Truất Long

Lượt đọc: 3920 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 612
Khoá Hải Hành (4)

❊ ❊ ❊

Mưa tháng Năm lất phất bay, lúc nào cũng đến đúng hẹn.

Cuối tháng, mưa còn chưa dứt, thành Đông Đô đã bắt đầu nhộn nhạo. Vô số đầu lĩnh lục tục từ khắp thiên hạ kéo về. Trên Thiên Nhai, trong các phường chợ, đâu đâu cũng thấy những người nói giọng Hà Bắc kỳ quặc… Nghĩ cũng phải, nghe nói hiện trong thành Đông Đô có gần bốn trăm đầu lĩnh. Chừng đó chưa là gì, nhưng các đầu lĩnh ấy đâu đến một mình. Nhiều người dẫn theo cả đội văn thư, tham quân. Đã đến, thì khó tránh khỏi ngoài mặt chào hỏi, sau lưng lại ngầm dò la.

Theo lời một số người, lần trước thành Đông Đô náo nhiệt thế này là vào cuối năm bốn năm trước. Khi ấy Bang Truất Long vừa chiếm xong Giang Nam, thiên hạ tạm yên. Bởi có nhiều người có công trong chiến tranh cùng hàng tướng cần được truy nhận chức vị, nên trừ số ít tướng lĩnh, hầu như mọi đầu lĩnh đều về Đông Đô thuật chức và tham dự đại hội cuối năm.

Lúc ấy thật đúng là một cảnh tượng tràn trề sinh cơ, vạn vật đua chen.

Đương nhiên hiện giờ cũng na ná… nhưng lại hơi khác. Chủ yếu là bốn năm qua quá bận rộn, bận đến mức mọi người tối tăm mặt mũi. Vèo một cái, bốn năm đã trôi qua.

Đều nói triều Bạo Ngụy trước kia mất nước là mất ở hai đời quân chủ, một kẻ hà khắc bủn xỉn, vơ vét áp bức quá tay; kẻ kia thích làm càn, động một tí là trăm vạn nhân công, mười vạn bạch cốt, thậm chí về sau mấy trăm vạn nhân công, mấy trăm vạn kẻ ly tán… Vậy lẽ ra tân triều nhã chính, không nên chú trọng việc cho dân nghỉ sức ư?

Sự thực chẳng phải vậy.

Vả lại, cái sự chẳng cho dân nghỉ sức ấy, thực sự không chỉ vì mỗi nguyên cớ đánh trận.

Nghĩ kỹ, trước khi mưa tháng Năm bốn năm trước kéo đến, quân Truất Long đã vào thành Đông Đô. Cuối thu phát binh, năm đường đại quân càn quét Giang Nam, trước sau chỉ hai tháng, căn bản chẳng có sóng gió gì. Trận chiến ấy hình như chỉ có hai việc khiến người ta ấn tượng sâu sắc: một là Nam Lương quốc chủ Tiêu Huy tự thiêu trên long chu ngoài thành Giang Đô, trong sáu phi chỉ có một Hàn Phi theo chết; hai là Thao Sư Ngự ở tổng đàn Chân Hỏa Giáo sau khi bị vây đánh, định nhảy vào Chân Hỏa tự sát, kết quả Chân Hỏa căn bản không bén vào người. Cuối cùng bị mấy vị tông sư Bang Truất Long chia xác ngay tại chỗ… Nghe nói, đây là Xích Đế Nương Nương lại nổi nóng, hận Thao Sư Ngự vô năng.

Nhưng dù vậy, Xích Đế Nương Nương cũng chẳng can thiệp được việc thống nhất Giang Nam. Hai tháng chiến sự kết thúc, trăm họ Giang Nam khổ mấy chục năm, lại loạn mười năm trời hoan hô thống nhất, tận thành hoan nghênh vương sư Đại Minh.

Vương Long Đầu khó khăn lắm mới giành được suất soái nam chinh, nghe nói nhạt như nhai sáp, uống rượu khoe công với người ta cũng không dám lấy chuyện này phân bua với Lý, Từ hai vị.

Xa hơn nữa, không phải không có chiến sự.

Ví như chỗ Vu Tộc hai năm lại đánh hai trận, nhưng quy mô đều không lớn, chủ yếu là phản loạn do cải chế dẫn đến, phạm vi động viên không vượt quá Lũng Thượng… Thậm chí trận phản loạn cuối cùng đến nay vẫn có lời đồn, nói là Đô Lam Khả Hãn muốn học Đột Lợi hàng để làm Long Đầu, nhưng Trương Lão Tướng Công lại không ngừng đưa những kẻ muốn phản loạn đến chỗ hắn ta. Cuối cùng, đến khi bị Từ Sư Nhân Từ Long Đầu một tên bắn chết ở bên bờ Bắc Hải, vẫn chưa hàng được.

Vị Trương Lão Tướng Công hai triều vào được Nam Nha ấy, xem như dùng xương trắng chất chồng của người Vu Tộc để lót đường cho mình lần thứ hai tiến vào Nam Nha.

Ngoài ra, còn có một cuộc làm loạn ở Tây Nam Di, đến mức chẳng thể gọi là phản loạn, chỉ là rung động gây ra bởi việc tu đường – chia ruộng thôi.

Đúng vậy, trong bốn năm qua, ba năm sau này, ấn tượng lớn nhất của trăm họ với tân triều chỉ có một thứ, gọi là sửa sông sửa đường… Chế độ ruộng đất đều điền thụ điền còn không tính, đó là lệ cũ trải hai ba triều đại rồi. Trừ phi triều đình nay nghiêm ngặt, công chính hơn, nên chẳng có cảm giác gì… Ấn tượng lớn nhất chính là cái vụ sửa sông sửa đường này!

