Chiếc va li xanh nê-ông mới toanh, lăn bánh lạch cạch trên mặt đường xi măng.
Thật ra hắn không nhất thiết phải mua va li to cỡ này. Chẳng qua đang giảm giá sốc, so với chiếc nhỏ hơn một cỡ thì va li này chỉ nhỉnh thêm 50 đô, đương nhiên lấy cỡ to lời hơn.
Trùng hợp thay, lần này hắn mua rất nhiều đồ trên mạng, ban nãy khi tới điểm lấy hàng để nhận đồ, hắn nhét luôn vào va li để mang về nhà một thể. Hắn thấy mình đúng là thông minh miễn chê nên mới nảy ra ý tưởng tiện đường đi mua va li.
Lúc nào về nhà, hắn cứ nói là định đưa Thuần đi du lịch nên mới mua va li là được. Ừ, đúng, sao không đi du lịch với Thuần nhỉ? Khách sạn ở Thái vừa rẻ vừa đẹp, hắn có thể làm tình với Thuần cả ngày, không phải ngại bà mẹ vợ sống chung nhà.
Nhớ lại trước khi hắn nghỉ việc, mụ quản lý béo ục ịch cứ huênh hoang được đi du lịch châu Âu với chồng trên siêu du thuyền. Hắn tin con thuyền đó rất to, phải to thì mới chở được mụ béo chết tiệt mà không đắm chứ.
Mụ béo chết tiệt, mụ béo chết tiệt, mụ béo chết tiệt. Béo như lợn, xấu như chó, mụ là cái thá gì mà suốt ngày chế giễu hắn lùn, mắng hắn nghèo rớt, ăn hại?
Hắn nghèo ư? Không, rõ ràng hắn từng giàu lắm! Một kẻ từ nhỏ đã bị hà hiếp như hắn hiểu rất rõ: cứ có tiền là chẳng ai coi khinh hắn được. Thế nên mặc kệ điểm số không ra gì, vừa tốt nghiệp là hắn lao vào kiếm tiền, đi làm thuê bạt mạng, còn miệt mài nghiên cứu chiến thuật bài bạc trăm trận trăm thắng. Vào thời kì đỉnh cao, tài khoản hắn từng có tới cả triệu đô! Nếu không phải lần đó nhất thời sơ sểnh nên thua cược…
Không ai tin nhưng đây là sự thật, rõ ràng suýt chút nữa hắn đã trở thành đại gia rồi. Đến nay, hắn vẫn cảm thấy mình chỉ cách thành công trong gang tấc.
Bấy giờ hắn mới chán nản đi tìm việc, nghĩ làm ở ngân hàng là có thể ngày ngày nhìn những tờ tiền hắn mê mẩn nhất. Nào ngờ bước vào mới biết đây là một địa ngục khác.
Thoạt tiên, hắn ngỡ mình chỉ lặp lại cảnh bị bắt nạt hồi nhỏ. Nhưng về sau hắn mới biết, nhân viên trước hắn, và cả nhân viên trước trước đó đều từ chức vì không chịu nổi chèn ép.
Trưởng phòng của hắn nổi tiếng thích trò bắt nạt công sở. Chẳng trách hắn vừa vào làm đã thấy bầu không khí quái quái. Trừ đôi ba đứa nịnh hót ra sức bợ đỡ mụ béo chết tiệt, những người khác đều câm như hến, thu mình vào vòng tròn khép kín của bản thân.
Thì ra ai cũng biết nhưng không dám ho he, sợ mình sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo.
Còn hắn, một kẻ có vẻ ngoài xoàng xĩnh, đã thế còn nhỏ thó, đương nhiên chính là đối tượng bắt nạt lý tưởng số một. Hầu như ngày nào mụ béo chết tiệt cũng chăm chăm nghĩ cách hành hạ hắn để giết thời gian, như thể ở ngân hàng mụ chẳng có việc gì quan trọng phải làm. Nhớ tuần đầu hắn đi làm, mụ vin đủ cớ để lệnh cho hắn chuyển ra ngồi cạnh cửa nhà vệ sinh nữ, và đây chỉ là mở đầu cho một chuỗi nhục nhã…
Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt… Hắn chỉ muốn vả cho mụ mười cái, trăm cái tát đau điếng, khiến mặt mụ sưng to như cái bụng mụ, sau đó ném toẹt đơn xin nghỉ việc vào mặt mụ. Nghĩ vậy, hắn bất giác kéo mạnh chiếc va li đang vừa đi vừa nảy trên mặt đường mấp mô. Nhưng sự thật là mụ béo đã quăng quyết định sa thải ra trước mặt hắn, còn hắn chỉ có thể run rẩy, im lặng đặt thẻ nhân viên xuống.
Kinh tế suy thoái, công ty cắt giảm nhân sự, hắn nghiễm nhiên trở thành vật hi sinh số một.
Tất cả đều tại cái trò Chiếm Trung Hoàn rồi phong trào xã hội cóc khô gì đó. Tại đám người đó mà kinh tế suy thoái! Dạo gần đây, tin tức thời sự nổ liên tiếp như súng liên thanh làm hắn nghe điếc cả tai, hắn tắt phụt ti vi, dù sao cũng cóc liên quan đến hắn. Nào ngờ đám người đó còn khiến hắn thất nghiệp, khốn nạn…
Hắn giật mạnh va li, bánh xe mắc kẹt khiến va li nghiêng sang một bên rồi đổ kềnh, bật cả nắp! Thế là hắn được phen hết hồn, bởi cả túi đồ chơi tình dục đủ loại trong va li cũng lăn ra theo, văng khắp vỉa hè, phơi bày trước mặt bàn dân thiên hạ. Ai đi qua cũng đứng lại, ném cho hắn ánh mắt khinh miệt, bật ra tiếng cười chế giễu, mặt hắn đỏ lựng.
Cười cái quái gì mà cười! Chẳng lẽ mấy người không phóng đãng, không làm tình chắc? Đầu tất cả mọi người đều chăm chăm nghĩ cùng một việc, cớ sao họ lại cười hắn?
Hắn chỉ muốn chửi um lên, cao giọng mắng trả người ta. Nhưng chưa kịp mở miệng, hắn đã phát hiện đây chỉ là tưởng tượng của hắn. Va li đổ nhưng khóa vẫn chắc chắn, không bung nắp, bí mật của hắn được giữ an toàn bên trong chứ không hề rơi ra ngoài.
Thế tại sao gã đàn ông vừa băng qua lại cười nhạo hắn? Cười hắn lùn tịt nhưng kéo va li to? Hay cười hắn tay chân lóng ngóng, điệu bộ lù đù? Hay cười hắn kiết xác vô dụng? Cười hắn không ra dáng đàn ông?
Không sao, đây không phải ngân hàng, chẳng ai có thể mắng hắn trước đám đông. Lắc đầu xua đi lời thóa mạ như văng vẳng bên tai, hắn nghiến răng, cuống quýt dựng va li lên, chỉ muốn sớm sớm về nhà.
Không cần dậy sớm đi làm, hắn có thể thỏa thuê chơi đùa thâu đêm trên giường với Thuần rồi. Sáng mai đợi Thuần đi làm, hắn còn có thể mang mấy món đồ chơi đi vui thú tiếp cùng Tiểu Hồng. Dù đã kết hôn nhiều năm nhưng vợ hắn vẫn không thể chấp nhận những trò quá kích thích, nhưng chỉ cần bỏ thêm tí tiền là Tiểu Hồng sẵn sàng thỏa mãn hắn.
