Bờ Vực Tận Thế

Lượt đọc: 24827 | 5 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1807
Viễn hành

❊ ❊ ❊

“Đại nhân, chúng ta thủ không nổi nữa rồi, xin ngài hãy mau chóng rút lui đi!”

Loya đứng trước cửa sổ sát đất, dưới chân ông là thành phố đang chìm trong biển lửa. Thành phố này từng là nơi ông dồn hết tâm huyết, nhưng giờ đây, nó đang rực cháy trong hỏa lực của thành Bột Đa. Là chủ nhân của thành phố này, Loya đã chuẩn bị sẵn tinh thần cùng tồn tại hoặc diệt vong với nó. Chỉ là ông không thể nào tưởng tượng nổi, thành Bột Đa vốn luôn giữ quan hệ nước sông không phạm nước giếng với mình, tại sao lại làm vậy. Hơn nữa, quân đội của họ từ khi nào đã trở nên mạnh mẽ đến mức này rồi?

“Ta muốn xuất chiến.” Loya thản nhiên nói, ông đã mặc xong chiến giáp của mình, đồng thời xách lên một khẩu súng máy ma năng. Khẩu súng này ông phải bỏ ra số tiền lớn mới mua được, trước đây chỉ dùng để ngắm nghía, giờ mới thực sự phát huy tác dụng. Vị thành chủ mặc giáp rời khỏi tòa nhà có thể bao quát thành phố, bước vào những con phố đang bốc khói và lửa ngùn ngụt, quân đội của ông đang bại lui từng bước một. Quân đội thành Bột Đa đang đánh thẳng vào trung tâm, chẳng bao lâu sau, ông đã nhìn thấy đội quân đó.

Và, Bột Đa.

“Bột Đa, ta muốn đơn đấu với ngươi!” Loya gầm lên, nguyên lực cấp mười lăm phun trào, hình thành nên những ngọn lửa quang mang nhàn nhạt quanh người. Ông biết Bột Đa, sức chiến đấu của người đàn ông này ngang ngửa với mình, nếu Bột Đa chấp nhận khiêu chiến, chưa chắc ông đã thua. Tất nhiên, có thể Bột Đa sẽ không làm chuyện thừa thãi như vậy, nhưng nếu thế, dù ông có thua trong cuộc chiến này, ít nhất vẫn giữ lại được chút thể diện.

“Được thôi, Loya, ta đã sớm muốn chơi đùa với ngươi một chút rồi.” Từ phía bên kia truyền đến giọng nói của Bột Đa, không thấy hắn hét lớn, nhưng giọng nói vẫn truyền đi rõ ràng khắp chiến trường.

Sau đó Loya nhìn thấy hắn đi về phía này, Bột Đa bước đi thong dong tự tại, trên mặt còn treo nụ cười khinh miệt, điều này làm Loya đau nhói. Thế là ông gầm lên một tiếng, giơ súng máy ma năng lên tấn công trước. Nguyên lực liên tục rót vào súng máy ma năng, thông qua chuỗi ký tự chuyển hóa thành đạn nguyên lực, rồi phun ra từ nòng súng. Khẩu súng máy tạo ra một cơn bão đạn, bao phủ lấy Bột Đa.

Chỉ thấy sau lưng Bột Đa nguyên lực bùng lên, hình thành hư ảnh một con gấu khổng lồ. Sau đó con gấu gầm thét, vung tay, xé toạc cơn bão đạn. Loya kinh hãi, thốt lên: “Nguyên Tổ Hình Chiếu? Không thể nào, ngươi thăng cấp từ khi nào!”

“Chẳng lẽ ta thăng cấp phải báo cáo với ngươi sao? Loya, ngươi nằm xuống cho ta!” Bột Đa xung phong, hư ảnh con gấu khổng lồ sau lưng hắn lại càng vọt ra nhanh hơn, nhắm thẳng Loya mà lao tới.

