Truy Ảnh: Săn Dục Vọng
Hồng Hạnh (dịch)

Truy Ảnh: Săn Dục Vọng

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
FILM 1
TÚI RÁC

❊ ❊ ❊

Bước vào những ngày tháng Mười hai năm 2014, cuối cùng Hồng Kông cũng trở nên mát mẻ. Nhớ lại mùa đông Hồng Kông hồi mình còn nhỏ, chị Quyên thấy đông bây giờ ấm áp tới đáng sợ.

Chị Quyên mù tịt khoa học, song hằng ngày khi trở lại điểm tập kết rác phố Portland, nhìn đống rác rưởi lổn nhổn đủ thể loại cao ngất như núi, chị hiểu vì sao thiên nhiên ngày một khác thường. Suy cho cùng, đất đai và đại dương sao có thể nuốt hết số rác rưởi khổng lồ con người tạo ra chứ?

Rác thải dơ bẩn là thứ ai cũng né xa, thế mà ban đầu, chúng đều là những món đồ ta không ngại vung tiền mua để thỏa mãn nhu cầu cơ bản. Mỗi lần nghĩ tới chuyện này, chị Quyên lại ngộ ra điều gì đó. Áo quần đắt đỏ đến mấy, cũ rồi cũng thành giẻ lau. Mỹ vị cao cấp đến mấy, bỏ thừa rồi cũng hóa đồ ôi thiu. Những thứ ta khao khát đến mấy rồi cũng biến thành phế thải, chỉ muốn vứt đi cho khuất mắt.

Ngày nào chị Quyên cũng xem dự báo thời tiết trước khi đi làm. Công nhân vệ sinh môi trường như chị hẳn nhiên không ưa tiết trời oi bức. Cái nóng ẩm chẳng những khiến việc lao động chân tay thêm cực nhọc, mà còn làm cho rác rưởi bốc mùi càng nồng nặc vào thời điểm mặt trời ban trưa chói chang nhất. Ngay cả khứu giác trơ lì sau bao năm sống chung với rác cũng phải đầu hàng.

Vậy nên chị không ngại làm việc từ tờ mờ sáng, tranh thủ xử lý rác lúc tinh mơ se lạnh. Thế vẫn hơn là làm buổi trưa.

Chị Quyên bỗng nghĩ, thời tiết mát mẻ chắc cũng khiến đám học sinh ngủ vạ vật ngoài đường dễ chịu hơn. Chúng biết làm sao nếu trời lạnh lên? Chị thừa nhận mình không có học thức, chẳng hiểu chính trị uyên thâm hay vấn đề tranh luận của giới trẻ, nhưng nhìn các cô cậu học sinh mới tí tuổi đầu trên bản tin, chị lại thấy xót xa trong lòng.

“Tôi muốn mượn xe đẩy này để chở rác, cho hỏi giá bao nhiêu vậy?”

Tiếng ai đó vọng lại từ cổng điểm tập kết. Chị Quyên ngoảnh đầu, thấy một bóng người nhỏ thó. Chị băn khoăn sao mới sớm ngày ra đã có học sinh trung học chạy đến điểm tập kết rác, nhưng nhìn kĩ mới nhận ra đó là một người đàn ông trưởng thành độ ba mươi tuổi, vì thấp bé quá nên chị nhận nhầm.

“Không cần đâu, dùng xong cậu trả tôi là được, chẳng lẽ tôi lại sợ cậu trộm cái xe bẩn thỉu cũ nát này?” Chị Quyên cười xua tay.

Người đàn ông mượn xe đi. Chẳng mấy chốc, anh ta quay lại với chiếc xe chở một túi ni lông kẻ đỏ-trắng-xanh cỡ lớn rất phổ biến. Anh ta mắm môi mắm lợi nhấc túi ba màu lên, toan quẳng vào thùng rác xanh lá cỡ đại. Nhưng chiều cao của thùng không khác nào thách thức với anh ta, đã thế túi trông còn rất nặng, chị Quyên bèn tiến đến giúp.

Đúng là nặng thật. Mới đầu, nhìn hình dáng và kích thước, chị Quyên đoán đây là thú bông ngoại cỡ, nhưng nặng thế này chắc chắn không phải rồi.

“Trong này đựng gì vậy? Nặng quá đi mất! Gạch à?” Chị Quyên tò mò hỏi.

“Mấy thứ linh tinh bỏ đi thôi.”

Nhờ hai người hợp sức, chiếc túi rơi phịch xuống thùng rác.

“Cảm ơn chị nhé, cái túi này đúng là nặng quá, suốt dọc đường tới đây chỉ có mình chị chịu giúp tôi.” Người đàn ông thở phào.

“Cậu tự mang rác tới chứ không vứt vào thùng rác ven đường là chúng tôi đã biết ơn lắm rồi.”

“Tôi chưa đến mức thiếu ý thức cộng đồng thế đâu.” Người đàn ông nghiêm túc giải thích, đoạn quay lưng bỏ đi.

Chị Quyên quay trở lại tiếp tục công việc của mình, song không hiểu vì sao chị cứ canh cánh mãi chiếc túi ba màu người đàn ông vừa vứt đi. Sau bao ngày đêm miệt mài dọn rác, chị chỉ cần nghe âm thanh túi rác rơi vào thùng là lờ mờ đoán được bên trong chứa gì. Không thấy tiếng kim loại, gỗ hay thủy tinh vỡ, có khi nào là giấy vụn hay thức ăn thừa không? Còn cả cảm giác khi xách túi trên tay nữa… Nói chung là rất lạ.

Nhưng con người có thể tạo ra vô số thể loại rác, chị gặp đầy thứ kì quái rồi, tội gì tò mò chuyện người khác? Chính chị còn đang bận bù đầu, lấy đâu ra thời gian quan tâm, chị nên mau chóng làm xong việc của mình thì hơn. Vả lại, kiểm tra rác không thuộc phận sự mà công ty giao cho chị.

Xe rác được khởi động. Càng gắp ở đuôi xe có thể dễ dàng nhấc thùng rác chị Quyên đẩy tới lên, đổ rác vào khoang chứa mà không cần sức người. Đến khi xe rác rời điểm tập kết để đến bãi rác, bất kể trong túi chứa gì cũng chẳng liên quan đến chị nữa, đây chỉ là công việc thường lệ quá đỗi bình thường…

Chị Quyên đột ngột không đẩy thùng rác nữa, mà kéo một thùng khác lại cho xe xử lý. “Thùng này cứ tạm để lại nhé.” Chị bảo đồng nghiệp, rồi bắc ghế cũ leo lên thùng.

Đành chịu thôi, chị Quyên không xua đi được cảm giác bất an này. Chị không được ăn học đầy đủ, sống hơn nửa đời người đều nhờ trực giác, nên lần này chị cũng nghe trực giác mách bảo, kéo khóa túi ni lông ba màu ra. Nào ngờ bên trong còn bọc thêm một lớp túi cùng kiểu nữa.

Chị Quyên bắt đầu có linh cảm chẳng lành. Chị kéo khóa chiếc túi thứ hai ra, phát hiện trong đó là một bọc ni lông đen được gói kín mít hết lớp này tới lớp khác như cây xà lách. Thấy vậy chị càng hoảng, bất giác thầm niệm A Di Đà Phật trong đâu.