Lúc này, chiếc va li xanh nê-ông như chở đầy ắp hộp quà đem đến niềm an ủi và vui sướng cho hắn. Hắn sốt ruột chết đi được, chỉ muốn về nhà để mở chúng ra ngay.
Mấy ngày nay, tôi đã luyện được thói quen vừa ăn cơm vừa bàn bạc vụ án với anh Ngao. Mỉa mai thay, bình thường toàn là anh ta tự tay nấu những món ăn cầu kì tinh tế, rồi vừa mở nhạc cổ điển vừa thưởng thức cùng rượu ngon. Còn tôi, tuy chung bàn nhưng lại như người lạ ngồi ghép, cứ có cảm giác gường gượng không khác nào dân thường lạc vào nhà hàng hạng sang, chỉ biết im lặng ăn hết cho xong rồi giúp thu dọn bát đũa.
Còn những lúc “bất bình thường” thế này thì toàn tôi nấu cơm, tất nhiên hương vị và cách trình bày đều thua xa anh Ngao. Nhưng tôi nghi là người đàn ông có thể vừa ăn cơm vừa ngắm ảnh hiện trường án mạng này đã tắt luôn vị giác để tiết kiệm năng lượng cho não. Được cái, thời gian trò chuyện trong bữa ăn đã tăng đáng kể, đôi lúc chúng tôi còn trao đổi khá gay gắt, tôi đâm ra lại thấy thoải mái hơn.
Song nếu có thể, tôi vẫn mong anh Ngao đừng đặt ảnh lên bàn ăn nữa…
“Phải rồi, anh vẫn chưa giải thích cho tôi vụ ‘bốn hiện trường’ là sao.”
Ăn xong, tôi dọn dẹp bát đĩa, pha hai cốc cà phê bằng máy pha cà phê viên nén. Trước kia tôi còn lấy làm lạ, một người rõ rành rành theo trường phái pha cà phê thủ công như anh Ngao sao lại có máy pha cà phê viên nén trong nhà, tôi chưa thấy anh ta dùng bao giờ. Thì ra anh ta sẽ “châm chước” uống tạm những lúc như bây giờ.
“Hả, cậu vẫn chưa nghĩ ra à?” Anh Ngao ngước lên khỏi laptop, cười khẩy.
“Hiện trường số một là một căn nhà không rõ địa chỉ, hiện trường số hai là phòng khách sạn Hào Bạn, hiện trường số ba là điểm tập kết rác phố Portland. Còn hiện trường số bốn là gì? Một địa điểm anh thấy trong khải tượng nhưng không chụp lại?”
“Cậu nghĩ sai hướng rồi, không phải hiện trường số bốn, mà là hiện trường số không.” Anh ta giơ tay cầm cốc cà phê, “Nếu hung thủ và nạn nhân không phải người cùng nhà, cũng không phải thân thích thường xuyên qua lại, thì ắt hẳn trước hiện trường số một phải tồn tại một địa điểm nơi họ tiếp xúc lần đầu.”
Tôi vỡ lẽ. Đúng, nếu họ là người dưng thì phải hẹn gặp nhau tại một nơi nào đó, rồi một người mới dẫn người kia về nhà!
“Tôi nhắc lại lần nữa, mục đích của chúng ta không phải điều tra trọn vẹn chân tướng, mà là ngăn cản vụ án xảy ra. Giả sử chúng ta không tìm ra hiện trường số một nhưng lại biết được thời gian và địa điểm của hiện trường số không, ta có thể trực tiếp ngăn họ gặp nhau, thế là không còn án mạng nào hết.”
“Địa điểm hai người tiếp xúc lần đầu..” Tôi suy ngẫm, “Nếu nghĩ xa hơn, có khi nào họ quen nhau trên mạng trước khi gặp mặt ngoài đời không?”
“Cậu thông minh hơn rồi đấy.” Anh Ngao gật đầu thở dài. “Nếu thế, câu hỏi ‘Ở đâu’ sẽ kéo theo vấn đề “Làm gì. Họ liên lạc với nhau để làm gì?” Tôi quyết định hỏi vài câu để cho thấy mình cũng biết suy nghĩ thấu đáo.
“Đàn ông đã có gia đình, thiếu nữ mơn mởn xuân xanh, trước mắt khả năng cao nhất vẫn là đổi tình lấy tiền.”
“Nhưng nếu là vậy… cũng đâu cần giết người?” Đàn ông làm việc này đều để thỏa mãn ham muốn, thuận mua vừa bán, dù trả hớ tiền cũng không cần ra tay giết người.
“Giết người vì tình thì sao? Nuôi gái, tranh chấp cả về tiền bạc lẫn tình cảm là đủ để giết người.” Anh Ngao hớp một ngụm cà phê. “Cô gái vì tiền mà chấp nhận hẹn hò với đàn ông có gia đình nay tìm thấy sugar daddy[1] mới, bèn yêu cầu chấm dứt mối quan hệ. Hoặc cô gái tống tiền bằng cách dọa sẽ phanh phui sự việc với người vợ, thế là tên đàn ông điên tiết lên và hành động mất kiểm soát.”
Ơ, nghe cũng có lý thật.
“Nhưng tình huống này oái oăm quá.”
“Đời toàn chuyện oái oăm thôi. Hôm trước tôi đặt giả thuyết bố con thì cậu lại chê quá bệnh hoạn, không thì cậu nghĩ xem còn giả thuyết nào không?”
“Giả sử đây là nhà của cô gái thì sao? Có thể người đàn ông là gia sư nên mới thay dép lê. Thấy nữ sinh xinh đẹp, hắn đột nhiên nổi thú tính.”
“Nữ sinh đi giày. Nếu cô ấy định ra ngoài, tại sao còn mời gia sư vào nhà thay dép? Vả lại, trước đó chúng ta đã thảo luận rồi, mới đầu người đàn ông tấn công cô gái chỉ đơn thuần vì muốn đánh đập chứ không phải muốn cưỡng bức.”
Thông qua ảnh chụp và lời kể chi tiết của anh Ngao, tôi biết ban đầu người đàn ông điên cuồng đánh đập cô gái bằng chai tương cà thủy tinh. Đến khi cô gái ngã xuống đất, mất khả năng phản kháng, hắn mới tấn công tình dục. Hắn không phải loại tội phạm hiếp dâm ngay từ đầu đã nhảy bổ vào xé quần áo đối phương để cưỡng bức.
Nói cách khác, đây là một vụ phạm tội bột phát, và nguồn cơn kích động là sự phẫn nộ, về sau mới đến tình dục.
“Ơ, biết đâu hắn thèm thuồng nhan sắc nữ sinh suốt bấy lâu nay, còn nữ sinh lại buông lời sỉ nhục nên mới chọc giận hån?”
“Ví dụ như cười chê hắn lùn?”
“Có thể lắm chứ.”
Nhưng như vậy không đủ để giải thích lý do nữ sinh đi giày thể thao, loại giày chỉ dùng khi ra ngoài.