Ba năm qua, chưa từng có cái nhân chính giảm lao dịch nào cả, toàn là sửa! Mà thành trì còn chẳng sửa, chỉ sửa hai thứ ấy. Mỗi năm ngoài thời hạn lao dịch cố định hai mươi tám ngày, thường còn phải bỏ tiền mộ thợ đến sửa.

Nghe nói trước kia Trương thủ tịch từng đích thân đến Hà Bắc xây dựng, giờ thì không xuất đầu lộ diện nữa, thế nhưng những người tu hành mới được thăng cấp sau khi được tuyển vào Kỵ Đạp Bạch, việc đầu tiên vẫn là đi các nơi sửa chữa thứ này. Các tông sư trong bang cũng phải nửa năm luân phiên một lần đến sửa, tân khoa tiến sĩ qua năm đầu tiên cũng phải đến sửa, quan lại địa phương tại nhiệm cũng vẫn bị soi xét việc sửa có tốt hay không... Đương nhiên, cứ sửa kiểu này, sửa mãi thế nào cũng nảy sinh vấn đề.

Cũng giống như lúc Đại Ngụy mới khai quốc, vị kia thích tra xét đất đai hào cường che giấu, kết quả làm ra số ruộng đất gấp mấy lần các triều đại trước. Việc sửa chữa này lên rồi, thủy lợi còn đỡ, mọi người đều công nhận! Nhưng đường sá lại dễ xảy ra sai sót nhất. Thế nên trước vụ thu hoạch năm kia, đã xảy ra chuyện có viên quan trẻ vì ép tiến độ sửa đường mà bức chết người, cùng với chuyện địa phương để lấy lòng quan trên mà sửa đường lung tung trên cả vùng bình nguyên rộng lớn.

Cuối cùng náo loạn một hồi dữ dội, trong triều đình ầm ĩ một trận lớn. Thêm vào đó, việc phong thưởng cho công thần trước đây bị ép thấp xuống, trong lòng mọi người đã sớm bất mãn. Cho nên lần ấy tiện thể ôm cỏ đánh cả thỏ, suýt chút nữa khiến cả Trần thủ tướng cũng bị lật đổ. Cuối cùng biến thành việc triều đình rút bộ phận Xa giá ty trong Bộ Quân vụ, Đình dịch ty trong Đài Tĩnh An, cùng thêm một số người từ bộ phận văn thư phân ra, thành lập nên Bộ Quan đạo, cùng với Bộ Thủy lợi mới thành lập, thu toàn bộ quyền sửa chữa đường quan đạo chính quy và thủy lợi về Đông Đô, mới dẹp yên được sự việc.

Đương nhiên rồi, dân chúng Đông Đô ai cũng là hạng biết hết chuyện trên trời dưới đất, đều hiểu đó chỉ là biện pháp bên ngoài, còn bên trong chính là Trương Hoàng đế nổi giận rồi. Tính cả Lương Gia Định, Tào Thần, Quách Kính Khác ba vị Đại đầu lĩnh có tư lịch, căn cơ, công huân đều hết sức thâm hậu, thêm vào đó là bảy, tám vị đầu lĩnh khác bị ép buộc cùng với bốn, năm vị Đà chủ vừa mới nhậm chức huyện lệnh cáo lão hồi hương.

Sau việc đó, câu nói "từ xưa công thần chưa từng có ai bạc bẽo như thế này" của Lương Gia Định, cùng sự việc Thiện Thông Hải lập tức tát cho một cái tát như trời giáng, lại càng trở thành ngòi lửa, khiến cho cuối năm đó đại hội thông qua "Bang nội - Quốc trung khảo thành pháp", bắt đầu lấy công việc để chèn ép người, đồng thời khiến cho việc đào thải công thần trong bang về mặt pháp lý không còn bất kỳ hạn chế nào nữa.

Lúc đó chẳng có gì cả, cứ như sự việc đã qua đi.

Nhưng năm ngoái Hoài Nam lại bỗng nhiên đại hạn, lại một lần nữa gây ra náo động, đặc biệt là Trung thừa Ngự sử đài Ân Thiên Kỳ chủ động từ quan rời nhiệm sở, vị Thiếu thừa mới được bổ nhiệm là Bạch Kim Cương lại kém xa sự ổn trọng của Trung thừa Đậu Lập Đức, đến nỗi một hơi đàn hặc tới bảy vị Đại đầu lĩnh, mười một vị đầu lĩnh, cộng thêm hai mươi chín vị Đà chủ đang đảm nhiệm Quận thú, Huyện lệnh, quan chức trong các ty của triều đình, cho rằng bọn họ cứu tế bất lực, từ đó dẫn đến chấn động tập thể, khiến cho mấy chục vị đầu lĩnh lớn nhỏ chủ động tìm đến Nam Nha, đòi triệu tập đại hội trước thời hạn, phúc nghị "Khảo thành pháp" và ngược lại đàn hặc Bạch Kim Cương.

Còn lần này, kẻ thất thế lại chính là vị thanh quan nổi tiếng được xưng là "Tiểu Bạch Đế" này. Cương trực công chính như ông ta, với tội danh đàn hặc thái quá, lý lịch công tác thấp kém, đã bị tước bỏ thân phận Đại đầu lĩnh vừa mới thăng lên, bị biếm trích đến quận Nguyên Giang Đô, nay là Dương Châu làm Thái thú.

Lúc đi, nửa thành người tiễn đưa, làm cho mười mấy vị đầu lĩnh trước đó bị đàn hặc sợ hãi run rẩy, như đứng trên băng mỏng, không ít kẻ sợ đến cuối năm phải tự mình xin từ chức.

Kỳ thực sự việc ấy qua đi còn chưa đầy nửa năm, nay lại vội vàng tụ tập giữa năm để mở đại hội, lại nói rằng Đông Di Đại Đô Đốc đã xác định là chết rồi, nên muốn đánh Đông Di... Nhưng mà chuyện chinh phạt Đông Di này, chuyện này chẳng lẽ không sợ gây ra loạn lớn hơn sao?

