"Anh biết cái gì chứ? Người ta thường nói, tinh hoa hội tụ là đây! Nếu như ở cái thời thắt lưng buộc bụng, hạng người vừa chiếm diện tích, vừa tốn vải lại còn lãng phí lương thực như anh thì đúng là nên bị nhân đạo tiêu diệt. <...> Hạng người như anh đây gọi là nhỏ nhắn xinh xắn, vẻ đẹp bỏ túi, hiểu chưa?" Thạch Kính Đường căn bản không để tâm đến những lời mỉa mai châm chọc của Đậu Nhất Phàm, ngược lại còn với thái độ rất tốt mà cười nhạo ngược lại Đậu Nhất Phàm.
"Hiểu! Hiểu! Đều hiểu hết! Theo ý của anh, người ngồi xuống đều bình đẳng thì hà tất phải đứng lên để làm nổi bật sự khác biệt về chiều cao làm gì! Nhưng mà, nói đến chuyện nhỏ nhắn xinh xắn, vẻ đẹp bỏ túi, tối nay tôi đúng là gặp được một người. Nhắc tới thì anh cũng nên biết đấy. Mấy năm đại học, chẳng phải anh cứ hay chạy qua trường chúng tôi sao, hồi đó lúc bọn tôi đánh bóng rổ chẳng phải anh cũng ở một bên... ừm ừm, làm cổ động viên, anh nên có ấn tượng mới phải, một cô gái nhỏ nhắn, bọn tôi đặt cho biệt danh là Tiểu A Kiều... ơ, nghe điện thoại cái đã! Giờ này sao lại có người gọi cho mình nhỉ?" Đậu Nhất Phàm vẫy vẫy tay với Thạch Kính Đường, cướp lấy chủ đề cũng là chặn miệng Thạch Kính Đường lại. Nhưng ngay lúc anh đang hứng khởi muốn kể về chuyện tình cờ gặp được tối nay ở nhà họ Trang thì điện thoại di động của anh rung lên ù ù.
"Cái gì? Tiểu A Kiều? Ý anh là Trang Vũ Kiều sao? Anh gặp cô ấy rồi? Cô ấy ở đâu? Ừm, ý tôi là... thôi bỏ đi, anh nghe điện thoại đi!" Không ngờ Thạch Kính Đường vừa nghe Đậu Nhất Phàm nói vậy liền bước tới một bước, dường như muốn bắt lấy điều gì đó trong lời nói của Đậu Nhất Phàm. Nhưng khi thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của Đậu Nhất Phàm, hắn không nhịn được nuốt nước bọt, nuốt ngược nửa câu sau vào trong.
"Anh quen biết Trang Vũ Kiều à? Ờ... Đằng ca, chào anh! Đêm hôm khuya khoắt gọi điện cho em, chắc không phải có chuyện gì lớn chứ?" Đậu Nhất Phàm chưa kịp truy vấn Thạch Kính Đường đã bị cuộc gọi của Bùi Lợi Đằng thu hút. Anh vừa lo lắng hỏi lại, vừa suy đoán những tình huống bất ngờ có thể xảy ra.
"Nhất Phàm, có hứng thú xuống đây cùng anh xem một vở kịch hay không?" Bùi Lợi Đằng dán mắt vào màn hình rộng trước mặt, nụ cười nơi khóe miệng rất mờ ám.
"Kịch gì? Anh đang ở đâu?" Đậu Nhất Phàm giật mình, dường như nhận ra thực sự đã có chuyện gì đó không hay xảy ra.
"Tôi đang ở văn phòng tầng bốn, căn cuối hành lang, xuống xem thử đi! Đảm bảo anh hài lòng!" Bùi Lợi Đằng nhếch mép, nhìn đôi nam nữ đã bắt đầu quấn lấy nhau trên màn hình, thầm đoán xem đôi "đồi núi" trước ngực người phụ nữ kia rốt cuộc là cỡ nào. Cho dù không phải cúp F, thì chắc cũng phải cúp E rồi nhỉ!
"Văn phòng tầng bốn? Không đúng, Đằng ca, có phải anh thấy cái gì rồi không?" Sự kinh ngạc trong lòng Đậu Nhất Phàm tăng vọt, không kìm được phải hỏi dồn một câu.
"Anh xuống đây rồi sẽ biết!" Bùi Lợi Đằng lại nhếch mép, nhìn người phụ nữ đang bận rộn cởi bỏ xiêm y, để lộ ra hai vòng tròn trắng nõn, không nhịn được nuốt nước bọt. "Mẹ kiếp!" Bùi Lợi Đằng thầm chửi thề trong lòng, hận không thể hóa thân thành người đàn ông dưới thân cô ta, lao tới tuốt kiếm đâm mạnh một nhát. Nhìn khung cảnh kích động trên màn hình, Bùi Lợi Đằng cảm thấy đan điền của mình đang tỏa ra hơi nóng hừng hực.
"Được, em xuống ngay đây!" Đậu Nhất Phàm không cách nào khai thác thêm thông tin từ Bùi Lợi Đằng, đành phải cúp máy rồi vội vã bước ra ngoài.
