ĐÊM THÔN ĐÔNG HẠ

Gươm Thiêng Trấn Quốc

Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI 12 - ĐÊM THÔN ĐÔNG HẠ

❊ ❊ ❊

Mảnh trăng hạ tuần mòn vẹt rọi trên dải đồi rộng mông mênh một lớp sáng mờ. Ánh trăng in bóng hai người lên nền cỏ đã thấm hơi sương.

Tiểu Giao nhìn quanh rồi lên tiếng nhắc:

- Nên đi sát mé rừng thay vì đi giữa đồng trống.

Bạch Hổ lặng lẽ gật đầu.

Họ men theo những khóm cây rậm hướng về thôn Đông Hạ Hoa Lư. Họ vượt thêm một đỗi đường thì từ một khoảng xa phía sau xuất hiện hai bóng người di chuyển với tốc độ cực nhanh. Chỉ chốc lát, hai bóng người đã vươn lên ngang hàng với họ. Dưới ánh trăng trắng đục, hai bóng người như hai vệt màu xẫm lướt trên sườn đồi. Bạch Hổ ra dấu cho Tiểu Giao ngừng lại, nép sâu vào bóng tối. Hai bóng người sóng hàng vụt qua trước mắt họ và mau chóng nhòa nhạt vào bóng đêm.

Sự xuất hiện đột ngột của hai bóng người khiến Bạch Hổ bừng tỉnh hẳn. Chàng nhìn theo hai chiếc bóng vừa khuất dạng nói nhỏ:

- Họ cũng đi về phía Đông Hạ. Chưa biết chừng đúng là họ Khuất và đồng bọn.

Tiểu Giao chợt e ngại. Nàng nhắc:

- Ta cần đề phòng bất trắc. Có thể còn nhiều người khác đang rình rập.

Bạch Hổ lẩm bẩm:

- Ngay lần đầu mà đã gặp thì quả là may.

Sực nghĩ tới kiếm thần, chàng hỏi Tiểu Giao:

- Nếu họ Khuất lấy được kiếm thần, ta sẽ làm gì?

Chàng nhớ lại bản lĩnh của ông già mà chàng đã gặp bên bờ suối và cảm thấy bối rối nghĩ thầm:

- Lão có thể đánh bại ta chỉ bằng một đòn!

Trong lúc Bạch Hổ cân nhắc, Tiểu Giao cũng băn khoăn. Nàng không biết trả lời Bạch Hổ thế nào vì không tin là nàng và Bạch Hổ đủ sức ngăn cản một đối thủ như Khuất Ngự Phong. Nhưng khoanh tay nhìn kẻ khác mang kiếm thần ra đi thì tránh sao khỏi mang đại tội đối với tổ tiên và đất nước. Cuối cùng, nàng đành hỏi lại:

- Ý Phạm huynh thế nào?

Bạch Hổ thú thực:

- Tôi rất hoang mang nên mới hỏi cô.

Thấy Tiểu Giao im lặng, chàng tiếp:

- Nếu quả Khuất Ngự Phong nắm được kiếm thần thì không dễ đối phó. Nhưng ta không thể cho lão mặc tình mang kiếm thần ra đi.  Hơn nữa-

Chàng nghĩ tới cái chết của Trần Đường và vợ chàng, nhưng không nói tiếp. Cùng lúc chàng nhớ lại lời dặn của sư phụ trước khi rời Phong Châu trở về quê nhà:

- Võ học vốn vô bờ bến. Người khổ luyện trọn đời vẫn không thể chắc là không thất bại. Cho nên, đứng trước kẻ tầm thường không thể khinh suất, mà đứng trước một cao nhân cũng không nên sợ hãi. Kẻ tầm thường vẫn có thể thắng ta, còn cao nhân vẫn có thể bị ta đánh bại. Con cứ nhớ, ngọc nào cũng có vết. Phải cố tìm cho ra cái vết đó tức là phải cố hiểu đúng cả về mình lẫn về người. Có như thế mới hy vọng hạn chế nguy vong.

