rưỡi này.

Xung quanh điền trang có rào chắn bao quanh, nhưng chiếc cổng chính đang mở toang hoác. Malone nhìn thấy nó và hít một hơi thật sâu. Hắn tự nhủ: Bây giờ hoặc không bao giờ. Hắn điều khiển chiếc xe Lincoln chầm chậm lách qua cánh cổng, đôi mắt dán chặt cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh.

Chẳng có biến động gì xảy ra. Cách cửa chính chừng ba mươi thước, hắn cẩn thận cho xe dừng hẳn lại rồi mở cửa bước xuống. Hắn cất bước hướng về phía tòa nhà. Từng bước chân nặng trịch kéo dài đằng đẵng như cả thế kỷ, và tất cả những suy tính trong đầu hắn lại một lần nữa cuồn cuộn trôi qua tâm trí.

Mọi thứ xung quanh tĩnh mịch chẳng có gì nhúc nhích, ngoại trừ một mình Malone.

Liệu hắn có phỏng đoán đúng? Bọn người của Hội PRS có thực sự đang ẩn nấp ở đây không? Hay hắn đã sập bẫy trò dắt mũi của chúng? Liệu hắn có bị dắt mũi dễ dàng hệt như cách chúng từng xỏ mũi bao kẻ khác không?

Hoàn toàn có khả năng đó. Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Hắn tự hỏi: Giả dụ như phỏng đoán của hắn hoàn toàn chuẩn xác, và đám hội viên PRS đang đợi sẵn bên trong thì sao? Và giả dụ rằng hắn đã hiểu lầm hoàn toàn mục đích của chúng thì sao?

Biết đâu chúng đang nín thở chờ hắn bước tới gần thêm chút nữa thì sao.

Malone tiếp tục lê bước tiến lên.

Chỉ cần vài bước chân nữa thôi, hắn sẽ nằm trong tầm ngắm hoàn hảo đến mức một viên đạn nã ra từ ngôi nhà sẽ đéo bao giờ trật đi đâu được.

Mà chưa chắc đã cần dùng đến súng đạn. Biết đâu chúng đã giăng sẵn một cái bẫy tinh vi, và chỉ đang chờ hắn tự chui đầu vào rọ. Khi ấy, chúng sẽ bắt giam hắn lại và tha hồ nghĩ ra đủ thứ chiêu trò hành hạ để....

Để làm gì cơ chứ? Hắn đéo tài nào đoán trước được. Và điều đó lại càng làm hắn thêm phần kinh hãi; nó khơi gợi lên những nỗi sợ hãi tột cùng từ tận đáy sâu đen tối nhất trong tâm can Malone. Hắn tiếp tục lầm lũi tiến về phía trước, cảm giác lúc này chẳng khác nào một con cừu non béo bở trong nhà hàng đang bị lột sạch quần áo.

Hắn đã đặt chân lên thềm bậc thang dẫn lên hiên nhà, từng bước một chậm chạp.

Hắn đứng sững trên hiên. Một khoảnh khắc dài đằng đẵng trôi qua.

Hắn tiến thêm một bước về phía cánh cửa gỗ sồi cao lớn, rộng mở và đầy uy nghi. Rồi hắn lại nhích thêm bước nữa, và thêm bước nữa.

Liệu cái quái gì đang chờ đón hắn ở bên trong kia?

Hắn hít một hơi sâu căng lồng ngực, rồi giơ ngón tay ấn mạnh vào nút chuông cửa.

Cánh cửa lập tức bật mở toang, khiến Malone giật mình hoảng hốt lùi phắt lại một bước.

Chủ nhân ngôi nhà đang đứng ngay khung cửa mỉm cười chào đón hắn. Malone trút ra một hơi thở dài nhẹ nhõm.

Hắn mệt mỏi thốt lên: "Tôi cứ thấp thỏm cầu nguyện kẻ ra mở cửa là ông đấy. Tôi vào được chứ?"

"Ơ hay, dĩ nhiên rồi, Malone. Cứ tự nhiên bước vào đi. Tụi này đang mòn mỏi ngóng cổ đợi cậu nãy giờ đấy," Andrew J. Burris, Giám đốc FBI, điềm đạm lên tiếng.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.