Tiếng “bốp” đột ngột vang lên, cơ bắp toàn thân thiếu niên cứng đờ theo phản xạ.
Đó là đòn đánh chất chứa thù hận, là cú tát giáng xuống thật lực hòng khiến đối phương đau đớn, bị thương và sợ hãi. Bố vừa giơ tay là thiếu niên biết ngay mẹ sẽ loạng choạng ngã xuống. Vì cậu đã chứng kiến cảnh tượng này quá nhiều lần rồi.
Còn cậu chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn. Cậu không thể, và cũng không dám bước ra can ngăn.
Mẹ ngã ngồi dưới đất, đã quen với việc ôm hai tay che bụng, hứng chịu cú đá của bố.
Ánh mắt tuyệt vọng của mẹ lướt qua thiếu niên, cậu cảm nhận được xen lẫn trong đó là nỗi căm hận, lạ thay có phần giống ánh mắt bố.
Thiếu niên lao vào phòng mình như trốn chạy. Cậu đóng cửa, cầm điện thoại lên, nhập số “999”[1], ngón tay run rẩy không ấn nổi nút gọi.
Gọi? Không gọi?
Để cảnh sát bắt bố mình.
Gọi? Không gọi?
Tiếng kêu khóc của mẹ kéo dài bao lâu thì cậu đấu tranh bấy lâu.
Đến khi bên ngoài vang lên tiếng cảnh sát đập cửa, yêu cầu mở cửa. Thiếu niên giật thót, vì cậu còn chưa ấn nút gọi.
Bố nổi trận lôi đình, xông vào phòng thiếu niên túm cổ áo cậu rồi nhấc lên bằng một tay. Hối hận vì chưa khóa cửa, thiếu niên sợ hãi kêu thất thanh, “Không phải con! Không phải con!”
“Báo cảnh sát à? Thằng ranh này, mày dám báo cảnh sát?” Nhìn thấy điện thoại cậu cầm trên tay, đương nhiên bố không tin.
Nắm đấm khổng lồ đáng sợ giáng xuống, kéo theo cả những kí ức đau khổ, thiếu niên cảm thấy lần này mình chết là cái chắc, nhưng có người kịp thời tóm được tay bố.
Cảnh sát. Mẹ mình mẩy bầm dập nhân cơ hội mở cửa cho cảnh sát vào.
Hóa ra hàng xóm nghe thấy tiếng cãi cọ trong nhà cậu nên báo cảnh sát. Giờ cảnh sát đang vừa hỏi vừa ghi lời khai. Thiếu niên cảm thấy họ chính là người hùng cứu vớt mình và mẹ, thậm chí cậu còn nảy ra ý nghĩ lớn lên sẽ làm cảnh sát.
Trước mặt cảnh sát, thái độ của bố thay đổi một trăm tám mươi độ. Bố khúm núm xin xỏ, nói mình nhất thời nóng nảy, sau này sẽ không làm vậy nữa. Thiếu niên thờ ơ nhìn, trong lòng biết thừa đây toàn lời dối trá. Có điều, thấy hai tay bố xoắn lấy nhau đầy bất an, cậu ngỡ ngàng phát hiện nắm đấm to lớn khủng khiếp trong mắt cậu thật ra cũng chỉ xấp xỉ tay cậu.
Nửa năm sau, nhìn bố mẹ cuối cùng cũng kí đơn ly dị, thiếu niên thở phào nhẹ nhõm.
Dẫu rằng từ đó trở đi, mẹ vẫn cứ xa cách cậu vì gương mặt quá giống bố, cậu cũng thấy chẳng hề gì.
Cậu chịu đòn đủ rồi.
Ngồi bên ngoài phòng cấp cứu, tôi ngẩn ngơ nhìn tay mình. “Đừng bảo cậu đang hồi tưởng lại cú đấm vừa rồi nhé?” Anh Ngao châm chọc.
Tôi lập tức ôm đầu kêu, “Aaaaa, con lỡ đánh người thật rồi Chúa ơi…”
“Đừng có gọi Chúa nữa, Giê-su nghe cũng điếc tai. Nhớ lại xem tên bệnh hoạn đó định làm gì với nạn nhân đi, cậu sẽ hết áy náy ngay đấy.”
“Nhưng… hắn chưa làm mà. Chúng ta đã ngăn cản hắn, hắn không phải hung thủ giết người.”
“Vẫn là phạm tội quả tang thôi.” Anh Ngao không mảy may thông cảm cho hung thủ.
