CHUYỆN GIỮA ĐÊM ĐEN

Gươm Thiêng Trấn Quốc

Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI 2 - CHUYỆN GIỮA ĐÊM ĐEN

❊ ❊ ❊

Đứa nhỏ đang chơi trò truy tầm một kẻ địch nào đó khi bà già và Tiểu Giao quay lại gian phòng. Mắt nó như bị hút vào một điểm trên vách lá.

Tiểu Giao ngạc nhiên nhìn theo hướng nhìn của đứa nhỏ và nhận thấy trên vách lá giống như có một vết vạch lớn chừng ngón tay. Đứa nhỏ đang từ từ tiến tới chỗ đó. Nó nép sát vách rón rén bước, tay nắm chắc khúc cây, nét mặt căng thẳng, môi mím chặt. Ngọn đèn lay động liên hồi khiến bóng nó chập chờn nhảy múa trên vách.

Đúng lúc đứa nhỏ chỉ còn cách chỗ vách lá có vết vạch không đầy ba bước chân, Tiểu Giao bỗng bắt gặp một tia sáng nhỏ chiếu dội ra từ trong kẽ lá. Nàng vừa kịp nghĩ đó là ánh đèn phản chiếu lại từ một con mắt đang áp sát phía ngoài, thì đứa nhỏ đã trở đầu gậy đâm cực mạnh qua kẽ lá. Vừa đâm đứa nhỏ vừa hét:

- Hạ được mi rồi.

Tiếng hét của đứa nhỏ khiến bà già giật mình, nhỏm người dậy quát:

- Bé Hoàn không nghịch nữa. Đưa chị xuống bếp nấu cơm, mau!

Nhưng đứa nhỏ đã lao vụt ra ngoài hiên. Tiểu Giao lật đật bước ra theo và kinh ngạc đứng sựng lại giữa khung cửa. Trước nhà trống hoe không một bóng người, ngoại trừ đứa nhỏ đứng ngơ ngác giữa sân. Xung quanh, bóng đêm tụ lại dầy đặc. Nghe tiếng gọi của Tiểu Giao, nó xoay ngang cây gậy, nhảy vọt lên hiên, bước tới trước mặt nàng nói nhỏ:

- Em đánh trúng mà sao nó biến mất?

Tiểu Giao kéo đứa nhỏ vào trong nhà, hỏi:

- Em đánh trúng cái gì?

- Có kẻ gian rình mình. Này, chị coi!

Đứa nhỏ bước lại bên vách lá, chỉ vào chỗ bị vạch, tiếp:

- Em giả bộ không hay, tiến tới gần đánh nó. Em biết chắc là đánh trúng mà sao nó biến đi được!

Nó lật đầu khúc cây lại cố tìm dấu vết.

Bà già nhắc:

- Thôi, đóng cửa lại! Hai chị em lo nấu cơm đi. Dì đói lắm rồi.

Bà dặn thêm đứa nhỏ:

- Nhớ cột trâu cho kỹ, cài cửa bếp lại. Từ giờ này, không được ra sân nữa.

Chờ đứa nhỏ đi xuống bếp, bà khẽ hỏi Tiểu Giao:

- Cháu thấy ngoài hiên có gì lạ không?

Tiểu Giao đã được bà nói rõ ý định muốn nàng quan sát sự việc xung quanh khi sai nàng ra hiên mời cặp vợ chồng trẻ vào nhà. Nàng hạ giọng kể cho bà nghe quang cảnh lúc đó và quang cảnh nàng vừa thấy. Bà già kéo cô gái lại sát bên dặn:

- Không thể biết chuyện ra sao, nhưng cháu cần hết sức đề phòng. Dì ngại sẽ có những điều không hay xẩy ra.

Bà ngừng lại nhìn nàng, nghiêm giọng:

- Cháu có tin dì không?

Thấy Tiểu Giao băn khoăn, bà thở dài:

- Cháu nghi ngại là phải. Nhưng lúc này cháu rất cần được giúp đỡ. Dì đoán chắc cháu từ Đàng Trong ra đây là vì việc của Dương tướng công. Dì tuy hủ lậu quê mùa nhưng cũng hiểu đó là việc quan trọng, không thể làm hư được. Nếu tin ở dì thì cháu cứ nói rõ việc cần làm khi cháu không may gặp trắc trở. Dì hứa quyết giúp cháu làm cho xong, dù là chuyện hết sức khó khăn.