Phải rạch ba lớp ni lông đen khá dày, chị Quyên mới thấy được bên trong có thứ gì quấn đầy băng dính. Ra là mớ tóc dài nhuộm màu, thoạt nhìn hao hao đầu ma nơ canh mà thợ cắt tóc hay dùng. Nhưng khi trông thấy phần gáy trắng muốt, vết máu khô đen cùng cơ thể áo quần xộc xệch, chị liền hét toáng lên.

Chị Quyên từng nghe đồng nghiệp kể chuyện có người đem vứt búp bê tình dục cực kì giống người thật, tại xấu hổ quá nên bọc gói kĩ càng, làm công nhân vệ sinh suýt tưởng là xác chết. Nhưng rõ ràng… rõ ràng đây không phải hình nộm vì trên đầu có vết thương rõ mồn một…

Đây nào phải rác, mà là một cô gái đáng thương, và rành rành là cô đã chết.

Thình lình, một tiếng “bốp” vang lên nhanh gọn và dứt khoát. Cơ bắp toàn thân tôi cứng đờ theo phản xạ, không kịp ra tay can ngăn. Chưa chi, người đàn ông đã chỉ thẳng mặt tôi, ngăn tôi tiến lại.

“Con gái tôi, tôi tự dạy! Không đến lượt các người xía vào!” Ăn một bạt tai của bố, thiếu nữ nghiến răng ngoảnh mặt đi. Cô không khóc, mà còn bật cười oán giận.

“Ha, con làm gì cũng sai. Không ngờ đến đi nhà thờ cũng sai, bố mẹ còn muốn kiểm soát cả đức tin của con à?”

“Mọi thứ tôn giáo trên đời đều là buôn thần bán thánh. Con ngớ ngẩn vừa thôi!”

Người đàn ông đứng ngay trước mặt chúng tôi, trong nhà thờ của chúng tôi để thẳng thừng buông lời khinh ghét.

Đôi ba tín hữu ít tuổi hơn thiếu nữ đã điếng người vì sợ, tôi thì thầm bảo họ rời đi trước. Trong lúc họ vòng qua người đàn ông để ra cửa lớn, tôi cố nói với ông ta bằng giọng bình tĩnh nhất có thể.

“Chú à, dù chú là người nhà cô bé thì vẫn…”

Không thể đánh cô ấy như vậy. Tiếc thay, tôi còn chưa dứt câu thì người đàn ông đã ngắt lời.

“Đương nhiên tôi là người nhà nó, chứ chẳng lẽ đến lượt cậu làm bố nó chắc? Hừ, đám con chiên suốt ngày rao giảng tình thương thì giả dối không ai bằng.” Ông ta quay sang nói với thiếu nữ, “Con nghĩ xem, nếu Chúa trời thật sự toàn năng và thương người như các con nói, thì tại sao trên đời lại có nhiều thiên tai, hiểm họa tới vậy? Vô lý đùng đùng. Thế gian này không có thần thánh, chỉ có thần bịp thôi.”

“Vâng, nhưng…”

“Cậu khỏi phải nói, tôi thuộc làu đáp án mẫu rồi. Hồi nhỏ tôi cũng từng đi nhà thờ, biết thừa các người. Nói chung, con gái tôi còn phải học thêm, không có thời gian nghe chuyện hoang đường của mấy cậu! Đừng tới tìm con bé nữa!” Dứt lời, người đàn ông kéo tay thiếu nữ bỏ đi.

“Bỏ ra! Con tự đi được! Con muốn đi đâu, bố kiểm soát được chắc?” Thiếu nữ vùng vằng, cùi chỏ vung ra sau va đổ kệ, làm tờ rơi phúc âm bay lả tả đầy đất.

Thế là hai bố con vừa giằng co vừa bước ra khỏi cửa chính nhà thờ, tôi chẳng có cơ hội chen miệng vào.

Người đàn ông này thật quá đáng, tát con gái ngay trước đám đông. Cái tát không mạnh, chủ yếu để làm nhục hơn là gây đau đớn thể xác, cũng có nghĩa ông ta tát cho chúng tôi xem. Quá quắt hết sức. Bảo sao hễ gặp tôi là cô nữ sinh đó lại than thở quan hệ bố con căng thẳng. Tôi còn tưởng xã hội bây giờ tiến bộ lắm rồi, mấy chuyện như gia đình cương quyết phản đối con cái đi nhà thờ chỉ là chuyện thời phong kiến, nào ngờ bây giờ được chứng kiến tận mắt.

Lo lắng không biết sau khi trở về hai bố con sẽ ra sao, tôi bất lực thở dài, ngồi xuống nhặt tờ rơi dưới đất. Đáng lẽ ban nãy tôi nên cản họ lại chứ nhỉ? Hay nên báo cảnh sát? Tôi phải kịp thời ngăn người đàn ông lại mới đúng. Dù không ngờ ông ta vừa bước vào đã đánh người, nhưng chẳng lẽ tôi thật sự không để ý thấy động tác giơ tay của ông ta sao? Thế mà cuối cùng tôi lại đờ ra.

Xét từ góc độ khác, ít ra hành động của người bố xuất phát từ sự quan tâm, ông ta chỉ đang bảo vệ con gái, không muốn con mình “mắc lừa”. Nhưng…

“Trời, sao bừa bộn thế? Chẳng lẽ ngọn gió thánh linh vừa thổi qua đây?”

Tôi ngẩng đầu, thấy một người tóc hoa râm, mặc Âu phục đẩy cửa bước vào.

“Mục sư Lâm, chú về rồi ạ.” Tôi nói, “Vừa rồi lên cầu thang chú không gặp hai người đó ạ? Cô nữ sinh mình gặp từ buổi truyền giáo trên phố lần trước, và bố cô ấy.”

Khác với nhà thờ chính tòa[1] gần đây có thánh đường lớn, chỗ chúng tôi chỉ là một giáo đường nhỏ nằm trên tầng hai một tòa đường lâu[2] cũ.

“Không. Có chuyện gì à?”

Tôi đành kể mục sư nghe chuyện người bố hằm hằm tới đây bắt con về.

“Lúc đó con thật sự không ngờ ông bố lại đột ngột dùng vũ lực.” Tôi thở dài tự trách, “Có phải con nên giữ họ lại không? Chẳng biết về đến nhà, cô bé đó sẽ ra sao.”

“Ừ… đúng là tiến thoái lưỡng nan thật. Chú có thể thử nhờ cô Hoàng liên lạc với nữ sinh đó. Cô ấy có kinh nghiệm tư vấn.” Mục sư Lâm vỗ vai tôi với vẻ thông cảm, “Năm nay không khí cả xã hội căng như dây đàn, nhiều người dễ mất bình tĩnh lắm. Không phải lỗi của con đâu Triều à.”

Đúng lúc này tôi dọn xong tờ rơi dưới đất. Tôi vừa đứng dậy thì chú buông bàn tay đặt trên vai tôi ra.

“Ha ha, chú thấy con cứ ngồi tiếp thì hơn, chứ đứng lên là chú không với nổi tới vai con. Lại cao thêm hả?”

“Đâu có ạ.” Tôi cười. Dù gì tôi cũng đã 24 tuổi, qua giai đoạn dậy thì lâu rồi.

Dẫu không muốn thừa nhận, nhưng chắc do gen nhà nội nên tôi không thể dục thể thao vẫn cao to lực lưỡng. Thật ra tôi hâm mộ những người khác cơ, bởi thường thì mọi người hay cho rằng người chăn chiên phải sở hữu phong thái học giả ôn tồn lịch sự mới dễ có sức thuyết phục.