Trong vòng ba phút kể từ lúc chúng tôi khống chế được hung thủ cho đến lúc cảnh sát có mặt, anh Ngao đã trực tiếp chỉ đạo chúng tôi cách trả lời cảnh sát. Kịch bản là: bạn thân của nạn nhân (Bính Bính), một cô chiêu bốc đồng thừa tiền, yêu thầm Uy nên thuê anh Ngao điều tra hành tung cậu ta (nghe cái lý do tào lao trên, Bính Bính tức xì khói nhưng không có thời gian phản đối). Còn tôi và anh Ngao tìm ra địa chỉ này nhờ… cái mũi thính của thần khuyển Ngưu Ngưu, nên mới “kịp thời” phát hiện vụ tấn công “một cách tình cờ”.
Tôi không muốn nói dối, nhưng anh Ngao nghiêm mặt nhắc nhở tôi, “Tôi trả lương cho cả đầu việc này rồi đấy.”
“Dù vậy tôi cũng không thể khai man!”
Bảo Ngưu Ngưu giúp tìm ra địa chỉ cũng không phải nói quá, tuy nhiên Ngưu Ngưu đâu thể một mình làm nên chuyện.
Trước đó tôi đã tranh thủ thời gian rảnh mỗi tuần để sục sạo khu vực phố Portland tìm kiếm ô cửa sổ phù hợp. Qua ảnh polaroid, tôi biết được nhà hung thủ dán giấy trang trí đỏ trên cửa sổ. Tất nhiên rất nhiều hộ gia đình sử dụng mẫu giấy trang trí này, nhưng tôi thấy vẫn đáng để dành thời gian ghi chép lại.
Thế là tôi đi dọc con phố, nghển cổ tìm kiếm và đối chiếu. Bất ngờ thay, không nhiều căn hộ có số lượng cửa sổ phòng khách và vị trí điều hòa khớp với bức ảnh. Sau nhiều ngày lùng sục triệt để, tôi tổng kết được khu vực này chỉ có hơn mười căn hộ đồng thời thỏa mãn ba đặc điểm trên.
Lúc điều tra, tôi thừa hiểu rất có thể mình chỉ đang lãng phí thời gian, vì chúng tôi không có chứng cứ xác thực chứng minh nhà hung thủ ở gần đây. Huống hồ tôi còn chẳng biết phạm vi của “gần đây” lớn chừng nào, chỉ nghĩ phải gắng hết sức làm gì đó.
Đến khi chúng tôi biết hung thủ thật sự hẹn gặp Uy ở Langham Place, khả năng nhà hắn nằm quanh đây tăng vọt, lúc lên xe tôi lập tức gửi một loạt địa chỉ cho anh Ngao. Anh ta bắt đầu tìm từ gần tới xa, lúc quay sang mặt Tây, có vẻ Ngưu Ngưu nhận ra mùi của Uy nên đột ngột kéo anh Ngao chạy về hướng đó. Mà địa chỉ duy nhất ở khu vực này nằm trên phố Cam Phương.
Đây quả là may mắn ngoài dự đoán. Chứ chẳng may còn thêm một, hai địa chỉ có đặc điểm trùng khớp, e là chúng tôi sẽ không tới kịp.
Khi tôi xuống xe ở phố Cam Phương, ngẩng đầu nhìn thấy cửa sổ treo chiếc “quần lót bà già” vải hoa quen mắt, tôi và anh Ngao biết ngay đây chính là nơi chúng tôi cần tìm. Thế rồi, trong lúc tôi đang không biết phải làm thế nào, anh Ngao đã ấn chuông báo cháy. Sau đó chúng tôi làm đúng theo lời anh ta và may mắn ngăn chặn được hung thủ.
Từ lúc cảnh sát tới là mọi thứ loạn cào cào. Trông họ có vẻ còn tò mò về người bị thương mặc đồ nữ hơn. Tuy cách giải thích của anh Ngao nghe rất đáng ngờ, nhưng dường như cảnh sát không muốn chuyện thêm phiền phức. Họ coi tôi như đàn em của anh Ngao, thậm chí không buồn hỏi tới. Tôi đâm nhẹ cả lòng vì không phải nói dối.
May mà Bính Bính biết sơ cứu nên giúp Uy giữ được tỉnh táo cho đến khi nhân viên cứu thương tới. Uy khó nhọc chỉ cho cảnh sát biết kẻ đã tấn công cậu ta, nên ba chúng tôi không bị liệt vào diện tình nghi.
