Chú Bé Rách Rưới

Lượt đọc: 130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XXIV - CUỘC NÓI CHUYỆN VÀO BAN ĐÊM

❊ ❊ ❊

Tôi không dám trái lệnh bà Háp-kin vì đó là bà chủ của tôi.

Tôi nhanh nhẹn nhảy xuống giường và bắt đầu mặc quần áo.

– Không cần đi giày! - Bà ta nói to. - Cứ để giày ở trên phòng thôi!

Mệnh lệnh mới này làm tôi phần nào yên tâm hơn. Tôi vẫn nhớ rõ bà ta đón tôi không niềm nở một chút nào và sợ rằng ông Háp-kin đang vắng nhà bà chủ sẽ đuổi tôi ra ngoài phố, nhưng nếu định làm như vậy hẳn bà ta không cấm tôi đi giày.

Tôi đi xuống tầng dưới và trông thấy bà chủ đang ngồi một mình trong phòng khách, đôi mắt đỏ ngầu sưng to vì khóc.

– Vào đi! - bà ta sốt ruột, nói to lên khi thấy tôi rụt rè đứng ngoài ngưỡng cửa. - Đóng cửa lại.

Tôi bước vào, bụng vẫn còn sợ hãi.

– Lại đây... đặt cây nến này xuống sàn và để cho cô nhìn em thật kỹ, vì từ sáng đến giờ cô đã nhìn rõ em đâu.

Tôi không biết là bà chủ nghĩ gì về tôi nhưng khi bà ta đưa đôi mắt đỏ ngầu, vừa mới khóc nhìn tôi, tôi có cảm giác là bà ta say rượu.

– Ngồi ở đây này, - bà chủ nói vậy, chắc hẳn là đã ngắm nhìn thỏa chí rồi, - nói cho cô biết đi: em là đứa bị như thế nào?

– Thưa bà, “đứa bé như thế nào” có nghĩa là gì ạ? - tôi ngạc nhiên hỏi lại.

– Em là đứa bé hư hỏng, hư đến tận xương tủy như tất cả lũ trẻ vô lại đã từng sống ở nhà cô trước đây có phải không?

Bà chủ chăm chú nhìn tôi làm tôi cảm thấy mình đang đỏ mặt lên. Biết trả lời bà ấy ra sao đây? Tất nhiên nếu tôi là đứa trẻ ngoan chắc hẳn ông Háp-kin đã chẳng dẫn tôi về đây làm gì.

– Cháu không biết đứa bé hoàn toàn hư hỏng như bà nói là đứa trẻ thế nào, - tôi trả lời - cháu nghĩ rằng cháu chưa phải là đứa trẻ hoàn toàn hư hỏng. Tốt hơn hết xin bà cứ hỏi ông Háp-kin về cháu.

– Em đi móc túi đã lâu chưa?

– Cháu bắt đầu làm nghề này độ hai, ba tuần trước đây.

– Mới chỉ có mấy tuần lễ thôi à! Thế em có hay phải ngồi sau song sắt nhà tù không?

– Chưa bị lần nào cả.

– Chưa bị lần nào! Em còn mẹ không?

– Trước đây cháu cũng có mẹ, nhưng mẹ cháu mất khi cháu còn bé tí.

– Còn cha em thì sao?

– Cháu không biết hiện giờ cha cháu ra sao nữa, có thể cha cháu chết rồi cũng nên; đối với cháu có cha hay không có cha thì cũng thế mà thôi.

– Cô đoán cha em là kẻ cắp có phải không? Suốt đời cha em phải ngồi tù phải không?

– Cha cháu mà lại phải ngồi tù à?! Sao lại có sự lạ vậy! Kẻ nào dám bảo cha cháu như thế chắc chắn cha cháu sẽ đánh một trận nên thân! Cha cháu là một người rất trong sạch.

Tôi cáu kỉnh quá đến nỗi quên cả rụt rè, tôi mạnh dạn nhìn thẳng vào mặt bà chủ.

Bà ta mỉm cười.