“Sau này cậu nghĩ ra giả thuyết khác thì cứ thoải mái nêu ý kiến. Nói chung, trước hết chúng ta cứ điều tra theo hướng khả thi nhất là bán hoa.”
“Anh định điều tra thế nào?”
“Thế này.”
Anh Ngao nhăn nhó quay laptop ra cho tôi xem, trên màn hình là ảnh bán khỏa thân của các thiếu nữ đang độ xuân thì. Tôi đỏ bừng mặt, tức khắc quay đầu đi.
“Mới mấy tấm ảnh này mà cậu đã cho là khêu gợi, thì cậu không chịu nổi phần mô tả bằng lời đâu. Đây là diễn đàn giao dịch bí mật giữa trẻ vị thành niên và khách hàng, có đủ từ bán nội y đến hẹn hò tính phí. Cậu muốn thử bắt chước bình luận của đám ái nhi để giao lưu trên này không?”
Tôi lắc đầu quầy quậy, lo lắng hỏi, “Tôi biết mục đích của anh là điều tra, nhưng cứ làm việc này mãi, anh không sợ tâm lý mình sẽ bất ổn theo à?”
“Tâm lý bất ổn?” Anh Ngao đột ngột ngừng gõ phím, bật cười, sau đó cáu bẳn hét tướng lên, “Từ lần đầu tiên thấy trước cảnh người chết, tâm lý tôi đã bất ổn rồi! Cậu biết bất ổn nhất là thế nào không? Nếu tôi không ngăn được hung thủ, trơ mắt nhìn ảo giác biến thành sự thật, đêm nào tôi cũng sẽ trằn trọc ân hận rằng rõ ràng mình có thể cứu được người ta nhưng lại thất bại! Đó mới gọi là tâm lý bất ổn, ok?”
Đây không phải lần đầu anh Ngao mất kiểm soát, trút giận lên tôi khi nhắc đến đề tài này. Tôi chợt nghĩ ra một nguyên do: liệu có phải trong lòng anh Ngao thật sự cho rằng đây là sự an bài của Chúa, nên anh ta mới giận cá chém thớt sang đầy tớ của Chúa là tôi không? Tôi phải hỏi mục sư Lâm mới được, nếu anh ta cũng đối xử với mục sư Lâm thế này thì chắc tôi đoán đúng rồi.
Chẳng biết tại tôi không đáp hay anh Ngao tự nhận thấy mình lỡ lời, anh ta ho khan một tiếng rồi bình tĩnh lại, “Tóm lại, chỉ cần ngăn chặn vụ việc trước khi án mạng xảy ra, tâm lý tôi sẽ không còn ’bất ổn nữa.”
Thế là chưa cần lo cho tâm lý anh Ngao vội, nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao anh ta bỏ bê cả việc chăm sóc bản thân. Công việc điều tra gấp gáp đến mấy vẫn đủ thời gian cho anh ta sinh hoạt bình thường, cạo râu thay quần áo thì mất mấy phút chứ.
Nhưng tôi có cảm giác cứ gặng hỏi tới cùng chỉ tổ chọc giận anh ta, nên tôi hỏi sang chuyện khác.
“Nhân nhắc đến hiện trường số không”, tôi có việc này cứ lăn tăn mãi. Lần đầu chúng ta gặp nhau, anh nói tôi không có nhà để về vì hỏa hoạn, sao anh biết?”
“Hôm đó cậu đeo ba lô to bự nhét chật ních đồ, áo thì ướt nhẹp mồ hôi còn quần lấm lem bẩn thỉu. Thời tiết hôm đó mát mẻ, suy ra có hai khả năng, một là trước khi gặp mục sư Lâm, cậu đuổi theo xe buýt hết chín con phố, hai là cậu không thay quần áo ít nhất hai ngày nên mới bẩn đến mức bốc mùi.”
Thật… thật ư? Tôi còn tưởng bộ đồ mình mặc hôm ấy không đến nỗi quá bẩn…
“Đến gặp tôi mà mặc đồ bẩn, còn đeo ba lô vừa to vừa nặng như đi cắm trại thì quả là bất thường. Chắc chắn trước đó mục sư Lâm không nói cho cậu biết ông ấy định đưa cậu đi đâu nhỉ. Thấy con dấu trên mu bàn tay cậu, tôi đoán cậu đi Chiếm Trung Hoàn, ngủ trong lều, ôm ba lô gà gật ngoài đường cả đêm, gặp mục sư Lâm thì được ông ấy đưa đến đây. Nhưng tại sao cậu không về nhà cất ba lô, hoặc để lại lều hoặc gửi ở nhà thờ? E là bởi vì trong đó có đồ đạc rất quan trọng, cậu phải giữ bên mình mới yên tâm.”
Vì đó là toàn bộ gia tài của tôi sau vụ hỏa hoạn.
“Suy ngược lại, việc bắt buộc phải mang cả đống đồ quan trọng theo mình chứng tỏ lúc đó cậu không có nơi nào đáng tin cậy để cất đồ. Cậu là người trưởng thành, nếu bị gia đình đuổi khỏi nhà vì quan điểm chính trị, cậu vẫn có thể tiếp tục ngủ trong lều. Nhưng cậu không để ba lô lại nơi cắm trại nhờ bạn trông giúp, tức là cậu không phải người biểu tình ở đó lâu dài. Cậu thậm chí còn không gửi ba lô lại nhà thờ, nơi đáng lý là một địa điểm an toàn. Chắc hẳn đã xảy ra sự cố cực kì đột xuất khiến cậu không thể về nhà.”
Quả thật là vậy, hôm hỏa hoạn có quá nhiều sự vụ bất ngờ ập tới khiến đầu óc tôi rối bời, về sau mới nghĩ ra đáng lẽ phải về nhà thờ xin giúp đỡ.
“Nhìn kĩ sẽ thấy giày thể thao của cậu lem nhem và bám tro đen, đầu tóc cậu cũng lấm tấm bụi tro. Mục sư Lâm đề nghị tôi nhận cậu làm việc đã đành, lại còn xin bao ở. Thế là tôi nhớ đến vụ hỏa hoạn được đưa tin hai hôm trước. Chắc người cậu lấm tro lúc về dọn dẹp hiện trường vụ cháy nhỉ. Một chàng trai tứ cố vô thân, không xu dính túi gặp phải hỏa hoạn nên mất nhà, tình cảnh phải thê thảm như thế thì mục sư Lâm mới quýnh lên, tác động tình cảm để tôi giúp đỡ cậu chứ? Tôi đoán thử thôi, hai người không phủ nhận là coi như tôi đúng.”
Khả năng quan sát của anh Ngao đáng sợ quá, đây là thành quả sau mấy năm bị ép chơi săn ảnh sao?
“Thế sinh nhật của tôi thì có gì đặc biệt? Tại sao tôi vừa trả lời là anh thay đổi thái độ luôn? Sao anh lại hỏi có phải tên tiếng Anh của tôi bắt đầu bằng chữ G không?”
Đang hùng hồn giải thích, anh Ngao bỗng im bặt, nhấp một ngụm cà phê, “Cậu hỏi tôi lắm thế làm gì? Thứ ta cần điều tra là hung thủ chứ không phải tôi.”