Lúc bị cảnh sát bắt giữ, hung thủ cứ lẩm bà lẩm bẩm những lời lẽ kì quái, xem chừng thần kinh không bình thường. Tôi nghe thấy lúc cảnh sát nói chuyện với nhau còn gọi thẳng hắn là “thằng điên”.
“Trước mắt đây chỉ được coi là hành hung người khác chứ không phải án mạng, chưa chắc cảnh sát sẽ coi trọng và dành thời gian điều tra. Điện thoại của Uy và hung thủ còn lưu lịch sử trò chuyện, có thể xác minh lý do họ hẹn gặp nhau. Vụ việc xảy ra tại nhà người đàn ông, chứng tỏ hắn tự mở cửa mời Uy vào. Dù cảnh sát tin chuyện họ hẹn nhau chụp đơn, hay nghĩ đây là một kiểu hẹn hò tính phí, thì đều không quan trọng. Sự thật là hung thủ đã sử dụng bạo lực để gây thương tích cho người khác.”
“Tôi vừa nghĩ ra một chuyện, chúng ta xuất hiện đúng lúc như vậy, liệu cảnh sát có nghi ngờ chúng ta đồng lõa dàn cảnh tống tiền không?”
“Nghi ngờ thì sao, họ có chứng cứ không?” Anh Ngao cười phá lên, “Thôi xin, dạo này họ còn bận lo chuyện khác.”
Từ khu vực cấp cứu, Bính Bính chạy lại ra hiệu cho chúng tôi đi theo.
“Uy sắp chuyển sang phòng bệnh nên muốn nói chuyện với các anh.”
Thiếu niên nằm trên giường bệnh vẫn chưa thay quần áo và tẩy trang, đầu quấn băng gạc trắng kín mít. Dạo này, lần nào gặp nhau ở Kim Chung, tôi cũng thấy cậu ta buộc tóc, đội mũ bảo hộ, nên không nhận ra tóc cậu ta dài bằng tóc nạn nhân. Tự nhiên tôi nhớ lại, nạn nhân trong những tấm ảnh cũng bị quấn băng dính chằng chịt trên đầu.
“Tiên sư! Mẹ nó chứ! Làm tớ bị cạo mất cả mảng tóc!”
Khác ở chỗ, cậu thiếu niên này chưa bị biến thành xác chết, dù giọng thều thào nhưng vẫn còn sống và biết nổi đóa.
“Cậu có biết cậu phải khâu bao nhiêu mũi không? Còn sống là tốt lắm rồi! Đồ đần ạ! Ngốc hết thuốc chữa!” Bối Bối ngồi bên cạnh vừa mắng vừa khóc. Cô bé vừa cuống quýt chạy tới bệnh viện. “Cậu ở nhà tớ, tớ có đòi tiền cậu không? Cậu có nhất thiết phải ngốc tới nỗi đi bán nhan sắc kiếm mấy xu lẻ không! Đầu đất!”
“Tớ…” Uy ấp úng, “Tớ thấy dạo này trông cậu có vẻ tâm trạng, nên muốn kiếm ít tiền mua quà Giáng sinh cho cậu vui thôi mà…”
“Thế nên mới bảo cậu đầu đất! Muốn tớ vui thì đừng làm tớ lo như vậy nữa! Cậu có mệnh hệ gì thì tớ biết phải làm sao! Tức chết mất!”
“Tớ xin lỗi… Nhưng làm sao tớ ngờ được mình lại xui xẻo gặp phải gã điên… Rõ ràng chỉ là chụp ảnh…”
“Cậu luôn mồm kêu tớ cẩn thận, nhưng chính cậu chẳng chịu cẩn thận gì cả? Con trai thì oách lắm chắc? Trên đời này có cả lũ dê xồm chuyên hãm hại con trai đấy! Cậu đợi tan nát đời trai rồi mới biết cảnh giác à!”
“Tớ xin lỗi mà, đừng giận nữa..”
Thấy đôi chíp bông cãi cọ, tôi họ khan, nhắc họ chúng tôi đã đứng bên cạnh một lúc lâu rồi.
“A, anh Triều, vừa rồi anh đấm hắn phải không? Anh đấm thật ạ?” Uy thều thào cười hỏi.
Sao vừa mở miệng đã hỏi tôi câu xấu hổ thế này…
“Nói chung, cảm ơn hai người đã cứu em. Ban nãy Bính Bính mới kể một ít thôi, em tò mò lắm, sau này phải kể rõ cho em đấy.”
Tôi chột dạ liếc anh Ngao, nào ngờ anh ta lại thoải mái đồng ý.
