ĐƯỜNG GƯƠM MAI ĐỘNG

Gươm Thiêng Trấn Quốc

Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI 9 - ĐƯỜNG GƯƠM MAI ĐỘNG

❊ ❊ ❊

Câu chuyện về Tiểu Giao cuốn ý nghĩ của Hải Yến đi thật xa. Nàng không dừng lại với câu nói của chồng mà hình dung ra cảnh Tiểu Giao sẽ có mặt bên Bạch Hổ rồi nhủ thầm:

- Như vậy chàng vừa được giúp đỡ khi lâm nguy vừa tránh khỏi cô đơn trong cuộc sống.

Nàng lên tiếng nhắc chồng:

- Em nghĩ ta nên ráng chờ cô ấy.

Bạch Hổ nhìn vợ suy tính. Chàng không dám mạo hiểm lên đường ngay nhưng lại bồn chồn với ý nghĩ mình đã bị phát giác. Trước mắt chàng, Hải Yến không khác một cọng cỏ non và chàng không thể quên là đã có những người lạ lảng vảng xung quanh. Chàng nắm tay vợ nói lấp lửng:

- E rằng cô ấy không dễ kiếm ra Trần Lãm ngay. Ta sẽ phải chờ tới bao giờ?

Hải Yến nói:

- Em vẫn tin chậm nhất là ngày mai cô ấy trở lại.

Nàng nói thêm:

- Giả dụ cô ấy trở lại chậm hơn thì ta ẩn mình giữa rừng núi hoang vu này dễ gì bị phát giác.

Bạch Hổ toan kể cho vợ nghe về những người lạ chàng vừa gặp, nhưng cuối cùng lại im lặng nhìn ra ngoài màn đêm đen kịt.

Thấy chồng ngồi im, Hải Yến lại quay về với dòng ý tưởng của mình. Nàng ngỡ như đang hiển hiện ngay trước mắt bức tranh vẽ cảnh đường rừng hiểm trở với một đôi trai gái bước bên nhau, lăm lăm kiếm sắc trong tay. Những thanh kiếm nhẹ nhàng bay lượn như nô giỡn mở ra một con đường thoải mái thênh thang. Hải Yến thấy nàng chưa bao giờ có một cảm giác nhẹ nhàng như vậy. Nàng cầm lấy bàn tay chồng áp vào má tự nhủ:

- Bàn tay này đã vì ta mà phải nhiều lần nhúng vào máu. Ta cần tránh cho chàng nỗi đau lòng đó.

Bạch Hổ cúi xuống nhìn vợ toan lên tiếng, nhưng kịp ngưng lại. Từ phiá xa chợt vang lên tiếng chân bước. Tiếng chân đạp rất nhẹ vẫn tạo một âm vang mỗi lúc một thêm rõ trong đêm vắng.

Đưa tay ra dấu cho Hải Yến nấp sau mô đá, Bạch Hổ khẽ bước ra phiá ngoài, ẩn vào một lùm cây. Trong bóng đêm, hiện ra lờ mờ hai dáng người sóng hàng chạy thẳng về phiá chàng và dừng lại khi cách chàng chừng mười trượng. Bạch Hổ nhận ra chính là Phạm Bảo và Lôi Chấn. Vừa dừng lại, Phạm Bảo đã lên tiếng:

- Nó mắc bồng bế vợ thì giỏi lắm cũng chỉ loanh quanh tại đây thôi.

Lôi Chấn im lặng nên gã nói tiếp:

- Ta tới chân núi coi có thấy gì không.

Nhưng Lôi Chấn do dự:

- Truy tầm trong đêm thế này không có lợi. Có lẽ nên trở về xin ý đạo trưởng.

Phạm Bảo nói:

- Chỗ này giáp ranh châu Ái, trong lúc ta quay về mà nó bỏ đi thì không thể bắt lại nổi.

Lôi Chấn vẫn không đổi ý:

- Cần thận trọng- vì trong đêm luôn có nhiều bất trắc. Vả lại - Giọng gã trở nên dứt khoát hơn: - truy tróc vợ chồng Bạch Hổ không quan trọng bằng tìm kiếm thần. Đạo trưởng đã quả quyết kiếm thần xuất hiện tại đây từ mười mấy năm rồi và lúc này là thời điểm phải tìm cho bằng được.

Phạm Bảo hỏi:

- Làm sao đạo trưởng quả quyết nổi như thế?