Rất nhiều người lúc mới quen tôi hay nói, “Nếu cậu muốn cứu người thì có thể làm lính cứu hỏa, việc gì phải theo ngành thần học.”

“À, chú đưa luôn cái này không quên.” Mục sư Lâm lấy từ túi ra một bì thư và tờ biên nhận, “Có người chỉ đích danh muốn biếu con.”

“Anh chị em ở nhà thờ tốt với con quá.”

Vừa tốt nghiệp đại học là tôi vào chủng viện[3] ngay, chỉ miễn cưỡng đủ sống bằng học bổng giáo hội cộng với tiền dành dụm hồi đại học đi làm thêm. Giờ khá khẩm hơn vì tôi đang thực tập nên có thêm tiền đi lại. Vả lại, hễ túng thiếu là tôi lại nhận được quà biểu đầy quan tâm từ các giáo hữu, tôi biết ơn lắm.

Tôi kí nhanh rồi cất bì thư vào túi, trả tờ biên nhận lại. Mục sư Lâm cười hỏi, “Con không kiểm tra số tiền à?”

“Nhiều hay ít cũng đều là lòng thương mến của anh chị em ạ.” Ban nãy tôi thậm chí không nhìn kĩ con số trên giấy tờ.

“Con cứ xem đi thì hơn.”

Nghe mục sư Lâm nói vậy, tôi ngờ vực mở bì thư ra xem thử. Bên trong là tấm thiếp ghi lời hay ý đẹp cùng một tờ séc. Tôi ngẩn người, cứ ngỡ mình hoa mắt.

“Có nhầm lẫn gì không ạ?”

“Không nhầm đâu, người ta chỉ đích danh con đấy. Đây là quà biếu giấu tên.”

“Thế này thì nhiều quá!”

119.000 đô[4].

Quả thật tôi không nghĩ ra ai trong nhà thờ có khả năng, hay có lý do để đột ngột chi khoản tiền lớn cả trăm nghìn đô. Bình thường người ta chỉ tặng vài trăm, tôi sẽ mừng rơn nhận lấy, bữa tối hôm ấy sẽ thịnh soạn hơn một chút. Nếu nhận được mấy nghìn đô, tôi có thể bù vào tiền thuê nhà hoặc học phí. Nhưng đây là lần đầu người ta biếu tôi khoản lớn tới vậy, tôi đâm ra phiền não.

“Nghe nói người biếu quà sau khi cầu nguyện thấy xúc động quá nên muốn tặng. Con cứ nghĩ là Chúa cho con đi.”

Chẳng lẽ Chúa muốn tôi không phải đau đầu vì học phí, có thể chuyên tâm đèn sách nên hào phóng phát một lúc cả cục tiền cho gọn? Hay là một tín hữu nào đó tình cờ phát tài nên tặng tôi? Chứ nếu là tiền mồ hôi nước mắt của anh chị em nào đó tằn tiện tích cóp, thì tôi sao nỡ tiêu.

Tôi lật tấm thiếp, mặt sau không viết gì, mặt trước in câu 40 chương 25 của Phúc âm Matthew:

Ta bảo thật các ngươi: các ngươi đối xử thế nào với một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta, tức là đã đối xử thế nấy với chính Ta.

Hiện tôi là chủng sinh thực tập duy nhất tại nhà thờ này, đồng thời là người ít tuổi nhất trong số các đồng nghiệp, gọi tôi là “anh em bé nhỏ nhất” cũng chẳng sai.

Song, số tiền này vẫn lớn tới đáng ngờ… Không, lớn tới đáng sợ mới đúng. Tôi được phép tiêu nó thật ư?

Tôi rời nhà thờ cùng tấm séc kì lạ và tâm trạng băn khoăn rối bời, đi tới cửa hàng McDonald’s Loan Tể. Hôm nay tôi có hẹn gặp vài người bạn ở chủng viện để chia sẻ tình hình gần đây và cầu nguyện cho nhau.

“Tín đồ Cơ Đốc[5] không nên tham gia phong trào chính trị, phải tôn trọng nguyên tắc chính trị tách biệt tôn giáo!”

“Sao cậu không dạo một vòng Kim Chung[6] mà nhìn các học sinh ở đó đi? Họ cần bạn đồng hành! Công việc của Chúa Giê-su khi còn sống trên cõi trần chính là ở bên những ai cần mình mà!”

Lại nữa rồi. Tôi thầm thở dài, lặng lẽ hớp từng ngụm nước ngọt. Thực khách xung quanh thậm chí chỉ liếc một cái rồi ngoảnh đi luôn vì đã quá quen cảnh này.

Cơn bão chính trị “Chiếm Trung Hoàn”[7] bủa vây Hồng Kông đã hơn nửa năm. Đến kẻ lãnh cảm với chính trị như tôi còn chịu ảnh hưởng. Người thuộc tầng lớp, ngành nghề nào gặp nhau cũng nhắc tới tin thời sự, rồi không tránh khỏi cảnh tranh cãi tương tự.

Những người được tuyển vào chủng viện thuộc các độ tuổi khác nhau, nên kinh nghiệm sống và gia cảnh của các bạn học tôi mỗi người mỗi khác, đương nhiên lập trường chính trị sẽ không giống nhau. Thế nên hễ nhắc đến chuyện này, thể nào cũng có người không giữ được bình tĩnh và phải cao giọng.

Tôi cho rằng mình thuộc “phe trung lập” vì quả thật tôi không hiểu về chính trị. Dù đã nghe một số quan điểm cả ủng hộ lẫn phản đối, nhưng tôi chẳng biết bên nào có lý hơn, nên thôi thì cứ giữ thế trung lập vậy. Tôi luôn nghĩ nên tránh đụng chạm tới chính trị, các bạn học vẫn phê bình suốt nhưng tôi chẳng biết nên chọn lập trường gì, chỉ có thể cố gắng không tham gia thảo luận những vấn đề liên quan.

Thật lòng hi vọng tình trạng xã hội rối ren này sẽ sớm chấm dứt, tốt hơn cả là có thể kết thúc mà không ai bị thương.

Một bạn học lớn tuổi và khá khéo léo vội chuyển đề tài, “Trước hết ta nên chia sẻ tình hình bản thân dạo này thì hơn. Đình Đình, hình như cô đang lo lắng chuyện gì à?”

“Vâng, quả thật có chuyện cần mọi người cầu thay nguyện giúp. Tuần trước, chồng một giáo hữu của chúng ta mất do tai nạn lao động, con họ mới chào đời tháng vừa rồi lại không may mắc bệnh bẩm sinh hiếm gặp, cần gấp khoản viện phí lớn…”

Đúng là chó cắn áo rách, những gia đình khó khăn toàn gặp phải vấn đề phức tạp không sao tưởng tượng nổi. Nói chung, hiện tại chế độ phúc lợi xã hội không đủ sức hỗ trợ người quả phụ này.

“Nhà thờ đã gây quỹ, nhưng mọi người biết đấy, các tín hữu của chúng ta toàn dân thường khu Tham Thuỷ Bộ[8], nhiều người phải sống trong căn hộ chia nhỏ[9], đến giờ vẫn chưa gom nổi một nửa...”

“Đáng thương quá, còn thiếu bao nhiêu?” Những người vừa tranh cãi chuyện chính trị đều đồng loạt thở dài.

“Khoảng 120.000 đô, trừ 1.000 đô tiền quyên góp sáng nay thì chắc vẫn cần thêm chừng 119.000 đô.”

Tôi tròn xoe mắt, mừng rỡ bật cười. Các bạn học nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.

