Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 34

❊ ❊ ❊

Không hề có dấu hiệu của mặt trời mà sáng hôm trước đã giúp tâm trạng Amaia khuây khỏa và xua tan sương mù.

Trời đang mưa theo kiểu mà bất cứ cư dân dày dạn nào của Baztán cũng biết là tín hiệu chắc chắn cả ngày không tạnh.

Rõ ràng là thế, nên Amaia lái xe tới Txokoto và đỗ đằng sau xưởng bánh. Đẩy cửa, chị bước vào bên trong sáng rực, vài công nhân đang làm việc. Chị chào họ lúc đến cuối xưởng. Rosaura mỉm cười lúc nhìn thấy em gái.

– Chào em, cô bé sớm sủa, chị tưởng em là cảnh sát, đâu phải là thợ làm bánh.

– Em là một cảnh sát đang cần cà phê và bánh ngọt đây.

Trong lúc Ros pha cà phê, Amaia đứng cạnh cửa sổ ngắm xưởng.

– Tối hôm trước em đã tới đây.

Ros đứng, tay cầm đĩa, nghiêm nghị nhìn em gái.

– Em mong chị không bận tâm, - Amaia nói thêm. - Em cần suy nghĩ hoặc nhớ lại, em không biết chắc là gì nữa…

– Thỉnh thoảng chị quên rằng một nơi kinh khủng như thế này ắt là dành cho em.

Amaia lặng thinh: biết nói gì đây? Đăm đăm nhìn Ros một lát, rồi chị nhún vai.

Ros đặt cà phê, bánh ngọt lên cái bàn thấp trước ghế sofa nhỏ và ngồi xuống, mời em gái ngồi cùng. Không cầm tách cà phê, chị đợi đến lúc Amaia yên vị.

– Chị biết.

Trông Amaia bối rối.

– Chị biết chuyện xảy ra, - Ros nhắc lại, giọng nghẹn ngào.

– Chị định nói gì kia?

– Chị muốn nói rằng chị biết việc Ama đã làm.

Amaia ngả người và đặt bàn tay lên tay chị gái.

– Chị không thể làm được gì đâu, Ros ạ, hồi ấy cả Flora và chị đều quá trẻ. Lẽ tất nhiên các chị trông thấy những việc mẹ làm, nhưng Ama đầy mâu thuẫn như thế… Hai cô bé ắt phải bối rối lắm.

– Chị không muốn nói đến khi mẹ cắt tóc em hoặc khi mẹ không khiêu vũ với em, hoặc những món quà khủng khiếp mẹ cho em. Một trong những đêm em cứ cố nài xin ngủ với chị, em bám chặt lấy chị làm chị nóng quá, nên chị đợi đến lúc em ngủ say rồi trèo vào giường em.

Amaia lạnh cứng người, cái tách lơ lửng giữa không trung đồng thời đôi bàn tay chị bắt đầu run. Chị đặt tách xuống bàn, nín thở theo bản năng.

– Ama tới thăm chị, tất nhiên là bà tưởng là em. Chị sắp ngủ thì nghe thấy tiếng bà, sát bên tai. Những lời của bà không thể nhầm được: “Ngủ đi, con sói cái bé bỏng, tối nay Ama không ăn thịt mi đâu”. Em có biết chị đã làm gì khi bà đi rồi không, Amaia? Chị ra khỏi giường và leo lên nằm cạnh em, sợ đến chết. Chính vì thế từ hôm ấy trở đi, chị để em ngủ trong giường chị. Chị tin chắc là mẹ biết, có lẽ vì bà nhận ra chị bắt đầu canh chừng bà theo dõi em. Trước kia chị chưa bao giờ kể với bất kỳ ai chuyện này. Chị xin lõi, Amaia.

Hai chị em ngồi lặng yên một lúc mà cảm thấy dài như vô tận.

– Chị đừng tự hành hạ mình. Chị không thể làm gì được đâu. Aita là người chịu trách nhiệm. Cha là người duy nhất có thể bảo vệ em, vậy mà cha đã không làm gì hết.

