Phòng họp số một của Quốc vụ viện rộng rãi và sáng sủa, những cây la han tùng và ngũ châm tùng xanh tươi quanh năm đang vươn mình với tư thế tràn đầy sức sống và rạng rỡ nhất, để nghênh đón những vị quý khách sắp tới.
Lý Nghị đi theo Cố Hành, bước đi trên hành lang. Tấm thảm dày dặn bước lên vô cùng mềm mại và thoải mái, không phát ra một chút tiếng động nào.
Một người đi tới từ phía đối diện, vừa nhìn thấy Cố Hành liền cười bước lên bắt tay, hai người vui vẻ trò chuyện. Cố Hành nói với Lý Nghị: "Tiểu Nghị, em cứ đi vào phòng họp trước, lát nữa anh sẽ đến ngay."
Lý Nghị vâng một tiếng, đi về phía phòng họp số một, đến cửa liền đưa mắt nhìn vào bên trong.
Bên trong chỉ có một cô gái, đang quay lưng về phía cậu để sắp xếp đồ đạc trên bục chủ tịch. Cô mặc một bộ âu phục vừa vặn, tấm lưng hoàn mỹ, mái tóc đen nhánh tôn lên vóc dáng thon thả tinh tế, kết hợp với bầu không khí trang nghiêm thành kính của phòng họp số một, tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.
“Xin chào!” Lý Nghị khẽ gõ nhẹ lên cánh cửa.
Cô gái quay người lại, nở một nụ cười rạng rỡ ấm áp tựa như ánh xuân, làm bừng sáng cả tâm can và ánh mắt của Lý Nghị.
“Xin chào, anh là...?” Cô gái nhìn thấy một gương mặt trẻ tuổi xa lạ, có chút khó hiểu lên tiếng hỏi.
“Tôi đến để tham dự hội nghị tham sự. Tôi tên là Lý Nghị.”
Cô gái hơi ngạc nhiên một chút, cầm danh sách hội nghị trên bàn lên xem qua rồi mồm cười nói: “Ồ, Lý Nghị, vị tham sự trẻ tuổi nhất! Trong danh sách hội nghị còn có ghi chú đặc biệt nữa đấy. Tôi là nhân viên mới của văn phòng thủ tướng, vẫn chưa quen thuộc lắm với công việc tham sự, mong anh thông cảm nhé. À, còn mười phút nữa hội nghị mới bắt đầu, các vị tham sự khác đều đang uống trà ở phòng nghỉ bên cạnh, anh có muốn qua đó uống một chén không?”
Lý Nghị cười nói: “Không cần đâu, tôi cứ ở đây đợi là được.” Cậu bước vào ngồi xuống bên chiếc bàn họp hình bầu dục, hỏi: “Thủ tướng là một người thế nào vậy?”
Cô gái đang sắp xếp tài liệu trên bàn, nghe vậy liền phì cười: “Thủ tướng là người thế nào ư? Anh chưa xem Bản tin Thời sự (Xinwen Lianbo) bao giờ à?”
Lý Nghị nói: “Ý tôi muốn hỏi là, trong cuộc sống thường ngày, thủ tướng là một vị trưởng bối nghiêm khắc, hay là một cụ già hòa nhã?”
“Ông ấy có lúc hòa nhã, có lúc lại nghiêm khắc. Đợi lát nữa gặp rồi anh sẽ hiểu thôi.” Cô gái tiếp tục bận rộn với đống đồ đạc trên bàn, cười nói: “Tôi cũng không nói rõ được đâu.”
Lý Nghị gật đầu, nói lời cảm ơn, sau đó lấy báo cáo ra xem lại lần cuối cùng để đảm bảo không có bất kỳ sơ sót nào.
Thỉnh thoảng cô gái lại ngẩng đầu nhìn Lý Nghị, khóe môi thoáng hiện lên một nụ cười nhẹ.
Bất cứ ai lần đầu tiên gặp thủ tướng đều vô cùng căng thẳng trước khi gặp mặt, cho dù đó là quan chức lớn một tỉnh đi chăng nữa cũng không ngoại lệ, huống chi lại là một thanh niên trẻ tuổi thế này!
