CUỘC GẶP KHÔNG HẸN TRƯỚC

Gươm Thiêng Trấn Quốc

Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI 13 - CUỘC GẶP KHÔNG HẸN TRƯỚC

❊ ❊ ❊

Người nọ đã lui ra xa nhưng vẫn chăm chú theo dõi đứa nhỏ. Nó mất hút rất nhanh vào một hốc đá trong lúc Tiểu Giao và Bạch Hổ vẫn nhích tới gần. Cả hai nghe thấy người nọ hỏi:

- Thấy chưa?

Đứa nhỏ đáp lại từ trong hang nhưng Tiểu Giao và Bạch Hổ không nghe rõ. Cả hai chỉ nghe người nọ đổi giọng giận dữ đe dọa:

- Mi trốn mãi trong đó thì đừng trách ta!

Tiểu Giao thấy lão nhảy lên một mỏm đá cao để có thể nhìn sâu vào hốc đá mà đứa nhỏ vừa chui vào. Dưới ánh trăng, nàng nhận thấy một vóc người cao lớn, tóc búi ngược lên đỉnh đầu. Lão nhìn vào hốc đá chờ nhưng đứa nhỏ không lên tiếng. Lão lập lại lời đe dọa:

- Mi không ra mau thì ta đánh cho nát xác ở đó.

Lão vừa nói dứt thì tiếng đứa nhỏ vang lên, nhưng không từ hốc đá mà từ một khoảng xa trong rừng cây:

- Cứ đánh tới sáng đi, quân độc ác!

Lão gầm lên, bay vút về phía rừng cây nơi vừa phát ra tiếng nói của đứa nhỏ. Cả một vùng cây cỏ rạp xuống dưới đòn đánh của lão. Nhưng ngay lập tức, tiếng nói của đứa nhỏ lại vang lên ở một khoảng xa phía sau lão:

- Cứ đánh tới sáng đi!

Lão như một con chim ưng đảo vụt trở lại, nhưng xung quanh chỉ có cây rừng rậm rạp. Lão nhắm một cây lớn phía trước vung chưởng đánh tới. Cội cây rung lên khiến cành khô từ trên cao bị chấn động nối nhau rớt xuống tạo thành một chuỗi âm thanh vang rền.

Tiểu Giao căng thẳng vì không thấy bé Hoàn lên tiếng. Người nọ đã trở lại gò đá. Lão đứng im một hồi rồi gọi lớn:

- Thằng giặc nhỏ, bước ra mau!

Đáp lời lão là một tràng cười vang lên cùng một lúc từ nhiều phía. Lão đảo mắt nhìn quanh nhưng không thể quyết định phải lao về phía nào. Tiếng cười ngưng lại và đứa nhỏ lên tiếng:

- Ông cứ chờ đó!

Tiếng đứa nhỏ cũng vang ra từ nhiều phía khiến lão hết sức phân vân. Nhắm thẳng bụi cây phía trước, lão đánh tới một đòn cực mạnh. Chưởng phong từ tay lão cuốn tới bẻ gẫy ngang một cội cây lớn hất văng vào vách đá rồi lăn dài xuống sát chỗ Tiểu Giao và Bạch Hổ đang nấp. Cả hai đưa mắt nhìn nhau như ngầm nhắc về bản lĩnh ghê hồn của người nọ.

Sau đòn đánh, lão đứng im tại chỗ lắng nghe động tĩnh. Hồi lâu, lão hắng giọng:

- Thằng giặc nhỏ nghe đây! Ta hứa không làm hại mi đâu. Bước ra đi!

Đứa nhỏ đáp lại từ một góc xa cả mười trượng:

- Tôi ra lâu rồi!

Tiểu Giao nghĩ người nọ sẽ phóng về phía đứa nhỏ nhưng lão đứng im tiếp tục nói:

- Mi không thoát nổi khỏi ta đâu. Trở lại đi!

Tiếng đứa nhỏ vang lên, nhưng từ một nơi khác:

- Quân độc ác!

Giọng lão đều đều lạnh lẽo:

- Mi không sợ dì mi sẽ chết sao?

Không chờ bé Hoàn lên tiếng, lão tiếp:

- Ta sẽ xé xác mụ ra từng mảnh, nếu mi bỏ trốn.