Lôi Chấn giải thích:

- Đạo trưởng từng có mặt tại đất Hoa Lư này từ nhiều năm trước và đã một lần đối đầu với người của phái Đông Sơn để giành giật kiếm thần ở đây.

Thấy Phạm Bảo phân vân suy tính, Lôi Chấn tiếp:

- Chính đạo trưởng phát giác người của Đông Sơn phái đem kiếm thần về đất này và chôn giấu tại một nơi nào đó. Vì vậy, đạo trưởng mới gặp Tiết Độ Sứ đề nghị Đô Hộ Phủ yểm trợ để truy tầm. Có lẽ ông chỉ lo việc săn đuổi Bạch Hổ nên không được dặn về chuyện này.

Phạm Bảo hỏi:

- Vậy ta bỏ qua việc truy lùng Bạch Hổ sao?

Lôi Chấn nói:

- Việc nào cũng do lệnh Tiết Độ Sứ thì bỏ qua sao được. Nhưng chính đạo trưởng là người được Tiết Độ Sứ ủy thác lo liệu mọi việc tại đây nên bất kỳ ai đặt chân tới đây cũng cần phải diện trình để thỉnh ý chứ không thể tự chuyên được.

Phạm Bảo im lặng hồi lâu rồi lên tiếng:

- Vậy là ta cần chờ nghe chỉ bảo của đạo trưởng.

Hai người lập tức bước trở lui.

Bạch Hổ chờ tới khi cả hai chìm hẳn vào màn tối mới nhẹ nhàng rời chỗ nấp. Chàng vừa bước lên trước thì nghe bật lên một tiếng cười gằn khô khốc từ sau lưng. Quay phắt lại, Bạch Hổ nhận ra người đàn ông cao lớn mà chàng vừa gặp. Gã trừng trừng nhìn chàng, hỏi:

- Ngươi tính sao?

Bạch Hổ lặng thinh quan sát, cố suy nghĩ coi gã thuộc hạng người nào. Thấy chàng im lặng, gã nhắc lại:

- Ngươi tính sao?

Bạch Hổ nghiêm giọng hỏi lại:

- Các hạ là ai?

Gã cười nhạt:

- Ta là tử thần của vợ chồng mi.

Bạch Hổ nhíu mày:

- Chúng ta vốn không quen biết, sao lại vô cớ coi nhau là thù địch như thế?

Gã gật đầu đổi giọng:

- Mi nói cũng phải. Chưa biết chừng ta có thể giúp mi đuổi tử thần đi, nếu mi tỏ ra biết điều.

Gã hỏi:

- Đêm rồi, mi đã vào nhà mụ già ở thôn Đông Hạ, đúng không?

Bạch Hổ gật đầu và ngạc nhiên nhìn gã. Vẫn bằng giọng nói đều đều, gã tiếp:

- Mụ già đưa cho mi thứ gì?

Trước cái lắc đầu của Bạch Hổ, gã gằn giọng:

- Vậy sao mi trốn ra cửa sau?

Bạch Hổ cười nhạt:

- Ta vào ra cửa nào liên quan chi tới người khác!

Gã quắc mắt:

- Nếu biết điều nói thật thì ta tha chết cho. Nếu không, chớ trách ta tàn ác.

Bạch Hổ không giữ vẻ điềm đạm nữa, nói:

- Ta với ngươi không thù oán nên không muốn vô cớ đối đầu. Nhưng ngươi cứ khăng khăng muốn giết ta thì nên nghĩ rằng cái chết cũng có thể đến với ngươi.

Gã mỉa mai:

- Chà, mi tự thị bản lĩnh của mình nhiều lắm đó!

Tuy nhiên, gã nói tiếp:

- Ta cũng không muốn gây rắc rối, nhưng mi nên nghe theo lời ta.

Thấy Bạch Hổ nhìn mình như dò hỏi, gã nói:

- Mi chỉ cần đưa cho ta thứ mà mụ già trao cho mi là xong.

Bạch Hổ hỏi:

- Mi nói thứ gì?

Gã cười thành tiếng:

- Mi biết rõ rồi. Hà tất loanh quanh như thế!

Bạch Hổ nói:

- Ta không nhận thứ gì của ai. Nhưng giả dụ đã nhận của ai thứ gì thì không thể lại trao cho kẻ khác.

- Mi nhất định làm thế dù phải đổi mạng cả hai vợ chồng mi?

Bạch Hổ đáp:

- Đừng vội nói cái chết thuộc về ai. Tốt hơn ngươi không nên làm cái việc vô lý như ngươi đang làm.

