Lúc đó, Lý Hồng Dương và Lôi Chấn đang dừng lại trên một gò đá nằm sát con đường mòn dẫn về thôn Đông Thượng. Hồng Dương lẩm bẩm:
- Không lẽ nó biến đi được sao?
Lôi Chấn hỏi:
- Đạo trưởng có chắc nó chạy về phía này không?
Hồng Dương gật đầu:
- Ta không chỉ nhắm hướng theo tiếng chân bước mà còn nhìn thấy một vạt áo màu chàm di động thấp thoáng sau những bụi cây cuối cùng.
Lôi Chấn cảm thấy lạ lùng:
- Vậy không lẽ nó băng qua khu đồi đá này mà ta không kịp thấy?
Gã lặng lẽ bước vòng những mô đá rải rác xung quanh trong lúc Lý Hồng Dương ngồi im trên mỏm gò cao. Lão đăm đăm ngó nền đá trải rộng phía trước với những vết nứt ngang dọc như vết dao bằm hỗn loạn.
Lôi Chấn đang chậm rãi bước trên nền đá đó, nhưng Lý Hồng Dương bỗng thấy gã đã biến thành một người vóc vạc cao lớn đang bước những bước dài giận dữ. Gã quay cuồng nóng nẩy nhìn quanh, chốc chốc lại ngửa mặt lên bầu trời như để ước định thời gian. Những lúc đó, Lý Hồng Dương thấy rõ vết thẹo dài hằn sâu từ thái dương xuống một bên má gã. Rồi đột nhiên, Lý Hồng Dương lại thấy kẻ đang quay cuồng tìm kiếm trên nền đá chính là lão. Lão cũng bước những bước dài nôn nóng và chốc chốc lại nhìn bầu trời đang rạng sáng.
Lão chợt tỉnh vì dường như có người vừa lên tiếng. Nhìn lên, lão thấy Lôi Chấn đang đứng ngay phía trước và nói một điều gì đó. Lão hỏi:
- Ngươi nói gì?
Lôi Chấn lập lại:
- Khắp vùng chỉ là những kẽ đá đầy sỏi và lá khô.
Lý Hồng Dương nói:
- Ta biết thế từ lâu rồi.
Vẻ ngẩn ngơ và câu nói của lão khiến Lôi Chấn nhìn lão bằng ánh mắt ngạc nhiên. Lý Hồng Dương hỏi:
- Sao ngươi nhìn như vậy?
Lôi Chấn đáp:
- Tôi không hiểu đạo trưởng muốn nói gì.
Lý Hồng Dương đã tỉnh hẳn và mỉm cười:
- Ta vừa sực nhớ lại câu chuyện mà ta đã có lần kể cho anh em ngươi.
Lôi Chấn hỏi:
- Không lẽ kiếm thần nằm dưới những kẽ đá ở đây?
Lý Hồng Dương gật đầu:
- Đúng đó, nhưng không phải ở ngay chỗ này!
Lôi Chấn trợn mắt nhìn lão:
- Biết chắc vậy, sao đạo trưởng không tìm cách lấy ngay đi?
Lão thở dài:
- Đâu có dễ thế! Ngươi đã quên câu chuyện diễn ra thế nào sao?
Lôi Chấn đáp:
- Trước đây đạo trưởng chỉ kể là đạo trưởng đã có dịp thấy kiếm thần xuất hiện ở đất Hoa Lư này rồi sau đó bị mất dấu chứ có kể thêm chi tiết nào đâu.
Lý Hồng Dương trầm ngâm như hồi tưởng lại rồi lên tiếng:
- Thực ra, chuyện cũng đơn giản. Nhưng ngươi có biết hai người của Đông Sơn phái là Trần Đường và Dương Toàn không?
Lôi Chấn khẽ gật đầu:
- Thuở mới gia nhập võ giới, tôi có nghe nhắc đến tên những người ấy, nhưng không biết gì về họ.