Tiểu Giao và Bạch Hổ đều hồi hộp chờ đợi. Cả hai đã khấp khởi mừng thầm khi thấy đứa nhỏ thoát khỏi tay người nọ. Họ đoán nó biết nhiều ngách đá ở đây ăn thông với nhau nên luồn lách theo đó để ẩn mình. Nhưng họ cũng biết rõ nó rất thương dì Lê và khó tránh khỏi bị khống chế trở lại. Toàn khu rừng chìm hẳn vào sự im lặng sau câu nói của lão. Một hồi sau, tiếng đứa nhỏ vẳng lên từ một góc xa:

- Ông là quân hèn mạt!

Lão vẫn khoanh tay đứng im tại chỗ, cười nhạt:

- Mau ra đi!

Bạch Hổ vội ghé tai Tiểu Giao thì thầm rồi ẩn sau nhánh cây vừa bị người nọ đánh lăn xuống nhẹ nhàng chuyển về phía bên. Khi Bạch Hổ rời xa chừng mười trượng, Tiểu Giao bất ngờ lên tiếng:

- Bé Hoàn, đừng nghe lời lão!

Người nọ đang chờ đứa nhỏ trở lại bỗng giật mình. Lập tức, lão lao về phía cô gái. Chân lão lướt trên ngọn cỏ như không hề chạm đất. Giữa lúc đang phóng đi như một mũi tên, lão chợt khựng lại vung mạnh tay lên. Chưởng phong từ tay lão vừa kịp đánh văng một sợi dây đột ngột chụp xuống đầu lão như tia chớp. Cùng lúc, lão cảm thấy một nguồn kình lực dữ dội đánh thẳng vào bên sườn. Lão vội xoay người về phía đó đỡ đòn và nhận ra một người đang lăm lăm tay kiếm. Lão nhíu mày ngắm người vừa xuất hiện, hỏi:

- Ngươi là ai?

Bạch Hổ chậm rãi rời chỗ nấp. Hai đòn đánh bất ngờ của chàng đều vô hiệu và chàng bắt buộc phải đối mặt với lão. Biết rõ tài nghệ đối thủ vượt xa mình nhưng chàng vẫn giữ vẻ thản nhiên hỏi ngược lại:

- Lão là ai?

Người nọ cười nhạt:

- Ngươi còn trẻ lắm, sao đi tìm cái chết sớm vậy?

Bạch Hổ thấy lão tương tự ông già mà chàng đã gặp cả về tuổi tác lẫn vóc vạc, nhưng mày râu nhẵn nhụi. Lão trang phục theo kiểu đạo sĩ, một thanh gươm lủng lẳng bên sườn. Hai mắt lão nhìn Bạch Hổ trừng trừng như mắt rắn đầy vẻ đe dọa. Bạch Hổ cố kéo dài thời giờ  bằng cách hỏi lại:

- Ai gặp lão cũng phải chết sao?

Giọng lão lạnh như băng:

- Ai cũng vậy!

Dứt lời, lão nhích lên một bước. Bạch Hổ vẫn hỏi:

- Lão có dám xưng tên mình ra không?

Người nọ bật cười một tiếng khô khan trong lúc một tay đột nhiên lay động và lão nói như hét:

- Tên ta đây!

Cùng với tiếng hét, một mũi phi đao xé gió bay tới

Bạch Hổ đảo vòng lưỡi kiếm che phía trước. Mũi phi đao đầu tiên vừa bị đánh văng đi thì hai mũi khác đã nối theo. Chàng chuyển bộ tránh thoát và như ánh chớp lao sát vào người nọ. Lưỡi kiếm trong tay chàng loé sáng dưới ánh trăng nhắm thẳng yết hầu đối thủ như con thuồng luồng rẽ sóng lao tới. Người nọ nghiêng mình chờ lưỡi kiếm phóng trợt qua nhưng Bạch Hổ lại bất ngờ kìm mũi kiếm chuyển xuống giữa ngực lão. Thế biến chớp nhoáng này buộc lão phải nhảy lui hẳn về phía sau. Lão lên tiếng:

- Khá lắm!

