Chú Bé Rách Rưới

Lượt đọc: 130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XV - ÔNG CHỦ MỚI CỦA TÔI

❊ ❊ ❊

Cu Uyn-síp có một chiếc đi-văng rất rộng và êm. Tôi có thể nằm yên trên chiếc đi-văng đó suốt một đêm, phía trên có chăn ấm, phía dưới có đệm sạch. Nhưng thực ra rất lâu tôi không sao nhắm được mắt. Tôi luôn nghĩ tới số phận mà cụ Uyn-síp và cô Mác-ta tốt bụng đã chuẩn bị cho tôi. Càng nghĩ tôi càng không muốn học nghề thông ống khói chút nào. Trước đây tôi có biết một người làm nghề thông ống khói sống ở gần nhà cha tôi. Ông ta có hai thằng bé học nghề, lũ trẻ con chúng tôi thấy cuộc sống hai thằng bé này quả là cực khổ.

Lũ trẻ học nghề sống ở nhà ông Pai-cơ, thợ thông ống khói không lâu. Luôn có đứa này thôi việc, đứa kia vào làm nhưng không đứa nào sống nổi trong nhà ông ta quá một năm. Tất cả lũ trẻ đó trông đứa nào cũng giống nhau: đứa nào cũng bẩn thỉu, đen nhẻm, quần áo rách rưới, mắt luôn luôn nhấp nháy và nheo nheo lại vì sợ ánh sáng mặt trời. Bọn trẻ chúng tôi nghe đủ các câu chuyện đồn đại vô cùng khủng khiếp về sự tàn bạo, dã man của Ông Pai-cơ. Chúng tôi tin chắc rằng ông ta huấn luyện bọn trẻ học việc chui vào ống thông khói theo cách sau đây: ông ta dùng sợi dây, một đầu buộc vào lưỡi đứa bé, đầu kia ông ta nắm chắc trong tay khi đứng trên mái nhà, nếu như đứa bé chui vào ống khói không được nhanh nhẹn và khéo léo lắm thì lập tức ông ta nghiến răng nghiến lợi giật mạnh sợi dây. Còn nếu như đứa bé mắc kẹt quá lâu trong ống khói, ông Pai-cơ liền dùng vỏ bào trộn với ớt đặt vào bếp lò và nhóm lửa đốt cho khói bay theo đường ống khói lên cao. Có một lần ông ta sai một đứa bé chui vào ống khói sau đó không thấy đứa bé trở ra nữa. Chúng tôi đều tin rằng ông Pai-cơ đã đốt quá nhiều vỏ bào trộn ớt nên đã thiêu sống đứa bé rồi. Thực ra độ hai tuần sau cũng có nhiều người gặp thằng bé đó ở Sóoc-đích và họ nói rằng mọi người không thấy thằng bé đó quay về chẳng qua là nó bỏ việc mà thôi.

Tôi hình dung ra đủ mọi chuyện kinh khủng nên tuy nằm mà không sao ngủ được. Đồng hồ điểm mười hai tiếng. Cuối cùng tôi thiếp đi và ngủ đến tận mười giờ sáng. Chắc hẳn cụ Uyn-síp và cô Mác-ta vẫn dậy rất sớm như thường lệ: hai người không những đã kịp ăn điểm tâm xong mà còn vừa từ cửa hàng bán quần áo may sẵn trở về. Bằng chứng của việc hai người đã đến hiệu bán quần áo nằm sờ sờ trước mắt tôi: Trên chiếc ghế kê gần giường tôi có chiếc sơ mi sạch sẽ, đôi tất ngắn cổ, chiếc áo khoác ấm áp may bằng da và chiếc quần kẻ sọc, đẹp đẽ, dưới ghế có đôi giày, đôi này đẹp hơn rất nhiều so với đôi giày mà gã Béc-ni đã ăn dỗ của tôi; ở thành ghế có treo một chiếc mũ. Không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả những bộ quần áo, giày, mũ tuyệt đẹp này hẳn mua cho tôi vì thế tôi vội vàng mặc vào người và ra phòng ngoài chào hỏi cụ Uyn-síp. Bà cụ tốt bụng rất vui mừng thấy tôi mặc bộ quần áo sang trọng. Cụ mang nước nóng rửa tay, rửa mặt cho tôi, cụ lấy chiếc lược vẫn dùng hàng ngày chải tóc cho tôi và lấy dầu thơm của cụ bôi vào tóc tôi.

