Truy Ảnh: Săn Dục Vọng

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SNAPSHOT 5
SAFEWORD

❊ ❊ ❊

“XX… XX…!”

Xì, biết ngay cậu vẫn chưa tìm được việc mà, cái loại “nhân tài” như cậu, người ta thèm vào! Giờ cậu có quay trở lại quỳ xuống cầu xin tôi, tôi cũng không để thằng bỏ đi như cậu trở lại phòng tôi đâu!

“XXX…”

Huy, anh đừng sốt ruột, nghỉ ngơi một thời gian cũng được. Không sao đâu, để em trả tiền điện nước, anh cứ từ từ tìm việc nhé.

“X! XX…!”

Tầng đó là của mẹ vợ gã mà, gã không phải trả tiền thuê thì sao phải sợ, ăn gì dùng gì đã có vợ lo. Là tôi, tôi cũng chẳng thèm đi tìm việc.

“X…!”

Sao cứ đứng lù lù chắn đường người ta thế, tránh ra! Thằng lùn chết giẫm, lùn thế ai mà thấy nổi.

Ha ha, com lê à? Cậu mua đồ trẻ em cũng vừa đấy.

Ơ, mà bao cao su có cỡ trẻ em không? Không biết có không nhi, ha ha ha…

“X…! Dừng, dừng tay… Quý khách… đau quá… thật đấy! Đau… dừng, dừng lại…!”

Âm thanh như trôi đi thật xa rồi mới quay về bên tai, cuối cùng hắn nhận ra tiếng kêu không phải ảo giác vang vọng trong đầu, hắn vội buông tay.

Tiểu Hồng nằm dưới người hắn lập tức bò ra. Thấy hắn đờ ra không nhúc nhích, cô ta lấy lại hơi, chửi ầm lên.

“Anh lên cơn thần kinh à! Tôi thu thêm 500 đô để chơi mấy món đồ đó với anh, nhưng chúng ta đã thỏa thuận là sẽ dừng lại khi tôi kêu đau cơ mà!”

“Tôi… tôi không.” Người đàn ông nhìn hai tay mình, bộ phận nhạy cảm của hắn đã mềm nhũn.

Tiểu Hồng vẫn chưa hết hoảng hồn, sờ lên da đầu và cổ mình. Ban nãy người đàn ông túm tóc cô ta giật mạnh ra sau, làm cô ta cảm thấy tóc và cổ mình như sắp đứt đến nơi.

Làm cái nghề buôn phấn bán hương chẳng dễ dàng gì cho cam, có những khách hàng rất thô bạo, nhưng lần này cô ta sợ thật. Chưa kể dạo gần đây còn xảy ra vụ án mạng kinh hoàng khiến hai “đồng nghiệp” chết thảm thương, tất nhiên cô ta phải liên tưởng tới ngay lập tức.

“Này, nếu còn có lần sau, tôi sẽ liệt anh vào danh sách đen và không bao giờ tiếp anh nữa! Cửa nhà mấy chị em chúng tôi gắn camera cả đấy, anh đừng tưởng có thể làm bậy.”

Mại dâm tại gia, hay mại dâm tư nhân, tiện ở chỗ ít ra được tự chọn khách. Tiểu Hồng còn trẻ, chưa thiếu khách tới độ phải tìm mọi cách giữ loại khách vừa phiền phức vừa nguy hiểm. Dù hắn chi sộp nhưng an toàn là trên hết. Chứ để đến lúc bị thương không tiếp khách được thì lợi bất cập hại.

“Không, không! Không có lần sau đâu! Vừa rồi tôi chỉ nhất thời sơ ý thôi!”

Người đàn ông cuống lên, hắn chỉ biết trông vào mỗi Tiểu Hồng. Bao năm nay hắn đã tìm vô số gái bán hoa, nhưng chẳng có mấy người nhỏ con hơn hẳn. Con gái bây giờ dậy thì sớm, đến nữ sinh vị thành niên cũng cao vượt hắn.