Mấy phút sau, các vị tham sự tham gia hội nghị lần lượt bước vào, Cố Hành cũng đi vào, ngồi xuống bên cạnh Lý Nghị, khẽ vỗ nhẹ lên bã vai cậu và cười nói: “Đừng căng thẳng, cứ bình tĩnh như khi báo cáo công việc thường ngày là được.”
Lý Nghị gật đầu, nhưng trông có vẻ vẫn hơi cứng nhắc.
Trong phòng họp bỗng vang lên một tràng pháo tay nhiệt liệt. Dù Lý Nghị đang ngồi quay lưng về phía cửa, nhưng lúc này cậu cũng biết là thủ tướng đã đến. Cậu cùng mọi người đứng dậy, hai sức vỗ tay thật mạnh, đồng thời hơi nghiêng đầu nhìn về phía cửa ra vào.
Khuôn mặt quen thuộc trên tivi nay lại xuất hiện một cách chân thực ngay trước mắt. Thủ tướng mỉm cười vẫy tay ra hiệu, chào hỏi các đồng chí tham sự, rồi bước vào bắt tay từng người một. Khi nắm lấy tay Lý Nghị, thủ tướng đã nói một câu: “Đồng chí Lý Nghị, tôi đã xem màn thể hiện của cậu tại hội nghị thượng đỉnh ngành thép, rất khá! Cứ tiếp tục cố gắng nhé.”
Khoảnh khắc này, đầu óc Lý Nghị dường như chập mạch trong giây lát, chỉ cảm thấy cơ thể bồng bềnh nhẹ tênh như đang bay lượn trên mây. Nhưng cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cất lời chào thủ tướng.
Hội nghị chính thức bắt đầu. Lý Nghị nhìn thấy cô gái hồi nãy đang ngồi ở góc phòng, tay cầm giấy bút, xem ra cô ấy chính là thư ký tốc ký của hội nghị.
Lời mở đầu của thủ tướng rất hài hước: “Đây là buổi tụ họp của các đồng chí lão thành, nhưng lại có tận hai bạn trẻ đến để nghe trộm đấy nhé! Hy vọng hai bạn không cảm thấy quá khô khan nhàm chán.”
Hai người trẻ tuổi được nhắc đến chính là Lý Nghị và cô gái kia. Đứng trước một đám các vị lão thành thế này, hai người trẻ tuổi bọn họ quả thực rất nổi bật, bảo sao thủ tướng lại đem chuyện này ra để trêu đùa.
Các vị lão thành đều bật cười, bầu không khí căng thẳng lập tức dịu bớt.
“Kẻ biết nhà dột ở dưới mái nhà, kẻ biết chính sách sai lầm ở chốn cỏ nội. Công tác tham sự là công tác mặt trận thống nhất hữu nghị mà Đảng ta rất coi trọng kể từ khi thành lập nước. Các đồng chí đều là những vị tham sự kỳ cựu được Quốc vụ viện đặc biệt mời gọi, là những lão thành từng có cống hiến kiệt xuất trong lĩnh vực ngành nghề của mình. Đến với hội nghị lần này, tôi chủ yếu đóng vai trò là một người lắng nghe, muốn nghe các đồng chí đóng góp ý kiến cho chính phủ chúng ta. Đây là một hội nghị hòa bình và dân chủ, bất kể các đồng chí là đảng viên Đảng ta, hay là nhân sĩ không đảng phái, hoặc nhân sĩ các đảng phái dân chủ, tôi tin rằng tất cả chúng ta đều là những người yêu nước, là những người yêu nước mong muốn đất nước ngày càng cường thịnh hơn! Nhân đây, tôi chân thành hy vọng các đồng chí đừng câu nệ, hãy cứ thoải mái nói hết suy nghĩ của mình. Người nói không có tội, người nghe đủ để răn mình!”
Thủ tướng ung dung phát biểu, từ đầu đến cuối không hề nhìn vào bản thảo diễn văn trên bàn dù chỉ một lần. Ông luôn mỉm cười, lễ độ và có chừng mực, thể hiện sự tôn trọng đầy đủ đối với các vị tham sự của Quốc vụ viện.
