PHÚT GIÂY BÊN THẦN CHẾT

Gươm Thiêng Trấn Quốc

Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI 14 - PHÚT GIÂY BÊN THẦN CHẾT

❊ ❊ ❊

Hai người chạy tới là Lý Hồng Dương và Lôi Chấn. Cả hai dừng lại ngay giữa khu gò đá đúng lúc trời đông tỏ rạng hơn. Lý Hồng Dương nhìn quanh rồi lên tiếng:

- Ta vẫn nhớ việc đó kết thúc tại đây.

Thấy Lôi Chấn nhìn lên như dò hỏi, lão tiếp:

- Cái việc ta đã kể cho các ngươi nghe đó.

Lôi Chấn vẫn chưa nhớ ra thì Lý Hồng Dương vội bước tới sát vạt rừng cây. Lão nói ngay:

- Vừa có chuyện bất thường tại đây.

Theo hướng nhìn của lão, Lôi Chấn thấy một cây lớn cỡ hai chét tay bị bứt ngang giữa chừng không phải do dao chặt. Lý Hồng Dương tiếp:

- Cội cây bị đánh gẫy bằng chưởng lực.

Sương sớm bốc lên ngùn ngụt. Hai người chậm rãi bước xuống chân gò đá và nhìn thấy nhiều bụi cỏ dập gẫy. Lý Hồng Dương cao giọng nhắc:

- Tìm ngay trong vạt rừng coi còn kẻ nào ẩn nấp.

Không lâu trước đó, Bạch Hổ vừa ngã xuống nền cỏ thì Tiểu Giao cũng bị đánh văng theo. Nàng vội xốc gươm vùng dậy nhưng không thể đứng vững. Bạch Hổ thấy một dòng máu chảy ra từ khoé miệng nàng và thấy đối thủ chợt hiện thành một hình vóc khổng lồ.

Cùng lúc Bạch Hổ nghe dội lên nhiều lời đối đáp với âm vang như hàng trăm chiếc chuông khua đập hỗn loạn. Chàng mở lớn mắt và thấy đối thủ lay động biến thành một vạt bóng tối chụp thẳng xuống đầu Tiểu Giao. Bạch Hổ hoảng hốt hét:

- Không được làm thế!

Chàng vùng đứng dậy để lao lên cản đường nhưng không còn biết gì nữa. Tiểu Giao kinh hoàng thấy Bạch Hổ ú ớ mấy tiếng rồi gục xuống. Cố nén cơn đau, nàng lết về phía chàng trong lúc vẫn nghe loáng thoáng đứa nhỏ đối đáp với người nọ. Tiếng đối đáp đột nhiên ngưng bặt và toàn khu đồi đá yên tĩnh lạ lùng. Tiểu Giao kề sát tai Bạch Hổ khẽ gọi:

- Phạm huynh!

Chàng như người đang say ngủ.

Vừa toan gọi tiếp, Tiểu Giao bỗng khựng lại lắng nghe. Tiếng đối đáp lại dội lên từ khu đồi đá nhưng là những giọng nói khác hẳn. Tiểu Giao như bừng tỉnh khi nhận ra giọng nói của Lý Hồng Dương và Lôi Chấn. Nàng tự nhủ:

- Hai tên này đã vòng trở lại!

Trong khoảnh khắc nàng không còn thấy đau đớn nữa. Một ý nghĩ vụt hiện lên:

- Phạm huynh và ta sẽ mất mạng ngay khi bị hai tên này phát giác.

Nàng nhìn quanh và nhận ra mình và Bạch Hổ đang nằm giữa vùng cỏ hoang bên một mé rừng. Vẫn ẩn mình trong cỏ, nàng xốc Bạch Hổ lên kéo về phía rừng cây. Những tàng lá dày đặc giống như hàng trăm cánh tay đan kết lại xô Tiểu Giao ra. Thận trọng vạch từng nhánh cây nhỏ, nàng kéo Bạch Hổ lui dần sâu vào phía trong. Bạch Hổ vẫn mê man, tóc xoã tung. Tiểu Giao đưa tay gạt những sợi tóc trên trán chàng và lần đầu tiên bỗng chú ý tới diện mạo Bạch Hổ. Nàng ngạc nhiên với cảm giác tất cả đều quen thuộc tới mức thân thiết với nàng.

Từ phía ngoài, tiếng Lý Hồng Dương cất lên với vẻ bực bội:

- Kẻ nào đã tới đây lúc vừa rồi?

Lão ngưng lại quát Lôi Chấn:

- Xuống hẳn bãi cỏ tìm coi!

Gần như ngay sau đó, Tiểu Giao nghe Lôi Chấn nói như reo lên:

- Thấy rõ rồi!

Gã nói tiếp:

- Có một thanh kiếm vứt ở đây!

Lúc này Tiểu Giao mới nhớ ra nàng và Bạch Hổ đều không còn võ khí trong tay. Nàng nhìn Bạch Hổ vẫn đang thiêm thiếp, nghĩ thầm:

- Ta sẽ chết cùng Phạm huynh ở đây thôi!

