Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11

❊ ❊ ❊

Amaia nằm xuống cạnh James, tin chắc đêm đó sẽ không ngủ được, đầu chị quay tròn vì thông tin mới mẻ. Ba vụ có án mạng rõ ràng không liên quan, do ba kẻ sát nhân vụng về ở ba nơi riêng biệt, song tất cả các nạn nhân đều bị cắt cụt chi giống nhau. Trong cả ba vụ, chi bị cắt đều biến mất khỏi hiện trường, ba thủ phạm đều tự tử trong tù hoặc trong lúc bị canh giữ, để lại cùng một thông điệp viết lên tường xà lim, hoặc trong vụ của Medina, thông điệp ghi trong một thư ngắn để gửi trực tiếp cho chị. Tuy nhiên, cách Quiralte đòi hỏi Amaia xuất hiện mới tiết lộ nơi hắn chôn xác nạn nhân cũng có thể coi là một dạng phát biểu cá nhân. Bây giờ, khám phá ra Lucía Aguirre sinh ở Baztán đã mở một cánh cửa mới, có thể là thứ kết nối giữa ba tội ác. Bước tiếp theo của chị phải tìm ra nạn nhân ở Logroño là người ở đâu. Tên người đó là gì nhỉ? Chị không thể hình dung ra tên của chị ta trong báo cáo Padua cung cấp. Chị xem đồng hồ lần nữa: đã gần một giờ rưỡi. Chị tính, đến hai giờ Ibai sẽ thức dậy đòi bú. Chị sẽ thức đến lúc đó và ghi lại mọi sự việc cần kiểm tra. Chị bắt đầu thầm lập một danh sách và khi làm thế, chị ngủ thiếp đi.

Chị đang ở gần con sông, lắng nghe tiếng lụt bẹt liên miên lúc các lamia đập bàn chân có màng lên mặt nước, tuy chị không trông thấy họ. Lucía Aguirre mặt xám như tro, cánh tay trái siết chặt quanh eo đang nhìn chằm chằm vào phần tay cụt ở bên sườn, bị cắt ở khuỷu. Trời không mưa, và nước bắn tung tóe như mưa xuống mặt sông, chợt dừng lại lúc cái nhìn khiếp sợ của Lucía gặp mắt chị. Lucía bắt đầu ngân nga một điệp khúc lần nữa, chỉ lần này Amaia mới nghe được giọng nói của Lucía, khô và the thé vì cát chặn đứng cổ họng, và hình dung ra lời không phải là bẫy chuột, mà là “tarttalo”.

Những tiếng khóc khe khẽ của Ibai đủ kéo Amaia ra khỏi giấc ngủ. Chị xem đồng hồ và ngạc nhiên thấy đã bốn giờ.

– Ơi, nhà vô địch của mẹ ơi, càng ngày con càng chịu đựng lâu hơn và lâu hơn đấy. Đến bao giờ con ngủ một lèo hết đêm, hở con? - Chị thở dài lúc ẵm con lên.

Sau khi Ibai bú xong, chị thay bỉm cho con rồi đặt nó vào giường cũi.

– James, - chị thì thào.

– Gì thế, em?

– Em sắp đi làm đây. Ibai đã bú no, nó sẽ ngủ một mạch đến sáng.

James lẩm bẩm gì đó và vụng về gửi vợ một nụ hôn gió.

**

Ban đêm, hệ thống sưởi ở đồn cảnh sát đã giảm thấp, và khi bước vào văn phòng, Amaia mừng vì mặc áo len dài tay dày bên trong chiếc Puffa mà James bắt chị mặc bằng được. Chị bật máy tính và vừa lấy cà phê ở máy pha trong hành lang, vừa thầm ôn lại những việc phải làm. Ngồi xuống bên bàn, chị bắt đầu lướt khắp các ghi chép mà Padua gửi cho chị về vụ Logroño. Đúng như chị nghĩ, không nhắc gì đến nhận dạng nạn nhân, chỉ có những chữ cái đầu I.L.O.

Amaia lướt thư viện định kỳ online các tờ báo chính ở La Rioja và tìm thấy vài tài liệu tham khảo về một vụ hình sự, thủ phạm là Luis Cantero, nhưng không nói gì đến nạn nhân. Chị tìm được một bài báo về phiên tòa nhắc đến Izaskun L.O., rồi bài cuối cùng về bản án cho kẻ giết I. López Ormazábal.

Izaskun López Ormazábal.

Con gái của Alfonso và Victoria.