Hồi lấy nhau, vợ hắn cũng vừa đến tuổi trưởng thành. Nhưng hắn không cho rằng mình say mê mấy cô bé con, hắn chỉ… thích người không cao hơn mình thôi.

Phụ nữ cao lớn hơn hắn trông như nắm quyền lực trong tay, dù họ nằm dưới thân mình, hắn vẫn cảm thấy ánh mắt họ tựa như đang cười nhạo “con nít mà cưỡi xe bờ”, như thể họ đang miễn cưỡng chiều ý, phối hợp với hắn. Đối phương có trẻ trung đến mấy vẫn khiến hắn nhớ tới mẹ. Dẫu thân hình đối phương gợi cảm đến mấy thì hắn vẫn chật vật không cứng nổi.

Phụ nữ nhỏ con hơn sẽ khiến hắn thấy an toàn, có cảm giác mình giống một người đàn ông hoàn chỉnh và dễ hưng phấn hơn.

Tiểu Hồng lại chịu chiều theo yêu cầu chơi các trò mới lạ với hắn. Hắn sẽ phải mệt bở hơi tai mới tìm được một người bạn giường phù hợp khác. Thuần rất tốt về mọi mặt, cũng rất ngoan ngoãn chiều theo hắn, mỗi tội Thuần không chơi mấy trò kích thích.

Chưa kể chỗ của Tiểu Hồng lại gần, đi lại rất tiện, tiết kiệm cả đống tiền đi lại.

“Tóc tôi bị anh giật đứt đến nơi rồi đây này, anh định đền thế nào? Đền thế nào?”

Vừa bình tĩnh lại, Tiểu Hồng lập tức phát huy bản năng kinh doanh, nũng nịu oán trách. Người đàn ông hiểu ý, lần mò quần áo bên giường, lấy ví rút ra mấy tờ 100 đô.

Hắn cam đoan chuyện này sẽ không tái diễn. Hắn không biết tại sao vừa rồi mình lại kích động, không nghe thấy tiếng kêu đau của Tiểu Hồng. Hắn chỉ muốn được vui vẻ, thật sự không có ý định làm Tiểu Hồng bị thương.

“Chắc dạo này ‘công việc phát sinh’ của con vất vả lắm nhỉ.”

Sau buổi thờ phượng Chủ nhật, mục sư Lâm tiến lại vỗ vai tôi, vì ban nãy lúc nghe giảng, tôi lỡ ngáp một cái rõ to. Tôi cuống quýt xin lỗi, mục sư Lâm gật đầu thông cảm, nói không sao.

“Hôm qua ở chủng viện, con suýt ngủ gật trong lớp, các bạn học quan tâm kéo tới hỏi han tình hình, con lại không thể nói thật…” Không thể tâm sự với ai còn khổ sở hơn thiếu ngủ.

Vả lại, kể từ sau hôm buông những lời chán nản, anh Ngao cứ suốt ngày ngồi im im đọc báo trên sofa. Anh ta mua báo của tất cả các tòa soạn nhưng lạ thay chỉ xem trang giải trí, chẳng buồn ngó ngàng đến chuyện điều tra nữa. Tôi cho rằng anh ta chịu áp lực cao độ trong thời gian quá dài và đang sắp vượt quá giới hạn. Nếu tiếp tục giục giã e sẽ phản tác dụng, tôi đành mặc kệ, để anh ta bê tha mấy bữa. Thậm chí tôi đã chuẩn bị tâm lý có thể sẽ phải kiên cường “chiến đấu” một mình tới phút chót.

“Công cuộc điều tra không tiến triển thuận lợi sao?”

“Không thuận lợi là nói giảm nói tránh rồi đấy ạ, chúng con chẳng có manh mối nào!” Tôi dõi theo các cô cậu thanh niên đang chuyện trò sau buổi tập họp, mặt mũi ai nấy ngây ngô trẻ măng, “Con vẫn không nghĩ các nữ sinh con quen sẽ đi bán rẻ thân xác mình, hay tùy tiện đến nhà người lạ.”