Loya kinh hãi, đã có thể phóng ra Nguyên Tổ Hình Chiếu, chứng tỏ Bột Đa ít nhất đã đạt cấp hai mươi. Chênh lệch năm cấp hoàn chỉnh không phải là thứ có thể bù đắp bằng một chút quyết tâm tử chiến, ông hét lên điên cuồng bắn phá hư ảnh con gấu đó, nhưng cho đến khi hình chiếu con gấu đến trước mặt, hình ảnh vẫn giữ được sự nguyên vẹn. Dù đường vân của hình chiếu này không rõ nét lắm, nhưng vẫn cho thấy khoảng cách chênh lệch to lớn giữa nó và Loya.

Con gấu vung chưởng, đập Loya bay ngược ra ngoài. Ông vừa ngã xuống lại bị Bột Đa đá trúng mặt, những binh sĩ của Loya đau lòng nhìn thành chủ của mình bị đánh đập, Bột Đa giống như đang dạy dỗ trẻ con, dễ dàng đánh cho vị thành chủ có thực lực năm năm năm mươi với mình trước đây choáng váng đầu óc. Khi Loya bị hắn giẫm dưới chân không đứng dậy nổi, Bột Đa cười sảng khoái. Ngay sau đó, trước mắt hắn lóe lên, một người đàn ông nhẹ nhàng đáp xuống đất. Hắn vội thu lại tiếng cười, dù sao thì mọi thứ hắn có hiện tại, đều là do người đàn ông này ban cho.

Người đàn ông sở hữu sức mạnh không thể tưởng tượng nổi này, Khải Lý Tư Thản!

Khải Lý Tư Thản giơ tay lên, Bột Đa miễn cưỡng buông Loya ra. Loya đã thoi thóp, đột nhiên cảm thấy một luồng sức mạnh rót vào người, nguyên lực trong cơ thể ông như được châm ngòi, cháy lên dữ dội, theo đó toàn thân dâng lên cảm giác căng trướng, trong cơ thể vang lên từng đợt rung động. Một lát sau, ông đứng dậy, chỉ cảm thấy tầm nhìn thoáng đạt hơn trước rất nhiều, nguyên lực tuôn ra cuồn cuộn. Ông kinh ngạc nhìn Khải Lý Tư Thản, kẻ sau thản nhiên nói: “Thần phục ta, ngươi sẽ nhận được sức mạnh và quyền thế; chống lại ta, cái chết sẽ không phải là điểm cuối của ngươi.”

Loya chấn động toàn thân, nhìn Bột Đa bên cạnh, ông lập tức hiểu ra. Bịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, đầu cúi thật thấp bên chân Khải Lý Tư Thản: “Ta nguyện ý đi theo đại nhân.”

Khải Lý Tư Thản hài lòng nói: “Ngoài binh sĩ ra, hãy giao ra toàn bộ dân thường, bảo họ tập trung lại trong vòng một giờ. Nếu ta không nhìn thấy họ, thì ngươi sẽ biết thế nào là sống không bằng chết.”

Loya toát mồ hôi lạnh, lập tức đứng dậy, gầm thét điều động binh sĩ, đi tập hợp lại những dân thường đã sơ tán trước đó.

Khải Lý Tư Thản nở một nụ cười, mọi thứ đều đang tiến hành theo đúng kế hoạch của hắn. Dùng con người để đối phó với con người, bảo tồn binh sĩ, nâng cao sức mạnh cho họ, để những kẻ này trở thành chim ưng và chó săn của mình. Còn về dân thường, thì tất cả đều chuyển hóa thành Hỏa Giác Ma. Cách tập kết quân đoàn thiêu đốt này tuy chậm hơn một chút, nhưng cái lợi là sẽ không quá thu hút sự chú ý từ phía con người. Đặc biệt là liên bang, họ sẽ chỉ nghĩ đây là chó cắn chó giữa các quân phiệt. Mà khi liên bang phản ứng lại, đại quân thiêu đốt đã giết đến tận cửa nhà họ rồi.