“Ra vậy, tôi hiểu rồi!” Trong lòng nhẹ nhõm hẳn, tôi phấn khởi bảo, “Trùng hợp là tôi vừa gặp phải một chuyện lạ, có người biếu đích danh tôi một món tiền lớn, làm tôi băn khoăn mãi. Xem ra tôi chỉ là người chuyển giúp. Lát cô gửi tôi thông tin quyên góp chi tiết nhé, tôi sẽ chuyển lại cho cô.”

“Hả? Cậu nghĩ kĩ thật chưa?”

“Đúng đấy, tận trăm nghìn đô cơ mà!”

Mọi người hiểu rất rõ tình hình tài chính của tôi.

“Không nhầm đâu, khoản tiền vừa tròn 119.000 đô! Sao trùng hợp thế được? Chắc chắn chuyện này do một tay Chúa sắp xếp.”

Thấy số tiền trùng khớp, mọi người đều trầm trồ cảm tạ và ca tụng Chúa.

Tôi nhẹ gánh hẳn. Vốn đã thấy số tiền biểu quá lạ thường, giờ biết mình chỉ sắm vai chuyển tiền và có thể trao nó đến tay người thật sự cần nó, tôi thở phào một hơi. Thật vui khi tôi có cơ hội truyền lại ân huệ của Chúa, ngày mai tôi phải kể chuyện lạ này cho mục sư Lâm mới được.

Cho có phúc hơn là nhận, dù chỉ sắm vai trò trung gian vẫn đáng mừng. Tôi kết thúc buổi gặp gỡ trong tâm trạng hân hoan và nhẹ nhõm. Từ biệt các bạn học, tôi rời quán, băng qua đường đi về hướng sân bóng Southorn. Đúng lúc này, tôi bỗng nghe thấy phía trước có tiếng tranh cãi.

Một tốp các cụ ông cụ bà kích động đang đứng la hét om sòm, làm tắc cứng con đường nhỏ cạnh sân bóng - cũng là đường tắt ra ga tàu điện ngầm. Hiện chưa tới giờ tan tầm nên đường phố không đông đúc, mọi người sợ chuốc phiền phức vào thân nên đều từ bỏ lối tắt để đi đường vòng.

Lại gần tôi mới biết, thì ra các cụ đang vây quanh một cô gái chừng mười lăm, mười sáu tuổi. Cô bé mặt mũi xinh xắn, tay xách hai túi đồ ăn mang về của quán bình dân. Đối diện các cụ già mặt đỏ tía tai vì phẫn nộ, cô vẫn thẳng lưng ưỡn ngực, cố tỏ vẻ bình tĩnh giải thích. Có điều, các cụ cứ nhao nhao lên nói át cả tiếng cô bé.

“Tôi chẳng hiểu phổ thông đầu phiếu là thế nào, nhưng nói chung cứ phạm pháp là sai! Mấy cô cậu định phá nát đất Hồng Kông mới hả dạ sao? Chiếm hết phố khiến người ta không kinh doanh nổi, dân chủ mài ra ăn được chắc? Các cô cậu có lương tâm, có nhân tính không thế? Thậm chí không chịu nhận bản thân là người Trung Quốc! Đồ phản quốc!” Họ tới tấp buông lời tục tằn công kích cá nhân.

Sao hôm nay tôi cứ liên tiếp đụng phải cãi cọ vậy?

“Chúng cháu muốn bảo vệ Hồng Kông mà! Các ông bà mới cố chấp thì có, còn không nhận ra người ta đang từng bước chiếm đoạt quyền của bản thân và con cháu! Đúng là đã cổ hủ còn yêu nước mù quáng!”

Không nhẫn nhịn nổi nữa, cô gái lớn tiếng mắng trả, song chỉ càng khiến các cụ nổi đóa.

Đột nhiên các cụ xông lên, ép cô gái lùi lại. Có một ông còn ngang nhiên vươn hai tay ra, vồ thẳng về phía ngực cô! Tôi giật mình, chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, lao tới tóm lấy bàn tay dê xồm của ông ta.

Ngẩng đầu thấy tôi, ông cụ sợ hết hồn. Cô gái tranh thủ lùi ngay lại, đứng cạnh tôi cho an toàn. Lúc này tôi mới buông ông cụ ra, ông ta tức khắc lui về với những người khác.

“Định… định đánh nhau hả? Đừng tưởng có người lo chuyện bao đồng là chúng tôi sợ nhé! Đất Hồng Kông có luật pháp hẳn hoi đấy!”

Các ông bà không sợ nhưng cháu sợ. Tôi khiếp hết cả vía vì hành vi liều lĩnh của mấy cụ già này. Họ tấn công nữ sinh giữa ban ngày ban mặt, đến lúc bị can ngăn còn dám la lối khiêu khích. Chính miệng ông ta cũng nói Hồng Kông có luật pháp, chẳng lẽ ông ta không sợ người ta báo cảnh sát tố cáo ông ta quấy rối à?

“Ai sợ ai? Chẳng qua cháu lo ông ngã một cái là ngoẻo luôn, cháu không muốn gánh tội ngộ sát nên mới không đánh trả thôi!” Nào ngờ cô gái nhân cơ hội đáp trả.

“Bình tĩnh đã, hai bên cùng bình tĩnh lại được không? Mọi người định đánh nhau giữa phố thật đấy à?” Tôi thử đứng ra hòa giải.

“Tại họ vô duyên vô cớ chặn em giữa đường để gây hấn trước!” Cô gái giận dữ tố cáo.

“Thế mấy cô cậu đừng chặn đường lớn nữa! Mấy cô cậu làm nháo nhào cả Hồng Kông lên rồi đấy! Cô đút túi bao nhiêu tiền của người nước ngoài để bán rẻ quốc gia, bán rẻ nhân cách thế…” Các cụ lại lớn tiếng cãi.

Đau đầu quá.

Họ lại định động tay động chân. Nhận ra việc tôi chỉ đứng chắn trước cô gái chứ không muốn đánh nhau, họ bèn nghĩ cách đi vòng qua “bức tường” là tôi. Có bà lão còn thò tay túm tóc cô gái, khiến cô kêu ré lên.

“Đủ rồi!”

Không nhẫn nhịn nổi nữa, tôi thét lớn. Nhân lúc các cụ điếng người vì tiếng thét, tôi vội kéo cánh tay cô gái, lôi cô rời khỏi đó. May thay, các cụ không đuổi theo, chỉ sa sả chửi bới phía sau. Cô gái mất bình tĩnh quay đầu mắng trả, nhưng cuối cùng vẫn bị tôi lôi đi. Ra đến vỉa hè đường lớn, tôi vừa nới lỏng tay là cô giằng ra luôn.

“Sao anh lại kéo em đi? Thế này khác nào em đuối lý trước họ!” Cô gái phồng má tức tối.

“Em cho rằng có thể tranh luận bình tĩnh với họ chắc?” Tôi cười méo xẹo, “Họ đã đông thì chớ, còn động tay động chân, em con gái một thân một mình mà không sợ à?”

“Xui thật… Thôi, dù sao cũng cảm ơn anh nhé.” Cô gái thở dài, kiểm tra chiếc túi trên tay, “Ối, trà sữa đổ mất rồi.”

Cô gái diện quần jeans bó với áo hai dây, áo khoác ngoài, mái tóc dài buộc đuôi ngựa gọn gàng, đội thêm mũ lưỡi trai. Lối ăn mặc đơn giản mà hấp dẫn, song không che lấp được vẻ ngây thơ trên gương mặt cô.

