Bờ Vực Tận Thế

Lượt đọc: 24889 | 5 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1796
Liên thủ ngăn địch

❊ ❊ ❊

Gió dữ tạt vào mặt. A Uông Đạt đứng trên đỉnh một tòa tháp cao, nhìn về hướng Thánh Địa. Ở nơi đó, một bóng đen kịt đang tiến lại gần. Thân hình to lớn tựa như dãy núi kia, khi di chuyển đã tự nhiên tạo nên luồng khí mạnh mẽ, dấy lên cơn gió cuồng bạo thổi quét thành Ma Kim. Nhưng so với cuồng phong, cái bóng đen khổng lồ kia càng khiến người ta kinh hồn bạt vía.

Đó là Tích Vương!

"Tích Vương tỉnh lại rồi..." A Uông Đạt lầm bầm nói.

Bên cạnh hắn, Ye Luo nắm chặt lấy mép tháp cao, vì quá dùng sức nên cào rơi cả một mảng cát đá. Hắn kêu lên: "Tích Vương sao lại tỉnh lại vào lúc này, hơn nữa Tướng quân, ngài không thấy nó có vẻ hung hăng dữ dội sao?"

"Sẽ không đâu, Tích Vương là thủ hộ giả của tộc chúng ta, dù sao cũng..." Lời A Uông Đạt chưa dứt, liền thấy phía hướng về Thánh Địa, nơi rìa thành Ma Kim xuất hiện một quả cầu ánh sáng màu tím sẫm. Trong quả cầu ánh sáng có những đốm huỳnh quang bay lượn, quả cầu chậm rãi chìm xuống, mang lại cảm giác vô cùng nặng nề. Trong quá trình hạ xuống, nó không ngừng lớn mạnh, cuối cùng như lăn cầu tuyết, ngày càng to lớn, đè sập một tòa lầu cao, nhấn chìm vào thành phố phía xa.

Nơi đó chợt tối sầm lại, các tòa nhà dường như bị thứ gì đó kéo mạnh, lách tách vỡ vụn, sụp đổ, rơi vào cái hố do quả cầu ánh sáng kia đè ra. Tiếp đó, trong cái hố có tia lửa lóe lên, rồi những ngọn lửa cuồn cuộn phun trào, như núi lửa phun trào mà vọt lên một cột lửa. Lửa chảy bắn tung tóe, rơi xuống đất tạo nên từng đợt nổ liên hoàn!

A Uông Đạt gầm lên: "Tại sao lại... Tích Vương, tại sao lại tấn công chúng ta!"

Hiển nhiên Tích Vương không trả lời câu hỏi của hắn, cự thú từ không trung bay tới dẫn động luồng khí mãnh liệt, thổi cho thành Ma Kim cát bay đá chạy. Binh lính Tích Nhân rối loạn thành một đoàn, họ có thể có dũng khí quyết một trận sống chết với kẻ thù cứng rắn, nhưng khi Tích Vương vốn là thủ hộ giả lại phát động tấn công vào thành Ma Kim, binh lính chỉ cảm thấy ngày tận thế đã đến. Từ lâu nay, Tích Vương là sự tồn tại chỉ đứng sau Kana, sự sùng bái của họ đối với Tích Vương khiến khoảnh khắc này hoàn toàn không nảy sinh nổi tâm ý phản kháng.

Tích Vương áp sát thành Ma Kim, giống như một lục địa từ ngoài trời bay tới, nặng nề rơi xuống rìa thành Ma Kim. Nó còn chưa đè lên công trình, cơn bão khí lưu đáng sợ đó đã đè sập các công trình từng tầng một. Khi Tích Vương rơi xuống đất, toàn bộ thành Ma Kim chấn động, từng vết nứt mặt đất nhanh chóng lan rộng ra. Nơi vết nứt đi qua, các tòa nhà chìm xuống, nghiêng ngả, lần lượt đổ sập. Tích Vương ngẩng đầu gầm lên một tiếng, những ma đồng hai bên thân thể đồng loạt sáng lên, đột nhiên hơn mười quả cầu ánh sáng tím sẫm phân bố xung quanh, rồi chậm rãi lăn đi. Giống như bowling lăn tròn, dọc đường lớn mạnh dần, vừa lăn vừa dễ dàng húc tan các tòa nhà. Lăn ra mấy trăm mét, quả cầu ánh sáng mới nổ liên tiếp, đột ngột hơn mười cột lửa đồng thời vọt thẳng lên trời.