“Đã báo cho bố mẹ chưa?”
“Họ không tới đâu!” Uy giận dỗi, “Họ phản đối em chơi cosplay, sau này phát hiện em đóng nhân vật nữ, họ còn nổi cơn tam bành. Em cãi nhau to với họ nên mới bỏ nhà đi. Họ bảo coi như không có đứa con trai như em…”
“Uy! Uy ơi!” Một cặp nam nữ trung niên hớt hải chạy tới với nét mặt đầy lo lắng. Từ xa tôi đã nhác thấy mắt bác gái đỏ hoe.
“Thôi toang! Bố mà nhìn thấy em hóa trang kiểu này thì em chết chắc, không bị đánh nhừ tử thì cũng ăn chửi to đầu.” Mặt Uy nhăn nhó.
“Anh cảnh sát ơi! Con trai tôi không sao chứ? Thằng khốn nào đánh con tôi? Đã bắt được chưa? Bắt được chưa!”
Bố Uy lao tới trước mặt tôi hỏi oang oang, tôi lại bị nhầm thành cảnh sát rồi.
Tôi mỉm cười, chắc là Uy sẽ không sao đâu.
Rời bệnh viện về nhà, tôi thả phịch người xuống sofa, thở phào rõ to, “Cuối cùng chúng ta cũng thành công, tối nay có thể yên tâm ngủ rồi!”
“Cho đến khi vụ án tiếp theo xảy ra.” Anh Ngao tạt cho tôi một gáo nước lạnh. Thấy tôi xạ vai xuống, anh ta cười nói, “Không chịu nổi rồi à? Muốn thôi việc không?”
“Hợp đồng chưa đến hạn, tôi sẽ cầu nguyện cho lần sau không đụng trúng tháng thi cử ở chủng viện.”
Chắc anh Ngao hơi bất ngờ trước câu trả lời của tôi. Anh ta nguýt một cái rồi ngồi xuống ghế bên cạnh.
“Sao cậu không kể việc cậu tự đi điều tra kiểu dáng cửa sổ ở khu đường lâu? Nếu cậu nói trước với tôi, chúng ta đã khỏi tốn thời gian làm cùng một chuyện.” Anh Ngao rút trong túi quần ra một tờ giấy, quẳng lên bàn trà, “Cậu không biết chỉ việc dùng tính năng quan sát đường phố của bản đồ số là có thể quan sát tường ngoài các tòa đường lâu à?”
Trên tờ giấy liệt kê một loạt địa chỉ, rất giống danh sách của tôi. Vậy là trong lúc tôi tưởng anh Ngao suy sụp đến mức ngừng điều tra, thì anh ta lại đi làm công việc giống tôi. Bực thật, uổng công tôi đắc chí vì cho rằng mình góp công lớn trong việc phá án.
“Anh cũng đâu nói cho tôi biết về chuyện tiêu đề bài báo!”
“Nó không liên quan tới nội tình vụ án, nói ra chỉ tổ khiến cậu phân tâm nghĩ cách biết bằng được ngày hạn chót”.”
“Thế tôi cũng có lý do nên mới không nói với anh.” Khó chịu quá nên tôi quyết định đáp trả, “Tôi thấy việc lao động chân tay, ngày ngày đôn đáo khắp nơi nên để mình tôi lo. Anh cứ ở nhà làm thám tử ghế bành là được.”
Anh Ngao cáu kỉnh mấp máy môi như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nhìn ra vườn hoa, lầu bầu, “Mục sư Lâm nói với cậu phải không, rõ lắm chuyện.”
Không, thật ra tôi tự phát hiện trước, rồi mới đi hỏi mục sư Lâm để xác nhận. Chẳng qua tôi cho rằng gặp tai nạn máy bay nghiêm trọng như vậy thì không thể chỉ bị thương ở đầu. Quả thật anh Ngao giấu rất giỏi, đồng thời rất chăm chỉ làm phục hồi chức năng, nên nhìn động tác thường ngày người khác khó lòng nhận ra. Nhưng sống chung một mái nhà kiểu gì chẳng biết.
Anh Ngao bị di chứng sau tai nạn, cứ ra ngoài đi lại quá lâu là anh ta sẽ bị đau nhức xương chậu. Có điều anh ta sĩ diện, không thèm chống nạng, đau mà mặt vẫn lạnh như tiền. Song, dù cố chịu đến mấy thì khi lên cơn đau, tư thế đi đứng vẫn khang khác, tại vì ông ngoại tôi hồi trước cũng vậy… Ừm, phần sau tôi không nên kể tiếp thì hơn.
