Truy Ảnh: Săn Dục Vọng

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SNAPSHOT 3
BẦU NGỰC

❊ ❊ ❊

Đối diện với cơ thể mình trong phòng tắm, cô bật khóc. Cơ thể này khiến cô vô cùng khốn khổ.

Trên lớp có dạy, ở nhà mẹ cũng giải thích nên cô thừa biết thế nào là cơ thể dậy thì. Ngực dần nở nang chứng tỏ cô rồi sẽ trưởng thành, sẽ không bị người lớn coi là trẻ con, không cần làm gì cũng nhất nhất phải nghe lời người lớn.

Song, chuyện lại vượt ra ngoài tưởng tượng của cô.

Khi các bạn nam nhìn cô, ánh mắt họ luôn lướt từ mặt cô xuống dưới. Mấy đứa hư hỏng còn trắng trợn nhìn ngực trước rồi mới gọi tên cô.

“Hê hê, bưởi năm roi XXX!”

Cô không hiểu, tại sao các bạn nữ khác đều dậy thì chậm rãi, cơ thể dần trở nên giống nhân vật trong truyện tranh thiếu nữ, chỉ mình cô là ngực phình lên như quả bóng bay bị bơm hơi quá đà? Đây không phải cơ thể cô muốn!

Cứ như diễn viên trong phim người lớn ấy - lũ con trai xì xào bàn tán. Yên chí, cậu to thế này về sau thể nào đàn ông cũng thích mê - bọn con gái ngượng ngùng cười trêu. Hả, mới cấp hai thôi á, sao chưa gì đã to thế - ánh mắt bác gái ngoài chợ như đang trách cứ.

Không, cô có muốn thế này đâu, cô thà rằng mình giống những người khác. Đến một ngày không tài nào chịu nổi, cô phải giãi bày nỗi khổ tâm với bạn thân. Mấy hôm sau, người cô tưởng là bạn thân đi khắp nơi rêu rao cô thích khoe khoang dáng vóc với bạn.

Hôm nay, tan học về nhà, khi trong thang máy chỉ còn mình cô và một ông già, ông ta chẳng nói chẳng rằng, chỉ cười hì hì ngó ngực cô chòng chọc, ánh mắt như muốn nhìn xuyên qua bộ đồng phục để sờ soạng cơ thể cô. Lần đầu tiên cô sợ tới mức chân run lẩy bẩy, cảm thấy sự đe dọa và nguy hiểm của người lạ. Cô vừa tính toán xem có nên đánh lại nếu bị ông ta giở trò không, vừa tự thầm trách bản thân hoang tưởng bị hại.

Cửa thang máy vừa mở là cô lao bạt mạng ra ngoài. Dẫu ông ta chưa làm gì mà chỉ nhìn, nhưng cô vẫn thấy bị tổn thương nặng nề.

Tiếng vòi hoa sen át đi tiếng khóc, cô cảm thấy cơ thể mình trông thật dâm đãng. Mấy nam sinh độc mồm độc miệng nói chắc chắn do cô hay bị đàn ông bóp nên mới to thế. Giáo viên bảo mỗi người có tốc độ dậy thì khác nhau, nếu vậy tức là cô bị dậy thì quá nhanh, mà đã “quá nhanh” thì tức là bất bình thường còn gì? Rõ ràng mọi người đều thấy cô không bình thường.

Nhớ lại lúc mẹ dắt cô đi chọn áo ngực, cô kiên quyết đòi lấy chiếc bé hơn một cỡ, chủ cửa hàng khuyên hết nước hết cái rằng làm vậy sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe của chính cô.

“Cháu ngốc quá, phụ nữ ai cũng muốn to, cháu không biết mình may mắn thế nào mới có gen như vậy đâu!” Cô chủ cửa hàng cười.

Không dám mặc quần áo ôm sát, không dám chạy, không dám cúi người… Rốt cuộc cô may mắn ở đâu? Tại sao mọi người đều nghĩ cô phải tự hào vì hai cục thịt này, cứ như trừ nó ra, cô chẳng còn giá trị gì nữa?

“XXX á? Khỏi phải hỏi, chắc chắn nó là cung Kim Ngưu, à không, cung Bò Sữa chứ!” Đám con trai cười phá lên.

Vài hôm trước lúc nói chuyện với thầy giáo, cô để ý thấy thầy cố tình lùi lại nửa bước như sợ bất cẩn đụng phải cô. Cô bỗng phát hiện, khi các bạn học khác được chăm sóc như những đứa trẻ, thầy giáo đã giữ khoảng cách với cô bằng thái độ của đàn ông dành cho phụ nữ, mắt tránh nhìn vào cơ thể cô, cứ như sự tồn tại của cô sẽ khuấy động nên tội lỗi.

Cô đã phạm lỗi gì mà phải chịu sự trừng phạt này? Tại sao cơ thể cô không phát triển giống người khác? Cô chỉ muốn có kích cỡ “bình thường”, không muốn bị coi là quái dị, cô chỉ muốn bình thường… không bị người ta chế giễu, chòng ghẹo, bị nói là có cơ thể dâm đãng…

Dựa theo địa điểm chụp thì ảnh được chia thành ba nhóm, nhưng bảng câu hỏi của anh Ngao lại thắc mắc vị trí “bốn địa điểm”. Tôi ngẫm mãi không hiểu đành hỏi thẳng, nào ngờ anh ta cười bí ẩn và hỏi ngược lại.

“Cậu nghĩ nhóm ảnh thứ hai chụp ở đâu?”

“Không phải trong phòng ngủ sao?”

“Cậu xem lại lần nữa rồi hẵng trả lời tôi.”

“Tôi đã xem đi xem lại rồi, với cả chúng làm tôi thấy khó chịu lắm…”

Anh Ngao cáu kỉnh vứt một bản danh sách xuống trước mặt tôi.

Phòng giường đôi:

• Phòng chật hẹp, nội thất rẻ tiền

• Tường sơn màu kem, không có giấy dán, ốp chân tường màu cà phê sẫm

• Bên trái giường có cửa sổ cao bằng nửa bức tường, không phải kiểu sát đất, hạ rèm kín mít nên không thấy kiểu dáng ô cửa và khung cảnh bên ngoài

• Rèm cuốn kéo lên xuống, màu nâu nhạt, có vẻ là vải bố, hai tấm

• Giường đôi, ván đầu giường màu nâu sẫm, không hoa văn kiểu cách

• Ga trắng, không hoa văn

• Tủ đầu giường hình vuông, nằm bên phải giường, nhỏ, rộng khoảng 25 centimet, màu nâu sẫm, có một ngăn kéo

• Trên tủ đầu giường có một chiếc điện thoại máy lẻ màu xám nhạt

• Tường bên trên tủ đầu giường có ổ điện

• Đối diện giường có bàn hình chữ nhật màu nâu nhạt, tường phía trên treo ti vi LCD khá nhỏ, khoảng 30 inch hoặc nhỏ hơn

• Trên bàn đặt hai tách trà, hai túi trà lọc, một ấm siêu tốc cỡ nhỏ (chưa cắm điện), một chai nước (chưa mở nắp), một chiếc điều khiển

• Bên trái bàn có thùng rác kim loại màu bạc hình trụ tròn, không nắp, túi rác màu trắng, bên trong là chai nước bằng nhựa (đã uống hết), một đôi tất đen (đã rách), chân váy đỏ thẫm, quần lót nam màu xám (dính máu), băng dính vo tròn

• Một chiếc va li xanh nê-ông nằm cuối giường, cỡ khoảng 26 đến 29 inch, khá mới

Ghi chép tỉ mỉ phát sợ. Đã thế, sau mỗi mục, anh Ngao còn ghi chú rõ số thứ tự của ảnh để tiện đối chiếu. Tưởng tượng thôi cũng thấy đây là một công trình đồ sộ, bảo sao mấy hôm trước anh ta cứ hí hoáy gõ laptop cả ngày.

