
Hành lang vào Trung tâm Y tế Nhi đồng miền Tây có tường ốp đá cẩm thạch khắc tên những ân nhân của Trung tâm đã chết từ lâu. Bên trong hành lang đầy những người bị thương, bị ốm và những người sắp chết, tất cả đều sôi sùng sục trong sự chờ đợi dài vô tận. Đó là một phần của mọi bệnh viện giống như kim tiêm và thức ăn kém chất lượng.
Những bà mẹ ôm những cái bọc vào ngực mình, những tiếng khóc nấc thoát ra từ bên trong những lớp chăn. Các ông bố thì cắn móng tay, đánh vật với đơn từ, mẫu khai bảo hiểm và cố không nghĩ về sự mất đi nam tính của mình sau cuộc đọ sức với bộ máy quan liêu. Bọn trẻ con chập chững biết đi thì chạy loáng quáng, đặt tay lên những tấm đá cẩm thạch, rụt nhanh tay lại trước cái lạnh của mặt đá và bỏ lại đằng sau những vật kỷ niệm nhỏ bé ấy. Một cái loa gọi tên và những ai được lựa chọn lê bước tới bàn nhập viện. Một người phụ nữ tóc thẫm mặc đồng phục màu xanh và trắng của một người tình nguyện làm việc trong bệnh viện ngồi sau cái bàn thông tin, ít nói như những người mà cô ta được giao giúp đỡ.
Ở một góc xa của hành lang, trẻ con và người lớn ngồi trên những chiếc ghế nhựa xem ti vi. Ti vi được điều chỉnh để phát một phóng sự thực hiện ở một bệnh viện. Các bác sỹ và y tá trên màn hình đều mặc những bộ áo trắng muốt, đầu đội mũ ni, mặt mũi hoàn hảo và răng thì ánh lên những tia sáng khi họ nói chuyện bằng những giọng điệu chậm, thấp, chân tình về tình yêu, sự ghét bỏ, đau khổ và cái chết. Những bác sỹ và y tá đang phải chen lấn để đi qua được đám đông ngoài hành lang. Họ trông người hơn - quần áo xộc xệch, người tiều tuỵ, mắt buồn ngủ. Những bác sỹ, y tá đi vào thì vội vội vàng vàng cuốn theo tiếng chuông điện thoại và các cuộc gọi cấp cứu. Những người đi ra cũng vội vội vàng vàng, sốt sắng như tù thoát ngục, sợ chưa ra khỏi cổng bệnh viện đã bị gọi lại.
Tôi mặc áo blu trắng, đeo thẻ bệnh viện và mang theo cái ca táp. Các cánh cửa tự động mở ra cho tôi vào, người gác cổng ở tuổi 60, mũi đỏ, gật đầu chào tôi khi tôi đi qua:
- Xin chào buổi sáng, bác sỹ!
Tôi đi thang máy tới tầng hầm cùng với một cặp vợ chồng da đen khoảng độ 30 tuổi có vẻ mặt buồn bã và đứa con trai của họ, một thằng bé 9 tuổi da màu xám héo hắt ngồi trên một cái xe đẩy. Tại gác lửng, chúng tôi tiếp đón thêm một kỹ thuật viên phòng thí nghiệm, một cô gái béo phị mang một rổ xi lanh, kim tiêm, ống cao su và những bình thuỷ tinh đựng đầy máu. Cha mẹ của thằng bé ngồi xe đẩy mắt nhìn những bình máu vẻ khát khao có được chúng; thằng bé quay đầu về phía bờ tường.
Chuyến đi thang máy kết thúc bằng một cú va đập mạnh. Chúng tôi được đưa vào một hành lang màu vàng bẩn thỉu. Những người khách cùng chuyến rẽ phải về phía phòng thí nghiệm. Tôi đi hướng ngược lại, tới một cái cửa có viết chữ “Hồ sơ y tế’, mở cửa và bước vào.
Không hề có sự thay đổi nào kể từ khi tôi rời đi. Tôi phải nghiêng người mới lách qua được các lối đi hẹp được tạo ra từ những chồng bệnh án xếp cao từ sàn tới trần nhà.