Mới yên ổn được mấy năm chứ, đã quên mất Đại Ngụy vì sao mà mất rồi sao?

Đến lúc động đại dịch thì làm thế nào? Trương thủ tịch nhà ngươi năm xưa vì sao tạo phản?

"Thủ tịch, ta không muốn làm nữa." Mưa lất phất, trên lầu bốn tòa Bạch Tháp trong rừng dương liễu ở Tây Uyển, Đương triều Thủ tướng Trần Bân thở hồng hộc chạy tới, tìm thấy Trương Hành đang lau tấm Sắc long bi, lời nói thản nhiên phóng khoáng.

"Nói thế nào?" Mấy năm nay dường như chẳng hề già đi chút nào, Trương Hành quay đầu nhìn Trần Bân tóc đã điểm không ít sợi bạc, cũng không mấy kinh ngạc. "Lại có chuyện gì thế?"

“Không có gì, chỉ là quá mệt mỏi, lực bất tòng tâm, lại sắp phải mở đại hội, nên nhân cơ hội này đổi người cho rảnh nợ.” Trần Bân tìm được chiếc ghế duy nhất rồi ngồi xuống, thong thả đáp. “Còn nói ra vấn đề gì... thực ra nghĩ kỹ thì mấy năm nay quả là hải yến hà thanh, mấy chuyện rách việc trước đây, lúc đó thấy là việc lớn, thấy xử lý khó khăn, nhưng sau đó nghĩ lại, nhất là khi xem sử sách, so với lúc các triều đại khác mới lập thì chỗ chúng ta quả là điển phạm của thịnh thế... bốn năm năm rồi, cũng không chết bốn năm long đầu, càng không giết mấy chục đầu lĩnh.”

Trương Hành gật đầu, nhưng không tỏ ý kiến, chỉ tiếp tục đi lau các tấm bia đá khác.

“Nhưng mấy năm nay đủ thứ chuyện vặt khó xử, dần dần cũng mệt mỏi, trong lòng cũng có chút nóng nảy.” Trần Bân nói tiếp. “Nhất là mấy hôm nay Ân long đầu và lão Tạ lần lượt đến, nhìn sắc mặt họ, nghe họ nói chuyện đi tuần tu Giang Nam, đến Yêu Đảo kiến văn, quả thực hâm mộ chết người! Rồi bỗng nhiên thẫn thờ, nhớ lại năm xưa có hẹn với Tạ Minh Hạc cùng nhau vân du thiên hạ.”

Đang cúi đầu nhận dạng chữ trên tấm Sắc Long bi, Trương Hành cuối cùng bật cười: “Nhưng năm đó huynh và Tạ Minh Hạc hẹn nhau cùng vân du thiên hạ, chẳng phải vì thấy uy phong, hung hãn của Dương Bân khi diệt Trần, biết rằng bão phụ đời này thế là hết, nên mới nảy ra ý đó sao?”

Trần Bân cũng cười xấu hổ: “Nhưng chẳng phải bão phụ đã thành rồi sao? Còn vượt xa tưởng tượng năm đó... năm đó tôi nghĩ nhiều nhất cũng chỉ là phụ tá Trần chủ, lệ tinh đồ trị, đến cuối đời nằm mộng bắc phạt mà định thiên hạ, nào từng nghĩ còn có ngày kiến quốc xong lại thự lý tứ hải?”

“Lão Trần, hai ta không cần nói mấy chuyện có cũng như không.” Trương Hành cuối cùng đứng dậy, vứt giẻ lau, chắp tay sau lưng đi lại. “Tôi hỏi huynh trước, có đúng là mệt mỏi không chịu nổi nữa không?”

“Làm thật thì vẫn còn chống đỡ được, nhưng quả thật mệt mỏi, lần này xin từ chức, không phải làm bộ.” Trần Bân đứng dậy, nghiêm mặt đáp.

“Vậy được, tôi nêu hai điều kiện.” Trương Hành đến trước mặt đối phương, không biết lấy từ đâu ra cái chén mới, bưng bình nước ô mai ướp lạnh trên bàn rót cho đối phương một chén, rồi đưa cho. “Thứ nhất, muộn hai năm nữa hãy đi... ít nhất đợi đánh xong Đông Di rồi đi, về mặt công, sau chiến tranh chúng ta triệt để nhất thống, nội bộ vững chắc, lại có biến động nhân sự gì lớn cũng không đến nỗi lay động cục thế; về mặt tư, mấy năm nay huynh nói là không đắc tội với ai, thì cũng là thay tôi chuốc không ít oán khí về mình, có công lao thủ tướng bình Đông Di, Yêu Đảo, nhất thống thiên hạ cuối cùng, sau này rời nhiệm, bất kể ai kế nhiệm, cũng không thể dễ dàng lật đổ huynh, chỉ trích huynh gì được.”

Trần Bân nâng chén, hơi suy nghĩ rồi gật đầu.

“Thứ hai, huynh muốn đi, chuyện khác không quản, phải có hai ứng viên sắp xếp xong... một là phải chọn một người gánh vác chính trong số hàng tướng Đông Nam hoặc đám quan quân cũ Hà Bắc, nếu không công thần kiến quốc của chúng ta đều ở đây, nội bộ sẽ mất cân bằng.” Trương Hành tiếp tục dặn dò. “Hai là nghĩ xong ai sẽ kế nhiệm thủ tướng, bất kể là bản thân tôi có ý tưởng hay huynh thấy ai hợp, cũng phải cho hắn chút chống đỡ, không thể để hắn làm một cuộc bàn giao cứng nhắc.”

Nghe đến đây, Trần Bân càng không nói gì được, liên tục gật đầu: “Thủ tịch nghĩ càng thỏa đáng... chỉ là Thủ tịch đã nói vậy, không biết hai ứng viên ấy có ý tưởng gì không?”

