Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 459 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SÂN GA CHỈ CÓ HAI NGƯỜI

❊ ❊ ❊

Khi Anh Thư bước vào sân ga thì mặt trời đang lặn xuống. Nhưng Thư không để ý tới điều đó. Đã từ lâu rồi, trước sắc đẹp của Thư, nàng bước vào đâu thì mọi thứ đều như đang lặn.

Thư mới 19 tuổi. Nàng có mái tóc đen như một đêm cổ tích trong thần thoại Hy Lạp và những chiếc kẹp tóc lấp lánh toàn đầu nàng khiến cho đêm ấy đầy sao. Nàng còn có đôi chân dài như một thế kỷ đợi chờ và sóng mũi cao như danh tiếng của nữ hoàng Ai Cập. Nhưng Thư là một thiếu nữ trí thức. Trước khi thuộc các nhãn hiệu thời trang, nàng đã thuộc lòng hai cuốn từ điển. Kho tàng trí tuệ của nàng nhiều đến nỗi dư dùng cho mười người đàn ông trung bình lẫn bạn bè của họ. Mới cách đây hai ngày, Thư đã đọc một bản tham luận trong hội nghị về chất thải hạt nhân. Và nàng đang ở ga tàu để đi dự cuộc họp của những giáo sư về năng lượng nguyên tử.

Phải nói rằng Thư đã quá quen với việc các chàng trai khi gặp nàng thì lảo đảo như cây mất gốc. Không còn ai đứng vững và bình tĩnh nổi trước sự nổi tiếng và nhan sắc chói lọi của nàng. Người ta kể rằng có lần Thư bước lên một chiếc xe buýt thì anh lái xe vì quá đờ đẫn đã đưa cả xe xuống sông, còn anh phụ xe khi châm điếu thuốc đã để ngọn lửa thiêu rụi cằm mình. Hôm nay cũng vậy, khi Thư bước vào sân ga, hầu như các chàng trai có mặt đều như những con voi bị trúng thuốc mê. Một chàng va đầu vào gốc cây, một chàng đang uống cà phê thì nuốt luôn cả cái tách, còn một chàng đang nhai bánh mì đã nhai luôn giấy gói. Mọi con mắt đều đổ dồn vào nàng, mọi cử động đều trở nên đờ đẫn và ngưng trệ. Tội nghiệp nhất là một anh sinh viên đang đọc báo, thấy Thư đi qua thì đọc nửa tiếng một mẩu tin về một vụ tai nạn xe hơi mà cứ tưởng mình đang đọc bài viết về đám cưới.

Thư không để ý tới tất cả những thứ đó. Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đá, hất đầu cho mái tóc lòa xòa, mịn như tơ như khói phủ lên cái trán thanh cao, Thư cong ngón tay út lên lấy một viên kẹo bạc hà cho vào miệng rồi đưa cặp mắt long lanh nhìn khắp sân ga.

Và nàng giật mình. Ở đầu ga phía bên kia, trên một chiếc ghế đá cũ kỹ đặt trước gốc cây thông già, có một chàng trai tuyệt đẹp đang ngồi.

Chàng dong dỏng cao, với cái áo khoác ngoài hờ hững và đôi giày phủ kín bụi đường. Một tay chàng để trên thành ghế, một tay đặt trên cằm, và trên đầu gối là một cuốn sách đang mở rộng.

Có những cái đẹp hoàn chỉnh, có những cái đẹp độc đáo và có cả những cái đẹp dữ dội. Nhưng chàng trai này hoàn toàn khác. Chàng là một cái đẹp nhoi nhói bên trong. Toàn bộ vóc dáng của chàng, toàn bộ tư thế của chàng gây ra cho Thư một cảm giác vĩnh cửu và thanh thoát tới đau lòng.

Và điều tuyệt vời hơn nữa, cao quý hơn nữa, chàng chẳng nhìn ai. Ngay cả sự có mặt của Thư, vốn gây ra một cơn động đất trên cái sân ga nhỏ bé này, cũng chẳng khiến cho chàng phải chớp mắt. Vẫn giữ nguyên dáng vẻ đăm chiêu và suy tư, chàng cứ nhìn về phía xa như thể ở đó sắp mọc lên một cái gì cao quý và đáng giá.

Ngay lập tức, Thư hiểu rằng mình thuộc về chàng, hay chàng thuộc về mình. Nói tóm lại là cả hai thuộc về nhau.

