Hoàng Kim Vụ thủ hiền | Tổng điểm kích ... (rác giao diện bỏ qua)
“Trưởng phòng Lý, tôi đang ở bên ngoài đây! Tối nay, Phó sảnh trưởng Lưu kéo tôi ra ngoài tiếp rượu bằng được, bảo là có rất nhiều đồng nghiệp đi cùng, lúc tôi đến nơi mới biết, trong sảnh văn phòng chỉ có tôi và hắn ta hai người, những người khác tôi đều không quen.”
“Ừ, thế thì cứ uống đi! Uống xong cô về là được, chẳng lẽ hắn còn ăn thịt được cô chắc?”
“Uống xong, hắn lại kéo tôi đi hát, rồi lại khiêu vũ.”
“Thế cô khiêu vũ xong thì về đi! Hôm nay tôi mệt rồi, định đi ngủ đây.”
“Đừng mà! Trưởng phòng Lý, tôi bây giờ bị hắn kéo đến khách sạn mất rồi, hắn đang tắm rửa, tôi nhân cơ hội này gọi điện cho anh đây. Trưởng phòng Lý, anh mau đến cứu em với! Em đang ở phòng 1108 khách sạn Hương Giang. Hắn ra rồi, em không nói nữa đây, trưởng phòng Lý, anh mau đến đi, em cầu xin anh đấy!”
Đàm Hân Di nói xong liền cúp điện thoại.
Lý Nghị đặt đại ca đại xuống, cau mày, cái cô Đàm Hân Di này, sao mà rắc rối thế cơ chứ! Em cứ tìm đại cái cớ không tham gia tiệc rượu là được chứ gì! Cái ông phó sảnh trưởng Lưu kia đã đang tắm rửa, sao em không nhân cơ hội đó mà chuồn đi?
Chẳng lẽ, trong chuyện này có âm mưu gì mờ ám?
Lý Nghị ngồi xuống, châm một điếu thuốc, hồi tưởng lại thật kỹ quá trình từ khi quen biết Đàm Hân Di.
Người phụ nữ này vẫn luôn vô tình hay cố ý tiếp cận Lý Nghị, nếu chỉ vì một suất biên chế, một trưởng phòng nhỏ nhoi như Lý Nghị cũng chẳng giúp gì được cho cô ta, đáng lẽ cô ta phải ôm lấy cái đùi của Phó sảnh trưởng Lưu mới phải, đằng này cô ta lại chẳng mặn mà gì với Phó sảnh trưởng Lưu.
Uông Dương!
Mọi chuyện chỉ trở nên mập mờ khó hiểu sau cuộc điện thoại gọi đến từ Uông Dương.
Lý Nghị là một người đàn ông bình thường, thậm chí còn ham mê sắc đẹp hơn đàn ông bình thường một chút xíu, anh thích phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ đẹp.
Nhưng anh lại càng là một người đàn ông trưởng thành, nếu độ tuổi sinh lý của anh bằng với tuổi thật của mình, thì khi nhận được cuộc điện thoại này của Đàm Hân Di, mười mươi anh sẽ thực sự xúc động mà chạy đến giải cứu rồi.
Thế nhưng, Lý Nghị đã qua cái tuổi bồng bột vì sắc đẹp rồi, cứu hay không cứu Đàm Hân Di, cứu bằng cách nào, đều phải suy tính cho thấu đáo từ trước.
Lùi một vạn bước mà nói, cho dù người phụ nữ Đàm Hân Di này không có vấn đề gì đi nữa, nhưng người đàn ông ở cùng cô ta lại là Lưu Hoang Quang - Phó sảnh trưởng sảnh Chính phủ tỉnh!
Người ta đường đường là cán bộ cấp phó sảnh đấy! Cho dù có phạm chút vấn đề về lối sống đi nữa, chỉ cần có kẻ chống lưng ở bên trên, tối đa cũng chỉ chịu kỷ luật trong đảng, hoàn toàn không ảnh hưởng đến chức vụ của hắn.
Cứ như vậy, Lý Nghị muốn làm cái chức trưởng phòng dưới sảnh văn phòng này e là sẽ gặp trắc trở đấy!
Lý Nghị tuy có hậu thuẫn, nhưng quan huyện không bằng quan hiện quản, Lưu Hoang Quang muốn cho Lý Nghị đi giày nhỏ (gây khó dễ), thì chỉ trong một phút mốt là xong.
Liều mạng đắc tội với Lưu Hoang Quang để đi cứu sự trong trắng của một nữ cấp dưới, cái món làm ăn này có đáng hay không?
