Thú Huyết Phí Đằng

Lượt đọc: 1719 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 291
Kỳ nghỉ nhàn nhã

❊ ❊ ❊

Chiến dịch dãy núi Hoành Đoạn cuối cùng đã kết thúc bằng thắng lợi toàn diện của phe Bê Mông.

Mọi chuyện đều đúng như những gì Thân vương Kane đã dự liệu trước trận đánh.

Những chiến binh Bê Mông với uy danh lẫy lừng trên đại lục Ái Cầm, khi đến sa mạc vẫn tỏ ra kiêu dũng vô địch. Tuy hai trăm năm mươi kỵ sĩ lạc đà tinh nhuệ nhất của người Mộ Lan cuối cùng bị hủy diệt dưới chiến ca và ma sủng của Tế tự viễn chinh đoàn, nhưng thực lực mà Cấm vệ quân hoàng gia thể hiện ra đã đủ để khiến bất cứ vị thống soái Bê Mông khó tính nào phải hài lòng. Ba liên đội bộ binh tiêu diệt gọn bốn ngàn kỵ binh tinh nhuệ Mộ Lan mà bản thân chỉ thương vong chưa đầy sáu trăm người, màn trình diễn này chỉ có thể dùng hai từ "hoàn mỹ" để hình dung.

Quan trọng hơn cả là ý đồ chiến lược của Quân đoàn trưởng Kane cũng đã có một khởi đầu hoàn hảo sau chiến dịch dãy núi Hoành Đoạn.

Việc hai trăm năm mươi kỵ sĩ lạc đà tháo chạy có thể nói là kết quả mà Sư Tâm Thân vương mong đợi nhất. Dựa vào chiếc mũi thính nhạy của tọa lang, kỵ binh Vôn-phơ (Wolf) có thể lặng lẽ theo dõi dấu vết chúng để lại mà không bị phát hiện, cho đến khi tìm ra chủ lực của địch quân.

Tuyến tiếp tế của Viễn chinh quân Bê Mông kéo quá dài, nhanh chóng tìm ra chủ lực quân địch và triển khai quyết chiến chính là lựa chọn tốt nhất hiện nay của Viễn chinh đoàn. Với quốc lực của Bê Mông, căn bản không thể gánh nổi quân phí nếu phải sa lầy vào cuộc chiến du kích trường kỳ với đám người Mộ Lan trong đại sa mạc Ta-cla-ma-gô này. Trận chiến này chỉ nên đánh nhanh thắng nhanh, tốt nhất là một trận định càn khôn!

Hai chiến thắng liên tiếp đã khiến toàn bộ Viễn chinh quân Bê Mông tràn đầy tinh thần chiến đấu cao ngút trời. Thừa thắng xông lên, một mẻ hốt gọn lực lượng có khả năng chiến đấu của địch, nhanh chóng trở thành nhận thức chung của tất cả các tướng lĩnh trong Bộ thống soái.

Là Đại tế tự của Viễn chinh Tế tự đoàn, sau khi đại quân chủ lực tiến sâu vào đại sa mạc Ta-cla-ma-gô, Lưu Chấn Hán cũng lập tức rút về ốc đảo Yale, chuẩn bị tiếp đón toán tiếp tế quy mô lớn cuối cùng và tiếp quản công tác phòng thủ căn cứ hậu cần ốc đảo Yale.

Lưu Chấn Hán cảm thấy trước đây mình hơi coi thường Sư Tâm Thân vương Kane.

Vị Lai-in Thân vương có vẻ ngoài thô kệch này lại có tâm tư tinh tế đến mức khiến người ta hoài nghi không biết ông ta có phải là một tên Phốc-kít (Fox) khoác trên mình lớp da sư tử hay không. Cái vẻ đường hoàng này của hắn thực chất là để che mắt đối thủ. Nếu không phải đến phút cuối các tế tự ra tay, dùng chiến ca Tà ác quang hoàn để "luân gian" đám kỵ sĩ lạc đà kia, rồi dùng ma sủng càn quét, thì dù chiến binh Tai-gơ (Tiger) có hung mãnh đến đâu, không chết vài người cũng là điều phi thực tế.

Tâm tư tinh tế của Sư Tâm Thân vương không chỉ thể hiện qua việc này.