Ở đây không có máy tính, không sử dụng các thiết bị công nghệ cao để tổ chức hàng chục ngàn hồ sơ buộc dây đai quăn góc thành một hệ thống hợp lý. Các bệnh viện đều là những tổ chức bảo thủ, và Trung tâm Y tế Nhi đồng miền Tây lại là cơ sở y tế bảo thủ nhất trong số các bệnh viện, chào đón tiến bộ khoa học theo cách mà một con chó chào đón bệnh ghẻ.
Cuối lối đi chật hẹp ấy là bức tường màu xám không trang trí. Ngay trước bức tường là cô gái người Philippine dáng điệu buồn ngủ đang ngồi đọc cuốn tạp trí thời trang và thẩm mỹ.
- Tôi có thể giúp gì được ông?
- Có đấy. Tôi là bác sỹ Delaware. Tôi cần lấy lại bệnh án của một bệnh nhân do tôi điều trị.
- Ông nên bảo thư ký gọi điện cho chúng tôi, bác sỹ ạ, rồi chúng tôi sẽ gửi tới tận nơi cho ông.
Tất nhiên là lời cô ta không sai. Nhưng mà sẽ phải mất hai tuần.
- Tôi cảm ơn cô về sự giúp đỡ mà cô nói đến, nhưng tôi cần xem ngay bây giờ còn thư ký của tôi lại chưa có mặt ở đây.
- Thế tên của bệnh nhân là gì?
- Adams. Brian Adams.
Căn phòng được xếp sắp phân chia theo thứ tự bảng chữ cái. Tôi chọn một cái tên như thế là để cho cô ta đi tới phần A-K tận đầu bên kia.
- Nếu ông điền đầy đủ vào đơn này, tôi sẽ lấy cho ông xem ngay.
Tôi điền vào đơn, đưa thông tin giả một cách dễ dàng. Cô ta chẳng thèm nhìn tới cái đơn đã được điền đầy đủ mà bỏ luôn nó vào một cái hộp hồ sơ bằng sắt. Khi cô ta đi, lấp sau những chồng bệnh án, tôi lao ngay tới phần L-Z của căn phòng, tìm trong chồng hồ sơ có chữ N và tìm thấy ngay cái tôi muốn tìm. Tôi nhét nhanh vào cái ca táp và trở lại.
Mấy phút sau, cô ta quay lại.
- Thưa bác sỹ, tôi tìm được bệnh án của ba bệnh nhân tên Brian Adams. Ông cần cái nào?
Tôi đọc lướt qua ba cái bệnh án và chọn bừa lấy một.
- Cái này thưa cô.
Cô ta chìa ra cho tôi một cái đơn thứ hai:
- Nếu ông ký vào đơn này tôi có thể cho ông mượn đọc trong vòng 24 giờ.
- Không cần phải vậy đâu. Tôi sẽ xem luôn tại đây.
Tôi làm ra vẻ chăm chú xem xét cái bệnh án cô ta vừa đưa cho, lật qua vài trang bệnh án của Brian Adams. Bệnh nhân này 11 tuổi, nhập viện để cắt amadan 5 năm trước. Tôi chậc lưỡi, lắc đầu, ghi xuống cuốn sổ tay mấy từ vô nghĩa và trả lại cuốn bệnh án cho cô ta.
- Cảm ơn cô. Cô đã giúp đỡ tôi nhiều.
Cô ta không trả lời, mắt nhìn chăm chú vào cuốn tạp chí thời trang và thẩm mỹ.
Tôi thấy một phòng hội nghị trống ở cuối hành lang cạnh cái nhà xác. Tôi đi vào, khoá trái và ngồi xuống xem xét kỹ những ghi chép cuối cùng về Cary Nemeth.
Thằng bé này đã được đưa vào cấp cứu tại Trung tâm 24 giờ cuối cùng của đời nó, không một giây tỉnh táo. Theo quan điểm y học, tình trạng đó gọi là “vô vọng”. Người thực tập sinh kiểm tra khi thằng bé nhập viện đã ghi chép lại một cách thực tế và khách quan vào bệnh án của nó như sau: “Ô tô đấu với người đi bộ” - một cách ghi kỳ quái của y học khiến cho bi kịch nghe như sự kiện thể thao.
