TIẾNG HÉT GIỮA RỪNG KHUYA

Gươm Thiêng Trấn Quốc

Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI 17 - TIẾNG HÉT GIỮA RỪNG KHUYA

❊ ❊ ❊

Mảnh trăng hạ tuần uốn cong như lưỡi liềm tức khắc bị những bàn tay ma quái đen ngòm tóm gọn không còn tỏa nổi một tia sáng nhỏ.

Lý Hồng Dương nhìn lên trời nói với Lôi Chấn:

- Tượng trời thế này thì đêm nay lại công cốc mất.

Hai người đang từ thôn Đông Thượng men theo đường mòn di chuyển về thôn Đông Hạ. Lôi Chấn nói:

- Nếu có mưa chưa chắc đã kéo dài.

Hai người vừa băng qua một cánh rừng tới khu gò đá trống bên đường mòn. Một tiếng sét bất chợt nổ toang giữa bầu trời và tiếp liền là một trận mưa cuồng loạn trút xuống. Cả hai vội lao về phía những phiến đá chồng chất bên mé đường chúi vào dưới một vòm đá. Mưa tuôn xối xả như thác đổ. Lôi Chấn áp lưng vào vách đá phủi nước trên người, nói:

- Mưa này thì thú đói cũng không ra khỏi hang.

Lý Hồng Dương nhìn ra trời đêm, bồn chồn thấy những dòng mưa nối tuôn như thác lũ. Lôi Chấn nói:

- Chắc sắp vào canh hai rồi. Biết vậy thì mình chờ tập trung thêm một số người nữa.

Lý Hồng Dương chợt hỏi:

- Ngươi sợ sao?

Lôi Chấn nói:

- Chính đạo trưởng đã nói họ Khuất bản lĩnh kinh hồn. Dù sao có đông người vẫn dễ đối phó hơn.

Lý Hồng Dương nói:

- Ta đã dặn họ Đổng dẫn người tới thẳng chỗ đó rồi. Ngươi-

Một tiếng hét đột ngột vang lên cắt ngang câu nói của lão. Tiếng hét trẻ thơ lanh lảnh với âm sắc vút cao ghê hãi. Cả hai đều giật mình có cảm tưởng tiếng hét cất lên ngay sát bên mình. Nhưng, nơi họ đứng chỉ là một hõm đá cạn trống trơn. Dư âm tiếng hét chìm ngay trong tiếng mưa xối xả nên cả hai không thể định hướng khởi phát từ đâu. Lý Hồng Dương hạ giọng nhắc Lôi Chấn:

- Ngươi lần sát vách đá bọc về phiá kia trong lúc ta đi theo phiá này.

Nhìn Lôi Chấn, lão tiếp:

- Nếu thấy chuyện gì lạ thì vòng lại cho ta hay. Gặp nguy hiểm bất ngờ thì hú dài một tiếng.

Chờ Lôi Chấn đi một khoảng xa, Lý Hồng Dương mới xoay mình bước về hướng đã định. Tiếng mưa rơi ào ạt khiến lão không dè dặt, bước dọc vách đá và chỉ thoáng sau đã tới một hốc lớn. Lão vừa ngừng lại thì một tiếng hét phóng thẳng như lằn tên từ hốc đá nọ vào giữa mặt lão. Lý Hồng Dương vội áp mình sau phiến đá nhô ra lắng nghe. Một giọng nói khàn khàn vang lên:

- Mi cứ hét cho tới chết đi, thằng giặc!

Tiếp liền là một giọng phụ nữ vang lên:

- Sao ông tàn ác với một đứa trẻ như thế?

Giọng nói yếu ớt nhưng Lý Hồng Dương chấn động toàn thân. Lão nín thở nhích lên phía trước trong lúc giọng nói khàn khàn lại cất lên:

- Nó là thằng giặc chứ đâu phải trẻ nít. Còn mụ nữa, mụ không cứng đầu nổi với ta đâu.