Liệt kê rõ từng mục thế này tôi mới phát hiện, mang tiếng “xem đi xem lại” nhưng thật ra tôi đã bỏ sót rất nhiều chi tiết. Thế mà tôi còn dám khoe với anh ta mình chơi săn ảnh (photo hunt)[1] giỏi lắm, đúng là múa rìu qua mắt thợ.

“Ơ… đây là!” Tôi tức tốc tìm ảnh theo số được ghi chú, ngạc nhiên thốt lên, “Đây không phải phòng ngủ? Đây là nhà nghỉ mà!”

Trước giờ tôi cứ ngỡ nhóm ảnh thứ hai là cảnh tiếp nối nhóm một, phòng giường đôi là phòng ngủ chính của căn nhà. Nhưng khi đọc kĩ gạch đầu dòng thứ 11 đề cập đến đồ vật trên bàn, tôi thấy nơi này giống khách sạn hay nhà nghỉ hơn là phòng ngủ tư gia. Ai lại để trong phòng riêng hai tách trà và ấm siêu tốc bao giờ?

Quả thật, căn phòng này quá “ngăn nắp” so với phòng khách chất đống đồ sinh hoạt linh tinh, khó mà tưởng tượng nổi chúng nằm trong cùng một ngôi nhà.

“Khoan đã, tức là gã đàn ông đánh ngất cô gái trong nhà, sau đó đưa cô tới khách sạn rồi mới… xâm hại?”

Vậy mà tôi cứ đinh ninh, trong tấm ảnh giường đôi có xuất hiện va li là bởi vì hung thủ định giết nạn nhân xong sẽ mang xác cô ra khỏi nhà để đem vứt. Nhưng tôi sai rồi.

“Hung thủ nhét nạn nhân vào va li để di chuyển từ địa điểm số một sang địa điểm số hai, tức là nơi này. Dù hai tay nạn nhân bị trói, nhưng nếu còn ý thức chắc chắn cô ấy sẽ giãy giụa, trong quá trình di chuyển có khả năng sẽ bị người khác phát hiện. Thế nên khả năng cao bấy giờ cô ấy đã mất ý thức, thậm chí đã qua đời.”

Lời lẽ lạnh lùng của anh Ngao khiến tôi rùng mình. “Ý… ý anh là… hắn… hức…”

“Quan hệ với xác chết.”

Anh Ngao chỉ một tấm ảnh. Nạn nhân nằm úp mặt trên giường, trên cổ cô nổi lên một đường màu xám lấp ló sau mái tóc dài. Ảnh bé quá nên tôi không tài nào nhìn rõ, anh Ngao nói thẳng, “Đó là dây rút. Cậu nhìn mấy tấm khác xem, mặc dù bị tóc lòa xòa che mất, nhưng trên cổ nạn nhân không chỉ có một sợi dây rút. Bất luận lúc nằm trong va li nạn nhân còn sống hay không, thì khi ở trên giường, cô ấy đã tắt thở rồi.”

Trời đất ơi.

Tôi không biết phải dùng từ ngữ nào để thể hiện độ man rợ của vụ án này. Thế mà anh Ngao bắt đầu đi vào mô tả chi tiết cách hung thủ tấn công nạn nhân.

“Tại hiện trường số một, trước hết hung thủ đánh liên tiếp vào đầu nạn nhân bằng chai thủy tinh này (trông như chai tương cà) cho đến khi nạn nhân ngã gục xuống, đầu be bét máu. Tiếp đến, hung thủ ấn hai tay nạn nhân lên mặt rồi quấn băng dính cố định. Bấy giờ nạn nhân vẫn còn giãy giụa. Sau đó, hung thủ cưỡi lên người nạn nhân, tiếp tục đập vào đầu cô ấy, tụt quần tất của cô ấy xuống cẳng chân, nằm rạp xuống vùi đầu vào váy cô ấy.”

Tôi buộc phải ngắt lời anh ta, “Khoan… Thật ra những chi tiết này đâu giúp ta tìm ra hung thủ và nạn nhân?”

Anh Ngao lại lườm tôi với vẻ mất kiên nhẫn.

“Cậu mở to mắt ra mà nhìn cho kĩ những tấm ảnh này, tôi là người chụp đấy.”

“Tôi biết…”

“Khi hung thủ cưỡng bức cô gái, tôi chỉ có thể đứng bên cạnh vừa chụp lia lịa vừa ngờ rằng có khi thợ quay phim khiêu dâm còn vững tâm lý hơn cả mình. Đây là một vụ án cưỡng hiếp, giết người biến thái. Nếu gã trai tân như cậu vừa nghe đến cơ quan sinh dục đã đỏ mặt tía tai thì chúng ta thật sự không thể tiếp tục thảo luận.”

“Tôi không…” Tôi nhất thời nghẹn họng, “Tôi không xấu hổ, vấn đề không phải do từ ngữ hình ảnh nhạy cảm, mà quả thật có nhiều chi tiết bệnh hoạn quá, người bình thường nghe được cảm thấy không thoải mái là phản ứng dễ hiểu thôi!”

“Tôi đồng ý rằng chuyện này rất gây khó chịu, nhưng cậu phải ép bản thân kiểm tra mọi manh mối một cách vô cảm như người máy. Đây cũng là cách làm việc trên tòa án.” Rồi anh Ngao tiếp tục vừa sắp xếp ảnh vừa giải thích với giọng điềm nhiên, “Sau khi chuyển sang hiện trường số hai, nạn nhân bị đặt úp mặt xuống giường, nạn nhân và hung thủ đều để trần thân dưới, hung thủ nằm đè lên xác nạn nhân, cắm vào từ phía sau…”

Tôi lại phải bịt tai, Thật sự phải miêu tả chi tiết vậy ư? Dù biết sở thích tình dục của hung thủ, ta cũng đâu thể căn cứ vào đó để bắt hắn!”

“Tôi thèm vào quan tâm thằng khốn nạn đấy thích tư thế phía sau tới mức nào!” Anh Ngao nổi đóa, “Điều tôi quan tâm là hắn đặt nạn nhân nằm sấp có phải vì lý do đặc biệt không!”

Sững sờ, tôi vội ngẫm kĩ lời anh ta nói.

“Do hắn cắn rứt lương tâm, không dám nhìn mặt người chết ư?” Thẳng thắn mà nói, tôi không tài nào tưởng tượng nổi có kẻ xuất hiện phản ứng sinh lý với xác chết, thật kinh tởm.

“Có khả năng đó. Người bị siết cổ tới chết đôi khi sẽ lồi mắt, thè lưỡi ra. Nhưng hung thủ đã trói hai tay nạn nhân lên che mặt nên thật ra có đặt nạn nhân nằm ngửa cũng chẳng thấy gì.”