Aita là người tốt, Amaia, cha chỉ muốn mọi việc êm xuôi.

– Nhưng cha đã nhầm. Đấy không phải là cách khiến một gia đình êm ấm. Cha bảo vệ vợ và bắt đứa con gái lên chín của mình phải rời nhà, không được chung sống với cha và các chị. Cha đã trục xuất em.

– Cha làm thế để bảo vệ em.

– Đó là điều em đã tự nhủ trong nhiều năm nay. Nhưng bây giờ khi em đã làm mẹ, em biết một điều chắc chắn: Em sẽ đặt sự an toàn của con em lên trên hết, hơn cả James, hơn cả bản thân mình, và em hy vọng James cũng làm thế.

Amaia đứng dậy, tiến ra cửa và cầm áo khoác.

– Em chưa uống hết cà phê của em kia?

– Không phải hôm nay.

Mưa quất xuống mạnh hơn trước, cho dù bật hết tốc độ, cần gạt nước vẫn không thể làm sạch kính chắn gió đủ nhanh. Amaia lái tới đồn, nước đang đổ như thác xuống nền nghiêng và trút vào đầu rãnh đặc biệt bao quanh tòa nhà như một cái hào nhỏ. Thay vì tới cửa trước, Amaia lái vòng ra cửa sau và đỗ ở đầu, giữa những xe màu đỏ mang phù hiệu cảnh sát Navarre bên sườn. Lúc đi vào phòng họp mà chị dùng làm văn phòng, Amaia trông thấy Fermín Montes đã ở đó. Anh ta đã xắn tay áo và đang mải vẽ một đồ thị trên cái bảng mới trắng tinh họ đã khiêng vào. Etxaide và Zabalza cũng ở đấy.

– Chào sếp, - Montes hớn hở nói lúc nhìn thấy chị vào.

– Xin chào, - chị đáp lại, ghi nhận vẻ ngạc nhiên của hai người kia.

Jonan cười châm biếm, nhếch lông mày lúc chào, trong khi Zabalza cau mày và lầm bầm gì đó giống như chào. Trên bàn, trước mặt anh ta là một đống hồ sơ họ đã thu thập trong suốt cuộc điều tra. Căn cứ vào đống hỗn độn và số đoạn ghi nhanh trên bảng, chị ước tính họ đã ở đó ít nhất hai giờ rồi.

– Cái bảng này ở đâu ra?

– Tôi tìm thấy nó ở tầng dưới. Hình như không có ai sử dụng, - Fermín nói và quay nhìn chị. - Tôi đang cố đẩy nhanh tốc độ trước khi cô tới.

– Tiếp tục đi, chị nói. - Chúng ta sẽ bắt đầu ngay khi thanh tra Iriarte đến đây.

Mở email, chị thấy những nghi ngờ thường lệ. Sự kích động của bác sĩ Franz đã tới cao độ, ông ta đe dọa “sẽ làm gì đó”. Còn một thư khác của Lược vàng:

“Nơi giấu cát tốt hơn là trên bãi biển, nơi che giấu một hòn đá tốt hơn là dưới lòng sông. Sự hiểm ác sẽ thống trị vì bản chất của nó”.

Iriarte bước vào, cầm một trong những cái ca mà bọn trẻ đã tặng nhân ngày của cha và đặt xuống trước mặt chị.

– Xin chào. Cảm ơn anh, chị nói.

– Chào các cậu, - Iriarte nói, - bất cứ khi nào các cậu sẵn sàng.

Amaia uống một ngụm lớn cà phê trước khi bước tới cái bảng.