“Tôi mắc nợ một người.” Anh Ngao bỗng thốt ra một câu không đầu không đuôi. “Sau vụ tai nạn máy bay, khi tỉnh dậy sau cơn hôn mê, tôi đã nằm trong bệnh viện ở Hồng Kông rồi. Đó là lần đầu tiên tôi nằm viện, do gãy xương nên phải nằm im trên giường một thời gian dài. Lúc hôn mê còn đỡ vì tôi chẳng biết gì, khi tỉnh dậy mới khốn khổ khốn nạn.”
“Đau lắm à?” Tưởng tượng cũng thấy đau.
“Đau đớn là chuyện nhỏ.” Anh Ngao lặng đi hồi lâu, ánh mắt u ám, “Khổ nhất là không tự đi vệ sinh được.”
“Ồ.” Tôi chưa từng nằm liệt giường, nghĩ đến chuyện đi nặng đi nhẹ phải nhờ người ta giúp thì đúng là ngại thật. Hơn nữa người đàn ông này còn sĩ diện và ưa sạch sẽ, chắc anh ta phải cảm thấy sống không bằng chết. “Nhưng bất đắc dĩ thôi mà. Rất nhiều bệnh nhân cũng như anh, y tá phải quen rồi chứ?”
“Tôi không muốn nhớ lại chi tiết. Tóm lại, bấy giờ có một hộ lý chăm sóc tôi rất chu đáo. Có sự khác biệt hết sức rõ ràng giữa việc chăm sóc bệnh nhân đơn thuần vì yêu cầu công việc và quan tâm đến cảm xúc của bệnh nhân. Hộ lý đó đã làm rất nhiều việc nằm ngoài bổn phận của mình.”
Ôi trời, bệnh nhân độc thân giàu có, y tá trẻ dịu dàng, phải chăng đây chính là… “Người ta mến anh rồi hả?”
“Đó là một bác gái đứng tuổi, có đến ba đứa cháu!” Anh Ngao cấm cảu lườm tôi, “Khi xuất viện, đáng lẽ tôi định tặng bác ấy một cái ô tô làm quà cảm ơn…”
“Việc này bị nghiêm cấm đấy!” Tặng ô tô thì hơi quá đà, tôi dở khóc dở cười. Hồng Kông có quy định chống hối lộ rất rõ ràng, đến tu viện trưởng cũng phải tuân thủ.
“Vẫn có cách tặng bí mật mà. Nhưng bác ấy từ chối, nói mình không cần, nếu tôi muốn báo đáp thì về sau hãy giúp đỡ những người cần giúp. Tôi nói đó là hai chuyện khác nhau, chẳng lẽ tôi tiện tay cho người ăn xin mười đô là coi như đã trả ơn bác ấy sao? Phải có đối tượng cụ thể chứ.”
Khi đó, người phụ nữ sắp về hưu đã bảo anh Ngao hãy giúp một người có cùng ngày sinh với bác ấy.
“Thì ra anh đồng ý nhận tôi vào làm vì tôi cùng ngày sinh với bác ấy ư?” Tôi trầm trồ, “Đây đúng là…”
“Là quyết định của tôi.” Anh Ngao hừ một tiếng. “Cậu lại định nói đây là ý Chúa hả? Không nhé, chẳng qua do tôi tự ra quyết định đồng ý với điều kiện của bác ấy, nên việc tôi giúp đỡ một người sinh ngày 19 tháng Một sớm muộn cũng xảy ra, và trùng hợp người đó lại là cậu thôi. Không phải ý Chúa gì hết.”
“Thế anh hỏi tên tiếng Anh của tôi để làm gì? Y tá đó tên Grace à? Hay Gigi? Gloria?”
“Đó là chuyện ngoài lề. Nói chung, chỉ kẻ nào mê tín mới có cái trò cứ thấy con số trùng khớp bèn nghĩ là ý Chúa. Cậu vẫn cho rằng số tiền cậu được tặng có ý nghĩa đặc biệt hoặc thần thánh à? Cậu chưa từng nghĩ đến khả năng khác sao?”
“Khả năng gì?” Không ngờ anh ta lại lôi chuyện của tôi vào để chuyển đề tài, tôi chớp mắt.
“Sao khoản tiền mẹ cậu đòi lại bằng đúng một nửa món tiền cậu được tặng? Con số lại còn rất lẻ, rõ ràng có uẩn khúc bên trong. Trừ phi bà ấy biết chính xác cậu nhận được bao nhiêu tiền.”
