NGƯỜI LẠ BÊN BỜ SUỐI

Gươm Thiêng Trấn Quốc

Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI 8 - NGƯỜI LẠ BÊN BỜ SUỐI

❊ ❊ ❊

Tiểu Giao cắn môi suy nghĩ trước câu hỏi của vị sư thúc. Hồi lâu, nàng đáp:

- Con chắc lão sẽ tìm một nơi để ẩn mình.

Trần Đường gật đầu:

- Đúng thế! Vậy, tại sao dì Lê lại mất tích?

Tiểu Giao thắc mắc:

- Sư thúc nghi lão đã bắt cóc dì Lê sao?

Trần Đường nói:

- Dì Lê không thể bỗng dưng dắt đứa nhỏ trốn đi. Ta nghĩ rằng dì ấy đang lâm nạn mà kẻ gây ra tai nạn chính là Khuất Ngự Phong.

Tiểu Giao băn khoăn:

- Sư thúc vừa nói giữa lão và dì Lê không tương quan, sao lão lại làm thế?

- Chuyện thật dễ hiểu: Lão chưa nắm được kiếm thần nên phải bắt dì Lê để tra vấn.

Ông giải thích tiếp:

- Ta suy nghĩ dựa trên giả dụ Khuất Ngự Phong tới đây vì kiếm thần. Lão gặp may phát giác Đại Hào đang nhận kiếm từ tay dì Lê và quyết định cướp lấy. Để giữ kín tin tức, tất nhiên lão không tha mạng cho Đại Hào, thậm chí không tha mạng cho cả dì Lê và những người có mặt trong nhà lúc đó. Nhưng, ngoài việc con ước đoán Đại Hào đã chết thì không còn ai bị giết cả. Điều này khiến ta nghi kiếm thần chưa lọt vào tay lão.

Tiểu Giao nhắc lại:

- Chính mắt con thấy lão lôi thanh kiếm ra ngoài cửa sổ.

Trần Đường nói:

- Điều con thấy là đúng. Ngự Phong đã nắm được thanh kiếm và Đại Hào khó thoát khỏi cái chết.

Tiểu Giao vội chen vào:

- Vậy thì-?

Trần Đường đưa tay ngăn nàng lại, tiếp:

- Nhưng con thử nghĩ coi tại sao dì Lê mất tích?

Trước sự bối rối của Tiểu Giao, ông nói:

- Chính sự mất tích của dì Lê khiến ta nghĩ Khuất Ngự Phong chưa nắm được kiếm thần và lão là người bắt cóc dì Lê.

Ông nhấn mạnh từng lời chậm chạp:

- Con vừa kể Cao đệ qua đời "sau khi đòi vợ chồng dì Lê thực hiện xong biện pháp bảo vệ kiếm thần". Con cũng nói dì Lê rất mừng biết con là đệ tử của Đông Sơn Lão Nhân và bày tỏ nỗi mừng đó sau khi trao kiếm cho Đại Hào, đúng không?

Ông nhìn Tiểu Giao, hạ thấp giọng:

- Cao đệ và vợ chồng Triệu đệ đã lập lại cái mưu của Triển Hoành. Đại Hào chỉ nhận được một thanh kiếm giả.

Tiểu Giao như tỉnh cơn mê trong khi Trần Đường buông một hơi thở dài. Ông nói bằng giọng tiếc nuối:

- Ngự Phong quả tinh khôn hơn ta. Dù nắm được kiếm thần giữa lúc tối tăm lão vẫn kịp xem xét để phát giác chân giả và hiểu ngay kiếm thật còn nằm trong tay dì Lê để lão bước tiếp ngay bước thứ hai kịp lúc.

Ông gấp mảnh khăn lại nói:

- Có thể lão đã theo dõi câu chuyện giữa dì Lê với Đại Hào nên biết rõ cần dựa vào tình cảm của dì đối với đứa nhỏ để lung lạc. Vì thế lão bắt cả đứa nhỏ.