– Hôm nay là ngày đầu tiên thanh tra Montes trở lại làm việc, chúng ta sẽ ôn lại những thứ đã có cho đến bây giờ. Vì các bạn bắt đầu từ cái này, - chị nói và chỉ vào tiêu đề “những hành động mạo phạm”, - chúng ta sẽ đi từ đó. Tôi thấy giai đoạn đầu đã được tóm tắt, nên bây giờ chúng ta sẽ nói đến những thứ chúng ta biết. Chúng tôi đã thẩm vấn Beñat Zaldúa, một thiếu niên ở Arizkun, tác giả của blog phản kháng về lịch sử các agote. Rốt cuộc, - chị nói, ánh nhìn của chị thoáng chiếu vào Zabalza, - cậu ta thừa nhận có một kẻ tòng phạm, một người đàn ông trưởng thành thường trao đổi email và khuyến khích cậu hành động theo lời hắn. Ban đầu, Beñat tưởng việc này sẽ giúp thu hút sự chú ý đến động thái phản kháng của cậu, nhưng sự xuất hiện của những cái xương khiến cậu ta sợ hãi. Arizkun là một làng nhỏ, tin tức lan nhanh. Beñat không biết gì về những cái xương đó và khẳng định không tham gia vào vụ mạo phạm gần đây nhất, liên quan tới cái máy nâng. Cậu bé rất hoảng sợ, và nhận dạng rõ ràng Antonio Garrido, - chị nói và chỉ những bản sao tiền án của Garrido mà Zabalza đang đưa cho Montes. - Vợ cũ của Garrido là Nuría đã bắn kẻ đột nhập vào nhà cô ta. Hóa ra chính là Garrido, hắn đã ngược đãi và giam cầm vợ suốt hai năm và trở lại định kết liễu Nuría. Nó đưa chúng ta tới… - Amaia quay mặt sau của bảng. -… tarttalo. Cho đến nay, chúng ta đã xác lập mối liên kết giữa vụ Johana Márquez với bốn vụ khác, tất cả đều bị chồng, bạn tình hoặc những người đàn ông gần gũi với nạn nhân giết hại. Đây là những vụ bạo hành gia đình điển hình nhưng có một đặc điểm: trong từng vụ, phụ nữ đều là người Baztán hoặc từ vùng này chuyển đi.

– Tất cả, trừ Johana, - Etxaide nói.

– Đúng, tất cả trừ Johana, vẫn sống ở đây. Các nạn nhân đều bị cắt cụt cánh tay sau khi chết, và những tên sát nhân đều tự tử, để lại cùng một chữ ký: Tarttalo.

Các vết cắt đều thực hiện bằng dụng cụ có răng cưa, ban đầu chúng tôi tưởng là một cái cưa vanh hoặc dao làm bếp chạy điện.

Tuy nhiên, phát hiện ra một mảnh vỡ trong hài cốt của Lucía Aguirre đã cho chúng ta khẳng định rằng đó là một cái cưa phẫu thuật kiểu cổ, dùng để cắt cụt chi.

Montes nhếch lông mày.

– Bác sĩ San Martín vừa làm một khuôn cái răng kim loại đó đã xác nhận điều này, nhưng mọi dấu hiệu cho thấy đây là dụng cụ chúng ta đang tìm. Nó rất có lý, vì trong vụ Johana Márquez, túp lều nơi tìm thấy xác không có điện, nên dao làm bếp hoặc cưa vanh đều không có khả năng sử dụng trừ khi chúng chạy bằng pin. Còn một việc nữa… - Chị liếc nhìn hết Jonan đến Iriarte, cả hai đều đã biết. - Các xét nghiệm cho thấy cả hai bộ xương để lại ở nhà thờ Arizkun đều của các thành viên trong gia tộc tôi và do thủ phạm cố ý để lại đấy, - chị giải thích, không nhắc tới xương lấy từ đâu. Hiện giờ, thông tin thế là đủ.

– Khốn kiếp, Salazar! - Montes nói và quay nhìn những người khác mong ủng hộ. - Vậy đây là việc cá nhân, - anh ta nói.

– Hình như thế, - Amaia nói tiếp, - nhất là từ khi chúng tôi biết ai đã bảo hắn tìm ra chúng ở đâu. Hắn đã đến thăm mẹ tôi ở bệnh viện, nơi bà bị giam cầm, tự xưng là anh trai tôi.