Thằng bé được đưa vào bệnh viện bởi chiếc xe cứu thương, thân thể đã méo mó, đầu bị nhiều vết rạn nứt, toàn thân chỉ còn trong tình trạng sống thực vật. Tuy vậy người ta đã tốn cho nó hàng ngàn đô-la đô kéo dài thời gian tồn tại, và tạo ra được một hồ sơ bệnh dày bằng một cuốn sách giáo khoa. Tôi lật qua các trang bệnh án gồm: nhận xét của y tá về những thứ được ép đưa vào và đưa ra khỏi cơ thể nó - thằng bé được quy thành những mi-li-mét khối dung dịch; các biểu đồ cấp cứu, ghi chép tiến độ điều trị; chẩn đoán của các bác sỹ phẫu thuật thần kinh; tên các bác sỹ thần kinh, bác sỹ chuyên khoa thận, bác sỹ X-quang, bác sỹ chuyên khoa tim; kết quả thử máu, kết quả chụp X-quang, kết quả chụp siêu âm, số mũi khâu, kết quả tiêm chất dinh dưỡng vào tĩnh mạch, các bổ sung dinh dưỡng ngoài ruột, liệu phấp hô hấp; và cuối cùng là kết quả khám nghiệm tử thi.
Được kẹp bằng ghim ở cuối bệnh án, bên trong bìa là báo cáo kết luận của cảnh sát điều tra. Trong bản báo cáo này, người ta đã sử dụng thứ ngôn ngữ quý giá của cảnh sát, gọi Cary Nemeth là N, tức là nạn nhân. Báo cáo ghi như sau:
“N đã bị đâm từ đằng sau trong khi đi bộ dọc theo đường Thung lũng Malibu vào lúc gần nửa đêm. N đi chân không, mặc bộ quần áo ngủ - màu vàng (báo cáo đã ghi chép cẩn thận). Vì không tìm thấy vết trượt, nhân viên viết báo cáo hiện trường đã kết luận N bị đâm không phanh. Từ khoảng cách cái xác bị dịch chuyển, dự tính tốc độ của chiếc xe khoảng từ 60 đến 80 ki-lô-mét/giờ”.
Phần còn lại của bệnh án là thủ tục báo tử.
Nó là một tài liệu làm người đọc phát chán. Không có gì trong đó làm tôi ngạc nhiên. Thậm chí cả khi tôi biết rằng bác sỹ nhi khoa riêng của thằng bé Cary Nemeth, người đã ký vào bản báo cáo về cái chết của nó là Lionel Williard Towle.
Tôi nhét cuốn bệnh án xuống dưới một chồng các đĩa X- quang và đi tới cầu thang máy. Hai cậu bé 11 tuổi đã thoát khỏi phòng bệnh và đang thi nhau kéo chiếc xe lăn. Chúng hò hét chạy qua, tôi phải lạng người để tránh.
Vừa lúc tôi với tay nhấn nút thang máy thì nghe tiếng gọi tên tôi:
- Này anh Alex!
Đó là giám đốc Trung tâm, đang nói chuyện với hai bác sỹ tâp sự. Ông ta bảo họ đi và bước tới chỗ tôi.
- Chào ông Henry.
Ông ta mập ra một chút kể từ khi tôi nhìn thấy ông ta lần cuối, má đã xệ xuống đến tận rìa cổ áo. Nước da ông đỏ một cách không lành mạnh. Ba điếu xì gà thò ra khỏi túi áo ngực.
- Thật trùng hợp - Ông nói và đưa bàn tay mềm nhũn ra cho tôi bắt - Tôi vừa mới định gọi điện cho anh.
- Thật vậy à? Về chuyện gì thế?
- Hãy vào văn phòng tôi nói chuyện.
Ông đóng cửa và chạy hối hả về phía sau bàn làm việc.
- Có được khoẻ không, con trai?
- Vẫn khoẻ - Tôi trả lời ông bố.
- Tốt lắm, tốt lắm.
Ông rút một điếu xì gà ra khỏi túi và đưa tay gãi bộ phận sinh dục từ bên ngoài cái áo choàng.