Trao mảnh khăn cho Tiểu Giao, ông nói thêm:

- Ta ngờ mảnh khăn này ghi nơi chôn giấu kiếm thần. Dì Lê tính trao cho con nhưng chưa kịp, vì lúc đó con bước ra ngoài. Khi thấy mình lâm nạn, dì ấy chỉ kịp liệng mảnh khăn lại, hy vọng con nhờ đó mà tìm ra.

Tiểu Giao bỗng thấy những đường thêu ngoằn ngoèo trên mảnh khăn trở nên quý giá vô ngần. Tuy nhiên, nàng vẫn thắc mắc:

- Khuất Ngự Phong dựa vào đâu để phân biệt nổi chân giả?

Trần Đường nhận thấy ngoài Triển Hoành, Cao Ngũ và vợ chồng Triệu Tĩnh thì chỉ còn Đậu Hải Long được dịp thấy kiếm thần. Ông nói:

- Có thể Khuất Ngự Phong đi cùng với Đậu Hải Long tới đây.

Ông cầm mũi phi đao do Trần Lãm trao ban nãy, nhìn như hút vào nét khắc rồi nói sang chuyện khác:

- Tài nghệ của con hiện nay đủ giúp giữ mình nhưng không phải trước những đối thủ như Ngự Phong. Ngày mai ta sẽ thu xếp truyền dạy gấp thêm cho con.

Ông cất cao giọng:

- Bây giờ con thu xếp chỗ tạm nghỉ để kịp dậy sớm xuống núi kiếm vợ chồng Phạm Bạch Hổ.

Tiểu Giao vẫn chưa hết băn khoăn:

- Sư thúc thấy sao về số phận dì Lê và đứa nhỏ?

Ông nói:

- Mạng sống của họ chưa bị dứt đâu. Nhưng thật tội nghiệp cho thím Triệu.

Giọng ông ngùi ngùi buồn bã:

- Nếu ta không bất trí thì không lâm vào cái họa chặt chân thế này, nhất là không đẩy Dương tứ đệ vào thế hiểm nghèo có thể đã mất mạng rồi.

Tiểu Giao thấy ông buồn phiền vội nói:

- Khoảng cuối canh tư con sẽ xuống núi kiếm vợ chồng Phạm tráng sĩ. Nếu không có gì ngăn trở thì khoảng giờ Thìn con đã cùng họ có mặt tại đây.

° ° °

Vào lúc đó, Phạm Bạch Hổ và Khúc Hải Yến cũng không ngừng nghĩ tới Tiểu Giao. Lúc Tiểu Giao rời hốc đá quay đi, Hải Yến đầm đìa nước mắt nhìn theo cho tới khi cô gái khuất dạng. Bạch Hổ lặng lẽ ngồi bên vợ, cả hai không nói một lời nào.

Khi Bạch Hổ ngẩng nhìn lên, bóng chiều đã phủ khắp núi rừng. Chàng nhắc Hải Yến vào sâu trong hốc đá còn mình hấp tấp xuống suối lấy nước. Dòng suối chảy ngang dưới chân đồi, hai bên bờ lô nhô nhiều tảng đá cao. Từ sau các tảng đá, bóng tối đang dâng lên xóa nhòa cảnh vật. Ngoài tiếng nước vỗ nhẹ quanh bờ đá, không gian chìm sâu trong sự im ắng mênh mông.

Bạch Hổ vừa cúi xuống toan múc nước bỗng thấy toàn thân gai lạnh trong một cảm giác lạ lùng. Chàng quay phắt về phía sau và cố kìm không bật lên tiếng kêu. Cách chàng không đầy năm trượng, một người đang đứng nhìn chàng, hai tay khoanh trước ngực.

Bóng tối che khuất mọi đường nét trên mặt người lạ và Bạch Hổ chỉ nhận ra một vóc dáng cao lớn đứng trên phiến đá chênh vênh, cặp mắt sáng quắc đang phóng về phía chàng tia nhìn lạnh lẽo.