Tiểu Giao cắn môi nhìn bà già. Nàng tin sự thành thực của bà nhưng chưa dám vội vã khinh suất. Như hiểu rõ ý nàng, bà già vỗ nhẹ vai Tiểu Giao nói:

- Cháu tạm thay dì lo nấu cơm cùng bé Hoàn đi. Mọi chuyện lát nữa bàn tiếp.

Bà nói thêm:

- Bé Hoàn là đứa trẻ rất khác thường. Nó thông minh, khoẻ mạnh và tốt bụng. Cha nó làm quan tại Hoan Châu và mất tại đó. Mẹ nó đưa nó về đây ít lâu thì lâm bệnh nặng. Cháu có bao giờ nghe nói tới Thứ Sử Đinh Công Trứ ở Hoan Châu không?

Tiểu Giao lộ vẻ kinh ngạc:

- Thứ Sử Đinh Công Trứ là cha của bé Hoàn?

Bà già gật đầu, hỏi lại:

- Cháu biết Đinh Thứ Sử sao?

Tiểu Giao nói:

- Cháu đã gặp ông ấy nhiều lần. Ông ấy là anh em kết nghĩa với sư phụ cháu.

Tới lượt bà già bật kêu lên:

- Vậy cháu là người của Đông Sơn phái, đệ tử của Đông Sơn Lão Nhân sao?

Tiểu Giao thắc mắc nhìn sững bà già. Bà vội ghé tai nàng nói nhỏ một hồi. Mắt Tiểu Giao sáng lên mừng rỡ. Nàng đưa hai tay ra nắm tay bà, nói:

- Lát nữa cháu sẽ kể hết công việc cho dì nghe. Bây giờ cháu xuống bếp lo giúp bé Hoàn nấu cơm.

Trong lúc Tiểu Giao cùng bà già trò chuyện, một bóng người từ trên mái nhà nhẹ nhàng buông xuống. Người này bước ngay lại chỗ vách lá vạch sẵn, ghé mắt nhìn vào trong. Thấy Tiểu Giao xoay mình bước đi, người này lặng lẽ đứng lên.

Bà già chưa qua cơn kích động vì biết Tiểu Giao là đệ tử của Đông Sơn Lão Nhân. Bà nhìn theo cho tới khi nàng rời khỏi căn phòng. Trong lúc đó, cánh cửa trước bỗng bị kéo bật ra và một người lẹ làng lách vào. Người đó khép cánh cửa lại như cũ, khoanh tay trước ngực, gật gật đầu nhìn bà già.

Người đó chính là ông già ngồi trước mái hiên trọn buổi chiều. Lão có khuôn mặt tròn, trán hơi hóp lại, khổ người tầm thước. Mái tóc dài phủ trên vai lão điểm bạc gần hết. Lão cất tiếng vừa đủ cho hai người nghe:

- Hai mươi sáu năm xa cách khiến chị quên mặt thằng em này rồi sao?

Lúc này bà già đã nhận ra. Bà trừng mắt nhìn lão, giọng lạnh lùng:

- Thì ra ngươi!

Giọng bà đầy đau đớn khi nói tiếp:

- Tình chị em đã đứt từ ngày đó. Ngươi không phải là em ta.

Lão lắc đầu tỏ vẻ thương hại:

- Chị đừng nghĩ quẩn thế. Tôi còn nhớ đến tình chị em là điều tốt cho chị.

Lão nói nhỏ hơn:

- Chị không nên dại dột khư khư ôm mãi tai họa bên mình. Tôi lặn lội kiếm chị mấy chục năm nay chỉ vì lo cho chị thôi.

Bà không chờ lão nói dứt, chỉ ra cửa sẵng giọng:

- Ngươi rời khỏi nhà ta ngay. Ta quá hiểu cái bộ mặt thật của ngươi ra sao.

Lão đứng im không nhúc nhích, cố giữ vẻ từ tốn:

- Chị đã hiểu sai tất cả. Chuyện khi xưa chỉ do sự thiếu thức thời của anh ấy. Gần ba mươi năm rồi, hẳn chị đã có dư thời giờ để nhận ra điều đó.

Bà già nhìn như đổ lửa vào mặt lão, giọng vừa đau đớn vừa phẫn hận:

- Ta không cần nhận ra điều gì ngoài việc người nhẫn tâm sát hại chồng con ta. Người là loài ác thú!