“Khoan đã, anh xem, trong thùng rác có băng dính vo tròn, hình như băng dính quấn trên đầu nạn nhân bị xé mất một đoạn?” Tôi vỡ lẽ, “Có khi nào hung thủ cho rằng nạn nhân không thể phản kháng nữa, nên định bóc băng dính ra xác nhận tình trạng, song thấy gương mặt nạn nhân sau khi tử vong quá đáng sợ, hắn vội quấn băng dính lại rồi lật úp thi thể, không dám nhìn?”

“Cậu nghĩ hung thủ dám quan hệ với xác chết mà lại sợ nhìn mặt cô ấy ư?” Anh Ngao cười nhạt, “Tôi nghĩ ban đầu hắn trói băng dính loạn lên, khó bóc quá nên nới ra một chút để chỉnh thành tư thế mình vừa ý, sau đó thì cũng mặc kệ băng dính. Hành động này chứng tỏ hắn sử dụng nạn nhân như búp bê tình dục.”

“Đó là con người đàng hoàng mà…” Tôi phẫn nộ vô cùng, sao lại có kẻ dã man thế?

“Nói chung, băng dính quấn trên đầu thi thể được giữ nguyên trạng cho tới khi thi thể được phát hiện ở hiện trường thứ ba, cũng có nghĩa hung thủ không hề xử lý mặt và tay thi thể.”

“Xử lý… là sao?”

“Hung thủ không hủy hoại gương mặt, nhổ răng hay phá hoại vân tay người chết, nói cách khác, khi vứt xác, hắn không cân nhắc vấn đề giấu danh tính nạn nhân.”

Nghe anh Ngao nói, tôi mới nhận ra mình đã bỏ bằng vấn đề này, “Hung thủ không sợ người ta tìm ra danh tính người chết ư?”

“Hắn không phải kiểu người sợ bị phát hiện nên mất công nghĩ cách hủy hoại xác rồi lén lút vứt đi đâu. Cậu nhìn hắn đi, gây án xong, hắn còn dám vứt thi thể ở điểm tập kết rác. Có thể thấy hung thủ tính tình không thận trọng chu đáo, có lẽ hắn giết người trong một phút bốc đồng. Hắn dám nhét nạn nhân vào va li, đưa đến khách sạn để cưỡng bức, đây là một hành vi hết sức liều lĩnh và thiếu suy nghĩ”

“Đúng. Giả sử lỡ tay đánh chết người, đáng lẽ hắn phải rất sợ bị phát hiện, chỉ sốt sắng muốn vứt quách thi thể đi. Đằng này, tâm lý phải méo mó lắm mới…”

Anh Ngao cau mày.

“Cậu nói đúng, có lẽ ban đầu hắn cũng nghĩ vậy.”

“Ý anh là sao?”

“Hắn sợ người thân phát hiện nhưng không lo kẻ khác biết chuyện. Chúng ta từng đoán có thể người thân hắn tạm thời rời Hồng Kông đi du lịch nên hắn mới dám đưa một cô gái về nhà. Nhưng nếu hắn cuống cuồng mang thi thể ra khỏi căn hộ của mình ngay hôm đó do sợ bị người thân phát hiện, tức là hắn biết có thể người thân sẽ về nhà bất cứ lúc nào.” Anh Ngao gõ tấm bảng trắng dán ảnh hiện trường số một, “Nhất thời không nghĩ ra cách xử lý, hắn buộc phải mang thi thể ra khỏi nhà trước, chuyển tới nơi khác rồi tính sau.”

“Nhưng nếu thế, bấy giờ hắn phải nghĩ cách thủ tiêu thi thể chứ! Sao lại làm cái chuyện…”

“Đúng, chỉ cần vẫn còn lý trí, hung thủ di dời cái xác khỏi hiện trường xong là sẽ nghĩ cách thủ tiêu xác nhanh nhất có thể. Sau khi chuyển xác tới khách sạn, hắn có đủ thời gian, không gian để xử lý, thậm chí là phân thây. Hắn cũng có thể ngồi xuống suy nghĩ, tính kế xa hơn, thí dụ tìm cách phi tang cái xác giữa đồng không mông quạnh, hay vứt xuống biển. Nhưng hắn không làm vậy, thay vào đó hắn dùng khoảng thời gian này để thỏa mãn ham muốn, còn bỏ xác lại khách sạn một mình cả đêm.”

“Khoan đã, anh nói là bỏ cái xác lại khách sạn cả đêm?”

“Phải, thời điểm vứt xác có vẻ là sáng hôm sau, nói cách khác ít nhất phải qua một đêm”

Vì ảnh chụp ba hiện trường đều vào ban ngày, nên tôi cứ ngỡ sự việc gói gọn trong một ngày. Tôi có thể thấy ánh sáng bên ngoài cửa sổ căn hộ, và ngoài đường chỗ điểm tập kết rác. Rèm khách sạn không phải loại vải chắn sáng tốt, vẫn lờ mờ thấy ánh mặt trời lọt vào bên cửa sổ, nên ít nhất bấy giờ chưa tắt nắng. Hóa ra không phải hung thủ vứt xác nạn nhân trước khi trời tối sao?

“Nếu sợ người thân phát hiện, chắc tối đó hắn phải về nhà trình diện vợ, vờ như không có gì xảy ra.

“Nhưng sao anh biết hắn không vứt xác vào chiều cùng ngày mà đợi tới hôm sau?”

“Vì tư thế của hung thủ.” Anh Ngao chọn lấy ba tấm ảnh cho tôi xem, “Hắn nhét nạn nhân vào va li, hành sự tại khách sạn xong, hắn lại nhét xác vào túi ni lông để mang vứt.”

Đầu tôi quay mòng mòng, không hiểu nổi ý anh Ngao. Anh ta thở dài.

“Nạn nhân nhỏ nhắn đến mấy thì vẫn phải gập xác lại như trẻ sơ sinh mới nhét vào va li và túi ni lông được. Trong khi đó, xác thường co cứng bắt đầu từ sáu đến tám tiếng sau khi tử vong. Qua mười hai tiếng, xác sẽ co cứng hoàn toàn, sau đó mới dần thả lỏng. Mốc thời gian này chỉ thay đổi trong điều kiện môi trường đặc biệt.”

Tôi nhẩm tính thời gian, cuối cùng cũng hiểu. Khi xác nạn nhân co cứng, hung thủ không thể đặt xác lên giường để chỉnh sửa tư thế rồi nhét vào túi. Vậy nên thời gian co cứng sẽ nằm trong khoảng từ khi hung thủ xâm hại nạn nhân đến lúc vứt xác, chính là buổi tối khi hung thủ về nhà ngủ.

“Hung thủ tính toán trước cả vấn đề này ư…” Tôi rùng mình.

“Mơ đi, kẻ tùy tiện vứt xác ở điểm tập kết rác mà nghĩ sâu xa được thế sao? Tôi không cho là vậy. Chắc là trùng hợp thôi.

Hắn không tranh thủ vứt xác lúc đêm khuya bởi buổi tối phải về nhà, hoặc, vì có lý do riêng nên hắn không muốn vứt xác quá sớm.”

“Ví dụ?”