Sinh ngày 28 tháng Tám năm 1969 tại Berroeta, Navarre. Đã chết…

Amaia rùng mình lúc đọc lại những chi tiết cá nhân của người phụ nữ. Berroeta là một làng nhỏ, không quá một trăm dân, cách Elizondo bảy dặm. Vậy người phụ nữ này cũng sinh ra ở thung lũng Baztán. Sức thuyết phục của phát hiện này khiến chị hơi choáng váng. Amaia thở dài, thả lỏng sức ép dồn nén suốt vài giờ qua, mong muốn có thể chia sẻ việc chọc thủng phòng tuyến này và những băn khoăn của mình với người nào đó. Còn lâu mới cảm thấy nhẹ nhõm khi xác minh được những nghi ngờ của mình, chị nhận ra ngay từ đầu chị đã dò dẫm tìm kiếm trong vực thẳm, chỉ lúc này nó đã nuốt thêm một mạng sống của thung lũng và gào thét từ lòng đất sâu thẳm của Baztán, hòa lẫn với máu của các nạn nhân. Nó sẽ không ngừng cho đến khi chị khám phá ra sự thật. Chị biết việc đó không hề dễ dàng, nhưng chị sẽ không từ bỏ dẫu phải xuống tận địa ngục và đối mặt với ác quỷ đang đùa giỡn, châm chọc chị bằng cách viết lên tường tên của một kẻ hung ác ăn tươi nuốt sống những người chăn cừu, những trinh nữ và cừu, những sinh vật vô tội.

Dường như đáp lại lời cầu nguyện của chị, Etxaide vào văn phòng, mỗi tay cầm một cốc cà phê.

– Trung úy trực bảo tôi chị đang ở đây.

– Chào Jonan, mấy giờ rồi? - Chị hỏi và liếc nhìn đồng hồ.

– Vừa qua sáu giờ, anh đáp và đưa mời chị cà phê trong cốc giấy.

– Cậu làm gì ở đây sớm thế?

– Tôi không ngủ được. Nhà khách nơi tôi ở có một nhóm khoảng hai chục anh chàng đi nghỉ cuối tuần, Jonan kể, dường như thế là đủ giải thích mọi sự. - Còn chị?

Amaia mỉm cười và cập nhật cho Jonan những phát hiện của chị trong hai mươi phút liền.

– Chị nghĩ là có thể còn các nạn nhân khác ư?

Amaia ngập ngừng trước khi đáp:

– Tôi có cảm giác thế.

– Chúng ta có thể tìm kiếm các nạn nhân bị đàn ông bạo hành và bị cắt cụt chi, - anh gợi ý và mở laptop.

– Quá chung chung, - Amaia phản đối. - Cắt cụt có thể mở rộng phạm vi bao gồm các nhát chém hoặc vết dao đâm, buồn thay chúng là đặc trưng trong các tội ác loại này. Ngoài ra, tôi tin chắc phần lớn các vụ cắt xẻo mà chi bị mất, thông tin bị coi là mật.

– Các nạn nhân sinh ra hoặc sống ở Baztán thì sao?

– Tôi đã kiểm tra; nơi sinh của nạn nhân tưởng như không liên quan trong phần lớn các trường hợp. Thông thường nó chỉ xuất hiện trên giấy chứng tử.

– Chúng ta có thể tìm kiếm theo các tuyến này, ắt phải có ghi chép đặc biệt về những người chết thảm trong sổ đăng ký sinh và tử chứ, - Jonan vừa nói vừa gõ các thông tin trên máy tính trong lúc Amaia nhấp từng ngụm cà phê nóng và sưởi ấm đôi bàn tay quanh cái cốc giấy. Mình phải nhớ mang cái ca riêng đi, chị tự nhủ và thử ngó vào bóng tối bên ngoài, song chỉ bắt gặp bóng mình trong kính, nhô ra bóng đêm tối đen vẫn bao trùm Baztán.

– Nhà tang lễ, bất chợt chị nói.

– Cái gì? - Jonan quay sang chị, mong đợi.

– Gia đình Lucía Aguirre đã dán cáo phó ở nhà tang lễ Baztán. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu gia đình của các nạn nhân khác cũng làm như vậy, thừa nhận họ là người xuất thân từ thung lũng. Người ta cũng có thể tổ chức lễ Mi xa cho người chết hoặc có thể chôn họ trong làng, mặc dù họ không sống ở đó khi chết.

– Chị nghĩ bao giờ họ mở cửa? - Jonan hỏi và xem giờ.