Lý Hồng Dương không lưu tâm tới lời đáp của Lôi Chấn, tiếp:
- Cách đây mười mấy năm, ta tình cờ phát giác Trần Đường và Dương Toàn cùng một nhóm khác săn đuổi nhau vì kiếm thần. Cả bọn theo nhau từ Phụng Hóa về Trường Châu rồi quặt ngược lại thượng nguồn sông Vân. Ta phát giác ra họ tại đây khi Trần Đường và Dương Toàn đang bị năm người vây đánh. Những lời đối đáp giữa hai bên giúp ta biết Trần Đường đã giết một người của nhóm kia và cướp được kiếm thần. Bản lĩnh của nhóm kia rất cao nhưng không trấn áp nổi Trần Đường và Dương Toàn. Trận đấu kéo dài qua một đêm thì chỉ còn lại một mình Trần Đường đối đầu với ba đối thủ. Ta thấy rõ họ chỉ ngưng đấu khi một bên bị diệt hẳn nên nẩy ra ý định ngồi chờ. Theo tính toán của ta, dù bên nào thắng cũng lâm vào thế kiệt lực và khi đó ta sẽ xuất hiện để đoạt kiếm thần. Trận đấu kéo dài qua ngày hôm sau và Trần Đường kết liễu xong đối thủ cuối cùng. Ta thấy lão lảo đảo bước về phía bờ sông nhưng chỉ lết được một đoạn ngắn đã gục xuống.
Lão nhếch miệng cười nhạt rồi khẽ lắc đầu:
- Chuyện đúng như ta dự tính mà lại vẫn sai.
Lôi Chấn hỏi:
- Đạo trưởng không hạ nổi Trần Đường trong cảnh đó sao?
Lý Hồng Dương nói:
- Không phải thế! So về bản lĩnh, ta không cự nổi Trần Đường, nhưng vào lúc đó thì không hẳn thế.
Lão nhìn Lôi Chấn, kể tiếp:
- Trần Đường gục xuống cách ta chỉ chừng năm trượng nhưng lập tức có ngay một người xuất hiện bên cạnh lão. Người đó là Khuất Ngự Phong.
Giọng Lý Hồng Dương đượm phần u uất:
- Trước đó chỉ hơn một năm, ta đã chạm mặt Khuất Ngự Phong ở phía bắc Giao Châu và may mắn thoát khỏi bị lão sát hại. Chính vì lần đọ sức đó nên ta mới nuôi ý định săn lùng kiếm thần trau dồi tài nghệ để trang trải món nợ với họ Khuất. Ai dè chính lão cũng có mặt tại đó và xuất hiện trước ta. Thế là ta đành ẩn mặt coi lão hành động ra sao. Ta thấy lão tìm kiếm khắp trên người Trần Đường rồi lên tiếng chửi rủa và trói Trần Đường vác xuống một con thuyền nhỏ cột bên bờ sông Vân. Lão tra khảo Trần Đường cho tới khi nắng gần tắt mới bước lên bờ, mặt hầm hầm sắc giận, lưỡi gươm trong tay còn vấy máu. Chờ lão rời xa, ta ghé xuống con thuyền, thấy Trần Đường vẫn bị trói, hai chân bị chặt đứt lìa nằm mê man trên vũng máu. Số phận của tay cao thủ Đông Sơn này kể như đã xong.
Lão ngưng một lát rồi kể tiếp:
-Ta quay lại theo dấu họ Khuất. Ta nhớ rõ đêm đó cũng là một đêm hạ tuần. Khi qua hết rừng lau, sắp đặt chân lên dẫy đồi sát thôn Đông Hạ Hoa Lư, ta bỗng nghe tiếng đao kiếm va chạm dữ dội ở khu gò đá. Bước lại gần ta thấy họ Khuất đang giao đấu với Dương Toàn.
Lão khẽ lắc đầu buồn nản:
-Ta cứ đinh ninh Dương Toàn đã chết và kiếm thần nằm trong tay Trần Đường. Khi thấy Dương Toàn, ta hiểu ngay Trần Đường đã trao kiếm cho gã sư đệ này lợi dụng đêm tối thoát đi. Thế là thêm một lần nữa họ Khuất lại may mắn hơn ta. Có thể lão chỉ gặp Dương Toàn do tình cờ, nhưng ta vẫn phải đứng bên lề.