“Ai biết, có khi hắn chưa chơi chán.”

“Bệnh hoạn quá…”

“Không phải bệnh hoạn mà là ngu”

“Thế này còn chưa tính là bệnh hoạn?”

י

“Cậu biết không? Trên thực tế chẳng có mấy tội phạm IQ cao, dựng được kế hoạch đồ sộ giật gân đâu.” Anh Ngao âu sầu thở dài, “Chỉ có hàng tá những kẻ ngu si không ý thức được việc mình làm đáng sợ nhường nào. Hàng tá.”

Dù rất muốn phản bác lời phát biểu đầy tính võ đoán của anh Ngao, nhưng tôi nhận ra mình chẳng biết nói gì.

“Được rồi, câu hỏi tiếp theo. Tại sao hung thủ chỉ vứt mỗi quần của nạn nhân mà không lột sạch? Tại sao hắn phải vứt cả quần lót của chính mình? Vết máu trên quần lót hắn là của ai? Đó có phải máu trinh không…”

Tâm hồn kiệt quệ, tôi mệt mỏi ôm mặt, “Xin lỗi, tôi thấy mình không đủ khả năng hỗ trợ anh suy luận về mảng này. Chúng ta có thể tạm chuyển sang mục khác không?”

Anh Ngao gõ laptop, máy in nhả ra một tờ giấy… không, hết tờ nọ đến tờ kia mới đúng.

“Bỏ đi, tôi không nên ép ’con chiên của Chúa suy ngẫm những chi tiết này. Cậu giúp tôi tìm địa điểm đi vậy. Đây là danh sách khách sạn, nhà nghỉ, homestay, nhà khách và khách sạn bình dân cho thuê theo giờ tại Hồng Kông, những cái đánh dấu là tôi đã kiểm tra rồi, cậu xem nốt số còn lại đi.”

Thế là tôi bắt đầu thực hiện công việc tăng ca đày đọa hai con mắt.

Tôi tra trên mạng tên từng khách sạn nhà nghỉ trong danh sách, xem nơi nào có phong cách phòng nghỉ tương tự với địa điểm thứ hai.

Đề phòng trường hợp khách sạn nhà nghỉ đăng ảnh khác nhau trên các trang đặt phòng khác nhau, nên tôi không thể chỉ tra mỗi trang web chính thức, hoặc chỉ tra duy nhất một trang đặt phòng, tôi bắt buộc phải xem tận mấy nền tảng liền. Có những nhà nghỉ đăng rất ít ảnh, tôi đành tìm hình chụp trong bài chia sẻ trải nghiệm của du khách. Còn khách sạn bình dân thì không có tiêu chuẩn thống nhất đối với hạng phòng, cách trang trí và nội thất như khách sạn xếp hạng sao. Lúc phát hiện ra một số nơi thậm chí còn khác nhau về kích thước, cách bài trí và nội thất mỗi phòng, tôi suýt ngất.

Với những khách sạn không có ảnh và thông tin trên mạng, tôi đành tạm để lại điều tra sau. Tóm lại cứ kiểm tra một lượt những nhà nghỉ khách sạn có ảnh trước, loại bỏ những nơi chắc chắn không giống. Nơi nào chưa chắc thì chú thích xem giống bao nhiêu phần trăm, lưu ảnh lại, rồi sau này sẽ phân loại và thảo luận tiếp. Anh Ngao dặn tôi vậy.

Tôi cứ tìm từng khách sạn một, thấy khá nhiều phòng ốc tương tự, dẫu sao hiện trường vụ án chẳng sở hữu đặc trưng nào ngoại trừ lối trang trí cơ bản rẻ tiền, mà đây lại chính là đặc điểm chung của nhà nghỉ giá rẻ.

Song cũng chẳng nơi nào hoàn toàn trùng khớp với hiện trường. Có cách nào hữu hiệu hơn để tìm ra nhà nghỉ đó không? Thật ra ưu tiên hàng đầu lúc này phải là tìm kiếm hiện trường số một. Nhưng muốn tìm ra vị trí một căn nhà giữa đất Hồng Kông chỉ dựa vào ảnh chụp nội thất thì còn vô vọng hơn. Vậy nên chỉ có thể điều tra từ đây.

Tôi xoay bả vai cứng đờ, dụi đôi mắt cay xè. Giờ tôi đang tránh nắng bên lề con đường dưới cầu vượt, ngồi bó gối dựa vào dải phân cách bê tông không phải tư thế dễ chịu cho lắm.

Tôi đồng ý sẽ “tới làng” thăm mấy cô cậu học sinh, nhưng do chưa hoàn thành công việc anh Ngao giao phó nên tôi đành mang laptop theo. Nhà anh Ngao đang bị bao phủ trong bầu không khí lạnh lẽo như trụ sở điều tra chính của cảnh sát hình sự, tôi thấy thi thoảng rời xa nơi đó, tránh nhìn đống ảnh kinh tởm để thư giãn cũng tốt.

Mãi mà ảnh trên trang web mới chịu hiển thị, lần này là một căn phòng có tường màu lục sẫm, tạ ơn Chúa. Tôi thẳng tay đánh một dấu X bên cạnh tên của “Khách sạn Thành Hội”. “Ô! Rốt cuộc anh cũng tìm nhà mới à… Ơ, đây là nhà nghỉ mà. Anh muốn đi du lịch hả?”

Uy tò mò xáp lại lén nhìn màn hình laptop của tôi. Mọi khi nhìn Uy đầu bù tóc rối, tôi còn tưởng cậu ta trốn học liên miên vì đầu tóc thế ai mà cho vào trường. Nhưng hôm nay Uy mặc đồng phục, đeo cặp sách hẳn hoi.

“Không.” Tôi đáp với giọng bất đắc dĩ, “Anh đang chơi săn ảnh.”

“Tủ không cùng màu nghĩa là gì?” Cậu ta nhìn thấy chú thích của tôi trong danh sách.

Tôi nảy ra ý tưởng, “Em rảnh không? Muốn kiếm ít tiền tiêu vặt chứ?”

“Có!” Cậu thiếu niên đồng ý ngay tắp lự.

Anh Ngao dặn không được tiết lộ thông tin vụ án cho người khác, nhưng nhờ cậu bé tìm phòng thôi chắc không sao nhỉ? Người khác không nhìn thấy ảnh, nhưng chúng tôi còn có bảng miêu tả chi tiết bằng chữ của anh Ngao, chỉ cần lược bỏ những món đồ liên quan đến vụ án, giữ lại mô tả về nội thất trang trí để nhờ người ta tìm giúp cũng được.

Chuyện này liên quan đến tính mạng một cô gái, thời gian cấp bách, thêm một người tìm coi như tiết kiệm được một nửa thời gian. Toàn ăn ké nhà anh Ngao nên tôi tiết kiệm được tiền cơm tối, tôi dùng số tiền này trả công cho cậu bé là ổn.

Nghe tôi trình bày yêu cầu xong, dù rất tò mò lý do tôi muốn tìm căn phòng có những đặc điểm này, nhưng Uy không gặng hỏi đến cùng. Cậu ta bắt đầu dùng điện thoại tìm kiếm rất nghiêm túc.