– Bây giờ nhìn vào gương đi, Gim, - cụ vui vẻ nói. - Thấy chưa, trông cháu đẹp trai biết bao, tuyệt thật đấy!

– Bộ quần áo này không giống với bộ quần áo mà lũ trẻ thông ống khói mặc chút nào, - vừa tự hào nói vậy, tôi vừa đưa mắt nhìn quanh thầm hy vọng rằng cụ sẽ kiếm việc làm khác cho tôi. - Cháu không muốn mình mặc áo đẹp như thế này mà lại phải chui vào ống khói.

– Tất nhiên rồi! - cụ Uyn-síp trả lời. - Bộ quần áo này cháu chỉ mặc vào các ngày lễ, còn khi làm việc, chú Ben-chơ sẽ cho cháu bộ quần áo cũ kỹ, rách nát. Cô Mác-ta đang đi Kem-be-roen và chắc hẳn sắp cùng chú Ben-chơ về đây.

Quả vậy khi tôi vừa ăn sáng xong thì cô Mác-ta trở về, cô đi có một mình. Ông Ben-chơ bận việc suốt ngày, ông ta hứa là đến tối ông sẽ đi xe ngựa riêng của ông đến đây. Nghe nói ông ta có xe ngựa, tôi yên tâm đôi chút. Như vậy là ông Ben-chơ không đến nỗi quá nghèo khổ như ông Pai-cơ.

Để tránh nguy hiểm suốt ngày tôi cứ ngồi ru rú trong phòng, không dám ló mặt ra ngoài phố. Xẩm tối ông Ben-chơ đi xe ngựa đến nhà cụ Uyn-síp. Nhìn vẻ ngoài ông ta không giống người làm nghề thông ống khói một chút nào: nước da ông ta không đen bẩn mà lại trắng trẻo, ông khoác một chiếc áo măng tô sang trọng hợp thời trang, tay cầm chiếc mũ phớt rất đẹp. Da mặt ông ta cũng tai tái như nước da cô Mác-ta, ông ta vừa bị rỗ mặt vừa bị vẩu; ở hàm trên những chiếc răng cửa vàng khè nhô ra phía trước, môi không che kín được hàm răng xấu xí. Nói chung tôi không thích ông ta một chút nào cả. Cô Mác-ta không nói cho ông ta rõ là cụ Uyn-síp mời ông đến chơi có việc gì, vì vậy khi cụ nói rõ ý định của mình cho ông ta hay, ông ta có vẻ rất khó chịu.

– Thằng bé này lên mấy? - ông ta đưa mắt nhìn tôi hỏi.

– Độ chín, mười tuổi thôi, nó bé quá sao?

– Ngược lại, nó quá lớn đấy. Đứa nào xương cốt còn mềm mại thì học nghề này mới tốt. Người nó gạch sẽ và nó ăn diện sang trọng quá. Quả thật không ai nỡ bắt nó làm nghề thông ống khói.

– Biết làm thế nào! Ngoài nghề ấy ra chúng tôi đành chịu không tài nào tìm cho nó công việc khác được. Chú có nhận nó vào học nghề không, chú Ben-chơ?

– Công việc của em bây giờ kém lắm, - ông Ben-chơ miễn cưỡng đáp. - mà em cũng chưa biết người nó có thật thon nhỏ để có thể chui lọt vào ống khói nhà máy hay không...