Sáu năm dài thăm thẳm vừa qua, Bạch Hổ nhờ lời thầy dặn mà trấn áp mọi cơn bối rối để bình tĩnh tìm ra ngõ thoát vượt qua không ít khó khăn. Lời dặn đó của thầy còn giúp chàng luôn nhìn lại chính mình để san lấp nhiều nhược điểm. Nhưng lúc này, chàng không thể nén nổi băn khoăn. Nếu quả đối thủ của chàng trong đêm nay là Khuất Ngự Phong thì chàng cần làm sao để nhận ra tì vết của viên ngọc. Chàng chỉ có lợi điểm duy nhất là lão không hề hay biết sự hiện diện của chàng.

Tiểu Giao cắt ngang mạch suy nghĩ của chàng, hỏi:

- Phạm huynh có dịp chạm mặt họ Khuất chưa?

Bạch Hổ lắc đầu:

- Nếu đã chạm mặt lão thì không biết tôi còn ở bên cô lúc này không?

Tiểu Giao thắc mắc:

- Không lẽ không có ai đủ sức đánh bại lão sao?

Bạch Hổ nói:

- Tôi nghĩ có hai nguyên do. Thứ nhất là lão luôn ẩn mặt, bất ngờ ra tay rồi biến vào bóng tối. Lão kín đáo đến nỗi cho tới nay không mấy người biết mặt lão. Thứ hai, có lẽ lão có cơ duyên may mắn chưa gặp người có đủ bản lĩnh đánh bại lão.

Tiểu Giao trở lại với câu hỏi đã nêu:

- Phạm huynh tính thế nào, nếu ta gặp lão?

Bạch Hổ đáp một cách lưỡng lự:

- Có lẽ ta phải xử dụng đúng thủ đoạn của lão.

Tiểu Giao hỏi:

- Phạm huynh nghĩ là ta có thể đánh lén lão sao?

Bạch Hổ gật đầu:

- Chỉ còn cách đó, dù không dễ dàng đánh lén lão.

Chàng suy nghĩ một hồi rồi tiếp:

- Cách hay nhất là đánh lén bằng ám khí. Như thế nếu không hạ được lão cũng có nhiều triển vọng không bị lão sát hại. Tuy nhiên, lão vốn thiện dụng ám khí nên chắc hẳn hết sức nhậy bén và tinh tường về mặt này.

Tiểu Giao nói:

- Dù sao thì Phạm huynh có vẻ đã chọn đương đầu với họ Khuất nếu thấy lão lấy được kiếm thần. Từ giờ tới lúc biết chắc điều đó còn nhiều thời giờ đủ cho ta cân nhắc cách đối phó tốt hơn.

Cả hai đã tới cách thôn Đông Hạ không đầy ba dặm. Ánh trăng càng lúc càng tỏ hơn lấp lánh trên những cành lá. Từ một khoảng đất cao, hai người đã thấy dẫy đồi ăn sâu vào thôn, băng ngang phía sau căn nhà dì Lê. Bất chợt, cả hai cùng dừng phắt lại. Tiểu Giao cố nén một tiếng kêu kinh hãi, nhích sát bên Bạch Hổ. Cách họ một khoảng không xa, ngay bên gò đất trống lưng chừng đồi, một người nằm dài trên nền cỏ. Người này nằm xấp, hai tay dang ra, hoàn toàn bất động. Cả vùng đồi vắng lặng tựa hồ muốn tăng thêm vẻ bí ẩn hãi hùng. Tiểu Giao ghé sát tai Bạch Hổ thì thầm:

- Dường như người đó chết rồi!

Bạch Hổ nhíu mày quan sát hồi lâu mới lên tiếng:

- Có thể là bị thương rất nặng!

Chàng nhìn quanh khắp vùng đồi trống, tiếp:

- Để tôi tới coi!

Chàng nói với Tiểu Giao:

- Cô hãy dừng tại đây!

Tiểu Giao lo ngại bàn:

- Phạm huynh cũng nên chờ thêm một lát nữa.

Bạch Hổ nói:

- Nếu quả người đó chưa chết thì ta cần cứu gấp.

Chàng vừa bước lên vừa dặn:

- Cô không được lộ diện kể cả khi tôi lâm nguy.