Hơn nữa, nữ cấp dưới này, từ khi bước chân vào Thủy đốc biện, vẫn luôn mang theo tâm cơ và tính vụ lợi rất nặng.
Lý Nghị trầm ngâm suy nghĩ một lát, liền gọi điện cho Uông Dương.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nhấc máy, bên trong truyền đến giọng nói hổn hển của Uông Dương: “Mẹ kiếp! Đang lúc cao trào phê pha, mày lại gọi điện đến! Hại suýt chút nữa tao bị liệt dương! Nếu không phải vì Nghị thiếu mày, tao đã cắtừ cái của quý của hắn ta luôn rồi!”
“Uông đại thiếu, tao hỏi mày chút chuyện.” Lý Nghị trực tiếp lờ đi những lời cằn nhằn của đối phương.
“Đã muộn thế này rồi mà mày còn tìm tao, chắc chắn là có việc rồi, mày nói đi, tao đang vênh tai lên nghe đây.”
“Đàm Hân Di thực sự đã tìm gặp mày rồi à?”
“Cái gì đạm với chả nồng, tao nghe chả hiểu mày đang nói cái quái gì cả!” Uông Dương dùng tay đẩy đầu người phụ nữ đang nằm dưới háng mình ra, vung tay ra hiệu cho cô ta cút đi.
“Chính là cái hôm mày gọi tao đi uống rượu với Ôn Khả Gia ấy...”
“Ài da, tao suýt quên mất, Ôn Khả Gia hôm nay còn nhắc đến mày đấy, bảo là gọi mày cùng ra ngoài chơi mà gọi điện mãi mày không thưa máy, này, mày làm cái khỉ gì thế hả?”
“Đừng có đánh trống lảng, chuyện uống rượu tính sau đi. Tao đang nói chuyện chính với mày đây! Cái cô mà tao dẫn theo hôm ấy, cô ta thực sự đã tìm đến mày à? Chẳng phải hôm đó mày còn chủ động gọi điện nhắc nhở tao cơ mà? Nhớ ra chưa?”
“Ồ, bồ của mày, tao nào dám đụng vào chứ! —— Hẹn hò chút thôi. Cô ta không hề tìm gặp tao, cô ta chỉ gọi điện cho tao, bảo tao phối hợp với cô ta diễn một màn kịch cho mày xem thôi.”
“Cái gì? Diễn kịch cho tao xem á?”
“Đúng thế, cô ta bảo mày phớt lờ cô ta, nên bảo tao gọi một cuộc điện thoại cho mày, để kích thích thần kinh của mày! Ha ha, hôm đó quả nhiên đã kích thích được thần kinh của mày rồi chứ gì?”
“Ý mày là, nội dung cuộc điện thoại đó của mày, là do cô ta dạy mày nói như vậy?”
“Đúng vậy! Sao thế?”
“Cô ta dạy mày nói rằng, cô ta đã tìm gặp mày, bảo mày giải quyết xong chuyện biên chế cho cô ta, thì cô ta sẽ ngủ với mày một đêm, có phải thế không?”
“Đúng thế. Hình như là nói vậy, thời gian lâu quá rồi, tao nhớ không rõ lắm. Xảy ra vấn đề gì à? Ha ha, Nghị thiếu, con nhỏ này mưu mô xảo quyệt lắm đấy, mày cẩn thận kẻo bị cô ta xoay mòng mòng đấy nhé!”
“Ừ, tao đã bị cô ta xoay cho một vố rồi đây!”
“Sao thế hả?” Uông Dương rõ ràng tỏ ra rất có hứng thú với chuyện Lý Nghị bị sập bẫy.
“Cuộc điện thoại đó của mày quả thực đã kích thích tao, ban đầu tao mắng cho cô ta một trận khóc thét lên, sau đó lại cảm thấy bản thân quá đáng quá, nên tính bù đắp cho cô ta một chút, bèn dẫn cô ta đi công tác một chuyến, kiếm cho cô ta chút thành tích chính trị, kết quả là cô ta lại cảm động đến mức khóc thét lên.”