Chàng vừa dứt lời, gã đã sấn lên chém ngang một đường gươm. Bạch Hổ vội lui lại thì lưỡi gươm trong tay gã lật qua xả tiếp tới. Hai nhát chém trong chớp mắt chuẩn xác và cương mãnh khiển Bạch Hổ thầm nhủ:

- Kiếm pháp lợi hại thực!

Nhưng chàng chỉ rút kiếm sau khi né tránh đường kiếm thứ ba. Gã nọ liên tục chém hụt mấy nhát thì lăn xả tới quyết trổ hết tuyệt kỹ để giữ thế chủ động.

Tuy nhiên gã không thể đạt nổi mưu định.

Bạch Hổ dù nhỏ tuổi nhưng là môn đồ cự phách của phái Mai Động có lai lịch chói lọi cả ngàn năm trên đất Giao Châu.

Chàng không vội đối phó, mặc đối thủ ra đòn để nắm chắc cách đánh của gã. Lúc này với lưỡi kiếm trong tay, chàng liên tiếp bẻ gẫy mọi ý đồ tấn công của gã và mau chóng dồn gã vào thế chống đỡ. Hai bên trao đổi chưa qua mười thế đánh, gã đã than thầm:

- Thằng nhãi này nguy hiểm quá!

Dù gã ra đòn trước nhưng mũi kiếm của Bạch Hổ luôn phóng tới sát bên khi đòn đánh của gã còn cách chàng một khoảng xa. Tốc độ phản công chớp nhoáng đó khiến gã phải lập tức rút kiếm về chống đỡ hoặc nhảy lui né tránh, tự mình bỏ ngang thế tấn công.Tốc độ đòn đánh của Bạch Hổ càng lúc càng gia tăng khiến gã quay cuồng không khác đứng giữa một cơn lốc.

Trong lúc nguy khốn đó, gã chợt nhận ra Hải Yến đang đứng bên tảng đá ngay phía sau lưng Bạch Hổ. Lập tức gã không dừng lại đỡ gạt đòn đánh của Bạch Hổ mà liên tục thối lui né tránh. Gã thối lui theo một tính toán rõ rệt và chỉ sau mấy thế đánh của Bạch Hổ, hai người đã hoán chuyển vị trí.

Đúng lúc này, gã đưa kiếm lên chận một nhát chém của chàng rồi như một mũi tên, lao thẳng về phía hốc đá. Gã chĩa mũi kiếm vào cổ Hải Yến quát:

- Dừng lại!

Bạch Hổ không phóng theo nhưng từ tay chàng một sợi dây vụt bay tới như ánh chớp quấn chặt cổ tay cầm kiếm của gã. Gã vừa kịp nhận ra sự việc thì đã bị lôi khỏi chỗ đứng theo sức giật của Bạch Hổ. Gã vội vận sức vào cánh tay kìm lại và cánh tay kia ném ngay ba mũi phi đao vào thẳng mặt chàng.

Bạch Hổ vội buông rời sợi dây tung mình lên không, thuận đà phóng vút tới chém xả xuống một đường kiếm. Gã vừa đưa kiếm lên kịp chận nhát chém của chàng đã phải lập tức nhào xuống lăn tròn trên mặt đất tránh nhát chém tiếp theo.

Chỗ đứng của hai người lại trở lại như cũ.

Vừa vùng dậy tránh kịp nhát chém thứ ba của Bạch Hổ, gã đã thấy chàng đứng chắn phía trước Hải Yến vẫn đang như ngây dại.

Gã ném ngay một loạt phi đao về phía hai người trong lúc Bạch Hổ bước lên. Lưỡi kiếm trong tay Bạch Hổ đảo lộn vun vút và chàng tiếp tục xấn tới. Gã thấy ánh thép loang loáng khắp xung quanh không còn đường đào thoát. Vừa cố chống đỡ, gã vừa than thầm:

- Không ngờ ta phải táng mạng dưới bàn tay của thằng nhãi Mai Động này.

Cùng lúc đó, mũi kiếm của Bạch Hổ nhắm thẳng ngực gã đâm tới với sức mạnh xé gió. Gã không kịp thu gươm về chống đỡ; hoặc né tránh, nhưng bỗng nghe một tiếng va chạm chát chúa và mũi kiếm của Bạch Hổ bị đẩy bạt sang bên.

Gã bàng hoàng nhảy lui về phiá sau và nhận ra một ông già cao lớn, râu quai nón bạc phơ cầm cây gậy sắt dài non trượng đang đứng im nhìn Bạch Hổ. Không lỡ một giây, gã phóng ra xa và biến mình vào bóng đêm.