“Cô bé đó chưa chắc đã là người quen của con. Có khi con biết hung thủ cũng nên?”

Tôi tròn mắt, đúng là mình chưa nghĩ tới khả năng này! Nhưng tôi không quen người đàn ông nào có vóc dáng và tuổi tác trùng khớp với hung thủ. Nếu tôi quen, dù cho mặt mũi kẻ trong ảnh có méo mó vặn vẹo, tôi cũng phải ấn tượng ít nhiều chứ.

“Mục sư Lâm ơi, phải làm sao bây giờ? Lỡ đâu tại con trì hoãn tiến độ điều tra của anh Ngao, khiến anh ta không thể tìm ra người trong cuộc trước khi vụ án xảy ra, như thế chẳng phải con đã hại chết.”

“Chú nghĩ không thể nhìn nhận sự việc như vậy đâu. Vả lại, con phải tin vào Chúa chứ, hôm nào chú cũng cầu nguyện cho hai người, chắc chắn hai người sẽ cứu được cô gái đó.”

Tôi không biết làm gì khác ngoài nặn ra nụ cười gượng gạo. Lúc này tôi thật sự không có niềm tin…

“Mục sư Lâm, chú biết vụ án mạng hai người chết ở Loan Tể rồi đúng không ạ?” Không kìm lòng nổi, tôi thổ lộ mối băn khoăn khiến mình đau đầu mấy ngày nay. “Vụ án đó rất đáng sợ, nạn nhân cũng bị chết oan, nhưng tại sao anh Ngao không nhìn thấy khải tượng? Chẳng lẽ không có cơ hội nào để cứu sống hai người phụ nữ đó?”

“Chú không biết. Chú chỉ có thể nói là mình không biết. Nhưng khi nào lên thiên đàng, chắc chắn chú sẽ hỏi Cha trên trời vì chú cũng rất muốn biết.”

Tôi vội khuyên, “Chú đừng nói vậy, giờ y học phát triển lám…”

“Ha ha, chú lớn tuổi hơn con, dù chữa khỏi ung thư, chú vẫn phải gặp Cha trên trời trước con.” Mục sư Lâm trêu, “Nếu con bận quá, chú nhờ nhóm trưởng tạm thay con trong buổi họp thân hữu hằng tuần nhé?”

“Không được đâu, đó là trách nhiệm của con, con sẽ cố lo chu toàn.”

Tôi cương quyết từ chối, công việc tình nguyện viên tại nhà thờ nặng nhọc lắm. Vả lại, thật ra tôi cũng chẳng giúp được gì cho anh Ngao, nhiệm vụ chính vẫn là dắt chó đi dạo và nấu cơm quét dọn.

“Con còn tới Kim Chung không? Dạo gần đây người ta cứ kháo nhau là chính phủ sẽ giải tỏa biểu tình bằng vũ lực, chú lo cho sự an toàn của các cô cậu thiếu niên quá.”

“Nhưng chẳng khuyên được họ đâu.” Tôi bất lực thở dài, rồi lại nhìn các giáo hữu đang trò chuyện gần đó, thật ra tôi biết có rất nhiều thành viên nhà thờ tham gia tụ tập và lên tiếng ủng hộ.

Tôi không tài nào tưởng tượng ra được diễn biến tiếp theo của sự kiện xã hội này, hằng ngày xem tin tức cũng thấy rất bất an. Cuộc chiếm lĩnh rơi vào trạng thái giằng co, càng lúc càng gây ảnh hưởng lớn tới xã hội, trong khi đó chính phủ không hề có ý định đàm phán. Tôi có cảm giác đôi bên đều đang dần đi đến giới hạn.

Ánh mắt liếc sang kệ nhỏ để tờ rơi kê cạnh cửa, tôi bỗng nhớ tới chuyện ngày hôm đó và cô gái bị bố tới lôi về.

“Phải rồi, Huệ Minh có quay lại đây không ạ? Cô gái đi theo mình sau lần truyền đạo trên phố ấy chú.”