Lý Hồng Dương đã đoán biết những người đang đối đáp là ai và nhủ thầm:

- Ai dè trận mưa bất ngờ lại đưa tới điều may lớn. Ta khỏi cần tìm ở đâu nữa.

Từ trong hốc đá, người đàn bà nói:

- Dì cháu tôi không biết gì về chuyện ông cần cả.

Người đàn ông có vẻ giận dữ:

- Ngậm miệng lại! Ta không phải thứ ngu si như gã Lê Đại Hào để mụ qua mặt đâu. Khôn hồn thì nói ra!

Lý Hồng Dương không nghe thấy tiếng đáp lại. Một hồi sau, chính người đàn ông lại lên tiếng:

- Đừng hòng trái ý ta! Các mi biết ta là ai chứ?

Đứa nhỏ quát lớn:

- Ông là quân giết người!

Người đàn ông cười gằn:

- Vậy thì ta giết mi!

Lý Hồng Dương nhích sát hốc đá hơn nữa, tìm cách nhìn vào bên trong. Hốc đá không sâu nhưng ngập bóng tối. Người đàn bà lên tiếng một cách mệt nhọc:

- Hành hạ một đứa trẻ như vậy thì trời đất nào tha cho ông!

Người đàn ông bật cười lớn:

- Mi đưa trời đất ra dọa họ Khuất này hả? Dì cháu mi sẽ thấy trời đất cũng phải tránh xa mũi gươm của ta.

Lý Hồng Dương bỗng nhớ lại trận đấu năm xưa với Khuất Ngự Phong. Lão thấy rõ lão đã phải nhường bước chỉ vì họ Khuất có mức nội công thâm hậu hơn chứ không phải lão thua về thuật múa gươm. Từ phía trong, người đàn ông tiếp tục nói:

- Này, mụ Lê! Ta đã biết chắc mụ là ai nên đừng chối quanh nữa. Ta chỉ chờ tới lúc trời tạnh mưa thôi. Tới lúc đó mà dì cháu mi vẫn không làm theo ý ta thì ta sẽ quăng cả hai ra bìa rừng cho cọp tha rắn cắn.

Đứa nhỏ lên tiếng:

- Cọp rắn cũng không ác độc bằng ông đâu!

Có tiếng bao gươm đập xuống. Đứa nhỏ nói chưa dứt câu lại hét lên. Sau tiếng hét, giọng nó đầy uất ức:

- Quân giết người!

Người đàn ông đủng đỉnh nói:

- Mi vẫn còn nguyên tám ngón tay, hai con mắt và cái lưỡi. Dứt cơn mưa mà dì cháu mi vẫn cứng đầu thì những thứ đó sẽ giống như hai ngón tay kia của mi.

Lão đổi giọng nói với dì Lê:

- Ta biết rõ chồng mụ là Triệu Tĩnh, người Đằng Châu. Mụ lặn lội tới đây chỉ vì muốn tìm Đông Sơn Lão Nhân để trao kiếm thần. Như vậy mụ còn giấu làm chi!

Dì Lê không hề hoảng loạn sau câu nói của lão, giọng điềm đạm:

- Dù ông biết điều gì, tôi cũng không làm theo ý ông, vì tôi không bao giờ dính đến chuyện gươm đao.

Lão khẽ "hừ" một tiếng, bực bội:

- Mụ không dính đến gươm đao, nhưng chính mụ đang giấu một thanh gươm. Mụ chỉ cần chỉ chỗ giấu xong là ta sẽ đích thân đưa mụ và thằng bé về tận nhà.

Đứa nhỏ cắt ngang lời lão:

- Tôi đã đưa ông tới chỗ giấu từ đêm qua rồi!

Giọng lão khô khốc:

- Mi còn nhắc chuyện đêm qua thì sẽ thiếu thêm một ngón tay bây giờ. Đừng hòng gạt thêm ta lần nữa.

Lão đã dùng bao gươm đập nát hai ngón tay đứa nhỏ. Hai bàn tay nó bị cột chặt trên một phiến đá trầy trụa máu và đau nhức cùng cực. Nó đã nhiều lần ngất đi tỉnh lại nhưng luôn chiếu những tia nhìn nẩy lửa vào mặt họ Khuất. Dì Lê vội lên tiếng:

- Bé Hoàn không nói nữa.

