Chú Bé Rách Rưới

Lượt đọc: 130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XVII - TÔI ĐƯỢC TOẠI NGUYỆN

❊ ❊ ❊

Tôi đã sống sáu tuần trong nhà ông Ben-chơ. Đột nhiên tối hôm thứ bảy Xem vào bếp báo tin cho chúng tôi biết rằng ông Ben-chơ viết thư mời mẹ nó từ Đoóc-xét-si lên chơi. Mẹ nó đã lên đây, nói chuyện với ông chủ một hồi lâu, cuối cùng đồng ý hủy bỏ hợp đồng và đón Xem về nhà. Đến thứ hai này Xem sẽ đi về cùng mẹ nó.

– Bây giờ cậu sẽ được sung sướng đấy, Gim ạ, - Xem nói. - Cậu sẽ đi xe cùng ông chủ để làm việc vào ban đêm, sau mỗi chuyến đi ông chủ lại cho cậu sáu pen-ni để cậu không tiết lộ bí mật của ông ta.

– Nếu vậy mình rất vui lòng - tôi nói. - Mình đã quen giữ mồm giữ miệng. Thế giữ kín bí mật của ông chủ khó lắm sao, Xem?

– Không, rất dễ, chính ông chủ sẽ nói cho cậu rõ điều bí mật ấy.

– Không, cậu hãy cư xử đúng tư cách là bạn thân của mình đi, cậu nói cho mình biết ngay bây giờ đi.

– Thôi được, nhung không được kể cho chàng Nhện hoặc lũ trẻ khác nghe đâu nhé.

– Không đời nào tớ dám làm thế.

– Nào, ta ra sân đi, nếu không chàng Nhện nghe thấy mất.

Chúng tôi đi ra ngoài.

– Gim này, cậu có biết ông chủ và ông Pác-cơ chở loại bồ hóng nào về nhà không?

– Bồ hóng nào à? Tớ cho rằng đấy là bồ hóng nạo từ ống khói chứ còn lấy ở đâu nữa?

– Tất nhiên đấy là bồ hóng nạo từ ống khói ra rồi, nhưng từ ống khói nào chứ? Nghe đây Gim, ông chủ chở bồ hóng nạo từ ống khói nhà thờ!

– Thế thì sao! Nạo từ ống khói nhà thờ thì có tội gì nào?

– Suỵt, khẽ chứ! Cậu biết không, có một đạo luật cấm thông ống khói nhà thờ, cho nên nếu cần thông ống khói thì phải làm bí mật. Ai bị bắt quả tang trong lúc đang làm việc ấy thì sẽ bị trừng phạt nặng lắm! Kẻ đó sẽ bị đâm que nhọn vào bụng, bị kéo lê trên đường phố. Vì vậy ông chủ và ông Pác-cơ phải làm việc này vào ban đêm, phải làm giấu giếm, phải im hơi lặng tiếng.

– Này, nếu người ta bắt được đứa bé canh ngựa cho thợ thông ống khói, liệu họ có trừng phạt đứa bé không nhỉ?

– Không, sao lại có thể hành động như vậy? Đứa bé không có lỗi một chút nào cả! Họ chỉ trừng phạt những ai bị bắt quả tang lúc đang làm việc thôi. Lẽ ra, theo luật nhà thờ, chính vị linh mục phải thông ống khói, nhưng linh mục giao việc này cho người phụ lễ, phụ lễ giao việc này cho người canh cửa, người canh cửa liền thuê luôn thợ thông ống khói. Và tất nhiên người canh cửa trả công hậu hĩ cho thợ thông ống khói vì đây là công việc nguy hiểm mà loại bồ hóng đó không có ai bỏ một xu ra mua để làm gì.

– Tại sao vậy? Chẳng lẽ đó không phải là loại bồ hóng bình thường như ở mọi nơi sao?

– Không, đó cũng chỉ là bồ hóng bình thường thôi nhưng không thể đem bán được vì bị luật pháp ngăn cấm. Ông chủ phải thề rằng ông ấy không bán loại bồ hóng này. Ông Pác-cơ chôn bồ hóng này ở vườn rau nhà ông ta. Đấy, mình đã kể cho cậu nghe mọi bí mật rồi đấy. Ông chủ đã tiết lộ bí mật cho mình hay, rồi đây ông ấy sẽ nói với cậu. Và để cậu không làm lộ chuyện, mỗi chuyến đi ông chủ sẽ cho cậu sáu pen-ni.