Điều duy nhất làm Khải Lý Tư Thản không vui là ba vị quân vương còn lại, họ căn bản không hiểu thế nào là hợp tác. Nếu họ chịu nghe theo sự điều động của Khải Lý Tư Thản, Ác Vận Chi Viêm tin rằng tốc độ thực hiện kế hoạch của hắn ít nhất sẽ nhanh hơn gấp bội. Ngay lúc Loya đi tập hợp dân thường, trong lòng Khải Lý Tư Thản đột nhiên xao động, sau đó hắn phát ra một tiếng rít, hóa thành một luồng liệt diễm màu vàng đục xông thẳng lên trời, vạch ra một vệt cháy rực rỡ trên hoang dã, trực tiếp lao ngược về Trấn Lưu Kim.

Khi hắn tới Trấn Lưu Kim, chỉ thấy một mảng vết nứt màu đen li ti đang lan rộng, có người bước ra từ khe hở không gian, chính là Hoàng Hôn Chi Tử. Khải Lý Tư Thản vội đáp xuống chân người đàn ông kia, hơn nữa còn thấy lạ, khí tức của Hoàng Hôn Chi Tử dường như có phần giảm sút.

Hoàng Hôn Chi Tử dường như không bận tâm, cũng không có ý định che giấu, nói thẳng: “Cuồng Sư Kapro đã xong đời, nhưng con sư tử già đó quả thật cũng có chỗ hơn người. Ta bị thương một chút, tuy không đáng ngại, nhưng không muốn ở lại hành tinh này nữa. Hoàng hôn của hành tinh này, cứ để các ngươi đi giáng xuống đi.”

Khải Lý Tư Thản cúi đầu sát đất nói: “Vila và Sfen không muốn hợp tác, nếu điện hạ có thể giải quyết hai tên thổ dân hành tinh kia, hoàng hôn của hành tinh này sẽ giáng xuống nhanh hơn một chút.”

“Ta biết, nhưng ý chí của Archimedes tuy bị ta trục xuất, nhưng ông ta vẫn còn sót lại trong Eboins. Ông ta có một loại tình cảm với hành tinh này mà ta không thể hiểu được, nếu ta ở lại quá lâu, sẽ cung cấp tọa độ cần thiết cho ông ta. Cho nên bây giờ ta phải rời đi, còn về hai tên thổ dân hành tinh kia, thực lực của họ cũng chỉ ngang ngửa với các ngươi. Quân vương của ta có bốn vị, nếu thế mà còn không giải quyết được họ, vậy các ngươi chẳng xứng gọi là quân vương!”

Khải Lý Tư Thản run lên toàn thân, nghiêm nghị nói: “Tôi đã rõ, dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ thay điện hạ giáng xuống màn đêm hoàng hôn cho hành tinh này.”

“Nên như vậy.” Hoàng Hôn Chi Tử xoay người, cánh cửa liệt diễm chậm rãi mở ra, hắn bước vào trong cánh cửa liệt diễm, biến mất trong ngọn lửa.

Đợi khi cánh cửa đóng lại, Khải Lý Tư Thản mới thở phào một hơi. Sau đó hắn đứng dậy, trên mặt lộ ra nụ cười. Hắn biết Hoàng Hôn Chi Tử muốn đi đâu, ông ta muốn đến Đại Sảnh Tàn Lụi của Eboins. Khi tiếng chuông hoàng hôn trong Đại Sảnh Tàn Lụi vang lên, hoàng hôn của toàn bộ vũ trụ, sẽ chính thức bắt đầu!

“Xem ra, vũ trụ này đã không còn chút hy vọng nào rồi.” Khải Lý Tư Thản thản nhiên nói.

Bình minh.

Bình minh luôn khiến người ta cảm thấy hy vọng, mọi người nhìn mặt trời mới mọc, liền cảm thấy hôm nay lại là một ngày tràn đầy hy vọng.