Có điều, khi cô bạn gái Bối Bối tới tìm, Uy lại hào hứng lớn tiếng khoe, “Anh Triều giới thiệu việc làm thêm này.” Thế là Bối Bối ngồi ngay xuống, mở laptop của mình ra giúp sức.

Sau đó, cô bé đeo kính tên Huệ Bích tới, Uy và Bối Bối cùng gọi lớn, “Anh Triều giới thiệu việc làm thêm này.”

Rồi Bính Bính cũng xuất hiện nên ba người đồng thanh, “Anh Triều giới thiệu việc làm thêm này…”

“Khoan đã, anh không nhiều tiền thế đâu…” Tôi mà tiền trảm hậu tấu xin anh Ngao phí điều tra thì có quá đáng lắm không?

“Không sao đâu, bọn em sẽ chia nhau tiền anh hứa cho em.” Uy hào phóng đáp.

“Thêm người thêm sức. Dù em không biết anh tìm làm gì, nhưng trông anh nghiêm túc thế thì chắc phải là chuyện quan trọng lắm.”

“Đâu thể việc gì cũng cò kè tiền bạc, giúp đỡ lẫn nhau mới là tinh thần người Hồng Kông, cứ coi như trả ơn hôm đó anh giúp em đi.”

“Em đang xem lại danh sách anh Triều đánh dấu, mình có thể tạm phân loại nhà nghỉ căn cứ theo giá phòng hiển thị trên Google Map. Em đề xuất tìm trong khoảng giá 200 đến 300 đô trước, để em sắp xếp lại danh sách rồi gửi cho mọi người.”

Huệ Bích gõ phím như múa. Cô bé này đã làm những gì trong lúc tôi còn đang mải kinh ngạc thế này?

Thế là bốn học sinh tiếp tục săn ảnh cùng tôi. Nhân cơ hội này, tôi tìm hiểu thêm về họ, còn họ cố thuyết phục tôi chấp nhận quan điểm chính trị của mình. Rất lâu sau, một học sinh cấp ba chạy tới gọi Huệ Bích đi, hóa ra cậu này là Huệ Thế, anh trai Huệ Bích. Công việc của cô bé do Kyune đến sau tiếp quản.

“Thì ra anh trai Huệ Bích là thành viên của Học dân tư triều[2] à?” Tôi ngỡ ngàng, “Bởi vậy các em mới tham gia phong trào xã hội?”

“Không, trùng hợp thôi, chúng em quen nhau từ trước rồi.”

“Nhưng các em không học cùng trường đúng không?” Tôi thấy mỗi đứa mặc một bộ đồng phục khác nhau.

“Có Kyune và Bính Bính là cùng trường, toàn tiểu thư khuê các học trường danh giá ở Cửu Long Đường[3]. Còn em là dân thường sống khu Thượng Hoàn[4] thôi.” Bối Bối nhún vai.

“Em ở Đại Tây Bắc[5], còn phải cưỡi trâu đi học kia kìa.” Uy ngán ngẩm đùa một câu nhạt thếch.

“Sao các em lại quen nhau?” Tôi đâm tò mò.

“Chúng mình biết nhau từ khi nào nhỉ? CW (Comic World)[6] à?”

“Không phải, nếu không tính nói chuyện qua mạng thì chúng ta gặp nhau lần đầu tại RG (Rainbow Gala)[7]. Cái đợt cậu với Uy cos Hoàng tử tennis ấy.”

Hóa ra mấy cô cậu học sinh này đều là dân hâm mộ manga-anime, còn có thú vui hóa trang thành nhân vật. Trước đây họ từng liên lạc qua mạng, sau đó kết thân và cùng nhau tham gia các lễ hội manga-anime. Quả thật trông họ đều rất ưa nhìn, hợp đóng vai nhân vật truyện tranh.

“Các em tự làm trang phục à? Giỏi thế!” Xem ảnh trong điện thoại bọn trẻ, tôi bảo, “Nhưng có mấy bộ hơi gợi cảm… Bố mẹ mấy đứa không nói gì à?”

“Người hay ý kiến ý cò nhất là bố mẹ Uy! Bố mẹ em không mắng em vì đi cos đâu.”

“Đồ bảo thủ, gợi cảm hay không thì liên quan gì chứ.” Cậu trai duy nhất lạnh lùng lên tiếng.

“Ăng-ten toàn vẽ thôi, em cũng lâu rồi chưa cosplay, giờ chỉ có mấy đứa này chơi là chính.” Bính Bính chỉ ba người còn lại.

“Năm nay không chơi đâu, có việc quan trọng hơn rồi.”

Bối Bối ngẩng đầu nhìn trụ sở chính quyền phía xa, mọi người lập tức lặng đi. Thật lòng tôi không hiểu tại sao những cô cậu thiếu niên vốn là “otaku”[8] đột nhiên lại say mê chính trị đến thế. Rành rành họ đã có thú vui của mình rồi mà. Hồi bằng tuổi họ, tôi chỉ chăm chăm mong đến ngày nghỉ để được ra đường chơi bóng.

“Nhắc đến anime.” Tôi thử cứu vãn bầu không khí bằng cách quay sang hỏi Bính Bính, “Thế còn bộ váy lần trước…”

“Đó không phải trang phục cosplay nhân vật manga-anime đâu. Tóm lại em đang tìm rồi.” Bính Bính đáp ngay, chẳng hiểu sao còn lén trao đổi ánh mắt với Bối Bối.

“Anh Triều, anh nhìn này!” Kyune bỗng reo lên, đẩy laptop ra trước mặt tôi, “Có phải chỗ này không?”

Tôi rút tấm ảnh polaroid trong túi ra để đối chiếu, giống y hệt, đúng là nó rồi!

“Đúng! Hay quá! Các em cứu anh rồi!” Tôi cuống quýt chép tên và địa chỉ.

“Giống đâu mà giống, khác hẳn nhau mà?” Bính Bính ngó ảnh polaroid tôi cầm, cau mày nhìn tôi như đang ngờ vực thị lực hoặc chỉ số IQ của tôi.

“Nói chung đây chính là nơi anh cần tìm, cảm ơn mấy đứa. Đi ăn nhẹ thôi, anh bao!”

“Vâng, nhưng mình mua về ăn được không?”

“Em muốn suất ăn nhẹ của Fairwood, mình có thể đổi đồ uống thành kem sữa đậu đỏ không?”

“Anh Triều là chủng sinh nghèo, cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”

Dù chơi cùng tụi trẻ rất vui, nhưng do đang nóng lòng muốn báo cáo tình hình cho anh Ngao nên ăn xong là tôi vội vàng đi ngay.

Nhận được tin, anh Ngao dặn tôi đừng quay về Tây Cống mà hãy hẹn gặp tại Vượng Giác.

“Đây… là khách sạn Hào Bạn ư?”

Tôi tần ngần nhìn lối vào khách sạn trước mặt mình. Tuy chỉ là khách sạn nhỏ và không nằm trên trục đường chính nhưng mặt tiền khá sáng sủa, thế mà mới đầu tôi còn tưởng đây sẽ là một nhà nghỉ tính phí theo giờ vừa xoàng xĩnh vừa không nổi bật cơ.

“Nhưng chúng ta xác nhận bằng cách nào? Đâu thể bước vào nói với họ là ta muốn xem phòng…”

“Cậu cố nhịn cười đi, tỏ ra hung dữ vào.”