Thấy anh Ngao lảng tránh ra mặt, rõ ràng không muốn trả lời, tôi biết điều cầm ảnh lên xem lại thật kĩ. Khi giở tới bức chụp khuôn mặt hung tợn của hung thủ, tôi không kìm lòng được phải hỏi, “Đành rằng người khác không nhìn thấy ảnh, nhưng anh vẽ đẹp thế thì sao không phác lại chân dung hung thủ, hỏi xem có ai nhận ra hắn.”
Lần trước thấy tranh anh ta vẽ bộ váy, tôi có hỏi và được biết, anh ta đã phải đi học vẽ để giải quyết vấn đề người khác không nhìn thấy ảnh. Nhưng vẽ vời tốn nhiều thời gian, không thể vẽ lại từng tấm một.
Tôi còn chưa dứt lời, anh Ngao đã quăng sổ phác họa qua. “Anh vẽ rồi này!”
“Vô dụng thôi. Nếu hung thủ và nạn nhân gặp gỡ nhau để mua bán dâm, có khi giờ này họ còn chưa biết mặt ngang mũi dọc người kia thế nào.”
“Ý tôi không phải vậy, ít ra có thể cảnh cáo người khác.” Tôi đề nghị mượn cuốn sổ.
“Tùy cậu. Tôi chưa gặp trường hợp giải quyết được vụ án bằng cách cầm tranh chân dung hung thủ đi khắp nơi hỏi han, không đơn giản thế đâu.”
Tôi đối chiếu ảnh polaroid với bức vẽ phác của anh Ngao, dẫu là tranh nghiệp dư nhưng cũng giống tám, chín mươi phần trăm. Mỗi tội biểu cảm của hung thủ trong ảnh chụp kích động quá, không tài nào tưởng tượng ra khuôn mặt hắn lúc bình thường. Chẳng hiểu vì cớ gì mà vẻ mặt hung tợn này khiến tôi liên tưởng tới nữ quản lý vừa gặp ở ngân hàng bữa trước, cái điệu bộ nhiếc móc cấp dưới thậm tệ tới độ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta của nữ quản lý đúng là cũng giống giống thật.
“Oa, dễ thương thế! Golden… Golden Retriever ạ?”
Vừa thấy Ngưu Ngưu, Bính Bính nhảy bổ tới vuốt ve điên cuồng. Ngưu Ngưu hớn hở vẫy đuôi rối rít.
“Ối, đừng có qua đây!” Ngược lại, Bối Bối sợ hãi lùi lại.
“Đừng sợ, Ngưu Ngưu ngoan lắm.” Tôi ra lệnh cho Ngưu Ngưu ngồi xuống, nó nghe lời ngồi im, nhưng Bối Bối vẫn không dám lại gần. Thì ra cô bé sợ chó.
Hôm nay tôi “tới làng”, tiện đưa cả Ngưu Ngưu theo. Ban đầu tôi hơi lo cảnh sát sẽ đột ngột đến giải tỏa, khiến cục vàng của anh Ngao gặp nguy hiểm. Nào ngờ anh Ngao lại kiên quyết bắt tôi đưa Ngưu Ngưu đi “mở mang tầm mắt”.
Tôi lấy bức phác thảo chân dung hung thủ ra cho Bính Bính và Bối Bối xem.
“Em không biết người này. Ai vậy? Trông ’xí trai thế?” Bính Bính nhíu mày xem tranh, tay vẫn ôm riết Ngưu Ngưu.
“Là… một kẻ khá nguy hiểm, các em mà gặp thì tốt nhất hãy tránh xa.” Tôi đáp mập mờ.
“Có ảnh không? Để em gửi vào nhóm, nhắc mọi người cẩn thận.” Bối Bối lập tức rút điện thoại ra, “Đúng là dạo này phải đề phòng mấy kẻ có ý đồ xấu vào làng.”
“Anh không có ảnh. Tạm thời chưa cần đâu.” Tôi vội cất tranh đi, anh Ngao từng cảnh cáo tôi không được đăng linh tinh lên mạng. Để Bối Bối khỏi tiếp tục truy hỏi, tôi tranh nói trước, thắc mắc tại sao hai cô bé lại mua bộ váy đỏ kia, chỉ cần gửi đường liên kết cho tôi là được mà.
“Tại rẻ lắm, mặc một hai lần chụp ảnh Giáng sinh là vừa xinh.” Bối Bối trả lời nhẹ bẫng.
“Đó không phải lolita! Chỉ là đồ may sẵn rẻ tiền nhái theo lolita thôi!” Kyune vừa mới tới, nghe được cuộc trò chuyện giữa chúng tôi nên chen vào giải thích ngay, “Nhìn là biết chất liệu vải và đường may tệ hết chỗ nói, kiểu dáng cũng chỉ là kiểu váy chữ A bình thường, không phải cứ đính đăng ten với nơ vào là thành lolita đâu.”
“Được rồi, cậu đừng quá khích thế, ít ra thiết kế vẫn độc đáo hơn mấy bộ đồ Giáng sinh rập khuôn chán ngắt.” Bính Bính xoa dịu.
“Các cậu muốn mua váy Giáng sinh thì phải hỏi tớ, tớ có bộ ’Khúc ca đêm Giáng sinh của hãng Baby, mấy cậu muốn chụp ảnh thì cứ mượn mà mặc. Sao phải mua hàng Taobao đại lục!” Kyune bất mãn ra mặt, đồng thời cũng gia nhập vào đội ngũ cưng nựng Ngưu Ngưu.
“Tớ thấy mua mặc đi dự tiệc cũng được, ít ra vẫn hơn cái áo len đó. Mấy cậu còn nhớ cái áo len Ăng-ten kiếm được năm ngoái không, ha ha ha, huyền thoại!”
“Khỏi cười, tớ có ảnh đây này! Sau đó tớ còn bắt Uy mặc cho tớ xem…”
“Thật hả! Thế mà còn giấu giếm bọn tớ!” Không biết Bính Bính và Kyune nhìn thấy gì trên điện thoại Bối Bối mà bỗng dưng cười phá lên.
“Đừng kể với Uy là các cậu xem ảnh rồi đấy, không Uy giết tớ mất. Ha ha ha.”
“Lại khoe người yêu đấy! Cậu ta làm gì dám.”
“Nhưng kể ra cũng lạ thật, tớ với Bối Bối mới nhận váy hôm trước thì hôm sau cửa hàng gỡ mẫu này xuống luôn. Anh Triều, bạn anh kịp đặt chưa?”
“À thì… anh ta quyết định không mua.
Sự thật là anh Ngao không muốn có bất cứ ai kịp mua chúng.
Không biết anh Ngao tự làm hay đi nhờ, nhưng anh ta đã sửa tấm ảnh Bánh Bính mặc váy đỏ rồi ghép vào ảnh hiện trường cuộc biểu tình, còn làm mờ mặt Bính Bính. Sau đó, anh ta “khủng bố tin nhắn” cửa hàng bán chiếc váy, chất vấn họ đã bán bao nhiêu mẫu váy này cho khách hàng Hồng Kông, bao gồm cả đồ đã gửi đến kho trung chuyển. Ban đầu chủ cửa hàng lờ đi, song anh Ngao nói bóng nói gió ra vẻ mình là nhân viên chấp pháp, còn gửi cả ảnh photoshop, dọa chủ cửa hàng là mình đang nghi ngờ người mua bộ váy có liên quan tới biểu tình chống chính phủ tại Hồng Kông. Nghe vậy, chủ cửa hàng cuống lên, hỏi gì đáp nấy ngay. Vì không muốn rước họa vào thân, chủ cửa hàng còn gỡ luôn sản phẩm.
