Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 4233 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vô đề

❊ ❊ ❊

Việc Thượng Lạc là một sự kiện trọng đại, không thể không thông cáo bốn phương, huống chi Sơn Nội Thái Lang lại lấy thân phận du tử của Công phương mà Thượng Lạc, tuyên cáo với thiên hạ về quyền kế thừa Công phương đời tiếp theo.

Chẳng bao lâu, Sơn Nội liền sai sứ giả đến chỗ Võ Điền, Bắc Điều cùng các đại danh khác, tái khẳng định hiệp định đình chiến tổng hòa mục của tứ quốc Giáp, Tín, Tương, Việt. Yêu cầu trước ngày mười lăm tháng năm năm sau, các nước ký kết ở Đông quốc không được tự ý đao binh, nếu không sẽ do tân nhiệm Công phương hạ đạt lệnh tổng thảo phạt thiên hạ.

Cho dù uy quyền của Mạc phủ đã suy tàn, nhưng cũng phải xem kẻ đứng ra chống lưng cho họ là ai.

Nếu Túc Lợi Nghĩa Thu Thượng Lạc thành công, được Công phương tuyên hạ, thì Chức Điền, Sơn Nội, Thượng Sam chắc chắn sẽ ngay lập tức thừa nhận tính hợp pháp của Công phương khóa này, sau đó các đại danh như Thiển Tỉnh ở Giang Bắc, Triều Thương ở Việt Tiền, Điền Sơn ở Kỷ Y, Tam Hảo (Nghĩa Kế) ở Hà Nội, Ba Đa Dã ở Đan Ba, Nhất Sắc ở Đan Hậu nhất định sẽ lần lượt chúc mừng Công phương Túc Lợi Nghĩa Thu tuyên hạ.

Các thế lực xung quanh kỳ nội đều sẽ thừa nhận vị tướng quân này, đây chính là đạo lý "đắc đạo đa trợ, thất đạo quả trợ". Lòng người hướng về dù không rõ ràng có thể nhìn thấy, nhưng lại vô cùng quan trọng.

Túc Lợi Nghĩa Huy tích cực bổ nhiệm chức thủ hộ các nơi trong thiên hạ, xác nhận thân phận đại danh điền chủ của các đại danh địa phương, ban cho thân phận địa vị Tương bạn chúng, Quốc trì chúng, điều giải phân tranh của các đại danh thiên hạ.

Những điều này tuy rằng khi ông bị nghịch tặc Tam Hảo ám sát đã tan thành mây khói, nhưng không thể phủ nhận, đây là ân huệ mà chủ quân ban cho bề tôi. Chính sách bổ nhiệm thủ hộ tích cực mà ông thúc đẩy, ít nhất trên bề mặt đã nhận được sự thừa nhận và ủng hộ của đại đa số thế lực đại danh toàn quốc.

Thiên hạ này là thiên hạ của ai? Đáp án trong lòng mỗi người chắc chắn là không giống nhau. Nhưng nếu nói công khai, thì thiên hạ này chính là thiên hạ của Túc Lợi Nghĩa Huy, ta chính là bề tôi của Quang Nguyên Viện điện hạ.

Túc Lợi Nghĩa Thu có một người anh tốt, đã để lại cho y một Mạc phủ tuy là cái vỏ rỗng, nhưng vẫn được cả nước ủng hộ.

Phải hứng chịu một đạo lệnh tổng thảo phạt thiên hạ của Mạc phủ như vậy, chắc hẳn không phải là điều bất kỳ đại danh nào muốn nhìn thấy, ngay cả kiêu hùng như Võ Điền Tình Tín cũng phải cân nhắc phân lượng của chính mình. Phải biết rằng kẻ ăn lệnh thảo phạt trước đó là Thôn Thượng Nghĩa Thanh, một trận đánh xuống chỉ riêng con trai đã chết mất bốn người, suýt chút nữa bị đánh đến đoạn tử tuyệt tôn, mấy vạn quan lãnh địa tan thành mây khói.

Về phần phía Thượng Sam Khiêm Tín, đối với yêu cầu của Túc Lợi Nghĩa Thu về việc khẩn trương tiến công Gia Hạ, đả thông đường lối Thượng Lạc, mang theo các đại danh như Y Đạt, Đại Khi, Nhị Bản Tùng, Bì Quán ở Áo Châu, Tối Thượng, Lô Danh, An Đông ở Vũ Châu, Điền Sơn Tượng Tác ở Năng Đăng cùng Thượng Lạc, ông cũng hoàn toàn thấu hiểu.