“Bính Bính! Sao cậu lại chạy tới đây, còn không chịu nghe điện thoại nữa, làm bọn tớ sợ chết khiếp!”

Mấy cô cậu thiếu niên trạc tuổi cô gái cuống quýt chạy từ ga tàu điện ngầm về phía chúng tôi, trong đó có hai người còn mặc đồng phục học sinh trung học.

“Không sao đâu, tớ xui xẻo gặp tí rắc rối ấy mà.” Cô gái chỉ vào tôi, “Anh này vừa giúp tớ đấy.”

Bính Bính kể lại chuyện mình được cứu khỏi vòng vây các ông bà lão, các bạn cô cảm ơn tôi rối rít.

“Xì, mấy ông bà cụ hết thời đó chỉ biết ỷ đông hiếp yếu. Bọn tớ mà ở đấy thì để xem ai sợ ai!” Nam sinh mặc đồng phục bất bình đấm ngực thùm thụp. Cậu ta không cao, nhưng vẫn hùng hổ ra vẻ muốn đòi công bằng cho bạn. Tôi nghe mọi người gọi cậu ta là Uy.

“Không ngờ họ dám đánh người giữa ban ngày ban mặt, chắc họ đinh ninh cảnh sát sẽ giúp mình đây mà.” Cô gái tóc ngắn nói câu này đang ôm chặt cánh tay Uy, xem ra hai người là một cặp gà bông. Cô gái mặc quần áo bình thường, tóc gảy highlight vàng.

“Bối Bối nói đúng, từ giờ tốt nhất chúng ta đừng đi một mình. Dạo này mọi người cứ kháo nhau là chính phủ muốn ’giải tỏa biểu tình, các cậu phải cẩn thận đấy nhé.” Một cô bé trông già dặn vừa nói vừa chỉnh kính mắt. Cô này cũng mặc đồng phục.

Ba lô của họ nhét đầy ứ đồ, trên tay cũng xách đủ các loại “quân như”, tôi nhìn là nhận ra ngay.

“Các em định tới Kim Chung à?”

“Vâng!” Các cô cậu thiếu niên thẳng thắn đáp, “Anh muốn đi cùng bọn em không?”

Thật ra hồi đầu tháng Mười, tôi từng “tham quan” hiện trường Chiếm Trung Hoàn cùng các giáo hữu, nhưng sau đó không quay lại nữa, chắc tại tôi hơi có tâm lý trốn tránh. Nào ngờ hôm nay tự nhiên lại được mời đi. Nhớ đến ban nãy bạn học vừa bảo “Sao không tự tới mà xem”, tôi mới nghĩ chẳng lẽ đây là do Bề Trên dẫn lối?

Được, vậy tôi sẽ đến đó lần nữa xem sao.

Trên đường, tôi tranh thủ làm quen với nhóm học sinh. Nghe tôi giới thiệu tên, một nữ sinh nhuộm đuôi tóc màu nâu phì cười, “Kỷ Tịch Triều? Kỷ Tiền Triệu? Để chị đây xem ’chú tiền tỉ tiền triệu thế nào nào? Sao bố mẹ ’chú lại đặt cho con trai tên độc lạ quá vậy hả Triều Triều?”

Nghe cô cố tình gọi tên tôi bằng giọng nũng nịu, tôi cũng làm bộ làm tịch xoa gai ốc nổi trên cánh tay, “Đừng, mấy đứa gọi anh là Luka giống các học sinh ở nhà thờ thì hơn. Đó là tên tiếng Anh của anh.”

“Cậu còn cười người ta nữa, cậu quên nguồn gốc biệt danh của chính mình rồi à?” Bính Bính đẩy cô bạn, “Anh cứ gọi nó là Kyune[10], chính xác hơn là Kyune Miku! Cậu không phải sợ bị người ta quây lại chặn đường đâu, chỉ cần cậu mở mồm hát là người ta chạy mất dép!”

“Quảng Lệ Thanh, đứng lại cho tớ!” Nữ sinh tóc nhuộm đuổi đánh Bính Bính, thì ra tên đầy đủ của Bính Bính là Quảng Lệ Thanh.

“Các em đều là học sinh trung học à? Lớp Mười hay Mười một?”

“Em, Kyune với Uy học lớp Mười, Bối Bối lớp Mười một, Ăng-ten lớp Chín.” Bính Bính vừa nô đùa với Kyune vừa đáp.

“Này, sao người ta hỏi gì cậu cũng trả lời thế?” Uy cảnh cáo Bính Bính, cậu ta có vẻ hết sức đề phòng một người lạ như tôi.

“Ăng-ten?”

“Anh Triều kệ họ đi, em tên là Huệ Bích[11]!” Cô bé đeo kính đỏ mặt nói.

Những người khác đồng thanh, “Một mình cậu chén sạch hai suất McDonald’s, rõ ràng cậu là Vua Ăng-ten Saber háu ăn còn gì?”

“Tớ đang giảm cân mà!”

Cuối cùng, đám trẻ vẫn phớt lờ nguyện vọng của chính chủ (tức tôi) để hùa theo Huệ Bích gọi trêu tôi là “anh Triều”. Chắc họ muốn tỏ ra thân thiện.

Chúng tôi trò chuyện suốt dọc đường cho đến khi tới “làng ô”[12] trên đường Harcourt, bên ngoài trụ sở chính quyền tại Kim Chung. Kể từ cuối tháng Chín khi quần chúng phát động “phong trào chiếm lĩnh”, người biểu tình đã chiếm giữ tuyến đường chính vốn tấp nập với tám làn xe chạy. Phía Nam đường Harcourt người qua xe lại như mắc cửi là lối ra vào ga tàu điện ngầm Kim Chung và trung tâm mua sắm, đối diện là tòa nhà trụ sở chính quyền, có cầu vượt nối liền giữa hai bên nhưng bình thường chỉ được các công chức đóng bộ chỉn chu làm việc trong tòa nhà sử dụng. Còn lúc này, mặt đất bên dưới chẳng còn chỗ cho xe cộ qua lại, nó đã trở thành nơi “đóng quân”, sinh hoạt tạm thời. Đủ loại người thong dong đi lại ở đây, trông như thể dựng nên hòn đảo nhân tạo nhỏ giữa dòng sông, kết nối trung tâm thương mại cao cấp, trụ sở chính quyền trang nghiêm và ga tàu điện ngầm bình dân lại với nhau, biến nơi này thành một khu chợ nhỏ.

Có điều, chẳng ai buôn bán trong khu chợ này, gần như tất cả mọi thứ đều miễn phí.

Trở lại nơi đây sau một tháng, tôi ngỡ ngàng nhận ra những người biểu tình đã nâng tầm “trận địa” lên đáng kể. Có thêm cơ man lều trại đủ kiểu dáng, các cơ sở vật chất công cộng tạm thời dành cho người biểu tình cũng nhiều lên. Hàng loạt truyền đơn và biểu ngữ nhuộm sắc tươi tắn cho con đường xi măng xám ngoét. Thậm chí có người còn thử biến vườn hoa ven đường thành bãi thí nghiệm gieo trồng hữu cơ. Giờ được chứng kiến tận mắt, tôi thấy còn chấn động hơn cả xem qua bản tin.

Nhớ lần trước tới đây, tôi phải mạo hiểm leo qua hàng rào bê tông giữa đường, nhưng bây giờ người ta đã chế hẳn bậc thang kiên cố bằng ván gỗ, đúng là hoành tráng thật.