“Tôi tự nhiên có ý tưởng.” Trương Hành vừa thừa nhận, vừa lắc đầu. “Nhưng tôi mà nói ra rồi, thì huynh chẳng phải khó đề xuất người sao? Huynh nghĩ trước đi, nhất là vị đầu tiên, nghĩ xong nói cho tôi, tôi tự nhiên sẽ tận lực phối hợp với huynh.”

Trần Bân gật đầu lia lịa: “Thực ra người đầu tiên ngược lại đơn giản... Tạ Minh Hạc chính là thích hợp! Hắn có uy vọng, có công lao, sau khi bình định Nam Lương lại đến tông sư, hơn nữa mấy ngày nay tôi trò chuyện với hắn, nhìn ra được, hắn đã ở trong bang làm nhiều năm như vậy, lại ra ngoài du ngoạn, nói là du ngoạn, thực ra cũng luôn nhịn không được mà quan sát phong thổ nhân tình, tìm hiểu quản lý dân sinh, xem như đã biết nỗi khổ dân gian, không trông mong gì hắn kế nhiệm thủ tướng các thứ, nhưng vào Nam Nha quản lý một mảng sự tình, thì luôn là khả thi.”

“Huynh chẳng phải muốn cùng đồng du với người ta sao?” Trương Hành gượng nghe xong, vẫn có chút không nhịn được.

"Ông ta đã bơi xong rồi, cũng nên đến lượt tôi." Trần Bân chẳng hề có chút gánh nặng tâm lý nào.

"Vậy thì để anh ta tới, vào đây trước đã, sắp xếp trong đại hội lần này, ông khuyên nhủ anh ta tử tế, không được thì để anh ta tới tìm tôi." Trương Hành không chút do dự... Nhân tuyển này quả thực không có vấn đề gì.

Trần Bân cuối cùng cũng trút cạn bát ô mai lạnh ướp đá.

Đợi ông ta uống xong, Trương Thủ Tịch đã quay lại tiếp tục xem những tấm bia văn ấy, bỗng nhiên lại mở miệng: "Đã đến rồi, lão Trần, ta hỏi thêm một câu... Về việc kế nhiệm Thủ Tịch và Hoàng Đế, Long Đầu Lĩnh Thủ Tướng này của ông có ý kiến gì không?"

Trần Bân vừa uống xong bát ô mai lạnh liền hơi lộ vẻ kinh ngạc, nhưng giây lát sau vẫn hạ thấp giọng đáp: "Kỳ thực, đây dẫu sao cũng là chế độ gia thiên hạ mấy ngàn năm... Nhất là công huân và uy vọng của bệ hạ, tất cả những người bên dưới gộp lại cũng không đủ để so bì, cho nên, thần vẫn thấy bệ hạ không nên mạo hiểm, cứ theo huyết thống, dù bệ hạ không có con ruột, nhưng rốt cuộc vẫn có một đứa cháu ruột bên ngoại, thu làm dưỡng tử, rồi để Bạch Long Đầu lấy thân phận Hoàng Hậu nhiếp chính, như vậy là đủ tốt rồi... Nhưng kỳ thực cũng không cần vội, bởi Thủ Tịch và Bạch Trung Thừa tuổi tác đều khỏe mạnh như thế này, sau này nếu thực sự muốn lưu lại con cháu, chỉ cần có huyết thống đứng đắn, vẫn là tốt hơn."

"Không tệ, ta cũng biết hiện nay bên ngoài đều công nhận đứa cháu ngoại kia của ta, nó lên ngôi, những đầu lĩnh tư lịch, văn tu tiến sĩ và những kẻ xuất thân Bắc địa các ông đều sẽ toàn lực ủng hộ." Trương Hành khẩn thiết nói. "Nhưng ta nghĩ, nên tận lực tránh việc chức vụ Thủ Tịch bị hư hóa, hơn nữa tốt nhất là để nó thống nhất với Hoàng đế... Cho nên, nếu như phen này xuất chinh Đông Di, Truất Long xảy ra sơ suất, vậy để Tam Nương lấy thân phận nhiếp chính kiêm Thủ Tịch thì thế nào?"

Trần Bân lúc này mới phản ứng được ý tứ trong câu "nhân sự biến động" mà đối phương vừa nói lúc đầu, không khỏi căng thẳng: "Lần chinh thảo Đông Di này, sẽ có nguy hiểm sao? Dù có thừa cơ Truất Long, chúng ta hiện nay đã có ba ngàn Kỳ Kinh rồi!"

"Hai con rồng lận đấy." Trương Hành cười nói. "Có nắm chắc, nhưng vẫn phải có một sự tính toán... Hơn nữa, dù gạt hai con rồng qua một bên, cũng phải có một cái cớ, nói câu khó nghe, cứ như cái bộ dạng của đứa cháu ngoại ta, lấy cái gì mà chen chân với Tam Nương?"

"Thủ Tịch đã nói vậy, tôi tự nhiên không còn lời nào." Trần Bân nghĩ một lát, thẳng thắn đáp. "Bạch Trung Thừa vừa là thê tử duy nhất của bệ hạ, vừa là công thần trong bang, còn là Đại Tông Sư, căn cơ cũng không yếu, Đông Đô, Đăng Châu, Kinh Tương đều công nhận bà ấy, Tư Mã Chính và Lý Định cũng sẽ nghe theo bà ấy... Hùng Thiên Vương lại là người thức đại thể, có ông ấy ở đó, liền có thể chế trụ Từ Đại Lang, tôi lại có thể áp chế Đậu Lập Đức, không lý nào lại xảy ra sơ suất."