Đã thấy sức mạnh ghê hồn của đối thủ nên Bạch Hổ quyết định vận dụng kiếm pháp tuyệt luân của môn phái để dồn lão vào thế không thể rảnh tay ra đòn.Lưỡi kiếm trong tay chàng luôn áp sát đối thủ và khiến lão thực sự lúng túng. Lão không dè chàng có thể kéo dài thế công như vô tận với những đường kiếm biến hóa khôn lường và thấy rõ không thể dùng võ khí áp đảo chàng nên tiếp tục né tránh chờ cơ hội phản công bằng chưởng lực.

Trong lúc đó, Bạch Hổ cũng đếm thầm từng khắc trôi qua. Chàng đã nhắc Tiểu Giao dẫn dụ lão nhảy vào đúng nơi chàng phục sẵn nhưng cả hai đòn đánh lén của chàng không đem lại kết quả như mong muốn. Lúc này chàng chỉ cố cầm chân lão cho Tiểu Giao có thể đưa bé Hoàn chạy càng xa càng tốt.

Lão đang lui dần về gò đá và Bạch Hổ nhìn thấy sát khu gò đá là một vạt rừng cây rậm rạp. Chàng dự trù sẽ tung mình vào vạt rừng đó ngay khi có thể thực hiện. Lúc này cả hai đã lọt vào giữa những phiến đá lô nhô cao khỏi đầu và lập tức Bạch Hổ nhận ra thế bất lợi của chàng vì lưỡi kiếm trong tay không thể dể dàng đảo lộn như giữa khoảng trống. Ngược lại, đối thủ đã kịp xuất chưởng phản công ngay giữa một nhịp đánh bị khựng lại của chàng.

Chưởng phong của lão đập vào vách đá dội lên nhức óc. Bạch Hổ vội ẩn vào sau một phiến đá, nhưng lão đã như chiếc pháo thăng thiên vụt bay lên, giáng tiếp đòn thứ hai từ độ cao gần hai trượng trên không. Bạch Hổ vừa nhảy lui tránh thoát thì một đòn thứ ba ác liệt gấp bội hai đòn trước đã dồn tới. Chàng chỉ còn kịp trụ bộ xuống tấn vận sức lên hai tay cố chống lại sức đánh của đối thủ. Nhưng chàng bỗng thấy như có một cơn lốc xoáy cuốn lấy người chàng rồi toàn thân chàng bị xô bật về phía sau, lưỡi kiếm văng ra xa.

Người nọ khẽ cười đắc ý, chậm rãi bước lên, lượm lưỡi kiếm của Bạch Hổ lên ngắm nghía một hồi rồi phóng thẳng về phía chàng đang cố gượng ngồi dậy sau khi bị quật ngã. Bạch Hổ gần như không biết về cái chết đang vụt bay tới.

Nhưng một ánh thép bất chợt loé lên, tiếp liền là một tiếng chát dữ dội. Thanh kiếm đang bay tới bị đánh bật sang bên và Tiểu Giao xuất hiện chặn ngang trước Bạch Hổ. Người nọ nhìn sững cô gái rồi lên tiếng:

- Lại thêm con nhãi này nữa!

Lão bước lên cười gằn:

- Ta sẽ giúp cho các ngươi chết vẫn có đôi.

Lời nói vừa dứt, kình lực của lão đã ập tới với sức đánh như có thể xô tan cả vách núi. Cô gái lập tức đảo bộ xoay nghiêng lại, lưỡi kiếm vẫn nằm gọn trong tay. Lão kinh ngạc thấy sức đánh của mình tựa hồ trút vào một khoảng không, trợn mắt nhìn cô gái.

Tiểu Giao vẫn ung dung như không có chuyện gì xẩy ra, thản nhiên nói:

- Lão đừng quá tự thị vào sức mạnh của mình.

Bạch Hổ đã tựa vào một gò đất ngồi thẳng lên khi Tiểu Giao xuất hiện và đinh ninh nàng không chịu nổi ngọn đòn của đối thủ đang đánh tới. Chàng sững người thấy Tiểu Giao hoá giải chưởng lực của đối thủ một cách nhẹ nhàng. Người nọ lên tiếng:

- Ngươi với Ngô Lâm là thế nào?

Ngô Lâm là tên thật của Đông Sơn Lão Nhân nhưng rất ít người biết. Tiểu Giao không giấu nổi kinh ngạc vì lão gọi đích danh sư phụ của mình. Nàng hỏi:

- Lão là ai?