Tất cả những điều ấy Xem nói với tôi một cách nghiêm chỉnh và tôi hoàn toàn tin lời nó.

Cuối cùng, tôi đã biết điều bí mật thật sự! Và bí mật này mới đáng sợ làm sao! Nó hoàn toàn khác thường, giống như bí mật trong vở kịch mà tôi xem tại rạp hát ở Xoóc-đích vậy. Tôi không sợ một chút nào các hình phạt khủng khiếp mà theo lời Xem thì hình phạt đó dành cho những thợ thông ống khói nhà thờ nào bị bắt quả tang. Ngược lại, trước mắt tôi mỗi nguy hiểm đó lại làm cho công việc tăng sức hấp dẫn đặc biệt. Tôi chỉ sợ là nhỡ ông Ben-chơ không chọn tôi thay Xem, mà lại chọn đứa nào khác thì nguy. Tôi quay ra hỏi chàng Nhện xem theo nó đoán bây giờ ai sẽ đi làm việc vào ban đêm cùng ông chủ.

– Còn ai vào đây nữa? Rõ ràng là cậu chứ còn ai. Ông chủ và ông Pác-cơ không cho mình đi theo đâu. Mình không chịu đựng nỗi cảnh đêm hôm rét mướt và sẽ chết cóng ở dọc đường mất! - chàng Nhện quả quyết trả lời như vậy.

Câu trả lời đó không làm cho tôi yên tâm chút nào. Chàng Nhện là gánh nặng cho ông chủ và tôi nảy ra ý nghĩ nghi ngờ rằng có thể ông Ben-chơ sẽ chủ tâm bắt chàng Nhện đi cùng để nó chóng chết cũng nên. Tuy chàng Nhện không thể đi lại được, nhưng nó có thể ngồi trên ghế đánh xe và giữ dây cương, như vậy cũng được việc rồi.

Tuy nhiên chẳng bao lâu sau nỗi băn khoăn của tôi đã tan biến. Vào một buổi tối chủ nhật ông Ben-chơ gọi tôi lên nhà và sau khi nói chuyện dông dài một lúc ông nói thẳng rằng ông sẽ dùng tôi thay Xem đi làm việc vào ban đêm. Ông không kể cho tôi nghe điều bí mật mà chỉ nhắc qua rằng ông đi làm các công việc ở vùng ngoại ô.

– Tất cả các ông chủ nuôi trẻ con học nghề, - ông bảo tôi, - đều có những bí mật riêng của mình. Tao cũng có bí mật riêng, sau này tao sẽ tiết lộ cho mày biết và nếu mày không nói cho ai hay về điều đó, mày sẽ được sống sung sướng ở nhà tao. Thằng Xem bao giờ cũng rủng rỉnh tiền nong trong túi, nó hưởng hương vị tuyệt vời của các món ăn ngon mà lũ trẻ khác thậm chí cũng chưa bao giờ được ngửi nữa. Này hiểu ý tao không Gim?

– Thưa ông tất nhiên cháu hiểu rồi ạ!

– Ngược lại, - ông chủ tiếp tục nói, - mày thử đoán xem nếu thằng Xem ba hoa tiết lộ công việc của tao ra thì tao sẽ đối xử với nó như thế nào?

– Thua ông chủ, cháu nghĩ rằng nó sẽ bị trừng phạt nặng ghê lắm, - tôi sợ hãi trả lời vì thấy khuôn mặt của ông chủ có vẻ rất dữ tợn.

– Đúng, sẽ bị phạt nặng! Nó sẽ bị trừng phạt hết sức nặng nề và trên đời này chưa có một đứa trẻ con nào bị hành hạ dã man đến như vậy! Tao sẽ tóm lấy cổ họng nó như thế này và bóp chết tươi ngay tại chỗ.

Nhưng nét mặt ông ta bỗng chuyển ra vẻ hiền lành ngay lập tức.

– Tuy vậy thằng Xem chỉ gặp toàn những chuyện tốt lành cả, - ông tiếp tục nói hằng một giọng thân tình như lúc trước. - Nó là một thằng bé thông minh, chóng hiểu biết, vì vậy nó không hề bị tao đánh đập mà ngược lại còn được tao cho tiền... thôi, hôm nay nói chuyện với mày như vậy là đủ rồi! Tao không cần nói thêm với mày một câu gì nữa, tự mày sẽ rõ bí mật của tao vào đêm mai, nếu trời không sáng trăng.

