Chú Bé Rách Rưới

Lượt đọc: 130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG IV - TÔI THỬ “SỦA”. NHỮNG NGƯỜI QUEN MỚI CỦA TÔI

❊ ❊ ❊

Tôi chạy ngược lại con đường vừa đi và lại trốn vào chợ Xmít-phin, lại đến chỗ tôi đã ngồi suốt một ngày.

Không ai đuổi theo tôi cả, chợ càng tăm tối vắng lặng hơn nửa giờ trước đây, lúc tôi rời chợ về nhà. Bây giờ tôi đã biết chắc rằng chỉ có điên rồ mới mò về nhà thôi. Qua câu chuyện của Giéc-ri với bạn nó tôi biết cha tôi và dì ghẻ điên tôi lắm. Cha tôi muốn trùng phạt tôi ngay lập tức nên đã dám treo giải thưởng một si-linh cho kẻ nào bắt được tôi. Đối với cha tôi một si-linh là một khoản tiền lớn, vì với số tiền đó cha tôi có thể mua ba vại bia đấy.

Nhưng nếu không về nhà thì biết làm gì bây giờ? Biết ngủ ở đâu bây giờ?

Từ trước tới nay tôi luôn ngủ trên giường. Giường tuy xấu nhưng vẫn là chỗ để ngủ..., chẳng lẽ tôi ngủ ngay ở đây, ở chỗ tôi đang ngồi hay sao? Tôi lại nghĩ ngủ như vậy cũng được chứ có chuyện gì nào? Tôi đã được bữa ăn tối ngon miệng, ban đêm trời không lạnh lắm. Cứ việc rúc vào một xó xỉnh nào đó và ngủ thiếp đi thôi! Trời bây giờ chóng sáng lắm, và khi đó...

Khi đó.., khi đó tôi biết làm gì đây? Trước khi ngủ tôi cố hình dung xem nên làm việc gì và từ sớm ngày mai sẽ kiếm công ăn việc làm ngay. Nhưng nên làm nghề gì đây? Tất nhiên nghề “chó sủa” xem chừng tốt hơn cả! Sáng mai cứ mò ra một cái chợ nào đó, tìm người bán hàng rong nào có vẻ mặt hiền lành hơn cả rồi xin ông ta cho mình làm “chó sủa”. Nhưng nếu giọng tôi không vang làm thì sao? Cần phải thử gọng mới được.

Đêm chưa khuya lắm vì lúc đó mới là chín giờ, tôi đi ra giữa dãy hàng thịt để bắt đầu luyện giọng.

Mình bán thứ hoa quả gì bây giờ nhỉ? Bán hoa thì hoa thủy dương mai là hơn cả, mùa này nhiều người mua hoa ấy lắm.

– Ai mua hoa thủy dương mai ra mua! Hoa thủy dương mai vừa tươi vừa thơm ngát đây!

Tôi thấy giọng mình khá to, nhưng vẫn không giống giọng rao của những người bán hàng rong. Phải kéo dài giọng ra mới được.

Tôi thử rao lại:

– Ho... oa thủy dương mai đâ... ây. Hoa thủy dương mai vừa tươi vừa thơm ngát đâ... ây! Hoa... oa thủy dương mai đâ.... ây!

Suốt mười lăm phút tôi đi đi lại lại trong dãy hàng thịt tối tăm, cao giọng mời mọi người mua hoa thủy dương mai. Tôi bắt chước tiếng bánh xe chở hoa do lừa kéo kêu lộc cộc, tôi kính cẩn nói với ông chủ do tôi tưởng tượng ra rằng xin ông chủ cho tiền lẻ để trả lại khách hàng. Học thành thạo cách bán hoa thủy dương mai rồi, tôi học sang cách bán dâu tây. Hóa ra rao bán dâu tây lại là việc khó khăn hơn nhiều.

– Dâu tây đây, dâu tây ngọt như đường đây! Dâu tây chín mọng đây! - tôi rao bằng đủ các giọng khác nhau nhưng vẫn không thấy có giọng nào thích hợp cả. Cuối cùng sau nhiều lần luyện tập tôi đã học được cách rao bán dâu tây bằng một giọng có vẻ hay hơn cả. Lúc đó tôi bỗng thấy ở các nhà kho có hai thằng bé đang ẩn nấp. Tôi đoán ngay rằng đó là Giéc-ri và địch thủ của nó, chắc hẳn sau khi đánh nhau một trận mê tơi, hai đứa đã giảng hòa với nhau và thỏa thuận cùng hợp sức lại bắt tôi. Đúng lúc tôi quay lưng lại, một thằng bé từ chỗ nấp nhảy vọt ra túm lấy tóc tôi.

– Dâu tây ngọt như đường đây! Dâu tây chín mọng đây! - Nó rao ầm lên nhái tôi, để trêu chọc, cứ rao xong một câu nó lại nắm lấy tóc tôi giật mạnh một cái. - Sao mày hét ầm lên thế? Đáng lẽ ra vào giờ này mày phải về nhà lên giường nằm ngủ từ lâu rồi mới phải, sao này lại dám làm náo động cả chợ búa lên hả thằng oắt con kia?