"Vậy thì tốt." Lần này đến lượt Trương Hành gật đầu. "Vậy thì cứ nói như thế trước đã... Ta hỏi lại những người khác xem sao, nếu ý kiến thống nhất, thì ngay trong hội nghị lần này thiết lập một chế độ, để Tam Nương tạm thời đảm nhiệm Phó Thủ Tịch hay gì đó."

Trần Bân lập tức gật đầu, rồi toan quay người xuống lầu.

Đều đã đi đến cửa cầu thang rồi, người này lại dừng bước, quay đầu lại nói: "Thủ Tịch."

Trương Hành hơi kinh ngạc ngẩng đầu lên.

"Tôi tự mình đã nghĩ tới không chỉ một lần, Thủ Tịch." Trần Bân với mái tóc bạc dính bết bên thái dương, cứ đứng ngay ở chỗ cầu thang đó mà lên tiếng, mặc cho nước mưa bên ngoài hắt vào dưới chân. "Tôi thực sự không phải là tài làm tể tướng, hiện giờ có thể chống đỡ nổi, chẳng qua là do chế độ của Bang Truất Long tốt, một đám quốc sĩ chi tài nâng đỡ tôi, phía sau còn có Thủ Tịch che chở, bằng không cũng sớm bị mấy tên hàng hóa đó hất đổ rồi... Thậm chí lui một bước nữa mà nói, nếu năm đó không có được cơ duyên trong bang kinh doanh Hà Bắc làm căn cơ, tôi căn bản chẳng xứng tham dự vào đó, huống chi là cai quản thiên hạ như ngày nay. Nhưng nói ngược lại, Trần Bân tôi may mắn biết bao, có thể gặp được Thủ Tịch, vào Bang Truất Long, được đền đáp những điều lúc bình sinh mong ước. Vì vậy, có thể làm năm năm Thủ Tướng này, tôi thực sự cảm kích rơi nước mắt, cũng không nên cản đường những vị anh hào quốc sĩ đó nữa... Chuyến đi lần này, là tình thực ý thật của tôi."

Nói rồi, người này ngay tại chỗ cung kính quỳ xuống dập đầu.

Trương Hành không nói lời nào, cũng không có động tác gì thừa, chỉ lặng lẽ nhìn đối phương, đợi đối phương đứng dậy rồi, khẽ khẽ gật đầu một cái.

Quân thần bèn cáo từ. Đến xế chiều, khi trống tan triều vang lên, một người từ Nam Nha rời Tử Vi Cung, chủ động đến thăm chỗ ở của hoàng đế, tức Tích Thúy Cung ở Tây Uyển, và tại lầu các trên đài giả sơn do chính tay Đại Ngụy hoàng đế thiết kế, gặp được một nhà Trương hoàng đế đang dùng bữa.

Nói cụ thể là Trương hoàng đế đang dẫn một lũ trẻ con ăn cơm.

"Lấy cho Từ Đại Lang đôi đũa." Trương Hành gọi một tiếng, nhưng lại sai Bạch Hữu Lễ, tức cậu em vợ của y, người lớn tuổi nhất trong đám trẻ.

Bạch Hữu Lễ không nói một lời, chạy đi lấy thêm một bộ bát đũa bày lên bàn, rồi cúi đầu chào một cái, mới trở về chỗ, cùng mấy đứa trẻ khác ăn cơm, quả nhiên đúng là hữu lễ (có lễ).

Từ Thế Anh dùng ánh mắt kỳ lạ lướt qua lưng đứa trẻ đó, rồi nhìn Trương hoàng đế: "Thủ tịch triệu ta có việc gì?"

"Không vội." Trương Hành cũng nhìn đám trẻ một cái, chỉ thong thả dùng bữa.

Từ Thế Anh thấy vậy, cũng làm theo.

Một lúc sau, bọn trẻ ăn xong, dưới sự dẫn dắt của Bạch Hữu Lễ đến từ biệt Trương Hành, rồi cùng nhau chạy nhốn nháo xuống thang phía sau. Trương Hành lúc này mới mở lời: "Tìm ngươi tới, là để thác cô."

Từ Thế Anh im lặng giây lát, không hề kinh ngạc thái quá, chỉ điềm tĩnh hỏi: "Thủ tịch sao lại nói vậy? Là lo lắng hai vị Phân Sơn, Tị Hải sao?"

"Đương nhiên là phải tính sổ rồi, thiên hạ bây giờ có thể làm tổn thương ta, e rằng chỉ có mấy con rồng này thôi." Trương Hành nghiêm mặt đáp. "Nhưng mà, nếu thực sự muốn tính sổ, đương nhiên không thể chỉ tính một lần này, phải bày ra chương trình, nói rõ tình hình và phương án trước mắt, kẻo thực sự xảy ra động đãng gì. Mà ngươi trẻ hơn ta, hay nói đúng hơn trong số các khai quốc công thần ngươi trẻ nhất... gửi gắm hậu sự cho ngươi vốn là chuyện bình thường."

Từ Thế Anh gật đầu: "Ta nghĩ cũng là như vậy."

"Nếu lần này có sơ suất gì, ta muốn Tam Nương làm Thủ tịch kiêm giám quốc, còn trước đó cứ xử lý chức Phó thủ tịch." Trương Hành nói ngắn gọn. "Ngươi thấy thế nào?"

"Phải chăng là muốn Bạch Long Đầu danh chính ngôn thuận?" Từ Thế Anh không chút do dự. "Nếu là trước khi kiến quốc, e rằng còn có kẻ lẩm bẩm gì đó, nhưng hiện tại tuyệt không có chuyện như vậy. Thủ tịch thông báo trước một tiếng, đến lúc đó sẽ không xảy ra sai sót... thực sự cũng không cần phải tìm ta đến để thác cô."