Còn chuyện đại chất tử Sơn Nội Thái Lang Thượng Lạc, Thượng Sam Khiêm Tín càng là ủng hộ. Không chỉ chủ động xuất tiền ngàn quan giúp Sơn Nội Thái Lang chỉnh đốn quân thế, còn phái tám trăm Phụng công chúng của Việt Hậu cưỡi ngựa tới, do lão thần Trực Giang Cảnh Cương và cận thần Tiểu Đảo Trinh Hưng thống lĩnh.

Để phân biệt với kỵ binh của Sơn Nội thị, vỏ đao của kỵ binh Thượng Sam đều sử dụng lá bạc, tất cả đều làm thành đại đao trang bạc. Ngay cả vũ chức khoác ngoài giáp trụ cũng được may lại bằng lụa Giáp Châu thượng hạng, thống nhất thêu gia huy trúc vũ tước của Thượng Sam thị.

Bản thân Sơn Nội Thái Lang lại có thái độ rất kỳ lạ sau khi biết mình phải Thượng Lạc, không hề vui mừng vì có thể kiếm chác tư bản chính trị khổng lồ, cũng không lo âu về cục diện thiên hạ biến hóa khôn lường.

Y chạy đến Tùng Lịch Tự thỉnh bài vị của Sơn Nội Nghĩa Trị và Sơn Nội Nghĩa Thắng về, mời hòa thượng đến cử hành một đại pháp sự. Nói cho tổ tiên cha mình biết, sự nghiệp cả đời chưa hoàn thành của hai người sẽ do y hoàn thành.

Sau đó lệnh cho người chế tạo hai tòa thần khảm huy hoàng tráng lệ, cất giữ bài vị của cha ông, tuyển chọn những kỳ bản võ sĩ trung thành nhất làm người khiêng kiệu thần khảm, gánh họ cùng tiến vào Lạc Dương, đón nhận sự bái lạy của bách tính nơi chính trung thiên hạ.

Hành vi như vậy, người xem ai nấy đều cảm thán!

Rất nhanh, Túc Lợi Nghĩa Thu dưới sự vây quanh của một đám Phụng công chúng cùng Tế Xuyên Đằng Hiếu, Minh Trí Quang Tú, Hòa Điền Duy Chính... đã từ Bắc quốc đạp tuyết tiến vào thành Kỳ Phụ.

Để biểu lộ khí phách Chiêu tuyên thiên hạ, Hiệp minh vạn bang, Túc Lợi Nghĩa Thu lập tức đổi tên thành Túc Lợi Nghĩa Chiêu, đồng thời hạ đạt Ngự nội thư cho tất cả thế lực ở Kỳ Nội, yêu cầu thần phục mình.

Người đầu tiên hưởng ứng Túc Lợi Nghĩa Chiêu tự nhiên là em rể y, Tam Hảo Nghĩa Kế, điểm này không cần nghi ngờ. Tam Hảo Nghĩa Kế rất nhanh dựng lên lá cờ ủng hộ Túc Lợi Nghĩa Chiêu Thượng Lạc, uy hiếp Tam Hảo Tam Nhân Chúng.

Mà Tam Hảo Tam Nhân Chúng vốn không đủ sức khống chế Kinh Đô, lại tự cho rằng khó lòng chống lại phong ba binh đao của Chức Điền Tín Trường, thế mà lại từ bỏ tất cả lãnh địa ở Kỳ Nội, chuẩn bị mang theo Túc Lợi Nghĩa Vinh rút về A Ba ở Tứ Quốc, mưu đồ trỗi dậy lần nữa.

Túc Lợi Nghĩa Vinh, vị tướng quân đã được tuyên hạ này, tự nhiên là nhân tố bất ổn lớn nhất đối với pháp thống kế thừa của Túc Lợi Nghĩa Chiêu, nếu cứ như vậy rút lui về A Ba, thì thật sự không nói trước được tương lai sẽ có sự phát triển thế nào.

Lúc này sự vô thường của thế sự được thể hiện đầy đủ, Tùng Vĩnh Cửu Thông, kẻ vốn dĩ mặc chung một quần với Tam Hảo Tam Nhân Chúng, lại lật mặt tại trận, hạ độc giết chết Túc Lợi Nghĩa Vinh. Sau đó do cha hắn là Tùng Vĩnh Cửu Tú đứng ra, tỏ lòng trung thành với Túc Lợi Nghĩa Chiêu.