Xong xuôi, anh Ngao mới kể chuyện này cho tôi biết, tôi đến vã mồ hôi hột vì tác phong bất chấp thủ đoạn của anh ta.
Nhưng nhờ vậy mà chúng tôi ngăn được chiếc váy đến tay thêm nhiều khách hàng. Nghe nói chủ cửa hàng muốn trốn tránh trách nhiệm nên ra sức tìm kiếm những mẫu váy tương tự của các cửa hàng khác, nhưng thực tế chẳng có bộ nào giống, cuối cùng ông ta mới thừa nhận đây là mẫu độc nhất. Ông ta nói, không tính khách hàng đại lục và nước ngoài thì chỉ có năm chiếc váy được bán sang Hồng Kông.
Nếu chủ cửa hàng không nói dối, và nếu không có ai mua váy ở đại lục rồi mang sang Hồng Kông, thì chúng tôi có thể xác định hiện tại toàn Hồng Kông chỉ có năm người sở hữu chiếc váy. Thế là số nạn nhân tiềm tàng giảm hẳn xuống còn năm người, và hai trong số đó đang ở ngay trước mắt tôi.
Dù anh Ngao rất quá quắt khi tự tiện sử dụng ảnh của Bính Bính, song anh ta đã thu hẹp đáng kể phạm vi điều tra nên tôi cũng chẳng thể phản bác.
“Nhưng các cậu vẫn định đi chụp ảnh Giáng sinh à? Giờ còn chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra ở đây vào Giáng sinh.” Kyune hỏi, “Bối Bối, chẳng phải lần trước cậu bảo không có tâm trạng cosplay sao?”
“Ừ, nhưng Giáng sinh mà, tớ vẫn muốn làm gì đó, chắc là chụp đơn thôi.”
“Cậu thì sướng rồi, nhờ Uy chụp hộ là được. Tớ với mấy đứa bạn lolita muốn chụp đơn thì phải đi tìm nháy, chẳng biết tiệc trà Giáng sinh năm nay có bị hủy không.”
“Chụp đơn là gì?” Mãi tôi mới tìm được cơ hội chen vào cuộc đối thoại nhanh như gió giữa ba cô nữ sinh.
“Là chụp ảnh cá nhân ấy.”
“Đôi khi phó nháy là người chủ động tìm đến bọn em.”
“Khoan đã, mấy đứa có thể giải thích cặn kẽ cho anh không?” Tôi gặng hỏi ngay, trực giác mách bảo tôi khái niệm này có thể rất quan trọng.
“Sao, anh cũng biết chụp ảnh à?” Bính Bính cười hỏi.
Hóa ra đây là hoạt động chụp ảnh cá nhân. Một số người, như người thích mặc đồ lolita hoặc cosplay, sẽ tự tìm phó nháy nhờ chụp theo yêu cầu của mình để ảnh đạt được hiệu quả cao hơn. Thậm chí có người còn bỏ tiền nhờ nhiếp ảnh gia chụp hẳn một album ảnh.
Họ sẽ chọn chụp ở những địa điểm phù hợp với chủ đề của ảnh, đôi khi cũng chụp tại studio trong nhà.
Ngoài ra cũng có phó nháy muốn chụp chủ đề nhất định, nên tự mời người phù hợp đến làm mẫu. Họ chụp vì sở thích, cũng có thể nhằm luyện tập.
Nhiều khi hợp tác đôi bên cùng có lợi nên không tính chuyện tiền nong, người mẫu có ảnh đẹp còn phó nháy có cơ hội thực hành và cho ra lò tác phẩm.
“Thế các nháy và mẫu tìm đến nhau bằng cách nào?” Tôi chưa từng tiếp xúc với giới cosplay nên rất bỡ ngỡ khi nghe họ ke.
“Thiếu gì cách, thường là người quen giới thiệu, hoặc quen biết nhau trong sự kiện. Chơi cosplay là gặp đầy nháy dạo.”
“Hoặc tìm trên mạng, qua Facebook, Instagram và các diễn đàn… Từng có nháy xem Instagram của Bối Bối rồi chủ động xin chụp đấy thôi?”
“Không phải đâu, nháy đó là bạn tớ giới thiệu, từng chụp cho nhóm cosplay Shinku, chụp ngoại cảnh rất đẹp. Hồi cosplay Đại chiến Titan bọn tớ cũng gọi anh ta đi cùng.”
“Cái lần Uy cos binh trưởng Levi[2] hả? Đợt đấy được khen tới tấp còn gì.”
“Nháy bữa trước đề nghị chụp đơn cho cậu mới là người biết cậu qua Facebook đúng không?”
“Ừ, nhưng tớ thấy anh ta hơi dị nên bơ luôn rồi…”
“Ơ khoan đã, vậy là có trường hợp buổi chụp đơn sẽ chỉ gồm một nháy và một mẫu? Nhưng nháy toàn là nam à? Bình thường các em có đi chụp cùng nháy chưa từng gặp mặt không?”
Trang phục đặc biệt, thiếu nữ trẻ tuổi trang điểm nhuộm tóc, đàn ông trưởng thành xa lạ… Hình như tôi vừa tình cờ phát hiện một giả thuyết khác đồng thời xuất hiện cả ba yếu tố trên mà không phải mua bán dâm.
“Cosplay theo nhóm thì cả nhóm cùng đi, có nhiều cả nháy lẫn mẫu. Nhưng chụp đơn thường là 1:1.”
“Hiếm nháy nữ lắm, bọn em toàn gặp nam thôi. Chụp ảnh trả phí thường là nháy không quen biết, tất nhiên đôi bên chưa hề gặp nhau trước đó.”
“Các em không thấy nguy hiểm hả!” Tôi hoảng hốt hỏi ngược lại.
“Nếu chụp 1:1, bọn em sẽ tránh tới nơi không người, thường sẽ chụp ban ngày ban mặt ở công viên trong nội thành có người qua kẻ lại tấp nập, sao phải sợ?”
“Em phải xem trước tác phẩm người ta từng chụp. Nếu là người trong giới, em sẽ hỏi han bạn bè, ít ra sẽ nghe ngóng được nhận xét hoặc tin đồn. Mấy tên khó ưa nổi tiếng hay sàm sỡ coser sẽ bị em liệt vào danh sách đen, né thật xa.”
“Nhưng trang phục của nhân vật manga hay anime đều có nhiều bộ gợi cảm, các em mặc như vậy cho người lạ chụp liệu có ổn không?”
Tôi vẫn thấy quá nguy hiểm, trong đầu tự nhiên nảy ra hàng loạt tin tức về đám phó nháy dạo nằm bò xuống đất chụp dưới váy coser nữ trong lễ hội truyện tranh.
“Sao anh bảo thủ thế, nhắc đến cosplay là nghĩ ngay tới gợi cảm. À, tí thì quên anh là tín đồ Cơ đốc cuồng tín.” Bối Bối nhìn tôi khinh bỉ.