Toàn bộ quân đoàn đã giành được hai thắng lợi lớn, khi toàn quân đang có tâm lý kiêu ngạo khinh địch, thì ngay trước khi xuất quân tiến về trung tâm đại sa mạc Ta-cla-ma-gô, hắn vẫn không quên phái không quân trinh sát, chia làm nhiều đợt rà quét phạm vi năm trăm dặm quanh dãy núi Hoành Đoạn.

Sau khi xác định không có địch quân xuất hiện, Sư Tâm Thân vương còn dặn đi dặn lại Lưu Chấn Hán phải cẩn thận hết mức khi hộ tống liên đội Kiếm Kiều (Cambridge) chở quân nhu, đề phòng không quân kên kên của đối phương đánh lén!

Bản thân Lưu Chấn Hán nào dám lơ là!

Trong chiến dịch dãy núi Hoành Đoạn, tố chất tổng thể mà quân đội Mộ Lan thể hiện đã khiến Lưu Chấn Hán thực sự kinh ngạc. Nếu mỗi người Mộ Lan đều có kỷ luật nghiêm minh và không sợ chết như vậy, thì tiền đồ của Viễn chinh quân Bê Mông quả thực đáng lo ngại. Dẫu sao thì quân đoàn "Chiến Thần Chi Tiên" lần này chỉ mang tới mười liên đội, chiến binh Bê Mông của vương tộc dũng mãnh thiện chiến như vậy quá ít, không thể trông chờ vào chiến binh Bê Mông của ba quân đoàn hành tỉnh khác đều xuất sắc đến thế.

Hơn nữa, vũ khí của người Mộ Lan thực sự quá xuất sắc!

Xuất sắc đến mức Lưu Chấn Hán cũng phải thán phục!

Loại bảo đao Ô Tư mà mỗi kỵ binh Mộ Lan đều mang theo, chất lượng và độ sắc bén đã hoàn toàn vượt xa các loại quân giới tiêu chuẩn của tất cả các quốc gia trên đại lục Ái Cầm hiện nay. Không hề quá lời khi nói rằng, trong Viễn chinh quân Bê Mông, ngoại trừ một số ít vũ khí hạng nặng của các chủng tộc cường đại, thì vũ khí của các chiến binh Bê Mông khác khi giao thủ với chúng cơ bản chỉ có nước bị chém gãy đôi!

May mắn là trong hai trận chiến này, cuối cùng cũng thu được số lượng lớn bảo đao Mộ Lan để thay trang bị, bằng không khi Viễn chinh quân quyết chiến với chủ lực Mộ Lan, Bê Mông thực sự không biết sẽ chết thảm hại thế nào.

Sự xuất hiện của "Tháp Khất Nguyện Ánh Sáng" càng khiến lão Lưu nảy sinh sự thán phục to lớn đối với nền văn minh hiện có của quốc gia sa mạc. Loại vũ khí chuyển hóa ánh sáng mặt trời và ánh trăng này quả là phát minh thiên tài. Tuy có hơi cồng kềnh, mỗi trụ tháp nặng tới hơn tám mươi tấn, nhưng đối với Lưu Chấn Hán, kẻ sở hữu nhẫn không gian và một đám tráng hán, thì loại vũ khí này sinh ra là dành cho hắn. Chỉ có trong tay hắn, loại vũ khí có uy lực mạnh mẽ này mới có thể thực hiện công thủ nhất thể hóa.

Điều khiến Lưu Chấn Hán ngạc nhiên hơn nữa là một trăm sáu mươi người kên kên tộc Y-sư-cao bị bắn rơi từ trên trời bởi tia sáng từ gương pháo, vũ khí mà họ sử dụng---găng tay dệt tơ bạc và đèn dầu hoa sen tám cánh màu đen, có lẽ căn bản không phải là ma pháp vũ khí!

Mặc dù những người kên kên này sau khi bị tia sáng thiêu thành than cháy đã rơi từ trên cao xuống, nhưng chất liệu cứng rắn và lớp cát mềm mại không hề làm hỏng hai loại vũ khí này. Những ngày trước, sau khi chiếm được ốc đảo Yale, hắn từng tranh thủ kiểm tra thi thể binh lính Pít-gơ (Pig) bị tia sáng của gương pháo sát hại, hắn không phát hiện giáp trụ và vũ khí của chiến binh Bê Mông tử trận có bất kỳ dấu hiệu tác động nào, chỉ là trở nên nóng bỏng rẫy tay mà thôi.