Ông lấy chiếc thước ở trong túi ra và đo vai tôi rồi nói tiếp:

– Nó sẽ phải chịu nhiều cực khổ đây: nó chẳng lấy gì làm béo tốt cả, nó không thể gầy hơn thế này nữa, em sẽ phải cho nó ăn uống thật tồi tệ để người nó cứ thế này không béo thêm một chút nào cả, nếu không sẽ gặp tai họa ngay, nó sẽ bị mắc kẹt trong ống khói mất. Cách đây không lâu ở nhà máy cưa trên đường đi Béc-mơn-xi đã xảy ra một trường hợp như thế đó. Ống khói nhà máy cao hơn chín mươi tám phút[1] thế mà thằng bé thông ống khói mới chui vào đó được nửa chừng thì mắc kẹt, nó đành nằm im trong đó cho đến khi...

- Thôi thôi chú bịa ra những chuyện vớ vẩn dối trá như thế là đủ rồi đấy, chú Ben-chơ ạ, - cụ Uyn-síp giận dữ ngắt lời ông ta, - mong chú nhớ cho rằng khi chú đến vay tiền, tôi không hề vờ vịt là mình không có đồng nào, hoặc bịa ra đủ mọi lý do để từ chối!

Câu nói bóng gió động chạm đến tiền nong đã bắt ông Ben-chơ phải đổi giọng ngay lập tức.

– Nào em có nói là không nhận nó đâu? - ông ta biện bạch. - Em chỉ nói rằng hiện nay công việc của em không có mấy, ngoài ra em không cần đến lũ trẻ con nữa, vì em có máy thông ống khói rồi. Nhưng thôi, cứ để thằng bé này sống ở nhà em cũng được dù có gặp khó khăn trở ngại như thế nào chăng nữa em cũng sẽ dạy cho nó nghề này.

Thế là số phận của tôi đã được định đoạt. Tôi sẽ học nghề thông ống khói, tai họa bị mắc kẹt trong ống khói nguy hiểm đến tính mạng luôn đe dọa tôi. Con người ti tiện có bộ mặt rỗ nhằng nhịt như tổ ong bầu này sẽ là chủ tôi! Tôi cảm thấy mình là một đứa bé bất hạnh đến cùng cực.

– Khi nào em có thể đón nó được? - Ông Ben-chơ hỏi vậy.

– Ngay bây giờ cũng được. Cháu nó đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi, riêng tôi cũng rất muốn cho cháu đi ngay đêm nay.

– Đối với em thì thế nào cũng được, nếu cần đi ngay thì đi nào. Thằng bé kia cầm lấy mũ đi.

Tôi hết sức bực mình: tôi hiểu rằng cụ Uyn-síp muốn tôi rời nhà cụ càng sớm càng tốt. Vì vậy đáp lại những lời chào tạm biệt dịu dàng của cụ, tôi chỉ trả lời một cách dè dặt và lạnh nhạt. Chiếc xe ngựa của ông Ben-chơ đang chờ chúng tôi ở cuối phố và được một thằng bé con nào đó trông coi, thằng bé này được ông Ben-chơ hứa thưởng cho nửa pen-ni. Khi chúng tôi đến gần hơn, tôi thấy thằng bé này không phải là đứa nào xa lạ mà chính là thằng Giéc-ri. Tim tôi đập mạnh nhưng may thay thằng Giéc-ri còn đang mãi nghĩ đến đồng pen-ni mà ông Ben-chơ hứa thưởng nên không để ý đến tôi chút nào và chúng tôi yên ổn ra đi.