- Tôi sẽ không nói vòng vo nữa, Alex. Anh biết nói vòng vo không phải cách của tôi, tôi luôn nói thẳng, và nói thẳng những gì mình suy nghĩ chính là phương châm sống của tôi. Hãy để cho mọi người biết quan điểm của mình là gì.
- Vậy xin ông nói ngay đi.
- Được. Tôi sẽ nói ngay - Ông cúi người về phía trước, hoặc là để nôn mửa hoặc là để tạo ra một sự tin tưởng nghiêm túc nào đó - Tôi vừa mới nhận được một đơn phàn nàn về hành vi chuyên môn của anh.
Ông ngả người tựa lưng vào ghế vẻ chờ đợi tôi trả lời, hào hứng như một đứa trẻ chờ pháo nổ.
- Của Will Towle phải không?
Cặp lông mày ông nhướng lên. Nhưng vì không có pháo hoa ở trên trời nên nó lại hạ xuống.
- Anh biết rồi à?
- Chỉ là tôi đoán thế thôi.
- Ồ. Thế thì đúng rồi đấy. Ông ta phàn nàn nhiều lắm về mấy cái thứ thôi miên mà anh đã làm hay là mấy cái trò điên rồ gì đấy.
- Lão ta đúng là khốn kiếp thật, ông Henry ạ.
Mấy ngón tay của ông lại sờ soạng vào chỗ kín. Có lẽ đã lâu ông không làm phẫu thuật nên ngứa tay chăng?
- Tôi hiểu ý của anh rồi. Tuy nhiên, Towle là một người ghê gớm, anh không được xem thường. Ông ta đang yêu cầu có một cuộc điều tra về chuyện của anh, cái kiểu...
- Điều tra để khủng bố tôi chứ gì.
- Không khéo anh lại làm rối tung lên hết, chàng trai trẻ ạ.
- Tôi không ăn lương của Towle hay bất kỳ ai khác. Tôi đã nghỉ hưu rồi, ông Henry ạ, hay là ông đã quên mất điều này? Ông thử kiểm tra lại xem lần cuối cùng tôi nhận lương là khi nào?
- Không phải ý tôi nói thế...
- Ý tôi nói ở đây là, thưa ông Henry, nếu Towle có khiếu nại về tôi thì cứ để lão ta đưa vụ việc ra uỷ ban của bang. Tôi đã sẵn sàng để trả đòn rồi. Tôi đảm bảo đây sẽ là một kinh nghiệm có tính chất giáo dục cho tất cả những người có liên quan.
Ông cười vẻ tâng bốc:
- Tôi quý anh, Alex ạ. Tôi nói với anh điều này chỉ là để cảnh báo cho anh thôi.
- Cảnh báo cho tôi điều gì cơ?
- Gia đình Towle đã quyên góp hàng trăm ngàn cho bịnh viện này. Có thể ngay cái ghế mà anh đang ngồi cũng nhờ tiền của họ mà có đấy!
Tói đứng ngay dậy.
- Cảm ơn ông vì đã cảnh báo cho tôi.
Cặp mắt ti hí của ông đanh lại. Điếu xì gà bị giật khỏi miệng bởi hai ngón tay làm cho những tàn thuốc rơi lả tả xuống mặt bàn. Ông nhìn xuống bàn và lúc đó tôi nghĩ ông sẽ oà khóc. Trông ông thật đáng buồn cười.
- Anh không hẳn được độc lập như là anh nghĩ đâu. Các vấn đề quyền lợi của những người làm công tác y học nữa đấy.
- Phải chăng ông định nói với tôi rằng vì sự khiếu nại của Will Towle mà tôi có khả năng sẽ mất quvền hành nghề?
- Tói nói rằng: Anh đừng cố gây sóng gió nữa. Hãy gọi điện cho Will và xin lỗi đi. Ông ta không không phải là một tay tồi. Thực tế, hai người các anh lẽ ra phải có nhiều điểm chung đấy. Ông ta là một chuyên gia về...
- Nhi khoa hành vi chứ gì. Tôi biết. Thưa ông Henry, tôi đã nghe được âm điệu của ông ta và biết rằng chúng tôi không cùng chơi trong một ban nhạc.
- Alex, anh hãy nhớ điều này: Địa vị của các bác sĩ tâm thần trong đội ngũ làm công tác y học là nhỏ bé.
