Siêu trí tuệ

Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

❊ ❊ ❊

Dĩ nhiên, chỉ có một việc duy nhất phải làm và một nơi duy nhất để đến. Malone bước xuống lầu mà chẳng buồn chào lấy một tiếng với tay đặc phái viên phụ trách, rồi leo lên chiếc xe Lincoln to đùng của FBI được đóng riêng đang chờ sẵn.

– Có cần tài xế không? – một tay thợ máy cất tiếng hỏi.

– Không, cảm ơn, – Malone đáp. – Chuyến này tao đánh quả lẻ.

Chắc chắn là vậy rồi. Hắn lái xe hòa vào dòng đường phố tấp nập buổi chiều muộn của thủ đô Washington, D.C. Con xe Lincoln lướt đi êm ru, nhưng Malone chẳng dại gì mà phóng nhanh giữa biển xe cộ đang nhốn nháo. Hắn chẳng việc gì phải vội. Thời gian đối với hắn lúc này hãy còn khối, và hắn thừa biết điều đó. Bọn chúng — và ngạc nhiên thay, lần này Malone biết chính xác “bọn chúng” là ai — vẫn đang mòn mỏi đợi hắn tới nơi.

Nếu mà hắn đến được nơi, hắn thầm nghĩ trong đầu, vừa lúc lách qua một bãi chiến trường kết hợp gồm một chiếc Plymouth màu xanh đang ôm cua trái phép, một thằng nhãi ranh mười bốn tuổi đi xe đạp và một cô bé ngoan hiền đang đẩy chiếc xe nôi trẻ em. Hắn xoay sở thoát được và dùng một tay lau mồ hôi trán. Hắn tiếp tục lái xe, thậm chí còn cẩn trọng hơn trước, cho đến khi ra hẳn khỏi ranh giới thành phố.

Phải mất khối thời gian. Giao thông ở Washington mỗi tháng một tồi tệ hơn, và đám người đi bộ thì cứ dửng dưng như không. Khi Malone vừa cua qua một khúc ngoặt, một gương mặt quen thuộc bất ngờ xuất hiện, ngay sát đầu xe hắn. Hắn đánh lái gấp để tránh gây án mạng, và một giọng nói vui vẻ vang lên: “Cảm ơn nhé, xin lỗi ông.”

– Không sao đâu, Chester, – Malone đáp gọn lỏn. Gã to con tót ngay lên vỉa hè và đứng nhìn theo chiếc xe đang lao đi. Malone hơi quen gã này, một thám tử tư hay hành nghề ở mấy vùng giáp ranh thế giới ngầm Washington; xét về bản chất thì cũng là một tay tốt tính, nhưng lại có phần lanh chanh quá mức so với gu của Malone.

Có một thoáng hắn chợt nghĩ đến chuyện rủ gã đi cùng, nhưng thứ mà Malone cần lúc này tuyệt đối không phải là đám cơ bắp thừa thãi. Cái hắn muốn là cái đầu óc, và thậm chí hắn còn nghĩ hình như mình đang bắt đầu mọc thêm mấy thứ đó rồi thì phải.

Hắn càng chắc chắn hơn về điều đó khi cuối cùng cũng thoát khỏi thành phố để lao ra tuyến cao tốc hướng thẳng về phía nam sâu thẳm trong tiểu bang Virginia. Và trong lúc lái xe, hắn bắt đầu động cái bộ óc ấy lên, phó mặc phần lớn việc xử lý tay lái cho phản xạ tự nhiên giờ đây khi cái mớ hỗn độn giao thông ở Washington đã bị bỏ lại phía sau.

Hắn lôi toàn bộ dòng suy nghĩ của mình từ đằng sau tấm khiên vẫn ngày ngày che chở chúng ra, rồi bày biện gọn gàng ngay trước mắt. Mọi thứ rạch ròi như ban ngày; việc duy nhất hắn phải làm lúc này là thuyết trình lại tất cả.