“Không đâu, mẹ tôi không liên quan đến nhà thờ. Vả lại, tôi nhận được tấm séc vào đúng hôm ấy.” Ngay cả mục sư Lâm cũng không có số điện thoại của mẹ tôi.
“Có thể bà ấy biết người tặng tiền cho cậu?”
“Không thể.” Tôi mới nói được mấy tiếng đã im bặt. Mẹ không quen biết người của nhà thờ tôi tham gia, nhưng khoản tiền được tặng giấu tên, tôi bỗng nghĩ ra, có thể người biểu đến từ nhà thờ chi nhánh khác, chưa chắc đã nghe giảng ở nhà thờ chúng tôi. Nếu mẹ tôi quen người đó, người đó cũng biết tôi, thì…
“119.000 đô, cậu không nhận ra đây chính là sinh nhật mình sao? Đó không phải một lời ám chỉ à?” Anh Ngao hạ giọng, “Tôi không biết chuyện nhà cậu, nhưng giả sử có người nhận được món tiền từ trên trời rơi xuống, muốn chia cho cậu nhưng hiểu rõ nếu đưa thẳng thì cậu sẽ không nhận, nên người này mới phải mượn danh quyên tặng. Có thể mẹ cậu biết chuyện này qua bạn bè thân thích, cảm thấy không cam lòng, nghĩ người tặng nợ mình nên cố tình yêu cầu cậu chia cho bà ấy một nửa…”
Quả thật, tôi có người bố quen thói bài bạc. Tôi biết tính ông ta, cứ thắng khoản tiền to là bố sẽ rêu rao khắp nơi, rồi tin tức đến được tai mẹ tôi. Mẹ hận bố, tôi biết bà hay nghe ngóng tình hình của bố vì muốn biết đến bao giờ ông ta mới gặp báo úng.
“Tôi sẽ không tha thứ cho ông ta. Loại người như ông ta cũng không đời nào thật lòng đi lễ nhà thờ đâu.” Vừa lẩm bẩm dứt lời, chính tôi cũng sững sờ mình lại nói ra những lời đi ngược ý Chúa.
“Tức là, cậu cũng cho rằng có thể giả thuyết này đúng.”
Tôi bặm môi. Nếu muốn xác thực chuyện này, tôi chỉ có thể hỏi nhà thờ danh tính người tặng tiền, hoặc tự hỏi nhà nội. Cả hai cách tôi đều không thích.
“Còn khoản tiền người quả phụ cần thì sao? Sao lại trùng khớp đúng con số đó?”
“Trùng hợp thôi. Vì đang quyên góp nên chắc người ta chỉ đưa ra con số áng chừng, chứ giả sử thật ra quả phụ thiếu 118.700 đô thì sao có thể coi là con số trùng khớp? Đó là nhận định chủ quan của cậu thôi.”
“Tóm lại, anh không chịu tin mọi chuyện đều do Chúa an bài chứ gì?” Anh ta cứ khăng khăng như vậy lại khiến tôi càng tò mò, “Rốt cuộc cái tên tiếng Anh bắt đầu bằng chữ G có ý nghĩa gì?”
“Không liên quan tới cậu.”
Miệng cười nhưng dạ không cười, anh Ngao nhắm chặt mắt lại, vươn tay duỗi chân ngả mình nằm xuống sofa giả vờ ngủ, kết thúc câu chuyện.
Uy bị thương phải nằm viện nên cậu ta và Bối Bối bỏ lỡ mất sự kiện giải tỏa Kim Chung. Hôm ấy, mọi người lại ùn ùn kéo về khu vực chiếm lĩnh Kim Chung, Bánh Bính, Kyune và Huệ Bích đều có mặt. Các lãnh đạo phong trào ra quyết định, cam kết sẽ tự nộp mình cho chính quyền đồng thời kêu gọi các học sinh giải tán. Cảnh sát đưa ra hạn chót, bầu không khí hết sức căng thẳng, tôi cũng lo sẽ lại có xung đột bạo lực.
Vâng, không ngờ đến tôi cũng vì bọn trẻ mà suýt ở lại khu chiếm lĩnh tới phút chót.
Thế rồi anh của Huệ Bích tới đón cô bé về, chỉ còn lại Bính Bính và Kyune. Cuối cùng, hai cô bé cũng dọn dẹp đồ đạc để rời đi cùng mọi người trước hạn chót.