Đến đây cuộc nói chuyện của chúng tôi chấm dứt. Tôi ăn tối cùng ông chủ, bà chủ và lại về bếp nằm ngủ sau khi ông chủ, bà chủ đã nhắc đi nhắc lại rằng cấm tôi không được nói với chàng Nhện một lời nào về nội dung cuộc nói chuyện hôm nay.

Cả ngày hôm nay tôi bồn chồn đến mức không tài nào ăn trưa được nữa. Không hiểu đêm nay có trăng sáng hay không nhỉ? Vấn đề này làm tôi không yên tâm chút nào. Tôi không biết gì về sự chuyển động của mặt trăng và vẫn cho rằng mặt trăng xuất hiện trên bầu trời chẳng qua là chỉ do ngẫu nhiên. Đến chiều là tôi đã biết chắc rằng đêm nay trời sẽ tối đen vì chàng Nhện bắt đầu rên rỉ luôn miệng.

– Xương cốt của tôi, khổ thay cho xương cốt của tôi! - nó nếu máo khóc. - Lại đau nhức như dần rồi đây. Đấy rồi cậu sẽ thấy ban đêm trời mưa cho mà xem.

Quả vậy, con mưa ập xuống khi trời vừa tối và đến đêm thì thời tiết xấu quá rồi.

Bà Ben-chơ gọi tôi lên ăn tối như thường lệ bà vẫn gọi Xem lên nhà trước lúc nó lên đường đi làm việc ban đêm. Bữa tối quả là sang trọng, thức ăn có dạ dày lợn rán mỡ và khoai tây nghiền. Cùng ngồi quanh bàn ăn với tôi có ông chủ, bà chủ và ông Pác-cơ. Khi chúng tôi ăn xong, theo lệnh của ông Ben-chơ bà chủ rót cho tôi nửa chén rượu nóng hổi pha hỗn hợp gồm có rượu trắng, cô-nhắc và rom, tôi mạnh bạo tợp một hơi cạn chén mặc dầu nước mắt tôi ứa ra vì rượu nặng quá. Ông Ben-chơ và ông Pác-cơ cũng uống rượu thoải mái, sau đó ba chúng tôi bước ra sân, con ngựa hồng đã được thắng vào xe đang đứng ở đó.

Ông chủ và ông Pác-cơ quàng chiếc bao tải lên vai để khỏi bị mưa ướt, hai người ngồi cạnh nhau trên xe, tôi lấy chiếc chăn vẫn dùng để đắp cho ngựa quấn kín người lại và co ro thu người ngồi dưới chân hai người lớn cho ấm. Ngoài chúng tôi ra trong xe còn có máy thông ống khói và một bao tải đựng những dụng cụ gì đó. Cũng như Xem, tôi không biết các dụng cụ đó là gì mặc dầu tôi đã bí mật sờ nắn chúng qua lớp bao tải dày cộp, tôi chỉ nghe thấy chúng va chạm vào nhau kêu lách cách.

Tôi không hề biết là chúng tôi đi đâu, tuy vậy chuyến đi này cũng làm tôi thoải mái khác thường. Xe ngựa chở chúng tôi chạy nhanh hết mức. Trời tối. Mưa như trút nước. Tôi cảm thấy phía trước đang có những gian nguy khủng khiếp đe dọa chúng tôi nhưng tôi không sợ hãi, ngược lại tôi còn muốn mặt đối mặt với các nguy hiểm đó cũng sớm càng tốt.

Chúng tôi đã đi được chừng mười dặm, ông Ben-chơ cho dừng xe gần cái giếng cạnh đường để cho ngựa uống nước.

– Pác-cơ này, không biết anh thế nào, - ông chủ nói, - chứ tôi bị ướt như chuột lột rồi. Ta nhấp chút rượu để cho nóng người lên chứ?

– Ừ, uống thì uống, anh sai thằng bé đi mua thêm chai nữa ở quán đằng kia kìa.

Hai người lôi ra một chai rượu trắng rất nặng, tu ừng ực rồi cho tôi nhấp một ngụm, sau đó tôi chạy đi mua chai rượu khác.

Khi tôi quay về xe, ông Ben-chơ lại thúc ngựa đi, chúng tôi đi nhanh hơn lúc trước.

– Đáng tiếc là chúng ta không mang đi thêm một cái bao tải nữa, - ông Pác-cơ nói. - Trận mưa tệ hại thật!