Bà trầm giọng gằn từng lời:

- Ta tiếc không đủ sức xé xác ngươi ra làm nhiều mảnh.

Lão nhếch miệng cười nhạt:

- Biết thế thì không nên ương ngạnh nữa. Nên nghe tôi làm ngay cái việc mà khi xưa chồng chị không chịu làm.

Lão ngưng lại một lát rồi tiếp:

- Chị thấy đó, suốt mấy chục năm nay, việc làm của vợ chồng chị được giữ kín là do ai? Tôi chỉ hở ra một lời, liệu chị có toàn mạng tới lúc này không? Còn tôi, bền bỉ theo đuổi thế này vì lẽ gì? Tất cả không ngoài mục đích cứu chị khỏi vòng tai họa. Chị nên hiểu như thế mà xử sự phải lẽ với đứa em đã trải nhiều khó nhọc vì chị.

Bà già bỗng bật cười thành tiếng:

- Cảm ơn lòng tốt của ngươi, nhưng ngươi hãy mang cái lòng tốt đó đi khỏi đây ngay. Ta bằng lòng nhận mọi tai họa để khỏi nhờ cậy ngươi điều gì. Cút ngay đi!

Ánh mắt lão sáng lên trong khi giọng nói thoáng đanh lại:

- Muốn tôi đi dễ thôi. Chỉ cần đưa vật đó ra!

Bà già lắc đầu:

- Ta không có gì để đưa cho ngươi. Ta không mắc nợ ngươi. Chỉ ngươi mắc nợ ta thôi.

Lão khoát tay:

- Không nên nhắc chuyện cũ nữa. Chị cần hiểu là tôi luôn lo lắng cho chị.

Bà cắt ngang lời lão:

- Phải, ta biết ngươi lo lắng cho ta thế nào. Ngươi lo đến độ phải chém bay đầu một đứa nhỏ chưa đầy sáu tuổi và đâm gươm qua tim anh rể của mình.

Bà như không còn kìm chế nổi mình, hét lên:

- Ngươi xéo khỏi đây ngay. Đồ rắn độc!

Lão lắc đầu:

- Chị quát nạt làm gì cho mất sức. Chỉ cần giao vật đó cho tôi là mọi thứ đều êm đẹp. Chị hãy làm như thế rồi muốn gì tôi cũng nghe theo.

Bà già đưa tay gạt ngang những dòng nước mắt ràn rụa trên mặt:

- Ngươi không làm nổi theo ý muốn của ta đâu. Tốt nhất là ngươi đi ngay đi!

Lão vẫn giữ giọng mơn trớn:

- Tôi hứa làm đúng ý chị. Chị cứ giao vật đó cho tôi rồi nói rõ chị muốn gì.

Bà già mệt mỏi nhìn về phiá ánh đèn. Gương mặt bà sọm đi khác hẳn khi ngồi trò chuyện cùng cô gái và đứa nhỏ, nước mắt chảy dài trên má.

Lão thấp giọng hơn trước vẻ bi thương của bà, cố tỏ rõ sự hối tiếc:

- Thực lòng tôi rất buồn vì chuyện đã xẩy ra. Nhưng chị dư hiểu là Đông Sơn Lão Nhân sẽ không tha mạng cho tôi khi được nghe chồng chị kể lại mọi điều. Chồng chị có bao giờ giấu ông ấy một chuyện cỏn con nào đâu, nên tôi không thể làm khác được, dù lòng mình không muốn. Còn đứa nhỏ, chẳng qua là do tai nạn thôi.

Bà quát lớn:

- Im đi!

Lão nói:

- Tôi cất công tìm chị gần ba mươi năm đâu phải để nghe quát nạt. Tôi chỉ muốn vạch cho chị thấy rõ mọi chuyện và tìm cách giúp chị tránh khỏi vòng họa hoạn.

Bà già vẫn giữ nguyên giọng phẫn hận:

- Ta không chỉ quát nạt mà còn nguyền rủa ngươi. Đừng hòng dùng lời lẽ lung lạc ta.

Lão dịu giọng hơn, hỏi:

- Chị đã quên lời mẹ dặn và quên cả lời hứa của chị khi mẹ nhắm mắt sao?