“Chúng ta thua rồi.” Vừa xoay người rời đi, Kyune đã nghẹn ngào nói rồi òa khóc. “Tớ không cam tâm! Thế này còn ra thể thống gì? Không nói lý được bèn dùng vũ lực của cảnh sát ép chúng ta khuất phục! Mọi người thật sự không kiên trì đến cùng được ư? Chuyện hệ trọng nhường này tại sao không thể kiên trì thêm?”
“Kyune, đừng như vậy, tinh thần đấu tranh của chúng ta còn chưa chấm.”
“Chấm dứt rồi! Hết cả rồi! Đi làm quan trọng hơn! Kiếm tiền quan trọng hơn! Tự do và dân chủ của thế hệ sau có thể đợi! Tương lai của Hồng Kông thế là hết!”
Thấy Kyune suy sụp, Bính Bính vỗ lưng bạn, nhưng chính cô cũng bật khóc.
Tôi không nghĩ ra lời nào để xoa dịu hai cô gái, chỉ có thể rút khăn giấy đưa cho họ, chặn tầm mắt người đi đường bằng lưng mình. Thật ra cũng không cần thiết, nhiều người đang chuẩn bị rút lui quanh chúng tôi cũng mang tâm trạng tương tự.
“We will be back!” (Chúng ta sẽ quay lại!)
Một người lạ mặt đi ngang qua, lớn tiếng hô lên với chúng tôi và vỗ mạnh vào lưng tôi.
Nghỉ ngơi một lát, hai cô gái dần bình tĩnh lại. Đột nhiên tôi nhận được điện thoại của anh Ngao.
“Anh Ngao nói anh ấy lái xe tới đón chúng ta.”
Năm phút sau, một chiếc limousine đắt tiền đỗ lại bên lề đường chỗ chúng tôi đứng.
“Anh là?”
Hai cô bé mắt tròn mắt dẹt nhìn anh Ngao đã quay lại đóng bộ com lê như mọi khi.
Phải, ngay buổi tối hôm Uy thoát nạn, tôi và anh Ngao đã dọn dẹp tất cả ảnh trong nhà, rồi xử lý theo cách anh Ngao vẫn làm trước đây, bỏ ảnh và mọi ghi chép về quá trình điều tra vào hộp, dán nhãn “Án chụp đơn tại Vượng Giác”, cuối cùng khóa căn phòng cuối hành lang lại.
Sáng hôm sau, người đàn ông mặc Âu phục tự nấu bữa sáng lại xuất hiện, bắt tréo chân đọc báo như chưa có gì xảy ra. Dù mặt anh ta vẫn lạnh như tiền, nhưng tôi nhìn những món ăn cầu kì trên bàn là đủ hiểu anh ta đang vui.
“Uổng công tôi còn lo mấy cô cậu bị cảnh sát bắt chẹt, không thể rời khỏi đây. Thôi, mấy cô cậu tự đi bộ về nhé…”
Mặc kệ anh ta, tôi phăm phăm mở cửa xe mời hai cô bé lên. “Nhầm rồi, có giống L tí nào đâu? Rõ ràng là hình mẫu bá đạo tổng tài[2] mà.”
Bính Bính thì thầm rỉ tai cô bạn, Kyune gật đầu thật lực.
Tôi không biết anh Ngao có nghe thấy không nhưng dường như anh ta đạp ga rất mạnh.
Radio trên xe đang phát tin tức. Tôi sợ ảnh hưởng tới hai cô bé nên giơ tay định tắt đi, song Kyune ngăn lại, chăm chú lắng nghe phóng viên nhắc lại danh sách người bị bắt.
“Chúng ta thua rồi.” Cô lẩm bẩm.
“Các cháu chưa thua.” Anh Ngao điềm nhiên nói, “Miễn còn sống là có thể thay đổi tương lai.”
Không biết có phải họ nghĩ tới chuyện Uy suýt bị giết, hay trong mắt họ thì anh Ngao chính là một siêu thám tử, mà một câu của anh ta còn có sức nặng hơn mười câu trích dẫn lời Chúa của tôi. Kyune gạt lệ, siết chặt tay Bính Bính.
Tôi nghĩ đó là một sự quyết tâm và ước hẹn.
Một ngày trước đêm Giáng sinh, tôi lại có việc đi qua Vượng Giác. Lúc đi ngang qua điểm tập kết rác phố Portland, tôi nhác thấy công nhân vệ sinh bên trong vẫn là bác gái gặp lần trước.