Tiểu Giao choáng váng như bất ngờ bị trúng đòn. Nàng vội níu tay Bạch Hổ kéo lại:

- Khoan đã, Phạm huynh!

Thấy nàng hốt hoảng, Bạch Hổ dừng lại, hỏi:

- Cô thấy điều gì?

Tiểu Giao lắc đầu không biết đáp ra sao. Câu nói của Bạch Hổ chỉ khiến nàng bất ngờ nhớ lại câu chuyện với hai sư huynh trước khi xuống đèo Ba Dội. Tam sư huynh của nàng đã nói một câu y hệt và chỉ khoảnh khắc sau đã chết thảm bên mé đường. Bạch Hổ hỏi lại:

- Cô thấy có gì khác lạ sao?

Tiểu Giao lắc đầu giọng run run:

- Em sợ!

Bạch Hổ nhìn về phía người nằm trên đồi rồi nhìn quanh khắp vùng. Chàng trấn an Tiểu Giao:

- Có dấu hiệu gì đáng sợ đâu. Vả lại, cũng cần biết người nằm kia là ai.

Tiểu Giao cố nén hơi thở dài, nói với Bạch Hổ:

- Em sẽ đi cùng Phạm huynh.

Bạch Hổ lắc đầu:

- Không nên mạo hiểm vô ích. Cô cần ở lại đây để lỡ có điều bất ngờ thì còn có người thông báo với Trần huynh vào ngày mai.

Tiểu Giao vừa toan lên tiếng bỗng khựng lại, chỉ tay xuống chân đồi. Bạch Hổ cũng kịp nhận ra hai bóng người đang đi ngược tới từ thôn Đông Hạ. Chàng vội ra dấu cho Tiểu Giao cùng ẩn kín vào mé rừng.

Hai người tới lưng đồi thì phát hiện người nằm phía trước. Cả hai dừng lại rồi một người lên tiếng:

- Ngươi tới coi có chuyện gì.

Từ mé rừng, Bạch Hổ và Tiểu Giao nhận ra người bước lên là Lôi Chấn. Gã tuốt gươm khỏi vỏ, bước tới. Cúi xuống người đang nằm xem xét một hồi, gã nói:

- Thưa đạo trưởng, y chết rồi!

Lý Hồng Dương vừa chậm rãi bước lên vừa hỏi:

- Ngươi có biết y là ai không? Tại sao chết?

Lôi Chấn lại cúi xuống xem xét xác chết trong lúc Lý Hồng Dương tiến lại gần. Khi Lý Hồng Dương tới sát bên, gã đứng lên nói, giọng có phần đổi khác:

- Lại thứ phi đao này! Y chết do bị một phi đao cắm từ lưng thấu tới tim.

Lý Hồng Dương cầm lưỡi đao do Lôi Chấn đưa, khẽ "hừ" một tiếng. Lát sau, lão hỏi:

- Y là ai?

Lôi Chấn đáp:

- Tôi thấy y một lần khi trú mưa tại nhà mụ Lê. Lúc đó y đứng gần vợ chồng Phạm Bạch Hổ.

Tiểu Giao chưa quên người đàn ông cao lớn dềnh dàng có cặp mắt lộ sáng quắc xấn xổ nhìn nàng bữa đó. Bạch Hổ cũng nhớ lại kẻ đã gặp chàng dưới chân núi và tung ám khí vào Hải Yến. Hai người đưa mắt nhìn nhau trong lúc Lôi Chấn lên tiếng:

- Lại thêm một nạn nhân nữa của họ Khuất!

Lý Hồng Dương cắt ngang lời Lôi Chấn, nhắc:

- Hãy tới nơi Phạm Bảo bị chết coi có gì lạ. Họ Khuất hiển nhiên còn ở đây.

Lôi Chấn hỏi:

- Cái xác này thì sao?

Lý Hồng Dương gắt:

- Cứ bỏ như Phạm Bảo. Xứ này thiếu gì cọp đói.

Đợi hai người khuất dạng, Tiểu Giao hỏi Bạch Hổ:

- Ta theo hai người đó hay tới thôn Đông Hạ?