Người nọ gắt:

- Ta muốn biết ngươi quan hệ ra sao với Ngô Lâm?

Tiểu Giao cười nhạt:

- Loại tà ác như lão không thể biết điều đó.

Thuở "thập niên hỗn mang" tại Giao Châu trước khi Khúc Thừa Dụ nắm quyền, tên tuổi Đông Sơn Lão Nhân đã như vầng dương chói sáng. Nhờ đó, đệ tử Đông Sơn phái đã tránh được nhiều va chạm phiền phức khi bôn tẩu ngược xuôi. Nhưng người đứng trước Tiểu Giao lúc này rõ ràng không tránh va chạm. Lão gằn giọng:

- Ngươi có vẻ tin cái công phu Nhuệ Chỉ đó lắm!

Không đợi nàng lên tiếng, lão tiếp:

- Dù là Ngô Lâm vận dụng công phu đó cũng chưa chắc chống nổi đòn đánh của ta.

Nhuệ Chỉ Xuyên Sơn vốn là công phu mật truyền của Đông Sơn phái dành riêng cho một số môn sinh chọn lọc. Ngoài những người được chọn hầu như không ai biết đến tên công phu này, khiến Tiểu Giao càng hoang mang khi nghe lão nhắc tới với vẻ hiểu rõ tường tận. Hai người đứng cách nhau ngoài ba trượng, nét mặt đều căng thẳng.

Canh ba đã qua và mặt trăng đã ngả hẳn về tây. Người nọ vừa lo ngại về bản lĩnh của Tiểu Giao vừa không yên tâm về việc đứa nhỏ thoát khỏi tầm tay mình. Lão thấy cần giải quyết gấp đối thủ và tìm lại đứa nhỏ trước khi trời sáng để tránh bất tiện vì vùng đồi này ăn sâu vào giữa khu dân cư đông đúc. Trong lúc đó, Tiểu Giao nhớ lại lời nhắc nhở của sư phụ:

- Công phu Nhuệ Chỉ của con bất quá chỉ đủ hóa giải một đòn đánh bất ngờ hoặc ngăn chống những đối thủ không quá mạnh. Ngược lại, con có thể chuốc hoạ vào thân với công phu này.

Nhưng nàng không thể suy nghĩ lâu thêm vì người nọ đã bắt chéo hai tay đưa lên cao như đang kết thế Thông Thượng Chưởng.

Bất chợt, hai tay lão tung ra như ánh chớp cùng một tiếng hét chấn động. Hai luồng kình lực trái chiều từ trên cao cuồn cuộn ập tới hai bên Tiểu Giao cùng lúc lão chập hai tay đánh tiếp một đòn thứ ba thẳng tới.

Bị vây hãm giữa ba luồng kình lực, Tiểu Giao biết rõ không thể hóa giải nên lập tức tung mình lên cao. Sức đánh của người nọ vượt khỏi chỗ của nàng quật thẳng vào Bạch Hổ vừa loạng choạng đứng lên ở phía sau, đẩy chàng té ngửa trên nền cỏ.

Thấy Bạch Hổ lại bị đả thương, Tiểu Giao vội xấn lên, nhắm đối thủ phóng chưởng đánh tới. Lão cười nhạt vòng tay đón đỡ. Trong chớp mắt, Tiểu Giao đã thấy thân mình bị hất lên khỏi mặt đất bật văng về phía Bạch Hổ. Nàng hoảng hốt vùng dậy, chĩa mũi kiếm về phía trước thủ thế. Lão vừa nhích tới thì ngay phía sau lão vang lên tiếng nói của bé Hoàn:

- Tôi vứt cái bọc ngay bây giờ này!

Như chiếc bóng, lão bay vút ngay về phía phát ra tiếng nói, nhưng lão vừa đặt chân xuống mỏm đá thì tiếng đưa nhỏ lại cất lên từ một mỏm đá khác:

- Ông không bắt nổi tôi đâu!

Như có sẵn chủ ý, đứa nhỏ tiếp:

- Tôi sẽ bước ra, nếu ông hứa không đụng tới hai người đó.

Lão sẵng giọng:

- Ta cứ đụng thì sao?