Ông già mới xuất hiện có vẻ không mảy may bận tâm tới gã. Bạch Hổ nhận ra đây là người đã xuất hiện bên bờ suối vào lúc chàng xuống lấy nước. Thấy ông già trân trân nhìn mình, Bạch Hổ sẵng giọng:

- Sao vô cớ nhúng vào việc người khác như thế?

Ông già không lên tiếng, kéo cây gậy về, chống lên đầu gò đất phía bên kia.

Khoảng cách giữa hai người không xa.

Bạch Hổ lăm lăm kiếm trong tay, nói lớn hơn:

- Lão muốn gì?

Ông già lên tiếng:

- Ta muốn biết vì sao ngươi lại định giết người?

- Chuyện đó không liên can tới lão!

- Có chứ! Ta cũng là người mà!

Bạch Hổ không dằn nổi cơn giận trước giọng nói ngang ngang của ông già. Hơn nữa chính sự xuất hiện của ông già bên bờ suối đã khiến chàng không ngừng bồn chồn lo lắng. Chàng gằn giọng:

- Nếu lão muốn biết thì hãy tìm hiểu lấy.

Ông già hỏi:

- Ngươi thích chém giết lắm sao?

Bạch Hổ nói:

- Ta không cần trình ai những việc ta làm cũng như những ý thích của mình.

Ông già nhấc đầu cây gậy lên nói:

- Có lẽ ta thích múa may cây gậy này một chút.

Bạch Hổ nói một cách khô khốc:

- Nếu thích thì lão cứ làm.

Ông già cười nhạt:

- Nghe được đó! Ngươi có dám nhấc kiếm lên không?

Ông già vừa dứt lời, ánh thép đã loé sáng trong tay Bạch Hổ. Giữa cơn giận sôi sục, chàng tung ra một tuyệt chiêu với ý định hạ đối thủ chỉ bằng một thế đánh. Lưỡi kiếm chém chéo xuống với một tốc độ kinh hồn.

Chàng thầm tính ông già phải thối lui trong lúc đưa gậy lên chận đỡ và chàng đã sẵn sàng biến chiêu ngay khi cây gậy chạm vào lưỡi kiếm.

Nhưng ông già vẫn đứng nguyên tại chỗ và cây gậy không hề đón ngang nhát chém. Bạch Hổ chỉ thấy một lằn đen phóng vụt tới và lưỡi kiếm trong tay chàng dội ngược lại sau một tiếng chát chói tai.

Trong một thoáng nhanh ngoài mọi dự đoán, ông già đã trở đầu gậy đập thẳng vào lưỡi kiếm đang xả xuống. Lần đầu tiên Bạch Hổ chứng kiến một thế đánh siêu tuyệt như vậy.

Đường kiếm của chàng giáng xuống vô cùng thần tốc mà đầu gậy của ông già vẫn bắt dính đúng giữa lưỡi thép đẩy bật ra xa. Độ chính xác của đòn đánh thật ghê hồn trong khi sức mạnh của đầu gậy đập vào lưỡi kiếm khiến toàn thân Bạch Hổ chấn động.

Thấy Bạch Hổ đảo người lui lại, ông già cầm ngang cây gậy đứng ngắm. Bất ngờ, ông cất tiếng cười lớn, tung mình phóng đi như một bóng chim vụt cắt ngang trước mặt chàng. Bạch Hổ sững người ngó theo, không dám tin điều vừa xẩy ra là sự thật.

Ông già đã chìm vào màn đêm như một ảo ảnh.

Bạch Hổ sực nhớ tới gã đàn ông cao lớn và nghĩ tới Hải Yến. Chàng lật đật tung mình về phía hốc đá.

Hải Yến đang nằm gục bên một khóm cây.

Canh ba đã tàn từ lâu nên bóng đêm không còn đậm đặc. Bạch Hổ thấy rõ một tay nàng vươn lên bám một nhánh cây. Chàng vội chạy tới đỡ vợ lên.

Ngực Hải Yến đẫm máu, ngay dưới vai cắm ngập một mũi phi đao. Mặt nàng nhợt nhạt, hai mắt nhắm nghiền.

Vào lúc hừng đông, Tiểu Giao xuất hiện trước hốc đá và thấy Bạch Hổ ôm Hải Yến trong lòng, mắt nhìn trừng trừng về phía trước nhưng không có vẻ nhận biết một điều gì.

Cô gái kinh hãi la lên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Uyên Thao

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.