Từ đó có thể thấy, tia sáng gương pháo của "Tháp Khất Nguyện Ánh Sáng" tuy uy lực bá đạo, có thể dễ dàng thiêu thịt thành than, nhưng căn bản không thể gây ra bất kỳ tổn hại nào cho kim loại. Loại tia sáng gương pháo này dường như có một đặc tính chung với tia Gamma mà tộc Hà Tiên, chư hầu của Tà Nhĩ tinh linh (Dark Elf) phát ra---xuyên thấu kim loại.

Lưu Chấn Hán trăm suy nghĩ không ra chính là ở chỗ này. Đã găng tay dệt tơ bạc và đèn dầu hoa sen tám cánh màu đen không bị hư hại, vậy tại sao lại không cảm ứng được lực lượng ma pháp nguyên tố? Theo lý mà nói, bất kỳ trang bị ma pháp nào cũng phải có dao động nguyên tố chứ!

Nếu không phải trang bị ma pháp, vậy hai loại trang bị này làm sao phát ra được điện mang bảy màu?

Chẳng lẽ văn minh sa mạc đã có thể tạo ra khoa học kỹ thuật sánh ngang ma pháp?

Lưu Chấn Hán vừa nghĩ tới đây, không khỏi giật mình thon thót. Chiến tranh mới chỉ là bắt đầu, một quốc gia sa mạc đã cho mình thấy biết bao nhiêu vũ khí trang bị mới lạ, đánh tiếp thế này, bọn cướp Mộ Lan rốt cuộc còn bao nhiêu điểm khiến mình kinh ngạc nữa? Vương quốc muốn cướp lại công chúa từ nơi này, đoạt lấy khoáng sản và công tượng, rốt cuộc có bao nhiêu hy vọng?

Lưu đại quan nhân điểm lại những đối thủ từng tử chiến với mình trước đây: con người đại lục Ái Cầm phát minh ra quân đoàn ma tượng, phương sĩ đại lục Tơ Lụa chế tạo ra Trai Đãi Kim Nhân, Tà Nhĩ tinh linh thậm chí dùng phương pháp lai giống gen để tạo ra một chủng tộc cường đại, còn văn minh Địa Tinh vĩ đại, thậm chí từ một vạn năm trước đã phát minh ra phi thuyền, máy móc cao cấp v.v... đủ loại vũ khí.

Giờ lại nhảy ra "Tháp Khất Nguyện Ánh Sáng" của quốc gia sa mạc và găng tay, đèn dầu thần bí phát ra điện mang bảy màu!

Còn Bê Mông thì sao?

Một vạn năm trước dựa vào thân thể cường hãn, một vạn năm sau vẫn dựa vào vốn liếng thân thể cường hãn, thay đổi duy nhất là vũ khí đồng trong tay đổi thành vũ khí sắt thép.

Một vạn năm trước tộc Bê Mông hưng vượng vô cùng, bốn đại gia tộc nhân đinh đông đúc nên mới xưng hùng đại lục Ái Cầm; Bê Mông vương quốc hiện nay, chủng tộc cường đại suy giảm nghiêm trọng, lập tức hiện ra ác quả của việc chỉ dựa vào thân thể để kiếm sống. Cung thủ tộc Hào Tư (House) trong chiến dịch dãy núi Hoành Đoạn tỏa sáng rực rỡ, nhưng nếu thử so với con người Ái Cầm xem, người ta chỉ cần một đợt xạ kích bao phủ của nỏ giường là có thể thanh toán một trăm thần tiễn thủ rồi!

Trở về ốc đảo Yale, Lưu Chấn Hán không ngừng suy tư, rốt cuộc nguyên nhân gì đã tạo ra khoảng cách quá lớn như vậy giữa Bê Mông và các chủng tộc trí tuệ khác?

Đáp án hắn nhận được cuối cùng chính là giáo dục. Trong Bê Mông, những kẻ có thể tiếp nhận giáo dục toàn là con cháu quý tộc, bình dân hầu như toàn là mù chữ. Lấy ví dụ những công tượng Ngưu Đầu nhân dưới trướng mình, ngay cả các vạch chia độ trên nhật quỹ và thước đo micromet cũng không nhận diện hết được, thì nói gì đến việc đúc ra những bộ giáp tinh xảo và các trang bị ma pháp độ khó cao hơn?

Vấn đề phổ cập văn hóa thực sự không nằm trong phạm vi năng lực của Lưu Chấn Hán. Chỉ với một mình hắn, muốn thay đổi nền tảng giáo dục hiện có của cả vương quốc gần như là chuyện nằm mơ giữa ban ngày. Nghĩ thông suốt tầng này, hắn cũng chỉ đành thở dài một tiếng.