Bính Bính và các bạn hào hứng giới thiệu nơi này với tôi, khoe rằng người ta đã làm rất nhiều việc mà người bình thường toàn ra rả lý thuyết suông chứ chẳng ai làm, như chia sẻ tài nguyên, tái chế đồ… Nhưng thấy tôi vẫn giữ nguyên quan điểm chính trị, thái độ của họ thay đổi phần nào. Đến khi tôi khuyên đám trẻ về nhà là họ lập tức lườm nguýt tỏ ý xem thường.

“Các em cũng đã nghe tin, nhiều khả năng chính phủ sẽ sử dụng biện pháp mạnh để ‘giải tỏa’ mà, ở lại đây thể nào cũng gặp nguy hiểm.” Tôi không hiểu chính trị, chỉ lo cho sự an toàn của các cô cậu học sinh.

“Chúng em biết. Nhưng chúng em không thể dễ dàng lùi bước.”

“Chúng em phải tự bảo vệ tương lai bản thân.”

Giọng họ thể hiện rõ quyết tâm sắt đá, đâm ra tôi càng lo hơn. “Các em không về nhà, gia đình sẽ lo đấy.”

Uy đáp lại bằng một tiếng cười khẩy.

“Chẳng phải tín đồ Cơ Đốc các anh suốt ngày rao giảng rằng Chúa yêu thương con người sao? Nếu Chúa yêu thương con người thì tại sao tín đồ của Chúa lại ủng hộ một chính phủ làm hại người dân chứ!” Bối Bối hai tay chống nạnh.

Nhưng Kinh Thánh cũng dạy phải phục tùng chính quyền. Mấy tháng nay, chủng viện đã có mười mấy cuộc thảo luận xoay quanh đoạn kinh này, tôi chẳng biết ai nói đúng nữa.

Nếu có thể, tôi muốn giữ nguyên thế trung lập, song giờ đây dường như “muốn trung lập” cũng phải chịu áp lực, tôi rất không thích bầu không khí này.

“Nói cũng vô ích, chi bằng anh thử ở lại đây để cảm nhận xem, biết đâu lại thay đổi cách nhìn.” Kyune đề nghị, “Hay anh sợ cảnh sát?”

“Em không cần khích anh. Tối nay anh bận việc rồi, mai anh sẽ đến gặp các em.” Tối nay tôi phải hoàn thành một bản bảo cáo.

Tôi dặn đi dặn lại mấy cô cậu học sinh phải chú ý an toàn, sau đó mới rời Kim Chung trở về nhà. Trên đường, đi ngang qua ngân hàng, tôi tiện thể chuyển tiền trong séc vào tài khoản rồi lại gửi đi quyên góp, thế là nhẹ lòng.

Buổi tối, vừa gõ chữ tôi vừa nghe thời sự. Thành thật mà nói, tôi không hoàn toàn đồng tình với hành động của người biểu tình, nhưng cũng chẳng cho rằng cách làm của chính phủ là đúng…

Điện thoại bỗng đổ chuông, báo cuộc gọi đường dài. Nhìn số máy, tôi sững sờ, không ngờ bà ấy lại chủ động gọi.

“Mẹ biết mình gọi rất đột ngột, nhưng ngoài con ra, mẹ thật sự không biết tìm ai khác.” Người mẹ lâu ngày không gặp bỗng dưng gọi từ nước ngoài về, vừa mở lời đã đưa ra yêu cầu khiến tôi phải câm nín. “Xin con đừng hỏi lý do, mẹ cùng đường lắm mới phải nhờ con. Con có thể cho mẹ vay tiền không? Mẹ sẽ tìm cách trả con.”

“Mẹ cần bao nhiêu?”

“59.500 đô.”

59.500 đô, sao lại là con số lẻ như vậy, bình thường mọi người sẽ làm tròn luôn lên 60.000 chứ nhỉ?

“Đây không phải số tiền nhỏ… Mẹ gặp rắc rối à?”

Nói thật, tôi không rõ hiện giờ mẹ đang làm gì. Dù mẹ giành được quyền nuôi tôi sau khi ly hôn, nhưng mối quan hệ giữa hai mẹ con vô cùng xa cách, về sau mẹ còn vứt tôi cho ông ngoại chăm để ra nước ngoài một mình, rất hiếm khi liên lạc về. Tôi thậm chí không biết mẹ còn sống cùng huấn luyện viên yoga mà bà kể lần trước không.

Nhưng vì nhiều lý do mà tôi không hận bà, có thể nói tôi hiểu tại sao bà làm vậy.

“Mẹ không tiện giải thích. Nói chung bây giờ mẹ rất cần khoản tiền này, con có thể nghĩ cách không?”

Từ khi ông ngoại mất, tôi sống một mình, mẹ cũng biết ít nhiều về tình hình tài chính của tôi. Thế mà mẹ vẫn gọi điện hỏi, e là bà thật sự đến bước đường cùng rồi.

Dù sao tôi cũng khó lòng từ chối lời nhờ vả của mẹ. Vấn đề là tôi đào đâu ra từng ấy tiền? Tôi chỉ có thể nói mình sẽ cố gắng nghĩ cách.

Cúp máy xong, tôi mặt nhăn mày nhó. Chẳng lẽ tôi hiểu lầm ý tốt của Chúa ư? Có phải khoản tiền biểu giấu tên thực chất là để tôi đưa mẹ không? Số tiền bằng khoảng một nửa… Khoan đã, 59.500 đô đúng bằng một nửa của 119.000 đô!

Vả lại, một giọt máu đào hơn ao nước lã, đáng lý ra nên giúp người nhà của mình trước mới phải. Nhưng tôi quyên tiền mất rồi, đâu thể đòi lại…

Không, không đúng. Mình không nên nghĩ vậy. Chính ra tôi không nên trông chờ vào khoản tiền từ trên trời rơi xuống ấy. Nếu không có tấm séc, tôi vẫn sẽ đau đầu vì không có tiền đưa mẹ thôi. Hối hận vì quyên góp tấm séc chẳng khác nào tự chuốc muộn phiền vào thân.

Đúng, có thể làm được gì thì cứ làm đúng như vậy. Tôi đành tin rằng rồi Chúa sẽ an bài tất cả.

Sáng sớm hôm sau, tôi khoác chiếc ba lô to tướng tới ngân hàng. Cùng lắm tôi vay ngân hàng, rồi nghỉ học một năm để đi làm trả nợ là được chứ gì. Dù sao tôi vẫn còn trẻ, tốt nghiệp muộn mấy năm cũng chẳng hề gì. Các trưởng lão và phó tế toàn bảo có kinh nghiệm làm việc thì sau này sẽ xử lý việc nhà thờ tốt hơn, có lẽ đây cũng là ý muốn của Chúa.

Vừa thấy tôi bảo muốn xin tư vấn vay tiền, nhân viên ngân hàng liền dắt tôi vào phòng kính, vồn vã chào mời đủ các hình thức vay vốn. Chắc do nôn nóng quá nên anh ta nói nhanh như súng liên thanh, càng nói càng liến thoắng, tuôn ra một tràng số má và điều khoản. Tôi chẳng tài nào theo kịp, cứ vào tai nọ ra tai kia.

“Nếu thấy không có vấn đề, quý khách chỉ việc kí tên vào đây là sẽ có tiền đổ về tài khoản trong ba mươi phút.”

“Gượm đã, tôi chưa định vay ngay đâu…” Tôi cuống quýt xua tay.

