Chú Bé Rách Rưới

Lượt đọc: 130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XX - TÔI LAO SÂU VÀO CON ĐƯỜNG XẤU

❊ ❊ ❊

Mải suy nghĩ về các chuyện đó, tôi rời các phố xá vắng vẻ, tăm tối và bước ra một phố to rộng, đẹp đẽ. Ở đó mọi cửa hàng đều thắp đèn sáng rực, trên hè phố có rất nhiều người giàu có, ăn mặc sang trọng đi lại nhộn nhịp. Tôi chú ý tới một cửa hiệu lớn bán hoa quả. Các loại hoa quả, trà, cà phê, nho khô, bồ đào, thức ăn làm sẵn và các hộp mứt bày la liệt trong các tủ kính to.

Ngoài ra trong tủ còn bày các bức tượng của Trung Quốc làm bằng sứ và bằng gỗ mà chưa bao giờ tôi nhìn thấy các loại tượng này. Không phải chỉ có mình tôi thích xem các pho tượng đó - ai đi ngang qua cũng phải liếc nhìn qua, nhiều người còn dừng hẳn lại để xem cho kỹ hơn, vì vậy quanh tủ hàng luôn có một đám đông người xúm lại. Tôi không cần vội vã đi đâu cả nên quyết định chờ đợi để khi nào mọi người giải tán rồi, tôi sẽ đi lại gần các pho tượng kỳ lạ kia và xem cho rõ hơn.

Tôi dựa lưng vào một cột đèn ở sát mép đường đối diện với tủ kính đó và bắt đầu chờ đợi.

Trong đám người xem có một bà già to béo quá mức làm tôi không thể nào không chú ý đến. Bà cụ chiếm một chỗ rộng gấp đôi so với chỗ đứng của người bình thường. Vì muốn xem cái gì đó bày ở dưới tủ kính, bà cụ cúi xuống nghển cổ ra nhìn.

Tôi không rời mắt khỏi bà ta và không hiểu bà ta nhìn cái gì mà lâu thế, bỗng trông thấy một thằng bé vóc người lớn hơn tôi một chút tiến sát lại bà ta và cũng khom người xuống như bà cụ.

Nó đưa tay chạm nhẹ vào chiếc áo dài may bằng lụa tơ tằm của bà cụ, sau đó nhanh nhẹn rút tay ra.

Đúng lúc ấy ánh sáng của ngọn đèn thắp bằng hơi ga rọi vào bàn tay nó làm tôi nhìn thấy nó đang cầm chiếc ví, qua miệng ví làm bằng tơ tằm hơi hé mở tôi thấy lấp lánh một nắm tiền bằng bạc.

Thằng bé nhanh nhẹn giấu ví vào túi, chui ra khỏi đám đông mà không bị ai phát hiện ra cả rồi lẫn vào bóng tối. Bà cụ già to béo còn đứng trước tủ kính vài giây nữa, sau đó vừa tiếp tục đi trên hè phố vừa vui vẻ mỉm cười và khẽ lắc đầu: chắc hẳn là cụ đang nghĩ đến các pho tượng ngộ nghĩnh kia.

Thằng bé kia mới sung sướng làm sao! Chiếc ví tơ tằm kỳ diệu chứa đầy tiền đã lọt vào tay nó! Tôi đã từng phải bán giày và bít tất lấy một đồng si-linh và mẩu bánh mì, còn nó trong vòng một phút đã kiếm ra ít nhất mười si-linh! Thằng bé mới liều lĩnh làm sao! Mới may mắn làm sao! Nếu như chiếc ví đó lọt vào tay tôi thì sao nhỉ? Những ý nghĩ ấy cứ dồn dập hiện ra trong óc tôi, tôi hết nghĩ thế này lại nghĩ thế khác, nhưng tất cả các ý nghĩ ấy đều đen tối, đều tội lỗi khiến tôi vô tình phải nhìn quanh như sợ rằng có ai đó đọc được các ý nghĩ đó trong đầu tôi. “Làm việc ấy sao mà dễ vậy! Trong khi mình run sợ đứng yên một chỗ thì đã có thể làm việc ấy đến ba lần rồi! Mình chỉ là đứa nhát gan. Mình không đủ can đảm! - tôi tự trả lời các câu hỏi do chính tôi đặt ra. Rõ ràng khi bà cụ to béo mặc chiếc áo dài bằng tơ tằm có túi ở đằng trước cúi người xuống thì móc ví trong túi đó dễ như chơi. Ai chả làm được. Mình cũng có thể làm được thôi! Nhưng cái chính là biết đến bao giờ mới gặp cơ hội thuận tiện như vừa rồi?”.