Một bài hùng biện cũ hiện lên trong đầu tôi. Đó là bài hùng biện về tầm quan trọng của nhân tố con người và sự hoà hợp của nó với y học hiện đại như thế nào. Tôi định sẽ đem bài hùng biện này để ném vào mặt ông. Khi nhìn vào mặt ông, tôi quyết định phun châu nhả ngọc.
- Có phải như vậy không?
Ông không nói gì. Loại người như ông ít khi nói được gì khi mà cuộc đối thoại vượt ngoài những lời đối thoại tầm thường hay những lời đe doạ.
- Thôi chào anh, bác sỹ Delaware - Ông nói
Tôi im lặng ra khỏi phòng, không quên đóng cánh cửa sau lưng.
***
Tôi đang đi dọc hành lang, lúc này hành lang đã hết bệnh nhân, thì gặp một nhóm khách tham quan đến từ một tổ chức tình nguyện của các quý bà. Sự giàu có và lịch sự thể hiện rõ trên từng khuôn mặt của họ. Trông họ giống như những nữ sinh đã trưởng thành. Họ chăm chú lắng nghe bài diễn văn được làm sẵn do nhân viên ban quản lý đang nhả châu phun ngọc về cái gọi là “bệnh viện đã áp dụng tiến bộ về y tế và nhân đạo cho trẻ em”, đầu họ gật gật, cố không để lộ ra sự khó chịu.
Nhân viên y tế tiếp tục ra rả thuyết giảng về vấn đề “trẻ con là nguồn lực của tương lai”. Tất cả những lời anh ta nói chui vào tai và đến não tôi như gạo đưa vào cối xay và chảy ra thúng.
Tôi quay đầu bước trở lại thang máy.
Tầng ba bệnh viện là khu văn phòng của ban quản lý được xây theo kiểu hình chữ T đảo, tường ốp gỗ đen nhánh, trải thảm màu rêu. Phòng hội đồng y khoa nằm ở đáy đuôi chữ T trong cùng dãy nhà tường kính nhìn ra đồi Hollywood. Cô gái tóc vàng hoe ngồi sau bàn làm việc là người tôi đã không mong nhìn thấy, nhưng tôi vẫn vuốt cho ngay ngắn cái ca-ra-vát và bước vào.
Cô ngước nhìn lên, vờ như không nhận ra tôi, rồi nghĩ lại, thấy không nên như thế và đã nở nụ cười vương quyền với tôi. Cô ta chìa bàn tay ra vẻ hống hách của người đã làm công việc lâu rồi đâm ra có cái ảo tưởng là mình không thể thay thế.
- Chào anh Alex.
Những móng tay của cô ta dài và được sơn nhũ dày lóng lánh Tôi nắm lấy bàn tay và cầm cẩn thận như là cô ta mong muốn được đối xử như thế.
- Xin chào cô Cora.
- Rất vui được gặp lại anh. Đã lâu lắm rồi nhỉ.
- Vâng, đúng thế.
- Phải chăng anh lại trở lại Trung tâm. Tôi nghe nói anh đã xin thôi việc.
- Không, tôi không trở lại, và đúng là tôi đã xin thôi việc.
- Tự do thích lắm phải không? - Cô ta lại cho tôi diễm phúc được thấy một nụ cười nữa. Tóc của cô ta trông vàng hơn, dày hơn, thân hình cô ta đẫy đà hơn, được nhét vào một cái áo len màu lục nhạt mà nếu ai đó không có chút máu anh hùng trong người thì chắc phải phát khiếp.
- Thích lắm. Còn cô thì sao rồi?
- Tôi vẫn làm công việc cũ - Cô thở dài.
- Chắc là cô làm việc tốt lắm.
Ngay lúc ấy tôi nghĩ lời khen nịnh của tôi là một sai lầm. Mặt cô ta đanh lại và xuất hiện luôn vài nếp nhăn.
- Chúng tôi biết - Tôi tiếp tục nói - ai thực sự đang làm cho mọi việc ở đây được trôỉ chảy.
- Ồ, anh nói tiếp đi - Cô ta co gập bàn tay lại giống như một cái quạt có bào ngư bịt đầu.