Trên tháp cao, hai người A Uông Đạt bị chấn động đến đứng không vững, đồng thời ngã xuống đất. Khi bò dậy, chỉ thấy phía xa trong thành phố lửa bùng lên dữ dội. Trong ngọn lửa và khói đặc rít gào bốc lên, cái thân thể to lớn tựa như dãy núi của Tích Vương bắt đầu bò đi. Nó húc đổ toàn bộ những vật cản chắn phía trước, bất kể là tòa nhà hay Tích Nhân, đều lần lượt biến thành bùn nhão dưới chân Tích Vương. Mục tiêu của Tích Vương rất rõ ràng, thẳng hướng vị trí của Alan mà tới.

"Làm sao bây giờ, Tướng quân. Tích Vương tới rồi." Ye Luo hét lên.

A Uông Đạt cười khổ một tiếng: "Còn có thể làm sao, lẽ nào ngươi nghĩ binh lính có dũng khí chống lại Tích Vương sao?"

Ye Luo nghẹn lời, đúng vậy, hắn cũng là tộc Tích. Cho nên rất rõ ràng, binh lính tộc Tích sẽ không có dũng khí chống lại Tích Vương. Trước mặt con cự thú này, họ chỉ có phần nhắm mắt chờ chết. Đột nhiên Ye Luo thấy thứ gì đó xẹt qua khóe mắt, hắn nhìn sang, chỉ thấy trên lầu phía dưới có bóng người lao vút qua. Tổng cộng có hai người, một kẻ chạy trên mái nhà, kẻ kia thì rơi xuống đại lộ. Nhìn từ hướng họ chạy, là đang nhắm thẳng Tích Vương mà đi.

"Là người của Điện hạ đó!" Ye Luo kêu lên, trong mắt hiện lên vẻ mừng rỡ. Có lẽ hiện tại trong thành Ma Kim còn có thể ngăn cản Tích Vương, cũng chỉ có những thủ hạ mạnh mẽ do người đàn ông kia mang đến mà thôi.

A Uông Đạt đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên có hai bóng người một đen một trắng đang nghênh đón Tích Vương. Là White và Smiler.

White trong lúc chạy trên đường, sương y trên người dần dần thành hình. Khi hắn băng qua một con phố, rơi xuống đỉnh một tòa tháp nhọn, Đống Thổ Sương Y đã mặc trên người. Hắn nheo mắt, đạp một cái lên tháp nhọn, cả người liền bay vút ra, duỗi chân giẫm vào hư không. Dưới chân hư không sinh ra một mảng băng, White đạp lên mảng băng mượn lực lướt về phía trước, cứ như vậy từng mảng băng hư không xuất hiện cung cấp cho hắn mượn lực, White nhanh chóng lướt về phía Tích Vương.

So sánh mà nói, tốc độ của Smiler chậm hơn rất nhiều. Vị tướng quân mặc trọng giáp, đội lại mũ giáp sừng xoắn lên đầu lúc xung phong, nguyên lực khí cơ tuôn trào không ngớt, ngọn lửa đen thấu thể mà ra bỗng nhiên bị thứ gì đó kéo lại, rót vào hộ giáp cùng thương kiếm của Smiler, thế là hộ giáp của hắn, bao gồm cả trùy thương và cự kiếm, đều hóa thành chất liệu không khác gì thủy tinh đen. Trong đó còn có những đường vân màu lam tím, tựa như những sợi tinh thể trong thủy tinh.