Các vị tham sự tự do phát biểu, đưa ra rất nhiều kiến nghị vô cùng quý báu và hữu ích đối với sự phát triển kinh tế cũng như xây dựng đảng chính dưới tình hình trong nước và quốc tế hiện nay.
Phòng tham sự vẫn luôn được mệnh danh là “cố vấn chiến lược” của chính phủ. Kể từ khi thành lập nước, các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước luôn rất coi trọng công tác tham sự. Mỗi một thế hệ chính phủ đều tuyển dụng một số nhân sĩ xã hội có cống hiến đặc biệt cho đất nước và nhân dân trong một giai đoạn nhất định. Lịch sử đã chứng minh rằng, những vị tham sự này đã hiến kế lập mưu cho đất nước, phát huy nhiệt huyết tuổi già cho sự nghiệp phát triển của tổ quốc, đóng góp những cống hiến to lớn. Sự ra đời của rất nhiều đại sách lược quốc gia đều không thể tách rời sự tham gia của nhóm cố vấn này.
Cổ nhân có câu “bàng quan giả thanh” (người ngoài cuộc tỉnh táo). Có lẽ những người thuộc đảng phái ngoài đảng chấp chính (chấp chính) vì bớt đi một số ràng buộc nên ở một số phương diện, họ càng có thể nhìn thấu những đại xu thế nhất định của xã hội hiện nay.
Nhà cầm quyền hỏi chính trị nơi nhân dân, hỏi kế sách nơi nhân dân, hỏi nhu cầu nơi nhân dân chính là tiền đề cơ bản để xã hội phát triển hài hòa.
Thủ tướng chăm chú lắng nghe, kiên nhẫn hồi đáp từng câu hỏi và kiến nghị của mỗi người.
Đối với những vấn đề lớn lao như xây dựng thể chế chính trị quốc gia, Lý Nghị với tư cách là một người mới bước chân vào quan trường thì vẫn chỉ có phần đứng nghe. Dù bản thân cậu cũng có rất nhiều góc nhìn khác nhau, nhưng trong đầu cậu vẫn chỉ là một khái niệm mơ hồ, chưa hình thành nên một hệ thống lý luận hoàn chỉnh, hiện tại vẫn chưa thể diễn đạt một cách thật rõ ràng để phát lên tiếng nói của chính mình.
Đợi khi tất cả các vị tham sự đều đã phát biểu xong, thủ tướng cười nói: “Hôm nay ngồi đây còn có vị tham sự trẻ tuổi nhất của đất nước chúng ta - đồng chí Lý Nghị. Bây giờ chúng ta hãy cùng xem vị tham sự trẻ tuổi này sẽ mang lại cho chúng ta bất ngờ gì nhé!” Vừa nói, ông vừa dẫn đầu vỗ tay.
Các vị tham sự lập tức vỗ tay theo, toàn bộ ánh mắt trong hội trường đều đổ dồn về phía Lý Nghị.
Lý Nghị đứng dậy, hơi khom mình cúi chào các vị lãnh đạo tiền bối, mang theo một nụ cười tự tin điềm tĩnh, không nhanh không chậm cất lời: “Thủ tướng, các vị tiền bối tham sự, xin chào các vị. Lần đầu tiên được tham gia một hội nghị cấp cao thế này, trong lòng tôi vô cùng kích động và phấn khích. Khổng Tử từng nói: Sáng nghe đạo, chiều chết cũng đành. Hôm nay, có được cơ hội này để học hỏi từ các bậc tiền bối đông đảo, quả thực là vinh hạnh lớn của Lý Nghị!”
Thủ tướng cười nói: “Đừng nói mấy lời sáo rỗng đó, đây là một hội nghị thực tế, chúng ta không có thời gian nghe cậu ở đây nịnh hót tâng bốc đâu.”
Mọi người đều bật cười ha hả.
Thế nhưng sắc mặt Lý Nghị vẫn tự nhiên như thường, không hề có chút lúng túng nào. Cậu biết thủ tướng cố tình nói đùa như vậy là để xua đi sự căng thẳng trong lòng cậu, trong thâm tâm cậu lại càng thêm phần kính trọng thủ tướng nhiều hơn.