Giọng đứa nhỏ đầy vẻ dứt khoát:

- Tôi sẽ liệng chiếc bọc vào tận đáy hang.

- Mi làm thế thì dì mi cũng sẽ chết.

Đứa nhỏ dõng dạc:

- Ông không dám đâu! Ông không dám giết dì tôi!

- Ta sợ ai mà không dám?

Đứa nhỏ đáp chắc nịch:

- Ông sợ không sờ được vào chiếc bọc này.

Lão ngập ngừng một lát rồi nói:

- Ta giết mụ đó rồi lấy cái bọc sau. Thiếu gì đứa nhỏ chui lọt được vào hang.

Đứa nhỏ không nhượng bộ:

- Vậy thì tôi sẽ hủy nó luôn là xong. Bây giờ tôi cũng hủy nó luôn nếu ông đụng tới hai người kia!

- Ta sẽ giết không trừ một ai, kể cả mi!

- Ông làm được thì cứ làm đi. Tôi không chịu thua ông đâu!

Từ trong thôn, tiếng gà gáy cất lên rời rạc. Lão nôn nóng giục:

- Thôi, mi ra đi! Ta hứa không đụng tới ai hết!

Đứa nhỏ gặng lại:

- Ông hứa chắc không?

- Ta gạt con nít sao?

Đứa nhỏ chậm rãi:

- Ông gạt hết mọi người. Nhưng tôi có cách đòi ông phải giữ lời.

Từ sau một mỏm đá, đứa nhỏ bước ra đi thẳng tới. Nó ung dung như đang đi dạo và dừng lại lên tiếng:

- Tôi vẫn cất cái bọc trong đó.

Lão quắc mắt:

- Mi muốn chết sao?

Đứa nhỏ lắc đầu:

- Ông cứ hăm he như thế, lấy cho ông làm gì!

- Mi không lấy thì phải chết!

Đứa nhỏ nói:

- Không phải thế đâu. Khi nào cầm được cái bọc rồi ông mới dám giết tôi.

Lão bước tới giơ tay lên, hỏi:

- Mi nói ta không dám sao?

Đứa nhỏ gật đầu:

- Ông không dám đâu!

Hạ cánh tay xuống, lão đổi giọng:

- Thằng giặc con! Ta tha cho mi đó. Vào lấy ra!

Đứa nhỏ lắc đầu:

- Khi nào thấy rõ dì tôi còn sống, tôi mới lấy.

Ánh mắt lão quắc lên giận dữ nhưng đứa nhỏ đứng trơ như một phiến đá. Cuối cùng, lão lại dịu giọng:

- Mi đừng khiến ta nổi nóng. Cứ đem ra đây là xong. Ta còn thưởng thêm cho mi nữa.

Đứa nhỏ nói:

- Tôi không cần phần thưởng của ông. Tôi chỉ cần thấy dì tôi còn sống.

- Thì dì mi đâu đã chết!

- Tôi cần thấy dì tôi trước rồi lấy cho ông sau.

Tiếng gà từ trong thôn nối nhau vang lên. Phía trời đông, sắc mây xám chì bắt đầu ửng sáng. Người nọ đưa mắt nhìn một vòng xung quanh. Cái nhìn của lão ngưng lại trên triền đồi phía ngoài thôn. Thấp thoáng trong màn sương sớm có bóng người xuất hiện. Lão nhíu mày nhìn kỹ và nhận ra hai người đang lao thẳng về vạt rừng lão đang đứng. Lão bối rối chộp lấy đứa nhỏ lôi về phía mình và như cái máy, ném nó lên lưng, cuốn dải áo lại.

Phiá trước lão, hai bóng người đã hiện ra khá rõ đang di chuyển với tốc độ cực nhanh. Lão nhìn nhanh xuống chân đồi, nơi Tiểu Giao và Bạch Hổ bị lão đánh văng xuống, có vẻ suy nghĩ. Hai bóng người tiếp tục phóng thẳng về phía lão.

Lão đứng dậy gằn giọng nói với đứa nhỏ:

- Thôi được, bây giờ ta cho mi thấy dì mi.

Rồi như một con chim cuốc bất chợt nghe thấy tiếng động, lão lách mình vào rừng cây.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Uyên Thao

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.