Do truyền thông còn mải tập trung đưa tin giải tỏa biểu tình, nên vụ việc Uy bị tấn công không được đăng trang nhất mà chỉ chiếm một ô nhỏ xíu trong ruột. Dù chi tiết nam giả nữ khá gây tò mò, nhưng độc giả cũng chỉ coi đây là một đề tài bàn tán lúc chuyện phiếm. Điểm tập kết rác này càng không có cơ hội xuất hiện trên các phương tiện truyền thông. Vì không có xác nên bác gái này cũng chưa từng chứng kiến hung thủ đi vứt xác.
Lòng tôi lâng lâng thứ cảm giác khó tả thành lời. Một sự việc từ đầu tới cuối đều rất thần bí, thế mà tôi lại có cơ hội tham gia, thậm chí còn cứu được một mạng người.
Thật đáng biết ơn, nhưng, nhưng… cũng rất áp lực. Tôi cầu nguyện Chúa tạm thời đừng để anh Ngao lại nhìn thấy khải tượng vội.
Còn một chuyện khiến tôi rất kinh ngạc. Phải đến khi báo phát hành, tôi mới biết hóa ra ngày trước hung thủ làm việc ở ngân hàng. Vắt óc ngẫm nghĩ lại, tôi nhớ ra mình đã từng gặp hắn! Nhưng thành thật mà nói, hôm vụ việc xảy ra, tôi còn chẳng nhận ra hắn nữa.
Giá như hồi đầu tôi nhận ra hắn ngay từ lúc xem ảnh, liệu mọi chuyện có khác đi không? Nhưng tôi thật sự không nhận ra nên đành chịu. Xem ra, sau này tôi phải cố gắng ghi nhớ từng người mình quen biết mới được.
Hung thủ bị buộc tội gây thương tích cho người khác. Vợ hắn chạy đến nhà Uy khóc lóc cầu xin gia đình cậu bé tha thứ, mong có thể hòa giải, nhưng bố mẹ Uy từ chối. Nghe đâu từ khi bị bắt, hung thủ bắt đầu cư xử khác thường, nói mình nghe được tiếng Chúa. Người ta phải đưa hắn đi kiểm tra sức khỏe tâm thần, hiện giờ hắn vẫn đang bị tạm giữ. Bối Bối phẫn nộ nói hạng ung nhọt đó đáng bị nhốt trong bệnh viện tâm thần cả đời. Nói chung, ít nhất tạm thời hắn không thể làm hại người khác nữa.
Tôi dạo bước tới Langham Place. Đột nhiên một bóng người màu đỏ lướt qua trước mắt, đó là bộ váy Giáng sinh tôi có nằm mơ cũng không thể quên. Tôi tưởng người mặc nó là Bính Bính nên gọi với lại.
Thiếu nữ ngoảnh lại nhìn. Tôi sững sờ, không phải Bính Bính.
“A, anh là người của nhà thờ… Em nhớ ra rồi, anh là Luka.” Thiếu nữ vui vẻ kể tôi nghe tình hình cô dạo gần đây. “Bạn trai dẫn em tới một nhà thờ khác, em đi thử xem thế nào. Bố mẹ á? Vẫn thế thôi, nhưng em quyết định cho mình thêm một năm. Năm tới lên 16 tuổi, em sẽ thử kiếm việc làm thêm, chưa biết cụ thể làm gì, chắc là nhân viên phục vụ quán cà phê. Thật ra ban đầu em muốn làm người mẫu, nhưng anh có xem thời sự không? Tin tức cậu con trai giả gái bị tấn công trong buổi chụp hình gây náo loạn ầm ĩ giới chụp đơn. Khổ thân cậu trai đó quá, xui tám đời mới gặp phải loại bệnh hoạn như thế. Anh biết không? Em suýt nhận lời mời chụp đơn đấy, nhưng sau đó không đi được… Anh nói đúng, tự nhận việc nguy hiểm lắm, đi làm thuê cho người ta vẫn hơn.”
Tôi hỏi cô có thời gian ra quán cà phê gần đó trò chuyện tiếp không, cô từ chối khéo.
“Không biết tại sao, dạo này cứ tới đây là em lại thấy rùng mình. Để lần sau nhé! Giáng sinh vui vẻ!”
Thiếu nữ cười rạng rỡ, vẫy tay bỏ đi. Cuối cùng tôi cũng nhớ ra tên cô là Huệ Minh.
❀ ❀ ❀
[1] Đường dây nóng gọi cảnh sát tại Hồng Kông.
[2] Thuật ngữ chỉ dạng nhân vật đặc trưng trong truyện ngôn tình, dịch nôm ra là chủ tịch hống hách.