Trong suốt những năm qua, Malone đôi khi vẫn tự hỏi về mấy tay thám tử trong tiểu thuyết. Bọn chúng lúc nào cũng tài tình tóm gọn mọi thứ lại trong chương cuối — và thế thì chẳng có gì để nói. Nhưngặt một nỗi là chúng luôn có cả một đám đông nghi phạm ngồi nghe chúng diễn thuyết nữa chứ. Và Malone thừa biết rằng mình đời nào dựng nổi một sân khấu hoành tráng như thế. Kiểu gì tụi nó cũng nhảy vào họng hắn cho xem. Thế nào cũng có chuyện xảy ra cho mà coi. Chó mèo ở đâu lao vào cắn xé nhau giữa nhà. Không thì động đất, hoặc thể nào cũng có đứa lăn đùng ra ngất xỉu rồi cắt ngang lời hắn cho xem.

Nhưng giờ đây, sau bao ngóng đợi, hắn nhận ra mình đã có cơ hội.

Hắn mỉm cười sung sướng nghĩ thắc, sẽ chẳng có ma nào dám cắt ngang lời hắn hết. Và hắn có thể tha hồ tuôn ra cho bõ ghét.

Bởi vì mấy thành viên của hội PRS toàn là bọn đọc được suy nghĩ người khác. Còn Malone, hắn vui vẻ tự nhủ, thì không.

Hắn chắc mẩm sẽ có kẻ đang bắt sóng được vào tần số của hắn khi hắn đang lái xe tiến về cái ổ sào huyệt của bọn chúng ở Virginia. Và hắn chỉ cầu mong kẻ đó sẽ hú họa cho cả bọn cùng biết, để tất cả đều bắt được sóng và lắng nghe bài diễn văn vĩ đại tổng kết mọi chuyện của hắn.

Và xin gửi lời chào buổi chiều nồng nhiệt nhất đến tất cả mọi người, hắn thầm nghĩ. Một buổi chiều nắng ấm, hạnh phúc và vô cùng nồng nhiệt gửi đến tất cả — và đặc biệt nhất là gửi tới cô Luba Garbitsch. Tao chỉ mong chính cô ả đang dò đúng tần số của tao — hoặc đã có ai kịp báo tin cho ả rồi, bởi vì tao thà nói chuyện với ả còn hơn bất cứ gương mặt nào khác mà tao có thể tưởng tượng ra lúc này.

Không có ý gì cá nhân đâu nhé, hiểu ý tôi chứ. Chỉ là tôi hơi muốn làm màu một chút thôi. Tôi đâu cần phải giấu giếm các người điều gì — nói một cách ngắn gọn, thực tế là tôi có muốn giấu cũng chẳng được. Nhất là khi tấm khiên của tôi đã hạ xuống thế này.

Đoạn hắn khựng lại một nhịp, và trong trí tưởng tượng, hắn dường như nghe thấy giọng nói của Lou vang lên.

– Tôi đang nghe đây, Kenneth, – giọng nói ấy cất lên. – Nói tiếp đi.

Ờ thì, hắn thầm nhủ. Hắn lục lọi trong tâm trí một giây, tự hỏi không biết nên bắt đầu từ chỗ nào cho phải phép. Rồi hắn quyết định, theo đúng cái phong cách kinh điển của tiểu thuyết trinh thám, chưa kể đến cả cuốn *Alice ở xứ sở thần tiên*, là cứ từ đầu mà nã.

Cái hội Nghiên cứu Siêu linh thân yêu ấy mà, hắn thầm nghĩ, tính đến nay cũng hoạt động được kha khá năm rồi — thực ra là từ tận những năm 1880, hoặc đại loại thế. Khoảng thời gian đó chẳng ngắn chút nào và đi kèm với vô số công trình nghiên cứu. Đã có rất nhiều người đàn ông lẫn phụ nữ nổi tiếng và thông minh gia nhập Hội. Và trong suốt khoảng thời gian dài đằng đẵng đó, họ đã làm việc chăm chỉ, với một thái độ thành tâm tuyệt đối, để kiểm chứng mọi thể loại hiện tượng siêu linh. Họ đã làm việc một cách vô tư và khoa học để tìm xem liệu một sự cố bất thường nào đó có thể giải thích được bằng các định luật tự nhiên đã biết hay không, hay nó là sản phẩm của một thứ thế lực thần bí nào đó chưa từng được ai diện kiến.

Và chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi sau cả trăm năm cặm cụi mài giũa, cuối cùng thì họ cũng gặt hái được thành quả.

– Chẳng có gì đáng ngạc nhiên sất, – hắn tưởng tượng ra giọng Lou đang phụ họa. – Anh đang diễn giải mọi thứ rành mạch lắm đấy, Kenneth.