“Hình như cô Hoàng có gọi điện hỏi… nhưng chắc cô bé không quay lại đâu.” Mục sư Lâm lắc đầu.

Tôi thấy thật đáng tiếc, dường như cô bé rất hứng thú với hội thân hữu. Tôi cứ có cảm giác cô ấy muốn tìm người trò chuyện. Mà kể ra, vóc dáng cô ấy cũng nhỏ con, hình thể tương tự nạn nhân…

Sau khi rời nhà thờ, tôi lại tới Vượng Giác. Tôi đã kiểm tra xong đường Quảng Đông nơi khách sạn Hào Bạn tọa lạc, phố

Cam Lâm và phố Cam Phương ở mặt Tây cũng đã xong xuôi, hôm nay tôi sẽ bắt đầu từ phố Reclamation.

Một tay cầm điện thoại và ảnh, tay kia cầm sổ bút, tôi liên tục ngẩng đầu quan sát từng tòa đường lâu. Trong các công trình kiến trúc cũ kĩ xây dựng trước Thế chiến II này, một số tòa đã được tân trang lại tường ngoài, một số vẫn giữ nguyên diện mạo nhuốm màu thời gian. Giữa những tòa nhà chỉ cao vài tầng, thi thoảng lại mọc lên một hai cao ốc mới xây, kế hoạch tái thiết đô thị đang từng bước thay đổi thành phố.

Còn bầu trời trong tầm mắt người dân lại càng hẹp bớt.

Có vài lý do khiến tôi luôn cho rằng hung thủ sống gần đây. Trước tiên, hầu hết đồ dùng trong nhà hắn đều giống hàng rẻ tiền mua ở cửa hàng theo chuỗi, xem ra hắn không hề giàu có; va li trong ảnh khá mới, anh Ngao bảo mẫu va li này vừa có đợt đại hạ giá, chưa biết chừng hung thủ vừa mua đúng đợt đó; cộng thêm chi tiết hắn từng ở khách sạn Hào Bạn trước đây, nên tôi đoán hung thủ tiêu pha khá dè xẻn. Hắn muốn tiết kiệm tiền nên mới chọn tằng tịu ở một khách sạn giá rẻ, cách nhà đủ gần để có thể đi bộ, không cần bắt xe.

Anh Ngao không đồng ý. Anh ta bảo chẳng ai đi cặp bồ ở gần nhà, rất dễ bị gia đình bắt gặp. Nhưng tôi lại cho rằng, kẻ dám đưa phụ nữ về nhà và kéo xác tới khách sạn, có khi lại là hạng người tin vào vận may, tự tin mình sẽ không bị bắt quả tang.

Nghĩ đến việc hung thủ gần trong gang tấc, chỉ cần mình đi dạo loanh quanh thêm mấy vòng là sẽ chạm mặt hắn, tôi lại dáo dác ngó quanh. Nhưng kể cả khi gặp trực diện và nhận ra hắn, thì tôi có thể làm gì? Cảnh cáo hắn không được giết người ư?

Tôi bước đi chậm rãi, đầu không ngừng ngước lên lại cúi xuống. Bỗng một dáng người quen thuộc lọt vào tầm mắt.

Anh Ngao?

Anh ta đang bước xuống cầu thang một tòa đường lâu cùng một cô gái dong dỏng ngậm thuốc lá. Anh ta đếm mấy tờ tiền trong ví da, đưa cho cô ta. Cô gái kiểm tra, xong vẫy tay quay lưng bỏ đi.

Thế rồi anh Ngao quay lại và trông thấy tôi.

“Thú vị đấy, sao cậu tìm được tôi?”

“Đúng lúc tôi đến khu này…” Choàng tỉnh khỏi cơn ngơ ngác, tôi buột miệng hỏi, “Cô gái lúc nãy đủ tuổi thành niên chưa?”

“Chưa. 16 tuổi, mơn mởn xanh tươi.”

“Anh Ngao!”