Nó bắt chước giọng điệu của gã cảnh sát hung tợn. Và mặc dầu bị nó giật tóc khá đau, nhưng khi quay đầu lại trông thấy mặt nó tôi bỗng vui mừng vô hạn. Đứng bên cạnh tôi không phải là thằng Giéc-ri và địch thủ của nó mà là hai thằng khác! Như vậy chúng sẽ không bắt tôi về nhà đâu.

– Thằng oắt con kia, nghe rõ chưa? - “gã cảnh sát” tí hơn tiếp tục trêu tôi. - Về nhà ngay nếu không tao tống mày vào đồn bây giờ.

– Các cậu hãy tự bảo mình ấy. Các cậu cũng nên về nhà đi thì hơn! - tôi vùng khỏi tay nó trả lời. - Tại sao các cậu cứ lằng nhằng bám lấy mình thế?

– Chúng tớ đang trên đường về nhà đây, - thằng bé kia vừa cười vì thấy bạn nó đùa cợt vừa trả lời. - Chúng tớ vừa ở rạp hát tan ra đây.

Sau đó nó quay lại bảo bạn:

– Nào, ta rảo bước lên nào, Mô-un-đi! Nếu không dễ đến nửa đêm bọn mình cũng chưa về đến khu Oét-min-xtơ[1] đâu .

Tôi đã vài lần cùng cha tôi đến chợ Cô-ven-hác-đen, tôi biết chợ ấy hoặc ở gần hoặc ở ngay trong khu Oét-min-xtơ nhưng không biết đường đi đến đó. Tôi quyết định hỏi bọn trẻ:

– Các cậu sống ở mạn nào trong khu Oét-min-xtơ?

– Tất nhiên bọn mình sống ở chỗ tốt nhất.

– Các cậu có ở gần Cô-ven-hác-đen không?

– Có sống ở rạp hát Cô-ven-hác-đen không ấy à? - Mô-un-đi hỏi lại. - Gần lắm. Bọn mình đi xe ngựa riêng đến đó chỉ mất chừng hai phút, ở đó mình và Ríp-stơn luôn thuê “lô” riêng! Có phải không Ríp-stơn?

– Thôi, thôi, đừng ba hoa vớ vẩn nữa, - Ríp-stơn ngăn bạn lại rồi bảo tôi. - Đúng là chúng mình vừa sống gần chợ Cô-ven-hác-đen, vừa gần rạp hát Cô-ven-hác-đen. Chúng mình sống ở Đen-phư. Còn cậu sống ở đâu?

“Mình bây giờ sống ở đâu mà chẳng được. - Tôi nghĩ vậy. - Đến Cô-ven-hác-đen mình sẽ kiếm được chỗ ngủ đêm cũng tốt như ở chợ Xmít-phin này cho mà xem. Nếu mình nhập bọn với hai đứa này, chắc hẳn, chúng sẽ chỉ cho mình đường đi lối lại và ngày mai mình đã ở đó rồi”.

– Nào, ta cùng đi nào, - tôi nói vậy, - khuya lắm rồi đấy.

– Cậu định đi câu? - Mô-un-đi ngạc nhiên hỏi.

– Đi cùng các cậu chứ còn đi đâu nữa, - tôi mạnh dạn trả lời.

– Nhưng bọn mình đến Đen-phư cơ mà.

– Mình cũng đến đấy.

– Cậu cũng sống ở cổng tò vò à?

– Cổng tò vò nào? Các cậu nói rằng các cậu sống ở Đen-phư cơ mà?

– Muốn gọi nơi chúng tớ ở là Đen-phư hay “cổng tò vò” cũng được.

– À, thế mà mình không biết! Mà làm sao mà mình biết nỗi, mình đã đến đấy bao giờ đâu.

– Chưa đến đấy bao giờ à? Thế sao cậu lại bảo là hiện nay cậu sống ở đó?

– Không, mình chưa sống ở đó bao giờ cả, hiện nay mình không có nhà cửa nào cả.

– Ồ đó chỉ là chuyện vụn vặt mà thôi? - Mô-un-đi nói to. - Ai cũng có nhà cả. Thế nhà cũ của cậu ở đâu?

– Các cậu muốn biết nhà cũ của mình ở đâu ấy à?

Tôi không muốn kể cho lũ trẻ mới quen rõ hoàn cảnh mình, nhưng chúng cứ gặng hỏi mãi, nên tôi không tài nào giấu được chúng rằng tôi là đứa bé lang thang, không nhà cửa. Bọn chúng cũng có vẻ là lũ trẻ không còn người thân thích và phải sống tự lập, vì vậy có thể chúng sẽ tìm ra công ăn việc làm cho tôi cũng nên. Tôi bảo:

– Nếu các cậu hứa là các cậu không tố giác mình, mình sẽ kể cho các cậu nghe mọi chuyện.