Bạch Hổ đáp:

- Ta cần tìm dấu tích họ Khuất, theo họ làm chi.

Tiểu Giao sực nhớ hai bóng người vượt qua họ ban nãy. Nàng hỏi:

- Phạm huynh có đoán được hai người vừa chạy vượt trước mình là ai không?

Bạch Hổ lắc đầu:

- Lúc này khó đoán lắm, vì nhiều người lạ có thể đang có mặt. Có lẽ tin tức về kiếm thần đã được loan truyền.

Cả hai đã đặt chân vào vùng cỏ hoang phía sau căn nhà, nơi xẩy ra cái chết của hai người em Lôi Chấn mấy đêm trước. Nhớ lại việc đêm đó, Tiểu Giao nhắc:

- Ta có thể bị đánh lén bất kỳ lúc nào.

Mặt trăng càng lên cao càng soi tỏ từng khóm cây, cụm lá. Chỉ còn một khoảnh đất dầy đặc cỏ hoang ngăn cách giữa hai người và căn nhà. Tiểu Giao bàn:

- Ta cứ luồn trong cỏ tiến tới gần hơn nữa.

Xung quanh họ, tiếng gió thổi vẫn đều đều. Căn nhà đã hiện ra rõ hơn, im ắng với các khuôn cửa khép kín. Hai người đang thận trọng nhích tới thì từ góc đồi sau nhà vang lên một giọng nói khàn khàn giận dữ:

- Mi làm gì lâu vậy?

Tiểu Giao chấn động vì nhận ra giọng nói của kẻ tấn công Lê Đại Hào mấy đêm trước. Cả hai nín thở nấp sâu hơn vào bóng tối trong lúc giọng nói trên lại cất lên:

- Lấy mau đi!

Vạch cỏ nhìn lên, Tiểu Giao thấy một bóng người thấp thoáng bên gò đá. Cùng lúc trỗi lên giọng nói gần như gắt gỏng của một đứa trẻ:

- Ông om sòm quá vậy! Ông thò tay vào lấy đi!

Tiểu Giao nhận ra bé Hoàn tung mình từ một mỏm đá trên cao xuống bên người nọ. Người nọ quát:

- Lấy ra ngay kẻo ta đập nát sọ!

Đứa nhỏ cãi lại:

-Tay tôi ngắn quá không với tới. Tôi đã chỉ chỗ rồi, ông tự lấy đi!

Bạch Hổ ghé sát tai Tiểu Giao thì thầm:

- Đúng họ Khuất rồi. Lão đã buộc được dì Lê và bé Hoàn chỉ chỗ giấu kiếm thần.

Tiểu Giao không rời mắt khỏi gò đá và thấy người nọ đổi giọng nói với bé Hoàn:

- Mi chỉ đúng chỗ không?

Đứa nhỏ quả quyết:

- Sai sao được! Mỗi ngày tôi đều phải ra đây thăm chừng mà.

Người nọ hỏi:

- Mi làm cách nào để biết chắc còn hay mất?

Đứa nhỏ đáp lấp lửng:

- Mọi ngày tôi làm dễ ợt.

- Bây giờ mi cũng làm thế đi.

Đứa nhỏ lắc đầu:

- Bây giờ không làm được.

- Tại sao?

- Tại ông làm tôi sợ.

- Ta làm gì mà mi sợ?

Đứa nhỏ quát lên đầy kích động:

- Ông là quân giết người!

Người nọ dịu giọng như dỗ dành:

- Ta không làm gì mi đâu. Mi chỉ cần lấy cái bọc ra đây thôi.

Đứa nhỏ tiếp tục nói:

- Ông giết cả em của ông thì còn tha cho ai nữa.

Người nọ nói:

- Em ta là ai?

Đứa nhỏ nói lớn:

- Ban nãy ông đã lén đâm chết ông đó. Tôi bị trói nằm trên lưng ông nên nhìn thấy hết.

Người nọ gằn giọng quát:

- Câm ngay! Lên lấy cái bọc ra!