“Hẹn thiếu nữ vị thành niên tới McDonald’s vừa ăn vừa nói chuyện là phạm pháp à?”

Tôi lừ mắt nhìn biển hiệu cơ sở bán dâm với những lời lẽ quảng cáo trắng trợn nằm cạnh lối lên cầu thang, hộp đèn quảng cáo màu hồng lòe loẹt trông rõ bắt mắt.

“Tôi hẹn cô bé ra ngoài rồi nói mình là biên kịch phim, không có ý đồ gì với cô ấy, chỉ muốn phỏng vấn để thu thập thông tin. Thấy nói chuyện suông cũng ra tiền, cô bé mừng rơn, kể bao nhiêu chuyện, còn tiết lộ gần đây có một ‘ổ kín’[1] trá hình nhà ở bình dân, chỉ cần tôi không công khai, cô ấy có thể dẫn tôi đi tham quan. Cậu muốn xem ảnh không?”

Vừa nói anh Ngao vừa mở album ảnh trong điện thoại cho tôi xem thật. Thực ra tôi tin tưởng anh ta sẽ không giở trò xằng bậy, chỉ là tôi cảm thấy làm thế này không hay, con người ta hay đánh giá quá cao khả năng tự chủ của mình.

“Tiếc là nơi đó không giống hiện trường, không phải chỗ chúng ta đang tìm. Nhưng ít ra cô ấy đã cung cấp rất nhiều thông tin tôi không biết.”

“Tôi thấy làm vậy không ổn lắm… Khác nào khiến các cô ấy càng củng cố suy nghĩ cứ làm tiếp nghề này là sẽ kiếm ra tiền đâu?”

“Có cầu ắt có cung, lao động tình dục là một trong những nghề có lịch sử lâu đời nhất, ít ra cũng chẳng trộm cướp của ai.” Chắc thấy mặt tôi đanh lại nên anh Ngao nhún vai nói, “Tuy nhiên, ban đầu tôi lấy cớ ‘chụp đơn’[2] để hẹn gặp cô ấy.”

“Sao cơ?”

“Tôi hơi lấn cấn với thuật ngữ lần trước cậu đề cập tới nên đã nghiên cứu một chút. Cũng thú vị ra trò.”

Anh Ngao vỗ vai ra hiệu cho tôi đi cùng mình. Dù sao, thấy anh ta có thể xốc lại tinh thần để điều tra, tôi cũng yên lòng.

“Giống như nghề người mẫu và minh tinh, ngành này cũng có người nghiêm túc lao động, tự trọng giữ mình, nhưng quả thật vẫn còn trường hợp lợi dụng ‘nghề tay trái’ để kiếm tiền. Giới chuyên nghiệp có vùng xám, đương nhiên giới nghiệp dư không phải ngoại lệ.”

Vừa nói anh Ngao vừa mở một ứng dụng trên điện thoại, đây là một diễn đàn theo hình thức hội viên.

“Có phó nháy nhận tiền để chụp ảnh nghệ thuật cho khách, cũng có người mẫu nghiệp dư thu tiền để tạo dáng chụp ảnh. Ngoài ra còn có nhiều nháy và mẫu hợp tác đơn thuần vì sở thích, không có giao dịch tiền bạc, trào lưu này hết sức phổ biến trong các nhóm tiểu văn hóa liên quan đến hóa trang. Tất nhiên cũng có cả hoạt động chụp ảnh ‘thiếu lành mạnh’, ví dụ nhận tiền để chụp hình khỏa thân.”

“Làm sao phân biệt được?”

“Khó lắm, nhìn chung là dựa vào kinh nghiệm sống. Ví dụ cô gái này…” Anh Ngao mở một đoạn tin nhắn ra, “Khi tôi hẹn gặp, cô ta chủ động hỏi tôi có tác phẩm từng chụp để tham khảo không. Tôi cố tình gửi ảnh của nháy khác tôi tìm thấy trên mạng. Thế là cô ta mắng tôi ăn cắp ảnh của người ta để lừa đảo, còn cẩn thận kiểm tra tài khoản, thấy tôi dùng tài khoản mới lập, không đáng tin, cô ta chặn tôi ngay lập tức. Cô gái này rất thông minh, biết kiểm tra thông tin cơ bản.”