Hay khi nãy ả gọi là “Ngài Kenneth nhỉ”? Malone không chắc lắm, nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng cho cam. Hắn đánh lái lượn qua một khúc cua tay áo trên đường cao tốc, mỉm cười hiền hòa một mình rồi lại tiếp tục.

Đương nhiên, trong mắt cái thằng dân đen đi ngoài đường, cái Hội ấy chẳng qua chỉ là một lũ tâm thần hoang tưởng, và đám thành viên càng danh tiếng, càng lắm kẻ kính trọng bao nhiêu thì hắn lại càng hả hê bấy nhiêu; điều đó càng chứng minh hắn thông minh vượt trội hơn bọn chúng. Hắn có bao giờ thèm dây dưa vào mấy cái thứ tư tưởng nhảm nhí của bọn khùng đó đâu, phải không nào?

Không, chỉ có Hội mới làm thế. Và ngoài đám hội viên ra thì chẳng ma nào buồn ngó ngàng xem tụi nó đang làm cái quái gì.

Ta nhớ đến một trong mấy bản sao tài liệu mà cô đưa cho tôi chẳng hạn. Có một tay nào đó, tao quên bén mất tên rồi, đã viết một bài “bóc mẽ” hoành tráng về Hội, trong đó gã cố chứng minh rằng Ngài Lewis Carter cùng một số thành viên cộm cán khác đang mưu đồ thâu tóm thế giới và tự tay giật dây theo ý thích, biến quyền lực và địa vị của họ thành một thứ chế độ độc tài phát xít gớm ghiếc. Nói thật chứ, gã viết thế cũng chẳng xa rời thực tế là mấy, dù góc nhìn có hơi bị ngược đời một chút. Nhưng cuốn sách đó vạch trần một sự thật phũ phàng là gã chẳng có một chút kiến thức quái nào về psionics — năng lượng tâm linh — hay cách thức hoạt động của nó. Trông gã có vẻ hơi sợ hãi mấy thứ đó thì phải, và có lẽ chính nỗi sợ ấy càng làm gã thêm phần u mê. Hậu quả là gã nặn ra một cái nhìn méo mó về những gì PRS thực chất đang làm.

Hắn dường như lại nghe thấy giọng Lou vang lên. “Đúng vậy,” ả đang nói. “Tôi nhớ cuốn sách đó đấy. Nó được cất trong thư viện tham khảo của chúng ta ở mục... ấn phẩm hài hước.”

Đúng thế đấy, Malone nghĩ bụng. Đối với các người thì nó chỉ đáng đem ra làm trò cười thôi. Nhưng nó lại là thứ đáng sợ và kinh hoàng đối với vô số người ngoài kia, đơn giản vì đấm ấy chẳng tài nào hiểu nổi rốt cuộc cái Hội này đang bày trò gì.

– Được rồi, – giọng Lou cất lên đầy tính xây dựng. – Thế rốt cuộc là họ bày trò gì nào?

Malone ngả người thoải mái ra sau ghế lái trong khi chiếc xe vẫn tiếp tục bon bon trên đường. Tao ngẫm thấy thế này, hắn cẩn trọng suy tính, bất kỳ kẻ nào có năng lực ngoại cảm đều phải đi theo một trong hai con đường. Hoặc là giống như Bệ Hạ hay những kẻ khác mà chúng ta đã tóm được khi phát hiện ra mụ ta cách đây hai năm, để rồi kết cục là phát điên — hoặc tự sát cho rảnh nợ, đó chẳng qua cũng chỉ là một bước lùi sâu hơn mà thôi — hoặc không thì phải học cách thấu hiểu và kiểm soát năng lực của chính mình, đồng thời thấu hiểu tâm can của những kẻ khác sâu sắc đến mức, nếu bọn chúng thực sự nắm quyền thống trị thế giới, thì về lâu về dài mọi người dân đều sẽ được hưởng lợi.

Sự khác biệt giữa hai loại người đó cũng chính là khoảng cách giữa Bệ Hạ và PRS.

– Lập luận sắc sảo đấy, – hắn có thể nghe thấy tiếng Lou khen ngợi.