- Tất nhiên không phải là các bác sỹ - Tôi cố không nhắc đến hai từ “người tình cũ”.
- Đó không phải là sự thật. 20 năm giáo dục vẫn chưa cho anh được chút trí khôn nào. Tôi chỉ là một kẻ nô lệ của đồng lương thôi, nhưng tôi biết đâu quan trọng hơn đâu.
- Tôi biết cô không bao giờ muốn là nô lệ của bất kỳ ai đúng không, cô Cora?
- Tôi không biết nữa - Bộ lông mày dày và đen như lông quạ hạ thấp xuống vẻ điệu hạnh.
Cô ta ở độ tuổi 40 và có nước da ám ánh sáng đèn huỳnh quang của văn phòng. Nhưng nhìn chung thì cô ta cũng kha khá, khuôn mặt ưa nhìn, như những người phụ nữ còn lưu giữ được dáng dấp của tuổi thanh xuân chỉ mất đi những đường nét. Một thế kỷ trước cô ta đã từng như con gái, vui vẻ trẻ trung, khi hai chúng tôi còn vùng vẫy trong phòng chứa y bạ. Đó là một cuộc tình ngắn ngủi rồi sau đó cả hai cùng tẩy chay nhau. Giờ thì cô ta đang ve vãn, kỷ niệm về cô đã được thời gian làm sạch giúp.
- Họ đối xử tốt với cô chứ? - Tôi hỏi.
- Tốt ở mức mà tôi có thể mong đợi thôi. Anh biết các bác sỹ thì như thế nào rồi đấy.
Tôi cười.
- Tôi là một kẻ ở lỳ mãi một chỗ - Cô ta nói - Nếu họ có di chuyển văn phòng đi thì họ cũng sẽ đem tôi đi cùng với các thứ đồ đạc thôi.
Tôi nhìn cô ta từ trên xuống dưới.
- Tôi không nghĩ ai đó lại có thể nhầm cô với đồ đạc được. Cô ta cười bối rối và sờ tay lên đầu bẽn lẽn.
- Điều gì đã làm cho anh hạ cố đến đây vậy?
- Là để làm nốt những việc còn dở dang ấy mà. Tôi còn một số bệnh án chưa hoàn tất, một chút giấy tờ phải giải quyết cho xong. Tôi đã bất cẩn trong việc trả lời thư. Tôi nghĩ là đã nhận được một thông báo về việc chưa nhận những trợ cấp của người làm công tác y tế.
- Tôi không nhớ là đã gửi cho anh cái nào chưa nhưng có lẽ là một cô gái khác đã gửi cho anh. Tôi vắng mặt mất một tháng. Tôi đã phải đi phẫu thuật.
- Ôi Cora, tôi rất tiếc khi biết chuyện này. Mọi thứ ổn cả chứ?
- Những rắc rối của phụ nữ ấy mà - Cô ta cười - Họ bảo là tôi khỏe - Nhưng nét mặt cô ta thì nói cho tôi biết rằng cô nghĩ “họ là những bọn nói dối hèn hạ”.
- Tôi vui về điều dó.
Hai ánh mắt chúng tôi quấn chặt lấy nhau. Trong khoảnh khắc nào đó lúc ấy, cô ta trông như một cô bé 20 tuổi ngây thơ và đầy mơ mộng. Cô quay lưng lại phía tôi như thể muốn níu giữ hình ảnh ấy lâu hơn trong óc tôi.
- Để tôi kiểm tra hồ sơ của anh.
Cô đứng dậy mở ngăn kéo tủ đựng hồ sơ quét sơn đen và lôi ra một cái tập tài liệu màu xanh.
- Không phải. Anh đã được trả hết rồi. Anh sẽ nhận được thông báo cho năm sau trong vòng mấy tháng tới.
- Cảm ơn.
- Đừng khách sáo thế.
Cô ta trả lại cái tập hồ sơ vào chỗ cũ.
Đột nhiên tôi ngẫu hứng mời:
- Tôi mời cô đi uống một cốc cà phê, cô đi với tôi nhé?
Cô ta nhìn tôi rồi nhìn đồng hồ.
- Mãi 10 giờ tôi mới được nghỉ, nhưng mà mặc kệ, đúng không?