Nghĩ xong những chuyện phiền não này, Lưu Chấn Hán bàng hoàng phát hiện, bản thân từ khi làm tế tự, kế thừa một số kiến thức văn hóa uyên thâm, dường như ngày càng trở nên thích ảo tưởng, thậm chí trở nên có chút lo nước lo dân, bắt đầu xuất hiện ảo giác rồi.

"Ha ha... điên rồi!" Lưu Chấn Hán khoan khoái nằm ngả mình trong một vũng nước biếc, tự chửi mình bị bệnh.

Sau khi chủ lực xuất quân, hiện nay toàn bộ ốc đảo Yale chỉ còn lại đống vật tư chất cao như núi. Liên đội Thổ Luân để lại hai trung đội binh lực phụ trách canh giữ. Trách nhiệm chính của đám chiến binh Pít-gơ này là canh chừng đám nô lệ Đê Lặc và người Bê Mông sa mạc bị bắt giữ, chăm sóc hơn hai trăm Ngưu Đầu nhân bị thương.

Về phương diện phòng thủ thực ra không có mối đe dọa lớn. Sau khi Sư Tâm Thân vương Kane giăng lưới trinh sát khắp nơi, xung quanh đã không còn bóng dáng quân đội Mộ Lan, điều duy nhất cần lo lắng chỉ là không quân kên kên của đối phương.

Đối với lực lượng không quân kên kên này, Lưu Chấn Hán tuyệt đối không dám chậm trễ. Nếu không phải bản thân linh cơ di chuyển mang gương pháo lên bầu trời làm vũ khí, thì không quân Phỉ Lãnh Thúy đâu chỉ bị tiêu diệt mười ba con Song đầu kỳ mỹ lạp đơn giản như vậy. Dựa vào tốc độ bay kiểu sên bò của hàng không binh Phỉ Lãnh Thúy, sao có thể là đối thủ của kỵ sĩ kên kên tốc độ nhanh như gió kia?

Cùng là tộc Bô-đơ (Bird), Ưng Ngưu nhân trong tay Tà Nhĩ tinh linh nếu so với những kỵ sĩ kên kên này thì chẳng khác nào một đống rác! Người kên kên tuyệt đối là không quân mạnh nhất sánh ngang với Ưng thân nhân tộc Gô-li-đơ (Golider), Bưu nhân, lại phối hợp với loại tấn công điện mang bảy màu rất "bá đạo" kia, đại khái cũng chỉ có Sư Thứu không kỵ binh và Long kỵ sĩ từng tiêu diệt Ưng thân nhân mới có thể tiêu diệt được chúng.

Cái nhìn đầy oán hận của những người kên kên này lúc chia tay cho Lưu Chấn Hán lý do chính đáng để tin rằng đám này tuyệt đối tuyệt đối không phải là kẻ lương thiện! Kiểu ánh mắt này chỉ những kẻ liều mạng độc ác nhất và thù dai nhất mới có, loại người này thường cũng là kẻ khó lòng cam chịu thất bại và trắc trở nhất!

Nếu cho chúng thời cơ thích hợp, những kẻ liều mạng này nhất định sẽ không từ bỏ cơ hội báo thù.

Nói đến cẩn thận tỉ mỉ, Lưu Chấn Hán cũng không kém cạnh Sư Tâm Thân vương chút nào!

Hắn điều hai trăm cung thủ tinh linh của Mãnh Hổ dong binh đoàn từ Phỉ Lãnh Thúy đến ốc đảo để hỗ trợ phòng thủ, lại cấy toàn bộ sáu cây Chiến tranh cổ thụ vào trong ốc đảo Yale. Có Chiến tranh cổ thụ cao hai mươi mét làm đài quan sát, lại thêm máy quan sát bằng đồng thu được để hỗ trợ, Lưu Chấn Hán đã cho đám người kên kên này đủ "mặt mũi".

Ánh nắng chói chang xuyên qua tán lá cọ và chà là, nhẹ nhàng tạo nên một lớp sóng lấp lánh trên mặt hồ, một điếu xì gà và một ly rượu lạnh thấu xương, những ngày của Lưu Chấn Hán quả là nhàn nhã.

Chủ lực quân đội đã xuất quân từ hôm qua, hôm nay đúng là ngày thứ sáu mà tiểu tu nữ Jeanne lo lắng. Theo lời tiên tri của đại sư Puskas, hôm nay cũng chính là ngày Jeanne hoài thai con của Lưu Chấn Hán.