“Tại tôi giải thích không rõ ràng ạ? Quý khách còn cần cân nhắc vấn đề gì nữa? Lời tôi nói có chỗ nào không ổn chăng? Hay là quý khách không hài lòng với lãi suất..”

Tôi thấy tâm lý anh nhân viên ngân hàng nhỏ thó này hơi bất ổn. Anh ta trợn đôi mắt thô lố nhìn tôi, siết chặt tài liệu tới nỗi trắng bệch đầu ngón tay. Nghĩ tới chuyện cứ ngồi đây tiếp lại bị ép kí tên, tôi lập tức đứng dậy, nói mình muốn về nhà suy nghĩ thêm.

Nào ngờ anh nhân viên cũng căng thẳng bật dậy theo, cản tôi lại hỏi han đến cùng, “Khoan… khoan đã! Cậu… cậu cho tôi thêm một cơ hội đi, tôi sẽ giải thích lại từ đầu!” Anh ta bám riết lấy tôi.

“Ôi, xin lỗi quý khách, tôi có thể giúp gì không?”

May thay, đúng lúc này nữ quản lý bước tới giải vây. Chị ta nở nụ cười nghề nghiệp với tôi rồi đánh mắt ra hiệu cho anh nhân viên rời đi, song anh ta vẫn đứng lì bên cửa.

“Nếu quý khách không bận, chúng ta có thể bàn bạc lại chứ?” Nữ quản lý thử cứu vãn tình hình.

Tuy nhiên tôi vẫn từ chối khéo. Đã xin được tài liệu rồi, tôi về nhà tự xem cũng được. Tôi vừa quay lưng bỏ đi thì nghe thấy tiếng nữ quản lý khẽ mắng mỏ đằng sau.

“Lại dở chứng rồi đấy! Tôi bảo cậu không được tư vấn cho khách cơ mà? Bản thân cậu đã vô dụng lắm rồi, đừng làm ảnh hưởng tới mọi người nữa được không? Người ta hay bảo nhỏ mà có võ, còn cậu thì nhỏ nhưng chẳng khác nào đồ bỏ! Đừng tưởng lùn là không tốn chỗ của chi nhánh! Cậu không chỉ là thằng lùn mà còn là đồ con lợn!”

Chửi mắng xéo sắc quá… Tôi bất giác ngoảnh đầu liếc trộm. Nữ quản lý mập mạp có thân hình đồ sộ, khéo thay, hình thể rất tương xứng với khí thế của chị ta. Anh nhân viên quèn co rúm người, tiu nghỉu cúi đầu trông càng thêm bé nhỏ.

Chết, hình như tại tôi mà anh ta bị mắng. Chắc do áp lực doanh số nên anh ta mới cư xử như vậy, tôi có nên quay lại bảo quản lý rằng tôi không hề để bụng không? Nếu sau này vay tiền thật, tôi không ngại tính vào thành tích cho anh nhân viên đâu…

Điện thoại đổ chuông, người gọi là chủ nhà. Quái lạ, chưa đến ngày đóng tiền thuê, tháng trước tôi cũng trả tiền đúng hạn, có chuyện gì mà bác ấy phải gọi nhỉ?

“Cậu Kỷ ơi! Cậu đang ở đâu?” Chủ nhà là một bà lão, không hiểu sao hôm nay giọng bà rất căng thẳng.

“Cháu đang ở trên phố… Cháu ra ngoài rồi ạ, có chuyện gì không bác?” Chẳng lẽ chủ nhà muốn bán căn hộ, chấm dứt hợp đồng cho thuê? Tôi chỉ nghĩ ra mỗi lý do này.

“Quan Thế Âm Bồ Tát, tốt quá rồi… À quên, cậu là tín đồ Cơ Đốc mà. Nói chung cậu vẫn lành lặn là may rồi, làm tôi sợ hết hồn.”

“Có chuyện gì vậy ạ?”

“Cháy nhà! Căn hộ tôi cho cậu thuê cháy rồi!”

“Bác bảo sao”

Vừa bước ra khỏi ngân hàng là tôi trông thấy màn hình ti vi của cửa hàng bên cạnh. Toà nhà bốc khói đen mù mịt trong bản tin chẳng phải chính là ngôi nhà tôi vừa rời khỏi hai tiếng trước sao?

“Trời, xảy ra chuyện lớn như vậy mà sao giờ con mới nói?” Mục sư Lâm bàng hoàng thốt lên.

Trả lời là “Bận quá” thì có vẻ hơi kì quặc. Nhưng trên thực tế, vừa hay tin xảy ra chuyện là tôi cuống quýt lao về nhà luôn. Sau khi đám cháy được đội cứu hỏa dập tắt, hiện trường vô cùng hỗn loạn. Đợi người ta gỡ niêm phong là tôi vào thu dọn ngay, tình trạng căn hộ thảm thương hết sức, hơn nữa cũng chỉ cứu được nhõn mấy món đồ.

Xui xẻo nhất là lửa bốc lên từ đúng tầng của tôi, cháy khá lớn nên nhà tôi chịu ảnh hưởng rất nặng nề. Trong cái rủi có cái may, không ai bị thương. Nhưng căn hộ bên trên và bên dưới đều hư hại nghiêm trọng, tạm thời không ở được, chủ nhà còn phải sửa lại toàn bộ bằng tiền bồi thường bảo hiểm.

Cũng có nghĩa tôi đã trở thành người vô gia cư.

Tối đó tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, thu dọn đồ xong là tôi tới Kim Chung tìm nhóm học sinh và ngủ luôn trong lều. Chẳng biết số tôi nên tính là đỏ hay đen nữa, bởi vì sáng nay lúc ra khỏi nhà, tôi sợ nhỡ đâu mình bị bắt thì không ai về nhà tìm giấy tờ cho, nên đã cất giấy tờ và máy tính xách tay vào ba lô cỡ đại để mang theo, nhờ đó mấy món đồ này cũng may mắn thoát nạn. Sáng nay tôi mới đến nhà thờ tìm mục sư.

“Không còn nhà nên con mới có cơ hội ngủ ngoài đường cùng bao nhiêu người, đúng là một trải nghiệm kì diệu. Thậm chí con còn không mang quần áo để thay, chỉ có mỗi con dao cạo du lịch, thế mà trong nhà vệ sinh công cộng còn chuẩn bị sẵn cả kem cạo râu, người ta phân công nhau lo liệu hết những vấn đề ăn ở. Đúng như trong Kinh Thánh nói, tất cả đều là của chung. Con thấy cứ tiếp tục ở đó cũng không tệ, có khi Chúa khiến nhà con bị cháy vì muốn con nán lại Kim Chung…”

“Ấy không không, chuyện Chiếm Trung Hoàn và chuyện con vô gia cư là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Con không thể cứ ăn bờ ngủ bụi mãi được!” Mục sư Lâm xé tan tưởng tượng lãng mạn của tôi, “Con xem mắt con thâm sì rồi kìa. Nằm ngoài đường sao mà ngủ ngon nổi?”

“À, tại con cứ trò chuyện thâu đêm với mọi người ở đấy. Dù không hiểu quan điểm chính trị của họ lắm, nhưng con thấy họ đều tốt bụng và tràn đầy lý tưởng, nếu có thể truyền bá phúc âm cho họ thì tốt…”

Mục sư Lâm dở khóc dở cười, “Ngay cả thằng nhóc chẳng bao giờ thích bàn chuyện chính trị như con còn chạy đi chiếm Trung Hoàn, đúng là giờ đây chuyện gì cũng có thể xảy ra ở Hồng Kông.”