Và thế là tôi đứng dựa cột đèn và chờ “cơ hội”.

Tôi không phải chờ lâu.

“Vận may” đã giúp tôi lập nên “thành tích” đầu tiên ở chợ Cô-ven-hác-đen bây giờ lại đến với tôi. Tôi đứng đợi chưa đầy năm phút bỗng có một bà từ cửa hàng bước ra, thật ra bà này không béo và không già như bà cụ trước, nhưng bà này cũng mặc chiếc áo dài bằng lụa tơ tằm có túi đựng chiếc ví căng phồng. Trong khi bước ra khỏi cửa hàng bà ta cầm ví trong tay hình như đếm tiền thì phải. Sau đó bà ta đóng ví lại và nhét ví vào túi.

“Ước gì bà ta lại gần tủ kính xem hàng nhỉ!” - trong đầu tôi thoáng có ý ấy.

Quả nhiên bà ta len vào đám đông đang xem các pho tượng Trung Quốc. Tôi cũng chen vào đó theo bà ta và cố gắng hành động giống như thằng bé trước. Tôi giả vờ chăm chú xem các pho tượng, trong khi ấy bàn tay tôi thận trọng vuốt nhẹ theo nếp áo may bằng lụa tơ tằm của bà ta, cuối cùng tôi thò hẳn tay vào túi áo. Một phút sau các ngón tay tôi đã sờ thấy chiếc ví tơ tằm mỏng mảnh, rút ví ra xong tôi cắm đầu chạy. Tôi chạy một lúc lâu không đứng lại, không kịp thở.

Tôi dừng lại trong một ngõ hẻm tăm tối ít người qua lại và quyết định xem chiếc ví lấy được. Hóa ra tôi có những mười tám si-linh bốn pen-ni.

Chưa bao giờ trong tay tôi có nhiều tiền như thế, thậm chí chưa bao giờ có nổi một nửa hoặc một phần tư số tiền ấy.

Tôi hoàn toàn không biết mình nên tiếp tục làm gì nữa, tức là tôi không biết mình nên mua gì nữa.

Cuối cùng tôi vào quán ăn và chi tiêu vào bữa tối hết bốn pen-ni.

Suốt tối tôi chỉ ăn luôn mồm hoặc nghĩ xem mình nên ăn món gì. Có chừng năm lần tôi bước vào các cửa hiệu và ăn xúc xích loại hai pen-ni một chiếc, sau đó tôi ăn miếng bánh mì phết bơ và cuối cùng tôi mua thanh sô-cô-la giá một pen-ni.

Khi sắp sửa ngủ tôi đếm lại tiền, hóa ra tôi tiêu cũng không nhiều lắm: sau khi đã mua cho mình một đôi giày tốt, tôi hãy còn ba si-linh sáu pen-ni, đó là không kể món tiền mười si-linh nhét vào lớp vải lót ở chiếc áo khoác ngoài, tôi lấy ghim băng cài chặt lại.

Thế là tôi đã trở thành một tên ăn cắp thực thụ. Tuy vậy lúc đầu tôi thầm hứa sẽ kiên quyết không tái phạm tội lỗi ngày hôm nay. Tất nhiên việc đã làm rồi thì không sao sửa lại được nữa. Nhưng ngoài tôi ra không ai biết được việc trộm cắp của tôi và sau này chắc hăen cũng không có ai biết được việc đó. Từ sáng sớm tôi đã nghĩ xem là nên làm gì bây giờ. Tôi chắc mẩm người nào có mười ba si-linh sáu pen-ni trong túi, người ấy có thể tìm ra hàng nghìn cách sống lương thiện, nhưng tiếc thay, sau khi đã cân nhắc kỹ tôi đành phải tự thú nhận tôi không tìm ra nổi một cách sống trong sạch nào cả.