– Tôi không tin là trước chín giờ, nhưng cậu có thể gọi số khẩn cấp 24/24, - chị đáp và lại nhìn chăm chú qua cửa sổ, nơi một ánh sáng yếu ớt, xa xa cho thấy là ánh sáng đầu tiên lúc rạng đông. - Sáng nay tôi có vài việc phải làm, nhưng nếu có thể tôi sẽ đến nhà tang lễ cùng với cậu. Tôi nghĩ ở Elizondo có hai cái. Để xem cậu có thể tìm thấy gì đó ở các làng khác không, nhưng đừng gọi cho họ, tôi thích nói chuyện trực diện hơn. Biết đâu chúng ta có thể làm họ nhớ lại.

Amaia vào xe, không cởi áo khoác và lái qua những đường phố vắng vẻ, các cửa kính hạ xuống nên chị có thể thưởng thức bản hợp xướng huyên náo lúc rạng đông. Lúc tới vùng lân cận Txokoto, chị rẽ vào cổng hậu của xưởng bánh. Vào giờ ấy, nó vẫn đóng nên chị đỗ xe và chiếu thẳng đèn pha vào tường. Có kẻ nào đó đã phun những chữ đậm nét “CON ĐĨ XẢO TRÁ”, Amaia ngồi một lát, trừng trừng nhìn những chữ viết đã buộc chị ngắm nó không ít thì nhiều. Chị lùi xe và lái về nhà.

Chị tình cờ gặp Ros ở tiền sảnh lúc đang đi ra, Amaia chào chị gái song không nhắc đến dòng chữ kia. Lúc Amaia bước vào ngôi nhà yên tĩnh, mọi người vẫn ngủ say, chị nhận ra không như các phòng khác có hệ thống sưởi trung tâm, nhiệt độ trong phòng khách đã tụt xuống vài độ trong đêm. Amaia quỳ gối cạnh lò sưởi và bắt đầu nhóm lửa, một việc luôn khiến chị tìm thấy sự bình tĩnh. Chị làm một cách máy móc, lặp lại trình tự đã học được từ khi còn bé, luôn mang đến cho chị một cảm giác yên bình bí ẩn. Lúc ngọn lửa bắt đầu liếm vào những thanh củi to hơn, chị đứng dậy và liếc nhìn đồng hồ, tính múi giờ ở Louisiana. Chị rút di động ra, tìm số của đặc vụ Dupree. Chị cảm thấy tim mình lỡ nhịp lúc bấm số, lúc một giọng nói trong lòng hét lên bắt chị ngắt máy, đừng gọi cuộc này, thì giọng nói kéo dài, mềm mỏng của đặc vụ Dupree từ nơi nào đó ở New Orleans vọng tới.

– Chúc buổi tối tốt lành, thanh tra Salazar, hay tôi nên nói là buổi sáng nhỉ?

Amaia thở dài trước khi đáp lại.

– Chào Aloisius. Ở đây trời sắp rạng, - chị nói, cố kiềm chế cơn run chạy khắp toàn thân, mặc dù ngọn lửa đang cháy rừng rực trong lò.

– Cô khỏe không, thanh tra? - Giọng anh ấm áp và thông cảm, đúng như chị nhớ.

– Bối rối, nhiều thứ xảy ra cùng một lúc, quá nhiều, - chị thú nhận.

Cố đánh lừa Dupree chẳng dễ gì, hơn nữa, toàn bộ mục đích của những cuộc gọi đêm khuya này là để nói thật. Nếu không thì gọi để làm gì?

– Tôi đang điều tra một vụ ở Baztán. Chỉ là một vụ nhỏ tôi phải nghiên cứu nhiều hơn mọi thứ vì lòng trung thành chính trị của thượng cấp. Nhưng hôm nay, tôi phát hiện ra rằng một vụ khác tôi đang điều tra có thể liên quan tới thung lũng Baztán. Tôi vẫn chưa thể giải thích vì sao, nhưng tôi có cảm giác rằng đây là một trong những vụ mà không hiểu sao kẻ sát nhân cố thiết lập mối quan hệ với tôi. Giống như trong những vụ tương tự tôi đã nghiên cứu ở Quantico, thủ đoạn phạm tội khớp với một loại [1], kẻ đó liên lạc với cảnh sát, có điều hắn hành động rất khôn khéo, khiến ta phải nghĩ tới một tính cách phức tạp hơn. - Chị dừng lại để sắp xếp ý nghĩ.

- Phức tạp hơn như thế nào?

– Hầu như tôi không dám nghĩ đến nó trong phạm vi này. Đến bây giờ chúng tôi mới biết được rằng bọn sát nhân đều là những tội phạm vặt - ăn cắp ở cửa hàng, kẻ trộm, lừa đảo - tất cả đều có tiểu sử bạo hành phụ nữ. Chúng gần gũi với những phụ nữ chúng giết, họ đều liên quan tới thung lũng: một người sống ở đây, những người khác sinh ra ở Baztán… - Chị lại ngập ngừng, không biết nói tiếp ra sao. - Tôi biết chuyện này có vẻ điên rồ, Dupree, nhưng tôi cảm thấy chắc chắn rằng có nhiều thứ hơn việc này, chị giải thích. - Vấn đề là tôi không biết bắt đầu từ đâu.