Tôi gật đầu như mổ thóc, nhưng anh Ngao nói ngay, “Dĩ nhiên nếu thật sự muốn lừa đảo, tôi có thể ngụy trang thuyết phục hơn…”

Tôi lườm anh Ngao, anh ta bèn mở tin nhắn khác cho tôi xem.

“Còn với cô gái này, tôi cố ý chụp vài tấm ‘phèn’ gửi cô ta, dù tôi ra giá cao chót vót nhưng cô ta vẫn từ chối khéo. Một cô gái khác cũng nhận được loạt ảnh giống hệt nhưng lại đồng ý, thậm chí không lấy tiền của tôi. Tôi thành công hẹn gặp cô ấy ngoài đời, biết được đây là một sinh viên đại học. Cô ấy ăn mặc thật đẹp để ra ngoài chụp ảnh, có vẻ quá ngây thơ và dễ mắc lura.”

“Anh đi chụp cho cô ấy thật à?”

“Tất nhiên, phải thử mới biết trên thực tế sẽ có chuyện gì xảy ra chứ. Tôi mang theo vài thiết bị thường dùng của nháy dạo, trong lúc chụp cố tình mắc rất nhiều lỗi nghiệp dư, song cô gái không phát hiện. Cô ấy nói muốn làm người mẫu nghiệp dư nhưng không biết cách nên muốn chụp vài tấm ảnh đẹp, thu hút lượt tương tác trên mạng xã hội. Lần đầu tôi lấy cớ đưa cô ấy rời khỏi nơi công cộng, cô ấy ngờ nghệch đi theo thật. Nhưng đến lần thứ hai được rủ tới chỗ vắng vẻ hơn, cuối cùng cô ấy cũng biết sợ và từ chối, nhưng vẫn không biết đường chạy.”

“Anh chắc chắn cô ấy là sinh viên đại học chứ?” Quả là đáng lo.

“Vê sau, lúc gửi ảnh cho cô ấy tôi cũng tiện thể cảnh cáo luôn, thế là bị người ta chặn.”

Chắc chắn cô gái này sợ chết khiếp rồi, có khi còn bị ám ảnh tâm lý nữa. Tôi không khỏi thương cảm cho cô ấy.

“Còn cô gái ban nãy tôi tìm thấy trên một ứng dụng khác. Cô ấy tự xưng là người mẫu chụp đơn, nhưng nói chuyện vài câu đã ám chỉ mình sẵn lòng chụp ảnh ’gợi cảm. Tôi cố ý hẹn cô ấy ra ngoài hỏi chuyện, xem cô ấy chịu ’lộ tới mức nào. Về sau, trong lúc trò chuyện, cô ấy thẳng thắn thừa nhận từng nhận tiền để làm chuyện đó.”

Tôi thở dài, cô gái ấy mới mười mấy tuổi đầu, cuộc đời cô bắt đầu rẽ sai lối ở đâu…

“Đừng trưng cái bản mặt “Tôi muốn cứu chú cừu non lầm đường lạc lối ra đây với tôi, khỏi làm việc thừa thãi, tôi sẽ không đưa số của cô ấy cho cậu đâu.”

“Anh này.” Tôi chỉ biết cười ngại ngùng, vẻ mặt tôi rõ ràng thế ư?

“Trong quá trình hẹn các cô gái đi chụp đơn, tôi cũng nghe một vài cô than thở gặp phải nhiếp ảnh gia có ý đồ xấu.”

“Ngành này có vẻ thiếu an toàn nhỉ, con gái đi chụp ảnh đơn khác nào mỡ dâng miệng mèo, nguy hiểm quá.” Nhớ đến điệu bộ ung dung của nhóm Bính Bính lúc bàn chuyện chụp đơn, tôi đâm lo ngay ngáy.

