Trần Gian Muôn Nỗi

Lượt đọc: 549 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Gặp bạn cấp ba

❊ ❊ ❊

Nói ra nghe thật kỳ, chứ bọn bạn cấp ba chúng mình rất ít khi gặp được nhau đông đủ, trừ những khi nhà bạn nào đó có... đám hiếu. Vâng, tuổi chúng mình bây giờ đều đến lúc cha già mẹ héo rồi. Cho nên lâu lâu lại nhận được tin nhắn bố thằng nọ mẹ đứa kia bỏ cõi trần về cõi Phật. Thế là lại í ới gọi nhau. Lại hò hẹn lên đường.

Dĩ nhiên không chỉ có đám ma. Cũng có cả đám cưới nữa. Cưới các con của bạn mình. Nhưng đám cưới có mặt thì quý, không có mặt cũng không sao. Bởi đám cưới là ngày vui. Ngày vui thì ít người vẫn cứ vui, cũng chả thấy mình cần thiết lắm. Chứ ngày buồn, mới cần có bạn bè bên cạnh. Có bạn bè về, lòng đỡ tủi hơn.

Hẹn hò rồng rắn vào dâng lễ thắp hương cho các cụ xong, bắt tay thật chặt đứa bạn đang đứng chịu tang, chả phải nói gì, ngồi một lúc nghe đoạn nhạc hiếu ò e rồi chào tang chủ ra về. Trên đường về chả ai nói với ai. Nghĩ về kiếp người hữu hạn. Các cụ chính là hình ảnh tương lai của mỗi chúng ta. Thôi, cụ đi như thế cũng là nhẹ kiếp. Thấy bảo cụ nằm một chỗ đến 5, 6 năm rồi, không còn nhận biết gì được nữa rồi. Sống thế thật tội, vừa khổ mình, vừa khổ cho con cháu.

Ngồi trên xe, một thằng lên tiếng: “Chúng mày ạ, nước mình chưa có cái luật cho phép cái chết nhân đạo nhỉ. Tao nghĩ như thế là quá văn minh. Chứ chúng mày bảo sống quặt quẹo lê thê mãi thì sống làm gì”. Nghe xong, tất cả mới nhao nhao lên phải quá hay quá, cái nước nào áp dụng chứng tỏ nó văn minh, nó tôn trọng quyền con người cho đến lúc chết; thế thì người ta mới bảo: “Sống khoẻ chết nhanh, không của để dành” là sướng nhất; câu ấy còn một vế nữa: “Nhiều em thương mến!”. Ha ha. Thế là lại nhao nhao chuyện. Sắp chia tay một số bạn rồi. Hay là chúng mình tạt vào cái quán nào làm đôi chén rồi chia tay, chứ giờ biệt luôn buồn lắm. Mới có ngang chiều, tất cả lại dạt vào quán. Lại ăn ăn uống uống, lại dăm ba chén, lại vui như Tết. Trong câu chuyện không đầu không cuối, lại biết thêm được đứa ấy làm ăn vỡ nợ may mà chuồn sang Úc ở với con rồi; lại biết thêm đứa ấy nghe đâu vừa chết vì K; thấy bảo thằng ấy bây giờ về hưu chả đi đâu chả chơi với ai, suốt ngày chỉ tổ tôm với mấy ông trong xóm; lại bảo cái thằng ấy vào tận Tây Nguyên sống với con giai, nó làm rẫy trồng cà phê trong đó.

Hỏi thăm đứa bạn ngồi cạnh về một bạn gái mà ngày xưa mình thinh thích, nó bảo bạn ấy bây giờ khổ lắm. Khổ là sao? Đang yên đang lành một chồng hai con đề huề, mà thế nào lại bỏ đi theo một thằng khác, rồi có thêm với một đứa con với cái thằng khác đấy, nhưng ở với nhau đâu được hơn năm, rồi nó bỏ đi đâu mất; bấy giờ trơ khấc một mình, giở đi mắc núi giở lại mắc sông; hai đứa con với chồng trước chúng nó cũng không đi lại với bạn ấy nữa.

Thật là hồng nhan bạc phận nhỉ… Bạn ấy ngày cấp ba cũng thuộc hàng hoa khôi của khoá. Khối thằng mê. “Tao cũng mê”, “Tao cũng! Nhưng mê thì mê thế thôi chứ chả dám nói gì nhỉ”. “Ngày ấy cầm tay cũng còn chưa dám”.

Mình nhớ nhất một lần mình với bạn ấy đi học ban tối, gọi là tổ học tập. Một cái bàn, mỗi đứa ngồi một bên hướng vào nhau. Hai cái đèn dầu. Im lặng đến tiếng ngòi bút chạy trên giấy cũng nghe thấy. Tiếng muỗi vo ve. Chả biết bạn ấy có thích mình tẹo nào không, nhưng mình thì nhiều cảm xúc lắm. Mình nhìn bạn ấy nhưng bạn ấy có thèm nhìn mình đâu. Không thể không gì, mình đánh liều đưa chân sang tìm chân bạn ấy, mình đặt bàn chân thô kệch của mình lên bàn chân nhỏ nhắn ấm mềm của bạn ấy. Một luồng điện vọt lên óc. Bạn ấy để yên một lúc rồi lặng lẽ rút chân về, đưa mắt nhìn mình một cái như hắt lửa.

Thế rồi thôi, chả dám gì hơn nữa. Mùa hè năm ấy trôi qua mau. Thi tốt nghiệp. Thi đại học. Đứa đỗ đứa trượt. Đứa đi học, đứa ở nhà. Đứa đi bộ đội. Có bạn gái lấy chồng ngay. Cuộc đời đẩy đưa mỗi đứa mỗi phận. Ngày trẻ ít có điều kiện để gặp nhau. Bây giờ già rồi, cuộc sống đa phần bạn bè cũng đỡ gieo neo hơn. Có vài ba bạn công việc đã nhàn, con cái đề huề, không phải trông cháu cho con, tình nguyện làm thành viên trong Ban liên lạc. Thế là ít nhất mỗi năm gặp nhau một lần. Thường vào dịp tháng 11, tháng có ngày 20. Nếu tiện gặp được thầy cô cũ nào thì mời thầy cô đến dự.

Những lần họp lớp thường quá lắm cũng chỉ được một nửa, già nửa lớp là cùng.

Thế nhưng mỗi lần đám ma nhà bạn, thể nào cũng gần như đủ.

Ôi đám bạn cấp ba. Chúng mình mang theo cả một thời thơ trẻ, lòng bao cảm xúc yêu yêu tuổi học trò, trong veo và thơ mộng, cứ thế dắt díu nhau đi giữa cuộc đời, ngay cả lúc tất cả không còn trẻ nữa.

Chúng mình lại có tuổi 17 mỗi khi ở bên nhau, bạn nhỉ.

Ngày 14/4/2018

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.