– Cô phải làm thôi, thanh tra Salazar, cô bắt đầu…

– Từ ban đầu, - chị nói hết câu của anh, giọng chị để lộ sự lo âu.

– Việc này bắt đầu ở đâu?

– Vụ giết Johana Márquez, - chị đáp.

– Không - anh nói, bất ngờ.

– Cô ấy là vụ đầu tiên tôi biết liên quan đến việc cắt xẻo. Trước đó có thể nhiều vụ khác, nhưng… bố dượng cô ta - kẻ giết người - để lại cho tôi một bức thư ngắn, chính nó đã khởi sự cuộc điều tra này.

– Nhưng nó bắt đầu ở đâu? - Dupree nhắc lại, giọng bí ẩn.

Một cơn run chạy xuống sống lưng, chị gần như cảm thấy những cái gai nhọn trong bụi kim tước móc toạc chiếc [2], lúc chị đi trên con đường mòn hẹp tới hang của nữ thần. Tiếng lanh canh của những vòng tay bằng vàng, mái tóc dài vàng hoe đổ xuống tận eo, nụ cười mỉm vương giả hoặc yêu mị, Mari nói: “Tôi nhìn thấy một người đàn ông vào một trong những cái hang kia, mang một cái bọc và lúc ông ta đi ra thì không còn nữa”.

Rồi câu hỏi của chị: “Cô có trông thấy mặt người đó không?” là câu trả lời khó hiểu “Tôi chỉ thấy một con mắt”.

Cuối cuộc điện đàm, Aloisius thở dài nghe có vẻ xa cách, nhạt nhẽo.

– Nhìn thì biết sao được? Cô phải trở về Baztán thôi.

Nhận xét của anh khiến chị kinh ngạc.

– Nhưng tôi đã ở đây hai ngày rồi, Aloisius.

– Không, thanh tra Salazar, cô vẫn chưa trở về.

Chị ngắt máy, vẫn nhìn trừng trừng vào tin nhắn trên màn hình một lát.

– Cháu không nên làm việc đó.

Tiếng bà Engrasi đứng ở lưng chừng cầu thang và quan sát chị khiến Amaia giật nảy mình, đến nỗi chiếc điện thoại rơi xuống một cái ghế cạnh lò sưởi.

– Cô ơi, cô làm cháu sợ quá, - Amaia nói và cúi xuống dò dẫm dưới cái ghế.

Bà cô xuống hết cầu thang, vẫn nhìn chị nghiêm trang.

– Cháu đang làm gì mà sợ?

Amaia thẳng người lên, điện thoại trong tay và đợi tim mình hết đập dồn dập rồi mới trả lời:

– Cháu biết mình đang làm gì, cô ạ.

– Cháu ư? - Bà khịt mũi, - Cháu có biết thật là mình đang làm gì không?

– Cháu cần những lời giải đáp, - chị xác nhận.

– Cô có thể giúp cháu, - bà Engrasi nói, đi đến tủ ly và lấy cái gói nhỏ quấn trong mảnh lụa đen, đựng những quân bài ta rô.

– Trước hết, cháu cần biết là hỏi việc gì, cô ạ. Chính cô đã dạy cháu như thế. Có điều cháu không có ý tưởng nào. Nói chuyện với anh ấy giúp cháu hình dung - cô đừng quên anh ấy là một trong những chuyên gia lỗi lạc nhất của FBI về rối loạn hành vi và tâm lý tội phạm. Cháu coi trọng ý kiến của anh ấy.

– Cháu đang chơi đùa với những việc mà cháu không hiểu, cháu yêu quý ạ, - bà trách cứ.

– Cháu tin cậy anh ấy.

–Vì Chúa, Amaia! Cháu không thấy mối quan hệ của cháu bất bình thường đến thế nào sao?

Amaia định trả lời nhưng dừng lại ngay khi trông thấy James, ăn vận để ra ngoài đang xuống cầu thang, bế Ibai trên tay.

Bà cô ném cho chị cái nhìn chê trách cuối cùng, xếp các quân bài về chỗ và vào bếp làm bữa sáng.

[1] Kẻ sát nhân dùng dao giết rồi cắt xẻo nạn nhân.

[2] Áo ngoài có mũ trùm đầu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.