“Anh thấy hôm nay em ăn mặc có thiếu vải không?” Bính Bính vỗ ngực. Hôm nay cô bé ăn vận bình thường với áo thun dài tay màu đen cùng quần dài, tiện vận động, vì đám nhóc nói lát nữa chúng sẽ hỗ trợ nhặt rác ở khu vực chiếm cứ. “Kể cả em ăn mặc thế này thì vẫn sẽ có đàn ông nhìn ngực em chằm chằm với ý xấu.” Cô bé “hừ” một tiếng, khoanh tay trước ngực, “Nhưng em quen rồi, vì từ nhỏ ngực em đã bự, mặc gì người ta cũng nhìn. Anh tưởng chỉ mỗi đàn ông nhìn thôi à? Phụ nữ cũng nhìn đấy, còn chỉ chỉ trỏ trỏ nữa.”
Tôi tưởng con gái mà dáng vóc chuẩn như Bính Bính thì phải mừng chứ, sao nghe chừng cô bé có vẻ không vui?
“Trước kia em không dám mặc áo hai dây hoặc áo hở vai. Sau đó có lần em đi du lịch nước ngoài với người thân, chắc tại con gái ngoại quốc thường rất nở nang nên ở đó vóc dáng của em không nổi bật chút nào. Em không còn thấy những ánh mắt nhìn cơ thể em như thứ dị dạng nữa. Em mặc áo hai dây cũng chẳng ai dán mắt vào dây áo của em rồi lướt xuống dưới. Khi nói chuyện, người ta đều nhìn vào mắt em chứ không phải ngực.” Cô bé chỉ mặt mình, “Anh thấy kẻ có vấn đề là em hay người khác?”
“Anh xin lỗi…” Không hiểu sao tôi lại muốn xin lỗi.
“Em có nói anh đâu!” Cô bé phì cười, “Khi du lịch nước ngoài, nếu có ai nhìn em với ánh mắt uy hiếp thì thường là do gương mặt châu Á của em. Suy cho cùng, đó chỉ là bản năng của con người khi bài xích ngoại lai và tìm kiếm con mồi để hiếp đáp thôi.”
Không ngờ tôi lại được nghe những lời đầy tính triết học từ một nữ sinh trung học ít hơn tôi rất nhiều tuổi, xin bái phục.
“Vậy nên thay vì lúc nào cũng thấp thỏm để ý hình ảnh bản thân trong mắt người khác, chi bằng tự quyết định hình ảnh cho mình. Em biết một số trang phục sẽ khiến em dễ gặp nguy hiểm hơn, nên em sẽ cân nhắc tình hình xem có an toàn không, có nên mặc trang phục đó không, dù rõ ràng em không có lỗi gì hết. Chưa kể dáng người em hợp cosplay, tại sao em không tận dụng cơ chứ?”
“Nói hay lắm!” Bối Bối vỗ tay giòn giã.
Giọng điệu cây ngay không sợ chết đứng và vẻ mặt đầy tự tin khiến tôi thật sự không thể phản bác.
“Ừm, ừ, nói chung các em biết bảo vệ bản thân là tốt rồi.” Nghĩ đến cô gái bị sát hại trong ảnh, tôi vẫn không hết lo. “Chỉ sợ người xấu còn xấu xa hơn các em tưởng.”
“Ở đâu chẳng có mấy kẻ bệnh hoạn, đi trên đường cũng có thể bị một tên cuồng sát đâm cho một nhát, đấy là cái số rồi.”
Số mệnh… Giờ anh Ngao đang ra sức sửa lại số mệnh của một cô gái. Liệu cô gái đó có phải Bính Bính? Hay là Kyune? Trong mắt tôi, vóc dáng của mấy thiếu nữ mười lăm, mười sáu tuổi cứ từa tựa nhau.
“Tóm lại, các em không chỉ cosplay, mà còn nhận làm người mẫu riêng theo yêu cầu của phó nháy như vừa kể hả?” Tôi sốt sắng gặng hỏi, “Các em có tự mang đồ đi thay không? Gần đây có định nhận lời mời nào không? Thường thu bao nhiêu tiền? Dạo này có người đàn ông lạ nào tiếp cận các em không…”
“Ê, sao anh hỏi lắm thế!” Không biết Uy có mặt tự bao giờ. “Anh muốn làm gì?” Cậu ta ngắt lời tôi, vừa nhìn tôi bằng ánh mắt đề phòng vừa hối hả bước đến bên bạn gái. Cậu ta thì thầm căn dặn hai cô bạn bằng âm lượng vừa đủ cho tôi nghe thấy. “Các cậu phải cẩn thận, đừng tùy tiện tiết lộ thông tin cá nhân cho người khác.” Nói xong cậu ta đứng chắn luôn trước mặt hai cô gái.
“Anh Triều không phải người xấu, cùng lắm chỉ cuồng tín thôi.” Kyune phá lên cười.
“Mấy cậu đừng tưởng tín đồ Cơ đốc chắc chắn là người tốt. Chưa biết chừng anh ta là mật thám của cảnh sát đấy.”
Cậu học sinh trung học lùn hơn tôi cả khúc nghếch mặt hiên ngang nhìn tôi không mảy may sợ hãi, trông cũng ngầu thật, nếu không phải cậu ta đang vừa nựng Ngưu Ngưu vừa nói.
“Rồi rồi, anh không hỏi nữa, lỗi tại anh quá tọc mạch.” Tôi giơ tay đầu hàng.
Thế là bị hiểu lầm. Thôi cũng được, ít ra tôi biết họ có ý thức tự bảo vệ mình.
“Chụp đơn?” Anh Ngao nhướng mày, lập tức mở laptop, gõ từ khóa này ra. “Nói kĩ hơn đi.”
Thế là tôi thuật lại lời các cô bé học sinh. Anh Ngao nhíu mày.
“Sao? Khả năng này chúng ta chưa hề lường tới phải không?”
“Đúng là chưa. Những người mẫu tôi quen trước kia đều là dân chuyên, chạy show thời trang, chụp tạp chí quay quảng cáo, dĩ nhiên toàn là người trưởng thành. Mấy thứ cậu đề cập e là thuộc phạm vi nghiệp dư, khó tìm đấy.” Anh Ngao thở dài, lại đưa mắt nhìn ảnh chụp hiện trường số một. “Nhưng cậu thấy tên này có giống dân chụp ảnh không? Nếu hắn là phó nháy, những tấm ảnh này thành ra thiếu mất thứ đáng lý phải xuất hiện nhất.”
“À….. máy ảnh.”
Tôi hiểu ý anh Ngao. Chưa bàn đến chuyện nhìn bề ngoài có đoán được người ta là dân chụp ảnh không, nhưng trong hình hoàn toàn vắng bóng máy ảnh cùng túi đựng máy ảnh và thiết bị. Trong ấn tượng của tôi, phó nháy dạo luôn vác theo ba lô to tướng.
“Với lại, nếu họ chụp ảnh theo chủ đề, tại sao lại chọn một căn hộ vừa tầm thường vừa lộn xộn? Vậy nên khả năng mua bán dâm vẫn tương đối cao.” Tôi chưa kịp phản bác, anh Ngao đã nói tiếp, “Hai nạn nhân trong án mạng J Residence[3] đều là gái bán hoa.”