- Đúng thế.
- Vậy để tôi đi tới nhà vệ sinh nữ và trang điểm qua cái nhé - Cô ta rũ lại mái tóc, vơ lấy cái bóp và rời khỏi văn phòng để đi vào nhà vệ sinh bên kia hành lang.
Khi thấy cánh cửa đóng lại phía sau cô ta, tôi liền đi tới cái tủ đựng tài liệu. Ngăn kéo cô ta vừa mở có dán nhãn “Nhân viên A - Z”. Xuống hai ngăn nữa tôi tìm được cái mình cần. Tôi nhét nó vào cái ca táp.
Khi cô ta trang điểm xong và ra khỏi nhà vệ sinh thì tôi đã đợi sẵn ở cửa. Mặt cô hồng hào, môi đỏ trông còn khá xinh, người toả mùi dầu hoắc hương.
Trong lúc uống cà phê tại căng tin bệnh viện, tôi lắng nghe câu chuyện cô kể. Về chuyện li hôn của vợ chồng cô - một vết thương lòng đã 7 năm rồi mà vẫn chưa lành, rồi đứa con gái ở tuổi mới lớn của cô đang làm cô điên đầu bằng cách làm đúng những gì mẹ nó đã làm khi còn là một cô gái mới lớn. Nó quậy xe hơi, rồi làm ra vẻ siêu nhân hơn người - đúng là sự bất công của cuộc sống.
Thật là buồn cười khi lần đầu tiên biết về một người phụ nữ mà tôi đã từng đi vào thân thể của cô ta. Trong những lời tâm sự không liền mạch của những cuộc hẹn hò, câu chuyện về sự đau buồn của cô làm chúng tôi gần gũi trở lại.
Chúng tôi chia tay.
- Lần sau lại đến đây nữa nhé, Alex.
- Tôi sẽ đến.
Tôi bước ra bãi đậu xe vẫn còn cảm thấy khó hiểu trước khả năng làm trò lá mặt lá trái của mình. Tôi vẫn tự hào rằng mình là người liêm chính. Nhưng trong vòng ba ngày qua, tôi đã trở thành một chuyên gia trong việc trộm cắp và hớt lẻo, che đậy sự thật, nói dối một cách không biết ngượng mồm và làm một thằng điếm tình cảm.
Tôi lái xe tới một nhà hàng Italia tại Tây Hollywood. Nhà hàng vừa mới mở cửa, tôi ngồi một mình trong góc phía sau. Tôi gọi món thịt bê nước xốt rượu vang, lưỡi xào tỏi, và một chai bia Coors.
Người hầu bàn đem bia tới. Trong khi đợi thức ăn, tôi mở ca táp ra và kiểm tra những món vừa xoáy được.
Hồ sơ nhân sự của Towle dài trên 40 trang, phần lớn là các bản phô tô bằng cấp, chứng chỉ và các giấy khen của lão. Sơ yếu lý lịch của lão dài 20 trang, toàn viết những lời tâng bốc bản thân, đáng chú ý là không thấy nói đến những tác phẩm khoa học đã được xuất bản - chỉ duy nhất nhắc đến việc lão là đồng tác giả của một báo cáo ngắn khi còn là thực tập sinh, và kể từ đó thì không còn thấy công trình nghiên cứu khoa học nào nữa. Ngoài ra, sơ yếu lý lịch toàn ghi những cuộc phỏng vấn truyền thanh truyền hình, những bài phát biểu trước những nhóm người không chuyên môn, sự phục vụ tình nguyện tại La Casa và các tổ chức tương tự. Nhưng lão là một giáo sư lâm sàng chính thức tại trường y. Thật không hiểu nổi giới khoa học đã làm gì?
Người hầu bàn đem tới một đĩa sa-lát và một rổ bánh mì. Tôi với một tay lấy cái khăn ăn, tay còn lại đặt tập hồ sơ vào ca táp. Đột nhiên có cái gì đó ở trang đầu của bản sơ yếu lý lịch đập vào mắt tôi.
Dưới hàng chữ “Những trường cao đẳng, đại học đã qua” lão ghi là Đại học Jedson, Đại học Bellevue, Đại học Washington.