Chưa khi nào Bạch Hổ có cảm tưởng gai ghê như vậy nhưng chàng không lên tiếng. Hai người, một đứng trên bờ cao, một đứng bên mép suối lặng lẽ nhìn nhau. Bạch Hổ nhận ra người lạ là một ông già có hàm râu quai nón bạc trắng. Ông đứng như một khối đá im lìm, không phác họa một cử chỉ nào.

Bạch Hổ toan lên tiếng hỏi, nhưng lại đổi ý, quay đi. Chàng ngược lên đầu nguồn đi bọc một vòng rộng trở về hốc đá. Chàng muốn đánh lạc hướng người lạ nên bước về phía chân núi. Tại đây, cũng bất chợt như lúc ở bên dòng suối, Bạch Hổ phát giác một người xuất hiện đột ngột ngay phía trước. Nhưng chàng nhận ra người này ngay. Đây là gã đàn ông cao lớn cùng trú mưa chiều hôm trước dưới mái hiên nhà dì Lê.

Gã đàn ông cũng nhận ra Bạch Hổ và khẽ "hừ" một tiếng. Chàng không dừng lại, tiếp tục bước. Gã đàn ông trừng mắt khi chàng bước ngang phía trước, nhưng Bạch Hổ không tỏ vẻ lưu tâm. Chàng băng qua nhiều mô đá ngổn ngang, quay lại hốc đá. Nghĩ tới việc Hải Yến phải ngồi một mình trong thời gian quá dài, Bạch Hổ bắt đầu lo. Chàng lướt đi như một cơn lốc và cất tiếng gọi ngay khi vừa về tới.

Không nghe vợ lên tiếng, chàng vội phóng mình vào phía trong và bàng hoàng la lên khi thấy Hải Yến nằm tựa người vào vách đá bất động.

Từ thuở lọt lòng mẹ cho tới khi khôn lớn, Hải Yến chưa từng biết đến sương nắng. Nhưng đúng năm mười sáu tuổi, chỉ ba ngày sau khi về nhà chồng, nàng đã bị cuốn vào cuộc đời chìm trong bão táp.

Sau khi toàn gia cùng với thành Đại La rơi vào tay kẻ thù, nàng trở thành người cuối cùng của giòng họ Khúc thoát nạn và bị săn lùng ngày đêm.

Hơn sáu năm đằng đẵng nổi trôi lưu lạc, Bạch Hổ đã trở thành một sát thần mới che chở nổi cho vợ. Nhiều lần thấy chồng ôm đầu tự dày vò sau những lần tử chiến với kẻ thù, Hải Yến đã nghĩ thầm:

- Thà rằng mình chết đi còn hơn.

Nhưng ngay sau đó, nàng lại hình dung ra cảnh Bạch Hổ cô đơn trôi giạt trên những nẻo đường mù mịt và thấy kinh hoàng với nỗi trống vắng của chồng. Nàng không biết nên quyết định ra sao và kiệt lực nghẹn thở, thiếp đi trong lúc Bạch Hổ xuống suối lấy nước.

Không phát giác dấu vết thương tích trên người vợ, Bạch Hổ hiểu là nàng chỉ bị xỉu vì quá mệt. Chàng đặt Hải Yến nằm xuống nền đá xoa nắn tay chân và một hồi sau Hải Yến từ từ mở mắt. Bạch Hổ ghé sát mặt nàng khẽ gọi. Hải Yến nhận ra chồng và cảm thấy bàn tay chàng đang run lên. Bất giác nước mắt nàng trào ra và nàng phải cố kìm để không òa khóc. Bạch Hổ im lìm vuốt nhẹ những sợi tóc loà xoà trên trán vợ, hỏi nhỏ:

- Nàng đỡ chưa?

Hải Yến lên tiếng một cách khó khăn:

- Em không sao đâu.