Smiler không đi qua từ giữa không trung như White, hắn hung hãn húc đổ từng tòa nhà, băng qua mấy con đại lộ, cùng White một trên một dưới nghênh đón Tích Vương.

Tốc độ của White nhanh hơn Smiler rất nhiều, Smiler còn cách mấy con phố, hắn đã chỉ còn cách Tích Vương một con phố. White đột ngột vọt cao thân hình, lúc ở giữa không trung liền giơ tay hư trảo. Trong tay xuất hiện một đoàn bão tuyết gào thét, White xoay một vòng ném đoàn bão này ra ngoài. Bão tuyết rơi xuống mặt đường phía trước Tích Vương. Mặt đường liền nhanh chóng kết băng, trong chớp mắt cả con phố cùng với các tòa nhà hai bên đều phủ lên lớp sương trắng. Tích Vương giẫm lên lớp băng, lập tửc trượt chân ngã nhào, thân hình khổng lồ không tự chủ được mà trượt sang một bên, húc đổ rầm rầm những tòa nhà thành hàng bên đó. Các tòa nhà sụp đổ gần như đều đè lên người nó, cự thú nhất thời không bò dậy nổi.

Lúc này, Smiler dường như cảm ứng được động tĩnh của Tích Vương. Gầm lớn một tiếng, nhấc trùy thương lên, điểm mạnh một cái về hướng Tích Vương. Không gian phía trước trùy thương xuất hiện hiện tượng lõm xuống, không khí vặn vẹo thành một hình chóp trong suốt, rồi tại điểm mũi chóp đó oanh ra một luồng sáng đen. Luồng sáng này trông không hề to lớn, cứ thẳng tắp mà đi, trong khoảnh khắc băng qua khoảng cách mấy con phố giữa hắn và Tích Vương, chỉ thẳng vào bụng Tích Vương!

Các tòa nhà nằm trên đường đi của luồng sáng này đột nhiên chấn động dữ dội, rồi từng vòng từng vòng vỡ vụn ra, thế là các tòa nhà trên mấy con phố đều xuất hiện một lỗ hổng tròn khổng lồ, luồng sáng liền đi qua những lỗ hổng đó. Tuy nhiên khi nó sắp đâm sầm vào Tích Vương, ma đồng bên thân thể Tích Vương sáng lên, luồng sáng lập tức đâm vào một màn chắn vô hình. Xung kích khiến màn chắn sinh ra từng vòng gợn sóng màu đen, tiếp đó một luồng phản chấn vô hình sinh ra, làm luồng sáng văng ra tạo thành đường cong.

Trùy thương của Smiler bị một cự lực chấn cho bật ngược lên, luồng sáng đó không thể duy trì sự ổn định của năng lượng nữa, đột ngột nổ tung.

Đỡ được một thương của Smiler, Tích Vương lắc lắc cái đầu lớn bò dậy. Phía trên nó lại đột nhiên bay xuống những bông tuyết, ngay trên không trung của Tích Vương, đột nhiên xuất hiện một đám mây sương cuồn cuộn. Trong đám mây sương không ngừng rơi xuống từng cây băng chùy, băng chùy đập lên người Tích Vương, phần lớn bị lớp vảy cứng rắn của nó chấn vỡ. Nhưng hơi lạnh sau khi chấn vỡ rơi lên những lớp vảy đó và nhanh chóng kết băng, một phần nhỏ thì may mắn cắm vào khe hở giữa các lớp vảy, hoặc cắm trên cánh của Tích Vương, đâm xuyên qua. Trên người Tích Vương không ngừng lan rộng ra từng mảng băng, hơi lạnh nhập thể đó khiến nó trở nên trì trệ. Nó gầm rống liên hồi, đột nhiên trong không trung sinh ra từng dải sáng màu tím sẫm, những dải sáng này giống như roi dài tùy ý vung ra. Chúng xé toạc mây sương, quét về phía White.