Lý Hồng Dương như bị cuốn theo những hình ảnh sống động từ dĩ vãng. Lão thấy rõ đường gươm xả chéo như ánh chớp của Khuất Ngự Phong đã khoá chặt tay gươm của Dương Toàn, nhưng chỉ bằng một cái lách mình, Dương Toàn đã thoát hiểm trong tơ tóc và đâm xốc trả đối thủ một đường gươm không kém thần tốc. Khuất Ngự Phong vừa đảo người sang bên cũng lập tức phạt ngang lưỡi gươm trở lại. Dương Toàn không còn cách nào khác là bước lui một bước và may mắn đã hùa theo họ Khuất. Dương Toàn vừa lui lại thì mỏm đá dưới gót chân vụt rời ra lăn xuống.
Đột nhiên hụt bước, Dương Toàn vội tung mình lên thì chiếc ống tre từ trong người văng ra lăn dài theo vách đá. Giọng Lý Hồng Dương đượm đầy luyến tiếc:
- Ta thật khờ khạo khi khoanh tay đứng ngó chiếc ống tre lăn theo con đường dốc dài ngay phía trước.
Lôi Chấn hỏi:
- Chiếc ống tre đó có gì đáng kể?
Lý Hồng Dương nhìn Lôi Chấn lắc đầu:
- Nếu ta phóng theo thì kiếm thần đã nằm trong tay ta từ lúc đó.
Lão trở lại với những hình ảnh cũ, kể tiếp:
- Dương Toàn thấy chiếc ống tre rớt ra thì quên luôn đối thủ. Y quay lại nhìn sững và giữa khoảnh khắc đó, Khuất Ngự Phong đã xuất chưởng đánh tới. Dương Toàn bị đòn đánh hất bổng từ lưng chừng ghềnh đá vào giữa một lùm cây rậm bên mé rừng. Họ Khuất không thèm nhìn theo đối thủ, phóng ngay xuống triền dốc. Nhưng chiếc ống tre đã mất dạng vào chỗ nào không rõ. Thấy lão quay cuồng lùng xục hết sức nôn nóng, ta mới nghĩ ra kiếm thần nằm trong chiếc ống tre.
Lôi Chấn hỏi:
- Họ Khuất có tìm ra ống tre đó không?
Lý Hồng Dương nói:
- Lão xục xạo hoài tới lúc trời sáng thì hậm hực phóng vào rừng cây. Ta cho rằng lão không gặp may vì bị bóng tối cản trở, nên cố nán chờ tới khi đám thôn dân tỏa ra đầy đồng mới rời chỗ nấp tới tìm. Lúc đứng trong mé rừng, ta tưởng tượng họ Khuất giống như một con chó săn bất ngờ lạc dấu con mồi. Khi đặt chân tới cuối dốc đá, ta cũng lâm vào tình trạng giống hệt lão.
Lôi Chấn thắc mắc:
- Không lẽ chiếc ống bỗng mọc cánh bay đi sao?
Lý Hồng Dương nói:
- Ngươi thấy nền đá khắp vùng Hoa Lư này đầy kẽ nứt ngang dọc mà hình thế hóc hiểm khiến không thể nhìn thấu tới đáy được. Rất nhiều kẽ nứt chỉ ăn sâu chừng vài tấc là xuyên xéo về một phía. Ta cho rằng chiếc ống tre đang nằm dưới một kẽ đá xiên nào đó.
Lôi Chấn hỏi:
- Đạo trưởng có nghĩ tới việc bứng những tảng đá ở bên trên lên không?
Lý Hồng Dương lắc đầu:
- Không thể làm nổi việc đó vì nền đá ở đây không do nhiều khối đá chồng xếp lên nhau mà là một khối đá liền lạc bị nứt ra.
Cặp mắt lão nặng trĩu ưu tư quét dài trên những mô đá rồi lão thở dài:
- Mấy bữa nay ta rất băn khoăn về việc họ Khuất và nhiều người lạ có mặt tại vùng này trong lúc xẩy ra vụ mất tích lạ lùng của mụ Lê và thằng bé chăn trâu.
Lôi Chấn băn khoăn:
- Không lẽ những chuyện đó liên quan với nhau?
Lý Hồng Dương cao giọng hơn:
- Có thể lắm. Thí dụ thằng bé chăn trâu vô tình lượm được mang về cho mụ Lê cất giữ và họ Khuất biết chuyện này. Khi đó, họ Khuất chắc chắn phải bắt cóc mụ Lê và thằng bé để tra khảo.