Không, chẳng sắc sảo gì sất, hắn tự phản bác; đây chẳng qua cũng chỉ là đoán mò, và anh thích bốc phét kiểu gì cũng được hết. Nhưng có một điều tao dám chắc chắn: con đường để dẫn đến một thế giới tốt đẹp hơn, hay ít ra là bước đi đầu tiên, chính là phải dọn sạch cái đám chướng ngại vật ngáng đường phía trước. Và điều đó đồng nghĩa với việc tống khứ sạch sẽ lũ ngu ngốc, đần độn, cuồng loạn, đầu đất, thiểu năng, rối loạn nhân cách, hoang tưởng, nhát gan, tôn sờn sợ hãi, cuồng tín, trộm cắp, tội phạm cùng cả một bầy đàn nhền nhện khác.

– Tống khứ bọn chúng đi á? – giọng Lou vang lên.

Ờ thì, Malone nghĩ tiếp, tao không có ý bảo là phải thanh trừng hay đuổi tận giết tuyệt chúng khỏi thế giới văn minh này. Các người chỉ cần bứng tụi nó ra khỏi bất kỳ vị trí nào mà tầm ảnh hưởng của chúng có thể gây độc hại cho toàn bộ xã hội nói chung là được.

– Được rồi, – giọng Lou đáp lại một cách dễ chịu. – Thế chúng ta phải làm thế nào đây? Viết thư nặc danh khiếu nại tòa soạn báo chắc?

Còn nhiều cách hiệu quả hơn thế nhiều, Malone nghĩ. Chẳng có gì khó khăn trong việc trừ khử một gã nếu mày biết cách ép hắn tự lòi cái đuôi chó của mình ra. Và các người đã làm điều đó quá ư là xuất sắc. Các người đã bóp nghẹt những kế hoạch ngu xuẩn của tụi chúng, khiến chúng tự vấp ngã bởi chính sự chậm chạp của mình, thao túng những nỗi ám ảnh thần kinh của tụi nó, tạo ra hàng loạt lỗi lầm để chúng nhảy vào cắn xé lẫn nhau, và nói chung là giật dây đủ kiểu để tụi nó tự nộp đơn từ chức, bị đuổi việc, thất cử trong các cuộc tranh cử, bị còng đầu tống giam, hoặc đơn giản là bị loại khỏi vòng chiến đấu theo cách này hay cách khác.

Cách đó cực kỳ hiệu quả — và hoạt động trơn tru đến hoàn hảo.

Có những lúc, các người chỉ cần ra tay giáng đòn chí mạng vào từng cá nhân đơn lẻ. Có khi lại phải trảm cả một quốc gia to lớn. Và có những trường hợp lửng lơ ở giữa, các người đã khéo léo khuấy đảo cả một tổ chức cồng kềnh bằng những văn bản nhầm lẫn, thông điệp đi lạc, những lỗi ngớ ngẩn, những cú lật lọng phút chót và tỉ thứ trò mèo khác mà các người có thể nghĩ ra.

Ngẫm lại thì, nghe có vẻ thú vị phết đấy chứ.

– Chà, – hắn mường tượng ra tiếng Lou lẩm bẩm, – xét cho cùng thì cũng vui thật. Nhưng đó cũng là một ván bài chết chóc và nghiêm túc đấy, anh bạn ạ.

Chuẩn không cần chỉnh, Malone nghĩ. Tao nghĩ lần đầu tiên mình ngộ ra điều đó là khi chứng kiến những gì đang diễn ra ở Nga, rồi đem so sánh nó với những thứ đã và đang tiếp diễn ngay trên đất Mỹ này. Tom Boyd cũng nhìn ra điều đó khi tao chỉ cho hắn thấy — như cô thừa biết nếu như lúc ấy cô đang bám càng theo dõi tâm trí tôi.

Không phải là tôi bận tâm chuyện đó đâu nhé.

Cứ ghé thăm thường xuyên vào nhé, hoan nghênh nhiệt liệt.

Nhưng Tom, lỡ như khi ấy cô không thèmểnh tai nghe, đã nói thế này: “Ở cái đất nước này có một đống bọn ngu ngốc và ba cái thứ đầu đất lú lẫn... Còn ở Nga thì có một đống hỗn độn to đùng.”