Tôi nghệt mặt ra. Anh Ngao bèn đẩy mạnh tôi một cái để thúc tôi đi vào.

“Cho chúng tôi một phòng.”

Ngồi ở quầy lễ tân là một ông chú đứng tuổi. Ông ta ngóc đầu khỏi điện thoại di động liếc chúng tôi, “Bên tôi chỉ có phòng giường đôi…”

“Thì chúng tôi muốn lấy phòng giường đôi mà.”

Ông chú lại ngước lên nhòm một hồi, rồi thờ ơ quay đi lấy chìa khóa, giúp chúng tôi làm thủ tục đăng kí phòng.

Căn phòng đầu tiên chúng tôi nhận được không phải căn cả hai muốn tìm. Anh Ngao trở lại quầy lễ tân, yêu cầu đổi phòng. Cứ mỗi lần đổi chìa, anh ta lại kẹp thêm một tờ tiền nên ông chú lễ tân rất hợp tác, không ho he câu nào, nhưng tôi thấy ánh mắt ông ta nhìn chúng tôi là lạ.

“Sao tôi cứ phải đóng vai đồng tính thế? Lần nào đi điều tra cũng thế?” Tôi càu nhàu.

“Con chiên các cậu kì thị đồng tính hả? Cậu cả nghĩ rồi, chẳng ai quan tâm chúng ta thuê khách sạn làm gì đâu. Đây là quận Du Tiêm Vượng[9] đấy.”

“Chuyện này liên quan gì đến Du Tiêm Vượng?”

“Tức là hai gã đàn ông như chúng ta chạy tới thuê khách sạn có thể là để mây mưa, có thể là để giao dịch hàng cấm, cũng có thể để đàm phán với xã hội đen hay theo dõi ai đó. Ông chú ban nãy hiểu rất rõ rằng bản thân không muốn biết gì hết.”

Thì ra lần này người ta coi tôi là chân lon ton cho xã hội den hå!

Cạch, cửa phòng mở ra, đập vào mắt là khoảng không gian chật hẹp, tôi bỗng nổi da gà.

Chính là căn phòng này! Từ bức tường màu kem, ván giường màu sẫm cho đến nội thất đều giống y hệt.

“Không ngờ lại là thật…” Không ngờ khung cảnh trong ảnh lại thật sự tồn tại.

Tức là sự việc trong ảnh sẽ xảy ra thật. Không phải tôi không tin lời anh Ngao, chỉ có điều khi đứng tại hiện trường, cảm giác chân thật quá đỗi mạnh mẽ. Nghĩ tới chuyện sẽ xảy ra ở đây trong tương lai, tôi liền sởn gai ốc.

“Người ta bảo đây là khách sạn ba sao, chất lượng phòng ốc xem ra cũng đúng chuẩn ba sao.

Anh Ngao điềm nhiên bước đến bên cửa sổ, kéo rèm ra kiểm tra, sau đó bật điều hòa mức cao nhất.

“Ban nãy chúng ta phải nộp căn cước để đăng kí phải không? Thế chẳng phải khách sạn cũng sẽ ghi lại danh tính hung thủ ư?” Tôi sực nhớ ra.

“Thế theo cậu, tại sao hắn không tới khách sạn thuê theo giờ?”

“Khách sạn thuê theo giờ… không cần đăng kí căn cước chăng?” Tôi ngẩn ra, rồi lập tức phát hiện mình lại hỏi một câu ngớ ngẩn, vội nói tiếp, “Vì… vì hắn muốn giữ thi thể qua đêm?”

“Vẫn có thể qua đêm tại khách sạn thuê theo giờ như bình thường.” Anh Ngao mỉm cười bất lực, “Nhưng cậu nói đúng, rất ít người tới khách sạn thuê theo giờ để ngoại tình lại xách theo va li. Vả lại, khách sạn này còn có thang máy.”

Đúng rồi, hung thủ đã có thân hình thấp bé mà còn phải kéo va li đựng người thì chắc chắn là trầy trật lắm.

“Có khả năng hung thủ từng tới đây nên mới biết chắc nơi này có thang máy.” Anh ta nói.

Nếu chúng tôi là cảnh sát thì đã có thể yêu cầu khách sạn nộp danh sách khách đăng kí để kiểm tra… Ấy khoan, vụ án còn chưa xảy ra cơ mà!

Anh Ngao rút điện thoại ra xem bản đồ, lại ngó ra ngoài cửa sổ rồi quay lại bảo tôi, “Được rồi, đi thôi.”

“Hả? Thế là xong à?” Tôi đang chụp ảnh phòng bằng điện thoại để nhỡ sau này cần.

“Chẳng lẽ cậu muốn ngủ lại đây thật?” Anh ta mất kiên nhẫn, giục tôi đi.

Anh Ngao dẫn đường như thể biết rõ tiếp theo cần đi đâu. Chúng tôi chậm rãi cuốc bộ vài phút đã đến đích. Lần này tôi tự hiểu nguyên do mà không cần anh Ngao nói.

Điểm tập kết rác phố Portland. Đây là điểm tập kết rác gần khách sạn Hào Bạn nhất.

Mùi hôi thối xộc ra. Bên trong, một công nhân vệ sinh đang xịt nước cọ rửa thùng rác cỡ đại màu xanh lá.

Nhưng mấy cơ sở hạ tầng này đều trông hao hao nhau, sao có thể chắc chắn đây chính là điểm tập kết rác chúng tôi cần tìm?

“Chị ơi, cho tôi hỏi!” Anh Ngao cao giọng, “Tôi có thể vứt rác thải ngoại cỡ ở đây không?”

“Hả? Cậu bảo sao?” Công nhân vệ sinh tắt vòi nước, vừa tiến lại vừa cởi găng tay cao su ra, “Các cậu cần gì?”

Anh Ngao lặp lại câu hỏi. Bác gái tóc muối tiêu nói, “Được chứ, các cậu tự mang tới đây lại chẳng tốt quá. Sợ nhất mấy người vứt rác lung tung bên đường. Chúng tôi làm việc vất vả lắm!”

Anh Ngao trò chuyện với bác gái thêm đôi câu mới rời đi. Vừa xoay người, anh ta đã rút một tấm ảnh polaroid ra cho tôi xem. Đây là ảnh chụp hiện trường vứt xác, tôi đã xem đi xem lại tới phát ớn… Khoan đã, bàn tay của người công nhân vệ sinh đã mở túi ni lông! Tôi quay phắt đầu lại, tay bác gái đeo một chuỗi vòng ngọc giống y đúc!

“Bác… bác ấy.” Tôi không thốt nổi nên lời, anh Ngao kéo tôi rời khỏi điểm tập kết rác, tới con phố đối diện. “Đó… đó chính là người tìm ra thi thể cô gái!”

“Nếu chúng ta ngăn chặn vụ án thành công thì bác ấy sẽ không tìm thấy. Việc gì phải làm bác ấy nghi ngờ từ bây giờ?”

Tôi vẫn không ngăn được mình ngoái đầu lại liếc bác gái từ xa, thấy sao mà khó tin thế. Lúc này bác ấy còn chưa biết gì, nhưng đến tầm Giáng sinh, bác ấy sẽ là người đầu tiên phát hiện ra thi thể…

“Giờ chúng ta đã tìm ra địa điểm thứ hai và thứ ba!”