Thế lực phản nghịch ở Kỳ Nội ngay lập tức mất đi lá cờ của họ, đại nghĩa danh phận chống lại Túc Lợi Nghĩa Chiêu Thượng Lạc từ đây tiêu tan.

Rất nhiều gia thần Tam Hảo vốn định đi theo Tam Hảo Tam Nhân Chúng rút về A Ba đều do dự, họ đều ý thức được con tàu Tam Hảo này sắp chìm, họ phải nhanh chóng nhảy khỏi tàu, bảo toàn chính mình.

Thế là thành chủ thành Cao Chân Cao Sơn Hữu Cận, thành chủ thành Hữu Cương Hoang Mộc Thôn Trọng, thành chủ thành Trì Điền Trì Điền Thắng Chính cùng một đám lớn gia thần Tam Hảo cũ đều bày tỏ quy hàng với Túc Lợi Nghĩa Chiêu, mà thành chủ thành Ngạn Hòa Điền ở Tuyền là Tam Hảo Chính Thắng cũng đồng điệu với Tam Hảo Nghĩa Kế, tiến công Tam Hảo Tam Nhân Chúng, mưu toan đánh thành Việt Thủy ở Nhiếp Tân, cắt đứt đường rút lui của Tam Hảo Tam Nhân Chúng.

Kỳ Nội gần như trong một đêm trở thành thiên hạ của Túc Lợi, mỗi ngày sứ giả đi tới thành Kỳ Phụ không dứt, đều là tỏ lòng thần phục với Túc Lợi Nghĩa Chiêu.

Mà gia tộc Lục Giác vốn chắc như đinh đóng cột, không thể nào phản đối nhất là hai cha con Lục Giác Nghĩa Hiền, Lục Giác Nghĩa Trị, thế mà lại minh xác phản đối Túc Lợi Nghĩa Chiêu Thượng Lạc. Hoặc nói cách khác là phản đối Chức Điền Tín Trường, người một khi Thượng Lạc thành công sẽ bị liên minh Chức Điền - Thiển Tỉnh bao vây tứ phía. Trước đây Tế Xuyên thị và Tam Hảo thị dù Thượng Lạc thành công, cũng chẳng qua là làm cho Lục Giác thị chịu địch một phía mà thôi.

Nếu Chức Điền Tín Trường tiến vào Lạc Dương, thì Bắc Y Thấy, Mỹ Nông, Giang Bắc, Sơn Thành các nơi sẽ tạo thành vòng vây toàn diện đối với Lục Giác. Mà Thiển Tỉnh thị ủng hộ Chức Điền Tín Trường Thượng Lạc, nói trắng ra chính là thèm khát đất đai ở Giang Nam, Thượng Lạc thành công Chức Điền Tín Trường nhất định phải thù lao cho Thiển Tỉnh Trường Chính.

Đợi đến khi "người là dao thớt, ta là cá thịt" mới phấn khởi phản kháng, chi bằng tận dụng lúc mình còn vài phần cơ bắp mà làm một cú liều cuối cùng.

Thế là dù đã gần như là tư lệnh quân độc mã, hai cha con Lục Giác vẫn phát động lệnh tổng động viên tới vùng Giang Nam và Xuyên Tịnh chúng trên hồ Tỳ Bà. Yêu cầu tất cả mọi người tập hợp lại, kháng cự Chức Điền thị Thượng Lạc cùng đại quân đồng minh của y.

Đương nhiên Lục Giác cũng không phải là hạng tầm thường, bao gồm cả Mạc phủ tướng quân Túc Lợi, toàn bộ Kỳ Nội từ trên xuống dưới, từ Tế Xuyên đến Tam Hảo, từ Triều Thương đến Thiển Tỉnh, không một đệ đệ nào không bị Lục Giác dạy cho cách làm người.

Khí phách này, cũng là do tổ tiên cha ông các đời dòng Tá Tá Mộc dùng sự thật đánh ra. Thực sự đánh không lại cũng có thể chui vào khe núi Giáp Hạ, sống chết kéo dài đến chết ngươi thì thôi.

Chức Điền Tín Trường vốn đang lo không có đất đai để phong thưởng cho đồng minh và thủ hạ, đột nhiên nhảy ra một tên đầu trọc! (Lục Giác Nghĩa Hiền đã xuất gia!)

Không đánh ngươi thì đánh ai? Mũi giáo binh phong chỉ tới đâu, tất cả đều là Lục Giác!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.