– Thế thì tại sao em là con một người lương thiện mà lại đi vào con đường xấu xa? Em quen chồng cô trong trường hợp nào? Em thích ông ấy không?

– Vâng rất thích ạ, - tôi vội vã trả lời. - Ông ấy là người rất tốt ạ.

– Ông ấy là người rất tốt à? - bà chủ cười mỉa mai, cay độc, - cô sẽ nói cho em biết chồng cô là người như thế nào? Ông ấy là con nhện độc kín đáo kéo em sa lưới và sẽ hút hết máu em.

– Ông ấy sẽ hút hết máu của cháu ư?

Vẻ nóng nảy trong khi nói chuyện của bà Háp-kin làm tôi sợ hãi.

– Ông ấy hút hết máu của bất kỳ kẻ nào sa vào lưới của ông ta. Ông ấy đúng là con dơi quỷ quyệt chuyên hút máu người! Em có biết ông ấy dụ em về đây để làm gì không?

Nếu bà chủ không rõ chồng bà ta thu nhận tôi để làm gì mà tôi cứ nói thật cho bà ta rõ thì hẳn tôi sẽ bị ông Háp-kin trừng phạt. Còn nếu bà chủ đã biết mục đích của chồng thì việc gì phải trả lời bà ấy nữa? Rõ ràng là sau khi cãi nhau xong, bà chủ cũng muốn tôi chống lại chồng bà ta. “Cần phải thận trọng, - tôi quyết định như vậy. - Nếu mình nói điều gì chống lại ông chủ thì sáng mai khi bà chủ đã làm lành cùng chồng rồi, bà sẽ kể cho chồng nghe tất cả những lời nói xấu của mình về ông ta và lúc đó hẳn mình sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc”.

Tôi chăm chú nhìn bà chủ, bà ta hoàn toàn tỉnh táo, không say rượu một chút nào, vì vậy tôi càng khiếp sợ hơn. “Cần phải tránh xa bà ấy ra, - tôi nghĩ thầm. - Nếu có thể được, mình phải lần nhanh ra cửa, chạy lên cầu thang và chui vào phòng ngay”.

– Cháu với ông ấy sống hòa thuận, - tôi nói bằng một giọng ôn hòa. - Cháu hài lòng về cách đối xử của ông chủ; nếu sự thật không phải như vậy thì xin để đến mai cháu cùng bà sẽ thảo luận lại chuyện ấy.

Bà chủ nhìn tôi trong vài giây, vẻ thương xót, sự thương hại của bà làm tôi bối rối hơn là nếu bà ta nổi giận.

– Nếu em nói câu ấy chỉ vì em non nớt, thiếu kinh nghiệm thì thôi cũng được. - Bà chủ bảo vậy. - Em hài lòng! Hài lòng vì rồi đây em phải ngồi tù hàng tháng, thậm chí có thể hàng năm! Hài lòng vì suốt đời mọi người sẽ gọi em là thằng móc túi, thằng ăn cắp, thằng lưu manh, em sẽ là mối nhục nhã cho tất cả những người thân thích của em! Cứ cho là em không còn cha mẹ gì đi nữa, nhưng chẳng lẽ trên đời này không có ai đối xử tử tế với em sao và khi em bị tống giam trong ngục tối, em không đỏ mặt vì hổ thẹn trước người đó sao?

Tất nhiên tôi có một người như vậy. Tôi nhớ tới cụ Uyn-síp. Tôi nhớ tới đêm bà cụ và cô Mác-ta cho tôi chỗ ngủ tốt, nuôi tôi ăn ngon, cho tôi mặc ấm và âu yếm trò chuyện cùng tôi. Tôi nhớ rằng bà cụ muốn tôi trở thành đưa bé lương thiện và thật là khổ tâm nếu sau này là cụ biết rằng tôi bị tù vì trộm cắp. Nhưng việc gì phải lo lắng về chuyện đó nhỉ? Ông Háp-kin hứa sẽ cứu tôi thoát khỏi bất kỳ tai họa nào cơ mà.