"Không phải như ngươi nghĩ đâu." Trương Hành xua tay. "Ta nói thác cô... là nói nếu vạn nhất sau này Tam Nương đã chọn định người kế thừa rồi, mà trong đám trẻ này vẫn có đứa gây chuyện, ngươi trực tiếp xử lý đi, đừng để sinh loạn... so với sự ổn định của quốc gia, bọn chúng chẳng là gì cả, chỉ là không tiện để Tam Nương vấy máu mà thôi."

Từ Thế Anh im lặng giây lát, chợt cười khổ: "Là ta lo xa quá rồi, ta còn tưởng Thủ tịch... thôi vậy."

"Cái tuổi của ngươi..." Trương Hành tiếp tục dặn dò. "Không cần phải lúc nào cũng chiếm giữ một vài vị trí nhất định, đợi lần này đánh xong Đông Di, Yêu Đảo, ra ngoài làm một nhiệm kỳ Đại đô đốc Vu Tộc, Đông Di, rồi quay về, thế là đủ danh chính ngôn thuận rồi, đây là con đường mà người khác có muốn học cũng không học nổi."

"Đều nghe theo Thủ tịch phân phó." Nhưng nói đến đây, người này vẫn cười khổ. "Vậy lần chinh phạt Đông Di này, Thủ tịch vẫn có ý dùng Lý Long Đầu làm Chiến soái sao?"

"Đúng vậy, Lý Định làm chính, ngươi làm phó, Tam Nương tiến vào Đăng Châu làm hậu, kỵ Đạp Bạch toàn viên tập hợp, Vương Thúc Dũng, Từ Sư Nhân, Ngũ Kinh Phong làm tiền phong và tả hữu dực, Tư Mã Chính làm trung quân, mặt nam Ngưu Đạt, Chu Hành Phạm dẫn thủy sư, chư quân Bắc Địa làm thiên sư mặt bắc... bao gồm cả Ân Long Đầu, ta còn muốn thử mời cả Xung Hòa Đạo Trưởng và Tôn Giáo Chủ cùng theo. Đây cũng là lý do vì sao Ân Long Đầu đã về hưu mà vẫn tới đây." Trương Hành nghiêm sắc mặt nói. "Mười lăm vạn đại quân, ba mươi vạn dân phu, ba năm tích trữ, chỉnh biên, an ủi nhân tâm, sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực, tuyệt không cho Đông Di bất cứ cơ hội nào! Chính là muốn nhất thống tứ hải, không còn một tấc đất nào là ngoại địa nữa!"

Từ Thế Anh gật đầu: "Chính nên như thế! Chính nên như thế!"

Vào buổi tối, mưa vẫn chưa ngớt. Bạch Hữu Tư từ Đài Tĩnh An bận rộn trở về, lập tức nhận ra Trương Hành đang đợi nàng, bèn thẳng bước nhảy lên đài giả sơn, ngồi xuống bên cạnh, kề vai Trương Hành, rồi cất lời hỏi.

Trương Hành đương nhiên cũng chẳng giấu giếm, đem chuyện hôm nay hai lần gặp người kể lại cặn kẽ: “Chiều nay ở chỗ Bạch Tháp nhỏ, Trần Bân đến tìm ta… Qua việc này, ta ngược lại thấy nên bàn bạc xem về sau tiếp nhận thế nào rồi.”

Bạch Hữu Tư nghe xong, cũng không phản đối, trái lại hỏi một câu kỳ lạ: “Chàng thấy lần này sẽ viên mãn không?”

“Chỉ riêng cái thành quả thiên hạ nhất thống cùng việc lập quốc kiến chế trước mắt, thì dù có thêm hai con chân long nữa, cũng rõ ràng vẫn còn chưa đủ.” Trương Hành khẩn thiết đáp. “Nhưng hôm nay Trần Bân vừa đến, quả thật lòng ta có chút rạo rực.”

“Ta cũng nghĩ vậy.” Bạch Hữu Tư khẽ gật đầu. “Kỳ thực ngoài Tư Mã Chính ra, còn rõ ràng hai chỗ có thể dùng đến…”

“Ta biết, một là kẻ thần long kiến thủ bất kiến vĩ (thần long thấy đầu không thấy đuôi, ẩn hiện khó lường) Hô Vân Quân, hai là con tội long trong Khổ Hải… Người trước thì thôi đã, người sau đích thị rất đáng dùng.” Trương Hành nghiêm túc nói. “Lần này nếu thành, khi về sẽ có thể cân nhắc việc này… Chỉ là Tam Nương, nếu vậy, nàng tính thế nào?”

Bạch Hữu Tư nghe vậy trái lại bật cười: “Nếu chàng thực sự thành tựu được Chí Tôn, ta vừa hay làm nữ hoàng đế, đến lúc ấy văn thành vũ đức, nói không chừng phải phế cháu ngoại của chàng đi, cũng không lỡ dở việc mình hóa long mà đi, thậm chí là làm trọn cái việc chàng chưa làm xong, cũng làm Chí Tôn đấy thôi.”

Trương Hành bật cười, chợt hỏi: “Nếu để nàng chọn, nàng thấy sau Trần Bân, nên dùng ai thay thế?”

“Đậu Lập Đức.” Bạch Hữu Tư buột miệng nói.

“Tại sao là hắn?” Trương Hành tò mò hỏi.

“Trước hết là năng lực.” Bạch Hữu Tư nghiêm túc nói. “Hắn có gốc rễ riêng, có gốc rễ mới có người dùng được, trước kia còn hơi tầm nhìn thiển cận, nhưng những năm ở Ngự Sử Đài dần dần hiểu được quốc gia vận hành ra sao, bằng sự thông tuệ và mức độ nghiên cứu của hắn, tự nhiên là đủ sức dùng; sau nữa là dù hắn có chút gốc rễ, lại không đủ để lay động ai… Tối thiểu hắn ngay cả kinh nghiệm lãnh quân độc lập cũng chưa từng có, tu vi cũng không đủ; cuối cùng, bản thân hắn nhất định sẵn lòng đảm nhiệm chức ấy.”