– Nhưng cô không có anh trai.

– Không, Montes ạ, tôi không có. Anh biết là tôi có hai chị gái, điều đó cho thấy hắn cả gan biết chừng nào.

– Hắn moi thông tin từ người mẹ già cả của cô, rồi để lại xương đó để chọc tức cô.

Từ “người mẹ già cả” gợi lên hình ảnh một bà già tội nghiệp, vô tội bị con quỷ gian xảo lôi kéo. Amaia khẽ cười.

– Cô nghĩ tên Garrido này mất các ngón tay à?

Iriarte tiếp lời:

– Không, không phải hắn. Những hình ảnh ở bệnh viện đã loại bỏ hắn là khách thăm. Mọi việc cho thấy những kẻ hung hăng, lộn xộn này chỉ làm theo lệnh của một tên thông minh hơn nhiều. Một kẻ chủ mưu, một kẻ vận dụng sự mê cuồng của những con người tùy tiện, hướng nó vào những người phụ nữ gần gũi với chúng. Một kẻ có quyền lực áp đảo bọn chúng đến mức thuyết phục được chúng tự kết liễu mạng sống của mình khi hắn không còn lợi dụng được chúng nữa.

– Tôi nghĩ việc đầu tiên chúng ta nên làm là tìm ra kẻ đã tiếp cận mẹ cô trong khi bà nằm viện, - Montes nói.

– Zabalza đang làm việc đó.

Montes ghi chép.

– Chúng ta còn có gì nữa?

Jonan nhìn Amaia, dò hỏi, chị đáp lại bằng cái lắc đầu. Sự việc những cái xương gần đây nhất thuộc người chị song sinh với Amaia không liên quan tới vụ này, nó không khác biệt nếu là của người thân này hoặc khác. Mặc dù chị biết đây không phải là sự thật: thực ra, những cái xương của người chị sinh đôi là một loại khiêu khích đặc biệt, một sự xúc phạm trắng trợn ám ảnh chị. Tuy vậy, chị không chia sẻ thông tin này với Markina và không thấy có lý do để nói với Montes và Zabalza. Về phía chị, quá nhiều người đã biết chuyện này. Tạm thời, chúng chỉ là những cái xương tìm thấy ở hiện trường mạo phạm.

– Mọi hài cốt đó là để hắn liên hệ trực tiếp với cô, sau đó nó sẽ thành một vụ được trích dẫn - Montes nói.

– Các email, Jonan nhắc.

– À, còn… - Chị nói lập lờ.

– Hằng ngày, thanh tra Salazar nhận được những email kỳ lạ. Chúng tôi đã theo vết chúng tới một địa chỉ IP thay đổi thường xuyên, nhưng sau khi theo dõi nửa chừng khắp châu Âu, chúng tôi vẫn không định vị được, mặc dù chắc chắn đó là một điểm truy cập Internet công cộng.

– Nói khác đi, là: không thể tìm thấy.

– Chính xác, - Etxaide cười toe toét.

– Ờ, tại sao không nói thế nhỉ! - Montes kêu lên, cũng cười toe toét.