Anh Ngao đề cập đến vụ án gần đây đang rúng động toàn thành phố - án mạng hai xác chết khỏa thân trong căn hộ cao cấp ở Loan Tể. Hai nữ nạn nhân đều là gái bán hoa, còn hung thủ là người da trắng quốc tịch Anh, làm việc tại ngân hàng. Nghe nói hung thủ vốn có khuynh hướng bạo lực tình dục, còn dùng ma túy khi gây án, lần lượt giết hại hai cô gái bằng cách thức tàn bạo và bệnh hoạn.
Hai nạn nhân đều thương lượng giá tiền xong xuôi với hung thủ rồi mới theo hắn về nhà, nào ngờ lại gặp phải thảm kịch.
Lúc mới thấy tin tức này, tôi vô cùng bàng hoàng không chỉ vì mức độ nghiêm trọng và ghê rợn của vụ án, mà còn do nó có một số điểm tương đồng với án mạng sắp xảy ra mà tôi và anh Ngao đang điều tra. Ví dụ, nạn nhân đầu tiên bị nhét vào va li sau khi bị cắt cổ.
Hồi tin tức vừa công bố, hầu như mọi báo đều giật tít nói hai người phụ nữ là gái làng chơi, sau điều tra, cảnh sát cũng đưa ra kết luận tương tự nên tôi hiểu tại sao anh Ngao cho rằng vụ án chúng tôi theo đuổi rất có thể liên quan đến việc mua bán dâm.
Thật ra tôi còn băn khoăn một chuyện khác… Nhưng có vẻ bây giờ không phải thời điểm thích hợp để thảo luận.
“Vậy giờ tôi có thể giúp gì anh không?”
“Cậu căn cứ vào giả thuyết mình đặt ra ban nãy, quan sát ảnh một lần nữa xem tôi có bỏ sót manh mối nào không.”
Thế là trong lúc anh Ngao cắm đầu vào laptop, tôi đối chiếu bảng liệt kê của anh ta với đống ảnh đã xem đi xem lại nhiều đến mức nằm mơ cũng không quên nổi.
Chúng tôi đã thảo luận rất nhiều lần về hiện trường số một. Ví dụ, cây nạng đặt cạnh cửa cùng chiếc “quần lót bà già” vải hoa cỡ đại phơi cạnh cửa sổ cho thấy nhiều khả năng có một bà cụ sống trong căn nhà này, còn chiếc váy ngắn cỡ nhỏ vắt trên ghế dường như đang gợi ý nhà này còn một phụ nữ trẻ.
Ánh nắng ngoài cửa cho biết vụ án diễn ra vào ban ngày, thời điểm người bình thường đi làm. Tôi nói chắc hôm đó là thứ Bảy, Chủ nhật, hoặc ngày nghỉ phép của hung thủ. Anh Ngao bảo, lỡ người đàn ông này làm việc tự do hoặc thất nghiệp, thì đây có thể là bất kì ngày nào.
Vật dụng nhiếp ảnh… chẳng thấy cái nào. Không lẽ giả thuyết này thật sự quá khiên cưỡng ư? Khoan?
“Anh Ngao, anh nhìn xem!” Tôi chỉ tấm ảnh khách sạn,.
“Có phải chỗ này của va li bị lõm không? Thoạt nhìn trông rất giống bóng mờ, nhưng chắc là lõm do va chạm.” Tôi tức tốc lấy một tấm ảnh chụp trong căn hộ ra, “Lúc ở căn hộ, vị trí này trên va li vẫn láng mịn.”
“Va li bị va đập trên đường chuyển xác nên lõm vào ư… Chờ tôi một lát.” Anh Ngao đứng bật dậy đi về phòng. Ngạc nhiên thay, lúc trở ra, anh ta đẩy theo một chiếc va li giống y hệt, chỉ khác mỗi màu.
“Anh mua bao giờ đấy?” Tôi bật cười.
“Mới mua trên mạng. Bữa trước, một cửa hàng bách hóa chạy chương trình giảm giá đặc biệt cho mẫu va li này nên khách giành mua sạch, khó khăn lắm tôi mới vợt được một cái.” Anh Ngao đánh dấu lên vỏ va li bằng bút nước, “Bị lõm ở đây đúng không?”
Anh Ngao đẩy va li qua lại trên thảm, rồi cố tình ném đồ lên nó. Để mô phỏng cho giống thật, anh ta còn nhờ tôi nhét nước đóng chai vào để tạo trọng lượng như xác người. Chắc Ngưu Ngưu thấy vui nên cứ vẫy đuôi lượn vòng quanh chúng tôi, nhìn loài người đần độn tấn công một chiếc va li.
“Tôi thấy không đúng lắm.”
“Hay là va li va phải hòn đá bên đường?”
“Vỏ va li này không dễ lõm do va chạm, trừ phi có lực tác động mạnh hơn.”
“Chẳng lẽ phải đập bằng búa?”
Anh Ngao bỗng nảy ra ý gì đó, bèn kéo va li lên cầu thang. Tôi đuổi theo thì nghe thấy tiếng quát, “Tránh ra!” Anh Ngao đứng trên cầu thang, thả tay ra, va li rơi xuống ngay cạnh chân tôi.
“Oẳng oằng!” Tiếng động lớn khiến Ngưu Ngưu cất tiếng sủa đầy cảnh giác.
Tôi lập tức lật va li lên kiểm tra, “Chỗ này bị lõm!”
Dù vị trí và hình dạng “thương tích” khác biệt, nhưng vỏ va li bị lõm thật.
“Quả nhiên là vậy… Hung thủ thấp bé, kéo một chiếc va li đựng xác chết sẽ mệt bở hơi tai. Nếu không có thang máy, buộc phải leo thang bộ, rất có thể hắn sẽ kiệt sức, làm rơi va li khiến lớp vỏ ngoài lõm xuống khi va chạm.”
“Khách sạn Hào Bạn có thang máy, vậy tức là hiện trường số một không có!”
“Ừ, dù cuốc bộ hay đi xe đến khách sạn Hào Bạn, hắn ắt phải chọn đường vòng, né những cung đường phải leo cầu thang. Nhưng hắn không thể tránh cầu thang ở hiện trường số một. Cũng có nghĩa, nhiều khả năng nơi đó là đường lâu không thang máy.”
Tốt quá rồi, chí ít đã loại trừ được các căn hộ tư nhân trong khu nhà ở xã hội và nhà cao tầng…
“Hoặc là một tòa nhà cao tầng đang sửa thang máy…”
“Đừng nói thế chứ anh Ngao, ít nhất để tôi vui một phút được không?” Tôi ôm đầu rên rỉ.
“Có thể hắn muốn tránh camera trong thang máy nên cố tình đi thang bộ.”
“Rốt cuộc anh thích ngược đãi bản thân hay ngược đãi người khác thế?”
“Trên thực tế, những gì chúng ta xác thực được chỉ nhõn từng này, nên manh mối cũng rất mơ hồ. Cậu còn nhớ cửa hàng nội y trên tờ rơi không? Thì ra ở Langham Place có một chi nhánh WaWaBra đấy.”
“Sao cơ? Có khi nào hiện trường số không là Langham Place không?”
Langham Place nằm ngay gần khách sạn Hào Bạn! Nếu phải chọn địa điểm gặp mặt người lạ, tôi cũng sẽ hẹn ở một trung tâm mua sắm lớn và dễ tìm thế này, hợp lý quá.