Đứng trên con phố tấp nập, anh Ngao ngó quanh quất rồi hỏi tôi, “Khách sạn không có bãi để xe, nhiều khả năng hung thủ không tự lái xe tới. Cậu nghĩ liệu hắn có mạo hiểm vác va li đi taxi không?”

“Khó nói lắm… Nếu muốn mau mau chóng chóng rời xa nhà, có lẽ hắn sẽ bắt xe đi càng xa càng tốt chăng?”

“Nhưng nếu không lái xe và cũng không bắt xe, rất có thể nơi ở của hắn ở gần đây.”

Tôi đảo mắt nhìn quanh, khu vực này toàn đường lâu cũ cao vài tầng, dẫu không phải tòa nhà chọc trời nhưng dân cư vẫn đông đúc, không thể rà soát từng nhà.

“Nếu bắt xe thì vẫn có khả năng hắn đến từ khu vực khác của Hồng Kông… Bực thật! Chúng ta nắm ít thông tin quá! Hung thủ là ai? Hắn sống ở đâu? Nạn nhân là ai? Họ có quan hệ gì…”

“Cậu rất chú trọng những câu hỏi tôi cho cậu xem hả? Thật ra không cần trả lời hết đâu. Đừng quên mục đích cuối cùng của chúng ta là ngăn chặn sự việc xảy ra chứ không phải làm sáng tỏ tất thảy chân tướng. Có những lúc, mọi việc đã kết thúc mà tôi vẫn chưa tường tận đầu đuôi câu chuyện, nhưng miễn ngăn chặn được án mạng, thì tôi… chúng ta coi như thắng cuộc.” Chúng tôi trở về khách sạn, quay lại căn phòng nọ. “Cậu lạnh không?”

Tôi lắc đầu, phòng bé tí tẹo mà tôi chẳng thấy tí gió mát nào.

“Có vẻ cửa sổ này kiểu cũ quá, không giữ được hơi lạnh. Tôi cho rằng điều hòa sẽ không gây ảnh hưởng lớn tới tình trạng thi thể đâu.” Anh Ngao tắt điều hòa.

Sau đó, chúng tôi giao chìa khóa, trả phòng.

“Thành quả hôm nay của chúng ta khả quan hơn tôi tưởng.

Không ngờ cậu tìm ra khách sạn nhanh thế, xác nhận được hai địa điểm chỉ trong một ngày.”

“Tôi nhờ mấy cô cậu học sinh trung học tìm giúp đấy.” Tôi bèn kể lại chuyện ban trưa.

“Đúng là mấy đứa nhóc đã góp công rất lớn.” Anh Ngao chống cằm ngẫm nghĩ, “Cậu nói họ quen nhau tại lễ hội manga- anime?”

Tôi gật đầu.

“Cosplay… Nếu lần trước cô bé kia không nhắc tới thì tôi cũng chẳng nghĩ đến đâu. Giả sử người đàn ông không thích con gái mình cosplay, trong lúc xích mích lỡ mất kiểm soát đánh chết con gái thì sao?”

“Họ nói bộ váy đó không phải trang phục cosplay. Mà anh đừng dùng giả thuyết bố con nữa được không? Kể cả họ sống chung nhà thì cũng chưa chắc đã có quan hệ huyết thống…”

“Cậu biết tại sao tôi thường đoán hung thủ và nạn nhân quen nhau từ trước không?”

“Tại sao?”

“Nguyên tắc thứ hai, chắc chắn vụ án phải có khả năng ngăn chặn, không thể ngẫu nhiên tới mức tôi không thể ngăn cản trước khi sự việc xảy ra.”

“Ai đặt ra nguyên tắc này vậy?”

“Dạng án mạng giết người vứt xác này mà xảy ra thật, chắc hẳn cảnh sát sẽ dễ dàng tóm được hung thủ vì có quá nhiều vật chứng. Nhưng tôi không có nhân chứng vật chứng, chỉ chứng kiến khoảnh khắc vụ án xảy ra, nếu hung thủ và nạn nhân chỉ tình cờ gặp nhau, thì trước khi ’sự việc xảy ra, sao tôi có thể phát hiện mối quan hệ thậm chí chưa tồn tại chứ? Ra đề thế này không công bằng.” Anh Ngao uất ức nói, “Nhưng khốn nạn thật, lần này đúng là có khả năng các nhân vật trong vụ án không quen biết. Bảo sao sếp cậu bắt tôi chụp tận ba địa điểm!”

Tôi hơi để bụng, liệu có phải anh Ngao chỉ coi chuyện này như cuộc thi giữa mình và Chúa? Nghĩ tới đây tôi lại thấy lo lo.

“Tóm lại, tôi kiểm tra thấy lễ hội manga-anime năm nay kết thúc rồi. Nhưng tôi không hiểu mấy trò này lắm, người ta còn mặc loại trang phục này trong hoạt động nào khác ngoài lễ hội không?”

“Tôi không rõ, để lần sau tôi hỏi lại tụi nhóc xem.” Dù thỉnh thoảng có đọc truyện tranh nhưng tôi không mê mẩn hay rành lắm.

“Phải rồi, cậu có ảnh của mấy học sinh đó không?”

Tôi mở điện thoại, ấn vào bức ảnh chụp chung lúc đi ăn.

“Anh nhận ra cô bé tóc dài buộc đuôi ngựa này không? Đó là Bính Bính anh đã gặp lần trước đấy. Bên cạnh cô bé, nữ sinh tóc dài đuôi nhuộm nâu là Kyune, tôi chưa biết tên thật của cô ấy, họ là bạn học. Nữ sinh tóc ngắn là Bối Bối, nhóc đẹp trai đứng kế là Uy, bạn trai Bối Bối. Bên cạnh là Huệ Thế, Huệ Bích, hai anh em nhà này đều đeo kính.”

“Chết tiệt, vóc người họ đều từa tựa nạn nhân… Ừm, dáng Huệ Bích khác nhất, cô bé không gầy bằng. Còn Bối Bối hình như hơi cao.”

So với những người khác, Huệ Bích có phần mũm mĩm hơn, nhưng chưa đến nỗi béo lắm. Nếu nghiêm túc giảm cân, liệu trong một tháng cô bé có gầy như nạn nhân không? Hình như có thể đấy chứ. Nhưng chiều cao thì không giảm đi được, chắc không phải Bối Bối rồi.

“Điện thoại thì sao?”

“Bính Bính và Uy dùng ốp điện thoại đen, Bối Bối dùng ốp đỏ, những người khác đều dùng ốp có họa tiết.”

Ở cảnh hung thủ tấn công nạn nhân bằng chai thủy tinh, trong mớ đồ đạc ngổn ngang dưới đất có chiếc điện thoại nạn nhân từng cầm trên tay. Dù không thấy rõ mẫu máy nhưng vẫn nhìn ra ốp màu bạc, không có họa tiết.

Nhưng ốp điện thoại thay lúc nào chẳng được, tóc thì có thể nhuộm, còn lâu mới tới Giáng sinh, mấy manh mối này quả thật không chứng minh được gì.

“Có ai đeo ba lô da báo không?”