Bà già im lặng trong lúc lão nói tiếp:

- Lúc đó chị đã hứa với mẹ là suốt đời yêu thương em mình tức là yêu thương tôi. Giờ này tôi vẫn nhớ từng lời của chị và không quên nét mặt khổ não của chị lúc đó.

Bà già lạnh lùng đáp:

- Đứa em mà ta hứa yêu thương đã chết lâu rồi.

Giọng lão vẫn đều đều:

- Tôi còn đứng đây, còn trò chuyện với chị, sao lại bảo là chết được? Chị không sợ làm cho vong linh cha mẹ buồn tủi sao?

Bà quắc mắt:

- Nếu cha mẹ phải buồn tủi là do ngươi. Ngươi đã phá nát gia môn, bôi xấu giòng họ, đã phạm tội ác với ta. Nếu cha còn sống ắt đã băm ngươi thành trăm mảnh.

Lão lắc đầu như tỏ vẻ thương hại bà:

- Chị muốn nguyền rủa sao tuỳ ý! Nhưng hãy đưa vật đó cho tôi. Chị giữ nó có ích gì đâu. Chị không nên lầm lẫn như chồng chị.

- Đi đi!

- Chị giao cho tôi vật đó, tôi sẽ đi ngay, không chậm một giây.

- Ta không có gì để giao cho ngươi, ngoài cái mạng này. Ngươi cứ giết ta đi.

Bà trừng mắt nhìn lão, tiếp:

- Ta chết cũng biến thành quỷ dữ theo ngươi từng bước.

Lão cười nhạt:

- Ma quỷ không tới gần tôi nổi đâu. Chị nên làm theo ý tôi. Giữ thứ đó làm gì.

Bà nói:

- Ta đã giao cho người khác rồi.

Lão trợn mắt nhìn bà nhưng lại mỉm cười:

- Chị gạt tôi sao nổi. Tôi biết chắc ngoài lão Đông Sơn chị không giao cho ai cả.

Bà hỏi:

- Làm sao ngươi dám nói chắc ta chưa giao cho Đông Sơn Lão Nhân?

Lão cười thành tiếng:

- Dễ quá mà. Lão Đông Sơn quí vợ chồng chị hơn cả người ruột thịt của ông ta. Nếu chị đã liên lạc với ông ta thì khi nào ông ta lại để chị sống trơ trọi nơi núi rừng heo hút này. Chị không nên ương ngạnh như thế nữa.

Bà già nói:

- Ngươi đã biết chắc ta chỉ giao vật đó cho Đông Sơn Lão Nhân thì chớ mất công đòi hỏi. Ý ta đã rõ lắm rồi. Ngươi hãy đi đi và đừng bao giờ tìm ta nữa.

Lão im lặng một hồi rồi làm bộ thiểu não hỏi:

- Không lẽ chị nỡ quên tình ruột thịt, coi em mình rẻ hơn một người xa lạ sao?

Bà già nhìn lão, giọng nói quyết liệt hơn:

- Có điên dại mới đem tình nghĩa ra bày tỏ với lang sói. Ngươi với ta dù sinh cùng một bọc nhưng ngươi đâu còn là người nữa. Ngươi chạy theo lòng tham mù quáng như con chó sói chạy theo mồi. Đem tình nghĩa ra đối với ngươi là đem thân cho lang sói cào xé.

Lão nhíu mày, đột ngột đổi giọng:

- Chị cố ý cắt đứt tình máu mủ thì đừng trách tôi nhẫn tâm.

Bà già nhìn lão với ánh mắt đầy vẻ miệt thị:

- Chỉ một lời nói của ngươi cũng cho thấy ta đã không nghĩ lầm. Tới giờ này mà ngươi còn tráo trở trút lên đầu ta cái lỗi đoạn tình cốt nhục. Ngươi đang tâm giết chồng con ta rồi kết tội ta không thương yêu ngươi! Miệng lưỡi ngươi còn hơn loài rắn độc nữa. Thôi, hãy đi cho khuất mắt ta!

Mắt lão vằn lên những tia máu ngầu đỏ. Giọng lão trở nên lạnh như băng:

- Muốn tốt hay xấu là do chị. Chị không coi tôi là em thì không thể bắt tôi coi chị là chị. Báo cho chị hay là tôi sẽ tự tìm ra thứ tôi cần và chị không giữ nổi đâu.