“Phiền cậu bỏ cái kiểu ám ảnh sạch sẽ về tinh thần, thấy gì cũng dán nhãn ’Nguy hiểm, đừng sờ ấy đi.”

Lên taxi, anh Ngao lỗi một chiếc máy tính bảng ra hí hoáy vẽ. Mới đặt bút đã phác thật nhiều vòng tròn.

“Dịch vụ chụp ảnh bao gồm nhiếp ảnh gia có studio, thợ ảnh nghiệp dư muốn trau dồi kĩ thuật để trở thành nhiếp ảnh gia, thợ ảnh nghiệp dư coi chụp ảnh như sở thích, người hứng thú với mỗi nhiếp ảnh khêu gợi, và cả kẻ chỉ chăm chăm sàm sỡ con gái chứ thậm chí không được coi là dân nghiệp dư.”

Hàng tá vòng tròn lồng vào nhau.

“Bên cạnh đó, đối tượng muốn được chụp cũng chia làm rất nhiều nhóm tương tự: người mẫu, cosplayer, người yêu thích trang phục độc lạ, hot girl mạng, người bình thường muốn lưu giữ khoảnh khắc đẹp, người muốn đổi thanh xuân lấy tiền… Rồi hai bên chồng chéo lên nhau, kết quả là một vòng tròn lớn phức tạp thế này đây.”

“Vậy ý anh là…”

“Thật ra hầu hết các buổi chụp đơn đều diễn ra êm đẹp.” Thấy tôi im bặt đúng như mong đợi của mình, anh Ngao mới nói tiếp, “Chính vì đa phần đều êm thấm, không nguy hiểm như cậu tưởng, cùng lắm chỉ than phiền ảnh không đẹp là lỗi của nháy hay vấn đề của mẫu, nên chụp đơn mới có thể tiếp tục tồn tại. Nhiều người chỉ hợp tác với những mối bạn bè giới thiệu hay quen biết gián tiếp, hoặc hẹn chụp dưới hình thức tập thể, tóm lại chỉ như một thú vui.”

“Nhưng anh vừa bảo…”

“Ý tôi muốn nói, chính vì cảm giác an toàn không hoàn toàn là ảo giác, nên người ta mới coi nhẹ nguy hiểm tiềm tàng. Đặc biệt là hành vi bạo lực bột phát mà ta muốn ngăn cản.” Anh Ngao tháo kính, dụi mắt thở dài. “Càng biết thêm về chụp đơn, tôi càng thấy không thể xem thường khả năng này. Đúng là nó có thể giải thích lý do nạn nhân mang thêm một chiếc váy đi gặp hung thủ, ấy là bởi nạn nhân chuẩn bị thay đồ chụp ảnh. Nhưng trong buổi chụp đơn thông thường, chẳng ai lại chạy theo người ta tới nhà riêng, chụp ảnh thật thì phải tới studio hoặc địa điểm ngoài trời chỉ định.”

Tôi hiểu ý anh Ngao. Anh ta đang ám chỉ cho dù hung thủ và nạn nhân gặp nhau để chụp ảnh, e buổi chụp vẫn dính dáng tới giao dịch thể xác.

Nhưng tôi thật lòng không nghĩ hội Bính Bính sẽ làm vậy. Huống hồ, gia cảnh Bính Bính và Kyune có vẻ khá giả, cần gì bán thân?

“Ngoài ra, tôi bắt đầu nghi ngờ rằng bất kể hung thủ hẹn nạn nhân chụp đơn hay lên giường, thứ hắn quan tâm là chiều cao chứ không phải tuổi tác.”

“Tại sao? Hắn tự ti ư?”

“Vì cảm giác an toàn. Hắn dám tấn công phụ nữ cao hơn mình không? Tôi cho là không. Dù hành vi tấn công xảy ra bột phát, nhưng tôi đoán ngay từ lúc tìm, hung thủ sẽ tìm một cô gái nhỏ nhắn không khiến hắn thấy bị uy hiếp.” Anh Ngao ngẩng đầu liếc tôi, thở dài, “Cái dạng người khổng lồ chỉ biết cụp mắt trông xuống chúng sinh như cậu chắc không tưởng tượng nổi cảm giác đó đâu.”