Bà nói với họ Khuất:

- Việc không liên can tới thằng bé. Ông đừng hành hạ nó nữa.

- Muốn thế thì chỉ có một cách là mụ phải chỉ ngay chỗ giấu cho ta.

Giọng dì Lê vẫn dứt khoát:

- Ông cứ giết tôi đi.

Bao gươm trong tay lão lại vút xuống. Tiếp theo tiếng rú đau đớn của dì Lê là tiếng quát của đứa nhỏ:

- Quân giết người! Sẽ có ngày ta xử tội ngươi.

Liền đó, đứa trẻ lại hét lên thất thanh.

Lý Hồng Dương không nhìn thấy gì nhưng nghe rõ từng lời của họ Khuất:

- Ta đã đứng ngoài vách nhà mụ và nghe không sót một lời đối đáp nào của hai chị em mụ. Bây giờ hãy đưa thanh kiếm ra.

Dì Lê nói:

- Ông đã rình nghe thì biết rõ tôi đâu còn giữ thanh kiếm.

Họ Khuất cười nhạt:

- Ta sẵn sàng trả ngay cho mụ thanh kiếm mà mụ đã trao cho Đại Hào để mụ trao cho ai tùy ý. Đổi lại, mụ hãy cho ta biết mụ giấu thanh kiếm kia tại đâu.

Dì Lê hỏi:

- Ông không phải chủ nhân của vật đó sao cứ nằng nặc đòi tôi giao cho ông?

Cả khu đồi đá đột ngột vỡ tan trong tiếng cười của họ Khuất. Lão như bất ngờ gặp một điều sảng khoái nên quên hẳn dè dặt. Tiếng lão oang oang:

- Mụ thắc mắc ta không phải chủ thanh kiếm vậy thì mụ là chủ thanh kiếm sao?

Dì Lê cãi lại:

- Tôi không là gì nhưng được ủy thác phải giữ vật đó. Còn ông thì không có lý gì để đòi cả.

Lão nói như để giảng giải:

- Lý do chính là ta biết rõ giá trị của vật đó. Vợ chồng mụ có giữ nó bao nhiêu năm tháng thì nó cũng không hơn một nhánh cây khô, còn nằm trong tay ta thì nó sẽ thét gió gào mưa làm cho ma kinh quỷ khiếp. Thứ quê mùa như vợ chồng mụ suốt ngày ru rú xó nhà, tầm nhìn không xa hơn mấy mảnh vườn, mơ ước không vượt khỏi cảnh con đàn cháu đống, lúa đầy trong vựa, cá sẵn trong ao thì giữ vật đó làm gì.

Dì Lê lên tiếng:

- Ai có mặt trên đời mà không mong an lành, no đủ bên cạnh người thân của mình.

Lão quát lớn:

- Vậy sao mụ vẫn khư khư không làm theo ý ta?

Giọng lão không còn êm ả mà đổi thành dữ dằn:

- Ta đã cho mụ cân nhắc bốn ngày đêm rồi. Bây giờ là giờ chót để mụ chọn lựa.

Dì Lê nói:

- Tôi không chọn lựa gì cả mà chỉ làm trọn bổn phận của mình với chồng thôi.

Lão nói như gầm lên:

- Ta sẽ liệng dì cháu mụ ra ngoài trời mưa rồi tự mình đi tìm chỗ giấu.

Lý Hồng Dương nghe rõ tiếng chân bước mạnh và một bóng người cao lớn sừng sững bước ra khỏi hốc đá. Lão đứng nhìn ra ngoài trời đang mưa như trút trong lúc từ phía trong vọng ra tiếng đứa nhỏ nói với bà già:

- Dì cháu mình đều không cần thanh kiếm. Thí cô hồn cho lão đi, nghe dì.

Không đợi bà già lên tiếng, nó nói lớn:

- Ông khỏi cần hầm hè như cọp nữa. Tôi sẽ chỉ chỗ cho ông nếu ông chịu thả dì cháu tôi.