– Không đời nào cháu bị tù tội đâu. - tôi nói. - Cháu đã làm việc này hơn hai tháng rồi, mà chưa lần nào bị sa lưới. Thế mà lúc đó cháu chỉ hành động đơn độc, chưa có ai giúp đỡ. Còn nay thì khác rồi. Cháu đã được ông nhà che chở.

– Khéo tìm người đỡ đầu chưa! - bà chủ kêu to. - Chính vị ân nhân của em sẽ tống em vào tù đấy! Ông ta làm việc đó thạo lắm. Có tới hàng nghìn lần ông ta bảo cô: “Không bao giờ anh cho bọn mới đi làm việc nếu chưa thanh toán xong xuôi bọn cũ”. Đứa nào chưa bị cảnh sát biết mặt, đứa ấy còn được ông ta sử dụng... Còn nếu như nó bắt đầu bị theo dõi thì... em hiểu chưa?

Thật khó lòng làm ra vẻ không hiểu điều ấy được.

– Thế mà ông Háp-kin lại nói với cháu hoàn toàn khác hẳn, -tôi nói - ông ấy hứa là sẽ không tiếc tiền của để cứu cháu thoát nạn.

– Ông ấy hứa! Chẳng lẽ lại có thể tin vào lời hứa của con người chuyên lừa dối ư? Em bé, nghe đây này. Ngày mai em có thể tố cáo với chồng cô về chuyện cô nói, chồng cô sẽ đánh cô thừa sống thiếu chết. Có phải từ trước tới nay hắn chưa đánh cô bao giờ đâu. Tuy nhiên đối với cô thì đằng nào cũng vậy mà thôi, cô chán ngấy cuộc sống này rồi.

Bà chủ gục đầu xuống bàn và khóc lóc sầu thảm quá làm tôi cũng phải ứa nước mắt.

– Xin bà đừng sợ hãi, - tôi lại gần bà chủ và nói. - cháu sẽ không kể gì với ông chủ đâu. Đời nào cháu dám làm hại bà là người chỉ muốn đem lại điều tốt lành cho cháu.

– Phải, cô chỉ muốn em gặp toàn điều tốt lành thôi. - đang gục đầu xuống bàn, bà chủ cũng ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên và nói. - Tất cả những điều cô kể cho em nghe đều là sự thật, đều hoàn toàn đúng cả đấy.

– Cháu tin bà... mong bà khuyên bảo cháu: cháu cần làm gì bây giờ?

– Em về giường nằm ngủ và tự mình suy nghĩ kỹ đi. Cần suy tính khi chạy trốn em sẽ ẩn náu ở đâu.

– Nhưng nếu ông ta đuổi theo thì cháu biết làm thế nào?...

– Hãy tìm một nơi mà chồng cô không dám đến đó truy nã. Đi nằm ngủ và suy nghĩ đi. Thôi, chào em.

Tôi trở về phòng, lòng vẫn còn xúc động. Bà chủ nói thật đơn giản: “Hãy suy nghĩ đi”. Tôi còn có thể suy nghĩ được những gì sau tất cả những sự việc rắc rổi xảy ra trong ngày hôm nay? Tôi chỉ rõ một điều là bà Háp-kin đã nói thật. Chồng bà ta quả là một tên vô lại và nếu tôi cứ ở nhà y, tôi sẽ phải nếm mùi cay đắng. Tôi cần chạy trốn. Nhưng chạy đi đâu bây giờ. Dù có cố gắng suy nghĩ bao nhiêu chăng nữa, tôi cũng không thể tìm ra cách giải quyết. “Tốt nhất là hãy ngủ đi đã, - tôi tự nhủ thầm, - đến ngày mai sẽ nói chuyện với bà chủ. Chắc hẳn bà ta sẽ khuyên nhủ mình điều gì đây”.