Sau bữa ăn trưa tôi dạo chơi trên đường Pê-ti-cốt Lê-in và dừng lại trước một cửa hàng. Trong tủ kính của cửa hàng đó treo một chiếc khăn bằng lụa tơ tằm vàng tươi in những chiếc lông chim màu xanh. Cha tôi thường quấn vào cổ chiếc khăn như thế này. Tôi vào cửa hàng và bỏ ra ba si-linh sáu pen-ni mua chiếc khăn đó. Lý trí bảo tôi rằng tôi đã có hành động ngu ngốc, nhưng tôi thầm tự an ủi là mua chiếc khăn đó để giữ một kỷ niệm về cha tôi. Nghĩ như vậy tôi thấy nhớ nhà quá, tôi buồn bã và quyết định uống một vại bia để vui lên. Tôi không rõ hoặc vì vại bia đó nặng quá hoặc vì không quen uống nên sau khi tu xong vại bia, tôi bị kích thích rất mạnh, tôi bỗng thấy người phấn chấn hẳn lên khiến tôi không còn sợ các kẻ thù của tôi một chút nào nữa. Tôi sẵn sàng gặp gỡ mặt đối mặt với ông Ben-chơ, - tất nhiên với điều kiện là ông ta không đem theo khẩu súng hai nòng đáng sợ kia.

Lúc đi ngang một cửa hiệu chuyên bán vũ khí, trong đầu tôi chợt nảy ra ý nghĩ là người nào luôn bị kẻ thù săn đuổi thì dứt khoát người đó phải có vũ khí trong tay.

Tôi bước vào cửa hàng và mua một khẩu súng lục cũ, có dáng dấp đáng sợ với giá hai si-linh ba pen-ni. Đến gần tối tôi hiểu rằng mang khẩu súng đó trong túi quần quả là vướng víu, vì vậy tôi mang súng lại cửa hàng đó và bán lại với giá một si-linh bốn pen-ni. Cứ như vậy tôi chi tiêu vặt vãnh hết sạch mười tám si-linh bốn pen-ni. Tôi bán chiếc khăn lụa tơ tằm xinh đẹp có in hình lông chim xanh với giá mười tám pen-ni rồi ba ngày sau tôi lại đứng giữa phố và lại nghèo khổ như khi đứng dựa lưng vào cột đèn đối diện với cửa hàng bán hoa quả và quan sát bà cụ to béo nọ. Và thế là...

Tuy nhiên các bạn rất dễ đoán ra là cuộc sống của tôi diễn ra như thế nào. Chỉ có bước đi ban đầu là khó khăn thôi, tôi đã sa chân lỡ bước rồi, vì vậy không thể nào dừng lại được nữa.

Tôi cố tự thuyết phục mình rằng tôi là một kẻ bất hạnh, là đứa bé mồ côi bị mọi người bỏ rơi, bị người đời căm ghét và săn đuổi, bất đắc dĩ tôi mới phải làm điều bất lương để khỏi bị chết đói mà thôi.

Khi tôi lấy được chiếc ví thứ hai, tôi lấy làm tiếc vì trong ví chỉ có bốn si-linh, còn khi tôi lấy được chiếc ví thứ ba tôi không nhớ rõ là tôi nghĩ gì bởi vì sau đó là có ngay chiếc ví thứ tư, thứ năm và một loạt các chiếc ví khác nữa.

Tuy vậy tôi sống cuộc đời của thằng kẻ cắp chuyên móc túi cũng không lâu lắm, tất cả chỉ vào khoảng hai tháng thôi.

Tôi không nhớ rõ trong khoảng thời gian ấy tôi đã lấy được bao nhiêu tiền. Tôi chỉ nhớ rằng tôi giàu đến mức dám mua một bộ com-lê rất đẹp, rất diện chứ không mặc bộ quần áo cũ do đồn cảnh sát ở In-phóoc phát cho nữa.

Tôi cũng không ngủ vạ vật trong các quán ăn mà sống đàng hoàng trong một căn phòng có bàn ghế đẹp đẽ ở phố Oen-phóoc.

eBook này được thực hiện với sự đóng góp của các thành viên @Khang Sách Cũ, @Huntersoft, @hungbc1010, @amylee tại cộng đồng tve-4u.org, cùng đọc - cùng chia sẻ.
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.