Khi chúng tôi đi xe đến Kem-be-roen, nơi ở của ông Ben-chơ thì đã khuya rồi. Ông Ben-chơ sống trong một phố nhỏ bẩn thỉu gần con kênh đào. Tôi thấy mọi nhà trong phố đều có vẻ hết sức nghèo khổ. Tôi cũng thấy nhà ông Ben-chơ vừa cao vừa đẹp hơn hẳn các nhà khác. Cửa ra vào nhà ông ta có một quả nắm bằng đồng rất đẹp. Biển số nhà ông cũng được làm bằng đồng. Ở cửa ra vào có dòng chữ: “Ông Ben-cho - thợ thông ống khói”. Và ở phía dưới chiếc chuông đồng sáng quắc cũng gắn một tấm bảng ghi dòng chữ: “Chuông gọi của nhà ông thông ống khói”. Trong khoảng tường trống giữa các cửa sổ có treo một bức tranh vẽ trên vải mô tả cảnh sau: ống khói trong lâu đài Bu-kin-ham bốc lửa, trên cửa sổ lâu đài hiện ra nữ hoàng Vích-tô-ri-a[2] đầu đội vương miện, mái tóc tả tơi, nữ hoàng giơ hai tay về phía người thông ống khói đang vội vã chạy đến lâu đài. Mũ người thông ống khói có hàng chữ to: “Ben-chơ”. Người gác cửa lâu đài nói to những lời được vẽ thành một vệt vòng quanh mũ anh ta “Ben-chơ ơi, thế mà chúng tôi cứ tưởng rằng anh không đến đấy! Hoàng tử xứ Uên[3] đã đến nhà anh và nói rằng anh đi làm việc ở nơi khác rồi”. - “Đúng vậy, - Ben-chơ trả lời (cũng bằng dòng chữ viết vòng vèo). - Tôi đang làm việc ở lâu đài của quận công Oen-lin-tơn, ở đó cũng đang xảy ra hỏa hoạn, nhưng nghe thấy nữ hoàng kêu cứu, tôi bỏ mặc tất cả cho lửa thiêu và chạy ngay đến đây”.

Một đứa bé cùng trạc tuổi tôi, người cũng đen đủi và áo quần rách rưới như lũ học trò của ông Pai-cơ, nghe thấy tiếng xe ngựa vội từ nhà chạy ra giữ lấy dây cương. Ông Ben-chơ bước xuống xe, còn tôi cứ ngồi lại không biết nên xuống xe hay cứ ở trên đó.

– Xin cậu cho cháu giúp cậu một tay, - thằng bé thông ống khói lễ phép bảo tôi. - Nhưng thôi, có lẽ để ông chủ giúp cậu xuống xe thì hơn, nếu không e rằng tay cháu sẽ làm bẩn quần áo của cậu mất.

– Có phải cậu công tử nào đâu! - Ông Ben-chơ bật cười. - Mày ngây ngô quá! Nó là thằng mới vào học việc đấy mà!

– Thằng mới vào học việc à! Sao thế, ông điên rồi à, ông nhận thêm thằng bé học việc này để làm gì chứ?

Một bà to béo, quần áo bẩn thỉu từ trong nhà bước ra ngoài cửa nói vậy. Bà ta đội một chiếc mũ nhỏ có dải băng sặc sỡ quấn vào cằm che bớt mớ tóc rối bù, tai bà lấp lánh đôi hoa tai, vừa nhìn thấy mặt bà tôi biết ngay rằng bà ta là em ruột cụ Uyn-síp.

– Để làm gì à? Tôi chả cần nó làm gì cả. - Ông Ben-chơ trả lời. - Tôi phải nhận nó để bà chị của mình khỏi phật lòng. Vào phòng đi tôi sẽ kể cho mình nghe mọi chuyện theo đúng thứ tự.

Sau đó ông ta quay lại, chỉ tay vào tôi và bảo thằng bé kia:

– Xem, dẫn nó theo mày vào bếp đi, lúc nào cần tao sẽ gọi nó.

Xem nắm lấy cương và dẫn ngựa đi vòng quanh nhà đến một cái sân lớn, cạnh đó là một căn nhà kho dài, bẩn thỉu có hai cửa ra vào.

– Thôi, xuống đi! - Xem dừng lại trước cửa ra vào và nói với tôi bằng một giọng thô lỗ. - Đây, nhà bếp ở đây. Cẩn thận đừng làm ầm lên đấy, nếu không cậu sẽ đánh thức thẳng bé đang ngủ ở đây mất, lúc đó cậu sẽ không được yên thân đâu. Nhốt ngựa xong, tớ sẽ đến chỗ cậu ngay. Không cần phải đập cửa, cánh cửa có đóng đâu. Đẩy nhẹ một cái là cửa mở ngay.