– Nhưng chúng ta còn có một bao tải bỏ không cơ mà, cái bao dài ấy, - Ông chủ trả lời. - Lấy cái bao ấy mà quàng.

– Kể ra cũng có thể lấy cái bao đó mà quàng được đấy, nhưng...

– Sao? Anh sợ rằng anh quàng nó thì kẻ được chúng ta khâu bao cho sẽ bị cảm lạnh à! - ông chủ cười to, nói đùa như vậy.

– Không, tôi không sợ bất kỳ cái gì cả, - ông Pác-cơ cũng cười to trả lời. - Đưa cho tao cái bao đây, Gim.

Tôi đưa cho ông ta chiếc bao tải dài để dưới sàn xe gần chỗ tôi ngồi và lần đầu tiên tôi thấy mình sờ sợ một điều mơ hồ gì đó. Hai người này nói đến ai vậy? Đây là bao đựng bồ hóng cơ mà. Ai có thể bị cảm lạnh nhỉ?

Khi ông Ben-chơ dừng xe ngựa, mưa quất vào mặt chúng tôi càng dữ dội hơn.

– Nào, - ông chủ bảo tôi - bây giờ tao sẽ tiết lộ bí mật của tao, tất nhiên là tao không nói cho mày biết hết đâu. Mày có nhìn thấy hình bóng nhà thờ đằng kia không?

Tôi nhìn vào bóng tối theo hướng tay ông chủ chỉ và khó khăn lắm mới phân biệt được bóng dáng nhà thờ hiện ra mờ ảo, gần nhà thờ có những hình thù thâm thấp xám xịt, chắc hẳn đó là những tấm bia mộ.

– Chúng tao vào đấy thông ống khói đây, - ông chủ thì thầm bảo tôi. - tao không có thì giờ kể cho mày nghe mọi chi tiết; nói tóm lại không thể thông ống khói nhà thờ trước mặt mọi người được, mày hiểu chưa?

– Thưa ông, cháu hiểu rồi ạ, - tôi rụt rè trả lời.

– Chắc mày đã bị nước mưa thấm vào ướt hết người rồi và buồn ngủ lắm, - ông chủ nói vậy, làm như xưa nay vốn tốt bụng lắm. - Uống thêm ngụm rượu nữa đi, mày sẽ thấy người tỉnh táo hơn.

Vừa nói, ông vừa kề chai rượu vào môi tôi. Uống xong ngụm rượu tôi quả thấy người sảng khoái lên thật và tôi lại hoàn toàn tin rằng ông Ben-chơ đi thông ống khói nhà thờ. Ông chủ cùng ông Pác-cơ trèo ra khỏi xe và sau khi dắt ngựa đến một bụi cây rậm rạp đối diện với cổng nhà thờ, hai người dừng lại.

– Trèo ra khỏi xe đi Gim, - ông chủ thì thầm, - mày đứng gần xe ngựa còn chúng tao vào trong kia làm việc. Chúng tao làm nhanh thôi. Nghe rõ chưa? Đồng hồ nhà thờ đã điểm mười hai tiếng rồi. Độ mười hai rưỡi chúng tao sẽ quay lại đây, tao sẽ thưởng công cho mày. Chắc bây giờ mày thấy người sảng khoái rồi, có phải không?

– Thưa ông chủ vâng ạ, xin cám ơn ông! - tôi nhanh nhẹn trả lời.

– Mày không sợ rằng gần đây có nghĩa địa chứ?

– Không ạ, cháu không sợ một chút nào cả! - tôi cười to để ông chủ thấy rõ là tôi can đảm như thế nào.

Khi ông Pác-cơ lôi dụng cụ để trong xe ra, ông Pen-chơ liền châm đèn, hai người cùng nhau bước qua cổng, men theo con đường hướng về nhà thờ và biến vào bóng đêm ngay tức khắc.

Tôi cầm cương con ngựa hồng và bắt đầu chờ đợi. Mưa rơi không ngừng, tôi ướt sũng vì bây giờ tôi phải bỏ chăn ra để phủ lên mình ngựa. Tôi không nhìn thấy gì trước mắt ngoài mấy tấm bia mộ thâm thấp trong nghĩa trang và cái tháp chuông to, cao, xám ngắt, tôi không nghe thấy tiếng động nào ngoài tiếng mưa rơi lộp bộp trên các lá cây, trên mui xe ngựa và trên chiếc chăn phủ lưng ngựa.