“Đúng là một người phụ nữ phiền phức!” Uông Dương lắc đầu thở dài: “Tao từ trước đến nay chưa bao giờ dây dưa với mấy đứa phụ nữ phiền phức cả, phụ nữ tao muốn, đều là gọi là đến, vẫy là đi, vạn hoa tùng trung quá, phiến diêm bất triêm thân! Cái cô Trương Hân Di mày biết chứ? Một đóa cúc trắng ngon lành thế đấy, húp không được thì tao cũng chẳng thèm húp! Vì một người phụ nữ mà rước họa vào thân, không đáng chút nào! Gái đẹp trên thiên hạ nhiều lắm, tao có ngày nào cũng chơi cũng không xuể ấy chứ? Việc gì phải treo cổ trên một cái cây cong, mày nói xem có đúng không?”
Lý Nghị kiên nhẫn nghe hết bài kinh nghiệm tán gái của đối phương, lúc này mới cười nói: “Vừa nãy tao nhận được điện thoại của cô ta, cô ta bảo sắp bị Phó sảnh trưởng Lưu bên sảnh văn phòng chúng tao thịt rồi, gọi tao đến cứu, mày bảo xem, đây là tình huống gì thế hả?”
Uông Dương cầm điện thoại, nửa ngày không lên tiếng.
Lý Nghị "alo" mấy tiếng, hắn mới cất lời: “Con nhỏ này quả thực không đơn giản chút nào. Nếu là tao, tao mặc thây cô ta luôn.”
Lý Nghị thở dài: “Đáng tiếc, tao không phải là mày.”
Uông Dương cũng thở dài bảo: “Mọi chuyện rành rành ra đó rồi, mày chỉ cần đi tới, cô ta sẽ trở thành người của mày. Tới lúc đó mày muốn vứt bỏ cũng khó đấy! Cái lão phó sảnh trưởng Lưu kia, sợ rằng chỉ là một con cờ bị người phụ nữ này lợi dụng thôi, cũng giống như tao vậy, bị cô ta lợi dụng rồi.”
Lý Nghị nói: “Cô ta bám dính lấy tao? Tại sao chứ? Thân thế của tao cô ta hoàn toàn không biết. Chỉ là một tên trưởng phòng té riu, cô ta cần gì phải tốn nhiều tâm cơ đến vậy để bám lấy tao cơ chứ?”
Uông Dương bảo: “Ý mày là, đằng sau cô ta, có kẻ sai khiến?”
Lý Nghị cười nói: “Tao đoán vậy, đây có lẽ là một cái bẫy do kẻ có tâm giăng ra, hơn nữa tuyệt đối không đơn giản chút nào! Cho nên, tao mới không vội vàng chạy sang đó.”
Uông Dương bắt đầu nổi hứng thú: “Mày đang ở đâu? Chúng ta gặp mặt nói chuyện đi, một cái bẫy hay ho như thế này, tao rất có hứng thú muốn phá giải nó đấy.”
Lý Nghị nói: “Tao đang ở ký túc xá.”
Uông Dương cười bảo: “Thế này đi, tao qua đó ngay đây!”
Lý Nghị không ngờ rằng, Uông Dương lại còn tò mò và nhiệt tình hơn cả chính mình!
Lý Nghị cười lạnh một tiếng, hiện tại anh tin chắc rằng, cho dù Lưu Hoang Quang có tâm muốn bắt nạt Đàm Hân Di đi nữa, e là cũng không dễ dàng ăn chắc như thế, dựa vào sự tinh ranh của Đàm Hân Di, có khi hành hạ lão Lưu đến mức thoi thóp ấy chứ, thế là còn hời cho Lưu Hoang Quang chán!
Lý Nghị lại gọi thêm một cuộc điện thoại, đây là số điện thoại mà lần trước ở khách sạn Hương Giang Tiêu Kiếm Phi đã đưa cho anh.
Tiêu Kiếm Phi vậy mà lại bắt máy rất nhanh.
“Đội trưởng Tiêu, muộn thế này rồi mà vẫn chưa ngủ cơ à?”
“Trưởng phòng Lý, chào anh.” Tiêu Kiếm Phi không ngờ Lý Nghị muộn thế này rồi mà vẫn gọi điện cho mình, có chút bất ngờ, bèn nói: “Dù sao tôi cũng ngủ lại phòng trực, tối nay không có việc gì gị, luyện công chút nên ngủ muộn.”
Lý Nghị cười nói: “Có một việc muốn làm phiền anh điều tra giúp tôi một chút. Tôi muốn biết tình hình căn phòng số 1108 của các anh. C càng chi tiết càng tốt!”
Tiêu Kiếm Phi cũng không hỏi Lý Nghị tại sao, dứt khoát đáp: “Được, anh đợi nhé.”