Trương Hành không tỏ ý kiến, tiếp tục hỏi: “Sau Đậu Lập Đức thì sao?”

“Từ Thế Anh?” Bạch Hữu Tư ra chiều suy tư.

“Sau Từ Thế Anh thì sao?”

Bạch Hữu Tư cuối cùng bật cười thành tiếng: “Chàng để thiếp chọn, tức là nói chàng sớm chứng đạo rồi, do thiếp chấp chính, nhưng nếu thiếp chấp chính, trải qua hai người ấy mà còn không kiến lập được uy vọng, tự mình chọn lấy, há chẳng đáng cười sao?”

“Nếu nàng tự chọn,” Trương Hành chợt ôm lấy đối phương. “Mấy đứa nhỏ thì chọn ai?”

Bạch Hữu Tư tâm tư chập chờn, thân thể cũng hơi đung đưa: “Trước mắt đương nhiên là cháu ngoại của chàng, đó là cái gần gũi của huyết thống… Nhưng nếu chúng ta có con nối dõi của riêng mình, tự nhiên là con nối dõi của chúng ta… Nói cho cùng, đời sau thế nào thực sự chẳng liên quan đến chúng ta… Chàng muốn một đứa con phải không?”

Nói đến cuối cùng, rõ ràng tu vi hai người đều đã đạt đến cực hạn, lại vẫn như đôi trẻ nam nữ, dứt khoát áp sát vào tai nhau mà hỏi.

“Xem ý trời đi!” Trương Hành trả lời tùy tiện như mọi khi, nhưng lần này đem đối phương ôm chặt vào lòng.

Mưa rơi lộp bộp.

Lại qua mấy ngày, bên trong đại điện Tuyên Nhân Cung, bởi vì Đông Di Đại Đô Đốc Lịch Tử Kỳ rốt cục phát tang, Bang Truất Long chính thức phá cách triệu tập đại hội toàn bang đầu lĩnh, thương nghị chiến sự.

Trong ngoài Đông Đô, trong quân các nơi, người từ đầu lĩnh trở lên nhất thời hội tụ về, số lượng đạt tới con số kinh người là bốn trăm lẻ hai người — sau khi khôi phục cương vực Đại Ngụy cũ, Bang Truất Long thực ra rất cẩn trọng, không có khuếch trương ồ ạt số lượng đầu lĩnh tương ứng, đến mức chuyên môn điều chỉnh quy mô lớn nhỏ các quận rồi, vẫn xuất hiện tình huống quận thú không đủ tư lịch đến cả danh hiệu đầu lĩnh cũng khó có được, chỉ dẫu là như vậy, tổng số đầu lĩnh hiện nay của Bang Truất Long vẫn đạt đến con số kinh người là năm trăm.

Chỉ có thể nói, để bảo đảm sức nặng nghị quyết của đại hội hôm nay, đã tận lực làm việc hội tụ rồi.

“Lịch Tử Kỳ khẳng định là chết sớm rồi, chúng ta cũng biết, chẳng qua ông ta không phát tang, bọn ta cũng muốn đợi một chút…”

“Dao dịch không nặng đến mức đó, ba mươi vạn người đủ rồi, chủ yếu là vật tư đều đã vào chỗ cả rồi… Thật mà có chỗ nào thiếu thốn, có lẽ là thiếu tay chèo chăng?”

“Tại sao không đánh Yêu Đảo trước?”

"Mấu chốt là ở hai vị Chí Tôn, nhưng Chí Tôn không hạ tràng, cho nên trận này quyết chiến thực ra là ở Truất Long."

"Nghe nói chưa, Tư Mã Long Đầu có thể sẽ làm chiến soái?"

"Mấy năm nay ngươi ở Đông Bình làm không tệ."

Dùng xong bữa dưới hành lang, Đậu Lập Đức đi trước vào đại điện, giữa ban ngày ban mặt, chỉ thấy một luồng khí nóng ẩm phả thẳng vào mặt, còn ẩm hơn cả mưa bên ngoài, nhìn quanh bốn phía, khắp nơi đều là các đầu lĩnh túm tụm lại, nhiều thì bảy tám người một tốp, ít thì ba năm người, ngay cả kẻ đặc lập độc hành như Bạch Kim Cương, chung quanh cũng có mấy vị đầu lĩnh kim cương chen chúc nói chuyện.

Thực ra, sau khi lướt thấy Bạch Kim Cương, Đậu Lập Đức đã định qua đó, bất kể thế nào, dù sao đối phương cũng từng là phó thủ của mình, hơn nữa việc người này làm hôm ấy, một mặt cố nhiên là mất lòng người, nhưng mặt khác lại cũng rất được lòng người, chính là lúc nên tỏ thái độ.

Có điều, khi hắn len qua đám đông, người chung quanh đều chắp tay chào hỏi, cũng có mấy vị nhiệt tình cùng những huynh đệ cũ năm xưa từng có kinh nghiệm.

Kết quả, lúc hắn thấy Cao Sĩ Thông, người nghe nói năm nay sẽ nhường lại vị trí đại đầu lĩnh, đang định tạm thời qua đó bắt tay hàn huyên, vừa mới quay người, trên bậc thang bên cạnh đã có người gọi mình: "Đậu Long Đầu, đã lâu không gặp."

Đậu Lập Đức quay đầu cười đáp, thấy là Tư Mã Chính đang tươi cười chào hỏi, bèn dứt khoát lại đổi mục tiêu, từ xa cũng chào: "Tư Mã Long Đầu, đã lâu không gặp, Trình Long Đầu, Tần Đại Đầu Lĩnh, các vị nói gì thế? Vị huynh đài này trông lạ mặt… không biết xưng hô thế nào?"