Tôi sẽ đẩy nhẹ vào cánh cửa màu đen và cửa mở ngay ra, tôi bước vào bếp. Đây là một căn phòng rất tăm tối được than hồng trong lò sưởi chiếu sáng lờ mờ. Đầu tiên tôi không nhìn thấy gì cả, nhưng dần dần mắt tôi quen với bóng tối, tôi phân biệt được ở gần lò sưởi một bên có cái bàn và hai cái ghế, bên kia có đống gì màu đen thẫm, từ đống đó vang ra tiếng ngáy đều đều. Tôi đi thêm vài bước nữa, cố gắng không gây ra tiếng động. Đột nhiên từ đống đen đó có tiếng chó sủa và một con chó nhỏ xông ra định cắn tôi.

– Sao mày lại trêu nó thế, Xem! - Tôi nghe thấy tiếng một giọng giận dữ vang ra từ đống đen đen đó. - Nó có làm gì mày đâu. Đóng chặt cửa lại đi, thằng vô lại này. Trời ơi gió lùa mới khủng khiếp làm sao chứ, không có gió xương cốt tao cũng đau như dần rồi thế mà mày còn để gió thổi vào tao nữa. Đóng cửa lại đi, nhanh lên!

Nhìn kỹ tôi mới thấy từ đống đen đen kia có ai đó hơi nhỏm người dậy. Khi người đó cao giọng nói, con chó lại cất tiếng sủa to hơn.

Tôi sợ sệt đáp bằng một giọng rụt rè:

– Tôi đây mà, tôi không phải là Xem đâu.

– Đóng cửa mau lên.

Vừa nghe xong câu đó, tôi đã thấy một chiếc giày nặng nề bay vụt qua mặt tôi, đập vào tường ở sau lưng tôi.

Tôi sợ phải đóng cửa lại để một mình ở trong phòng với con người ghê gớm kia. Tôi bước ra khỏi nhà bếp và vừa định đóng cửa thì Xem xuất hiện, chiếc đèn Xem cầm soi rõ khuôn mặt tươi tỉnh của nó.

– Sao cậu không vào bếp? - nó hỏi tôi. - Tớ đã bảo cậu là cửa không đóng cơ mà.

Tôi giải thích cho Xem rõ là ở trong nhà bếp có ai đó rất giận dữ khi thấy tôi vào.

Xem cười to, đưa bàn tay bẩn thỉu nắm tay tôi.

– Cậu nhát gan quá, - nó nói. - Sợ cá chàng Nhện nữa! Không việc gì phải sợ nó cả, trong lúc nó bò ra khỏi đống bao tải thì cậu đã kịp chạy ra tận điếm canh rồi.

– Mình có sợ chó đâu, mình sợ gã đàn ông nằm trên đống bao tải gần bếp lò ấy.

– Hắn chính là chàng Nhện đấy! Nó mà đáng mặt là đàn ông à! Đi nào, ông chủ sai cậu vào bếp mà ở cơ mà!

Xem mở cửa bước vào, tôi cũng đi theo nó, cố bước thật nhẹ để không làm chàng Nhện nổi giận thêm nữa.

– Vừa rồi có ai vào đấy? - Chàng Nhện rầu rĩ than thở. - Nó đập cửa, làm ầm ĩ lên, lại để cho gió lạnh lùa vào, thế có giết người ta không! Cậu có thấy hắn không, Xem?

– Ai đến đây ấy à? Người vừa đến đây là một bá tước oai lắm, con của đức ông Phơ-lép-phem, ngài bá tước đến đây để hỏi thăm sức khỏe của cậu và mang biếu cậu một loại dầu bôi thần kỳ chữa được bệnh tê thấp của cậu. Thế mà cậu lại dám lấy giày ném ông ta! Rồi có lúc cậu bị trừng phạt nghiêm khắc về cái thói quen ngu ngốc này, nhất định sẽ có lúc thôi, anh chàng Nhện thân mến của tôi ạ.