Ừ thì, câu đó chuẩn không trượt phát nào, và nó vạch rõ sự khác biệt to lớn. Ở cái xứ này, các người chuyên đi làm cho lũ đần độn và đám đầu đất phải bấn loạn lên, rồi tống cổ tụi nó đi chỗ khác để bộ máy có thể vận hành trơn tru. Ngược lại, ở bên Nga, các người lại để mặc cho tụi ngu ngốc với đám đần độn mặc sức lộng hành làm mấy trò mèo dơ bẩn của chúng, và các người chỉ việc châm dầu vào lửa, khuấy tung cái sự hỗn loạn ấy lên bất cứ khi nào thấy cần thiết, để rồi tự cái hệ thống thối nát đó sẽ sụp đổ dưới chính sức nặng của nó.

– Nhưng suy cho cùng thì, – Lou cất lời, – tình hình bên này trông cũng bết bát lắm chứ bộ. Cứ nhìn vào mấy tờ báo mà xem.

Hết kẻ này đến người khác, Malone nghĩ, cứ mở mồm ra là bảo tôi hãy đọc báo chí đi. Và khi tôi căng mắt ra đọc thì tôi tìm thấy đủ mọi loại bằng chứng về sự hỗn loạn. Giáo viên thì thi nhau nộp đơn từ chức, các thượng nghị sĩ và hạ nghị sĩ thì phá nát bét các dự luật tại Quốc hội, chiến tranh băng đảng biến đường phố thành bãi rác thây ma và gây biết bao khốn đốn cho Sở Vệ sinh, rồi những cuộc đấu đá phe phái diễn ra nhan nhản trong đủ mọi tổ chức. Nghe qua thì mấy cái tít báo đó có vẻ gớm ghiếc thật đấy, nhưng cô có biết điều này không? Sự thật chẳng ghê rợn tẹo nào đâu.

Thậm chí nó còn tuyệt cú mèo ấy chứ lị.

Lấy ví dụ như đám giáo viên đang dắt tay nhau nộp đơn từ chức kia kìa, đó chẳng qua chỉ là mấy kẻ bất tài vô tích sự buộc phải bị cắt tỉa bớt đi để nhường chỗ cho những nhà giáo thực thụ bước vào. Và khi mức lương được nâng lên, ngày càng có nhiều nam nữ giáo viên có năng lực bị thu hút vào công việc này. Các trường đại học sẽ trở nên trong sạch hơn và là môi trường làm việc lý tưởng hơn; chúng sẽ không còn bị độc quyền thao túng nữa.

– Độc quyền á? – Lou thắc mắc.

Độc quyền kìm hãm tri thức, Malone suy ngẫm. Sự độc quyền kiểu cũ là kìm hãm thương mại, và các biện pháp can thiệp pháp lý đã góp phần đập chết loại đó. Còn sự độc quyền kìm hãm tri thức thì tốn nhiều thời gian bóp cổ hơn một chút, nhưng các người đang làm rất tốt việc của mình. Và không chỉ trong các trường học đâu nhé.

Những cuộc đấu đá phe phái cũng đem lại kết quả tương tự. Lấy cái hội AAAM ra làm gương đi chẳng hạn. Tổ chức đó chính là một ổ độc quyền trần trụi, thuần túy và đơn giản. À mà đơn giản thì đúng hơn. Và những gì mà các cuộc đấu đá nội bộ đang giáng xuống đầu nó chính là đập nát cái ổ độc quyền đó ra, trả lại sự tự do cho tri thức.

Rồi tiếp theo chúng ta hãy ghé qua Quốc hội. Các thượng nghị sĩ và hạ nghị sĩ đang có những khoảng thời gian vô cùng khốn khổ, à mà một số người thôi. Đang có một cuộc chiến ngầm nổ ra giữa Furbisher và Deeks bởi vì Deeks đã tóm được một số bằng chứng chống lại Furbisher. Thế ai mới là kẻ đang khốn khổ đây?

Tất cả bọn chúng á?

Còn lâu nhé. Chỉ có Furbisher đang chết dở sống dở thôi. Còn Deeks thì vô sự.

Và mọi chuyện ở ngoài kia đều diễn ra theo đúng cái kịch bản đó. Những đạo luật thực sự hữu ích và thiết thực hiện đang được Quốc hội thông qua suôn sẻ mà không bị ngáng đường bởi mấy cái dự luật vớ vẩn ngu ngốc về đập nước hay kênh rạch cùng tỉ thứ dở hơi khác chỉ tổ làm tắc nghẽn bộ máy.