“Tạm thời thì chưa.” Tôi từng thấy người khác đeo kiểu ba lỗ này trên tàu điện ngầm mấy lần, mỗi tội đặc điểm ngoại hình của người đeo lại không trùng khớp. Có khi nào đây là mẫu ba lỗ bày bán tràn lan? “Nhưng mọi người nói Bối Bối mê mấy con thú lắm, cô bé rất thích hình vẽ động vật, còn dùng ốp điện thoại hình rắn. À còn chuyện này, gần như lần nào tới Kyune cũng xách một chiếc túi khác nhau. Biết đâu Kyune có chiếc ba lỗ này mà tôi chưa thấy.”

“Áo khoác lông vũ mỏng màu đen của nạn nhân là hàng giá rẻ mà Uniqlo bày bán mấy năm nay, dù mẫu áo này rất phổ biến nhưng cậu cứ nghe ngóng xem họ có chiếc nào cùng màu, cùng mẫu không”

“Thời tiết bây giờ chưa tới mức phải mặc áo lông vũ đâu…” Tôi cau mày, “Anh nghĩ một trong số họ là nạn nhân thật ư?”

“Cậu biết tại sao khi mục sư Lâm đưa cậu tới, ban đầu tôi lại không muốn gặp cậu không?” Anh ta lườm tôi, “Vì hễ tôi làm quen với ai, mạng lưới quan hệ của tôi lại rộng thêm, có khả năng số hung thủ và nạn nhân tiềm năng tôi cần tìm cũng tăng theo. Hiểu chưa?”

Dẫu lờ mờ đoán được nguyên nhân này từ đầu, nhưng nghe chính miệng anh Ngao than phiền, tôi vẫn thấy thật đáng tiếc. Bảo sao anh ta suốt ngày ru rú trong nhà, gần như không giao du với ai. Thế này thì trầm cảm mất.

“Sống trên đời vẫn phải tiếp xúc với người khác chứ, anh đâu thể làm ẩn sĩ suốt đời được.” Tôi không đồng tình.

“Tôi vốn chẳng quen biết mấy cô bé nữ sinh tầm tuổi này. Nên khả năng cao nhất hiện giờ là, chính bởi vì mối quan hệ với cậu mà tôi có liên hệ với nạn nhân. Tốt nhất cậu hãy liệt kê toàn bộ những thiếu nữ mình quen biết ngoài mấy học sinh này ra đi, trực giác mách bảo tôi chắc chắn người bị hại nằm trong số đó.”

“Không… không trùng hợp tới vậy chứ? Anh đừng làm tôi sợ…”

Mặt tôi biến sắc. Cứ nghĩ đến chuyện thiếu nữ bị hãm hại có thể là người mình quen, tôi càng thêm nôn nóng như ngồi trên đống lửa.

“Hờ, không thì tại sao cậu lại nhìn thấy ảnh tôi chụp? Cậu còn chưa được lĩnh hội sự hài hước đen tối của sếp mình à?” Anh ta cười gắn.

Nghĩ kĩ lại, tính từ Hội Thân hữu Thiếu niên nhà thờ cho đến ban mục vụ sinh viên… Trời ạ, tôi quen nhiều nữ sinh tuổi teen quá. Cũng bởi nhà thờ ở Hồng Kông trước nay âm thịnh dương suy, tỉ lệ chênh lệch nam nữ quá lớn.

Nhưng các nữ sinh nhà thờ đều rất ngoan, tôi thật sự không nghĩ ra ai lại bạo gan tới mức về nhà cùng đàn ông lạ. Suy ra, nạn nhân nằm trong số các học sinh tôi mới quen ở Kim Chung thật ư?

Bỗng điện thoại có tin nhắn. Mở ra tôi thấy Bính Bính gửi mình một tấm ảnh chụp cô bé mặc đồ đôi với Bối Bối. Tôi tức tốc gọi anh Ngao ra xem cùng, bởi hai cô bé đang mặc chiếc váy liền màu đỏ giống hệt bộ chúng tôi muốn tìm!

Tôi đang định nhắn lại hỏi Bính Bính kiếm đâu ra chiếc váy thì nhận được tin nhắn tiếp theo của cô bé.

“Surprise (ngạc nhiên chưa)! Chắc bạn anh đang tìm bộ này hả? Đây là trang phục loli Giáng sinh may thủ công của một thương hiệu đại lục. Không đắt nên em với Bối Bối cũng sắm mỗi đứa một bộ. Bọn em vừa nhận được hàng xong. Bạn anh có thể xem trực tiếp trước rồi hẵng quyết định có mua không. Nhưng lạ thật đấy, cửa hàng vừa tung mẫu này mấy hôm trước thôi, sao chưa chi bạn anh đã biết rồi? Link here:” Tôi và anh Ngao nhìn chòng chọc tấm ảnh hai cô bé cười tươi dựa sát vào nhau như một cặp chị em.

Em với Bối Bối cũng sắm mỗi đứa một bộ.

Nếu sở hữu chiếc váy đó là một trong những điều kiện để trở thành nạn nhân, chẳng phải hai cô bé đã trở thành ứng viên dự khuyết cho vị trí nạn nhân chỉ vì cuộc điều tra của chúng tôi ư?

❀ ❀ ❀

[1] Trò chơi tìm điểm khác biệt giữa hai tấm hình gần giống nhau.

[2] Tổ chức phong trào chính trị xã hội của học sinh Hồng Kông, chủ trương thay đổi thể chế chính trị thông qua phong trào xã hội.

[3] Nằm tại bán đảo Cửu Long, là một trong những khu dân cư đắt đỏ nhất Hồng Kông.

[4] Nằm tại quận Trung Tây đảo Hồng Kông, mang đậm phong cách xưa cũ của Hồng Kông.

[5] Khu vực Đồn Môn, Thiên Thủy Vi và Nguyên Lãng, cách rất xa đảo Hồng Kông và bán đảo Cửu Long. Người dân Hồng Kông thường sử dụng từ “Đại Tây Bắc” để chỉ một địa điểm xa xôi mà mình hiếm có cơ hội lui tới.

[6] Hội chợ ra đời năm 1998 tại Hồng Kông, nơi người hâm mộ truyện tranh có thể bày bán doujinshi (tác phẩm phái sinh từ truyện tranh, phim hoạt hình) do mình tự sáng tác, ngoài ra còn thu hút cả người hâm mộ cosplay, được tổ chức vào mùa xuân và mùa hạ hằng năm.

[7] Hội chợ ra đời năm 2007, tổ chức mỗi năm hai lần vào lễ Giáng sinh và Phục sinh với nhiều gian hàng bày bán tác phẩm phái sinh cùng các hoạt động cosplay.

[8] Thuật ngữ trong tiếng Nhật dùng để chỉ những người hâm mộ cuồng nhiệt manga, anime, trò chơi điện tử…

[9] Một quận nằm trên bán đảo Cửu Long, tên gọi Du Tiêm Vượng là viết tắt của ba khu vực Du Ma Địa, Tiêm Sa Chủy và Vượng Giác. Đây là một trong những nơi đông đúc, sôi động nhất Hồng Kông, với cuộc sống về đêm náo nhiệt nhưng cũng thường xuất hiện nhiều tệ nạn như ma túy, mại dâm, cướp giật.

Người dịch: JeTauZi Nguyên tác: 幀破:慾望攝獵 (EXPOSURE IN MIND: Desire Hunting) (2022)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.