Bất giác, nàng nắm bàn tay chàng và chợt nghe vẳng lại lời thều thào của Hải Yến:

- -Em hãy hứa- lo cho chàng!

Tiểu Giao ngỡ như Hải Yến đang nhìn nàng với ánh mắt khẩn cầu. Nàng rùng mình lẩm nhẩm:

- Em biết lo cách nào bây giờ?

Nàng ngỡ như nghe Hải Yến lên tiếng hỏi:

- Tại sao chàng phải chết?

Nàng cúi nhìn Bạch Hổ và nghĩ chàng đang tan dần vào khói bụi. Nàng vội xiết chặt thêm bàn tay chàng như cố níu giữ chàng lại trong lúc những dòng nuớc mắt lăn dài trên má. Nhưng nàng giật nảy người vì giọng nói gắt gỏng của Lý Hồng Dương:

- Phạt cây mở lối đi sâu vào giữa bụi coi!

Vạt cây lập tức rung lên dưới một đường gươm của Lôi Chấn. Tiểu Giao lật đật xốc Bạch Hổ lên lùi sâu thêm vào trong. Nhưng chỉ di chuyển được một đoạn, Tiểu Giao đã thấy chân tay đau nhức run rẩy. Nàng đặt Bạch Hổ ngồi tựa vào một thân cây lớn rồi ngồi chặn ở phía trước trong lúc vẫn nghe rõ tiếng gươm của Lôi Chấn lia vun vút khua động bụi cây. Nàng tự hỏi:

- Làm sao bây giờ?

Những hàng cây che chắn phía trước đang bị bóc dần theo từng đường gươm của Lôi Chấn. Tiểu Giao không tìm cách thoát thân nữa. Nàng nhủ thầm:

- Ta sẽ cùng chết với Phạm huynh!

Bụi cây phía trước không còn đen kịt mà bắt đầu có những đọt sáng rọi qua. Tiểu Giao nhích sát bên Bạch Hổ, tựa mình vào thân cây và nhấc bàn tay chàng lên. Nàng không còn băn khoăn mà lặng lẽ chờ đợi. Bỗng từ phía ngoài, Lý Hồng Dương đột ngột lên tiếng:

- Trở ra mau!

Tiếng gươm chém vụt ngưng và Tiểu Giao nghe rõ tiếng chân Lôi Chấn hấp tấp rời bụi cây.

Lý Hồng Dương lại lên tiếng, nhắc:

- Nó vừa thoát ra từ sau bụi cây bên đó. Bọc theo cánh này mau!

Phía ngoài trở lại hoàn toàn im ắng. Tiểu Giao vội ngồi thẳng dậy nghe ngóng. Thấp thoáng qua kẽ lá, nền trời đang rạng sáng và nàng có cảm giác vừa trút xong một gánh nặng. Nàng không hiểu vừa có chuyện gì xẩy ra nhưng thấy rõ mọi mối nguy không còn nữa.

Vẫn xiết chặt bàn tay Bạch Hổ, nàng đăm đăm ngắm khuôn mặt chàng. Bạch Hổ hơi ngửa đầu tựa vào một thân cây lớn, hai chân duỗi dài trên nền đất, mắt nhắm nghiền như say ngủ. Ý nghĩ của Tiểu Giao lập tức quay về với thực tế. Nàng nhắc mình:

- Không thể ngồi mãi thế này để chờ họ quay lại.

Nàng lay nhẹ vai Bạch Hổ nhưng chàng vẫn tiếp tục bằn bặt trong cơn mê. Nhớ lại câu nói của Lý Hồng Dương, nàng thầm đoán:

- Họ bất ngờ thấy một người nào đó xuất hiện và đang đuổi theo. Phải chăng người đó là họ Khuất?

Nàng nghĩ nhanh tới người đã đả thương nàng cùng Bạch Hổ và lo lắng nhìn quanh. Ánh nắng đang tỏa rộng hơn trên những nhánh lá không ngừng khua động trong tiếng gió nhẹ nhàng.

Tiểu Giao kề tai Bạch Hổ khẽ gọi:

- Phạm huynh!

Hai mắt Bạch Hổ vẫn nhắm nghiền. Một lớp sáng mỏng chiếu qua kẽ lá giúp Tiểu Giao nhận ra mặt chàng tái nhợt. Nàng lay vai chàng mạnh hơn, lo lắng gọi tiếp:

- Phạm huynh!

Bạch Hổ không có vẻ nghe thấy tiếng nàng gọi và Tiểu Giao bắt đầu sợ hãi. Nàng run giọng gọi lớn hơn nhưng Bạch Hổ vẫn bằn bặt mê man.

Nắng sớm đã len lách chiếu xuyên qua những tàng lá và cả một vùng quê rộng lớn chuyển động với tiếng gọi nhau, tiếng chân bước rậm rịch. Một tia nắng rọi thẳng xuống chỗ hai người soi tỏ gương mặt càng lúc càng tái xanh hơn của Bạch Hổ. Tiểu Giao đầm đìa nước mắt nhìn chàng với ý nghĩ:

- Phạm huynh khó tránh khỏi cái chết!