Kapro đã trở lại Thánh Khôi Bảo, trở lại văn phòng của mình. Những vết thương trên người ông đã tạm thời cầm máu, đó là công lao của Ôn Sa Bối Lạc và Hoắc Ân, hai vị cường giả này xứng danh là những bác sĩ phẫu thuật hàng đầu, đã tiến hành hơn mười ca phẫu thuật lớn nhỏ trên người Kapro, dùng cứng một bộ thiết bị y tế khẩn cấp, khâu lại những vết thương đó cho Kapro. Vết thương đã khâu lại, nhưng bị sức mạnh quy tắc gây thương tổn, sinh cơ không ngừng xói mòn mà thế nào cũng không cầm được.

Vị nguyên soái đã chẳng khác gì một ông lão ngồi trên ghế, đột nhiên cảm thấy một trận lạnh lẽo. Đó là vì nguyên lực gần như biến mất, đã không thể cung cấp cho ông sức mạnh để chống lại cái lạnh nữa. Thế là ông khoác lên một chiếc áo choàng lông cáo, bọc lấy cơ thể đang run rẩy của mình, ngồi xuống trong ánh ban mai, yên tĩnh như một ông lão bình thường trên mặt đất, ngồi trong ánh nắng tận hưởng sự tĩnh lặng khi ánh bình minh vừa ló dạng.

Chuyện cũ như mây khói, nhạt nhòa trôi qua trong tâm trí. Kapro nhớ lại rất nhiều, ông nhớ đến khi mình còn trẻ không ngừng luyện tập trong ánh nắng và mồ hôi. Nhớ đến cảm giác bồn chồn khi lần đầu tiên thích một nữ binh, cũng nhớ đến sự bất lực khi đối mặt với chí tôn ngày đó. Sau đó tất cả những điều này, đều hóa thành một nụ cười bình thản trên gương mặt ông lão.

Xán lạn cũng được, quang vinh cũng tốt. Tráng lệ cũng được, tuyệt vọng cũng tốt. Giờ đây, tất cả mọi thứ đều đã trở thành quá khứ. Trước đây, ông từng vô số lần tưởng tượng xem khi mình đối mặt với khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, sẽ như thế nào. Có lẽ là tắm máu giết địch trên chiến trường, có lẽ là bị đối thủ giết chết ngay khoảnh khắc giết chết kẻ địch, nhưng trong những tưởng tượng đó, tuyệt nhiên không có khung cảnh ngày hôm nay.

Sự tĩnh lặng này.

Ông đã không còn cảm thấy hối tiếc, khi dã tâm không thể thực hiện, có thể giao thủ với kẻ trảm sát chí tôn, hơn nữa còn để lại cho hắn vài kỷ niệm, là đủ rồi. Ông nhìn bức chân dung tự họa trong văn phòng, nhìn mình trong bộ quân phục, Kapro mỉm cười. Ông theo thói quen mở chiếc hộp trên bàn, lấy ra một điếu xì gà, châm lửa, rồi đặt vào miệng mình. Vị của xì gà vẫn đắng chát như ngày nào, cũng như cuộc đời vậy.

Kapro từ từ thưởng thức, như đang hồi tưởng lại cuộc đời binh nghiệp của mình. Trong văn phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng xì gà cháy đang vang lên.

Trên một ngọn đồi bên ngoài Thánh Khôi Bảo, Tham Lang đột nhiên nâng Vô Tận Pháo Đài lên, nguyên khí bắn ra một đạo lưu quang thẳng lên tận trời cao, nổ tung dưới ánh mặt trời rực rỡ thành hàng vạn ngọn lửa huy hoàng, lả tả rơi xuống. Hoắc Ân khẽ hạ thấp vành mũ, quay người nói với Mạc Bỉ Đặc bên cạnh: “Đi thôi, tổng thống tiên sinh, chúng ta nên về rồi, còn rất nhiều việc phải triển khai.”

Mạc Bỉ Đặc gật đầu, tháo mũ cầm trên tay, hướng về phía Thánh Khôi Bảo cúi mình chào từ xa.

Đó là sự kính trọng đối với chuyến viễn hành của một chiến sĩ, bất kể ông đã làm gì, ít nhất giây phút cuối cùng, ông đã chiến đấu vì nhân loại.

Như vậy là đủ rồi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1816
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thần Nhiên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.