White không dám lơ là, linh hoạt xuyên qua giữa các dải sáng. Dải sáng quét qua tòa nhà mà hắn đặt chân, nơi bị dải sáng quét qua, vật chất im lặng tan biến, sau vài cái, các tòa nhà thành hàng liền ầm ầm đổ sập. Khi White tránh được tất cả dải sáng, ngẩng đầu, liền thấy Tích Vương há miệng cắn về phía hắn. White ấn tay xuống mặt đất, dưới bụng Tích Vương đột nhiên đâm lên một cột băng thô to, húc cho Tích Vương mất thăng bằng, cái miệng lớn khép lại lại cắn vào không khí.

"Tránh ra!" Phía sau truyền đến tiếng hét của Smiler. White nhảy vọt lên, lại xoay một vòng, liền thấy một làn sóng đen lướt qua dưới lòng bàn chân.

Smiler đã rút cự kiếm ra, đang làm tư thế quét ngang. Cự kiếm quét ra một làn sóng sáng bằng phẳng gạt đi, Tích Vương há cái miệng lớn đầy răng nanh, hướng về phía làn sóng sáng cắn một cái. Mặc dù cắn trúng làn sóng sáng, lại bị đẩy cho lùi về phía sau, những móng vuốt khổng lồ của nó dùng sức chống xuống đất, vẫn bị đẩy cho cày ra từng con rãnh. Sau khi bị đẩy lùi ngang trăm mét, Tích Vương mới coi như đứng vững thân hình. Cái miệng lớn cắn mạnh một cái, nghiền nát làn sóng sáng, làn sóng sáng vặn vẹo một chút, hóa thành ngọn lửa nguyên lực nổ tung!

White lúc này đang đứng trên một tòa lầu cao, hai tay giơ lên, sương tuyết trong tay nhanh chóng ngưng kết thành một cây chiến thương. Sương tuyết trên thân thương không ngừng tăng sinh, trong chớp mắt cây chiến thương này đã to như cột tròn. White nâng chiến thương lên, lao tới, rồi ném sương thương ra. Sương thương xoay tròn phá không mà đi, Tích Vương ngẩng đầu, há miệng phun ra một luồng lửa màu tím sẫm. Ngọn lửa phun lên sương thương, sương thương liền bắt đầu tan chảy, dưới sự giao thoa của băng và lửa sinh ra hơi nước cuồn cuộn. Trong hơi nước mịt mù, cây sương thương xé lửa bay ra, mặc dù thân thương nhỏ đi một vòng, nhưng vẫn nhắm thẳng đầu Tích Vương mà cắm tới.

Tích Vương vội vàng cúi đầu, sương thương sượt qua đầu nó, cắm trên lưng. Nơi bị sương thương cắm vào nhanh chóng kết băng, tốc độ lan rộng của lớp băng rất nhanh, trong chớp mắt một cái chân và một cánh của Tích Vương đã bị lớp băng bao phủ. Điều này khiến động tác của nó trở nên vô cùng vụng về, nó muốn đứng dậy, nhưng lại không kiểm soát được thân hình, lại ngã nhào xuống đất. Smiler nhân cơ hội không ngừng chém cự kiếm, đâm trùy thương từ xa, luồng sáng đen hoặc làn sóng sáng oanh trên người Tích Vương, nổ cho nó không bò dậy nổi.

Cự thú bị Smiler đánh cho nổi giận gầm lên một tiếng dài, White và Smiler chợt cảm thấy thân thể nặng trĩu, rồi cả hai đều bị áp lực vô hình đè xuống đất. Tích Vương đã sử dụng một năng lực nào đó, thay đổi trọng lực của khu vực White và Smiler đang đứng, trọng lực tác động lên người họ khiến trọng lượng cơ thể hai người dường như tăng thêm mấy trăm tấn. Smiler cả người chìm xuống mặt đất, White thì đè sập một tòa lầu, tòa lầu từng tầng sụp xuống, White bị chôn vùi sâu vào trong đống đổ nát. Trọng lực vẫn đang tăng lên, hai người đang chìm xuống dưới lòng đất thành Ma Kim!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1777
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thần Nhiên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.