Điện thoại của Tiêu Kiếm Phi còn chưa gọi lại, thì tên nhóc Uông Dương đã đến nơi rồi. Điều khiến Lý Nghị bất ngờ hơn nữa là, tên này vậy mà lại kéo cả Ôn Khả Gia theo cùng.
“Uông đại thiếu, hai người đây là vừa mới cùng nhau thông đít (gọi chung là hủ nam/đam mỹ), hay là mày lôi Ôn đại thiếu từ trong nhà ra thế?”
Ôn Khả Gia nói: “Sao tao có thể cùng dòng nước đục với loại người này được chứ? Ha ha, tao vừa nghe thấy chuyện của mày, liền thấy thú vị quá, nên dưới sự che chở của em gái tao, lén lút trốn ra ngoài đấy.”
Lý Nghị vỗ vỗ bả vai hắn: “Thế này mới gọi là anh em tốt chứ!”
“Nghị thiếu, chúng ta bàn bạc xem nào, xem có tìm ra được kẻ giăng bẫy đó không! Có thể tính toán chu đáo để chơi khăm Nghị thiếu như vậy, chắc chắn không đơn giản chút nào đâu đấy!” Uông Dương mang vẻ mặt thần thần bí bí, làm ra vẻ giống hệt thám tử Conan vậy.
Câu nói này của Uông Dương đã nhắc nhở Lý Nghị, trong đầu anh chợt lóe lên những lời Chung Tú nói ban ngày, Khang Bình đã kết giao với nhân vật lợi hại nào đó, đang vắt óc tìm cách đối phó với anh.
Lý Nghị nhìn Uông Dương, bỗng nhiên phun ra một câu: “Uông đại thiếu, sẽ không phải là mày đấy chứ?”
Uông Dương ngẩn người ra một lúc mới phản ứng lại được, lập tức nhảy dựng lên cao: “Lý Nghị, lời này của mày là lời mà một người bạn nên nói á? Cái thời tiết lạnh buốt thế này, tao buông cả mấy em tiểu thư ấm áp ra, bò từ trong chăn ấm ra để giúp mày một tay, mày vậy mà lại nói ra mấy lời này! Tổn thương tình cảm quá đấy! Thôi, tao về nhà đây! Đúng là chó cắn Lữ Động Binh, không biết lòng tốt của người ta!”
Lý Nghị bình tĩnh đáp: “Đã không phải mày, thế mày kích động cái gì chứ!”
Ôn Khả Gia đứng bên cạnh cười ha hả.
Đúng lúc này, điện thoại reo lên, là Tiêu Kiếm Phi gọi tới: “Trưởng phòng Lý, phòng 1108 là do một người tên là Lưu Hoang Quang thuê. Nhân viên phục vụ tầng lầu nói, người đi vào là một nam một nữ, nam khoảng năm mươi tuổi, nữ ngoài hai mươi, rất xinh đẹp. Tôi đứng bên ngoài nghe ngóng động tĩnh, bên trong không có âm thanh bất thường nào rõ rệt cả. Lại bảo nhân viên phục vụ giả vờ mang nước nóng vào, gõ cửa phòng đi vào xem thử rồi. Tình hình bên trong rất bình thường, nam và nữ đều ngồi trong phòng khách xem băng hình, có điều, cuộn băng đó phát là phim cấp ba Hồng Kông. Tạm thời chỉ có vậy thôi.”
“Đủ chi tiết rồi! Cảm ơn anh nhé, cứ thế đã nhé, nếu cần thiết, tối nay tôi có lẽ vẫn sẽ làm phiền đến anh đấy.” Lý Nghị cười vô cùng hài lòng. Người thông minh làm việc quả nhiên khiến người ta thấy bớt lo!
“Trưởng phòng Lý khách sáo quá. Người bình thường tôi không coi là bạn, đã là bạn thì không còn là bạn bình thường nữa!” Tiêu Kiếm Phi nói xong liền cúp điện thoại.
Những lời của Tiêu Kiếm Phi khiến Lý Nghị cảm thấy ấm áp trong lòng. Anh thản nhiên nói với Uông Dương: “Con nhỏ đó quả nhiên không đơn giản chút nào, đã qua nửa tiếng rồi mà vẫn còn ngồi xem băng hình kìa!”
Uông Dương cười hì hì: “Từ khoảnh khắc cô ta gọi điện cho tao, tao đã biết, người phụ nữ này không phải dạng vừa đâu.”
Lý Nghị bảo: “Cô ta lấy được số điện thoại của mày từ đâu? Đây là một manh mối rất quan trọng.”