Lão ngưng lại hỏi Lôi Chấn:
-Chính ngươi nói đã phát giác một xác chết trong rừng lau và nhận ra là Lê Đại Hào. Y là người thế nào?
Lôi Chấn đáp:
- Y là người Đằng Châu trước đây từng theo học Đông Sơn phái nhưng bị đuổi ra vì phẩm hạnh kém.
Lý Hồng Dương gật gù suy nghĩ rồi lên tiếng:
- Lê Đại Hào và mụ Lê cùng một họ nên có thể là thân thích của nhau. Ta đoán mụ Lê nhắn Đại Hào tới để trao cái ống mà thằng bé chăn trâu lượm được. Họ Khuất phát giác chuyện này mới ra tay trừ khử Đại Hào rồi bắt cóc mấy kẻ kia.
Lôi Chấn tỏ vẻ chưa tin hẳn:
- Biết đâu Dương Toàn chưa chết, đã đưa đồng bọn tới lấy đi từ lâu rồi.
Lý Hồng Dương cười nhạt:
- Dương Toàn không còn dịp nhìn chiếc ống tre đâu. Đòn đánh của họ Khuất đủ đập tan cả khối sắt thì da thịt nào chịu thấu. Nếu y không chết ngay cũng mê man nằm đó để biến thành mồi ngon cho lũ cọp đói rồi.
Lão lại nhớ đến vạt áo chàm vừa biến mất và chậm chạp đứng lên đổi giọng:
- Mối bận tâm lúc này là tối qua đã có những kẻ nào giao đấu tại khu gò đá phía sau thôn Đông Hạ. Bây giờ gần tới Ngọ rồi. Ta hãy trở về Đông Thượng ăn uống nghỉ ngơi rồi đêm nay trở lại khu gò đá kia. Mọi chuyện liên quan đến kiếm thần chỉ có thể xẩy ra tại đó.
Hai người bước về dải đường mòn và chốc lát đã khuất bóng trong rừng cây. Một hồi lâu sau, tàng lá dầy trên một ngọn đại thụ chợt lay động rồi một người buông mình xuống nhẹ như cánh lá rơi. Đó là một chàng trai vận y phục thợ săn màu chàm, trạc ngoài hai mươi, khuôn mặt vuông, nước da xạm nắng, bên hông lủng lẳng một thanh trường kiếm.
Sau khi đặt chân xuống đất, chàng đứng sững giữa ánh nắng trưa, nhìn trừng trừng về phía trước với cặp mắt vô hồn. Phía đường mòn đang rộn lên tiếng hát trong trẻo của hai đứa trẻ như cùng cố gào thật lớn nhưng chàng trai dường như không hề nghe thấy. Chàng chỉ sực tỉnh khi thấy chúng hiện ra ngay khúc đường sát khu gò đá. Cùng lúc đó, chàng giật nảy mình vì một tiếng hét thất thanh từ xa vẳng lại. Không lưu tâm tới hai đứa trẻ đang vùng chạy như bay về phía thôn Đông Hạ, chàng vội lui vào rừng cây.
Đột nhiên chàng bỗng nghe thấy tiếng chân bước. Tiếng chân đạp trên lá khô mỗi lúc một rõ hơn. Chàng nấp kín sau một cội cây lớn và thấy thấp thoáng một bóng người cách chàng không đầy mười trượng.
Người này đang luồn lách giữa những vùng cây rậm, bước đi một cách thận trọng. Từ nơi ẩn nấp, chàng trai chỉ thấy một cặp ống chân khi ẩn khi hiện chuyển về phía rừng sâu. Chàng nhẹ nhàng lần theo nhưng chỉ một thoáng sau đã không còn biết nên đi về hướng nào.
Ngưng lại bên một cội cây, chàng lẩm bẩm:
- Phải họ Khuất chăng?
Bên tai chàng chợt vang lên giọng nói của Lý Hồng Dương:
- Dương Toàn không còn dịp nhìn chiếc ống tre đâu. Đòn đánh của họ Khuất đủ đập tan cả một khối sắt thì da thịt nào chịu thấu. Nếu y không chết ngay thì cũng mê man nằm đó để biến thành mồi ngon cho lũ cọp đói rồi.