Giữa lúc nửa đêm, đứng một mình trong lúc thời tiết xấu như thế này, xung quanh chỉ có bóng tối âm u dày đặc ngay cạnh cổng nghĩa trang thì thật là chẳng thú vị gì cả, nhưng tôi cố tự an ủi rằng công việc này sắp chấm dứt đây. Hai người đi thông ống khói sắp quay lại mang theo bồ hóng và tôi sắp được thưởng sáu pen-ni, con ngựa chở chúng tôi sẽ phóng thật nhanh về nhà, tôi sẽ được nằm trên đệm ấm và sẽ vô cùng vui vẻ nhớ tới cuộc phiêu lưu kỳ lạ này.

Chuông nhà thờ điểm mười hai giờ mười lăm phút. Tôi bắt đầu cảm thấy trong người có sự lo lắng mơ hồ nào đó. Tôi biết rằng trong thực tế không có ma quỷ gì cả, tất cả những chuyện ma trêu, quỷ ám đều do các bà mê tín vừa lắm điều vừa nhút nhát bịa đặt ra thôi, tuy nhiên càng chờ tôi càng thấy sợ sệt hơn và để tự trấn tĩnh, tôi luôn tay xoa mình ngựa.

Đồng hồ đã điểm mười hai giờ ba mươi phút.

“Bây giờ hẳn họ đã làm xong công việc rồi, - tôi nghĩ vậy. Và sau một vài phút nữa họ sẽ có mặt ở đây”.

Mắt tôi hướng về phía con đường đi vào nhà thờ, hy vọng sẽ trông thấy ông Pác-cơ đi ra mang theo bao tải bồ hóng. Nhưng ông ta không ra, không có ai ra cả tôi không trông thấy một cái gì cả. Hai hàm răng tôi bắt đầu run cầm cập, tôi lại thấy sợ hãi như trước. Tôi vuốt ve cổ ngựa, gọi nó bằng đủ mọi tên âu yếm khác nhau, nó đứng im bất động như bức tượng đặt trên lăng mộ vậy.

“Cú, cú, cú!”.

Đây chắc hẳn là tiếng kêu của con cú, nhưng người tôi vẫn run lên vì sợ hãi.

“Cần đi sâu vào trong đó, - tôi quyết định - và lắng nghe xem ông chủ có đi ra ngoài này không?”

Sau khi chèn đá vào bánh xe để con ngựa hồng không thể lồng lên kéo xe đi mất, tôi đi xem xét. Xung quanh trời tối đến mức không thể nhìn thấy bất cứ vật gì khác cách tôi ba bước, tôi phải lấy chân dò dẫm để không bị lạc đường. Tôi cứ đi sâu vào phía trong, đột nhiên chân tôi vấp phải một vật gì đó vừa to vừa rắn. Tôi suýt thét lên vì sợ hãi. Tôi ngạc nhiên biết bao khi thấy rằng té ra vật đó chính là chiếc máy thông ống khói! Đầu tiên tôi nghĩ rằng ông chủ và ông Pác-cơ đang đứng ở gần đó và vứt máy xuống đất để nghỉ ngơi một chút; nhưng tôi chỉ phí công vô ích khi chăm chú nhìn vào bóng đêm và lắng tai nghe: tôi không nhìn thấy gì cả, không nghe thấy tiếng động nào cả. Đột nhiên gần nhà thờ thấp thoáng ánh đèn, tôi thấy ánh sáng đó đang tiến lại gần tôi. Theo con đường cũ tôi lặng lẽ chạy ngược lại, tôi bỏ đá chèn dưới bánh xe ra và đứng yên cạnh ngựa làm như không có chuyện gì xảy ra cả.

Sau ít phút chờ đợi, cuối cùng cách tôi vài bước có hai bóng đen xuất hiện. Ông Pác-cơ còng lưng xuống vì phải vác một cái bao nặng quá, ông Ben-chơ mang dụng cụ và máy thông ống khói. Hai người dừng lại bên cổng ra vào, ông Ben-chơ sẽ hỏi:

– Công việc thế nào, Gim? Mọi chuyện tốt đẹp cả chứ? Không ai đi qua chứ? Không ai nói chuyện với mày có phải không?

– Không có ai đâu ạ, - tôi vội nói cho ông chủ yên tâm.