– Ôi, tôi có lỗi gì đâu, - chàng Nhện rên rỉ, - tôi bị đau nhức toàn bộ xương cốt, thế mà ngài bá tước lại mở toang cửa ra cho gió thổi vào tôi. Chẳng lẽ ông ấy bị ném rất đau sao, Xem?

– Không bị đau lắm, ông ấy không có tính bực mình lâu đâu. Này, nhìn ông ấy này.

Xem giơ cao ngọn đèn để con người tàn tật ấy có thể thấy rõ tôi. Tôi cũng nhìn rõ kẻ bất hạnh đó. Đây là một chú bé tuổi chừng mười sáu, quần áo rách nát, đen bẩn. Nó ngồi xổm co ro dựa người vào một đống bao bì mà nó dùng làm giường chiếu.

– Xin ông làm phúc tha tội cho cháu, - nó nói với tôi bằng một giọng hiền lành, - đôi khi vì khắp người đau đớn quá, cháu không tự chủ được nữa. Cháu hy vọng rằng ông không bị ném đau chứ?

Tôi chưa kịp trả lời thì Xem đã cười vang lên.

– Tuyệt vời, thú vị thật! - nó reo to. - Nó cũng làm tớ lầm lẫn, tớ nói thật đấy. Nhưng dù sao tớ vẫn khôn hơn cậu. Cậu ngu ngốc lắm! Nó không phải là “ông” và cũng không phải là con vị quý tộc nào hết. Nó chỉ là một thằng bé được gửi đến ông Ben-chơ để học nghề mà thôi.

Chàng Nhện ngạc nhiên.

– Để học nghề ư? Lại có chuyện ấy sao?

– Có gì đáng ngạc nhiên? - tôi nói xen vào. - Vì sao tớ không thể học nghề thông ống khói được nào?

– Cậu học nghề thế nào được vì đã lâu ông chủ không có việc làm, không đi thông một ống khói nào cả.

– Đối với tớ thì đằng nào cũng vậy thôi, - tôi nói một cách vô tư. -Tớ sẽ làm công việc mà người khác vẫn làm! Công việc của hai cậu là gì?

– Chàng Nhện hoàn toàn không phải làm gì cả, - Xem giải thích cho tôi rõ. - Đáng lẽ ông chủ đã đuổi nó đi từ lâu rồi nhưng không thể đuổi được vì nó ký hợp đồng làm việc trong bảy năm. Riêng tớ thì sáng sáng lúc đi với ông chủ, lúc đi với ông Pác-cơ dùng máy thông ống khói, nhưng công việc đó chỉ là phụ. Cả nhóm đều làm việc vào ban đêm ở nông thôn. Tớ đi cùng ông chủ và ông Pác-cơ, tớ canh xe ngựa.

– Công việc ở nông thôn là công việc gì? - tôi tò mò hỏi, - Leo vào ống khói nhà máy à?

– Tớ không rõ ông chủ và ông Pác-cơ leo vào đâu... tớ cho rằng họ không leo vào đâu cả, - Xem đáp.

– Và họ cũng không chở bồ hóng về nhà! Mình không hiểu họ đi có việc gì và họ làm gì ở đó, - chàng Nhện nói, mặt nhăn lại vì đau nhức.

Chủng Nhện nằm trên đống bao bì, rên rỉ và khóc mếu. Chúng tôi đang ngồi đợi cho cơn đau của nó dịu đi để tiếp tục câu chuyện rất thú vị đối với tôi thì bỗng thấy giọng ông chủ vang lên. Nhờ Xem hướng dẫn tôi tìm thấy lối đi ra cửa sau, từ đó ông chủ dẫn tôi ra phòng khách.

Ở đó người phụ nữ to béo, da ngăm đen đang ngồi, đó là bà Ben-chơ. Trên bàn tôi nhìn thấy các món ăn như bánh mì, mỡ hành. Bà Ben-chơ đón tiếp tôi không lấy gì làm niềm nở lắm.