– Tiểu sử của kẻ chủ mưu, - Amaia nói và viết lên bảng. - Nam giới, có nhiều liên hệ với Baztán. Có thể sinh ra tại đây, hoặc có vợ hay bạn tình là người ở đây mà hắn đã giết hoặc muốn giết, điều đó giải thích được lòng căm thù của hắn với những người phụ nữ khác. Như Montes đã chỉ ra, - chị nói và nhìn anh, - hành động của hắn rõ ràng có yếu tố khiêu khích cá nhân với tôi. Dùng những cái xương của tổ tiên tôi thực ra để liên hệ với tôi. Vì thế, nó cho chúng ta một hình ảnh khá rõ: mặt khác, tôi là một phụ nữ ở cương vị chỉ huy, là thứ mà người ghét đàn bà không thể chịu đựng nổi. Hành động của hắn được dàn dựng để chắc chắn là tôi phải vào cuộc, gợi ý hắn đang ganh đua với tôi. Những tiểu sử tương tự mà tôi đã nghiên cứu ở FBI cho thấy chắc hắn trẻ hơn hoặc lớn hơn tôi năm tuổi, vì thế chúng tôi đang tìm ở khoảng tuổi từ hai mươi tám tới ba mươi tám. Hắn trẻ và có học thức cao. Không phải tất cả môn đệ của hắn đều là du côn, ít nhất có hai giám đốc của các công ty đa quốc gia và có bằng đại học. Tôi muốn nói đến hai người đàn ông ở Bilbao và Burgos, tên ở Bilbao cũng quá giàu có. Không tưởng tượng nổi họ để cho ai đó đưa vào tròng. Hắn có hình thể hấp dẫn, diện mạo điển trai, cá tính quyến rũ và có sức lôi cuốn toát ra vẻ tự tin và tư thế cần thiết, tạo điều kiện cho hắn sử dụng quyền năng của mình lên người khác. Chúng ta chưa biết hắn gài bẫy họ bằng cách nào, nhưng chúng ta biết một điều về những kẻ chủ mưu: các môn đệ gắn bó chặt chẽ với chúng. Mối quan hệ là một bên quy phục chứ không bình đẳng. Kẻ chủ mưu không bao giờ giành bất cứ thứ gì bằng vũ lực, mà bằng cách tạo ra trong lòng các môn đệ nỗi khao khát muốn làm vừa lòng hắn bằng bất cứ giá nào, kể cả hy sinh tính mạng bản thân.

Sự im lặng nặng nề lơ lửng trong phòng, cuối cùng Montes phá vỡ nó:

– Chúng ta có bắt được một trong những kẻ lang thang ở đó không?

– Có vẻ thế.

– Còn tên Garrido này thì sao?

– Chúng tôi có hồ sơ của hắn, khớp với tiểu sử của một tên lạm dụng bạo lực, tuy có vẻ đỡ lộn xộn hơn những tên khác, chắc vì thế kẻ chủ mưu mới chọn hắn thực hiện các hành động mạo phạm. Hãy nhớ rằng hắn đã nhốt vợ suốt hai năm liền trong nhà riêng mà không hề bị nghi ngờ, nếu cô ta không cố trốn thoát, cô ta vẫn còn ở đấy. Trước khi giam cầm vợ, hắn đã thành công trong việc cắt đứt mọi quan hệ với gia đình hắn và gia đình vợ. Chẳng cần phải nói, hắn không quan hệ gì với xóm giềng. Theo lời một trong những đồng nghiệp của hắn, hắn là người dễ chịu, hay giúp đỡ người khác và làm việc chăm chỉ, nhưng chưa bao giờ hòa nhập với xã hội bên ngoài nơi hắn làm việc.

– Sếp à, - Montes phát biểu, - tôi có thể nghiên cứu vụ này không? Tôi muốn nói chuyện với vợ hắn, cô ta chắc phải có ý niệm gì đó về nơi hắn có thể tới. Nếu hắn không thông thuộc vùng này, hắn không thể đi xa, không thể qua các trạm kiểm soát trên đường. Chắc hắn phải trốn ở đâu đó, vì nếu hắn đã tự sát, hiện giờ chúng ta phải tìm ra hắn rồi.

Amaia gật đầu.

– Được, anh nghiên cứu đi.

Montes cầm hồ sơ về Antonio trên bàn và đọc qua.

– Tôi chắc chắn hắn nấp ở đâu đó, - anh nói và giơ một bức ảnh. - Nhìn cái chuồng lợn hắn sống trong thời gian vợ hắn bị nhốt. - Hình ảnh cho thấy một ngôi nhà trông nhớp nhúa, đầy rác rưởi, một tấm thảm rơm dùng để đắp và những dây xích hắn xiềng Nuría suốt hai năm. - Thằng cha này không cầu kỳ, hắn có thể sống trong một túp lều hoặc chuồng gia súc. Tôi có thể ngó qua các email sếp nhận được không?