“Tôi chỉ hơi cao một tẹo…”

“Thôi, nói chung nếu thật sự cùng đường, chúng ta sẽ nghĩ cách khiến mấy cô nữ sinh cậu quen rời Hồng Kông một tháng…”

“Anh… anh định làm gì?” Tôi kinh hãi. Anh Ngao không định bắt cóc người ta đấy chứ? Tôi nghi ngờ anh ta dám làm vậy thật lắm.

“Lừa họ bốc trúng giải du lịch miễn phí gì đó, bỏ vài chục nghìn đô ra là xong.”

“Chắc không được đâu, giờ họ đang bận tham gia phong trào, không bỏ đồng đội lại để chạy đi nước ngoài du lịch đâu.” Tôi có thể tưởng tượng ra giọng điệu cương quyết của họ khi cự tuyệt.

“Vậy… tố giác với cảnh sát? Chờ khi biểu tình, ta đẩy họ lên để cảnh sát bắt? Ngồi tù vẫn hơn là mất mạng… Tôi mới nói thế thôi mà một tín đồ Cơ Đốc lại đi hăm dọa người ta bằng ánh mắt đằng đằng sát khí thế à? Hả mục sư tương lai?”

“Anh Ngao, anh quá quắt lắm rồi đấy!”

Anh ta bỗng dúi cho tôi một tờ giấy, vừa nhìn tôi đã nín bặt.

“Hôm nay đã là 28 tháng Mười một rồi. Còn ít nhất ba người sở hữu chiếc váy đó mà chúng ta chưa biết danh tính, lỡ nạn nhân không phải Bính Bính hoặc Bối Bối, chúng ta không có nhiều thời gian điều tra lại từ đầu đâu.”

Trên tay tôi là tờ rơi giảm giá dịp Giáng sinh và năm mới của cửa hàng nội y WaWaBra, tờ rơi hàng thật. Tôi bàng hoàng, thế là cửa hàng bắt đầu phát tờ rơi rồi. Cũng có nghĩa từ hôm nay trở đi, chúng tôi có nguy cơ phải chứng kiến án mạng trở thành sự thật bất cứ lúc nào trên bản tin thời sự.

“Giá như xác định được ngày tháng thì tốt, ít nhất cũng có thể nghĩ cách hẹn họ ra ngoài, không để họ có thời gian làm việc khác.” Anh Ngao trầm tư, vẻ mặt nặng trĩu.

“Không phải anh định bắt cóc họ thật chứ…”

“Rốt cuộc cậu coi tôi là hạng người nào vậy?”

Anh Ngao nói vu vơ, thế mà suýt thành thật. Ngày mùng 1 tháng Mười hai, tức bốn hôm sau, người biểu tình bao vây trụ sở chính quyền, chính phủ điều động vòi rồng và ra lệnh tháo dỡ lều trại, trận giằng co hỗn loạn khiến rất nhiều người biểu tình bị thương. Mãi tôi mới liên lạc được với Bính Bính và mọi người. Biết họ bình an vô sự, tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Sự bạo lực của đôi bên đâm khiến tôi hãi hùng, xã hội đang dần lâm vào khủng hoảng. Tôi chợt nghĩ, có lẽ hung thủ chúng tôi tìm kiếm cũng đang xem hình ảnh bạo lực trên bản tin. Chính những hình ảnh đó đã thôi thúc tiềm thức hung bạo bên trong hắn.

❀ ❀ ❀

[1] Cơ sở tư nhân. (T.G)

[2] Kiểu văn hóa của một nhóm nhỏ, khác biệt với nền văn hóa rộng hơn mà nó thuộc về.

Người dịch: JeTauZi Nguyên tác: 幀破:慾望攝獵 (EXPOSURE IN MIND: Desire Hunting) (2022)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.