Và dĩ nhiên, cuối danh sách là mấy cuộc thanh trừng đẫm máu giữa các băng đảng đường phố. Nói thật là tôi cũng thấy thương cảm cho anh em bên Sở Vệ sinh giống như bất kỳ ai khác, nhưng ít ra thì cuối cùng bọn chúng cũng đang dọn sạch đường phố một cách triệt để. Mấy thằng nhãi đang lần lượt ngỏm củ tỏi hay được tống vào nhà thương điên với nhà tù thực chất chỉ là những thành phần đáng lẽ phải bị tống cổ đi từ đời thủa nào rồi. Ai thèm chấp nhận điều đó, nhưng khổ nỗi chẳng ma nào chứng minh được.

Ngoại trừ hội PRS.

Và PRS đang bận rộn làm những gì có thể để biến cái bằng chứng ấy thành hiện thực.

Và tất cả những gì cần đến chỉ là một nhúm người các người. Tôi đành chịu không biết có bao nhiêu mạng — nói đúng hơn là tôi chẳng biết thực chất có bao nhiêu kẻ đang hoạt động trong cái hội này. Nhưng chắc chắn phải là một con số kha khá thì mới đủ chân để nhét vào tất cả các chi nhánh với một lô lốc các giám đốc “tầng lớp chóp bu” cùng đám đàn em nam thanh nữ tú ở tầng dưới—những kẻ thực sự đặt trọn niềm tin mù quáng vào PRS, và vắt chân lên cổ làm mọi cách để cái cỗ máy này tiếp tục vận hành.

Có lẽ có vô vàn cách để vận hành nó, nhưng cách đơn giản nhất và tuyệt vời nhất mà tôi có thể nghĩ ra chính là thế này: có một cơ quan kiểu trung tâm thanh toán bù trừ, và thông tin sẽ liên tục được rót về từ các điệp viên ngoại cảm làm việc cho PRS, tuồn mọi tin tức về các hoạt động sắp triển khai của binh đoàn thiểu năng trí tuệ ngoài kia.

Và dựa trên mớ thông tin đó, các người sẽ tính toán thời điểm và địa điểm chuẩn xác nhất để sét đánh ngang tai, đồng thời chọn ra đúng loại sấm sét sẽ giáng xuống. Lúc này thì là một bức thư gửi nhầm địa chỉ, lúc khác thì là vài “sự thật” giả trân không hơn không kém, và ở một xó xỉnh nào đó là một xấp tài liệu mật bị đánh rơi có chủ ý. Thế nào cũng có đứa lơ ngơ dính bẫy — và thế là lên thớt.

Biết đâu nó hoạt động ở cấp độ tổ chức địa phương thì sao. Biết đâu có những đội đặc nhiệm rải rác khắp cả nước, lúc nào cũng sẵn sàng đồng bộ hóa sóng não và chọc ngoáy vào quá trình tư duy của một gã nào đó vào đúng thời điểm vàng, bằng đúng thủ đoạn hiểm hóc nhất, ngay khi vừa nhận được khẩu lệnh. Đó cũng là một cách ra tay, có lẽ là cách tối ưu nhất.

Vẫn còn những cách khác nữa, nhưng chuyện cái đầu mối đó vận hành ra sao thực ra chẳng quan trọng bằng kết quả. Điều quan trọng nhất là nó thực sự hoạt động hiệu quả.

Và khi nó đã vận hành, thì đúng là tạo ra một đống bừa bộn ra trò đấy. Xin thề có chúa luôn, anh bạn Bob ạ. Hay là cô Lou nhỉ, tùy theo trường hợp.

Tao chỉ cầu mong có ai đó đang bắt được toàn bộ tần số này, bởi vì tao mà phải cất công giải thích lại từ đầu khi đến nơi thì chán ngấy chết đi được.

Có ai đang ở đó không hỡi mấy người?

Malone tưởng tượng như hắn vừa nghe thấy giọng Lou đáp lại. “Có chứ, Ken,” ả cất tiếng. “Có chứ, tôi đang ở đây.”