– Được. Jonan sẽ in ra cho anh nhé!

Jonan trở lại cùng các email và Montes đọc to lên.

– “Những hòn đá ở lòng sông và cát trên bãi biển”: tôi chưa bao giờ thạo thơ ca, vợ cũ của tôi bảo tôi kém nhạy cảm. Sếp nghĩ nó có ý nghĩa gì đây?

Amaia sửng sốt nhìn anh chăm chú. Đây là lần đầu tiên chị nghe thấy Montes bông đùa về việc ly hôn, có lẽ anh ta đã tiến bộ thực sự rồi.

– Nó nói đến những thứ đang ẩn nấp ở một nơi rõ ràng là không bị chú ý. Câu này trích dẫn từ một bài thơ: những hòn đá ở lòng sông và cát trên bãi biển, một thứ ẩn nấp trong một cảnh tượng rõ ràng.

– Có thể nó nhắc tới tên tarttalo mà chúng ta đang tìm chăng? Kẻ nào đó dám táo tợn gửi cho chúng ta những manh mối nơi tìm ra hắn.

Amaia nhún vai.

– Tốt. Vậy anh tập trung tìm ra Antonio Garrido. Etxaide, tiếp tục nhiệm vụ của cậu, - chị nói, không nêu tỉ mỉ. - Nếu cậu muốn, cậu có thể đi cùng thanh tra Montes tới thăm Nuría. Iriarte, anh đi cùng tôi. Gọi điện cho trung úy Padua thuộc Guardia Civil, hỏi anh ấy có thể đi cùng chúng ta không. Zabalza, anh có những gì?

– Vài kết quả, thêm nhiều cái tên để kiểm tra, nhưng ít chồng chéo. Hiện giờ, tôi đang kiểm tra chéo danh sách nhân viên của một công ty quét dọn có nhiều hợp đồng với cả ba bệnh viện. Có nhiều hộ lý làm ở ba bệnh viện, cũng như nhiều bác sĩ và y tá tập sự đến khám nhiều hơn một bệnh viện. Còn các công nhân thay thế và bất thường rất tốn thời gian.

Amaia chăm chú nhìn anh ta, thận trọng:

– Bác sĩ Sarasola thì sao?

– Không hề có ghi chép gì về việc ông ta đã điều trị cho mẹ cô trước đây. Cô có muốn tôi xem kỹ hơn không?

– Không, phó thanh tra Etxaide có thể làm việc đó. Anh tiếp tục với các danh sách đi.

Chị nhận thấy vẻ thất vọng của Zabalza. Anh chàng này chẳng bao giờ hài lòng.

Jonan có vẻ tư lự, Amaia cảm thấy anh có điều muốn nói với chị.

– Etxaide ở lại, - chị nói.

Anh đợi đến khi những người khác đi hết mới mỉm cười vẻ có lỗi.

– Thực ra, có một chi tiết ngớ ngẩn trong các email chị nhận được, song tôi không muốn nói ra trước mặt những người khác trước khi nói với chị.

Chị nhìn Jonan, chờ đợi.

– Khi lần theo địa chỉ IP, có tín hiệu bất chợt nhảy tới một máy chủ ở Mỹ, chính xác là bang Virginia, trước khi dẫn tôi tới nguồn của các bức thư.

– Và?

– Chúng đến từ Baton Rouge, Louisiana. FBI phát hiện ra cuộc tìm kiếm của tôi và ra lệnh tôi dừng ngay lập tức. Họ không giải thích, nhưng tuyến tín hiệu gợi ý hoặc có kẻ tình nghi hoặc có kẻ xâm nhập.

– Tốt. Cảm ơn Jonan, cậu đúng khi nói việc này với tôi trước.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.