Hải Luân có mối thù sâu như biển, hận không thể lập tức báo thù rửa hận, nàng đã theo chủ lực quân đoàn xuất phát từ hôm qua. Hiện tại ở lại ốc đảo Yale cùng Lưu Chấn Hán chỉ có một đám hàng không binh, sáu vị thị vệ thân cận, bốn vị thần quan Khế Khắc Nhân và tinh linh pháp sư Đường Ninh. Nói thật, Lưu Chấn Hán vốn định để Jeanne theo Hải Luân cùng chủ lực quân đoàn tiến vào trung tâm sa mạc, như vậy thì lời tiên tri của đại sư Puskas sẽ tự phá vỡ. Hai người cách xa nhau, còn có thể mang thai thì đúng là gặp quỷ rồi!

Tuy nhiên, vì hắn đã đem lời tiên tri mang thai hoang đường này kể cho Hải Luân và Mạt Nhi nghe như chuyện cười, nên ý định để Jeanne cùng quân đoàn xuất phát của hắn đã khiến Hải Luân và Mạt Nhi cười nhạo một trận. Hải Luân nói hắn làm chuyện mờ ám chột dạ, Mạt Nhi nói hắn sớm đã có ý đồ, hai cô nàng mỗi người một câu, ép lão Lưu nổi tính cứng đầu, dứt khoát mang luôn Jeanne bên cạnh, muốn xem thử mình làm sao "thú tính đại phát" khiến cái bụng của con gái nuôi to lên!

Đêm qua không có chuyện gì, ngoại trừ một con Hỏa nhãn Toàn nghê từng trốn thoát khi chiếm đóng ốc đảo Yale vì khát nước, mặt mày xám xịt chạy từ sa mạc mênh mông về ốc đảo, những chuyện khác không có gì xảy ra, an an ổn ổn.

Theo lịch trình, đến chiều tối nay, đội quân hộ tống quân nhu của liên đội Kiếm Kiều là đến ốc đảo. Nghĩa là, Lưu Chấn Hán chỉ cần ở ốc đảo Yale thêm một ngày nữa là có thể thong thả đuổi kịp đại quân. Điều này khiến hắn hoàn toàn yên tâm, cái gì người kên kên, cái gì lời tiên tri mang thai, thuần túy là lo bò trắng răng.

Cũng chính vì vậy, hắn mới có thể an tâm ngâm mình trong nước hồ ốc đảo.

Chị em Ca Thản Ni nằm dưới ô che nắng trên bờ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn vị Thần khúc Tát mãn đang nằm giữa bóng cây trên mặt hồ. Vị miện hạ đầy râu quai nón này đang nằm trên một chiếc giường hơi bằng da cá màu vàng óng.

Trên chiếc giường hơi da cá đang lắc lư nhè nhẹ theo sóng nước bày một đĩa hoa quả thủy tinh lớn và một bình rượu móng ngựa. Miện hạ ngậm một điếu xì gà tỏa khói lững lờ, tay lắc lư một ly rượu Rum, những giọt rượu lạnh giá đọng đầy trên thành ly.

Lão Lưu hôm nay trên người chỉ mặc một chiếc quần đùi da cá, để lộ cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, vì mũi đã gần khỏi hẳn, phối với mái tóc kiểu Punk của hắn, toát ra vẻ bặm trợn và bất kham đầy tà khí.

Một đám thị nữ Phỉ Lãnh Thúy xinh đẹp đang đùa nghịch dưới nước cách hắn không xa, ai nấy đều lộ ra cánh tay trắng ngần như củ sen và vòng eo thon nhỏ, ánh nắng vàng vụn rắc xuống, tỏa ra một vẻ diễm lệ ướt át.

Lưu Chấn Hán quả nhiên có vài mánh khóe, ngoại trừ sáu vị thị nữ tinh linh da mặt mỏng, thị nữ Hồ Điệp, thị nữ Mỹ Đỗ Toa và hai vị thỏ mỹ nhân toàn bộ đều bị hắn lừa xuống nước, cùng hắn vui đùa, ngay cả tiểu tu nữ Jeanne và Thiến Thiến cũng không ngoại lệ.

Ca Lỵ Ni kiên trì cho rằng, dẫn đến tình cảnh này, nhất định là do cường quyền áp bức mà ra.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:170
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.