Xiết chặt tay trên đốc kiếm, chàng bật kêu:
- Cha ơi!
Rồi chắp hai tay lên trước ngực, thì thào:
- Cha có nhận ra thằng bé Dương Long thuở nào của cha không? Mười sáu năm nay con vẫn mong có ngày gặp lại cha, ai ngờ-
Giọng Dương Long nghẹn lại, nước mắt ràn rụa trên má. Chàng không hề hay biết mặt trời đã ngả về tây và cũng không nghe thấy những tiếng hét thất thanh chốc chốc vẫn cất lên với âm vang kéo dài lanh lảnh âm u tựa hồ phát ra từ lòng đất. Trước mặt chàng chỉ còn chập chờn ẩn hiện khuôn mặt đau đớn với cặp mắt chứa đầy u uất. Đó là hình ảnh người cha đã xa cách với Dương Long từ khi chàng chưa tròn tám tuổi.
Chàng thì thầm như đang có cha đứng ở bên:
- Con đã nhìn rõ mặt họ Khuất rồi. Lúc đó, con chưa biết y là ai, nhưng con không thể quên khuôn mặt của y.
Khung cảnh khu rừng lau mấy ngày trước hiện lên như cảnh thực trước mắt chàng. Dương Long gần như ngộp thở giữa những cọng lau bít bùng khắp phía.
Chàng vừa thoát khỏi vòng vây đao kiếm dày đặc của ba kẻ địch hung dữ lại rơi vào vòng vây ngột ngạt của những cọng lau chen chúc. Toàn thân rời rã, Dương Long vẫn quơ tay gạt những cọng lau phía trước cố lết tới. Chàng không còn ý niệm về thời gian mà chỉ biết cơn mưa dữ dội trút xuống hồi chiều đã dứt và chàng đã đi lạc trong rừng lau lâu tới mức sắp đứt hơi.
Dần dần chàng cảm thấy bớt ngột ngạt hơn và nhận ra mình đã tới sát bìa rừng. Thấy mình lảo đảo vì quá mệt, chàng vội níu một khóm lau ngưng lại. Đúng lúc đó, chàng nghe vang lên một giọng gắt gỏng:
- Cứ tìm kỹ lại là phải thấy. Nó không biến đi nổi!
Dương Long như bừng tỉnh. Chàng nhìn rõ qua những khóm lau thưa hai bóng người cao lớn đang đứng cách chàng không quá năm trượng. Chàng vừa thoát khỏi một cuộc chận đánh và đinh ninh đang bị bủa vây. Nhưng Dương Long không dám lẩn tránh vì sợ bị phát giác. Chàng thu mình dưới những khóm lau thưa hồi hộp theo dõi hai kẻ lạ. Cả hai tiếp tục tranh cãi:
- Muốn tìm thì phải biết chắc chỗ nào chứ. Không lẽ đào cả một vùng lên sao?
- Chỉ cần kiếm quanh căn nhà đó thôi.
- Lúc này người của Lý Tiến có thể canh chừng ở đó không?
Người thứ nhất cười khan:
- Xá gì người của Lý Tiến. Quan trọng là tìm thấy.
Hai người cùng đứng xoay lưng về phía Dương Long và chàng bắt đầu yên tâm vì đoán ra họ không muốn truy lùng chàng. Người vừa hỏi lại tiếp:
- Ông tính sao, sau khi tìm thấy?
- Cứ kiếm một chỗ an toàn là xong. Chỉ đáng ngại vì còn có Trương Hưng bên cạnh ta.
Người kia nói:
- Y là nghĩa đệ của tôi, nhưng nếu ông nghi ngại, ta cũng có thể tính lại.
- Ông tính thế nào?
Người nọ hỏi rồi chắp tay ra phía sau đứng chờ.
Người kia đáp:
- Còn tính thế nào nữa. Không lẽ để mặc y đi khắp nơi rao truyền việc của mình sao.
Người nọ gật gù như có vẻ suy nghĩ nhưng cánh tay của y bỗng vụt vung lên.
Dương Long vừa kịp nhận ra cử động đó thì đã nghe một tiếng thét rồi người vừa nói gục xấp xuống vì đã nhận một mũi dao đâm thấu qua lưng. Sau tiếng thét, người bị đâm còn quẫy lộn một hồi trên mặt đất.