Lão nhìn chòng chọc vào khuôn mặt bà già nhưng không thấy một nét chuyển động nào. Lập tức lão quài tay ra sau lưng. Ánh thép loé lên dưới ánh đèn chấp chóa. Bà già không đổi thế ngồi cũng không hề nhìn lão, nét mặt bình thản trở lại y hệt lúc ngồi ngắm đứa nhỏ chạy nhảy. Lão đảo tròn mũi gươm một vòng, cố gợi cho bà lưu ý nhưng bà chỉ đăm đăm nhìn vào ngọn đèn.

Lão hừ một tiếng lớn, chuyển mũi gươm nhắm vào cổ bà. Mũi gươm vừa chuyển động thì một vật vụt bay thẳng vào mặt lão. Lão giật nảy mình bước lui lại đúng lúc một cây gậy bổ thẳng xuống. Lão kịp nhận ra đứa nhỏ đang lăn xả tới. Vừa múa tít khúc cây, đứa nhỏ vừa hét lớn:

- Ta diệt trừ mi, đồ gian ác!

Đứa nhỏ sấn lên như một kẻ điên.

Bà già kinh hãi hét:

- Bé Hoàn!

Tiếng hét hoảng hốt của bà khiến lưỡi gươm đang treo trên đầu đứa nhỏ khựng lại. Trong một thoáng, lão như chợt bừng tỉnh. Lão đưa trệch lưỡi gươm sang bên chờ đứa nhỏ giơ gậy đánh tới.

Lão vươn tay nắm đầu khúc cây giật mạnh cho đứa nhỏ chúi về phía trước, chụp lấy nó. Bẻ quặt tay đứa nhỏ ra sau, lão bóp mạnh. Đứa nhỏ không vùng vẫy nổi, đứng im cắn chặt môi, mồ hôi toát đầy trán.

Bà già lật đật đứng dậy nói:

- Ngươi thả thằng bé ra ngay!

Lão cười nhạt:

- Thứ ngỗ nghịch này có tha cho tội chết cũng cần bẻ lọi hết tay chân.

Nhưng lão lập tức đổi giọng:

- Tôi sẽ tha nó nếu chị làm theo lời tôi.

Đứa nhỏ vội hét lớn:

- Không, dì đừng làm chi hết!

Lão bóp mạnh thêm, gằn giọng:

- Cứng cổ với ta không nổi đâu. Ta sẽ rút từng đốt xương của mi ra.

Đứa nhỏ nghiến răng cố chịu đựng và lên tiếng:

- Mi làm gì ta lúc này, lúc khác ta cũng làm mi như thế!

Bà già nhìn đứa nhỏ, nhắc:

- Cháu không nói nữa. Cứ mặc dì liệu tính.

Bà quay về lão già nói:

- Thằng bé vô can với chuyện này. Thả nó ra!

- Tôi chỉ thả nó khi nào chị đưa vật đó ra.

- Ngươi không thể lôi một đứa trẻ nít ngoài đường vào việc giữa ta và ngươi.

Lão cười nhạt:

- Vậy thì tôi sẽ phát lạc cho nó rồi nói tiếp với chị.

Lão xô mạnh đứa nhỏ tới trước đưa gươm lên. Bà già nhào ôm lấy nó, hét:

- Ngươi không được hại nó.

Lão vẫn giơ cao lưỡi gươm:

- Những đứa ngỗ nghịch thế này mà cho sống thì chỉ làm hại người khác.

Một tay lão giữ chặt hai tay đứa nhỏ trong lúc bà già gục đầu vào vai nó nức nở. Lão trầm giọng:

- Chị giao vật đó cho tôi là nó được tha liền. Hà tất khổ não thế!

Đứa nhỏ thấy bà khóc cũng lên tiếng:

- Dì đừng khóc. Lão làm gì cháu cũng không sợ.

Bà già ngẩng đầu lên, áp hai bàn tay vào má nó:

- Dì biết con không sợ, nhưng dì phải lo cho con. Bây giờ con nhớ theo đúng lời dì dặn, không được nói hay làm bất cứ điều gì.

Bà quay qua lão già:

- Ngươi buông thằng bé ra.

Lão lắc đầu:

- Không được! Chị phải trao vật đó trước đã.

Bà già nói:

- Ta không tin ngươi được. Ngươi vẫn có thể hại nó sau khi ta trao vật kia. Nếu ngươi không làm theo ý ta, ta sẵn sàng chết cùng với nó.