“Thật ra bác chủ nhà tốt lắm, bác ấy nhờ bạn tìm chỗ ở cho con, mỗi tội không thương lượng được giá cả. Mỗi tháng khoảng 10.000 đô, thuê tròn một năm không hủy ngang là mất 120.000 đô…” Đúng, lại là con số xấp xỉ 119.000 đô.

“Đấy!” Mục sư đã nghe tôi kể lại chuyện khoản tiền, “Con có hối hận vì quyên góp toàn bộ số tiền không?”

“Có khi thế này mới tốt. Chính vì quyên tiền ngay từ đầu, giờ không thể đổi ý, nên con sẽ không phải đấu tranh xem nên dùng tiền giúp bản thân, giúp người nhà hay giúp người dưng. Con đang trắng tay nên chẳng có gì để mà đấu tranh tư tưởng.” Tôi xòe tay, “Không có gì cả thì chỉ có thể cầu nguyện!”

“Cầu nguyện là đương nhiên rồi, nhưng chúng ta có thể thử suy nghĩ xem nên giải quyết vấn đề cấp bách của con ra sao. Ngoài chuyện chỗ ở, con còn phải giải quyết cả rắc rối của mẹ. Hay để chú kể thầy phó tế nghe chuyện của con, chắc xin trích quỹ từ thiện được đấy…”

“Không, chú đừng làm vậy.” Tôi vội từ chối, chính vì không muốn dùng quỹ nên tôi mới không báo cho nhà thờ biết chuyện của mình từ đầu. “Con không muốn đâu. Vả lại, con vừa được giáo hữu biếu khoản tiền lớn thì sao có thể rêu rao ra ngoài là mình kẹt tiền được ạ?”

“Hầy, đúng là khó xử thật. Có điều, mọi người rất không muốn thấy con nghỉ học đâu.” Mục sư cười gượng.

Tôi cũng không muốn nghỉ học. Về lý mà nói, Chúa sẽ không mong những chủng sinh tận tụy với sự nghiệp truyền đạo phải dở dang đèn sách, lẽ nào quả thật ban đầu Chúa tặng tôi số tiền đó để tôi bù đắp thiệt hại sau vụ cháy và chuyên tâm học hành? Càng nghĩ tôi càng thấy rối.

“Mục sư Lâm, con không tiếc số tiền quyên góp, con chỉ thấy khó hiểu. Do số tiền khớp nhau nên con cho rằng đây là sự an bài của Chúa, có phải con đã quá mê muội, tự cho là mình đúng không? Hay con hiểu lầm ý Chúa? Tại con tự ý quyết định nên mới sử dụng sai cách món quà Chúa trao đúng không ạ?”

Mục sư mỉm cười, “Con cảm thấy quyên tiền giúp đỡ người khác là sai lầm sao?”

“Con không biết nữa. Mấy chuyện con gặp phải đều dính dáng tới số tiền na ná nhau, làm con buộc lòng phải cho rằng có nguyên nhân đằng sau.” Tôi thở dài.

“Trùng hợp à…” Mục sư Lâm lẩm bẩm, “Có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ biết chuyện nào là trùng hợp ngẫu nhiên, chuyện nào là Chúa cố tình sắp xếp. Nhưng tín đồ Cơ Đốc chúng ta tin rằng không chuyện gì xảy ra trên đời nằm ngoài dự đoán của Chúa.”

Tức là Chúa biết tôi sẽ quyên góp tấm séc cho người quả phụ ư?

“Con thật sự sẽ nghỉ học đi làm nếu không còn cách khác sao?”

“Vâng”

“Vậy chúng ta cầu nguyện thôi, sau đó chú sẽ đưa con đi phỏng vấn, chú có công việc này muốn giới thiệu cho con.”

“Dạ? Chứ không phải trước hết ta nên cầu nguyện để hỏi Chúa xem con có nên nghỉ học đi làm không ư?”

Tôi hết sức kinh ngạc, chẳng ngờ ở đây lại được giới thiệu việc làm. Thế mà tôi còn tưởng mục sư sẽ khuyên tôi đừng nghỉ học mà phải tin Chúa sẽ hỗ trợ chứ?

“Nếu chuyện thuận lợi, có khi con chẳng cần nghỉ học mà vẫn giải quyết được những vấn đề khác. Chúng ta nên cầu nguyện cho người mình chuẩn bị gặp thì hơn.”

Càng nghe tôi càng khó hiểu. Cầu nguyện cho nhà tuyển dụng chứ không phải cho tôi?

“Đúng, cầu nguyện với hi vọng rằng hiện giờ cậu ta không bận.”

Trông mục sư Lâm không giống đang nói đùa.

❀ ❀ ❀

[1] Nhà thờ chính của một giáo phận hay tổng giáo phận. (Các chủ thích trong sách là của người dịch hoặc ban biên tập tiếng Việt, trừ phi có chú thích khác.)

[2] Kiến trúc nhà tập thể kiểu Trung Hoa ngày xưa.

[3] Nơi đào tạo mục sư.

[4] Đô la Hồng Kông. Từ đây đến hết, nếu chỉ nói “đô” không, tức là đô la Hồng Kông.

[5] Học sinh chủng viện.

[6] Thuộc quận Trung Tây, là trung tâm tài chính thương mại và chính trị của Hồng Kông, một trong các địa điểm biểu tình năm 2014.

[7] Phong trào biểu tình diễn ra năm 2014, với mục đích giành quyền phổ thông đầu phiếu và quyền đề cử đặc khu trưởng ở Hồng Kông.

[8] Khu vực dân cư đông đúc ở Cửu Long, chủ yếu tập trung tầng lớp lao động bình dân, người có thu nhập thấp.

[9] Kiểu nhà ở đặc biệt ở Hồng Kông, Ma Cao và một số địa phương khác, vốn dĩ là một căn hộ bình thường nhưng được chủ nhà chia ra thành nhiều căn nhỏ độc lập để bán hay cho thuê.

[10] Ban đầu, những người bạn muốn trêu chọc Kyune hát lạc giọng nên đã nghĩ ra cái tên Kune Miku (chế lại từ Hatsune Miku, một ca sĩ ảo nổi tiếng) với chữ “Ku” chỉ bộ phận nhạy cảm của đàn ông, nhưng cô bé không đồng ý lấy đây làm biệt danh nên đổi thành một từ gần âm là “Kyu”. (T.G)

[11] Trong tiếng Quảng Đông, “Huệ Bích” đồng âm với “dạ dày khủng”. Còn “Vua Ăng-ten” là biệt danh của nữ nhân vật vua Arthur (Arturia) trong loạt truyện tranh và phim hoạt hình Fate của Nhật Bản (do nhân vật này có một chỏm tóc dựng đứng trên đỉnh đầu trông giống ăng-ten). Vì nhân vật này cũng ăn rất khỏe, nên ở đây mọi người đang trêu Huệ Bích háu ăn. (T.G)

[12] Khi tham gia biểu tình tại Hồng Kông năm 2014, người dân không chỉ sử dụng ô để che mưa che nắng, mà còn che chắn và bảo vệ bản thân khỏi bình xịt hơi cay của lực lượng cảnh sát, vì thế chiếc ô trở thành biểu tượng của phong trào này.

Người dịch: JeTauZi Nguyên tác: 幀破:慾望攝獵 (EXPOSURE IN MIND: Desire Hunting) (2022)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.