Dương Long hãi hùng nhìn cảnh tượng diễn ra trong lúc người nọ mỉm cười thích thú. Chờ cho người kia nằm im hẳn, người nọ mới lên tiếng:
- Mi muốn giết Trương Hưng thì cũng muốn giết ta vậy.
Rồi chậm rãi đưa chân hất ngửa người kia lên coi đã chết hẳn chưa và đắc ý cười khan, nói:
- Sẽ chỉ còn Khuất Ngự Phong với vật đó thôi.
Giọng nói khàn khàn của người nọ khiến Dương Long gai lạnh khắp toàn thân. Đây là lần đầu, chàng nghe nhắc đến cái tên Khuất Ngự Phong nhưng cảm thấy khiếp hãi. Lão đứng im bên cạnh xác chết nhìn về phía thôn Đông Hạ. Ánh trăng hạ tuần xối thẳng lên mặt lão đủ cho Dương Long nhìn rõ cả những nếp nhăn.
Chờ cho lão đi khỏi hồi lâu, Dương Long mới bước ra. Nhưng vừa nhấc chân, chàng bỗng thấy đầu mình nhẹ hẫng rồi hai mắt hoa lên. Biết mình đã kiệt lực, chàng cố gom sức lết ra. Trong tình trạng chập chờn, chàng thấy mình ngã xuống rồi có một người dừng lại cúi nhìn. Không biết bao lâu sau, Dương Long thấy mình nằm trong hang đá bên cạnh một ông già.
Ngay sau đó, chàng lại chìm vào giấc ngủ thật sâu và choàng dậy khi có người lay mạnh. Mở mắt ra, Dương Long thấy ông già đưa tay ra dấu cho chàng không được lên tiếng và dặn:
- Mi nằm im tại đây chờ ta!
Rồi như một bóng chim, ông biến ra ngoài trời đen kịt mất tăm. Dương Long đoán chàng đã được ông già kia cứu về đây và không dám làm sai lời dặn của ông.
Ông già xuất hiện thất thường và luôn ra dấu không cho chàng lên tiếng, ngay cả lúc đưa cho chàng những bọc thức ăn khô. Lúc thấy chàng hồi phục hẳn, ông ra dấu cho chàng theo ông rời hang đá.
Dương Long lẳng lặng cùng ông già ra đi.
Rời khỏi chân núi một đoạn, họ phát hiện hai bóng người đang di chuyển cùng hướng về phía thôn Đông Hạ. Ông già lại ra dấu cho Dương Long cùng bám theo.
Tới lúc đó, Dương Long vẫn chưa có dịp nói một lời nào với ông già kỳ lạ, dù chàng rất nhiều lần muốn lên tiếng cảm ơn cứu sống. Tại vạt rừng mé ngoài thôn Đông Hạ, họ nghe thấy Lý Hồng Dương sai Lôi Chấn chặt cây trong bụi. Ông già ghé tai Dương Long nhắc:
- Mi dụ chúng ra xa để ta coi chuyện gì trong đó.
Dương Long lập tức rời chỗ nấp nhắm theo rừng cây lao tới. Chàng không rõ địa hình nhưng cố ý dụ hai người thật xa như ông già nhắc.
Chạy hồi lâu, chàng thấy phiá trước là một khu đồi đá trống. Để tránh bị phát hiện, chàng vội leo lên một ngọn đại thụ ẩn kín trong tàng lá dầy đặc và nhờ đó nghe được câu chuyện liên hệ tới phút cuối của cha chàng đồng thời nắm chắc kẻ thù là Khuất Ngự Phong.
Dương Long nhắc tên Khuất Ngự Phong một hồi rồi ngước lên thầm khấn:
- Xin cha chỉ nẻo cho con sớm gặp kẻ đại thù. Dù phải phơi xác tại đây, con cũng quyết lấy mạng Khuất Ngự Phong để rửa hờn cho cha.
Chàng vừa khấn dứt lời thì một tiếng hét lại dội lên. Tiếng hét kéo chàng trở lại thực tại nhưng chàng không thể biết phát ra từ hướng nào. Sau một hồi băn khoăn, Dương Long quay lại khu gò đá, tự nhủ:
- Chắc chắn tiếng hét đó chỉ phát ra từ vùng này.