
Số là cách đây ít hôm, miềng nhận được tin nhắn: “Chào nhà báo nhà thơ. Em là... ở Báo... xin phép được gọi nhà thơ để trao đổi về vụ đạo văn được không ạ?”. Miềng trả lời: “Thứ nhất, tôi không phải là nhà thơ; thứ hai, vụ này nên dừng lại được rồi đấy”.
Tưởng chuyện đã xong, sáng nay lại gọi lại, vẫn tên ấy, một cái giọng rất mảnh, trẻ, chắc mới ra trường, đang tập tọng vào nghề.
Nàng hỏi: “Thầy thấy hiện tượng đạo văn và đạo nhiều thứ trong lĩnh vực văn hoá văn nghệ hiện nay có phải là hiện tượng đáng báo động không ạ?”.
Nàng hỏi: “Tình trạng này có phải là một lỗ hổng trong giới văn nghệ sĩ không ạ?”.
Nàng hỏi: “Có phải người càng có tài lại càng hay đạo văn, hay là do đạo văn mà được coi là có tài?”
Đã bắt đầu thấy mùi dở hơi...
Nàng lại hỏi: “Vậy cảm giác của nhà thơ khi thấy ai đó đạo thơ của mình?”.
Điên tiết, miềng kiên nhẫn lắm để không quát vào trong máy, bảo: “Thưa cô, tôi không phải là nhà thơ. Lâu nay tôi thường từ chối trả lời phỏng vấn qua điện thoại. Tôi nể cô lắm đấy, tôi mới trả lời cô. Khi đi phỏng vấn, cô có tìm hiểu người định phỏng vấn là ai đâu. Thôi nhé. Tôi sợ trả lời cô rồi không khéo chữ tác đánh chữ tộ, chuyện nọ xọ chuyện kia thì mệt lắm”.
Nàng bảo “vâng ạ, vâng ạ” rồi cụp máy.
Khổ lắm, đã dốt lại còn lười.
Giá như chịu khó đến gặp người ta để phỏng vấn có phải tốt cho công việc hơn không?
27.10.2015