Hai đứa bé trịnh trọng hứa rằng không bao giờ chúng thèm làm trò đê tiện ấy.

– Các cậu biết không, trước đây mình sống ở nhà với bố mình, tối qua mình vẫn còn ngủ ở nhà.

– Cậu bỏ nhà đi à? Cậu không muốn quay về nhà sao?

– Không bao giờ mình còn quay về nhà nữa! Mình không thể về nhà được nữa rồi! - tôi quả quyết nói vậy.

– Mình hiểu rồi! - Mô-un-đi nói. - Cậu xoáy cái gì ở nhà có phải không?

– “Xoáy” nghĩa là gì nhỉ?

– Là ăn cắp chứ còn là gì nữa. Cậu bị tóm quả tang có phải không? Hay là cậu chuồn kịp?

– Bắt mình ấy à? Mình có lấy cái gì đâu, mình bỏ nhà đi chỉ vì bị đánh đập mà thôi.

Hai đứa trẻ đưa mắt nhìn nhau có vẻ không tin.

– Có đúng chỉ là bị đòn đau mà cậu bỏ nhà ra đi hay không? - Ríp-stơn hỏi.

– Chỉ vì bị đòn đau. Nếu như các cậu cũng bị trận đòn như thế, các cậu đã chẳng nói chữ “chỉ”.

– Ở nhà cậu có được ăn uống không?

– Có.

– Cậu có giường chiếu với chăn gối thật sự không?

– Tất nhiên là có rồi.

– Kỳ lạ chưa! Nó còn dám nói: “Tất nhiên là có rồi “! - Ríp-stơn nói to. - Cậu tưởng rằng chúng mình tin cậu, tin rằng cậu từ bỏ mọi thứ như ăn uống, giường chiếu và trốn nhà ra đi chỉ vì cậu bị đánh đập hay sao? Cậu là thằng dối trá.

– Hoặc là thằng ngu ngốc đến cùng cực! - Mô-un-đi quả quyết tiếp lời.

– Tin hay không tin là tùy ý các cậu, - tôi nói. - Nhưng về phần mình, mình hoàn toàn nói thật cho các cậu nghe đấy.

– Cũng có thể câu chuyện là như vậy! - Ríp-stơn nhận xét. - Trên đời này thiếu gì những việc lạ lùng! Nhưng mình nói cho cậu biết, anh bạn nhỏ ạ, kẻ nào chỉ vì bị đánh đập mà rời bỏ căn nhà ấm cúng, từ bỏ những bữa ăn ngon lành thì cần phải làm cho kẻ đó không có nhà ở, không có bánh ăn để nó rõ rằng những cái đó đáng quý biết chừng nào.

– Nếu ai đánh tớ từ sáng đến tối, - Mô-un-đi nói, - mà cho tớ bánh ăn, cho tớ chỗ ở thì tớ bằng lòng ngay.

– Kẻ nào đánh cậu mà lại phải nuôi báo cô cậu, kẻ đó chẳng được chút lợi lộc gì cả, Mô-un-đi ạ - Ríp-stơn vừa cười to vừa trả lời. - Không, mình không tin rằng thằng bé này bỏ nhà là do bị đánh đập. Chắc hẳn nó đã ăn cắp hoặc đốt phá tài sản của ai đó nhưng nó không chịu nhận vì sợ bọn mình tố giác ra. Điều đó cũng dễ hiểu thôi: nó còn chưa biết rõ bọn mình mà.

Vừa trò chuyện như vậy, chúng tôi vừa đi rất nhanh. Tuy vậy nhiều lúc chúng tôi cũng phải dừng lại vì đôi giày kếch xù của Mô-un-đi cứ luôn tuột ra khỏi chân nó. Chúng tôi len lỏi trong những phố nhỏ tăm tối và ngoắt ngoéo: những phố đó cả đời chưa bao giờ tôi nhìn thấy. Thậm chí ban ngày ban mặt mà phải đi trên các phố vừa nhỏ hẹp vừa u ám này thì cũng chẳng thú vị gì cả. Thế mà lúc này lại là đêm khuya, trời tối đen như mực, tôi cảm thấy cứ bước đi một bước là lại càng xa nhà thêm một chút. Cuộc sống trong gia đình của tôi rất cay đắng, tuy vậy theo lời nói của các bạn tôi, tôi là thằng ngốc vì đã từ bỏ cuộc sống ấy. Tôi ứa nước mắt khóc. Chúng tôi tiếp tục ra đi và cuối cùng chúng tôi lọt vào một khu phố rộng lớn được ánh đèn đường thắp bằng hơi đốt chiếu sáng rực rỡ.

❀ ❀ ❀

[1] (1) Oét-min-xtơ là khu ở của giới quý tộc Luân Đôn.

eBook này được thực hiện với sự đóng góp của các thành viên @Khang Sách Cũ, @Huntersoft, @hungbc1010, @amylee tại cộng đồng tve-4u.org, cùng đọc - cùng chia sẻ.
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.