Tuy bà chưa nói rõ, lão vẫn thấy bà có vẻ đã thuận theo ý lão. Lão thầm suy tính trong lúc giữ đứa nhỏ trong tay. Lát sau, lão nói chậm rãi như khuyên lơn bà:

- Muốn sống mới khó chớ muốn chết thì khó gì. Chị nên làm theo lời tôi. Tôi hứa không hại nó. Giết một đứa trẻ nít có được gì đâu. Chị đưa vật đó ra là xong!

Thấy bà còn lựng khựng, lão tiếp:

- Thôi được! Chị chỉ cần nói nơi cất giấu. Chị nói xong, tôi sẽ giao thằng bé cho chị.

Bà già lắc đầu:

- Ngươi cầm gươm trong tay mà sợ bị ta gạt sao? Ngươi thả thằng bé ra thì cả ta lẫn nó vẫn ngồi đây chứ có biến đi đâu được. Về phần ta, khi đã nói thì ta sẽ làm.

Lão gật gù hỏi:

- Chị nói chị sẽ làm gì?

Bà già đáp:

- Ta nói ta bằng lòng trao vật đó cho ngươi.

Lão hỏi tiếp:

- Trao lúc nào, ở đâu?

- Ở đây, ngay sau khi ngươi thả đứa nhỏ.

Lão trầm ngâm một hồi rồi quyết định:

- Được! Tôi trao đứa nhỏ cho chị trước. Nhưng tôi nhắc cho hay là chị chỉ chậm một giây thì tôi sẽ chặt bay đầu nó ngay.

Đứa nhỏ lắc đầu toan nói, nhưng bà già đặt tay lên môi nó chặn lại:

- Dì đã dặn rồi. Con không được nói hay làm điều gì vào lúc này.

Lão lừ mắt nhìn cả hai gằn giọng:

- Đừng mong bày trò lừa gạt. Đã nói sao thì làm đúng thế đi!

Dứt lời, lão xô đứa nhỏ vào lòng bà già, ra lệnh:

- Đưa vật đó ra!

Bà ôm đứa nhỏ, lui về chiếc ghế mà bà thường ngồi, đặt nó lên ghế, bà dặn:

- Con ngồi im ở đây. Không được đặt chân xuống đất.

Đứa nhỏ mở to mắt nhìn bà, cố kìm mình không lên tiếng trong lúc bà khom mình, lôi từ gầm chiếc chõng tre bên cạnh ra một bọc nhỏ dài chừng hai thước.

Mắt lão già sáng rỡ khi thấy chiếc bọc, lật đật nhào tới, giật từ trên tay bà già, mở bung lớp vải bao. Bên trong là một ống tre vàng óng. Lão bật mấu tre gắn ở phía đầu, dốc ngược ống tre xuống. Một thanh gươm nguyên cả bao rớt ra.

Sau khi trao chiếc bọc, bà già quay lại ghế, ôm đứa nhỏ vào lòng. Bà vuốt nhẹ mái tóc đứa nhỏ, nắm lấy bàn tay nó, im lặng không nhìn lão già.

Lão vẫn đứng tại chỗ, chậm chạp lôi thanh gươm ra khỏi bao. Thanh gươm dài hơn một thước, tỏa sáng lạnh người. Lão ngắm nghía một hồi đoạn cẩn thận cắm gươm vào bao, đặt trong ống tre như cũ. Nắm chắc ống tre, lão nói với bà già:

- Việc này chỉ có tôi và chị biết mà thôi. Nếu mai đây có bất kỳ lời đồn đãi nào là do chị tiết lộ. Khi đó chị đừng trách tôi là kẻ vô tình.

Bà già vẫn ôm đứa nhỏ trong tay, có vẻ không muốn nghe lão nói. Ngay khi lão dứt lời, bà khoát tay:

- Ngươi hãy đi cho khuất mắt ta.

Lão đáp lời bà bằng một tiếng "hừ" lạnh lẽo, xoay người lại, dắt chiếc ống tre vào sau lưng.

Cùng lúc, từ trong bóng tối, một sợi dây xích vụt phóng tới. Sợi xích như một con rắn vươn mình quấn chặt chiếc ống tre giật mạnh.

Chiếc ống lập tức rời khỏi tay lão bay vút về phía góc phòng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Uyên Thao

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.