Lần đầu tiên trong đời Thư phải cố nghĩ ra cách làm quen. Phải làm thế nào để bắt chuyện với chàng bây giờ? Thư nhớ lại những cuốn tiểu thuyết lãng mạn cổ điển mà nàng đã thuộc lòng từ khi còn nhỏ tuổi. Trong trường hợp này, hoặc là chàng trai phải bước tới và nói: “Thưa cô, cô thật giống một thiếu nữ tôi đã gặp trong tranh,” hoặc cô gái phải chạy đến và kêu: “Thưa anh, anh có biết người ta bán những giấc mơ ở chỗ nào không ạ?”

Nhưng Thư vẫn ngồi im không nhúc nhích. Chẳng phải vì nàng thiếu một lời có cánh để nói ra. Bởi Thư đã từng kể về một cảm xúc dài tới ba trang, sau đó mọi người cắt ra làm ba trăm câu châm ngôn nổi tiếng. Mà nàng muốn ngắm nhìn cho kỹ cái vẻ thanh nhã ấy, cái dáng ngồi biểu cảm ấy, cái bộ điệu kiêu mạn ấy cho đến cuối cuộc đời.

Một cử động làm Thư giật mình. Vừa ngồi xuống bên nàng trên chiếc ghế ở sân ga là một gã trai xù xì, lôi thôi và bẽn lẽn. Gã mang một đôi giày loại bán ở vỉa hè, không phải theo nhãn hiệu mà theo ký lô, mặc một chiếc áo khoác chắc là của cụ ông truyền lại, trơ hết cả chỉ và mẻ hết cả khuy. Tay phải gã cầm cái gì đó như cái xô đựng xi măng, còn tay trái thì cầm cái bay thợ hồ.

- Thưa cô, tôi có thể ngồi đợi cạnh cô không?

- Không - Thư nói thẳng thắn - Nhưng vì anh đã trót ngồi rồi, nên thôi, anh cứ việc. Song, có điều đừng quấy rầy tôi.

Thư trả lời xong lại nhìn về phía chàng trai của mình. May quá, chàng vẫn còn đó. Và hình như chàng nở một nụ cười bí hiểm trên môi.

Một hồi còi vang lên.

Cả sân ga nhốn nháo. Người thì choàng tỉnh dậy, người thì xốc lại ba lô, một số thì nắm chặt vé. Giờ khởi hành sắp điểm. Thư cuống lên. Nàng biết là chỉ 5 phút nữa tàu hỏa sẽ vào ga, và nàng sẽ bước lên tàu để rồi đi xa mãi mãi. Nàng có thể không bao giờ quay lại chỗ này nữa và kinh khủng hơn hết là sẽ không bao giờ gặp lại chàng hoàng tử lãng mạn, lạnh lùng và bí hiểm kia nữa.

Thư hiểu rằng, trong cuộc đời có những phút giây mà bỏ qua thì không bao giờ xuất hiện nữa. Cuộc sống có những chỗ ngoặt, những đỉnh điểm và những cái phao mà khi bám vào, người ta hoặc hoàn toàn đổi thay hoặc chết đi sống lại.

Con tàu phía xa nổi hiệu còi dài, khói phụt hai bên đầu máy trắng xóa như một màn sương đang phủ lên thành phố kỳ ảo, và mặt trời đã lặn xuống sát hàng rào, đúng nơi chàng trai của Thư vẫn ngồi bất động, khiến cho toàn thân của chàng như nhuốm màu đỏ rực của tia nắng ban mai.

Thư từ từ đứng lên. Nàng không thể đợi được nữa. Nàng bước những bước kiêu kỳ bằng đôi chân dài tuyệt đẹp tới bên chàng trai, cúi xuống chào và giơ bàn tay có những ngón trắng như búp sen của mình ra mong chàng trai nắm lấy.

Chàng vẫn bất động.

- Cô đừng làm thế, thưa cô - một giọng nói run run khiến nàng giật mình quay lại. Gã trai xù xì vừa ngồi xuống cạnh Thư lúc nãy đã tới bên nàng từ bao giờ.

- Anh hiểu sao được chuyện này - Thư gắt.

Gã trai có vẻ nhận lỗi:

- Đúng là tôi không hiểu được, thưa cô. Tôi biết là cô có cảm tình với anh ấy. Nhưng đó không phải là người thật, đó chỉ là bức tượng bằng xi măng thôi.

Thư hốt hoảng kêu lên:

- Sao anh biết?

Gã trai chìa cái xô đầy vôi với cát:

- Tôi đã làm ra nó mà. Tôi là nhà điêu khắc, thưa cô.

Còi tàu kêu lên tiếng cuối cùng. Rồi đầu máy dừng hẳn lại.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.