Đứa bé lắc đầu:

- Tôi lấy ra xong sẽ bị ông giết như em ông thôi.

Người nọ cố giữ bình tĩnh:

- Ta không có em nào hết.

- Tôi nghe ông ấy gọi ông là anh, còn ông gọi ông ấy là Trương đệ. Tôi biết cả tên ông ấy là Trương Hưng.

Người nọ quát:

- Mi câm ngay! Muốn chết sao?

Đứa nhỏ tỏ ra không hề sợ:

- Tôi biết ông sẽ giết tôi nên tôi không thèm lấy cái bọc ra.

Người nọ lắc đầu đổi giọng:

- Mi chỉ là đứa con nít đâu phải kẻ thù của ta. Ta giết mi làm gì!

- Ông kia cũng đâu phải kẻ thù của ông. Nhưng tôi biết tại sao ông giết ông ấy.

- Mi thì biết gì!

Đứa nhỏ gằn rõ từng tiếng:

- Ông sợ ông ấy giành cái bọc mà tôi sẽ lấy ra.

Người nọ "hừ" một tiếng nhưng cố giữ ôn tồn:

- Ta sợ y chớ sợ gì mi. Mi lấy ngay đi cho xong!

Đứa nhỏ nói:

- Tôi chỉ làm khi ông hứa chắc một điều.

- Điều gì?

- Ông phải tha hai dì cháu tôi.

Người nọ cười:

- Được! Ta hứa tha cả hai dì cháu mi. Thôi, trở lên lấy đi!

Đứa nhỏ hỏi:

- Lỡ ông nuốt lời hứa thì sao?

Người nọ gắt:

- Ta muốn giết dì cháu mi lúc nào không được, nhất là ta đã biết chỗ cất cái bọc. Bất quá ta đập nát mấy khối đá là xong. Nhưng ta đã hứa là ta giữ lời.

Đứa nhỏ nói:

- Ông không đập nát nổi mấy khối đá này đâu. Vì thế ông mới cần tôi lấy giúp. Nhưng tôi chỉ giúp ông khi nào biết chắc dì cháu tôi không bị ông giết.

- Phải làm sao để mi biết chắc điều đó?

Đứa nhỏ đáp:

- Tôi còn đang nghĩ.

Người nọ liền túm tay đứa nhỏ, quát:

- Mi không muốn sống nữa sao?

Đứa nhỏ nói:

- Ông bóp gẫy tay tôi thì tôi không còn cách nào lấy cho ông.

Buông đứa nhỏ ra, người nọ nói:

- Bây giờ ta bắt đầu đếm. Nếu ta đếm đến ba mà mi còn đứng tại chỗ thì cả hai dì cháu mi phải chết.

Tiểu Giao gật đầu ra dấu cho Bạch Hổ. Hai người lập tức trườn trong bãi cỏ về phiá gò đá. Họ nghe thấy đứa nhỏ lên tiếng:

- Ông khỏi cần đếm. Nhưng ông phải lui xa khỏi miệng hang.

- Sao? Mi tính chạy trốn chăng?

- Tôi chạy trốn ông sao nổi. Tôi chỉ muốn ông không thể lấp cửa hang sau khi tôi liệng cái bọc ra.

Người nọ bừng hiểu ra cách mà đứa nhỏ làm để lấy cái bọc. Lão bật cười:

- Ta hiểu rồi. Mi phải chui vào trong hang chứ gì? Được, ta sẽ tránh ra xa nhưng nếu mi chậm trễ thì ta chỉ cần tống một chưởng vào hang là xong.

- Ông muốn làm gì thì làm. Bây giờ tôi trở lên.

Đứa nhỏ bám vách đá leo lên.

Từ xa Tiểu Giao thấy nó leo thoăn thoắt như con vượn. Bất giác nàng chợt nghĩ nó đang mưu tính điều gì đó.

Đứa nhỏ đã leo tới một hốc đá cao vượt tầm với của người nọ. Nó quay lại nói lớn:

- Ông nhớ là tôi chỉ đưa cái bọc cho ông nếu ông chịu đưa dì tôi tới đây.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Uyên Thao

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.