– Này, thằng bé kia, tên mày là gì?

– Thưa bà, tên cháu là Gim ạ.

– Thôi, nếu đói thì ăn đi. Chắc hẳn ở các nơi khác mày vẫn quen được người ta thết đãi các món ăn ngon lành như gà gô hầm rưới nước táo sốt chẳng hạn, còn ở nhà tao thì không có món ấy đâu, mày đừng hoài công chờ các điều tốt lành ở đây mà làm gì.

– Cháu xin cám ơn bà ạ, - tôi đáp bằng một giọng hiền lành. - Cháu rất thích ăn bánh mì với mỡ và hành.

– Tất nhiên rồi! Tao nghĩ rằng món quái gì mày chẳng thích! Đang bị một con chó vô dụng ăn báo hại cũng đã là quá rồi! Thế mà người ta lại tống thêm đến đây một thằng ăn bám nữa...

– Thôi đủ rồi, cô im đi, - ông Ben-chơ ngăn vợ lại. - Bà chị của cô không rõ hoàn cảnh của chúng ta mà. Nếu như mọi việc đều diễn ra tốt đẹp như trước thì nhận thêm một thằng bé học việc nào đó có khó khăn gì đâu. Thế còn cô, có lẽ cô muốn rằng tôi kể hết mọi chuyện cho chị cô nghe chăng.

– Khéo nghĩ ra chuyện vớ vẩn chưa kìa! - bà Ben-chơ kêu to. Theo ý tôi, thà chết đói còn hơn nói thật...

– Thế thì cô cứ việc ba hoa thêm chút nữa trước mặt thằng bé mới đến nhà ta đi! - ông Ben-chơ cười giễu cợt. - Ăn đi, Gim, - ông quay lại phía tôi nói thêm. - Hôm nay bà chủ hơi bực mình, đã đến lúc bà chủ phải đi ngủ rồi, bà mệt lắm.

Tôi hiểu rõ câu nói bóng gió đó nên vội vàng ăn thật nhanh cho xong miếng bánh mì to mà ông chủ cho tôi trong bữa ăn tối.

– Thôi bây giờ đi ngủ, - ông Ben-chơ bảo tôi. - Mày tìm đường vào bếp đi, tất cả những đứa trẻ làm cho tao đều ngủ ở đó, trong bếp vừa ấm cúng vừa tiện lợi. Mày hãy thu xếp lấy chỗ ngủ riêng biệt, trong bếp có đủ bao bì cho mọi người dùng đấy. Buổi sáng không cần đậy sớm đâu, cứ việc ngủ ngon thôi, khi nào tao gọi hãy dậy.

– Ông đưa cho nó quần áo đi làm chưa? - bà Ben-chơ hỏi chồng.

– A, tôi quên mất rồi. Đây, quần áo đi làm đây, - ông chủ đưa cho tôi một gói màu đen nằm lăn lóc trong xó nhà và bảo tôi, - Mày cứ mặc áo sơ mi và đi đôi giày cũ của mày, số quần áo còn lại mày gói kỹ lại và sáng sớm ngày mai mang đến cho tao.

Tôi cầm gói quần áo, chúc ông chủ, bà chủ ngủ ngon giấc và quay về bếp.

❀ ❀ ❀

[1] Phút, đơn vị đo lường của Anh. 1 phút = 0m3048.98 phút xấp xỉ 30m (ND).

[2] Nữ hoàng Vích-tô-ri-a trị vì trên 60 năm (1837-1901). Thời kỳ này đế quốc Anh hùng mạnh nhất thế giới.

[3] Hoàng tử xứ Uân là tước hiệu của người con cả sẽ nối ngôi vua. (ND)

eBook này được thực hiện với sự đóng góp của các thành viên @Khang Sách Cũ, @Huntersoft, @hungbc1010, @amylee tại cộng đồng tve-4u.org, cùng đọc - cùng chia sẻ.
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.