"Anh đi đâu đó? Đợi tôi với!" Thấy Đậu Nhất Phàm lao ra ngoài, Thạch Kính Đường cũng đuổi theo.
"Phải rồi, Thạch Kính Đường, lúc nãy khi cậu quay về căn phòng bên cạnh có động tĩnh gì không? Ý tôi là phòng 805, phòng của Chu Lập Minh ấy. Có nghe thấy điều gì không nên nghe không?" Đậu Nhất Phàm bị cuộc điện thoại của Bùi Lợi Đằng làm cho thần hồn nát thần tính, lập tức quay đầu hỏi dồn Thạch Kính Đường.
"Âm thanh? Phòng ốc kiểu này làm sao mà nghe được tiếng chứ? Nhưng mà, lúc nãy khi tôi từ lối cầu thang máy đi ra có vẻ như thấy 'cô nàng xe buýt' đó đi vào phòng 805. Nhưng điều này không thể nào chứ! Bên cạnh đại ca của anh không phải còn có chủ nhiệm Lý Duy Hâm đang ở cùng sao? Chẳng lẽ lại chơi three-person? Ờ..." Thạch Kính Đường ngẩn người ra một lát, suy nghĩ kỹ rồi mới trả lời.
"Hỏng rồi! Đi!" Nghe những lời của Thạch Kính Đường, mặt Đậu Nhất Phàm lập tức sầm xuống. Anh chợt nhớ đến vụ cá cược giữa mình và Thạch Kính Đường lúc mới tới khách sạn Đằng Phi, không kìm được rùng mình một cái. Chẳng lẽ Chu Lập Minh lại không có định lực như vậy sao? Tuy nhiên, sự việc đã không cho phép anh suy nghĩ nhiều thêm nữa. Đậu Nhất Phàm mở cửa phòng, lao tới trước cửa phòng 805 bên cạnh, vừa dùng sức đập cửa khách sạn, vừa điên cuồng nhấn chuông cửa.
Bên trong một căn phòng độc lập thuộc phòng 805, cuộc chiến da thịt đã diễn ra vô cùng nóng bỏng. Chu Lập Minh với thần sắc mê ly nhìn bầu ngực đồ sộ đang rủ xuống trước môi, không nhịn được đưa tay khẽ bóp, dường như đang kiểm tra xem hai khối thịt trắng nõn kia rốt cuộc có phải là thật hay không. Triệu Đài Doanh khẽ cười, nhét hai khối thịt trắng trước ngực vào miệng Chu Lập Minh, thấp giọng thở gấp.
"Ưm... lớn quá! Ư..." Chu Lập Minh ngậm chặt lấy khối thịt trắng được đưa tới tận miệng, ra sức mút mát, không nhịn được thốt lên tán thưởng.
"Ca ca tốt, của anh cũng không nhỏ đâu! Ưm! To thật đấy! Ca ca tốt, để em giúp anh, a..." Triệu Đài Doanh với phần thân trên bị kìm chặt cười khúc khích nũng nịu, một cánh tay vòng xuống dưới, tóm chặt lấy "kiếm giận" đã dựng lều từ lâu của Chu Lập Minh.
"A... chậm chút, chậm chút! Ưm... thật tuyệt!" Chu Lập Minh bị tấn công bất ngờ, gầm nhẹ một tiếng, cảm giác khoái cảm xa lạ khiến hắn mê muội, chỉ muốn tìm nơi để xả hết sự cuồng nhiệt này.
"Đến đi! Dùng sức đâm mạnh lên đi!" Triệu Đài Doanh cười khúc khích, giải phóng thanh kiếm đang tức giận ra khỏi lớp vải tam giác. Ngay khi cô ta muốn thay đổi tư thế để thanh kiếm kia có thể đâm xuyên qua một đường, tiếng chuông cửa như phát điên vang lên dồn dập. Triệu Đài Doanh sững người, tăng tốc độ tay. Cô ta không cam tâm để người đàn ông mà mình phải mất công quyến rũ bấy lâu nay cứ thế chạy mất chỉ vì một tiếng chuông cửa.
"Ưm, chờ chút! Là ai thế này? Đêm hôm khuya khoắt rồi mà còn nhấn chuông? Ờ... không phải Lý Duy Hâm đấy chứ? Hắn về rồi? Nhanh, nhanh, nhanh lên, em dậy đi, mặc quần áo... nhanh!" Chu Lập Minh bị tiếng chuông cửa cắt ngang chuyện tốt, vừa nghĩ đến khả năng có thể là Lý Duy Hâm đang ở cùng phòng đã về, vừa hoảng loạn, đẩy mạnh Triệu Đài Doanh đang nằm trên người ra, định đứng dậy mặc quần áo.
"Gấp cái gì? Hắn chẳng phải đang ở trong phòng Âu lão đại chơi bài cào sao? Làm sao có thể về lúc này được? Đừng để ý đến nó, ca ca tốt, chúng ta tiếp tục đi!" Triệu Đài Doanh không cam tâm, rướn người tới, tóm lấy cánh tay Chu Lập Minh, muốn kéo hắn lại không để hắn rời đi.