"Để ta giới thiệu với mọi người." Trình Tri Lý giành nói trước. "Đây chính là Bột Hải Thái Thú Vương Đại Tích, trước đây hắn đều phụ trách chuyển vận vật tư Hà Bắc đến Đăng Châu, ít khi báo cáo lên trung khu, mấy lần họp cũng đều không đến, cho nên ngươi không biết… Chúng ta nói chuyện đã lâu, hận không thể tối nay ngủ chung giường, ngươi đừng đến tranh."

Đậu Lập Đức hết sức kinh ngạc: "Huynh đài chính là Vương Cửu Lang? Vị Thái Thú hai năm liền trị tích đều đứng đầu Hà Bắc sao?! Ta thay mặt trăm họ Hà Bắc tạ ơn Vương huynh!"

"Đâu có, đâu có!" Vương Đại Tích cười tươi như hoa, miệng không sao khép lại được. "Danh tiếng công chính liêm trực của Đậu Trung Thừa mới là thiên hạ đều biết!"

Tần Bảo cũng không nhịn được cười: "Đậu Long Đầu, ta với Trình đại ca đã thay mặt trăm họ Đăng Châu tạ ơn rồi, ngươi đổi lời khác đi."

Đậu, Vương hai người chẳng để ý chút nào, cả hai cùng bước lên nghênh đón, siết chặt tay, đều cảm thấy hận gặp nhau quá muộn… Hàng trước Tô Tĩnh Phương vốn đang nói chuyện nhỏ với Hàn Nhị Lang và mấy người, thấy nhạc phụ mình đến, bèn nhân cơ hội chuồn mất.

Cả đại điện thực sự là loạn thành một nồi cháo.

Cảnh này, e rằng Chí Tôn có đến, cũng phải hét đến bảy tám tiếng, mới có thể khôi phục trật tự.

Quả nhiên, trong chốc lát, Trần Bân, Ngụy Huyền Định, Sài Hiếu Hòa, Trương Thế Chiêu mấy vị Nam Nha Tướng Công và Vương Thúc Dũng, Từ Sư Nhân, Ngưu Hà, Ngụy Văn Đạt mấy vị thủ lĩnh cấm quân Bắc Nha cùng với mấy vị tổng quản đại bộ sóng bước nói cười đi vào, cũng không thể khiến tiếng ồn trong phòng ngưng lại dù chỉ một chút, trái lại càng thêm ồn ào.

Đang lúc trông chừng thời gian đã gần đến chính ngọ đã định, Trương Hành và Bạch Hữu Tư cũng dắt tay nhau mà đến, mãi đến vị trí chính giữa mới buông tay, mà Trương Thủ Tịch cũng chẳng chào hỏi ai, chỉ cầm lấy văn thư hội nghị kiến nghị đã sắp xếp sẵn, nghiêng mình qua đó xem.

Xem đến trang thứ nhất, thanh âm chung quanh dần dần nhỏ đi, lật sang trang thứ hai, tiếng ồn ào ngôn ngữ lúc trước chỉ còn là tiếng va chạm bàn ghế và tiếng bước chân, đợi đến khi lật sang trang thứ ba, còn chưa kịp xem kỹ nội dung, cả đại điện chợt chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài.

Trương Hành vốn chẳng để ý chút nào, định xem cho xong hết thảy nội dung, vẫn là Hùng Bá Nam nhắc nhở một câu: "Thủ Tịch, có thể họp rồi."

Trương Hành định thần lại, lúc này mới ý thức ra điều gì… Mình và những người này, nhất là những đầu lĩnh mới lên, kỳ thực đã không còn giao tế riêng tư, cũng chẳng có liên quan gì về công vụ nữa, cho nên mới như vậy… Mà đại đa số người sau khi như thế, thì ngay cả kẻ quen biết mình cũng sẽ bị cuốn theo.

Đây dường như là chuyện tốt, nhưng vẫn khiến người ta bất an, thế nhưng nghĩ kỹ lại, dường như cũng chẳng sao, bởi vì đây chính là nhân chi thường tình, là một sự đương nhiên.

Trầm mặc một lát, hắn bỗng nhiên, không hiểu sao lại dấy lên một tia rung động và chờ mong đối với cuộc chiến sắp bắt đầu, bèn giơ tay ngăn Ngụy Huyền Định vốn định chủ trì cuộc họp, chủ động mở miệng, giọng nói kèm theo hàn khí trấn áp sự nóng nảy, vang vọng khắp đại điện: "Chư vị, chúng ta họp! Ta hỏi các ngươi một câu trước, lúc trước khi đăng cơ ở ngoài thành Trường An, các ngươi đã hướng ta lập thệ, cam đoan sẽ tận lực theo ta nhất thống tứ hải, khiến sinh dân không còn khổ sở chia cắt chinh chiến lâu dài, hôm nay thế nào?"

Trần Bân bình nhật khá nhiều mệt mỏi lúc này đứng dậy, đem thanh kiếm Thái A nâng ngang, ngẩng đầu cao giọng đáp, âm thanh vang dội như chuông, phảng phất như lúc đó y có mặt: "Hồi bẩm Thủ tịch, bệ hạ, thần một ngày cũng không dám quên!"

Ngoại vi hai mươi mốt vị Long đầu đang tại chức, tuy rất nhiều người trong lòng không biết nói gì, nhưng cũng đành cùng nhau đứng dậy, cao giọng lặp lại một lần.

Tiếp theo là tám mươi tư vị đại đầu lĩnh, hai trăm chín mươi sáu vị đầu lĩnh, cũng đều theo thứ ứng họa.

Trương Hành lúc này mới ngẩng đầu lên: "Bốn trăm lẻ hai tay, đã như thế, vậy thì thương nghị một chút về nhân sự bố trí, phát binh thôi!"

Chúng nhân lúc này mới phản ứng lại, xuất binh nghị quyết đã thành.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.