Nơi đây còn gần khách sạn và địa điểm vứt xác, xem ra, khả năng chỗ ở của hung thủ nằm trong khu vực phố Portland, Vượng Giác càng cao hơn!
“Vẫn chỉ là ’có thể, chúng ta thiếu bằng chứng quyết định. Nói thật, hơn nửa tháng nay tôi đã điều tra đủ các diễn đàn mại dâm, nhưng không có tiến triển. Có thể cậu sẽ phải chuẩn bị tâm lý.”
“Chuẩn bị… gì cơ?”
“Cuối cùng chúng ta vẫn sẽ biết chân tướng, nhưng đó là sau khi nạn nhân lìa đời và hung thủ bị tóm.” Giọng nói lạnh lùng của anh Ngao không giấu nổi tâm trạng suy sụp nặng nề. Anh ta lại vô thức làm động tác muốn hút thuốc. “Đúng, rất tiếc tôi không phải siêu thám tử, chẳng thể lần nào cũng thành công.” Tôi còn đang băn khoăn có nên hỏi không thì anh ta đã tự đưa ra đáp án, “Mới đầu tôi còn tưởng sếp cậu nể mặt cậu nên vụ này sẽ dễ thở phần nào. Nhưng xem ra ông ta định sớm cho cậu trải nghiệm cảm giác vỡ mộng. Ồ, đúng đấy, ông ta là kẻ sẵn sàng khoanh tay đứng nhìn, thấy chết không cứu.”
“Bề Trên sẽ không bao giờ…”
Tôi buột miệng cãi lại, nhưng không biết nên nói gì tiếp. Có lẽ anh Ngao thốt ra những lời như vậy vì đã thật sự trải qua cảm giác án mạng mình nhìn thấy trở thành hiện thực. Nói cách khác, Chúa quả thật đã biết trước nhưng không ngăn cản.
Hàng loạt thuật ngữ thần học tôi được nghe trên lớp xẹt qua đầu, xưa nay, chắc hẳn đã có nhiều triết gia tranh luận không biết bao nhiêu lần về mệnh đề trên. Nhưng khi thấy nét mặt lúc này của anh Ngao, tôi cho rằng tốt nhất mình đừng nên nói gì.
Nỗi căm hận, không cam lòng vì không thể cứu người và sự thất vọng cùng cực hiện rõ trên gương mặt anh ta. Nếu tôi chứng kiến người mình nỗ lực muốn cứu trở thành nạn nhân thiệt mạng được đưa tin trong bản tin, e là tôi chẳng muốn nghe người khác lải nhải giải thích thần học.
“Bỏ đi, dù sao đây vốn là vấn đề của tôi chứ không phải của cậu. Nếu thật sự không kịp cũng chẳng phải trách nhiệm của cậu.” Nghe giọng anh Ngao, dường như anh ta đã tính sẵn đến tình huống thất bại. “Chỉ có thể trách cô gái đó quá bất cẩn, không biết bảo vệ bản thân nên mới gặp chuyện.”
“Không phải.” Tôi cau mày nói. “Anh sai rồi. Muốn trách phải trách hung thủ, tự hắn không kiểm soát được bản thân nên làm tổn thương người khác, giết xong còn làm nhục người chết, tất cả là lỗi của hắn chứ? Sao lại trách nạn nhân?”
Anh Ngao giơ hai tay lên, “Phải, cậu đúng, tại tôi lỡ lời. Tất nhiên đây là lỗi của hung thủ.”
Tôi thầm thở dài, vì anh Ngao nói đúng, công cuộc điều tra của chúng tôi không hề có tiến triển. Chúng tôi đã đặt ra vô vàn giả thuyết nhưng chẳng có gì chứng minh. Vì vụ việc còn chưa xảy ra nên chúng tôi không có nhân chứng để hỏi, cũng chẳng có vật chứng để kiểm tra. Tất cả những gì chúng tôi có chỉ vẻn vẹn kí ức của anh Ngao cùng những tấm ảnh không ai nhìn thấy.
Đã cuối tháng Mười một mà vẫn ấm như chưa sang đông, nhưng quả thật Giáng sinh đang tới gần. Chúng tôi chỉ nắm thêm chút ít thông tin về nạn nhân chứ không có manh mối về hung thủ, địa điểm và thời gian gây án. Dẫu biết rõ xác suất Bính Bính và Bối Bối trở thành nạn nhân là 2/5 (trong đó Bính Bính có rất nhiều đặc điểm trùng khớp), nhưng chúng tôi không thể bắt nhốt cô bé đến hết năm.
Giá như có thêm manh mối thì hay quá… Tôi xót xa cầu nguyện. Rốt cuộc tôi còn có thể làm gì nữa?
Ai nắm được quá trình gây án như chúng tôi lúc này chắc chắn cũng sẽ sục sôi căm phẫn, chỉ mong sao tóm được hung thủ. Nhưng sau khi cơn phẫn nộ qua đi, tôi cứ nghĩ đến cô gái ấy. Chẳng biết cô đã sợ nhường nào trong giây phút trước khi lìa đời? Bạn bè người thân của cô sẽ đau đớn nhường nào khi hay tin? Rõ ràng cô đang ở lứa tuổi cười đùa chạy nhảy như những học sinh tôi gặp ở khu biểu tình, là một thiếu nữ có tương lai rộng mở phía trước, song lại bị một tên bệnh hoạn mặc sức chà đạp, rồi vứt bỏ như món đồ vô tri.
Và Chúa thì cho phép chuyện này xảy ra. Tự nhiên lồng ngực tôi đau nhói.
“Chưa biết chừng trong lúc chúng ta đang thảo luận.” Hung thủ đã làm hại nạn nhân rồi. Tôi cũng bất giác ôm đầu nản chí.
“Ít nhất không phải hôm nay.” Anh Ngao lẩm bẩm.
“Sao cơ?”
Nghe tôi hỏi, anh Ngao cau mày mím chặt môi như thế vừa lỡ buột miệng.
“Anh có chuyện gì giấu tôi sao?”
“… Nói chung, chúng ta vẫn không thể biết chuyện sẽ xảy ra vào ngày nào.” Anh ta gập laptop lại, đi về phòng.
Tôi trợn mắt nhìn bóng lưng anh Ngao, suýt chút nữa hét lên “Chúng ta không phải cộng sự điều tra sao?”. Nhưng lời đến miệng thì tôi sực nhớ ra: không phải thật. Xét một cách nghiêm túc thì anh ta là ông chủ, còn việc tôi đòi giúp là đang tự nguyện tăng ca, không phải anh ta yêu cầu. Tôi thật sự không có tư cách đòi hỏi anh ta kể mình nghe tất cả.
Nhưng tức thật, chắc chắn anh ta có điều còn giấu tôi. Ngoảnh lại nhìn ảnh hiện trường số một, tôi bỗng nảy ra một ý.
Chắc nghe rất ngốc nghếch, nhưng biết đâu tôi vẫn có thể thử làm gì đó.
❀ ❀ ❀
[1] Người “bố nuôi” trong mối quan hệ sugar dating, chuyên chu cấp tài chính cho “con nuôi” - sugar baby, để đổi lại sự thỏa mãn về tình cảm và tình dục.
[2] Nhân vật trong Đại chiến Titan.
[3] Vụ án mạng có thật xảy ra vào tháng 11 năm 2014 tại Hồng Kông.