Bạch Hổ thở dài. Chàng hiểu nàng gần như kiệt lực nhưng luôn lo lắng cho chồng. Việc phải chứng kiến chàng lăn vào những cuộc chém giết đã khiến nàng sống trong nỗi kinh hoàng vô tận. Bạch Hổ nhủ thầm:

- Vào được châu Ái, nàng sẽ không còn phải chịu đựng cảnh ngộ này.

Cúi nhìn vợ, chàng hỏi:

- Nàng có đủ sức đi vào lúc này không?

Hải Yến cố gượng ngồi dậy, hỏi lại chồng:

- Chàng tính vượt đèo Ba Dội sao?

Bạch Hổ do dự:

- Chỉ ngại nàng không đủ sức. Nhưng-

Chàng ngưng lại nhìn ra ngoài. Hải Yến nói:

- Ta ráng đợi Tiểu Giao, được không?

Bạch Hổ đã có ý chờ Tiểu Giao, nhưng từ khi phát hiện có người lạ, chàng bỗng cảm thấy bồn chồn không yên. Linh tính như nhắc chàng về một tai biến đang tới sát bên. Thấy chồng im lặng, Hải Yến tiếp:

- Hay chàng cứ để em lại đây?

Bạch Hổ nắm thêm chặt tay vợ nhắc:

- Đừng nói nhảm. Dù thế nào, ta cũng không bao giờ rời xa nhau.

Hải Yến nói:

- Như thế có thể sẽ làm hư công việc của chàng. Chàng cần có mặt sớm tại châu Ái.

Bạch Hổ nói:

- Việc cần nhất lúc này là đưa nàng tới châu Ái.

Hải Yến tựa vào chồng, nhìn ra ngoài trời đêm. Câu nói của Bạch Hổ khiến nàng băn khoăn tự nhủ:

- Cái sống của ta có thể là cái chết của chàng.

Nàng lại nhớ đến nỗi đau dày vò Bạch Hổ sau mỗi lần phải nhúng tay vào máu trên đường bôn tẩu của vợ chồng nàng và lên tiếng:

- Em sẽ ẩn mình ở đây chờ Tiểu Giao. Chàng cứ đi sớm cho kịp.

Bạch Hổ khẽ lắc đầu. Hải Yến cố biện giải:

- Tiểu Giao thạo đường hơn chúng ta nên có thể đưa em đi dễ hơn.

Nàng ngưng lại cân nhắc rồi tiếp:

- Vả lại kẻ thù có thể đuổi theo chàng. Lúc đó, em và Tiểu Giao sẽ không còn gì nguy hiểm.

Bạch Hổ nói:

- Ta không khi nào bỏ nàng lại được.

Chàng hạ thấp giọng:

- Nàng quên cuộc sống của ta chính là nàng sao?

Hải Yến rùng mình vì câu nói của chồng. Nàng không thể kìm nổi nước mắt, nghẹn ngào nói:

- Nhưng em chỉ gieo tai họa cho chàng thôi.

Nàng thở dài tiếp:

- Ước gì em như Tiểu Giao để đỡ tay cho chàng.

Hồi lâu sau, nàng hỏi:

- Đông Sơn Lão Nhân là người thế nào?

Bạch Hổ thấy vợ chuyển hướng câu chuyện thì vui vẻ đáp:

- Ta chưa bao giờ gặp ông ấy, nhưng vẫn nghe nhắc đó là một nhân vật hơn người cả về nhân cách lẫn tài ba.

Chàng tiếp:

- Mai mốt tới châu Ái ắt nàng sẽ có dịp gặp Đông Sơn Lão Nhân.

Hải Yến hỏi:

- Tiểu Giao là đệ tử của ông ấy chắc võ nghệ phải hơn người?

Bạch Hổ gật đầu:

- Ta cũng đoán vậy. Cô ấy được sư phụ giao sứ mạng ra đây hẳn bản lĩnh không tầm thường.

Chàng nói thêm:

- Nếu giờ này mà cô ấy kịp trở lại đây cùng về châu Ái thì ta sẽ yên tâm hơn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Uyên Thao

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.