Lập tức, nàng lại tự nhủ:

- Còn nước còn tát!

Nàng hít vào một hơi thật sâu, thăm dò sức lực của mình, nhưng bỗng thấy đau nhói ở lồng ngực. Cảm giác đau đớn lan nhanh như sóng khiến Tiểu Giao choáng váng vội vã bíu lấy mấy nhánh cây để khỏi ngã xuống.

Cùng lúc nàng nghe bật lên ngay sát sau lưng một tiếng cười. Tiếng cười khô khốc đập thẳng vào tai nàng rồi vụt tắt. Tiểu Giao kinh hãi xoay người lại nhưng toàn thân nàng tựa hồ đã biến thành một khối đá. Nàng cố gom sức lắc đầu thật mạnh nhưng mọi chuyển biến chỉ diễn ra trong ý nghĩ đồng thời cảm giác choáng váng đột ngột tăng nhanh. Tiểu Giao ngỡ nàng đang bị cột vào giữa một trục xoay và chỉ còn kịp tự nhủ:

- Phải ngồi cho vững!

Chính giữa lúc đó nàng lại cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp chụp xuống từ trên cao kềm cứng toàn thân. Nàng dãy dụa vùng ra nhưng vô vọng.

Sức mạnh nọ chạm vào đỉnh đầu và tiếp tục ép xuống mỗi lúc một rõ hơn. Bàn tay Tiểu Giao đỡ bên vai Bạch Hổ từ từ rớt xuống trong lúc nàng ngỡ như có một mũi thép đang xuyên qua đỉnh đầu. Tiểu Giao cố mở mắt để biết điều gì xẩy ra và thấy lờ mờ một dáng người cao lớn ẩn hiện giữa tàng lá ngay sát sau lưng Bạch Hổ. Nàng nhủ thầm:

- Họ trở lại rồi! Thế là hết!

Tiểu Giao trút ra một hơi thở dài, từ từ nhắm mắt lại trong sự sẵn sàng nhận chịu mọi tai họa. Nàng không hoảng hốt nữa mà dồn ý nghĩ vào sức ép khủng khiếp đang tiếp tục đè xuống tạo ra cảm giác bừng cháy trên đỉnh đầu. Nàng thấy như có một ngọn lửa vừa bốc lên ngay giữa huyệt Bách Hội và đưa vào từng xớ thịt nhỏ trên thân thể nàng một cảm giác nóng bỏng.

Trong cơn chập chờn nửa mê nửa tỉnh, nàng nghĩ:

- Thế là hết! Họ đã đem cái chết tới!

Nàng cố nhướng mắt tìm Bạch Hổ. Chàng vẫn ngồi nguyên tại chỗ trong thế hoàn toàn bất động ngay sát bên nàng. Tiểu Giao tự nhủ:

- Ta sẽ cùng chết với Phạm huynh!

Nàng đưa ta tìm bàn tay Bạch Hổ nhưng cảm thấy tay nàng vươn dài liên tục mà vẫn không chạm nổi tới người chàng. Bạch Hổ không hề né tránh, không hề rời xa, nhưng bàn tay nàng luôn chạm vào khoảng không. Cuối cùng, nàng đành tự nhủ:

- Phạm huynh ở xa quá. Ta chết một mình thôi!

Nàng không còn nhận biết được điều gì ngoài cảm giác tay chân mình nặng như đá và mũi nhọn trên đỉnh đầu đang xuyên tới dữ dội hơn cùng với cảm giác nóng bỏng vụt tăng khủng khiếp. Tiểu Giao kinh hãi hét lên, vùng vẫy cố thoát. Nhưng không âm thanh nào bật nổi khỏi họng nàng và toàn thân nàng càng lúc càng nặng hơn tựa hồ đã thành một cội cây bắt rễ sâu vào lòng đất.

Dần dần, nàng lại thấy mình đang bồng bềnh trên dòng nước êm ả và biến thành một con thuyền chao động nhịp nhàng theo từng cơn sóng nhẹ.

Nhịp sóng đưa nàng trôi xa dần mọi bờ bến vào giữa một vùng khói sương mù mịt. Xung quanh nàng, những làn hơi dày đặc nối tiếp bốc lên và nàng tiếp tục trôi xa, trôi xa mãi vào một khoảng mênh mông hư ảo. Tiểu Giao không còn một ý nghĩ nào về bản thân mà chỉ thấy mình chơi vơi bay theo cảm giác nhẹ nhàng thanh thản. Nàng không nghe thấy tiếng động ồn ào của cả vùng quê rậm rịch chuyển mình trong giờ mở đầu một ngày mới-

Từ đầu thôn Đông Hạ, đám mục đồng đã xuất hiện cùng những con trâu xoải bước nặng nề trên con đường mòn chạy sát vạt rừng cây. Lũ trẻ trò chuyện râm ran trong tiếng mõ trâu khua lốc cốc. Nhưng Tiểu Giao đã chìm hẳn vào một vùng quên lãng và không còn nhớ tới cả Lý Hồng Dương và Lôi Chấn vừa là mối đe dọa kinh hoàng của nàng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Uyên Thao

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.