Lão quay vào nạt:

- Mi đã giở trò quỷ quái với ta một lần. Lần này đừng hòng diễn lại tấn tuồng đó!

Đứa nhỏ hỏi:

- Làm sao để ông tin?

Lão nói:

- Biết chắc chỗ giấu thì mi vẽ ra. Đích thân ta tới đó coi xét. Nếu đúng ta sẽ quay lại tha cho dì cháu mi.

Đứa nhỏ không tin:

- Vậy thì chắc dì cháu tôi chết rũ tại đây. Tốt nhất là ông hãy cởi trói cho dì cháu tôi cùng đi tới đó.

Nó nói như để ngăn không cho bà già lên tiếng:

- Dì làm theo con nói đi. Trao cho ông ta cũng chẳng sao, vì sẽ có người khác giết ông ta mà cướp lại.

Lão "hừ" một tiếng, nạt:

- Câm ngay! Vẽ ra đi!

Đứa nhỏ cãi lại:

- Ông chưa cởi trói, làm sao tôi vẽ?

Phiá ngoài mưa vẫn tuôn xối xả.

Thình lình, một tiếng hú dài át hẳn tiếng mưa. Họ Khuất bước liền ra khỏi hốc đá. Từ một khoảng không xa vang lên tiếng gươm va chạm. Lão nhích lên chầm chậm. Dần dần lão nghe rõ tiếng người thở dồn dập và nhận ra hai người đang ghìm nhau dưới trời mưa là Lôi Chấn và một chàng trai trạc ngoài hai mươi tuổi.

Hai người đều ướt đẫm, đứng trên nền đá hẹp có nhiều phiến đá hỗn độn bao quanh. Chàng trai xoay mặt về phía lão còn Lôi Chấn đứng xế phía trước lão một khoảng cách ngắn. Không đoán nổi lý do xuất hiện của hai người, họ Khuất nép sau một phiến đá theo dõi.

Trong lúc đó, chàng trai chậm rãi bước lên, mũi gươm chĩa về phía trước. Đột nhiên, cánh tay chàng vụt vươn ra và mũi gươm như lằn tên xé gió lao tới. Lôi Chấn bật lên tiếng kêu kinh hãi né sang bên.

Đoán trước phản ứng của đối thủ, chàng trai tức khắc biến nhát đâm thành một nhát chém phạt ngang. Lôi Chấn bối rối nhảy lui và lâm hẳn vào thế chống đỡ căng thẳng. Gã chỉ còn biết men theo các phiến đá và né tránh những đòn đánh như bão táp của đối thủ.

Trong một khoảnh khắc, Lôi Chấn đã di chuyển hai vòng qua trước họ Khuất và lão chợt lưu ý tới kiếm pháp của chàng trai. Lão băn khoăn suy nghĩ:

- Thằng khốn này có vẻ cùng bọn với mấy đứa kia.

Lão chợt nhớ tới dì Lê và đứa nhỏ đang bị cột trong hốc đá và thấy không yên tâm. Nhưng lão không thể quay lại ngay vì bị cuốn theo trận đấu diễn ra trước mắt. Quan sát thêm cách đánh của chàng trai, lão gật gù:

- Không sai được! Đúng là thằng này cùng bọn với con nhãi bữa qua!

Đúng lúc đó, Lôi Chấn lại lui tới trước mặt lão. Họ Lôi di chuyển nặng nề chứng tỏ gã đã đuối sức. Gã đang chống đỡ một cách tuyệt vọng thì chợt nhìn thấy bóng người đang ẩn sau phiến đá và vội la lên:

- Đạo trưởng!

Chàng trai lập tức xoay người lại và cũng kịp nhận ra một bóng người cao lớn đang đứng cách chàng không quá năm trượng. Người nọ bật lên tiếng cười khô khốc đồng thời một ánh thép loé lên. Chàng trai vội tung mình né tránh và Lôi Chấn hét lên đau đớn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Uyên Thao

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.