
Khác với u tôi, tôi chẳng mấy khi nằm mơ thấy bố tôi kể từ khi ông mất.
Thế mà lạ thay, đêm trước hôm vào thăm con giai mới vào làm việc tại Sài Gòn, tự nhiên tôi nghe văng vẳng bên tai: “Con vào Sài Gòn nhớ cho bố hỏi thăm cháu nhé”. Nghe xong, tôi giật mình thức dậy, mãi không ngủ được. Lòng tự dặn: Mai vào phải kể chuyện này với con.
Hôm sau, vào tới Sài Gòn, hầu như tôi quên luôn. Đến lúc ngồi ăn cơm, tôi mới sực nhớ ra, rồi nói với cháu. Cả mẹ cháu, cháu và tôi im lặng, không nói gì.
Thế mà hôm sau trở ra Hà Nội, cháu “chat” với bố mẹ rằng sáng hôm sau cháu đi chùa thắp hương cho ông bà rồi. Thật là mừng quá. Cháu đã trưởng thành thật rồi.
Nhớ lại, những ngày cu cậu còn bé, ông ra chơi, ở hẳn hai ba tháng trông cu cậu, bế bồng cu cậu, đón cậu từ nhà trẻ về.
Những chiều đi làm về muộn, một hình ảnh quen thuộc mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in: Ông bế cháu vào lòng, ngồi trên bậc cửa ngóng bố mẹ cháu về. Chiều nào cũng vậy. Mẹ về tới nhà, con lao ra, mẹ lao tới ôm con vào lòng mà cưng nựng. Ông được rảnh tay nghỉ ngơi đôi chút.
Tôi là loại mải chơi, nhiều chiều về muộn quá. Có hôm lại vui chân, tụ bạ cùng bạn bè bia bọt. Một lần, bố tôi bảo: “Bây giờ con còn bé. Bố thấy mẹ nó vất vả, sấp sấp ngửa ngửa cơm cơm nước nước, rồi lại đến trường. Con cố gắng đừng có ham chơi, về sớm đỡ đần cho mẹ nó”. Tôi vâng vâng, rồi lại đâu vào đấy.
Những ngày bố tôi ra chơi trông cháu giúp, có lần tôi bảo: “Ngay đầu ngõ nhà mình có quán bia. Chiều chiều bố cứ bế cháu ra đấy chơi rồi uống một hai vại cho vui bố ạ. Con đưa cho bố ít tiền lẻ để bố tiêu nhé”. Bố tôi ậm ừ chả ra đồng ý hay không. Có hôm tôi hỏi lại rằng bố có đi uống bia không, bố tôi cười cười: “Con nên mua mang về nhà uống chứ bế cháu ra ngoài quán thì ngại lắm. Người ta uống bia nói cười ầm ĩ, lại còn hút thuốc nữa. Hại sức khoẻ cháu”. Thì ra, bố tôi không uống bia ngoài quán vì lý do như thế.
Thỉnh thoảng bố tôi làm thơ, nhưng không bao giờ khoe với tôi. Bố tôi khoe với con dâu. Cô con dâu là cô giáo dạy Văn, lại khéo động viên, nên bố tôi tin tưởng lắm. Có lần bố tôi bảo: “Ta nghe mẹ nó nói chuyện thế mà thấy dễ hiểu hơn bố nó đấy”. Tôi chỉ biết cười trừ.
Những ngày vừa rồi, sau khi ông mất, mấy anh em tôi ngồi soạn những sách vở, những ghi chép lộn xộn của ông. Có không ít trang, nhìn vào con chữ, cả những trang chữ Nho và chữ quốc ngữ, biết được đó là những gắng gỏi cuối cùng của một người đã lực bất tòng tâm. Khi tay đã run, mắt đã mờ, đường đi của ngòi bút không theo được ý muốn. Có nhiều chữ không thể luận được ra. Sinh thời, lúc khỏe, bố tôi có tiếng trong làng là người có hoa tay, chữ đẹp, cả chữ Nho lẫn chữ Quốc ngữ. Thời điểm bố tôi buông bút có lẽ chừng hai năm trước khi ông mất.
Ông mất sau bà chỉ thiếu đúng 28 ngày là tròn một năm.
Người ta vẫn bảo: Thông thường nếu bà mất trước, thì ông hay mất sớm lắm; ngược lại nếu ông mất trước, thì bà có thể sống lâu hơn, thậm chí rất lâu. Vậy ra đàn ông mới thực là… phái yếu. Thì ra phụ nữ khi người chồng mất, họ phải tự mạnh lên để cùng một lúc cáng đáng hai vai cả mẹ lẫn cha.
Ngày mai, 100 ngày mất của ông, con giai lớn ở Sài Gòn lại đi chùa thắp hương cầu nguyện cho ông bà nhé! Ông bà sẽ phù hộ cho con gặp may mắn trong đời.
Chắc bố mẹ chẳng nhắc thì con cũng nhớ. Con là con giai lớn trong nhà mà!
Nhân 100 ngày mất của Bố, 24/12/2018