Hai người bắt đầu xếp bao tải đựng bồ hóng vào xe ngựa và để lộ ánh sáng phát ra từ chiếc đèn bị che kín tứ phía ra một chút. Nhìn bề ngoài cả hai giống như người mới đi đào đất chứ không giống thợ thông ống khói một chút nào. Tay chân và quần áo họ lấm lem toàn đất cát. Chiếc bao tải đựng bồ hóng cũng dính đầy đất. Khi xếp xong chiếc bao tải vào xe, hai người uống ngụm rượu và cũng cho tôi tu mấy ngụm trong chai.

– Uống mạnh bạo vào, con thân yêu ạ, - ông chủ bảo tôi, - làm tí rượu cho ấm người lên, cái đó chẳng hại gì đâu. Con khá lắm, ta thưởng cho một si-linh đây.

Ông chủ cho tôi một đồng tiền đúc bằng bạc, còn ông Pác-cơ cũng âu yếm vỗ vai tôi.

– Chúng ta đi về nhà như thế nào nhỉ? - ông Pác-cơ hỏi. - Theo ý tôi, tốt nhất là cho thằng bé ngồi giữa hai chúng ta.

– Không, - ông Ben-chơ trả lời, - Ở nhà tôi đã có một thằng nằm không ăn bám vì mắc bệnh tê thấp rồi, nếu thằng bé này ngồi như thế e rằng nó sẽ bị cảm lạnh mất. Leo vào thùng xe mà nằm đi, Gim!

Ông chủ ấn đầu tôi xuống, đẩy tôi vào góc của thùng xe.

– Đừng gối đầu lên bao tải đựng bồ hóng nhé, - ông Pác-cơ bảo tôi, - Bao tải ướt át, gối đầu vào mày sẽ bị lạnh đấy.

Ngồi yên rồi, ông Ben-chơ quất roi vào mình ngựa và con ngựa phi lên phía trước nhanh như gió cuốn, chắc hẳn nó cũng vui sướng vì cuối cùng nó đã được thỏa sức tung hoành bốn vó đang bị rét cóng.

Tôi cảm thấy kinh hãi một cách kỳ lạ khi phát hiện ra hiện tượng đáng ngạc nhiên hơn trên con đường nhỏ dẫn vào nhà thờ, nổi hoảng sợ đó mỗi lúc một tăng thêm.

Rõ ràng là ông Ben-chơ đến đây không phải là để thông ống khỏi; thậm chí ông ta cũng không mang vào nhà thờ chiếc máy thường dùng nữa, ông ta quẳng nó bên đường đi. Tuy vậy, chiếc bao tải vẫn căng phồng lên. Trong bao tải chứa cái gì nhỉ? Làm thế nào tìm ra sự thật bây giờ? Thật ra ông Pác-cơ không cần phải bảo tôi đừng gối đầu lên đó: chiếc bao tải làm tôi sợ hãi đến mức tôi không dám nhìn vào nó nữa. Trong khi đó trí tò mò càng thôi thúc tôi mỗi lúc một mạnh hơn.

Tôi thận trọng duỗi chân ra sờ nắn chiếc bao tải: nó mềm mềm. Có thể quả thật trong bao có bồ hóng chăng? Không, sự nghi ngờ giày vò tôi ghê quá, tôi cần biết sự thật. Trong túi tôi có con dao díp. Tôi lôi dao, cẩn thận mở lưỡi dao ra rồi nghiêng người cúi xuống bao tải, nhanh nhẹn rạch thẳng một đường dài. Trời! Khủng khiếp biết bao! Một bàn tay người chết lạnh như băng rơi vào bàn tay đang cầm dao của tôi.

Tôi thét lên một tiếng rất to. Sợ hãi vì nghe thấy tiếng kêu này, con ngựa càng lao nhanh lên phía trước. Trong chớp mắt, tôi nhảy bừa qua ván hậu xe ngựa, lỡ đà ngã nhào xuống bùn khiến mặt bị sây sát và sung vù lên.

Tôi nhanh nhẹn đứng phắt dậy, cắm đầu chạy về phía trước. Sau tôi có ai đó hò hét bằng một giọng hung dữ và chỉ một lát sau tôi đã nghe thấy tiếng bước chân chạy dồn dập. Tôi bị đuổi theo rồi.

eBook này được thực hiện với sự đóng góp của các thành viên @Khang Sách Cũ, @Huntersoft, @hungbc1010, @amylee tại cộng đồng tve-4u.org, cùng đọc - cùng chia sẻ.
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.