Sáng hôm sau khi tôi thức giấc, trên mặt chiếc đồng hồ tuyệt đẹp mà hôm trước ông Háp-kin cho tôi, kim đồng hồ chỉ tám giờ. Tôi không biết ông chủ trở về nhà lúc nào nhưng trên cầu thang vang lên tiếng chân ông ta bước nên tôi biết ông chủ đã có mặt ở nhà rồi. Tôi chờ xem lúc nào ông ta gọi tôi nhưng ông ta bước qua phòng tôi mà không nói một lời nào cả, sau đó vài phút tôi nghe thấy tiếng chân ông ta bước ra khỏi nhà. Tôi nằm suy nghĩ không biết sau khi thức dậy rồi thì nên làm gì đây, vừa lúc đó đột nhiên tôi nghe rõ tiếng chân của hai người đàn ông bước lên cầu thang. Ít phút sau ông Háp-kin bước vào phòng tôi.

– Gim này, - ông ta nói - hôm nay mày đành phải vừa làm đầu bếp, vừa làm đầy tớ và làm đủ mọi chuyện trên đời này vậy: vợ tao ốm rồi.

– Thưa ông, bà ốm có nặng không? - tôi hỏi vậy vì nhớ lại nét mặt lạ lùng của bà chủ tối qua.

– Tao vừa đi mời bác sĩ xong. Ông ta chẩn đoán là bà chủ mắc bệnh thương hàn.

Bệnh tình của bà chủ té ra khá nghiêm trọng và kéo dài. Suốt thời gian ấy tôi chưa lần nào thấy bà ta cả. Ông Háp-kin thuê một bà già đến trông nom người ốm, bà cụ nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa. Tôi chăm chỉ giúp đỡ cụ già. Tôi không có việc làm nào khác. Ông chủ không thực hiện lời hứa của mình, không nghĩ đến việc dạy tôi mọi mánh khoé tinh vi trong nghề làm ăn. Ông ta sợ lây bệnh thương hàn quá nên hầu như không lúc nào có mặt ở nhà cả. Khi ông ra ngồi cùng tôi ăn sáng trong phòng ăn, ông chọn ghế ngồi cạnh chiếc cửa sổ mở rộng và luôn hít lọ dầu. Sau đó ông ta đi đến tận tối mịt mới trở về nhà. Ông ta ngủ ngay trên chiếc đi-văng kê trong phòng ăn.

Hoàn cảnh sống của tôi quả là rất hay. Tôi được ăn no. Mỗi khi tôi xin tiền ông chủ đều cho một si-linh và cho phép tôi tùy ý muốn đi đâu thì đi trong thời gian từ sáu đến mười giờ đêm. Không những ông không dạy tôi làm điều xấu mà ngược lại, sáng sáng mỗi khi ra khỏi nhà ông chủ đều căn dặn tôi: “Này, đừng có tự ý đi làm ăn, đừng đi vào các chỗ xấu nhé. Nếu mày cần tiền thì cứ cầm của tao mà tiêu chứ không được tự mình đi kiếm lấy”.

Do đó, dù không quên lời khuyên của bà Háp-kin, tôi vẫn thấy rằng bây giờ mà chạy trốn thì quả là ngu ngốc. Ngoài ra mặc dù tôi không trông thấy bà chủ đang bị ốm, bà vẫn thường sai tôi làm các việc lặt vặt. Tôi cũng giúp đỡ bà ta được đôi chút và tôi cảm thấy rằng nếu tôi bỏ bà chủ còn ốm đau thì quả là vô ơn.

Ba tuần sau bà chủ mới bước ra khỏi phòng. Bà gầy gò và xanh xao khủng khiếp, tóc cắt ngắn, bà đội chiếc mũ nhỏ có quai mũ buộc vào cằm. Thật khó nhận ra bà ta. Suốt thời gian bà bị ốm, ông Háp-kin không nhìn thấy vợ lần nào, ông cũng ngạc nhiên trước sự thay đổi của khuôn mặt vợ.

– Em trở nên cổ quái quá, - ông chủ nói - nếu anh ở địa vị em thì anh đã không ra khỏi phòng khi mặt mũi còn xấu xí như thế.

– Em còn muốn mình cổ quái hơn thế để trêu tức anh đấy! - bà chủ trả lời bằng một giọng chẳng dịu càng chút nào. Rõ ràng là bệnh tật của bà Háp-kin cũng không làm cho hai vợ chồng hòa giải với nhau.