Nhưng dĩ nhiên, làm gì có con đường nào để họ bắt sóng xuyên qua đầu hắn. Bọn chúng có năng lực ngoại cảm sờ sờ ra đó, nhưng Kenneth J. Malone thì đời nào có, hắn tự nhủ với một nỗi buồn man mác.

Xin chào những con người ngoài kia, hắn thầm lẩm bẩm. Tao hy vọng tụi mày đã theo dõi từ đầu đến giờ, bởi vì phần trình bày cũng chẳng còn dài dòng gì nữa đâu. Chỉ là vẫn còn vài thắc mắc cần phải được làm rõ trắng đen thôi. Tao đã tìm ra kha khá đáp án rồi, nhưng vẫn còn một vài câu hỏi nữa mà tao nhất định phải moi cho bằng được.

Lấy nước Nga ra làm ví dụ chẳng hạn. Tao cứ có cảm giác như mấy tổ đặc nhiệm của các người hoạt động ở bển, bất kể tụi nó đang tự lăng xê dưới cái tên quái gì đi nữa, đang có những phút giây tung tẩy vui vẻ hơn hẳn đám ở bên Mỹ này. Trước tiên là vì tụi nó nhàn hạ hơn nhiều.

Ở cái đất nước này, các đội đặc nhiệm lúc nào cũng phải vắt óc tìm cách tống khứ lũ đầu đất đi, mà khổ nỗi số lượng tụi nó thì nhiều vô kể. Còn ở nước Nga, các người chẳng cần phải bứng mọc cái lũ đầu đất ấy làm gì cho nhọc xác. Việc duy nhất tụi mày phải làm là dọn sạch con đường để bọn chúng tha hồ lộng hành. Và các người có thể làm được điều đó bằng cách chơi khăm, phá đám những kẻ thông minh hơn.

– Những kẻ thông minh hơn á? – hắn mường tượng ra tiếng Lou thắc mắc.

Thông minh đâu có nghĩa là khôn ngoan, Malone tự giải thích. Tao không mảy may nghi ngờ việc những kẻ đang nắm quyền điều hành đất nước Nga là những bộ não kiệt xuất — nhưng những gì tụi nó đang làm lại gây hại cho toàn nhân loại về lâu về dài.

Thế nên các người mới ra tay phá bĩnh tụi nó, và dọn sẵn một con đường thênh thang không bóng chướng ngại vật để lũ đầu đất tha hồ kéo cả đất nước lao đầu xuống vực sâu. Và làm thế rõ ràng là nhàn hơn việc đi đối phó trực diện với đám đầu đất nhiều.

Chuẩn quá còn gì.

Số lượng những kẻ thông minh, tháo vát lúc nào cũng ít hơn hẳn lũ đầu đất.

Xưa nay vẫn thế.

Và có lẽ muôn đời sau vẫn vậy — trừ phi PRS nhúng tay vào cứu vãn tình hình.

À suýt quên mất, Malone chợt nghĩ. Các người thừa biết cách tao đã lần ra manh mối của các người chứ hả? Lúc đó các người đang bắt sóng tần số của tao phải không nào?

Và ý tao không chỉ riêng mình cô Lou đâu nhé. Tao đang ám chỉ toàn bộ cái lũ tụi mày đấy.

Giữa một vương quốc toàn những kẻ mù lòa, gã mắt sáng rực lên như một ngọn hải đăng. Giữa một thế giới tâm thần loạn trí, kẻ tỉnh táo bỗng nổi bật hẳn lên giữa đám đông.

Và giữa một thế giới mà các tổ chức liên tục bị khuấy đảo, phá nát — dù là sập cả cái cơ ngơi hay thông qua những nỗ lực bứng rễ từng thành viên riêng lẻ — thì một tổ chức vận hành trơn tru, hiệu quả đến lạnh người bỗng lòi ra chướng mắt như một cái nhọt bọc.

Thú thật là tôi đã mất nhiều thời gian hơn mức cần thiết để nhận ra điều đó.

Nhưng cuối cùng thì tôi cũng tóm được đáp án — câu trả lời cốt lõi nhất. Dẫu như đã nói, vẫn còn một vài ẩn số khác mà tôi rất muốn được giải đáp.

Chẳng hạn như nước Nga. Và rốt cuộc điều gì thực sự đã xảy ra vào đêm định mệnh hôm đó ở Moscow.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.