Tối hôm sau khi trở về nhà, tôi ngạc nhiên thấy bà Háp-kin đang ngồi trong phòng ăn với chồng và hai người đàn ông lạ mặt. Cả bốn người đều bình thản trò chuyện và cười đùa vui vẻ. Khi tôi bước vào phòng, ông Háp-kin chỉ tay vào tôi giới thiệu cho bạn bè biết. Hai người đàn ông lạ mặt chăm chú nhìn tôi từ đầu tới chân, sau đó tôi được phép đi ngủ.

Tôi không rõ mình ngủ có lâu không, nhưng bỗng một bàn tay của ai đó chạm vào vai tôi làm tôi chợt tỉnh, tôi nghe rõ bà Háp-kin:

– Em chưa ngủ chứ, Gim?

– Không cháu chưa ngủ đâu.

– Em đã nghĩ đến chuyện mà cô nói với em khi trước... vào buổi đêm ấy chưa?

– Có ạ, cháu nghĩ nhiều rồi.

– Em quyết định thế nào? Có nghe lời cô không?

– Vâng, tất nhiên cháu nghe lời bà rồi... chỉ có điều cháu không biết nên chạy trốn đi đâu.

– Em cần suy nghĩ nhanh lên, nếu ngày mai em cũng chưa ra đi, em sẽ phải hối hận suốt đời. Hôm nay em có thấy mặt hai người bạn chồng cô trong phòng ăn không? Đấy là Tuy-néc và Ác-mi-tét. Chúng sắp giở trò bất lương và kéo em đi phụ việc cho chúng đấy.

– Cháu sắp làm gì cơ?

– Chúng sắp đi ăn cướp. Suỵt... đừng hỏi thêm nữa. Ngày mai hoặc ngày kia chúng sẽ đến nhà ông Giê-nét ở số nhà mười hai phố Pơ-rét-xcốt quận Phun-ghết để ăn cướp. Nghe đây, Gim: sáng sớm ngày mai vừa thức dậy là lập tức em phải tìm đến địa chỉ đó và báo tin cho ông già biết. Nhưng không được nói về cô một lời nào đấy. Em hiểu chưa?

– Cháu hiểu rồi... xin bà đừng lo ngại gì cả! - tôi trả lời.

– Cô không lo lắng gì đâu, cô biết em là người tốt, không đời nào lại lấy oán đền ân. Thôi, chào em, cô phải xuống dưới nhà ngay bây giờ đây. Bọn chúng sắp quay về rồi.

Bà chủ đưa bàn tay nóng hổi vỗ nhẹ vào má tôi rồi đi ra.

Tôi thấy bà Háp-kin có hành động thật lạ kỳ, nếu bà chủ muốn tôi chạy trốn và không tham gia vào việc xấu thì tại sao bà ta lại nói tên hai kẻ tòng phạm của chồng ra và nói cả địa điểm mà chúng định ăn cướp? Tôi trằn trọc trên giường, suy đi nghĩ lại có mỗi điều đó thôi, nhưng cái đầu ngu ngốc của tôi không sao giải đáp nổi các câu hỏi đó.

Cuối cùng tôi quyết định là sớm hôm sau vừa thức đậy, tôi sẽ chạy ngay đến Xpi-tan-phin tìm Ríp-stơn, kể cho nó nghe chuyện để xem nó khuyên tôi nên làm gì. Đầu tiên tôi cũng định đến nhà cụ Uyn-síp mong cụ khuyên bảo, nhưng tôi lại nghĩ rằng đến nhà cụ tôi dễ bị cha tôi bắt gặp và có thể cụ Uyn-síp vẫn còn giận tôi vì tôi đã tố cáo tội lỗi của ông Ben-chơ, do đó tôi từ bỏ kế hoạch này.

eBook này được thực hiện với sự đóng góp của các thành viên @Khang Sách Cũ, @Huntersoft, @hungbc1010, @amylee tại cộng đồng tve-4u.org, cùng đọc - cùng chia sẻ.
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.